09
Ta gặp lại Bùi Thanh ngay trên đường.
Huynh ấy thật sự đã tới Mục Châu.
Sau khi nhận được thư của ta.
Huynh ấy cưỡi ngựa suốt đường dài mà tới.
Trên mặt phủ đầy bụi gió.
Mấy năm không gặp.
Huynh ấy gầy đi rất nhiều.
Trước kia vì sợ bại lộ tung tích.
Mỗi năm chúng ta chỉ dám gửi cho nhau một phong thư.
Không dám gặp mặt.
Sở Việt cũng không tra hỏi kỹ vì sao huynh ấy lại xuất hiện ở đây.
Chỉ bảo huynh ấy theo ngự giá hồi kinh, tiện thể báo cáo công vụ.
Trên đường trở về.
Bùi Thanh nhắc tới chuyện thân thể ta gặp phản phệ.
Lúc đó Sở Việt mới biết.
Việc gọi hồn suốt mấy năm nay đã khiến ta bị tổn thương.
Hắn im lặng rất lâu.
Thần sắc cực kỳ phức tạp.
“Trẫm gọi hồn một người sống suốt năm năm.”
“Đúng là nực cười.”
Không biết hắn đang cười bản thân quá mê muội.
Hay cười tất cả những chuyện mình làm đều chẳng đáng giá.
Mãi tới lúc ấy ta mới biết.
Đêm ta hất đổ đèn dầu.
Ở hoàng cung xa xôi, Sở Việt cũng đồng thời thổ huyết.
Đám thuật sĩ dựa vào tia cảm ứng đó.
Khoanh vùng được Mục Châu.
Mà sở dĩ thân thể ta đột nhiên khỏe lên.
Là bởi nghi thức gọi hồn đã dừng lại.
Sở Việt lúc ấy đã rời kinh tới Mục Châu.
Sau khi trở lại hoàng cung.
Anh ca nhi được phong làm hoàng tử.
Tên chính thức ghi vào ngọc điệp là Sở Huyền Anh.
Chuyện ta chết rồi sống lại lập tức gây chấn động khắp nơi.
Người ngoài cung thì đi hỏi thăm Bùi Thanh.
Người trong cung lại bị Sở Việt chặn hết bên ngoài.
Còn ta giống như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Được sắc phong làm quý phi.
Ngày sắc phong.
Hoàng hậu thở phào nhẹ nhõm.
Giống như cuối cùng cũng đợi được ta trở về.
Vị hoàng hậu này được lập vào năm thứ ba sau khi ta giả chết rời cung.
Khi ấy Sở Việt đã đăng cơ sáu năm.
Quan viên triều đình và các thế gia đồng loạt dâng tấu.
Nói rằng hậu vị tuyệt đối không thể để trống mãi.
Vì thế cuối cùng chọn nữ nhi nhà họ Thôi của Thanh Hà.
Sau này lúc ta tới thỉnh an.
Thôi hoàng hậu nhiều lần dặn dò ta.
Sau này tuyệt đối đừng làm chuyện giả chết nữa.
Ban đầu ta còn nghĩ chỉ là lời răn dạy bình thường.
Ai ngờ nàng ấy lại tự mình dẫn ta tới một nơi.
Trong tòa điện cũ.
Trên chiếc bàn dài đặt một bộ lễ phục được gấp gọn gàng.
Chính là bộ ta từng mặc khi được phong phi.
Lụa sa màu xanh sẫm đã hơi phai màu.
Giống như bị người ta lấy ra rất nhiều lần.
Rồi lại gấp cẩn thận cất trở về.
Bên cạnh lễ phục là những món trang sức ta thường dùng.
Ngoài ra.
Khắp nơi trên tường đều khắc kín phù văn.
Xung quanh còn treo đầy gương đồng.
Đi một vòng quanh điện.
Khắp nơi đều âm u lạnh lẽo.
Ta nổi đầy da gà.
Thôi hoàng hậu đứng phía sau ta.
Giọng nói cũng không còn bình tĩnh như ngày thường.
“Đừng nói là ngươi thấy sợ.”
“Ngay cả bản cung cũng thấy lạnh người.”
“Hai năm đầu hắn còn giấu mọi người.”
“Chỉ nói là đang làm lễ cầu phúc.”
“Sau này mọi người phát hiện không ổn, muốn phá bỏ nơi này.”
“Hắn thậm chí còn muốn giết người.”
“Từ đó về sau không ai dám phản đối nữa.”
“May mà ngươi đã trở về.”
“Nơi tà dị này bị phá bỏ rồi, trong cung chắc cũng sẽ không còn xảy ra chuyện quái lạ nữa.”
Ta nghe ra trong lời nàng ấy còn có ẩn ý khác.
Lúc đó mới biết.
Nàng ấy có một hoàng tử đích xuất tên Huyền Hựu.
Hiện giờ vừa tròn một tuổi.
Nhưng đứa bé vừa sinh ra không lâu đã được chẩn đoán mắc bệnh tim.
Thôi hoàng hậu cho rằng.
Sở Việt động vào thứ không nên động.
Khiến ông trời nổi giận, liên lụy tới đích tử.
Cho nên quan hệ giữa đế hậu ngày càng xa cách.
Nhưng nàng ấy không quản nổi Sở Việt muốn làm gì.
Đành tập trung quản lý hậu cung và chăm sóc con trai.
Trong hậu cung thật ra cũng không có bao nhiêu người.
Còn Triệu Ngọc Nghiên…
Nàng ấy không được xếp vào hàng phi tần.
Thân phận nàng ấy quá đặc biệt.
Là thiên kim quốc công phủ.
Lại từng là thê tử của Bùi Thanh.
Cho nên cuối cùng chỉ được phong làm nhất phẩm phu nhân.
Phong hiệu Trang Mẫn.
Nhưng theo lời Thôi hoàng hậu kể.
Không lâu sau khi Sở Việt bắt đầu gọi hồn ta.
Triệu Ngọc Nghiên đã rời khỏi hoàng cung.
Nghe nói khoảng thời gian đó.
Tính tình Sở Việt cực kỳ thất thường.
Hành sự cũng vô cùng tàn bạo.
Nhưng chỉ kéo dài một thời gian ngắn rồi lại khôi phục bình thường.
Dù vậy Triệu Ngọc Nghiên vẫn không quay lại.
Ai cũng biết Trang Mẫn phu nhân thân phận tôn quý.
Nhưng không ai biết rốt cuộc nàng ấy và hoàng đế có quan hệ thế nào.
Ta biết rõ.
Nhưng cũng chẳng còn sức để quan tâm nữa.
Trước kia ta từng oán hận vì tẩu tẩu bị cướp mất.
Ca ca bị chèn ép.
Nhưng thoáng chốc đã năm năm trôi qua.
Mọi chuyện đều không còn đường cứu vãn nữa.
Triệu Ngọc Nghiên có được địa vị của mình.
Bên cạnh Bùi Thanh cũng đã có người khác.
Chuyện này…
Dường như thật sự đã hoàn toàn kết thúc rồi. 10
Đó là một y nữ.
Lần này Bùi Thanh hồi kinh chỉ dẫn theo mình nàng ấy.
Nàng xuất thân nghèo khó.
Vì mưu sinh nên mới tới biên quan.
Cuối năm ngoái quen biết Bùi Thanh.
Sau đó dần nảy sinh tình cảm.
Có lẽ chẳng bao lâu nữa sẽ thành hôn.
Dung mạo y nữ không quá xuất chúng.
Nhưng khí chất lại vô cùng nổi bật.
Trên đường hồi kinh, ta từng nhìn thấy nàng thu dọn hòm thuốc.
Nàng mặc áo xanh nhạt đơn giản.
Ống tay áo xắn tới cổ tay, để lộ cánh tay trắng nõn mảnh mai.
Yên tĩnh.
Thanh sạch.
Đẹp đến dễ khiến người khác sinh thiện cảm.
Nàng còn đặc biệt vào cung bái kiến ta.
Lúc ta đang nghiêm túc bàn chuyện hôn sự với nàng.
Triệu Ngọc Nghiên đột nhiên tới.
Trên người đầy châu báu vàng ngọc.
Cả người sang quý diễm lệ.
Nàng ta đỡ y nữ đang quỳ hành lễ dậy.
Nụ cười trên mặt chân thành đến kỳ lạ.
“Không cần căng thẳng.”
“Nếu là trước kia, ngươi còn phải gọi ta một tiếng tỷ tỷ.”
“Dân nữ không dám.”
“Ai da, đừng như vậy.”
“Ta và Trấn An hầu tuy duyên phận cạn mỏng.”
“Nhưng ta thật lòng mong hắn sống tốt.”
“Bây giờ hắn có chuyện vui, ta đương nhiên cũng vui.”
“Đúng rồi, vị hầu phu nhân tương lai này tên gì nhỉ?”
“Ta còn chưa biết.”
Lúc này y nữ mới ngẩng đầu lên.
Khóe môi mang theo nụ cười e thẹn.
“Dân nữ tên Lan Tâm.”
“Được, ta nhớ rồi.”
Nhưng Lan Tâm vừa rời cung không bao lâu.
Đã bị cắt cổ chết.
Lúc Bùi Thanh đi nhận xác.
Suýt nữa đứng không vững.
Muốn điều tra hung thủ thật ra không khó.
Huống hồ người đứng sau vốn cũng chẳng định che giấu.
Ta lạnh mặt đi tìm Sở Việt.
“Trong nhà xảy ra chuyện.”
“Xin bệ hạ cho thần thiếp trở về một chuyến.”
Có lẽ Sở Việt đã nghe được phong thanh.
“Là chuyện của ca ca nàng sao?”
“Nếu đã tìm được hung thủ thì xử lý luôn là được.”
“Cần gì nàng phải tự mình đi?”
“Đã có manh mối rồi.”
“Chỉ là không ai dám áp giải nàng ta tới đây.”
“Cho nên thần thiếp chỉ đành tự mình đi hỏi rõ.”
Sở Việt trầm mặc vài giây.
“Là người mà trẫm đang nghĩ tới sao?”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn.
Ánh mắt sáng quắc.
“Nếu đúng là nàng ấy…”
“Bệ hạ định ngăn thần thiếp sao?”
Sở Việt không biểu lộ cảm xúc gì.
Không ai nhìn ra hắn đang nghĩ gì.
“Giữa trẫm và nàng ta…”
“Đã sớm kết thúc từ nhiều năm trước.”
Hắn bỗng bước tới gần.
Trong mắt thấp thoáng vài phần tha thiết.
“Quý phi còn điều gì muốn hỏi.”
“Có thể hỏi luôn một lần.”
Nhưng đáp lại hắn chỉ là tà váy của ta dần đi xa.
“Thần thiếp không có tâm tư khác.”
“Chỉ lo cho người nhà.”
“Chuyện quan trọng phải giải quyết trước.”
Sau lưng vang lên một tiếng thở dài.
Ta lập tức tới phủ của Triệu Ngọc Nghiên.
Đi thẳng vào vấn đề.
“Người là do tỷ giết?”
Triệu Ngọc Nghiên không hề che giấu.
“Là hắn phụ ta trước.”
“Ta bảo hắn cưới quý nữ thế gia.”
“Cùng nhau chống đỡ hầu phủ.”
“Nhưng hắn chẳng nghe lời ta lấy một câu.”
“Quay đầu đã chạy tới biên quan.”
“Dù ta gửi bao nhiêu thư gọi hắn trở về.”
“Hắn vẫn năm năm không quay lại.”
“Chẳng lẽ không phải vì bị con tiện nhân y nữ đó giữ mất tâm?”
“Nếu không sao hắn có thể hoàn toàn quên mất ta?”
“Ta thừa nhận.”
“Ban đầu gả cho ca ca ngươi đúng là có ý lợi dụng.”
“Nhưng lòng người dù lạnh tới đâu cũng sẽ bị sưởi ấm.”
“Ta cũng từng muốn sống tốt với hắn.”
“Là Sở Việt cố tình chen vào.”
“Nếu hắn thật sự yêu ta thì thôi đi.”
“Nhưng hắn chỉ muốn trả thù chuyện năm đó.”
“Hắn không muốn nhìn thấy ta và phu quân ân ái.”
“Huống hồ…”
“Hắn còn ngay trước mặt ta mà gọi hồn ngươi.”
“Ngươi bảo ta làm sao không hận?”
“Ta cũng không giấu ngươi.”
“Khoảng thời gian đầu hắn điên đến mức đáng sợ.”
“Uống đan dược, nuốt bùa nước.”
“Cho nên suốt mấy tháng ta bỏ ngũ thạch tán vào thuốc của hắn…”
“Hắn cũng hoàn toàn không phát hiện.”
Thảo nào ai cũng nói tính tình hắn thay đổi quá lớn.
Ta gần như mất hết kiên nhẫn.
Lập tức cắt ngang lời nàng ta.
“Ân oán của các người thì liên quan gì tới Lan Tâm?!”
Triệu Ngọc Nghiên bật cười.
Trong nụ cười còn mang theo vài phần kiêu ngạo cao cao tại thượng.
“Ta là đích nữ của quốc công phủ.”
“Là nhất phẩm quốc phu nhân hiện giờ.”
“Còn nàng ta chỉ là tiện dân.”
“Nàng ta dựa vào đâu mà được hầu hạ cùng một phu quân với ta?”
Ta nhìn chằm chằm vào nàng ta.
Tám năm rồi.
Kiêu ngạo của nàng ta vẫn chưa từng thay đổi.
Chỉ là năm đó.
Cái giá nàng ta phải trả chỉ là từ vương phi tương lai biến thành thê tử hầu gia.
Còn bây giờ.
Lại là một mạng người sống sờ sờ.
Cánh cửa đóng kín đột nhiên bị đá bật ra.
Bùi Thanh đứng ngay ngoài cửa.
Không biết đã nghe bao lâu.
Trong đôi mắt ấy giống như chất đầy tuyết lạnh vô tận.
Lạnh tới tận xương.
Triệu Ngọc Nghiên hỏi hắn:
“Ngươi hối hận vì đã động lòng với người khác chưa?”
Bùi Thanh gằn từng chữ:
“Ta không chỉ không hối hận.”
“Ta còn muốn bước tiếp về phía trước.”
“Vĩnh viễn không quay đầu.”
Triệu Ngọc Nghiên rút cây trâm trên đầu.
Hung hăng đâm về phía hắn.
Trong chớp mắt.
Máu tươi nhỏ xuống nền gạch thành một vũng đỏ thẫm.
11
“Trang Mẫn phu nhân là do thần thiếp ngộ sát.”
Ta tới trước mặt Sở Việt nhận tội.
Nhưng tai mắt của hắn trải khắp nơi.
Cho dù không có mặt tại hiện trường, hắn cũng đoán được bảy tám phần sự thật.
“Trấn An hầu còn dám tự mình vác thi thể tới quốc công phủ.”
“Nàng gấp gáp nhận tội thay hắn làm gì?”
Ta cắn chặt môi trắng bệch.
Không trả lời.
Trong đầu hiện rõ cảnh tượng lúc đó.
Bùi Thanh giữ chặt tay Triệu Ngọc Nghiên.
Sau đó…
Hắn xoay ngược cây trâm.
Đâm vào tim nàng ta.
Vốn dĩ vết thương không sâu.
Nhưng Triệu Ngọc Nghiên lại cố tình khiến hắn phải hối hận.
Nàng ta cười lạnh.
Tự mình đẩy sâu cây trâm thêm một đoạn nữa.
…
Sắc mặt Sở Việt hơi trầm xuống.
“Chuyện này quá lớn.”
“Trẫm không thể âm thầm che giấu.”
“Nếu ngày mai quốc công phủ dâng tấu kêu oan.”
“Trẫm nhất định phải cho bọn họ một lời giải thích.”
“Nhưng bất kể thế nào.”
“Trẫm cũng sẽ không để liên lụy tới nàng và hoàng tử của chúng ta.”
Ta cụp mắt xuống.
Trong lòng thấp thỏm không biết Bùi Thanh sẽ ứng phó ra sao.
Đúng lúc ấy.
Giọng Sở Việt chậm rãi vang lên bên tai.
“Trải qua nhiều chuyện như vậy…”
“Người trẫm trân trọng nhất vẫn là nàng.”
“Trẫm còn nhớ lúc ở Mục Châu.”
“Pháp sư nói cho trẫm biết nàng vẫn còn sống.”
“Khoảnh khắc đoán ra nàng giả chết…”
“Trẫm từng tức giận tới mức nghĩ ra hàng trăm cách trừng phạt nàng.”
“Giam cầm cũng được.”
“Phế bỏ cũng được.”
“Chỉ muốn nàng nhớ rõ hậu quả của tội khi quân.”
“Nhưng tới khi thật sự gặp lại nàng và Huyền Anh…”
“Trẫm lại chẳng còn suy nghĩ nào nữa.”
“Nàng lừa trẫm cũng được.”
“Dối gạt trẫm cũng được.”
“Chỉ cần nàng còn sống là đủ.”
“Ít nhất…”
“Còn hơn để trẫm mất nàng mãi mãi.”
Ta sững người thật lâu.
“Phụ hoàng.”
“Mẫu phi.”
Phía sau đột nhiên truyền tới giọng của Huyền Anh.
Ta quay đầu lại.
Chỉ mới mấy tháng.
Đứa trẻ ấy như đã trưởng thành hẳn.
Vẻ ngây thơ trên mặt cũng dần biến mất.
Bây giờ đứng ở đó.
Lưng thẳng tắp.
Hai tay ngoan ngoãn đặt bên người.
Sở Việt hỏi nó vừa đi đâu.
“Nhi thần vừa gặp đệ đệ Huyền Hựu trong ngự hoa viên.”
“Nhũ mẫu đang dẫn đệ ấy đi nhận biết hoa cỏ.”
“Nhi thần còn chơi với đệ ấy một lúc.”
“Chỉ là đệ ấy vẫn chưa biết nói nhiều.”
Sở Việt gật đầu.
Sau đó bắt đầu hỏi bài nó.
Huyền Anh trả lời từng câu rõ ràng mạch lạc.
Đôi lúc dừng lại.
Cũng chỉ vì đang cân nhắc cách dùng từ.
Chứ không phải ấp úng.
Khóe môi Sở Việt hơi cong lên.
Nụ cười rất nhạt.
Nhưng sự hài lòng trong mắt lại cực kỳ rõ ràng.
“Ngộ tính không tệ.”
Vài ngày sau.
Ta tới thăm Huyền Hựu.
Nó vẫn như trước.
Tinh thần khá tốt.
Chỉ là thân thể gầy yếu hơn một chút.
Thái y nói vẫn có thể nuôi lớn bình an.
Nhưng e rằng cả đời phải gắn liền với thuốc men.
Thôi hoàng hậu cũng không còn cách nào khác.
Chỉ có thể chăm sóc nó càng cẩn thận hơn.
Nàng ấy đột nhiên nhắc tới chuyện của Bùi Thanh và Triệu Ngọc Nghiên.
Chuyện hôm đó tuy bị ém kín hoàn toàn.
Nhưng nàng ấy là một trong số ít người biết rõ nội tình.
“Cũng sắp tới đầu thất rồi.”
“Sao quốc công phủ vẫn không có chút động tĩnh nào?”
“Nhà đó trước giờ luôn ngang ngược.”
“Không giống kiểu chịu thiệt mà im lặng.”
Lúc nhắc tới quốc công phủ.
Giữa chân mày Thôi hoàng hậu lộ rõ vẻ chán ghét.
Xem ra lời đồn là thật.
Trước khi ta trở về.
Triệu Ngọc Nghiên và nàng ấy vốn không hòa hợp.
Ta đáp:
“Hôm đó đúng là Trang Mẫn phu nhân ra tay trước.”
“Bọn họ không chiếm lý.”
“Huống hồ…”
“Có lẽ họ vẫn còn nể tình Trấn An hầu từng là con rể quốc công phủ.”
“Nên không muốn truy cứu nữa.”
Lời này thật sự rất gượng ép.
Nhưng Thôi hoàng hậu thấy ta cố ý giấu chuyện nên cũng không hỏi thêm.
Thật ra…
Mãi tới hôm qua ta mới biết rõ toàn bộ nội tình sau khi ép hỏi Bùi Thanh.
Huynh ấy nói.
Lúc mang thi thể tới quốc công phủ.
Bái quốc công hận không thể lập tức giết chết huynh ấy.
Trong mắt một người phụ thân.
Cho dù chết thêm mười y nữ nữa.
Cũng tuyệt đối không đáng để con gái mình đền mạng.
Nhưng chỉ vài câu của Bùi Thanh.
Đã khiến quốc công bình tĩnh lại.
“Ta đang thanh quân trắc.”
“Nếu quốc công không tin.”
“Có thể cùng ta tới trước mặt bệ hạ đối chất.”
“Xem thử Ngọc Nghiên có từng mưu hại long thể hay không.”
“Nếu vẫn không tin…”
“Vậy hãy nghĩ lại xem.”
“Vì sao Ngọc Nghiên lại vội vàng dọn khỏi hoàng cung.”
Bái quốc công lập tức nghẹn họng.
Thật hay giả…
Không quan trọng.
Quan trọng là…
Ai dám thật sự làm lớn chuyện tới trước mặt Sở Việt.
Để hắn tự mình điều tra chân tướng?
Cho nên dù quốc công có căm phẫn đến đâu.
Cũng chỉ có thể nuốt cục tức này xuống.
Nhưng nghẹn một bụng tức giận như vậy.
Thì kiểu gì cũng phải trút lên nơi khác.
Ở triều đình.
Bùi Thanh liên tục bị phe quốc công chèn ép công kích.
Đến lần bị dâng tấu buộc tội tiếp theo.
Huynh ấy lại chủ động xin rời kinh nhậm chức nơi khác.
Sở Việt đồng ý.
Bùi Thanh nói với ta:
“Ta không muốn tiếp tục ở lại kinh thành nữa.”
“Nơi này lúc nào cũng khiến ta đau lòng.”
“Đúng là nơi tệ hại.”
Ta mím môi.
Cố nén tiếng nghẹn ngào.
“Trước kia huynh bị điều ra ngoài ba năm.”
“Sau đó ta tới Mục Châu.”
“Chúng ta lại thêm năm năm không gặp.”
“Khoảng thời gian chia xa…”
“Đã gần bằng nửa quãng thời gian sống cùng nhau ở hầu phủ rồi.”
“Đâu phải năm năm không gặp.”
“Ta từng tới Mục Châu hai lần.”
“Chỉ là không tiện tới gặp muội.”
“Nhưng muội cứ hỏi Huyền Anh xem.”
“Ta có từng mua kẹo hồ lô cho nó hay chưa.”
“À… nghĩ lại thì lúc đó nó còn quá nhỏ.”
“Chắc chẳng nhớ gì.”
“Xem như mua vô ích rồi.”
Ta bị huynh ấy chọc cười.
“Nếu Huyền Anh không phải còn quá nhỏ…”
“Ta thật sự muốn để nó đi theo huynh ra ngoài trải luyện.”
“Huyền Anh là trưởng hoàng tử.”
“Bệ hạ có kỳ vọng khác dành cho nó.”
“Ta không làm lỡ tiền đồ của nó đâu.”
“Muội cũng đừng lo không có ai ở cạnh ta rồi ta sẽ nghĩ quẩn.”
“Ta còn rất nhiều chuyện phải làm.”
“Phải đưa Lan Tâm về quê an táng.”
“Phải củng cố biên phòng.”
“Phải vực dậy hầu phủ.”
“Tóm lại…”
“Ta nhất định phải sống thật tốt.”
Huynh ấy dừng lại một chút.
Sau đó khẽ cười.
“Duyên phận ngắn ngủi là ý trời.”
“Đã rời đi rồi thì đừng quay đầu nữa.” 12
Sau khi bọn trẻ dần trưởng thành.
Các đại thần bắt đầu thúc giục Sở Việt lập thái tử.
Người được chọn đầu tiên đương nhiên là Huyền Hữu, đích tử do Hoàng hậu sinh ra.
Nhưng bệnh tim của hắn mãi không thể chữa khỏi.
Tướng đoản mệnh, khó gánh nổi ngôi vị trữ quân.
Cân nhắc tới lui, cuối cùng người được chọn là Huyền Anh.
Sở Việt băng hà vào năm Huyền Anh mười ba tuổi.
Hắn đồng thời phong ta và Hoàng hậu Thôi thị làm Thái hậu.
Ngày Huyền Anh đăng cơ, vừa đúng mùa đông.
Ta nhìn tuyết ngoài cửa sổ đang tan dần, rồi lại nhìn sang Huyền Anh.
Ánh mặt trời phủ lên gò má hắn, dát lên đường nét thiếu niên một tầng sáng vàng nhạt.
“Ngày mai là mùng tám tháng mười một, con có muốn ăn một bát mì trường thọ không? Ta nấu cho con.”
Huyền Anh khẽ nhướng mày.
Trong đôi mắt trắng đen rõ ràng thấp thoáng một tia giảo hoạt khó nhận ra.
“Mẹ quên rồi sao? Sinh thần của con rõ ràng là tháng bảy.”
Ta bất đắc dĩ bật cười.
“Ta đúng là hồ đồ thật rồi, tuổi tác lớn lên, trí nhớ cũng kém đi.”
Huyền Anh cười khẽ.
“Bữa tối nhớ thêm món canh cá hầm xuyên khung bạch chỉ, tuy hơi đắng nhưng uống vào sẽ không mau quên chuyện. Đến lúc đó mẹ không được từ chối.”
“Được được được.”
Đúng lúc có nội thị bước vào dâng trà, nét sinh động nơi đáy mắt hắn lập tức thu lại.
Lại biến thành vị đế vương không ai soi ra được sai sót.
Chỉ là đuôi mắt vẫn hơi cong lên.
Như đang lặng lẽ giấu một bí mật.
—
13
Năm đó giả chết ở hầu phủ, ta đã phóng hỏa.
Đứa bé trong bụng không giữ được.
Máu còn chưa khô, ta đã gắng gượng lên thuyền rời kinh.
Khi đau đến sống dở chết dở, một thiếu gia bỏ nhà đi bụi bất ngờ xuất hiện trước mặt ta.
Hắn chăm sóc ta.
Sau khi xuống thuyền, ta đi cùng hắn một quãng đường.
Thân phận của ta quá nhạy cảm, đi lại khắp nơi đều gặp phiền phức.
Có lúc phải hối lộ quan viên mới xin được giấy thông hành.
Có kẻ lưu manh, cầm tiền rồi vẫn chưa vừa lòng, còn thèm muốn dung mạo của ta.
Nhân lúc ta không đề phòng, hắn hạ xuân dược với ta.
Cuối cùng hắn không thành công, ta chạy thoát kịp lúc.
Nhưng âm sai dương sai, ta lại có một đêm vượt giới hạn với người kia.
Ban đầu ta định xem như ngoài ý muốn.
Qua rồi thì thôi.
Cho đến khi ta rõ ràng cảm nhận được cơ thể mình có biến hóa.
Ta giấu chuyện này đi, không nói cho hắn biết.
Ta không muốn thành gia.
Ta giả chết lừa quân, tiền đồ chưa rõ, vận mệnh mịt mù.
Ta không muốn trói ai bên cạnh mình, cũng không muốn bị bất kỳ ai níu giữ.
Đúng lúc người nhà hắn tìm tới.
Ta nhân lúc hắn không chú ý mà rời đi.
Từ đó mấy năm trời, quả thật không còn gặp lại nữa.
Về sau, hai mẹ con ta đều bị Sở Việt đưa về hoàng cung.
Chuyện liên quan đến huyết mạch hoàng gia, Thái hậu năm ấy còn lén dùng máu của Huyền Anh và Sở Việt để thử thân.
Chỉ là máu kia chẳng hiểu sao lại hòa vào nhau.
Có lẽ phương pháp nhỏ máu nhận thân này, tuy được truyền miệng rộng rãi, nhưng rốt cuộc có đáng tin hay không vẫn rất mơ hồ.
Từ đầu đến cuối, Huyền Anh đều biết rõ chuyện ấy.
Ta có thể giấu được tất cả mọi người.
Duy chỉ không giấu nổi hắn.
Cho nên từ ngày trở thành Sở Huyền Anh, hắn luôn giữ khuôn phép, chăm chỉ tiến tới.
Hắn nhìn vào mắt ta.
“Mẹ, con không thể lãng phí thân phận này.”
“Mẹ, con không sợ.”
Chỉ là mọi chuyện thuận lợi ngoài dự liệu.
Ngay cả Sở Việt cũng chưa từng nghĩ tới khả năng thứ hai.
Ta cứ như vậy nhìn Huyền Anh ngồi lên long ỷ.
Sau khi đăng cơ, hắn chăm lo triều chính tận tâm.
Thời gian ở cạnh ta ít đi.
Sợ ta buồn chán trong cung, hắn cho phép ta không cần câu nệ cung quy, muốn xuất cung lúc nào cũng được.
Ta bước xuống từ một trà lâu.
Đến chỗ rẽ cầu thang, vừa lúc có người đi lên, ta liền nghiêng người nhường đường.
Người kia cũng nghiêng người tránh sang một bên.
Khoảnh khắc lướt qua nhau, cả hai gần như đồng thời dừng lại.
Một gương mặt đột ngột lọt vào tầm mắt.
Mắt và sống mũi vẫn là dáng vẻ năm xưa.
Chỉ có đường nét hàm dưới trở nên sắc sảo hơn vài phần.
Dáng người cũng cao hơn thời thiếu niên.
Vai lưng rộng hơn trước.
Cách một khoảng bằng cánh tay, hắn kinh ngạc nhìn ta.
Hơi nghiêng đầu.
Giống như không dám tin.
Lại giống như đang xác nhận điều gì đó.
Trong đôi mắt trầm sâu ấy, dần dần hiện lên một tầng sáng mỏng.
Tựa tia sáng cuối chân trời trước cơn mưa.
【Huyền Anh】
Huyền Hữu đệ đệ mất sớm.
Qua đời ở tuổi hai mươi hai.
Để lại một thê tử và một đứa con trai.
Trước lúc chết, hắn nắm tay ta.
“Hoàng huynh, đệ không yên lòng về mẹ con họ. Huynh thương đệ lần cuối, thay đệ chăm sóc họ được không?”
Mắt ta đỏ lên.
Khẽ đáp một tiếng.
“Được.”
Hắn an lòng nhắm mắt.
Ta luôn ghi nhớ di nguyện ấy.
Vương phi của hắn ngoài việc được kế thừa toàn bộ vương phủ.
Sau này nếu muốn tái giá thì cứ tái giá.
Nếu không muốn, ta sẽ ban tôn vị, để nàng an hưởng quãng đời còn lại.
Con trai hắn lên ba thì được đưa tới cạnh ta, do chính tay ta nuôi dạy.
Năm mười hai tuổi, ta phong nó làm Thần Vương.
Năm mười bảy tuổi, ta truyền ngôi cho nó.
Khi ấy, ta đã làm hoàng đế hai mươi sáu năm.
Cảm giác làm hoàng đế là thế nào, ta đã nếm trải triệt để rồi.
Từ nhỏ ta đã rất tò mò.
Bắt đầu từ ngày trong tiểu viện ở Mục Châu xuất hiện một người đàn ông xa lạ.
Khi ấy ngoài sợ hãi, ta còn vô cùng hiếu kỳ về hắn.
Hiếu kỳ hắn rốt cuộc có thân phận gì.
Chỉ vừa xuất hiện đã khiến mẹ ta tái mét mặt mày.
Còn có thể dễ dàng gọi cả vị tri phủ cao cao tại thượng tới.
Chưa kể chuyện bao vây sân viện, tiện tay tung ra ngàn lượng bạc.
Về sau ta mới biết.
Đó là thiên tử.
Khi ấy ta chợt nảy ra một ý nghĩ.
Phải chăng chỉ cần ngồi lên vị trí đó, là có thể muốn làm gì thì làm.
Nhưng đến khi thật sự đạt được mong ước.
Ta mới hiểu.
Ngồi ở vị trí ấy, có những chuyện tuyệt đối không thể làm.
Nếu không, sẽ khiến quá nhiều người lầm lỡ.
Ta cũng dạy Thần Vương như vậy.
Làm việc phải cẩn trọng, thu lại tư tâm.
Nó nghiêm túc gật đầu, nói bản thân đã hiểu hết rồi.
Thế nhưng lúc ta, vị Thái thượng hoàng này, chuẩn bị rời cung.
Nó lại căng thẳng níu lấy ta.
“Người không ở lại dạy nhi thần nữa sao? Người thật sự yên tâm về nhi thần ư?”
“Không phải. Ta ở dân gian mới càng dễ nhìn rõ con làm được tới đâu. Nếu con làm không tốt, ta sẽ lập tức quay về bắt con.”
“Không đâu không đâu, nhi thần nhất định sẽ dốc hết sức mình.”
Trên đường đi, ta không nhịn được mà bật cười lớn.
Đúng là thú vị thật.
Cuộc đời này của ta.
Khi còn bé, từng cùng mẹ sống trong một tiểu viện nhỏ.
Trải qua những năm tháng ấm áp và hạnh phúc nhất.
Về sau vì một âm mưu ngoài ý muốn.
Ta vẫn còn là thiếu niên đã bước lên đỉnh cao thế tục.
Mà mẹ vẫn luôn ở cạnh ta, chưa từng rời xa nửa bước.
Ta luôn biết rõ thân thế của mình.
Nhưng chỉ có ta và mẹ biết chuyện đó.
Đây là bí mật chỉ thuộc về hai người chúng ta.
Hoặc nên nói…
Chỉ cần ta luôn nhớ mình là con của mẹ là đủ rồi.
Ta từ trong bụng mẹ mà ra.
Trong xương cốt chảy dòng máu của mẹ.
Vậy nên ta chỉ là con của mẹ.
Chỉ tiếc, mẹ đã không còn nữa.
Trước lúc lâm chung, mẹ nói bà thấy đời này đã rất viên mãn.
Nhưng không thể chỉ dừng lại ở kiếp này.
Chúng ta đã hẹn với nhau.
Kiếp sau.
Nhất định.
Nhất định.