khi xuất phát,   dẫn theo Đinh Khả.

 

Suốt quãng đường, trong xe luôn yên lặng.

 

Thẩm Mặc khẽ ho một tiếng, Đinh Khả lập tức đưa nước.

 

Khi đầu ngón tay hai  chạm  , Thẩm Mặc chỉ  nhíu mày.

 

Anh vốn  sạch sẽ, bình thường  cho  khác chạm .

 

Ngay cả   chạm  , cũng  xin phép .

 

lúc ,    hề phản kháng.

 

Điều đó  khiến  nhớ đến những thiên vị đặc biệt trong cốt truyện.

 

Cũng càng khiến  kiên định hơn về việc rời .

 

 

Trên bãi biển, gió thổi nhè nhẹ.

 

Trên tấm t.h.ả.m picnic do chính tay  chọn, hai  họ đang  cạnh .

 

Thẩm Mặc vẫn là dáng vẻ lạnh lùng ít  như , chỉ khi Đinh Khả  chuyện với , mới  thấy  đáp  vài câu.

 

gọi cuộc điện thoại cuối cùng, xác nhận  thứ.

 

Sau đó  rủ Thẩm Mặc cùng leo lên mỏm đá.

 

Nếu  để ý kỹ, sẽ  khó để nhận  quần áo  mặc trông  cồng kềnh.

 

Bên trong là áo phao cứu sinh  giấu sẵn.

 

chỉ  trốn,    c.h.ế.t.

 

Dù  chuẩn  kỹ càng,  vẫn thấy sợ.

Chương 2

 

Nếu Thẩm Mặc hỏi, tôi sẽ nói cho anh biết.

 

Thật ra tôi cũng không muốn rời khỏi nơi mình đã sống lâu như vậy.

 

Nhưng tôi muốn sống.

 

Nếu anh hỏi… nghĩa là anh vẫn còn quan tâm tôi.

 

Như vậy, tôi có lẽ sẽ tránh được cái kết cục kia.

 

Nhưng từ lúc leo lên đến đỉnh đá… anh không nói một lời.

 

Rõ ràng dễ nhận ra như vậy rồi, mà anh vẫn không nhìn thấy.

 

Vậy thì thôi.

 

Nếu không thể thay đổi cốt truyện, vậy thì chỉ có thể thay đổi chính mình.

 

“Ba mẹ em rất thích anh, sau này anh sẽ đối xử tốt với họ chứ?”

 

Có lẽ nhận ra giọng điệu tôi khác thường, anh hơi nhíu mày.

 

Chỉ đút tay vào túi, đáp qua loa một tiếng.

 

“Vậy là tốt rồi.” – Tôi cười nhìn anh, nhưng thật ra là rất muốn khóc.

 

Chúng tôi từng hẹn, sau khi trưởng thành anh sẽ đưa tôi đi trượt tuyết.

 

Tôi còn chưa từng thấy tuyết.

 

Lên đại học, dọn ra ngoài sống, tôi có thể nuôi một con thú cưng.

 

Thậm chí tôi còn chọn sẵn giống rồi.

 

Tôi muốn nuôi một con Alaska thật to.

 

Đến mùa đông, sẽ bắt anh dắt nó đi dạo đểể anh vừa lạnh vừa mệt, sẽ không còn thời gian làm phiền tôi nữa.

 

Nhưng… tại sao lòng người lại thay đổi nhanh đến vậy?

 

 

“Anh còn tưởng em sẽ giận dỗi anh mãi.”

 

Khi nói câu này, giọng anh dường như mang theo sự nhẹ nhõm như vừa thở phào.

 

Tôi vì chút nhẹ nhõm đó mà d.a.o động, quay đầu nhìn anh.

 

“Em không làm, là Đinh Khả vu oan cho em, anh có tin không?”

 

Anh lại nhíu mày.

 

“Tống An Nhiên, làm sai mà không chịu nhận, như vậy em sẽ không có bạn đâu.”

 

Tôi cười khổ, không hỏi thêm nữa.

 

Một cơn gió thổi qua, tôi nói:

 

“Anh xuống trước đi, em còn muốn ngắm biển một chút.”

 

“Em xuống cùng anh, ở đây không an toàn.”

 

“Chỉ ngồi một lát thôi, anh xuống trước đi, em sẽ xuống ngay.”

 

Anh đứng phía sau tôi, do dự một lúc.

 

Cho đến khi điện thoại của Đinh Khả gọi đến:

 

“Anh Mặc, anh qua xem giúp em với, hình như em bị cái gì c.ắ.n.”

 

Thẩm Mặc khẽ sững lại, để lại một câu:

 

“Xuống nhanh đấy.”

 

Rồi quay đầu rời đi.

 

Tôi ngồi trên mỏm đá, nhìn anh bước nhanh về phía bãi cát.

 

Khẽ thở dài.

 

Dạo gần đây số lần tôi đã thở dài có thể nhiều hơn tất cả số lần của trước kia cộng lại.

 

Tôi dùng điện thoại gửi đi tin nhắn cuối cùng:

 

【Hôm nay em thấy cô ta chạm vào tay anh, anh bẩn quá, sau này không bao giờ gặp lại nữa!】

 

Nhìn thấy dòng chữ đã gửi tôi dùng đá đập nát điện thoại.

 

Rồi quay người, nhảy xuống biển.

 

Nước biển lạnh buốt bao trùm lấy tôi.

 

Áo phao đã kéo tôi nhanh ch.óng nổi lên.

 

Ngay trước khi nổi lên mặt nước, tôi đã chui xuống dưới mỏm đá.

 

Đây chính là lý do tôi chọn chỗ này.

 

Không lâu sau, trên bãi biển vang lên tiếng Thẩm Mặc:

 

“Tống An Nhiên!”

 

Cuối cùng anh cũng nhìn thấy tin nhắn đó.

 

Anh cởi áo khoác, định nhảy xuống nhưng bị Đinh Khả ôm c.h.ặ.t lại.

 

Từ xa, chỉ còn nghe thấy tiếng gọi.

 

 

May mà có Đinh Khả giúp tôi kéo dài thời gian.

 

Một chiếc thuyền đ.á.n.h cá nhỏ đi ngang qua, rồi chậm rãi rời đi.

 

Đợi đến khi đội cứu hộ đến nơi… tôi đã đi rất xa rồi.

 

 

Nhóm bạn chơi với nhau từ nhỏ của chúng tôi thực ra có ba người.

 

Người còn lại là Lâm Xán của nhà họ Lâm.

 

Năm ngoái, cô ấy theo anh trai sang Ý, rồi định cư luôn ở đó.

 

Người ta nói, nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất.

 

Tôi liên lạc với cô ấy, nhờ cô ấy giúp.

 

Cô ấy đồng ý rất dứt khoát, thậm chí còn cực kỳ tin vào chuyện cốt truyện mà tôi nói.

 

Sáng sớm hôm sau, cô ấy đã ngồi máy bay riêng của gia đình bay về.

 

Chúng tôi gặp nhau trong phòng bảo vệ của khu chung cư.

 

Chỗ này không có camera, Thẩm Mặc sẽ không tra ra được.

 

Trong phòng bảo vệ, chúng tôi vạch ra toàn bộ kế hoạch.

 

Ban đầu, tôi định nhân lúc Thẩm Mặc không có mặt, lén đi theo cô ấy.

 

Nhưng cô ấy lại đề xuất ý tưởng giả c.h.ế.t.

 

Ngẫm lại cũng đúng, nếu cứ thế mà chạy, chắc chưa được mấy ngày đã bị Thẩm Mặc bắt về.

 

Nhưng cô ấy lại nói:

 

“Truyện kiểu truy thê hỏa táng tràng đều viết thế mà, nam chính phụ lòng nữ chính, nữ chính dùng cái c.h.ế.t của mình để trừng phạt anh ta.”

 

Tôi nghi ngờ phong thủy khu này có vấn đề.

 

Nên mới nuôi ra ba đứa trẻ kỳ quái như chúng tôi.

 

Nhưng giờ tôi không còn tin vào công chúa trong truyện cổ tích nữa.

 

Kết cục của công chúa là có hoàng t.ử đến yêu cô ấy.

 

Còn hoàng t.ử của tôi… không yêu tôi.

 

Từ hôm nay trở đi, tôi sẽ làm phù thủy độc ác nhất.

 

Nguyền rủa tất cả những hoàng t.ử tồi đều biến thành cóc ghẻ.

 

 

Năm đầu tiên ở Ý.

 

Tôi nhìn thấy tuyết dưới chân dãy Anpơ.

 

Ngày tuyết đầu mùa, vừa đúng sinh nhật tôi.

 

Lâm Xán nhiệt tình mời tất cả bạn bè của cô ấy, mở một bữa tiệc lớn tại nhà.

 

Gần đến nửa đêm, Lâm Xán kéo tôi nhảy.

 

Chúng tôi từ 17 tuổi… nhảy sang 18 tuổi.

 

Cô ấy uống đến say mềm, dựa vào lòng tôi.

 

Nói rằng nữ chính rồi sẽ gặp được hạnh phúc mới của mình.

 

Tôi nhìn tuyết rơi ngoài cửa sổ, nói với cô ấy:

 

“Hiện tại mình đã rất hạnh phúc rồi.”

 

Câu này là thật lòng.

 

Ngoại trừ thỉnh thoảng nhớ đến Thẩm Mặc… thì tôi thật sự rất hạnh phúc.

 

Sinh nhật đầu tiên không có anh, vẫn rất náo nhiệt.

 

Không có anh… tôi vốn dĩ vẫn có thể sống rất tốt.

 

 

Đến Tết, tôi gọi điện cho ba mẹ.

 

Ban đầu họ còn tưởng nghe nhầm, đến khi phản ứng lại thì mắng tôi một trận.

 

Lúc đó tôi sợ họ đi mách Thẩm Mặc, nên không nói cho họ biết.

 

Giờ cũng không biết lựa chọn đó là đúng hay sai.

 

Chỉ là khi nghe họ mắng, tôi không phản bác.

 

Tôi dặn họ đừng nói chuyện của tôi cho Thẩm Mặc biết, họ đồng ý.

 

Cuối cùng, tôi vẫn không nhịn được mà hỏi tình hình của Thẩm Mặc.

 

Họ nói, những ngày đầu, anh từ sáng đến tối đều ở bờ biển, nhìn chằm chằm cảnh sát tìm người.

 

Sau hơn một tháng, mới dần bình tĩnh lại.

Chương 3

 

Ngày sinh nhật tôi, anh ngồi ở bờ biển cả ngày, ai khuyên cũng không nghe.

 

Trong điện thoại anh, vẫn là tin nhắn cuối cùng tôi gửi.

 

Sau đó, Đinh Khả thay vị trí của tôi, luôn ở bên cạnh anh.

 

Ba mẹ tôi còn tiếc cho tôi, nói nếu tôi không đi, Đinh Khả sẽ không có cơ hội.

 

Nhưng tôi không nói trước khi tôi rời đi, họ đã dính lấy nhau rồi.

 

 

Tôi kể cho ba mẹ nghe về tình hình hiện tại của mình.

 

Nhà họ Lâm có một căn nhà nhỏ gần dãy Anpơ.

 

Hiện tại tôi đang ở đó.

 

Tôi học ngôn ngữ mấy tháng, dự định nửa cuối năm sau sẽ nhập học Đại học Trento.

 

Tất cả những việc này đều do Lâm Xán và anh trai cô ấy sắp xếp, cũng tốn không ít tiền.

 

Tôi dặn ba mẹ nhớ trả lại tiền cho họ.

 

Họ không nói hai lời, trực tiếp chuyển vào tài khoản Lâm Xán ba mươi triệu.

 

Ở nhờ mấy tháng… tôi lại trở thành người có tiền.

 

 

Tôi cho họ xem cảnh tuyết rơi ngoài cửa sổ, họ nói có thời gian sẽ sang thăm tôi.

 

Đồng thời cũng không quên nhắc khéo sau khi tôi rời đi, Thẩm Mặc trở nên u ám hơn, anh thật sự rất quan tâm tôi.

 

Tôi nói nếu họ tiết lộ chuyện của tôi cho Thẩm Mặc, sau này tôi đi đâu cũng sẽ không nói cho họ biết nữa.

 

Sau khi cúp máy, tôi nghĩ rất lâu.

 

Tôi rời đi khi Thẩm Mặc vẫn còn yêu tôi.

 

Cho nên anh mới nhớ tôi.

 

Ánh trăng sáng đã c.h.ế.t mới là thứ khó quên nhất.

 

Nhưng nếu tôi ở lại thì đợi đến khi anh hoàn toàn yêu Đinh Khả, tôi sẽ từ ánh trăng sáng biến thành hạt cơm thừa.

 

Đến lúc đó tôi rời đi… thì chỉ nhận được những tràng vỗ tay tán thưởng.

 

Nếu vậy… chi bằng cứ ở lại trong lòng anh như thế này.

 

Đợi đến khi anh yêu Đinh Khả… tôi cũng có thể rút lui một cách có thể diện rồi rời khỏi thế giới của anh.

 

Đó mới là kết cục tốt nhất.

 

Sau khi hoàn thành một loạt việc học và thi cử, vào mùa thu năm sau, tôi vào học ngành kinh tế tại Đại học Trento.

 

Bốn năm sau, tôi hoàn thành tín chỉ sớm, lấy bằng thạc sĩ kinh tế.

 

 

Rời quê nhà năm năm, Lâm Xán bị gọi về nước.

 

Tôi chợt nhớ ra mình cũng có gia sản cần thừa kế.

 

Lại ước chừng tình cảm của Thẩm Mặc và Đinh Khả chắc đã ổn định, nên tôi quyết định đi nhờ máy bay của Lâm Xán về nước.

 

Vừa xuống máy bay, còn chưa kịp ăn gì, tôi đã bị mẹ đóng gói quăng thẳng vào một buổi tiệc thương mại.

 

Ban đầu tôi còn cẩn thận né tránh, sợ bị người ta nhận ra.

 

Đến khi phát hiện dường như chẳng ai trong hội trường nhận ra tôi thì tôi mới yên tâm.

 

Ngày xưa tôi vốn đã không thích những nơi xa hoa phù phiếm thế này.

 

Rời đi lâu như vậy, cả ngoại hình lẫn khí chất của tôi đều thay đổi không ít nên người khác càng không ai nhận ra.

 

Thế là tôi tìm một cái ghế sofa, thoải mái ngồi xuống.

 

Hơn nửa tiếng sau khi buổi tiệc bắt đầu, cửa ra vào bỗng náo động.

 

Nghe nói có nhân vật lớn đến.

 

Tôi tò mò trong lòng, người gì mà khiến họ căng thẳng đến vậy.

 

Lén ló đầu trong đám đông kết quả lại nhìn thấy Thẩm Mặc trong bộ vest.

 

Không biết có phải phát hiện ra gì không, anh đột ngột nhìn về phía tôi.

 

Tôi lập tức ngồi thụp xuống, tránh ánh mắt của anh.

 

Đáng sợ.

 

Thật sự quá đáng sợ.

 

Dù đã cách nhiều năm như vậy, nỗi sợ về anh vẫn khắc sâu trong xương cốt.

 

Thậm chí vì ánh mắt anh bây giờ còn sắc bén hơn trước, mà khiến cho tôi càng thấy sợ hơn.

 

Chỉ một cái nhìn vừa rồi, mà tôi đã nhận ra anh khác xưa rất nhiều.

 

Gầy hơn, dáng người cũng cao ráo hơn một chút.

 

Ánh mắt sắc lạnh, vô tình hơn trước cũng đủ khiến người ta đông cứng hóa đá.

 

Trên tay đeo một đôi găng tay da, chỉ nhìn thôi là đã biết bệnh sạch sẽ lại nặng thêm.

 

Tóc vuốt ngược gọn gàng.

 

Kết hợp với bộ vest thẳng thớm, toát ra khí chất trưởng thành rõ rệt.

 

Tôi không kịp nhìn kỹ thêm mà đã quay đầu bỏ chạy thục mạng.

 

 

Ngồi xổm trong buồng vệ sinh nữ nửa tiếng.

 

Lúc bước ra, lại gặp một gương mặt quen thuộc.

 

Đinh Khả nhìn thấy tôi, chỉ hơi ngạc nhiên một chút, rất nhanh đã trở lại bình thường.

 

Bộ váy trắng trên người cô ta lấp lánh ánh sáng, khiến làn da càng thêm trắng sáng.

 

Đẹp như tiên nữ giáng trần vậy.

 

Cô ta cong môi cười, lịch sự nói:

 

“Lâu rồi không gặp, Tống An Nhiên.”

 

Tôi cũng cười:

 

“Xin lỗi, tôi không phải Tống An Nhiên, cô nhận nhầm người rồi.”

 

 

Tôi rất tự tin vì năm năm qua đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn.

 

Ngay cả lúc vừa xuống máy bay, ba mẹ tôi nhìn tôi cũng lộ vẻ kinh ngạc.

 

Chỉ cần tôi không thừa nhận, thì ai dám nói tôi là Tống An Nhiên?

 

Huống hồ chúng tôi vốn cũng không thân.

 

Chỉ quen nhau hơn một tháng, cô ta chắc sẽ không hiểu rõ tôi.

 

Không biết cô ta có tin hay không mà tôi chỉ thấy cô ta đã quay đầu đi…

 

“Cô rất giống một người quen của tôi, nhưng cô ấy đã c.h.ế.t rồi. Người c.h.ế.t thì không nên đột nhiên xuất hiện khiến người ta khó chịu, cô thấy đúng không?”

 

Rõ ràng cô ta không tin.

 

Trong lời nói ngầm tỏ ý tôi không nên quay lại.

 

Tính nóng trong tôi lập tức nổi lên.

 

Tôi quay đầu:

 

“Tôi là người theo chủ nghĩa duy vật, không tin chuyện ma quỷ. Chỉ là tôi nghĩ, nếu một người không làm chuyện gì khuất tất, thì sao lại sợ quỷ đến quấy nhiễu?”

 

Cô ta nhếch môi.

 

“Cô còn lanh mồm lanh miệng hơn người quen của tôi.”

 

“Tôi coi như là cô đang khen tôi vậy.”

 

Cô ta cười lạnh nhìn tôi.

 

Điện thoại trên bồn rửa tay vang lên.

 

Cô ta liếc nhìn một cái, chỉnh lại tóc mái, rồi đắc ý nói:

 

“Trò chuyện với cô rất vui, nhưng vị hôn phu của tôi đang tìm tôi, tôi đi trước.”

 

Cô ta nhấn mạnh ba chữ vị hôn phu.

 

Tôi nghe xong, khựng lại một giây.

 

Vị hôn phu?

 

Không hổ là nam nữ chính, tiến độ nhanh thật.

 

Cũng may lúc đó tôi đã rời đi.

 

Nếu không bây giờ có lẽ đã là ngày c.h.ế.t của tôi rồi.

 

Chương 4

 

Phản ứng của   cô  thu hết  mắt.

 

Trong mắt lộ  chút khinh miệt,    rời .

 

Chưa   bao xa cô    một bóng lưng cao lớn ôm  lòng.

 

Thẩm Mặc cũng   đổi  nhiều.

 

Trong bóng lưng đó   còn thấy chút dấu vết nào của   nữa.

 

ở cửa thêm một lúc.

 

Cho đến khi    ngang qua,  mới như tỉnh mộng mà bước .

 

Chân  tê .

 

Chỉ  thể từng bước, từng bước chậm rãi di chuyển.

 

gọi điện bảo  cho  đến đón.

 

Bà ậm ừ hai tiếng  nhanh ch.óng cúp máy.

 

Bên  mơ hồ vang lên hai tiếng “cạch” giòn.

 

Nghe như tiếng mạt chược, cũng giống như  thứ gì đó rơi xuống đất.

 

Trong lòng chợt dâng lên một cảm giác bất an.

 

vội gọi cho ba, bảo ông  xem tình hình.

 

Giọng ông  bình thường, thậm chí còn mang theo ý :

 

“Không  , ba với  con đang ở cùng . Vừa nãy  con đ.á.n.h mạt chược thắng lớn, đợi con về sẽ mua đồ ngon cho con.”

 

“Con hơn hai mươi , đừng dùng đồ ăn để dụ con nữa  ?”

 

“Ôi trời, tại con rời nhà sớm quá, trong mắt ba  con vẫn là đứa mười bảy tuổi thôi.”

 

Mỗi  nhắc đến chuyện ,      gì.

 

để điện thoại  xa, đợi ông lải nhải xong  mới hỏi:

 

“Cho con  điện thoại tài xế , ngoài trời lạnh, con    chờ.”

 

“Ba  đưa  con cho   , đến nơi   sẽ gọi cho con.”

 

đặt điện thoại xuống,   ngoài cửa.

 

Trong lòng vẫn thấy hoảng loạn.

 

Tim đập thình thịch, như sắp  chuyện  xảy .

 

Ánh mắt quét một vòng trong buổi tiệc,   thấy Đinh Khả đang trò chuyện với  khác ở góc phòng.

 

Người đàn ông  ôm lấy cô ,  mật hôn lên mu bàn tay cô .

 

Bóng lưng khẽ động,  Đinh Khả kéo  sâu hơn  bên trong.

 

Mọi thứ đều  bình thường.

 

chỉ  thể quy cảm giác bất an  thành di chứng của chuyến bay dài.

 

 

Mười phút , một  lạ gửi tin nhắn:

 

“Tiểu thư Tống, xe  đến, cô  thể  ngoài. Biển  XXXXX.”

 

Trước khi  dậy  ngoài,    về phía Đinh Khả.

 

Cô  cũng  đầu  , khẽ nhướng mày, đầy vẻ khiêu khích.

 

Ra khỏi hội trường, luồng  khí nóng lạnh xen kẽ khiến  rùng .

 

Dù  lạnh bằng mùa đông ở Ý, nhưng vẫn khiến   thấy lạnh lẽo.

 

Trước khi lên xe, tim  đập càng dữ dội hơn.

 

Cẩn thận vẫn hơn,   gọi cho ba .

 

” đúng, chính là chiếc xe , hôm nay con  mà lắm lời ?”

 

“Không  lắm lời, là cẩn thận. Con cứ  cảm giác  lành.”

 

“Cảm giác gì?”

 

“Không … chắc là đói . Hai   gì đó cho con ăn , con về ăn.”

 

Cúp máy,  mở cửa xe  .

 

 

Trong xe  ấm, thoang thoảng mùi hoa dành dành.

 

Đó là mùi hương  thích nhất.

 

chút ngạc nhiên,  ngờ ba   để tâm đến  như .

 

Nếu ,  còn tưởng  là con nhặt về.

 

Xe bắt đầu chạy,  mới phát hiện tài xế đeo khẩu trang, đường nét khuôn mặt  gì đó  quen.

 

Ánh mắt chậm rãi dừng  tay  … thì   thấy đôi găng da đặc biệt .

 

đột ngột ngẩng đầu thì bắt gặp ánh mắt   trong gương chiếu hậu.

 

Khóe mắt  nhướng lên, nhưng ý   chạm tới đáy mắt.

 

Ngay giây  “cạch” một tiếng, cửa xe  khóa .

 

Anh  tháo khẩu trang.

 

“Tống An Nhiên, lâu   gặp.”

 

Trước mắt  tối sầm , lập tức trốn   ghế.

 

Anh  rõ ràng  đ.á.n.h giá quá cao dũng khí của .

 

căn bản  dám nhảy xe, cần gì  khóa cửa.

 

 

“Ha ha…”   gượng, vẫn cố cãi:

 

“Ai là Tống An Nhiên ,     đó.”

 

“Có cần  gọi điện cho ba  em xác nhận ?”

 

lập tức hiểu   ba  bán  .

 

Răng ngứa ngáy, chỉ  c.ắ.n .

 

gượng hai tiếng,  đầu điên cuồng gửi tin nhắn mắng .

 

Thậm chí còn nhắn cho Lâm Xán cầu cứu.

 

Lâm Xán  nhanh trả lời:

 

“Xin  nha, tớ là loại  thấy lợi quên nghĩa.”

 

“Anh   ký hết hợp đồng ba năm tới của nhà họ Thẩm cho tớ .”

 

“Bên A cũng khá  đó,  cho   thêm cơ hội .”

 

hạ cửa kính xe,  một  trong gió mà hóa đá.

 

Mấy năm nay, Hải Thành  đổi  nhiều.

 

Xe chạy  khỏi trung tâm thành phố,  bắt đầu thấy choáng.

 

Dứt khoát buông xuôi,  xuống ngủ luôn.

 

Có lẽ vì chuyến bay dài quá mệt… hoặc cũng  thể vì cảm giác quen thuộc .

 

Tóm ,  nhắm mắt   nhanh ch.óng chìm  giấc ngủ.

 

 

ngủ một giấc  ngon.

 

Khi tỉnh ,  ở trong phòng.

 

Trên đầu là ánh đèn vàng ấm áp, trong  khí còn thoang thoảng mùi thức ăn thơm đến chảy nước miếng.

 

thận trọng ló đầu .

 

Nhìn thấy Thẩm Mặc đang nấu ăn trong bếp.

 

Đã dám để  một  trong phòng  thì đừng trách  chạy.

 

nhẹ tay nhẹ chân mở cửa sổ, gió lạnh ùa , thổi cửa kêu kẽo kẹt một tiếng.

 

Tim  giật mạnh.

 

Nhân lúc   phát hiện,  lập tức trèo  ngoài.

 

 

Rồi   thấy bốn phía tối đen.

 

Giống như âm phủ .

 

Ngoài căn nhà  , xung quanh mấy cây    lấy một ánh đèn.

 

Lắng  kỹ, thậm chí còn  thấy tiếng sói tru từ xa.

 

Xe thì đậu bên cạnh nhưng cửa  khóa c.h.ặ.t.

 

Không còn cách nào,  đành  .

 

Cẩn thận trèo  trong.

 

Vừa xoay   chạm ngay ánh mắt của Thẩm Mặc ở cửa.

 

Anh dựa  khung cửa,   với vẻ đầy hứng thú.

 

“Sao  chạy nữa? Không  ?”

 

giả vờ bình tĩnh, ho nhẹ:

 

“Khụ… lâu   gặp, ở  ôn chuyện một chút.”

 

Anh nhếch môi  lạnh,    .

 

“Ra ăn cơm.”

 

theo bóng lưng , đá đá   khí hai cái.

 

lớn thế   mà còn dùng giọng điệu quản giáo đó  chuyện với .

 

Chương 5

 

Chỉ là một bát mì cà chua trứng rất bình thường.

 

Nhưng hương vị không tệ.

 

Ăn vào bụng, cả người đều ấm lên.

 

Không ngờ mấy năm không gặp, anh lại biết nấu ăn.

 

Không biết học từ đâu nữa.

 

Nhà họ Thẩm chắc cũng không nghèo đến mức cần anh vào bếp thường xuyên.

 

Nhưng với khả năng của Thẩm Mặc, thì chắc chỉ cần nhìn qua là học được.

 

Ăn no uống đủ, tôi vỗ bụng, đi về phía cửa:

 

“Ăn xong rồi, đưa em về đi.”

 

“Không phải nói muốn ôn chuyện sao?”

 

“Không phải ôn xong rồi à?”

 

Anh nhướng mày:

 

“Em và bát mì cà chua trứng có nhiều chuyện cũ để ôn vậy à?”

 

Tôi: …

 

Không có.

 

Thế là lại bị kéo về, ấn ngồi xuống bàn.

 

Điều khiến tôi bất ngờ là anh không hỏi tôi vì sao bỏ đi, cũng không trách tôi giả c.h.ế.t khiến anh lo lắng.

 

Chỉ nhìn tôi, rồi nói:

 

“Anh rất nhớ em.”

 

Tôi cứ tưởng mình đã là mình đồng da sắt rồi.

 

Nhưng chỉ một câu này… vẫn khiến tôi có chút sụp đổ.

 

Nhưng tôi cũng không thể nói em cũng nhớ anh.

 

Mất mặt quá.

 

Hơn nữa, biết đâu tên này đang thử tôi.

 

Tôi cúi đầu nhìn mũi giày, không trả lời.

 

Tiếng giày da giẫm lên sàn gỗ vang lên “cạch cạch”.

 

Dường như là cố ý nên anh đi rất chậm.

 

Tiếng bước chân càng lúc càng gần, cơ thể tôi dần căng cứng.

 

Không phải tôi đang nghĩ gì.

 

Mà là phản xạ bản năng.

 

Từ nhỏ tôi đã bị anh quản, mỗi lần làm sai chuyện, cảm giác sợ hãi gần như đã thành phản xạ có điều kiện.

 

 

Ngón tay hơi lạnh chạm nhẹ lên cổ tôi.

 

Da gà nổi khắp người.

 

Tôi theo bản năng muốn tránh nhưng lại bị anh giữ vai ấn xuống.

 

Ngón tay anh không nặng không nhẹ bóp nhẹ hai cái trên cổ tôi.

 

Rồi nói:

 

“Đã bảo đừng cúi đầu nghịch điện thoại.”

 

Lời anh nói lạnh lùng bao nhiêu thì động tác trên tay lại đầy sự trêu chọc bấy nhiêu.

 

Hai tay dọc theo sống lưng, chậm rãi trượt xuống.

 

Từng chút một vuốt ve, xoa nắn.

 

Ai biết thì sẽ nói là kiểm tra xương, còn không biết còn tưởng anh đang sàm sỡ tôi.

 

Lúc tôi rời đi, chúng tôi còn quá nhỏ.

 

Hành động thân mật nhất cũng chỉ là nắm tay.

 

Còn bây giờ những động tác lộ liễu thế này… gần như là lần đầu tiên trong đời của tôi.

 

Kích thích đến mức… não tôi gần như sắp ngưng hoạt động luôn rồi.

 

 

Khi tay anh chạm đến eo tôi, anh hỏi:

 

“Em run cái gì?”

 

Tôi đáp lảng đi:

 

“Xương em khỏe lắm, anh đừng sờ nữa.”

 

“Anh có nói là đang sờ xương à?”

 

Mặt tôi lập tức đỏ bừng.

 

Tay chân luống cuống vùng vẫy, cố thoát khỏi ma trảo của anh.

 

Tên này bây giờ đúng là quá tà ác rồi.

 

“Anh… anh đây là giam giữ trái phép, em muốn về nhà.”

 

“Rồi sao?”

 

Anh nhìn tôi, trong mắt như có cảm xúc gì đó cuộn trào.

 

Còn tôi thì chẳng hiểu câu hỏi của anh có ý gì.

 

“Rồi sao là sao? Rồi em về ngủ chứ sao.”

 

Anh ép sát lại gần tôi, khoảng cách gần đến mức chưa tới một đốt ngón tay.

 

Anh cúi đầu nhìn tôi, một tay kéo cổ tay tôi ra sau lưng.

 

Rồi cứ thế đẩy tôi ấn ngã xuống sofa.

 

Sofa da hơi lạnh.

 

Cái lạnh nhanh ch.óng xuyên qua lớp vải, thấm vào người tôi.

 

Trước mặt là thân thể nóng đến mức như bốc hơi.

 

Sau lưng lại là mặt da lạnh lẽo.

 

Giữa hai tầng nóng lạnh khiến da gà lại nổi lên lần nữa.

 

Quả là một ngày bận rộn của da gà.

 

Khi tôi còn đang nghĩ linh tinh thì cổ tay bỗng vang lên một tiếng “cạch”.

 

Sau đó… tôi hoàn toàn không thể cử động nữa.

 

Lúc này tôi mới phát hiện chiếc hộp nhung đỏ vừa đặt trên bàn đã mở ra.

 

Thứ bên trong… đang nằm trên cổ tay tôi.

 

Bên trong mềm, bên ngoài cứng.

 

Là còng tay.

 

Mà còn là loại… tình thú.

 

Bàn tay đang giữ tôi được buông ra, Thẩm Mặc nhẹ nhàng lướt qua khóe môi tôi.

 

Giọng nói mang theo chút ủy khuất:

 

“Em còn chưa nói nhớ anh.”

 

So với cảm giác lạnh của sofa phía sau, đôi găng tay của anh lại mềm mại hơn.

 

Trong mắt anh như có ánh lửa đỏ sậm đang nhảy lên ẩn chứa sự cố chấp và điên cuồng.

 

Tính chiếm hữu của anh… từ nhỏ đã bộc lộ ra ngoài.

 

Tôi không bất ngờ, cũng chẳng tò mò.

 

Chỉ là trong lòng dâng lên một chút sợ hãi.

 

Bởi vì sinh vật sống cuối cùng mà anh từng rất yêu, nhưng lại rời khỏi anh một cách bất ngờ… là một con bướm đốm vàng.

 

Nó hiện giờ vẫn được làm tiêu bản, treo trong phòng làm việc của anh.

 

 

Tôi không hứng thú trở thành tiêu bản.

 

Chỉ có thể co người, cố chui sâu vào sofa.

 

Ước gì mình có thể trở thành một phần của cái sofa luôn.

 

Phần da lạnh lẽo mà vừa nãy khiến tôi còn muốn trốn khỏi… giờ lại trở thành nơi trú ẩn duy nhất.

 

Anh nhìn tôi một cái, khẽ cười.

 

Sau đó quỳ một gối trước mặt tôi.

 

Bộ vest may đo đắt tiền chạm nhẹ xuống sàn.

 

Đùi anh áp sát cổ chân tôi.

 

Cơ bắp rắn chắc, nóng bỏng.

 

Tôi như bị bỏng, lập tức rụt chân lại.

 

Nhưng lại bị anh giữ lấy.

 

Không biết từ lúc nào anh đã tháo găng.

 

Lòng bàn tay rất nóng.

 

Ánh mắt anh dán c.h.ặ.t vào tôi.

 

Ngón tay lần theo xương chân, dần dần đi lên.

 

Trêu chọc đến mức hồn vía của tôi muốn bay mất rồi lại mạnh tay nắm lấy tay tôi.

 

Mười ngón tay đan c.h.ặ.t vào nhau.

 

Tâm trạng tôi rối loạn đến cực điểm.

 

Không biết phải phản ứng thế nào.

 

Hơi thở cũng trở nên hỗn loạn, nặng nề.

 

“Em có nhớ anh không?”

 

Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t môi, không chịu lên tiếng.

 

Anh rất vô sỉ cúi xuống, dùng môi lưỡi cạy mở môi tôi.

 

Rồi lại hỏi:

 

“Em có nhớ anh không?”

 

Tôi không hiểu câu hỏi này có ý nghĩa gì.

 

Nhưng anh dường như đặc biệt cố chấp với nó.

 

Bị anh hôn đến rối loạn, tôi chỉ có thể chịu thua, vội vàng nói:

 

“Nhớ… rất nhớ.”

 

Lúc này, anh cuối cùng cũng dừng lại.

 

Nở nụ cười đơn giản mà vui vẻ.

 

Chỉ là đôi môi đỏ bừng kia khiến anh trông hơi buồn cười.

 

Tình trạng của môi tôi chắc cũng chẳng khá hơn.

 

 

“Có thể thả em ra không?”

 

Sự ngang ngược ban đầu đã hoàn toàn biến mất.

 

Tôi ngẩng đầu, nhìn anh bằng ánh mắt gần như cầu xin.

 

Trước đây, anh ghét nhất là thấy tôi như vậy.

Chương 6

 

Chỉ cần  lộ  vẻ mặt ,  gì  cũng đồng ý.

 

bây giờ  chỉ dùng ngón tay vẽ theo đường nét gương mặt ,    một lời.

 

 

So với việc trực tiếp tuyên án t.ử hình thì việc  lưỡi kiếm treo lơ lửng thì đáng sợ hơn  nhiều.

 

Anh   gì, càng khiến  rợn tóc gáy.

 

lén cử động ngón tay, kéo nhẹ ống quần .

 

Ngước lên   bằng ánh mắt đáng thương.

 

Đôi mắt  đỏ    tin   mềm lòng.

 

Quả nhiên  nhẹ nhàng hôn lên đuôi mắt .

 

Rồi thở dài hỏi:

 

“Nếu  thả em , em còn  nữa ?”

 

”  cũng  thể bắt em sống cả đời ở cái nơi khỉ ho cò gáy  chứ?”

 

“Em   đang hỏi gì, đừng giả vờ.”

 

Anh nới lỏng lực tay, để   thể  nhúc nhích, vùi mặt  tựa sofa.

 

“Anh với Đinh Khả   đang   ? Còn đính hôn nữa. Anh  thể buông tha cho em ?”

 

“Vừa nãy  còn hôn em,   thấy   với cô  ?”

 

Lúc ,    quên mất Thẩm Mặc chỉ là một ,  thể phân .

 

Khi  ở bên  Đinh Khả và vị hôn phu của cô  vẫn đang trò chuyện trong đại sảnh.

 

“Anh  đính hôn.”

 

“Em ghét  vì  bẩn, đúng ?”

 

“Anh  điều đó… nên từ khi em ,  luôn đeo găng tay,  cho bất kỳ ai chạm .”

 

“Em tha thứ cho   ?”

 

“Đừng ghét bỏ …  ?”

 

 

Thẩm Mặc là  luôn kiêu ngạo, cao cao tại thượng   một ngày dùng giọng điệu gần như cầu xin như .

 

Tâm trạng   phức tạp,   nên  gì,  gì.

 

Thậm chí…   thể tin bất cứ lời nào  .

 

Ký ức, suy đoán, cốt truyện và tất cả những gì đang diễn   mắt trộn lẫn  .

 

Khiến  thứ trở nên hỗn loạn.

 

Có lẽ  cần  nhiều thời gian để suy nghĩ.

 

rõ ràng Thẩm Mặc sẽ  cho  nhiều thời gian như .

 

 

Chỉ trong nửa phút  do dự   đặt một nụ hôn nhẹ lên giữa trán .

 

Sau đó   thật sâu, chờ câu trả lời.

 

.

 

Anh  hôn lên mí mắt trái của .

 

Rồi hết nụ hôn  đến nụ hôn khác diễn  như gà mổ thóc.

 

Anh hôn lên vành tai .

 

giật mạnh cổ tay,  phản kháng nhưng hướng sai, chỉ đập  sofa.

 

Anh cuối cùng cũng dừng ,   đầy mong đợi.

 

Đây   ôn chuyện.

 

Rõ ràng là lợi dụng nhan sắc để  càn.

 

“Anh… chúng   thể   chuyện ?”

 

Tư thế mờ ám thế … thật sự  thể suy nghĩ nổi.

 

Anh gật đầu, tháo khóa  cổ tay .

 

Ngay lúc   thở phào   thuận tay khóa đầu còn  của sợi xích  tay .

 

Lý do   phòng ngừa vạn nhất.

 

 

Chỉ nửa tiếng  bữa tối chúng    về bàn ăn.

 

Lần  là hai bàn tay  xích c.h.ặ.t với .

 

Còng tay… còn là màu xanh hồng  thích nhất.

 

Màu sắc đặc biệt như   thể là mua liền là .

 

Chắc chắn  chuẩn  từ .

 

Vậy  nghĩa   sớm    c.h.ế.t.

 

ở Ý giấu kỹ như  ngoài việc ba  tiết lộ,   nghĩ  lý do nào khác.

 

Anh như   suy nghĩ của , trực tiếp giải thích:

 

“Năm đầu em rời , đêm giao thừa họ  ăn cơm, mà  trong phòng khách cả đêm.”

 

“Năm thứ hai, họ  như   chuyện gì, còn phát lì xì lớn cho  giúp việc.”

 

“Năm ngoái, cả nhà em đều  tuyết ở dãy Anpơ  .”

 

“Đêm giao thừa,  bất ngờ gọi video cho  trai Lâm Xán.”

 

“Cậu   chuyện ấp úng, rõ ràng đang ăn cơm, nhưng lập tức chạy  ngoài.”

 

“Tống An Nhiên, em trốn  … nhưng xung quanh  đồng đội heo.”

 

hổ sờ mũi.

 

Biết thế    cho ba .

 

là hại   ít.

 

“Vậy    đến tìm em?”

 

“Em đang  học, hơn nữa nếu em   gặp , chắc chắn  lý do của em. Anh   ép em.”

 

tròn mắt,  thể tin nổi.

 

“Vậy    đang  gì? Em suýt   ép lún  sofa luôn !”

 

Anh nhẹ nhàng vuốt tóc .

 

“Em   về, chắc chắn là  tha thứ cho  .”

 

“Như    ép, chỉ là một chút… kỹ năng đàm phán.”

 

: …

 

Dùng kỹ năng đàm phán lên  ?

 

Hơn nữa nhà ai đàm phán bằng cách hôn ?!

 

Anh   nghi vấn của .

 

Đột nhiên  dậy, giữ  gáy   hôn nhẹ lên môi  một cái.

 

che miệng, trợn mắt.

 

Anh bình thản :

 

“Anh thích.”

 

 

Sau một hồi sụp đổ trong im lặng  che miệng, cùng  giải quyết  chuyện.

 

Đương nhiên quan trọng nhất vẫn là chuyện của Đinh Khả.

 

“Cô  đang quen Tiểu Long lớp bên,   là vì ơn cứu mạng gì đó.”

 

“Lúc đó chơi với cô , là vì em    bạn với cô . Vì   giữ chừng mực, khiến em hiểu lầm như thế,  thật sự xin .”

 

“Còn chuyện ép em xin   đó, cũng là  của . Anh  ở góc khuất thấy em chạm  cô ,  mới  là do góc  sai. Là  tự cho  đúng,  xin .”

 

“Mỗi  nghĩ đến em,  đều hối hận… tại  lúc đó  chịu  em.”

 

“Anh xin … em  thể tha thứ cho  ?”

 

Anh nắm tay , từng câu từng câu xin .

 

Khiến lòng  mềm .

 

Lúc   mới nhớ khi tối nay  thấy Đinh Khả, biểu cảm của cô …  hẳn là khiêu khích.

 

Mà giống như đang chờ xem kịch .

 

Như thể đang :

 

“Chờ ,  bắt là cô xong đời.”

 

rà   bộ cốt truyện trong đầu.

 

Có vẻ  còn nguy cơ gì.

 

Dù   vì  cốt truyện   đổi, nhưng nếu   đổi, thì  nắm cho chắc.

 

ho nhẹ một tiếng,  :

 

“Thấy  cũng  thành ý…  cho  một cơ hội.  em thật sự  về nhà.”

 

Anh khẽ .

 

Rồi kéo   căn phòng ngủ duy nhất trong nhà.

 

Đèn tắt.

 

Chúng  ôm  ngủ một giấc ngon nhất trong suốt năm năm qua.

 

Hết truyện


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!