“Tiểu Nhiễm, tại sao em cứ phải cố chấp với một danh phận hư vô?”

 

 

Mặt tôi trắng bệch, không tự chủ được cắn chặt môi, toàn thân run rẩy như cái sàng.

 

Cơ thể tôi theo bản năng gào thét, muốn chạy trốn.

 

“Chị, chị không sao chứ?”

 

Bàn tay đang run rẩy của tôi được nắm lấy.

 

Tôi nhìn về phía Trần Hi Từ, hơi ấm từ tay cậu ấy truyền đến, như thể xua tan cái lạnh giá bao phủ lấy tôi.

 

“Tiểu Nhiễm, em không khỏe sao?”

 

Ánh mắt quan tâm dịu dàng của Chu Cẩn đặt trên người tôi, tôi theo bản năng nắm chặt tay Trần Hi Từ hơn.

 

Lúc này, Lâm Nhan vẻ mặt quan tâm, giọng điệu nhẹ nhàng: “Ngu Nhiễm, chị thấy em vừa nhặt hoa người khác vứt trong thùng rác, còn nói muốn mang đi bán, em gặp khó khăn gì sao?”

 

Nói xong, ánh mắt cô ta lộ ra một nụ cười đầy ẩn ý.

 

“Em rất thiếu tiền à?”

 

6.

 

Tôi từng bị Chu Cẩn kiểm soát tinh thần trong một thời gian dài, dẫn đến bây giờ khi nhìn thấy anh ấy, cơ thể tôi sẽ có phản ứng căng thẳng bản năng.

 

Trong đầu sẽ không kiểm soát được mà hiện ra khuôn mặt vặn vẹo đáng sợ của Chu Cẩn trong bóng tối.

 

Tôi trở nên vô cùng kích động, tim đập nhanh bất thường, toàn thân run rẩy, răng va vào nhau không kiểm soát được.

 

Bây giờ tôi hoàn toàn không thể mở miệng trả lời Lâm Nhan.

 

Nhận thấy sự bất thường của tôi, Trần Hi Từ vội vàng đỡ tôi ngồi xuống, quay đầu nhìn Lâm Nhan.

 

“Cô là trà xanh à?”

 

Lâm Nhan sững sờ, vẻ mặt không thể tin được nhìn Trần Hi Từ, dường như không nghe rõ cậu ta vừa nói gì.

 

“Cậu nói gì?”

 

Sắc mặt Trần Hi Từ hơi lạnh, giọng điệu rất gay gắt: “Cô là trà xanh à? Nhà cô bán ống nước à? Cô quản nhiều chuyện thế làm gì.”

 

Tạm dịch là: Người ta có thiếu tiền hay không thì liên quan gì đến cô?

 

Lâm Nhan không ngờ Trần Hi Từ lại đốp chát cô ta, mặt trắng bệch trong chốc lát.

 

Cô ta nhìn Chu Cẩn bên cạnh, thấy anh ấy không có phản ứng gì, lập tức lại nở nụ cười tươi tắn:

 

“Cậu hiểu lầm rồi. Tôi và Ngu Nhiễm là bạn học, cô ấy lại là em gái của A Cẩn, tôi quan tâm cô ấy thì có vấn đề gì sao?”

 

Nhưng có vẻ Trần Hi Từ không mắc bẫy của cô ta, cậu ta nói: “Hỏi han ân cần không bằng một khoản tiền lớn. Hay là bây giờ tôi gửi số tài khoản nhận tiền của chị tôi cho cô nhé?”

 

Ôi trời, đây là sinh viên khoa Khoa học tự nhiên sao?

 

Đây quả là chuyên gia nhận diện trà xanh, một tay meme mạng xã hội.

 

Lâm Nhan lại bị nghẹn họng, đã hơi khó giữ được nụ cười.

 

Quan trọng là lúc này, Trần Hi Từ lại bồi thêm một nhát dao!

 

Cậu ta nhìn Lâm Nhan vô cùng chân thành: “Xin lỗi cô, tôi xin lỗi về cách dùng từ vừa nãy. Cô không phải trà xanh, trà xanh toàn là người đẹp thôi.”

 

Lâm Nhan lúc này biểu cảm hoàn toàn tan vỡ, oán khí trong mắt cô ta gần như có thể hồi sinh mười

7

 

Tôi nuốt khan cổ họng khô rát, giọng khàn khàn đáp:

 

“Cậu ấy là bạn trai tôi.”

 

Chu Cẩn sững người trong giây lát, mấp máy môi như muốn nói gì đó nhưng lại thôi.

 

Cuối cùng chỉ buông một câu:

 

“Bọn tôi còn có việc, đi trước đây.”

 

Chờ anh ta và Lâm Nhan rời đi, dây thần kinh vốn luôn căng như dây đàn trong tôi mới từ từ thả lỏng.

 

Tôi thở hắt ra một hơi thật dài, như thể toàn bộ sức lực đều đã bị rút cạn, cả người dựa phịch vào ghế.

 

Trần Hi Từ ngồi xổm xuống nhìn tôi, nhẹ giọng hỏi:

 

“Chị, chị ổn không?”

 

Tôi lắc đầu, giọng hơi yếu:

 

“Không sao, chỉ là căng thẳng quá nên cơ thể phản ứng lại thôi.”

 

“Vậy chị đợi em chút.”

 

Nói rồi cậu ấy đứng dậy, chạy về phía trung tâm thương mại.

 

Mười phút sau, tôi nhận được cuộc gọi video từ Trần Hi Từ.

 

Vừa kết nối, tôi thấy cậu ấy đang đứng trong một tiệm trà sữa, xung quanh là vài nhân viên cửa hàng.

 

“Chị, chắc chị phải đợi thêm chút nữa.”

 

Tôi hỏi:

 

“Sao vậy?”

 

Cậu ấy gãi mũi, trông có vẻ ngại ngùng:

 

“Em… làm vỡ cửa kính của tiệm trà sữa rồi, bây giờ mấy chị nhân viên đang gọi quản lý để bàn bạc chuyện bồi thường.”

 

Tôi: ???

 

“Cậu làm vỡ cửa kính á?”

 

Cậu ấy gật đầu, gãi đầu nói:

 

“Tại em gấp quá, không kiểm soát được lực tay, cả hai cánh cửa đều vỡ.”

 

Khoan đã, kính cửa bây giờ làm từ đậu hũ à?

 

Sao mà vỡ được chứ?

 

________________________________________

 

8

 

Cả tiệm trà sữa đầy mảnh vỡ thủy tinh, vài nhân viên đang dùng dụng cụ thu dọn, đồng thời hướng dẫn mọi người tránh xa để không bị thương.

 

Trần Hi Từ đứng ở một góc, tay cầm ly trà sữa, mím môi, nhìn trông nhỏ bé và bất lực.

 

Tôi bước đến gần, nhón chân ghé vào tai cậu ấy, nhỏ giọng hỏi:

 

“Này, thật sự là cậu dùng tay đập vỡ cửa à?”

 

Cậu ấy gật đầu:

 

“Tại em gấp quá, lỡ tay thôi.”

 

Tôi không kịp suy nghĩ, miệng nhanh hơn não:

 

“Cậu luyện thiết sa chưởng à?”

 

“Không, em bẩm sinh đã khỏe hơn người bình thường rồi.”

 

“Vậy có bị thương không?”

 

Cậu ấy lắc đầu.

 

Cậu ấy mím môi, giọng hơi tủi thân:

 

“Từ nhỏ tới lớn, chuyện làm hỏng đồ của người khác xảy ra suốt, tiền bồi thường đủ mua vài căn nhà rồi.”

 

Tôi: ???

 

Khóe miệng tôi co giật:

 

“Nhà cậu cũng giàu thật đấy.”

 

“Ba em sợ lắm, lúc nào cũng lo em lỡ tay làm ba phải bồi thường luôn.”

 

“À đúng rồi chị, trà sữa này cho chị. Uống vào là tâm trạng sẽ tốt lên.”

 

Đây chắc là ly trà sữa đắt nhất mà tôi từng uống.

 

Nhưng cũng mang theo chút cảm động.

 

Cậu con trai này, chỉ trong vòng một tiếng đồng hồ ngắn ngủi, đã mang đến cho tôi không ít ấm áp.

 

Tôi hút một ngụm trà sữa ngọt ngào, mỉm cười nói:

 

“Trần Hi Từ, cảm ơn cậu.”

 

“Thấy chưa, trà sữa thật sự có tác dụng đó.”

 

Cậu ấy cũng cười, nụ cười rất trong trẻo, rất đẹp, trong mắt như có sao trời, lấp lánh ánh sáng vụn.

 

“Ba em đã gọi luật sư đến rồi, lát nữa đến là mình có thể đi.”

 

Tôi gật đầu:

 

“Ừ.”

 

Ngay lúc đó, điện thoại tôi rung lên – một tin nhắn lạ:

 

“Tiểu Nhiễm, anh không thích em có bạn trai.”

 

________________________________________

 

9

 

Không cần đoán cũng biết là ai gửi.

 

Trần Hi Từ cũng thấy tin nhắn, định nói gì đó, nhưng rồi lại thôi, dường như đang do dự.

 

Cuối cùng cậu ấy vẫn lên tiếng:

 

“Là người lúc nãy à?”

 

Tôi gật đầu:

 

“Ừ.”

 

“Người yêu cũ?”

 

Tôi cười khổ, trong lòng dâng lên một cảm giác chua xót:

 

“Cũng… có thể xem vậy. Nhưng hình như anh ta chưa từng thừa nhận tôi là bạn gái của anh ta.”

 

Trần Hi Từ khựng lại, không kịp phản ứng, rồi im lặng.

 

Hai chúng tôi im lặng vài phút, cậu ấy nghiêng đầu, hàng mi rủ xuống, nhìn tôi, yết hầu khẽ động:

 

“Em cảm thấy, chị ở bên anh ta không hạnh phúc.”

 

Phải. Tôi thừa nhận.

 

Tôi siết tay thành nắm đấm, hít sâu vài cái:

 

“Đúng là không hạnh phúc.”

 

“Ở bên anh ta, tôi giống như một con rối. Anh ta bảo tôi đi đông, tôi phải đi đông; bảo tôi làm gì, tôi phải làm theo, chưa từng hỏi tôi có muốn không. Tôi phải luôn làm theo sở thích của anh ta. Nếu tôi không làm hoặc làm sai, anh ta sẽ…”

 

Ban đầu, tôi thực sự coi anh ta là ánh sáng, một chùm sáng rọi vào bóng tối cuộc đời tôi.

 

Nhưng rồi tôi theo ánh sáng ấy rơi vào bùn lầy.

 

Ánh sáng ấy rốt cuộc chỉ là vỏ bọc giả tạo.

 

Bất ngờ, Trần Hi Từ nói:

 

“Gọi lại cho anh ta đi.”

 

Tôi ngớ ra:

 

“Hả?”

 

Tôi đưa cậu ấy số điện thoại, nói luôn tên: Chu Cẩn.

 

Cậu ấy lập tức bấm gọi, bật loa ngoài.

 

“Alô, xin hỏi anh là Chu Cẩn?”

 

Chu Cẩn ngừng một giây, đáp:

 

“Tôi đây.”

 

Vừa xác nhận xong, khí thế Trần Hi Từ lập tức bật lên, hoàn toàn khác với dáng vẻ ban nãy.

 

“Tôi là bạn trai của Ngu Nhiễm, lúc nãy chúng ta có gặp. Tôi thấy tin nhắn anh gửi cho cô ấy rồi.”

 

________________________________________

 

10

 

Cậu ấy không cho đối phương cơ hội lên tiếng, tiếp tục nói:

 

“Anh khoan cúp máy, tôi gọi chỉ muốn hỏi anh một câu:

 

Anh có thường xuyên gửi tin nhắn cho bạn gái người khác, bảo không thích cô ấy có bạn trai không?”

 

“Tổng cộng mười ba chữ, cả dấu câu em cũng đọc được, nhưng đọc xong mười mấy lần rồi mà vẫn không hiểu anh muốn nói cái gì?”

 

“Anh là bạn trai cũ của cô ấy? Cho dù có là, thì sau khi chia tay, cô ấy cũng phải ở vậy thủ tiết cho anh à?

 

Anh lấy tư cách gì mà không thích người ta có bạn trai?”

 

Một tràng chất vấn sâu sắc khiến Chu Cẩn không biết phải đáp lại ra sao.

 

Nhưng Trần Hi Từ cũng không cho anh ta cơ hội đáp, kết thúc bằng câu:

 

“Về sau có chuyện gì thì tìm tôi, đừng làm phiền cô ấy nữa.”

 

Dứt lời, dứt khoát cúp máy.

 

Tôi đứng bên cạnh nghe mà sững sờ, không nhịn được cười:

 

“Thầy Trần, có hứng mở lớp không? Cậu phản pháo đã quá, tôi muốn học!”

 

“Phụt—”

 

Cậu ấy cũng bật cười.

 

“Cô giáo Ngu, chị còn cần mấy bó hoa và xe ba bánh không?”

 

“Cần chứ.”

 

“Vậy đi thôi.”

 

Tôi ngẩn ra:

 

“Ủa? Còn vụ này chưa xử lý xong mà?”

 

Cậu ấy chỉ sang người đàn ông mặc vest, xách cặp đứng bên cạnh:

 

“Luật sư của tôi đến rồi, chuyện này giao cho anh ta.”

 

Tôi: “…”

 

Đúng là thiếu gia nhà giàu không có khái niệm giới hạn.

 

Sau đó, tôi tìm lại xe ba bánh của mình, còn nhặt thêm hai bó hoa ở thùng rác.

 

Dựa vào tình yêu người khác vứt bỏ, tôi kiếm thêm được một khoản nhỏ.

 

Tôi và Trần Hi Từ cùng nhau đi ăn đêm.

 

Lúc chia tay, nghĩ đến chuyện cậu ấy làm vỡ cửa kính vì muốn an ủi tôi, tôi đưa hết số tiền kiếm được hôm nay cho cậu ấy, nhưng cậu ấy không nhận.

 

Thế là tôi lén nhét chiếc nhẫn kim cương mười mấy vạn vào túi áo cậu ấy.

 

Về đến nhà đếm lại, hôm nay tôi kiếm được gần một vạn tệ.

 

Vui muốn chết!

 

Tôi khoe với bạn thân, cô ấy cũng sững sờ, đòi kéo tôi đi shopping để “vắt sạch” tôi.

 

Kết quả, chuyện bất ngờ xảy ra.

 

Bạn thân tôi biết tôi có bạn trai mới.

Trần Hi Từ… bẻ gãy cổ tay cô ấy.

 

________________________________________

 

11

 

Chuyện là thế này.

 

Ba ngày sau Lễ Tình nhân, trúng cuối tuần, tôi đi shopping với bạn thân là Kiều Anh.

 

Không ngờ lại đụng phải Lâm Nhan.

 

“Tiểu Nhiễm, trùng hợp ghê, lại gặp rồi.”

 

Tôi khẽ gật đầu:

 

“Đúng là trùng hợp.”

 

Cô ta nhìn sang Kiều Anh, nở nụ cười kinh điển:

 

“Bạn trai em không đi cùng à? Hình như cậu ấy hiểu lầm chị ghê lắm.”

 

Tôi biết cô trà rồi, mà vẫn muốn hỏi:

 

Cô có thể đừng trà được không?

 

Tôi chớp mắt, mặt không cảm xúc:

 

“Cậu ấy không đến.”

 

Không có hiểu lầm, chỉ có sự thật.

 

“Vậy à, chị định giải thích chút, nhưng chắc để lần sau vậy.”

 

Sau khi Lâm Nhan đi rồi, tôi cảm giác mình đã quên gì đó.

 

Quay đầu lại thấy sắc mặt bạn thân, tim tôi khựng lại.

 

Trong quán Starbucks, Kiều Anh ngồi đối diện, khoanh tay như đang thẩm vấn phạm nhân.

 

“Thành khẩn sẽ được khoan hồng, chống đối sẽ bị nghiêm trị.”

 

Tôi bất giác rụt cổ, nuốt nước bọt:

 

“Tôi… tôi có bạn trai rồi.”

 

Chưa dứt câu, cô ấy đã vỗ bàn đứng dậy, chỉ tay vào tôi, giọng cao vút:

 

“Tiểu Nhiễm! Cậu dám giấu bà đây mà yêu đương hả?!”

 

Cái khí thế ấy, tôi cứ tưởng cô ấy sẽ rút dao chém tôi.

 

Mà Kiều Anh thì nóng tính, lại to mồm, quát một cái khiến cả quán đổ dồn ánh mắt sang.

 

Da đầu tôi tê rần, vội kéo cô ấy ngồi xuống:

 

“Nhỏ tiếng chút!”

 

Cô ấy ngồi lại nhưng mặt vẫn không giãn ra, nhất quyết đòi gặp bạn trai tôi cho bằng được.

 

Tôi đành hẹn Trần Hi Từ đến.

 

Thế là ba người tụ thành hình tam giác, nhìn nhau đăm đăm, không khí ngượng muốn nghẹt thở.

 

Im lặng một lúc, Kiều Anh ghé sát tôi, nghiêm túc nói:

 

“Tiểu Nhiễm, cậu ta không hợp với cậu đâu, chia tay đi.”

 

“Suỵt~” Tôi theo phản xạ nhìn Trần Hi Từ, hạ giọng:

 

“Cậu nhỏ tiếng chút.”

 

Cô ấy ngừng lại, rồi ghé sát hơn:

 

“Cậu nhìn cái mặt cậu ta đi, kiểu mặt khiến con gái thích mê, lỡ đâu lại như Chu Cẩn, là tra nam thì sao?”

 

Nói xong, cô ấy ngồi thẳng lại, hắng giọng.

 

Chưa đến hai giây, như nghĩ ra gì đó, lại chồm tới nói nhỏ:

 

“Tôi kiên quyết phản đối hai người đến với nhau. Hơn nữa cậu nhìn xem, gầy như vậy, trắng như vậy, chắc chắn là… cong.”

 

Kết quả lời này bị Trần Hi Từ nghe thấy, cậu ấy lập tức phản bác:

 

“Cô mới cong!”

 

Tôi: !!!

 

Tôi và Kiều Anh lập tức cứng đờ, hóa đá.

 

12

 

Trần Hi Từ chỉ vào bạn thân tôi, vừa sốt ruột vừa tức:

 

“Cô sao vậy, nói xấu người ta mà còn nói to thế?”

 

Câu này khiến hai đứa tôi thật sự…

 

Cảm giác như bị đâm chí mạng — Arthur lên Rìu Đen, im lặng nhưng mất giáp.

 

Bầu không khí đột ngột rơi vào trạng thái trắng nóng nghẹt thở.

 

Tôi vốn định lên tiếng giải vây một chút, nhưng lại không biết nói gì.

 

Trong lúc ngại ngùng, tôi đứng bật dậy, khô khốc nói:

 

“Hay mình uống gì đi, tôi ra gọi.”

 

Bạn thân giơ tay:

 

“Tôi uống caramel macchiato.”

 

Tôi quay sang hỏi Trần Hi Từ:

 

“Cậu uống gì?”

 

Trần Hi Từ mím môi, vẫn trông rất uất ức.

 

“Tôi gọi cho cậu một ly cappuccino được không?”

 

Trần Hi Từ gật đầu:

 

“Được.”

 

Thế là tôi đi ra quầy gọi món.

 

Không ai ngờ, bạn thân tôi lại chọn đúng thời điểm này… để thi đấu vật tay với Trần Hi Từ.

 

Và không ngoài dự đoán — điều ngoài dự đoán xảy ra.

 

Cổ tay của cô ấy… gãy rồi.

 

________________________________________

 

Tại bệnh viện.

 

Một trận hỗn loạn vừa qua, tôi nhìn về phía cậu bạn trai cao gần mét chín.

 

Cậu ấy cúi đầu, nghiêng mặt nhìn xuống, từng lỗ chân lông như đang phun ra chữ “tủi thân”.

 

Tôi nhắm mắt lại, hít sâu vài hơi.

 

Mở mắt ra, hỏi:

 

“Ai là người đề nghị vật tay?”

 

Ngón út Trần Hi Từ khẽ động, chỉ về phía bạn thân tôi đang nằm trên giường bệnh.

 

“Là chị ấy. Vừa chị đi là chị ấy bảo ‘là anh em thì vật tay với tôi cái nào’…”

 

Tôi choáng:

 

“Vật tay? Không phải cắt máu ăn thề à?”

 

Trần Hi Từ lúc này mới nhận ra mình nói hớ:

 

“Nói nhầm, chị ấy bảo là anh em thì vật tay, tôi không chịu, chị ấy nói nếu không dám vật là đồ… yếu.”

 

“Thế là tôi vật luôn.”

 

Tốt lắm. Vài câu này còn khiến tôi nghẹn hơn cả phim hoạt hình có thoại của Hoa Mộc Lan.

 

Cho thấy — hai chữ “yếu đuối” sát thương cao thế nào với đàn ông.

 

Lúc này, bạn thân nằm trên giường bệnh yếu ớt lên tiếng:

 

“Tôi cũng không ngờ cậu ấy khỏe đến vậy~”

 

Tôi thật sự tức đến bật cười, chẳng buồn nhẹ giọng:

 

“Cậu ấy mới mấy hôm trước vừa vỗ nát kính cửa tiệm trà sữa thành đống đậu hũ đấy.”

 

Bạn thân tròn mắt kinh ngạc:

 

“Bằng tay á?!”

 

“Cậu nghĩ sao?”

 

Bạn thân không suy nghĩ liền thốt:

 

“Trời má, sao cậu không nói sớm với tôi?!”

 

Tôi liếc xéo:

 

“Cậu cho tôi cơ hội à?”

 

Bạn thân im bặt.

 

________________________________________

 

13

 

Gần khu Đại học có một trung tâm giải trí mới khai trương. Ban đầu tôi định đi với bạn thân, nhưng giờ cổ tay cô ấy gãy rồi nên đành đi với Trần Hi Từ.

 

Chiều thứ Tư, hai đứa đều không có tiết, hẹn nhau 2 giờ gặp trước cổng trung tâm.

 

Tôi đến nơi đã thấy Trần Hi Từ mặc bộ đồ thể thao màu xám, đứng gần khu bán vé, đang cúi đầu nhìn điện thoại.

 

Góc nghiêng gọn gàng, phong cách giản dị nhưng thu hút, khiến mấy cô đang xếp hàng cũng không nhịn được mà nhìn cậu ấy mãi.

 

Chỉ cách chừng ba bốn mét, tôi đột ngột dừng lại.

 

Có một cô gái bước đến trước mặt Trần Hi Từ.

 

Trần Hi Từ ngẩng đầu lên — vừa khéo thấy tôi.

 

Cô gái ấy có phần ngại ngùng hỏi:

 

“Anh gì ơi, em… có thể xin cách liên lạc với anh không ạ?”

 

Trần Hi Từ hơi sững, chỉ về phía tôi, giọng trong trẻo dễ nghe:

 

“Xin lỗi nhé, tôi có bạn gái rồi.”

 

Cô gái quay đầu nhìn tôi, nói “vâng” rồi mặt đỏ lên chạy mất.

 

Tôi không nhịn được cười, bước đến khen:

 

“Hôm nay thầy Trần đẹp trai nha, lúc nãy em ấy nhìn cậu chằm chằm luôn đấy.”

 

Trần Hi Từ hơi đỏ mặt, khẽ ho một tiếng, giọng hơi gượng:

 

“Hẹn hò mà, chẳng phải nên ăn diện chút sao…”

 

Tôi bật cười. Cậu ấy đúng là… có chút đáng yêu.

 

Mua vé xong, hai đứa bước vào trong.

 

Trung tâm giải trí này rất rộng, có đủ trò để chơi.

 

Trượt tuyết khô, lao dốc tốc độ cao, leo núi — trò nào cũng thú vị.

 

Chỉ có mấy trò như nhún nhảy trên bạt thì Trần Hi Từ không chơi được.

 

Nhưng trò ném bóng rổ mô phỏng thì cậu ấy chơi siêu đỉnh.

 

Chơi cầu khỉ lắc lư, Trần Hi Từ vừa bước lên thì rớt xuống ngay.

 

Tôi đứng trên cười ha hả:

 

“Trần Hi Từ, cậu ngốc à?”

 

Trần Hi Từ ngẩng đầu khỏi hồ xốp, nhìn tôi:

 

“Chị thử đi!”

 

Tôi bước đến mép cầu khỉ, kiêu ngạo nhướn cằm:

 

“Tôi không rớt được đâu.”

 

Dứt lời, tôi hít một hơi, bước lên.

 

Vừa đi được hai bước, cầu khỉ quay một phát, tôi mất thăng bằng rớt xuống — rớt trúng người Trần Hi Từ.

May mà cậu ấy đưa tay đỡ được.

 

Bản năng khiến tôi ôm lấy cổ cậu ấy.

 

Giọng cười nhẹ nhàng vang lên bên tai tôi:

 

“Bây giờ cả hai ta đều ngốc rồi.”

 

Tôi theo phản xạ ngẩng đầu, vừa chạm ánh mắt cậu ấy thì hô hấp như ngưng trệ.

 

Đôi mắt đen nhánh sáng long lanh, nhìn chăm chú không rời, như muốn khắc tôi vào mắt mình.

 

Tim tôi lập tức nhảy lên tận cổ, nhịp đập vang dội như trống trận.

 

Khụ khụ…

 

Tôi vội quay mặt đi, né tránh ánh mắt, lắp bắp:

 

“Thả, thả tôi xuống đi…”

 

Cậu ấy khẽ “ừ”.

 

Sau đó, chúng tôi chơi thêm một tiếng nữa, rồi ra phố ăn vặt gần trường, ăn tối xong mới về.

 

________________________________________

 

14

 

Năm nay trường tổ chức hội thao đầu năm học.

 

Khoa báo chí nữ nhiều nam ít, lớp trưởng cầm tờ đăng ký mà khẩn khoản cầu xin mấy bạn nam điền tên.

 

Tôi vốn không định tham gia, cứ nằm dài trên bàn nghịch điện thoại.

 

Bỗng nhớ đến Trần Hi Từ, tôi nhắn một câu:

 

“Hội thao, cậu có tham gia không?”

 

Chưa đến một phút, Trần Hi Từ trả lời:

 

“Có, chạy 5000 mét nam.”

 

Cái gì cơ, năm ngàn mét!

 

Tôi nhắn:

 

“Đây là con số vượt quá khả năng tưởng tượng của tôi đó.”

 

Trần Hi Từ:

 

“Thế chị có tham gia không?”

 

Tôi:

 

“Có cuộc thi ăn không?”

 

Rồi gửi thêm một sticker mặt ham ăn.

 

Trần Hi Từ:

 

“Cuộc thi đại vương dạ dày.”

 

Tôi:

 

“Thật á???”

 

Trần Hi Từ:

 

“Haha, không có.”

 

Đúng lúc ấy, Lâm Nhan cầm tờ đăng ký đến trước bàn tôi, giọng nhẹ nhàng:

 

“Tiểu Nhiễm, lớp trưởng bảo còn hai suất chạy 2000 mét nữ, mấy bạn khác bảo không đủ thể lực, hay là chúng mình đăng ký nhé?”

 

Tôi từ chối thẳng:

 

“Xin lỗi, thể lực tôi cũng không đủ.”

 

Thể trạng tôi bây giờ, đừng nói 2000 mét, 1000 mét cũng chạy không nổi.

 

Lâm Nhan cười dịu dàng:

 

“Sao lại thế được, hôm đó tôi thấy cậu chạy rất nhanh mà. Cậu nhất định có thể lực tốt.”

 

…Cô lấy gì để khẳng định vậy?

 

Tôi mặt không cảm xúc, từ chối lần nữa:

 

“Hôm đó tôi chạy đoạn rất ngắn thôi, còn chạy dài thì tôi chịu.”

 

Sắc mặt Lâm Nhan hơi cứng lại, mi mắt cụp xuống, giọng nhỏ nhẹ xen lẫn buồn bã:

 

“Tiểu Nhiễm, nếu hôm Lễ Tình nhân tôi nói gì khiến cậu không vui thì tôi xin lỗi. Nhưng hy vọng cậu đừng vì tôi mà không chịu đăng ký. Dù gì chúng mình cũng là người của khoa báo chí.”

 

Câu nói ấy lập tức khiến mấy bạn trong lớp nhìn qua.

 

Lớp trưởng cũng đi tới hỏi:

 

“Lâm Nhan, có chuyện gì à?”

 

Lâm Nhan mắt ươn ướt, lắc đầu như không có gì.

 

Tôi chỉ thấy buồn cười, cô ta cứ lặp đi lặp lại “Lễ Tình nhân”.

 

Làm vậy càng khiến mọi người tò mò, bắt đầu xì xào:

 

“Lễ Tình nhân có chuyện gì vậy?”

 

Lâm Nhan cắn môi, hàng mi dài phủ xuống ánh mắt long lanh.

 

“Tiểu Nhiễm, xin lỗi, mong cậu đừng giận tôi nữa…”

 

15

 

Lúc này có một nam sinh hỏi Lâm Nhan:

 

“Lâm Nhan, có chuyện gì thế? Nói xem nào.”

 

Lâm Nhan lắc đầu:

 

“Là lỗi của mình, mọi người đừng hỏi nữa.”

 

Bộ dáng này của cô ta chỉ làm người ta càng tò mò hơn, đều đoán rằng Lâm Nhan muốn tôi cùng cô ta đăng ký chạy 2000 m nữ.

 

Nhưng vì Lâm Nhan vô ý chọc giận tôi, nên tôi từ chối.

 

Họ bắt đầu thấy tôi nhỏ nhen rồi.

 

“Tiểu Nhiễm, Lâm Nhan xin lỗi rồi mà, cậu đừng giận nữa.”

 

“Đúng đó~”

 

Mọi người đều khuyên tôi.

 

Tôi chớp mắt, trong đầu bắt đầu choáng váng.

 

Một tiếng ong ong ù ù nổ lên, như vô số muỗi đang bay loạn bên tai, khiến tôi bứt rứt khó chịu.

 

Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng Lâm Nhan:

 

“Là cậu tự hiểu sai thôi. Tôi không buồn vì cậu, cũng không có giận.”

 

Nói xong câu đó, hơi thở tôi gấp lên, cả người run bần bật.

 

“Tôi thật sự không chạy nổi 2000 mét.”

 

Dứt lời, tôi đứng dậy, đi thẳng ra khỏi lớp.

 

Tôi cố điều chỉnh lại tâm trạng, buộc mình thả lỏng.

 

Mỗi lần cảm xúc không tốt, tôi đều xin nghỉ một tiết, rồi ra hồ nhân tạo của trường ngồi ngẩn ngơ.

 

Lần này cũng vậy.

 

Khi đi đến hồ, bất chợt tôi lại muốn uống trà sữa.

 

Trong đầu đang trống rỗng, đột nhiên… hình ảnh Trần Hi Từ hiện lên.

 

Tôi chớp mắt, lấy điện thoại ra, mở khung chat của Trần Hi Từ.

 

Tay đặt trên ô nhập một lúc lâu, nhưng chẳng biết phải gõ gì.

 

Bỗng nhiên, điện thoại rung lên.

 

Trần Hi Từ gọi thoại đến!

 

Tôi do dự một chút, rồi nhấn nghe, áp điện thoại lên tai.

 

Tôi mấp máy môi nhưng không nói được gì.

 

“Muốn uống trà sữa không?”

 

Giọng nam sinh nhẹ nhàng, trong trẻo, theo dòng điện xuyên thẳng vào tai tôi.

 

Tim tôi khẽ run.

 

“Muốn!”

 

Ngay giây tiếp theo, cuộc gọi cúp.

 

________________________________________

 

16

 

Tôi còn đang ngơ ngác thì phía sau vang lên một giọng nói:

 

“Tôi có hai ly trà sữa, một đỏ một xanh, chị đẹp muốn uống cái nào?”

 

Tôi giật mình quay lại — lạnh lùng đụng ngay vào cả bầu trời sao trong mắt Trần Hi Từ.

 

Cậu ấy hơi cúi người, hai tay giấu sau lưng, mái tóc rối nhẹ phủ trán, ánh mắt mềm mại, nụ cười sáng đến chói mắt.

 

Tôi bật cười:

 

“Uống cái nào thì tâm trạng tốt hơn?”

 

Cậu ấy đưa tay ra trước mặt tôi:

 

Tay trái là ly đỏ, tay phải là ly xanh.

 

“Hay chị chọn một ly, rồi đi cùng tôi đến một nơi?”

 

“Đi đâu?”

 

Cậu ấy nháy mắt:

 

“Tôi có hai viên mã não, một đỏ một xanh, chị muốn xem không?”

 

Tôi hơi sững, rồi gật đầu:

 

“Đi bây giờ à?”

 

Mắt cậu ấy sáng lên:

 

“Chị còn tiết nào không?”

 

“Tôi có một tiết… nhưng xin nghỉ rồi.”

 

“Vậy chị chọn trà sữa trước nhé, tôi đi chuẩn bị.”

 

Tôi cau mày, thắc mắc mã não gì mà còn phải “chuẩn bị”.

 

Tôi chọn ly đỏ — vị dâu.

 

Nửa tiếng sau, tôi đứng trước rạp chiếu phim.

 

Cái dấu chấm hỏi to đùng bật lên trên đầu:

 

“Không phải đi xem mã não sao?”

 

Trần Hi Từ cười gật đầu:

 

“Đúng mà, xem mã não.”

 

Tôi càng rối hơn.

 

Cho đến khi phim chiếu được một đoạn, nhân vật trên màn hình hỏi:

 

“Tôi có hai viên mã não, một đỏ một xanh, cô nương chọn viên nào?”

 

Không khác câu Trần Hi Từ nói lúc nãy chút nào.

 

Tôi nghiêng người sát lại, nhỏ giọng gọi:

 

“Trần Hi Từ.”

 

Trần Hi Từ quay đầu quá nhanh —

 

Môi tôi chạm ngay khóe môi cậu ấy.

 

Nhịp tim tôi dừng mất nửa nhịp.

 

Tôi chớp mắt liên tục, đầu óc trống trơn, má nóng bừng lên.

 

________________________________________

 

17

 

Hai đứa chúng tôi như bị điểm huyệt.

 

Không biết qua bao lâu mới đồng loạt hoàn hồn, vội vàng quay đầu về chỗ ngồi.

 

Tôi cắn môi, hai tay bám chặt tay vịn ghế.

 

Cứu tôi với, tim tôi muốn nhảy khỏi lồng ngực rồi!

 

Sao lại… hôn trúng chứ?!

 

Khó xử chết được, có nên nói gì không?

 

Tôi ho khẽ hai tiếng, mắt dán chặt màn hình, căng thẳng đến cứng người:

 

“Ừm… tôi định hỏi là… cái xem mã não cậu nói… là cảnh vừa nãy ấy hả?”

 

Trần Hi Từ cũng ho hai tiếng:

 

“Ừ, cảnh đó.”

 

Tôi: “Ồ.”

 

Cậu ấy: “Ừm.”

 

Tốt lắm.

 

Xấu hổ tăng gấp đôi.

 

Thôi, xem phim đi cho lành.

 

Không ngờ phim lại hay thật, diễn viên hài, nhịp nhanh, nhiều điểm sáng.

 

Đến lúc xem xong, tôi mới nhận ra thời lượng cũng cảm động ghê.

 

Ra khỏi rạp đã hơn 5–6 giờ, bụng cũng đói.

 

Tôi quay sang nhìn Trần Hi Từ — đúng lúc cậu ấy cũng quay sang tôi.

 

Ánh mắt chạm nhau, tim tôi lại bị ánh mắt cậu ấy móc một cái.

 

Trong đầu chợt nhảy ra hình ảnh hai đứa lỡ chạm môi khi nãy.

 

Tim đập nhanh, mặt lại nóng lên.

 

Trần Hi Từ cụp mi mắt, giọng hơi lắp bắp:

 

“Ờm… cậu… đói không? Hay… chúng ta đi ăn nhé?”

 

Tôi khựng lại, rồi gật đầu:

 

“Được. Ở đây có quán mì ngon lắm, tôi dẫn cậu đi?”

 

“Được!”

 

Nụ cười cậu ấy nhẹ nhẹ mà… ngọt như đường.

 

Vào quán ramen, chúng tôi gọi hai tô mì bò đặc trưng.

 

Trong lúc đợi, tôi mở điện thoại xem tin nhắn.

 

Cô giáo chủ nhiệm nhắn:

 

“Đỡ chưa? Tâm trạng sao rồi?”

 

________________________________________

 

18

 

Tôi hít sâu, cả người nhẹ bẫng.

 

Những cảm xúc tồi tệ trước đó, không biết từ khi nào… đã biến mất sau buổi xem phim.

 

Tôi trả lời:

 

“Xem phim xong rồi ạ, giờ tâm trạng rất tốt.”

 

Cô giáo gửi lại ngay một icon “đã nhận”.

 

Bạn thân thì nhắn:

 

“Xem clip tui gửi chưa? Cười xỉu luôn á.”

 

Bên dưới là loạt sticker cute – ngáo ngơ.

 

Có lẽ vì tôi chưa trả lời, cô ấy tưởng tôi lại rơi vào trạng thái tệ.

 

Bạn thân:

 

“Tiểu Nhiễm! Sao không trả lời? Bộ bị anh người yêu lực sĩ của mày đè tay lại hả?”

 

“Đúng là trọng sắc khinh bạn!!! Tao muốn khóc mà không dám. Sợ làm ướt chăn điện rồi bị giật chết.”

 

“Có phải hai đứa đang làm chuyện không tiện rủ tao không???”

 

Mười phút sau:

 

“Tiểu Nhiễm! Không được emo! Nghe rõ không!!”

 

Đọc đến đoạn chăn điện, tôi bật cười thành tiếng.

 

Tôi gõ lại:

 

“Ừ, cậu ta đang ngồi cạnh. Cậu khóc thì rút điện ra trước.”

 

Tôi đặt điện thoại xuống, ngẩng lên — thấy Trần Hi Từ vẫn yên lặng ngồi đó.

 

Lúc ấy tôi mới nhận ra, mình mải nhắn tin mà bỏ quên cậu ấy.

 

Mi mắt tôi khẽ run, cảm xúc trong lòng bất chợt trào lên.

 

Từ sau khi quen Chu Cẩn, tôi dần bị ảnh hưởng — bị môi trường xung quanh bóp nghẹt.

 

Tôi thấy mình nặng nề, mất hứng thú với mọi thứ, cảm xúc luôn rơi vào trạng thái thấp.

 

Mất ngủ, lo âu, áp lực, muốn khóc.

 

Ngay cả khi xem thứ gì buồn cười, tôi muốn cười mà môi vẫn kéo xuống, nước mắt lại trào ra không kiểm soát.

 

Bác sĩ bảo tôi bệnh rồi.

 

Chuẩn đoán: lo âu – trầm cảm.

 

Về sau, mất ngủ nặng hơn, mắt đau buốt mà vẫn tỉnh táo, uống thuốc vào thì ngủ chập chờn, mơ nhiều, cứ tỉnh rồi lại mơ.

 

Sau này, là bạn thân và cô giáo kéo tôi ra khỏi vũng lầy đó.

 

Không biết từ lúc nào, có thứ gì đó rơi khỏi mắt tôi, chảy xuống má thành một vệt nước.

 

“Chị… chị ơi?”

 

19

 

“Sao vậy? Sao lại khóc rồi?”

 

Gương mặt cậu con trai đầy căng thẳng, trong mắt viết rõ sự hoảng hốt, luống cuống và đau lòng.

 

Tôi lau mắt, lắc đầu, giọng nghẹn lại:

 

“Không sao… chỉ là tự nhiên emo phát.”

 

Cậu ấy dừng lại một chút, đôi mắt lấp lánh nhìn tôi.

 

Rồi bỗng cười:

 

“Trước có Lâm Đại Ngọc đa sầu đa cảm, nay có Tiểu Nhiễm emo đột xuất?”

 

“Phụt~”

 

Tôi cũng bị cậu ấy chọc cười.

 

Đúng lúc đó, hai tô mì bò nóng hổi được bưng lên, Trần Hi Từ trưng ra vẻ mặt hùng hồn:

 

“Ăn tô mì bò này vào, càn quét đói khát, khôi phục bản thể, không còn emo!”

 

Tôi lại bị biểu cảm của cậu ấy chọc cười lần nữa.

 

Cậu ấy đúng là kiểu con trai rực rỡ ánh nắng, như mang theo phép màu chữa lành tâm trạng người khác.

 

“Trần Hi Từ, cảm ơn cậu nhé.”

 

Cậu ấy làm bộ như được sủng mà hoảng, xúc động vô hạn, còn đưa tay che miệng:

 

“Chị nói một câu, ấm cả ngày!”

 

!!!

 

Mấy cái meme xưa như trái đất như bật dậy đấm tôi một cú vậy.

 

Khóe miệng tôi giật giật:

 

“Nói hay lắm, lần sau đừng nói nữa.”

 

“Ăn mì đi, không là nó vón cục đấy.”

 

________________________________________

 

Ăn xong, Trần Hi Từ đưa tôi về trường.

 

Tối trước khi ngủ, tôi nằm trên giường, lại vô thức nhớ đến chuyện ban ngày.

 

Thế là nhắn cho cậu ấy một câu:

 

Chúc ngủ ngon.

 

Kết quả cậu ấy trả lời liền:

 

“叮—— Dịch vụ đã mở khóa thành công!”

 

Tôi: ???

 

Trần Hi Từ:

 

“Xin chào bạn học Ngu Nhiễm, bạn trai nhặt được của bạn đã bật tính năng chăm sóc! Nếu bạn không vui, chỉ cần gửi số 1, bạn trai sẽ tặng bạn một ly ‘uống vào là vui’ trà sữa!”

 

Pfff!

 

Đây là kiểu bảo bối ấm lòng hình người đấy à~

 

Khóe môi tôi không nhịn được cong lên.

 

Tôi nhắn lại:

 

“Được nhé!”

 

Trần Hi Từ:

 

“Ngủ ngon nhé!”

 

________________________________________

 

20

 

Hội thao diễn ra vào tháng sau.

 

Dạo gần đây, sân vận động đông nghịt học sinh tập luyện.

 

Trần Hi Từ đăng ký chạy 5000 mét nam, nên cũng phải luyện tập.

 

Thỉnh thoảng tôi cũng đi theo, nhưng chỉ là… ngồi ở ghế ven hồ nhân tạo, nhìn cậu ấy chạy vòng vòng quanh đó.

 

Chạy ngắn là tốc độ, chạy dài là sức bền.

 

Thể lực Trần Hi Từ rất tốt, chân dài thân cao, rõ là có ưu thế.

 

Đến ngày thi đấu chính thức, buổi sáng 9 giờ, khi sắp đến lượt 2000 mét nữ, tôi gặp Chu Cẩn ở khán đài.

 

Anh ta đến cổ vũ cho Lâm Nhan.

 

Chu Cẩn đeo kính gọng mảnh màu đen nhám, nhìn lịch thiệp nho nhã.

 

Nhưng khi trông thấy tôi, ánh mắt anh ta nheo lại, rồi tháo kính ra.

 

“Tiểu Nhiễm~”

 

Trong khoảnh khắc đó, những hình ảnh mà tôi từng cố gắng quên hết lại ào ạt ùa về.

 

Cả người tôi run lên dữ dội, bàn tay siết chặt, cơ thể phản ứng mạnh mẽ chống lại giọng nói ấy.

 

Tôi quay đầu định rời đi — nhưng cổ tay lại bị nắm chặt.

 

“Tiểu Nhiễm, đợi anh chút đã.”

 

Tôi rợn cả da đầu, máu như chạy ngược, phản xạ cực kỳ dữ dội mà hất tay ra:

 

“Đừng chạm vào tôi!”

 

Lúc này tôi nhìn thấy bên sân vận động, Lâm Nhan vốn đang khởi động, nay lại đứng im nhìn về phía này.

 

“Tiểu Nhiễm, lâu lắm không gặp, anh có vài điều muốn nói với em.”

 

Ngay lúc đó, một giọng nam vang lên phía sau:

 

“Không có tinh trùng cũng không tuyệt hậu bằng anh. Bạn gái mình thi thì không xem, lại chạy đi quấn lấy bạn gái người khác?”

 

________________________________________

 

21

 

Giọng Trần Hi Từ không to, nhưng đủ để mọi người xung quanh há hốc mồm — quay lại nhìn.

 

Cậu ấy bước tới, kéo tôi đứng ra phía sau lưng, nắm chặt tay tôi.

 

Tôi thở ra một hơi, cảm giác bất an trong cơ thể như được xoa dịu.

 

Giống như chỉ cần Trần Hi Từ ở đó — tôi sẽ thấy an toàn.

 

Cậu ấy nhìn chằm chằm Chu Cẩn, khí thế lạnh như băng.

 

Gương mặt giả tạo của Chu Cẩn khựng lại, rồi mở miệng giải thích:

 

“Cậu hiểu nhầm rồi. Tôi luôn coi Tiểu Nhiễm như em gái, chỉ là muốn quan tâm một chút thôi.”

 

Ha.

 

Em gái??

 

Tôi bật cười nhạt:

 

“Tôi với anh chẳng có gì liên quan. Tôi không phải em gái anh, cũng không cần anh quan tâm.”

 

Chu Cẩn sững người, thoáng hiện vẻ buồn bã trong ánh mắt:

 

“Tiểu Nhiễm, trước kia chúng ta không phải là…”

 

Trần Hi Từ cắt ngang:

 

“Bạn gái tôi đã nói không liên quan gì đến anh nữa, sao anh còn thích dính fame thế?”

 

“Anh có bạn gái rồi mà còn thế này, anh không thấy ngượng à?”

 

Mấy bạn xung quanh nghe Trần Hi Từ nói vậy đều bắt đầu bàn tán.

 

Ánh mắt nhìn Chu Cẩn đầy khinh bỉ.

 

Cơ mặt Chu Cẩn giật giật, bị ánh nhìn đó ép đến mức không chịu nổi, anh ta quay người bỏ đi.

 

Trần Hi Từ quay lại, hơi khom người, ánh mắt dịu dàng:

 

“Tiểu Nhiễm, em không sao chứ?”

 

Tôi lắc đầu:

 

“Không phải cậu sắp thi rồi à? Sao còn qua đây?”

 

“Thấy em, nên muốn lại chào một tiếng.”

 

Lúc này 2000m nữ đã chạy được một nửa, 5000m nam sắp bắt đầu.

 

“Cậu mau chuẩn bị đi, thi xong tìm tôi sau.”

 

Cậu ấy gật đầu:

 

“Ừ, thi xong tìm em.”

 

Tôi tìm chỗ ngồi, không lâu sau đến lượt thi 5000m nam.

 

Khi các thí sinh bước vào sân, cả khán đài như nổ tung.

 

Thì ra hotboy của trường cũng tham gia nội dung này.

 

Tôi chẳng quan tâm mấy, ánh mắt lập tức tìm Trần Hi Từ.

 

Cậu ấy cao gần mét chín, đứng giữa đám nam sinh nổi bật vô cùng.

 

Ánh nắng chiếu lên người cậu ấy mặc đồ thể thao, đang khởi động.

 

Bùm — súng hiệu lệnh vang!

 

Cả đám người lao ra đường chạy.

 

________________________________________

 

22

 

Ánh mắt tôi luôn dõi theo Trần Hi Từ, từng vòng, từng vòng…

 

Cậu ấy chạy trong nắng trông thật chói mắt.

 

Cuộc đua càng lúc càng căng, nhiều người bắt đầu đuối sức, nhưng cậu ấy vẫn giữ nhịp đều.

 

Tới vòng cuối, Trần Hi Từ bắt đầu tăng tốc.

 

Dù không phải sinh viên thể thao, nhưng thể lực, sức bền cậu ấy đều tốt.

 

Về nhì, sát nút với người dẫn đầu.

 

Khi có người chạm đích — khán đài như vỡ tung.

 

Tiếng vỗ tay không ngớt.

 

Trần Hi Từ về nhì.

 

Sau chạy dài, cần đi bộ hồi sức.

 

Cậu ấy nhận chai nước từ tình nguyện viên, vừa đi vừa uống, vừa lau mồ hôi trán.

 

Tôi chạy từ khán đài xuống:

 

“Sao rồi? Ổn không?”

 

Cậu ấy thở hổn hển:

 

“Ừ, ổn.”

 

“Cậu giỏi quá! Suýt thắng luôn cả hotboy khoa thể thao rồi đó!”

 

Cậu ấy nghiêng đầu, tóc mái đã ướt mồ hôi:

 

“Vậy… em có thưởng gì không?”

 

Tôi bật cười:

 

“Muốn thưởng gì nào?”

 

Không do dự:

 

“Muốn một cái dây buộc tóc của em.”

 

Tôi khựng lại:

 

“Dây buộc tóc?”

 

Cậu ấy dừng lại, quay nghiêng, mi mắt rủ xuống, hơi ngại ngùng:

 

“Ừ. Ở trường có nhiều bạn trai đeo dây buộc tóc của bạn gái, em cũng muốn một cái của chị.”

 

Tôi ngẩn người, tim nhói nhẹ như bị lông vũ gãi qua.

 

“Được~”

 

Tôi gỡ dây trên tóc xuống, nắm lấy tay phải cậu ấy, đeo lên cổ tay.

 

Dây buộc màu đen ren mảnh trên làn da trắng của Trần Hi Từ, chẳng hề lệch pha, còn thấy đẹp nữa là khác.

 

Tôi vừa định rút tay về, cậu ấy bỗng nắm chặt tay tôi, kéo tôi vào lòng.

 

“Cảm ơn chị, em thích lắm~”

 

Tôi theo phản xạ nín thở, mím chặt môi.

 

Hơi thở của cậu ấy khiến tôi bối rối.

 

Tôi… có lẽ… đã bắt đầu thích cậu ấy rồi.

 

Trưa hôm đó, Trần Hi Từ đăng một dòng trạng thái:

 

“Em cũng có rồi ~”

 

Ảnh đính kèm: một cánh tay trắng với dây buộc tóc ren đen trên cổ tay.

 

23

 

Có người trong hội thao nhận ra Chu Cẩn, liền tìm đến Lâm Nhan, nói với cô ấy rằng chị gái của mình bị hắn dài hạn thao túng tinh thần, dẫn đến trầm cảm nặng.

 

Hy vọng cô ấy nhân lúc này mau chóng thoát khỏi tên PUA nam đó.

 

Vài ngày sau, tôi và đồ đệ thân—ờ không, cô bạn thân—tới gặp bác sĩ tâm lý thì thấy cô ấy ở đó.

 

Cô ấy nhìn tôi, môi mấp máy, ánh mắt như muốn nói điều gì đó.

 

Cuối cùng, lúc đi ngang qua, tôi nghe thấy cô ấy nhỏ giọng nói:

 

“Xin lỗi…”

 

Cô ấy đang xin lỗi vì những chuyện cố ý trước đây.

 

Còn tôi, chẳng nói gì.

 

Nằm trong phòng trị liệu, bác sĩ tâm lý mỉm cười hỏi tôi:

 

“Dạo này trạng thái của em tốt lên rất nhiều. Có thể nói cho cô biết lí do không?”

 

Bạn thân tôi hừ nhẹ:

 

“Sức mạnh của tình yêu đấy.”

 

Bác sĩ tâm lý:

 

“Yêu rồi à?”

 

Tôi khẽ nhíu mày, trong lòng có chút lấn cấn, không biết có nên nói hay không.

 

Do dự hai phút, tôi quyết định nói thật:

 

“Em gặp một cậu con trai… cậu ấy rất rực rỡ, rất ấm áp, em hình như thích cậu ấy. Nhưng mà…”

 

Trần Hi Từ thật sự là một người rất dịu dàng, rất ấm, rất sáng.

 

Ở cạnh cậu ấy, câu nào cũng có hồi đáp, trên người như có phép màu chữa lành, khiến người ta cảm thấy rất an toàn.

 

Bác sĩ nhẹ giọng:

 

“Là vì cậu ấy không thích em sao?”

 

Tôi kể lại chuyện lần đầu gặp Trần Hi Từ khi cậu ấy đang ngồi khóc bên cạnh thùng rác.

 

Bạn thân nghe xong thì nổ tung:

 

“Ý cậu là… Trần Hi Từ bị tỏ tình thất bại, rồi mới đến với cậu?!”

 

Tôi gượng gạo gật đầu.

 

“NGU NHIỄM!”

 

Cô ấy gào lên:

 

“Cậu điên rồi à?!”

 

Cô ấy giận đến mức run tay, chỉ thẳng mặt tôi:

 

“Nhìn xem Chu Cẩn đã khiến cậu thành cái dạng gì rồi! Vậy mà cậu… cậu còn dám với một người xa lạ, mà lại là trong khi cậu ta thích người khác, tùy tiện ở bên nhau như vậy?!”

 

Tôi bật dậy, tròn mắt nhìn bạn thân đang giận đến phát run.

 

“Jojo, tớ…”

 

Tôi thật sự không biết đáp gì, đầu óc trắng xóa.

 

Bạn thân im lặng mấy giây, hít sâu một hơi, giọng hơi run:

 

“Cậu cứ trị liệu đi. Tớ ra ngoài bình tĩnh một chút.”

 

“Jojo…”

 

________________________________________

 

24

 

Tôi hoàn toàn không ngờ vừa bước ra khỏi phòng trị liệu đã nhìn thấy Trần Hi Từ.

 

Tim tôi nhảy dựng lên, vô thức nhìn sang bạn thân.

 

“Jojo, cậu…”

 

Bạn thân nhìn sang Trần Hi Từ rồi nói một câu:

 

“Để cậu ấy tự nói với cậu.”

 

Nói xong liền tránh sang chỗ khác.

 

Trần Hi Từ nhìn tôi, biểu cảm cực kỳ nghiêm túc:

 

“Tiểu Nhiễm, anh… có chuyện muốn nói với em.”

 

Tim tôi thắt lại, cảm xúc lập tức căng như dây đàn.

 

Chẳng lẽ… cậu ấy muốn chia tay?

 

Tôi nuốt nước bọt, né tránh ánh mắt cậu ấy, giọng run run:

 

“Được…”

 

Cậu ấy hít sâu, bước gần tôi một bước.

 

Tôi theo phản xạ lùi lại — nhưng cậu ấy bất ngờ ôm chặt lấy tôi.

 

“Ngu Nhiễm, anh thích em!”

 

Khoảnh khắc ấy, thời gian ngưng lại.

 

Tôi ngơ ngẩn đứng đó, não mất vài giây mới bắt kịp cậu ấy vừa nói gì.

 

Giọng cậu ấy vang lên bên tai, nóng bỏng và kiên định:

 

“Anh từng nghĩ, có好感 chính là thích. Nên mới đi tỏ tình với cô gái kia vào hôm Valentine.”

 

“Anh chưa từng yêu đương. Lần đầu tỏ tình thì bị từ chối, thấy mất mặt. Cô ấy còn nói không thích con trai có tiền. Anh tủi thân quá nên mới ngồi bên thùng rác mà khóc.”

 

“Anh thừa nhận… khi em nói làm bạn gái anh, anh hơi xúc động. Nhưng khi nãy Jojo gọi hỏi anh có thích em không, tất cả hình ảnh chúng ta bên nhau hiện lên trong đầu anh hết lần này đến lần khác.”

 

“Khoảnh khắc đó… tim anh đã cho anh câu trả lời.”

 

Giọng nói của cậu ấy như xuyên qua tai tôi, mang đến cảm giác chưa từng có, khiến tim tôi đập điên cuồng.

 

Cậu ấy nói:

 

“Ngu Nhiễm, anh thật sự thích em rồi.”

 

Một luồng nóng từ tai lan đến má, tôi vòng tay ôm lấy cậu ấy, đáp lại:

 

“Trần Hi Từ, em cũng thích anh!”


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!