Ta nhìn hắn đầy kinh ngạc.
Ngụy Tử Lâm cụp mắt, giọt lệ từ khóe mắt rơi xuống mái tóc bạc trắng:
“Ta muốn ngươi đưa nó về phủ Tướng quân, tuyên bố với bên ngoài rằng đó là dưỡng tử của ngươi. Nó chỉ mới ba tuổi, rất nhanh thôi sẽ quên đi tất cả chuyện trong cung, có thể sống cuộc đời mà nó mong muốn. Như vậy cũng có thể tránh được mối họa từ hoàng hậu, nàng ta tuyệt đối sẽ không tha cho nó.”
Ta không vội đáp ứng, chỉ bình thản nói:
“Chuyện này, ta phải hỏi qua phu nhân đã.”
Ngụy Tử Lâm cười khẽ: “Được! Cả đời này ta chưa từng nói lời cảm ơn với ngươi, đến lúc sắp xuống mồ rồi vẫn phải cảm tạ ngươi một lần.”
Ngày hôm đó, dường như ta đã vứt bỏ được rất nhiều gánh nặng trong lòng.
Chỉ là, mùa đông chưa kịp qua đi, Ngụy Tử Lâm đã qua đời.
Ta tuân theo di chiếu, phò trợ tân hoàng, một lần nữa nắm giữ binh quyền.
Phu nhân cũng đồng ý nhận nuôi tiểu hoàng tử, đổi tên thành Kỷ Quân An.
12
Lại một mùa hạ nữa đến, khi ruộng ngô của phu nhân sắp vào vụ thu hoạch, ta đã có thể chống gậy tự mình bước đi.
Con đường ta đi nhiều nhất, chính là từ quân cơ doanh đến phủ Tướng quân.
Từ khi có thể đi lại, ta liền thích đến quân cơ doanh chờ nàng tan ca.
Đám đại thần lui tới thấy vậy, không tránh khỏi cười nhạo một phen, nói ta sợ vợ.
Ta chưa từng để tâm đến những lời đó.
Giống như cách bọn họ từng bảo rằng Hướng Vãn không nên đặt chân vào quân cơ doanh vậy.
Phu nhân của ta có thể chế tạo cung nỏ tinh xảo vô song, vì cớ gì không thể tới đây? Ngược lại, chính những lão già bảo thủ kia mới là kẻ đáng chê cười.
Thường thì chờ khoảng nửa canh giờ, nàng sẽ bước ra từ bên trong.
Lúc ấy, trời đã về chiều, ánh tà dương nhuộm lên vạn vật sắc đỏ xen tím, vẽ nên những đường viền huy hoàng.
“Hôm nay Tiểu Quân An có đọc sách không?”
“Chàng cũng biết nó không thích đọc sách mà, cả buổi chiều chỉ mải nghịch gỗ thôi.”
“Không lẽ đứa nhỏ này lại đi theo vết xe đổ của ta?”
“Thế thì cũng tốt mà…”
“Hôm nay có món gì ngon không?”
“Nghe bếp nói có gà hấp lá sen.”
“Thật sao?!”
Nàng nở nụ cười rạng rỡ, những sợi tóc khẽ tung bay dưới ánh chiều tà, phủ đầy sắc vàng rực rỡ.
Giữa khung cảnh lặng lẽ mà tráng lệ ấy, người qua đường thưa thớt, bóng chúng ta bị ánh tà dương kéo dài trên nền đất.
Chúng ta khoác tay nhau, chậm rãi đi về nhà, vừa tán gẫu những chuyện vặt vãnh trong ngày, vừa tận hưởng chút ấm áp của đời thường.
Phiên ngoại của Lý Hướng Vãn
Năm ta mười tuổi, trong thôn có một khoảng thời gian rất dài không có bóng dáng đàn ông.
A nương nói bọn họ đều đi tòng quân rồi.
Ta không tin: “Vậy sao a cha không đi?”
“Cha con bị tật ở chân, không thể đi được.”
Ta suy nghĩ một lúc, rồi nghiêng đầu thắc mắc: “Vậy tại sao Đại Ngưu lại đi? Hắn suốt ngày chỉ biết cười ngốc nghếch, ăn thì nhiều mà chạy thì chậm!”
Đại Ngưu là kẻ ngốc trong thôn, cũng là người bạn thân nhất của ta.
Những người khác chẳng ai muốn nghe ta nói chuyện, chỉ có hắn là chịu nghe, hơn nữa lúc nào cũng cười toe toét.
“Đại Ngưu cao lớn, lại có sức mạnh, thế nên mới bị đưa đi.”
A nương vừa tráng bánh trong chảo, vừa lặng lẽ lau nước mắt.
Bởi vì cữu cữu của ta cũng bị điều ra chiến trường, a nương rất lo lắng cho cữu cữu, giống như ta lo lắng cho Đại Ngưu vậy.
“Vậy bao giờ họ sẽ trở về?”
Một giọt nước mắt to tròn rơi vào trong nồi, giọng nói của a nương khẽ run:
“Hôm nay đại quân vừa xuất chinh, còn sớm lắm! Một lát nữa đi lễ chùa, con không được nghịch ngợm, phải thành tâm cầu Phật phù hộ cho họ… để sang xuân… sang xuân có thể bình an trở về.”
Ta nửa tin nửa ngờ gật đầu.
A nương làm xong bánh, xách theo giỏ trúc dắt ta lên chùa.
Trên con đường mòn uốn lượn giữa ruộng đồng, đầy rẫy những nữ nhân vội vã chạy đến chùa cầu phúc, hoặc tiễn biệt trượng phu xuất chinh.
Đi ngang qua sườn núi, ta ngẩng đầu giữa đám đông, cố tìm bóng dáng Đại Ngưu.
Rõ ràng hắn cao lớn như vậy, nhưng khi lẫn vào trong đoàn quân dày đặc, cũng chẳng khác gì một hạt vừng đen bé tí tẹo, không tài nào nhận ra.
A nương dừng bước, lặng lẽ nhìn đoàn quân cuốn theo bụi đất tiến về phương xa, nước mắt rơi từng giọt, giọng nói nghẹn ngào:
“Con của cữu cữu con vẫn còn nhỏ quá…”
Bà đang nói đến cô bé mập ú, người có thể đấm ta ngã lăn ra đất sao? Cũng đâu có nhỏ nhắn gì cho cam.
Ta từ bỏ việc tìm kiếm Đại Ngưu, lại bị một người khác cưỡi bạch mã thu hút ánh nhìn.
Người ấy khoác trên mình một bộ giáp sáng loáng, nổi bật giữa đám đông như một tia sáng lẻ loi giữa biển đêm.
Những người khác ai cũng trầm mặc nghiêm trang, chỉ có hắn cười tươi rói, còn quay sang hai bên đường chào hỏi bá tánh.
A nương vừa mới khóc xong, nhìn thấy hắn liền tức giận rủa thầm:
“Phì! Hoàng đế đúng là hồ đồ! Lại thật sự để một tên công tử bột ra trận! Chẳng biết chở lương thảo có chở nổi không nữa!”
Ta chớp mắt tò mò: “A nương, công tử bột là gì?”
“Bốp!”
Một cái bạt tai nhẹ nhàng giáng xuống trán ta.
“Đã bảo con đọc sách, vậy mà cả ngày chỉ biết lẽo đẽo theo cha con bày bừa với đống gỗ!”