1

Các quý nữ tham gia khảo hạch trong đại điện đã sớm ra về.

Thẩm Trạm sắp xếp xong chồng bài thi trong tay mới ngẩng đầu lên. Sắc mặt hắn bình thản lạnh lùng, mang theo vài phần kẻ cả.

“Triều đình tuyển quan không chỉ yêu cầu tài học mà còn coi trọng phẩm hạnh. Mà tính cách ngươi kiêu căng, bút pháp cẩu thả làm bẩn bài thi, thua không oan.”

Ta nhìn hắn, cơn tức giận và tủi hờn tột độ bao trùm lấy toàn thân, giọng nói run rẩy.

“Ngày thường người hay xét nét ta thì thôi, nhưng hôm nay là khảo hạch nữ quan, người có biết nó quan trọng với ta đến nhường nào không…”

“Thì đã sao?”

Hắn ngồi trên ghế đầu, thờ ơ ngắt lời ta.

“Cũng nên để ngươi ghi nhớ một chút, mới mong sửa được cái tính cẩu thả và kiêu căng này.”

Nghe vậy, ta nín thở. Vành mắt bất giác đỏ hoe, chỉ cảm thấy không có chuyện gì hoang đường hơn thế này nữa.

“Chỉ vì muốn cho ta một bài học thôi sao?”

Giọng Thẩm Trạm không đổi, hoàn toàn chẳng để tâm.

“Chính là như vậy. Nếu không, với cái dáng vẻ nhảy nhót của ngươi, sao xứng làm nữ quan?”

Ta siết chặt tấm ngọc bài giám sinh khắc tên mình đeo bên hông. Đây từng là hy vọng giúp ta thoát khỏi sự kiểm soát của gia tộc. Nay hy vọng tan vỡ, thật nực cười làm sao.

Ta giật mạnh nó xuống, ném thẳng về phía Thẩm Trạm.

“Tốt, tốt lắm… Nếu Thẩm Thái phó đã xem thường ta như vậy thì từ nay về sau, Đỗ Thanh Hành ta sẽ không còn chướng mắt người nữa!”

Ngọc bài trượt khỏi cẩm bào, rơi xuống đất vỡ tan tành.

Thẩm Trạm không biểu cảm nhìn ta, ánh mắt chỉ dừng lại trên đôi mắt đỏ hoe của ta một thoáng rồi thu về.

“Tùy ngươi.”

Ta cố gượng thân hình sắp đổ sụp mà bước ra khỏi đại điện.

Xe ngựa của gia đình vẫn đỗ bên ngoài, Đỗ Nguyệt Vi đắc ý ngắm nhìn bộ dạng thảm hại của ta.

“Tỷ tỷ thật vô dụng, theo đuổi sau lưng Thái phó bao năm không được đoái hoài, đến chút ưu ái cũng không có. Xem ra vẫn là muội muội ta đây được lòng Thẩm đại nhân hơn, chỉ rơi vài giọt nước mắt mà hắn đã không nỡ để ta thua rồi.”

Ta tự giễu cong môi, không lời nào để phản bác.

Nhị thúc vừa hạ triều đã không đợi được mà đến xem trò cười, khẽ cười với phụ thân đang sa sầm mặt mày: “Thẩm đại nhân đối với Thanh Hành cũng chỉ đến thế mà thôi. Tội nghiệp cho đích nữ Đỗ gia chúng ta, uổng công theo đuổi hắn năm năm trời…”

Các quan viên và quý nữ chưa kịp giải tán đều đưa mắt nhìn sang, không khỏi xì xào bàn tán.

Ta như một món đồ chơi, bị người ta châm chọc sỉ nhục giữa chốn đông người, không còn chút tôn nghiêm nào. Phụ thân vì ghét ta không có chí tiến thủ đã sớm che mặt bỏ đi.

Thẩm Trạm đi ngang qua, dĩ nhiên cũng nghe thấy những lời đó. Hắn không dành cho ta nửa ánh nhìn, chỉ chắp tay đáp lễ nhị thúc một cái rồi rời đi như không có chuyện gì xảy ra.

Tiếng cười khẩy của đường muội như dao đâm vào tim ta.

Ta cuối cùng cũng hiểu, Thẩm Trạm chính là tảng băng ngàn năm. Dù ta có dụng tâm thế nào cũng không thể sưởi ấm được.

2

“Như vậy cũng tốt, nay Nguyệt Vi đã thành nữ quan, Thanh Hành cứ vào cung đi.”

Giọng nói uy nghiêm của tổ phụ vang lên trong sảnh đường. Đây là chuyện đã định sẵn, ta và đường muội, nếu ai trượt thì phải vào cung hầu hạ Bệ hạ.

Đợi mọi người ra về, trong phòng chỉ còn lại gia đình ta. Mẫu thân rơi lệ, ôm ta khóc nức nở:

“Ta quyết không để nữ nhi của ta đến nơi ăn thịt người đó. Ai mà không biết Bệ hạ có sở thích đoạn tụ, không gần nữ sắc. Thanh Hành vào cung rồi, nửa đời sau còn có thể trông mong gì nữa? Đây chẳng phải là muốn lấy mạng nó sao?”

Phụ thân lạnh mặt, tức tối chỉ trích: “Còn không phải tại nghịch nữ này vô năng sao? Ngày thường làm sách luận thì giỏi lắm, đến lúc quan trọng lại không bằng cả đứa không biết chữ nhà nhị phòng.”

Mẫu thân nghe vậy, giọng đầy căm hận: “Con nha đầu đó tâm tư bất chính, ai biết đã dùng thủ đoạn gì để thắng. Không được, ta phải đi tìm Thái phó, xin xem lại bài thi!”

Ta ngăn mẫu thân lại, nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc: “Đừng đi nữa, Thẩm Trạm nói con kiêu căng cẩu thả, chỉ vì một vết mực nhỏ như lỗ kim mà đánh trượt bài của con.”

Nói đến cuối, giọng ta đã không kìm được mà nức nở: “Hắn cố ý để con thua Đỗ Nguyệt Vi…”

Thẩm Trạm xuất thân thanh liêm, dung mạo thanh tú, tài học hơn người. Chưa đến tuổi nhược quán đã đỗ trạng nguyên, khi đó các quan viên quyền quý tranh nhau kén rể, quá nửa đều nhắm vào hắn. Ngày tam khôi tân khoa diễu hành trên phố, túi thơm và khăn tay của các tiểu thư thế gia suýt nữa đã chôn vùi cả người hắn.

Không ai là không bị một thiếu niên tài hoa tuyệt diễm như vậy hấp dẫn, ta cũng không ngoại lệ.

Ta muốn xứng với hắn, muốn trở thành người có thể sánh bước bên hắn mãi mãi. Vì thế ta đã thu liễm tính tình, vùi đầu vào sách vở.

Sau này Bệ hạ cho phép tuyển chọn nữ quan, ta càng mừng vì mình đã khổ học từ lâu, có thể nắm bắt được cơ hội tốt hơn.

An ủi mẫu thân xong, ta lê tấm thân mệt mỏi về phòng. Ngồi trước gương trang điểm, ta đem những chiếc túi thơm đã thêu, những tập thơ đã chép cho Thẩm Trạm trong bao năm qua ra đốt sạch.

Ánh lửa soi rọi gương mặt trắng bệch của ta, dường như cũng thiêu rụi cả năm năm si dại này.

3

Ngày hôm ấy có lẽ vì quá đau buồn, tính cách ta thay đổi hẳn. Cả người trở nên trầm mặc lạ thường, không còn hoạt bát như xưa nữa. Thậm chí ta có thể tĩnh tâm học cung quy lễ nghi với ma ma dạy dỗ.

Tổ phụ rất hài lòng về điều này, thường gọi ta đến dặn dò riêng, bảo ta vào cung phải chiếm được lòng Bệ hạ, nói tốt cho gia tộc nhiều vào, tốt nhất là có thể giúp nam nhân trong nhà thăng quan tiến chức.

Thật hoang đường, tiền đồ của nam nhân lại phải dựa vào váy áo của nữ nhi.

Bọn họ đã xem thường ta rồi. Nếu ta vào cung, ta cũng sẽ không bao giờ nâng đỡ cái Hầu phủ mục nát này.

Chỉ là dù trong lòng chế nhạo, mặt ngoài ta vẫn không hề phản bác.

Hôm đó tổ phụ gọi ta đến thư phòng. Khi đi qua dãy hành lang, ta bất ngờ chạm mặt Thẩm Trạm, người đã hơn một tháng không gặp.

Không thể tránh né, ta đành phải nhún người hành lễ. Từng động tác đều răm rắp theo khuôn phép, không khác gì những gì ma ma đã dạy.

Thẩm Trạm hơi sững người, vẻ mặt liền dịu đi đôi chút.

“Thanh Hành…”

Ta khựng lại. Năm năm qua, hắn hiếm khi gọi tên ta thân mật như vậy. Bây giờ gọi lại thật tự nhiên, không còn nhắc đến lễ nghi liêm sỉ nữa.

“Theo lễ, Thẩm đại nhân nên gọi ta một tiếng Đỗ tiểu thư.” Giọng ta không một gợn sóng, có lẽ trong lòng vẫn còn oán hận. Ta thực sự không muốn nhìn thấy hắn.

Thẩm Trạm khẽ cười một tiếng, như một bậc quân tử phong quang tễ nguyệt.

“Biết lễ như vậy, rất tốt. Chỉ là với ta thì không cần đa lễ thế đâu. Đợi ta lo xong chuyện khảo hạch nữ quan sẽ mời mẫu thân đến nhà cầu thân.”

Ta không thể tin nổi mà nhìn hắn, chỉ muốn cất tiếng cười mỉa mai.

“Cầu thân? Ngươi đối với ta lạnh nhạt, đánh trượt sách luận của ta khiến ta không thể làm nữ quan, vậy mà giờ lại nói là yêu thích ta sao?”


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!