“Khụ khụ. Ồn ào cái gì!” Vệ cô cô quản sự ho khẽ một tiếng, lập tức không còn ai dám lên tiếng. “Đã vào cung rồi thì phải học cho tử tế quy củ trong cung, thu lại cái tính tiểu thư quen thói ở nhà của các ngươi…”
Vệ cô cô không ngừng răn dạy chúng ta. Đến khi bà nói xong thì đã gần trưa, lúc này mới sai người mang y phục tới, bảo chúng ta thay đồng phục bạn đọc trong cung.
Ta thích ứng rất nhanh, trong lòng cũng thấy vui vẻ.
Bởi ta đã hứa với a nương, phải rời khỏi Lục phủ. Ít nhất, ta đã bước ra được bước đầu tiên.
Buổi chiều, khi Vệ cô cô dẫn chúng ta đi làm quen hoàn cảnh, chúng ta tới Thượng Thư phòng, nơi các hoàng tử học tập.
Vì vừa mới tới, mọi người liền tản ra, tự mình làm quen xung quanh.
Tại Thượng Thư phòng, ta nhìn thấy thiếu niên năm đó từng cho ta kẹo. Ta vô thức nhìn hắn thêm hai lần.
Lục Tuyết Nhu đứng bên cạnh liền lên tiếng:
“Sao thế, để ý tới Trì Cảnh Hựu rồi à? Hắn là trưởng tử của Trì thái sư. Ngươi đừng mơ tưởng nữa, ngươi không xứng với hắn đâu.”
Tống Nghiên Phi đi theo bên cạnh Lục Tuyết Nhu bật cười khẽ một tiếng:
“Gầy gò như vậy, dáng người chẳng có, sắc mặt lại vàng vọt, Trì Cảnh Hựu sao có thể để mắt tới ngươi được!”
Ta không nói gì. Từ năm ấy, khi hắn đưa cho ta viên kẹo kia, ta đã khắc sâu hình bóng hắn vào lòng.
Hắn là vị ngọt duy nhất trong những năm tháng niên thiếu của ta.
Ta cũng có tư tâm. Ta cũng từng nghĩ, nếu có thể mượn lực của hắn, ta sẽ triệt để rời khỏi Lục gia.
Trì Cảnh Hựu cũng nhìn thấy ta.
Thái tử, Trì Cảnh Hựu, cùng một thiếu niên tuấn tú khác sóng vai đi về phía chúng ta.
“Thái tử ca ca.” Lục Tuyết Nhu vừa thấy Thái tử liền lao tới, khoác lấy cổ tay hắn. Thái tử thậm chí còn chẳng liếc nhìn nàng lấy một cái, chỉ thản nhiên nói:
“Trì Cảnh Hựu, Khương Việt Xuyên, nếu các ngươi có người mình thích thì nói với ta. Ta sẽ thay các ngươi thỉnh chỉ của phụ hoàng, ban hôn cho.”
“Được thôi. Vậy ta phải lựa cho kỹ mới được.” Khương Việt Xuyên cười cợt, chẳng chút khách sáo.
Trì Cảnh Hựu không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn ta. Dường như hắn cũng đã nhận ra ta là ai.
Chúng ta chỉ vừa chạm mặt, đã bị Vệ chưởng sự dẫn đi.
Vừa mới nhập cung, còn rất nhiều thứ phải học. Ta cũng tự thấy không cần thiết phải dây dưa cùng bọn họ.
Dẫu sao, cùng kẻ tầm thường giằng co, vốn chẳng có ý nghĩa gì.
Ta giữ lễ nghi, tuân thủ quy củ, Vệ chưởng sự vì thế cũng sẵn lòng dạy ta nhiều điều hơn.
Thế nhưng, ngày hôm đó, tại Nam Uyển, đã xảy ra một chuyện vô cùng kinh hãi.
Chúng ta đang luyện thư pháp, thì bỗng một tiếng thét kinh hoàng vang lên xé toạc không gian yên tĩnh.
06
“A—!”
Một cung nữ y phục xộc xệch lao thẳng xuống hồ. Hồ nước rất sâu, đến khi bọn thái giám chạy tới cứu vớt được thì cô gái ấy đã tắt thở.
Người tới xem xét còn có Trưởng công chúa. Mấy nữ tử đang tham gia tuyển chọn bạn đọc đều bị dọa đến đứng không vững.
Đám cung nhân đứng xem bên cạnh thì thầm bàn tán:
“Nghe nói cung nữ kia đã có người trong lòng, vậy mà bị hoàng thượng cưỡng ép sủng hạnh, nên mới…”
“Thở dài, bệ hạ đương triều thật sự hoang dâm vô độ… nếu không có Trưởng công chúa, e rằng sớm đã xong đời rồi.”
“Nhỏ tiếng thôi, ngươi muốn rơi đầu à?”
Thì ra cảnh thái bình thịnh trị hiện nay, đều là nhờ Trưởng công chúa trị quốc có phương, chứ chẳng phải nhờ vào vị hoàng thượng đương triều.
Đó là lần đầu tiên ta gặp Trưởng công chúa. Nàng đứng trước thi thể cung nữ nhìn một lúc, thân hình khẽ lảo đảo, dường như sắp ngất đi.
Ta lấy hết can đảm bước tới trước mặt Trưởng công chúa:
“Trưởng công chúa, có phải người nhiều năm nay thường xuyên đau đầu, ngực tức nặng nề? Để ta xoa bóp cho người một chút. Ta có thể chữa khỏi.”
Một lời trúng đích, Trưởng công chúa sững sờ nhìn ta.
Người đã gần năm mươi tuổi, vậy mà vẫn được bảo dưỡng như hơn ba mươi, bề ngoài hoàn toàn không lộ tuổi tác. Nhưng ta nhìn ra được, người mắc chứng tâm tật.
“Lớn mật! Ngươi là thứ gì chứ? Trong cung chẳng lẽ không có thái y sao?”
Tên thái giám đứng bên cạnh lập tức quát mắng ta.
Vệ chưởng sự cũng vội vàng quỳ xuống, sợ rằng sẽ chọc giận Trưởng công chúa.
Trưởng công chúa là sự tồn tại còn quan trọng hơn cả hoàng thượng. Nếu không có Trưởng công chúa, thiên hạ hôm nay căn bản sẽ không có được thái bình.
Trưởng công chúa nhìn ta rất chăm chú:
“Ngươi thật sự có thể chữa khỏi sao?”
Ta không hề do dự, đáp ngay:
“Có thể.”
“Vậy bản cung cho ngươi nửa tháng. Nếu ngươi dám lừa gạt bản cung, bản cung tuyệt đối không tha.”
“Đa tạ Trưởng công chúa.”
Mỗi tối sau khi học xong, ta đều tới chỗ Trưởng công chúa, tự mình điều phối phương thuốc tắm dược cho người, lại xoa bóp điều dưỡng. Thực ra, bệnh của người chỉ là vì lao tâm quá độ, ban đêm khó ngủ, dẫn đến thần kinh suy nhược.
Ba ngày sau, khi Thuận công công bên cạnh Trưởng công chúa dẫn ta tới công chúa phủ, tiện tay đưa cho ta một khối ngọc bài thông hành của phủ công chúa.
“Đây, công chúa khen ngươi đấy. Thứ này là công chúa ban cho. Từ nay về sau, ngươi có thể tự do ra vào công chúa phủ.”
“Đa tạ Thuận công công.”
Trưởng công chúa rất ít nói, nên mỗi lần ở bên người, ta cũng giữ im lặng, chỉ sợ sơ suất một chút sẽ chọc giận người.
“Ngươi vào cung, cũng là để mưu cầu một tiền đồ tốt, phải không?” Trưởng công chúa bỗng cất tiếng. “Bản cung chỉ cho ngươi một mối hôn sự thì thế nào?”
Ta vội vàng quỳ xuống:
“Trưởng công chúa, ta nhập cung chỉ vì muốn rời khỏi Lục gia. Ta cũng không muốn thành thân. Đời nữ tử, không nên chỉ gói gọn trong việc phò phu dạy con.”
“Ồ?” Trưởng công chúa liếc nhìn ta một cái.
Ta tiếp tục nói:
“Nếu có thể, ta nguyện ở lại bên cạnh Trưởng công chúa, trở thành một nữ tử mang lòng vì thiên hạ như người. Dẫu sức mọn tài hèn, cũng nguyện dốc hết một phần lực của mình.”
Trưởng công chúa bật cười, nhìn ta rất lâu:
“Ta còn tưởng ngươi cũng giống tỷ tỷ tự cho mình cao quý của ngươi chứ. Ha ha.”
Ta không biết nên đáp lại thế nào, chỉ cúi đầu, không nói thêm lời nào.
Cho đến khi Trưởng công chúa đi du ngoạn trở về.
Người vốn yêu thích săn bắn, vì thế nội dung tuyển chọn cũng thuận lý thành chương, không chút do dự mà đổi thành săn bắn.
Ngày săn bắn ấy, hoàng đế, hoàng hậu, Trưởng công chúa, thậm chí ngay cả Quốc sư cũng đều có mặt.
Thái tử, Khương Việt Xuyên, Trì Cảnh Hựu, cùng rất nhiều công tử thế gia quyền quý mà ta không quen biết, kéo tới đông vô kể.
Rõ ràng chỉ là tuyển chọn bạn đọc cho công chúa, vậy mà lại phô trương đến mức xa hoa lãng phí như thế. Trong khi biên cương ngoài kia lưu dân không dứt, đói ch/ế/t khắp nơi. Không hiểu vì sao, vào khoảnh khắc ấy, trong lòng ta lại nảy sinh ý niệm phản đối hoàng đế.
Lúc đó Lục Tuyết Nhu nhìn ta thầm rủa “Lục Thấm, ngươi cứ chờ đó đi. Hôm nay qua đi, ngươi sẽ ngoan ngoãn cút về Lục gia, làm nô tỳ cho ta suốt đời.”
Cuộc săn bắt bắt đầu.
Mỗi lần ta săn được con mồi, đều bị Lục Tuyết Nhu cùng Tống Nghiên Phi c/ư/ớ/p mất. Thậm chí, bọn họ còn thẳng tay đá ta ngã khỏi ngựa.
Không ngờ cảnh ấy lại vừa vặn rơi vào mắt Thái tử và Trì Cảnh Hựu.
Ngay lúc ta sắp ngã khỏi lưng ngựa, Trì Cảnh Hựu kịp thời vươn tay kéo ta lại, nhờ vậy ta mới tránh được một phen bị thương.
“Đa tạ.”
“Thái tử ca ca, người tới rồi.” Lục Tuyết Nhu lập tức chạy tới khoe khoang, “Người xem này, ta săn được rất nhiều con mồi.”
“Hừ.” Thái tử lạnh giọng nói, “Lục Tuyết Nhu, trẫm thật không ngờ ngươi lại là một nữ nhân lòng dạ ác độc như vậy.”
“Thái tử ca ca, nàng ta bất quá chỉ là một tiện tỳ mà thôi. Ta sao có thể gọi là lòng dạ ác độc được chứ?” Lục Tuyết Nhu biện bạch.
Cuộc săn kết thúc, Lục Tuyết Nhu giành hạng nhất, Tống Nghiên Phi đứng thứ hai, còn ta xếp thứ ba.
Đúng lúc ấy, Hoàng hậu mỉm cười khen ngợi:
“Thần nữ quả nhiên không hổ danh là thần nữ. Hay là nhân hôm nay, mời Quốc sư xem ngày lành, định luôn hôn sự của Thái tử và Thái tử phi?”
Hoàng đế liên tục gật đầu tán thành, dáng vẻ hoàn toàn không có chủ kiến.
07
Nhìn Hoàng đế như vậy, ta rốt cuộc cũng hiểu vì sao Trưởng công chúa lại phải nhọc lòng vì quốc sự đến thế. Có lẽ, nếu không có Trưởng công chúa, giang sơn này đã sớm suy vong.
Nếu Trưởng công chúa hữu tâm, ta nguyện dốc sức trợ giúp người.
Ta ngồi một bên nhấp từng ngụm rượu quả. Phụ thân cùng đích mẫu cũng đã có mặt.
Quốc sư nghiêm túc bấm quẻ tính toán. Bỗng nhiên, sấm sét vang rền, mây đen cuồn cuộn kéo tới, trời đất đổi sắc. Quốc sư đột ngột hoảng hốt, thất thanh kêu lớn:
“Sai rồi! Sai rồi! Hôn sự này… tuyệt đối không thể định!”
Lục Tuyết Nhu sợ đến tái mặt. Phụ thân ta và đích mẫu cũng không khá hơn là bao.
“Có gì sai chứ! Năm đó Tuyết Nhu là Thái tử phi do đích thân hoàng thượng chỉ định.”
Quốc sư ấp úng lên tiếng:
“Nếu Thái tử không sai… vậy thì… là thần nữ sai! Chẳng lẽ Lục gia còn có nữ tử khác?”
Lập tức, ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn về phía ta. Ta nhìn thấy trong mắt Lục Tuyết Nhu là nỗi hận thù như muốn lột da rút gân ta ngay tại chỗ.
“Chẳng lẽ là thứ nữ của Lục gia?”
Trong khoảnh khắc, bãi săn rơi vào tĩnh lặng ch/ế/t chóc, không một ai dám cất tiếng.
“Ngươi tên gì?” Hoàng đế nhìn thẳng vào ta.
Ta bình thản đáp:
“Dân nữ Lục Thấm, là thứ nữ của Lục gia.”
“Không thể! Con tiện tỳ này sao có thể là thần nữ. Nàng sinh ra thấp hèn, tuyệt đối không thể…” Lục Tuyết Nhu run rẩy quỳ sụp xuống. Cùng lúc quỳ theo còn có phụ thân ta và đích mẫu từng không ai bì nổi của ta.
“Nếu Lục Tuyết Nhu không phải thần nữ, vậy chẳng phải là khi quân sao?”
“Nàng ta chỉ là thứ nữ, không xứng làm Thái tử phi.”
“Đúng vậy, đúng vậy.”
“Nghe nói mẫu thân nàng ta cũng chỉ là một nha hoàn.”
Đúng lúc này, phụ thân ta dường như chợt tỉnh ngộ, vội vàng lên tiếng giải thích:
“Mẫu thân của Thấm nhi, Hiểu Phù, không phải là nha hoàn. Thân phận thực sự của nàng ấy là truyền nhân của Dược Vương cốc. Năm đó Dược Vương cốc bị dư nghiệt tiền triều tàn sát, ta từng muốn cưới Hiểu Phù làm chính thê, nhưng vì muốn bảo vệ nàng, đành để nàng lấy thân phận nha hoàn. Kỳ thực, Lục gia chân chính đích nữ… chính là Thấm nhi.”
“Phụ thân, người hồ đồ rồi. Ta mới là thần nữ!” Lục Tuyết Nhu điên cuồng gào thét.
“Bất luận thân phận ra sao, thiên mệnh đã định. Nàng chính là thần nữ.”