“Hôn sự của hai ta, đều không phải tự nguyện. Đợi hai năm nữa, ta sẽ tìm cơ hội hòa ly. Đổi lại để bồi thường, khi hòa ly ta sẽ cho nàng hai ngàn lạng bạc cùng mấy cửa hàng.”

“Sự thể diện lúc bình thường ta sẽ trao cho nàng, còn những thứ khác, đừng có mộng tưởng.”

Hôm đó hắn mặc hỉ phục đỏ thẫm, khuôn mặt dưới ánh đuốc rực rỡ tuấn tú đến không giống phàm nhân.

Giọng nói như tiếng suối trong núi.

Ta lắc đầu: “Không phải.”

Ngài có lịch sự không vậy?

Ta đói rồi, có thể cho ta ăn một miếng trước đã được không.

Nói lải nhải cái gì vậy chứ, vị trí Thái phó phu nhân lúc này chẳng bằng một cái chân giò to.

Lời còn chưa nói hết, ánh mắt Lang Cẩm Thư đã trầm lặng rơi xuống người ta.

Hắn nhẹ giọng nói:

“Ta tưởng nàng biết ta đã có người trong lòng.”

Ờ, biết biết, cả cái Thượng Kinh này đều biết.

Trước khi xuất giá, mẫu thân và tẩu tẩu ngày nào cũng rỉ tai ta, trên đời này lang quân khôi ngô tuấn tú thiếu gì.

Chỉ cần có tiền, muốn bao nhiêu tiểu lang quân chẳng có.

Mấy hôm trước tẩu tẩu còn lén dẫn ta cõng lưng ca ca, đi dạo vài Nam phong quán nổi tiếng ở kinh thành.

Mấy tiểu quan nhân bên trong vừa đẹp trai, nói chuyện lại vừa êm tai.

Bản chuyển ngữ của Nguyện Người Như Sao Như Trăng được đăng duy nhất tại Meo Mập . Nếu bạn đang đọc tại nơi khác , thì chính xác là đã bị trang khác ăn cắp rồi đăng lại . Đứa nào ăn cắp bản chuyển ngữ này cả dòng họ tụi bây chính là súc vật ( để vầy rồi mà vẫn bị mấy con súc vật ăn cắp )

Thôi bỏ đi, bài này ta biết làm.

Tẩu tẩu đã sớm dạy ta rồi.

Ta lập tức nằm ườn ra đất, lăn lộn ăn vạ ngay tức khắc.

“Lang đại nhân, ta là một cô nương trong sạch, bình dưng gả cho ngài đã là uất ức, khó lẽ còn phải chung chăn gối với một người trong lòng không có ta sao? Hu hu hu…”

Ta lén nhìn qua kẽ tay, thấy sắc mặt Lang Cẩm Thư không được tốt:

“Yên tâm, Lăng cô nương, cho dù nàng không nói, ta cũng sẽ không chạm vào nàng đâu.”

Ta lại lăn thêm hai vòng:

“Vậy Lang đại nhân ngủ ở viện khác đi, ta thực sự không quen thuộc với quý phủ.”

Lang Cẩm Thư xoa xoa gốc mũi: “Được.”

Ta đúng là một đứa bé thông minh cơ trí.

Hài lòng lưu loát bò từ dưới đất lên: “Lang đại nhân cứ tự nhiên.”

Nửa năm đầu, phủ Thái phó không có thay đổi gì nhiều.

Mặc dù đã hạ quyết tâm hòa ly, nhưng hoàn cảnh tẻ nhạt này quả thực khiến người ta ngột ngạt.

Vì vậy ta đã nho nhỏ điểm xuyết thêm một vài chậu hoa, cây cảnh.

Mãi cho đến khi vào hè, hoa cẩm tú cầu ta trồng nở rộ ven hồ cá chép, trong phủ mới có thêm một tia sinh khí.

Có vài lần hóng mát ban đêm, Lang Cẩm Thư cũng đến ngồi chơi bên hồ.

Hắn gật đầu chào ta từ xa.

Mùa thu, quả lựu chín đỏ.

Ta dẫn nha hoàn Tiểu Đào bắc thang đi hái.

Đang lúc cùng Tiểu Đào ủ rượu, Lang Cẩm Thư tình cờ đi ngang qua.

Một người hoàn toàn không nhiễm bụi trần như hắn, hiếm hoi lại sinh ra chút tò mò.

Sau khi ủ xong, ta mang tặng hắn một vò.

Hắn đáp lễ ta một bức tranh sơn thủy.

Mùa đông, trận tuyết đầu mùa ở Thượng Kinh.

Ta hẹn mấy tiểu tỉ muội đi dạo vườn mai.

Khi về, hắn xách đèn lồng ra đón.

Ta suy nghĩ một chút, vẫn đưa nhành hoa mai trong tay cho hắn.

Hắn đáp lễ một chiếc trâm cài tóc hình hoa mai.

Mùa xuân, ta dựng một chiếc xích đu trong sân của mình.

Còn nuôi thêm một chú chó vàng nhỏ tên là Vượng Tài.

Khi đu đưa lên cao, Vượng Tài sẽ cuống cuồng chạy tới cắn gấu váy ta.

Chọc ta cười không ngớt.

Quay đầu lại, lại thấy Lang Cẩm Thư và bà mẫu đang đứng ngoài cổng vòm nhìn về phía này.

Ta lập tức im bặt.

Hắn chưa từng dẫn ta lộ diện ra bên ngoài, ở trong phủ cũng là mạnh ai nấy ở.

Cho nên ta và Lang Cẩm Thư chẳng tính là quen thuộc.

Thế nhưng, mới hòa ly có mười mấy ngày, ta đã dần dần trở nên bực bội.

Không vì chuyện gì khác, chỉ vì đám hạ nhân của phủ Thái phó ngày nào cũng chạy tới nhà ta.

Hôm kia thì đến hỏi hoa cẩm tú cầu đã tàn hết rồi, có cần giữ lại không.

Hôm qua thì đến hỏi xem còn rượu lựu không.

Hôm nay lại đến hỏi cá chép trong ao không chịu ăn mồi, phải làm sao.

Ta phiền phức đến mức không chịu nổi.

Cuối cùng vẫn là tẩu tẩu nhờ người môi giới tìm một vị quản sự giàu kinh nghiệm, đích thân đưa đến tận phủ Thái phó, lúc này mới được yên ổn.

Thế nhưng, có những lúc chạm mặt lại là điều không thể tránh khỏi.

Vĩnh Ninh công chúa đi hòa thân trở về, đúng lúc giáp Tết ông Công ông Táo, cung yến năm nay có phần náo nhiệt hơn hẳn mọi năm.

Mẫu thân ta ngồi ở vị trí phía trước, còn ta và tẩu tẩu ngồi phía sau tán gẫu cùng một đám tiểu tỉ muội.

Lang Cẩm Thư ở bên khu ghế nam đối diện khẽ gật đầu với ta.

Vĩnh Ninh công chúa đang ngồi trên đài cao đột nhiên lên tiếng:

“Lang đại nhân, bẵng đi bốn năm, không biết ngài còn nhớ khúc Cao Sơn Lưu Thủy chăng?”

Trong khoảnh khắc, đôi mắt Lang Cẩm Thư sáng rực lên:

“Thần chưa một ngày nào dám quên.”

Năm xưa khi ta còn là thiếu nữ khuê các, giai thoại về khúc Cao Sơn Lưu Thủy chứng minh Vĩnh Ninh công chúa và Lang Thái phó là tri âm tri kỷ của nhau đã sớm truyền khắp Thượng Kinh.

Mẫu thân ruột của Vĩnh Ninh công chúa vốn là tỳ bà nữ của ban nhạc hoàng gia, vì nhan sắc quá đỗi xuất chúng nên được Hoàng thượng nhìn trúng, nạp làm Chiêu nghi.

Một là không có nhà ngoại nâng đỡ, hai là vì Vĩnh Ninh lại là nữ nhi, những ngày tháng của hai mẫu tử trong cung chẳng hề dễ dàng.

Năm đó, phụ thân của Lang Cẩm Thư sớm bồi dưỡng nhi tử thành tài, để nhi tử kế thừa chức Thái phó của mình, còn bản thân thì tiêu dao khoái hoạt đi mất.

Ngày đầu tiên Lang Cẩm Thư đến hoàng gia học đường, một đám hoàng tử công chúa sau khi tan học đã xúm lại vây quanh Ôn Tịch Lam – khi ấy vẫn chưa có phong hiệu Vĩnh Ninh công chúa – bắt nàng ta đ á n h tỳ bà.

Trong lời nói bóng gió đều là sự mỉa mai, chế giễu mẫu tử Ôn Tịch Lam.

Ôn Tịch Lam dường như đã sớm chai sạn với chuyện này, cầm lấy tỳ bà gảy một khúc Cao Sơn Lưu Thủy.

Còn Lang Cẩm Thư vì không đành lòng nhìn nàng ta chịu nhục, liền lấy tiếng sáo để hòa theo.

Quả là một khúc nhạc đứt từng khúc ruột, chân trời góc bể biết tìm tri âm nơi đâu.

3.

Thánh thượng nghe xong cũng phải gật gù:

“Tiếng tỳ bà của Vĩnh Ninh, quả thực là tuyệt kỹ.”

Nụ cười của Vĩnh Ninh công chúa càng thêm rạng rỡ, kéo lấy tay áo Thánh thượng khẽ lay:

“Đa tạ phụ hoàng khen ngợi.”

Trong chốc lát, cảnh phụ hiền tử hiếu, gấm vóc lụa là hiện lên rực rỡ.

Lẽ nào lịch sử sắp lặp lại rồi sao?

Công chúa và Thái phó đích thân tấu nhạc cho chúng ta nghe, chuyện này kể ra có thể khoác lác cả đời.

Được chứng kiến cái cảnh tốt đẹp này, ta đúng là đi kịp lúc.

Tẩu tẩu cũng trợn tròn mắt, nếu không phải đang ở hoàn cảnh này, ta đoán chừng khắc tiếp theo tẩu ấy sẽ bảo ta nhéo tẩu ấy một cái xem có phải đang mơ không.

“Chẳng lẽ mồ mả tổ tiên bốc khói xanh rồi sao?”

Thế nhưng, cái diễm phúc ấy lại bị một tiếng thông truyền sắc lẹm cắt đứt:

“Tiết tiểu Tướng quân đến.”

Chỉ thấy một thiếu niên anh khí bừng bừng mang theo một cây san hô bước vào:

“Thánh thượng lệnh cho thần hộ tống cây san hô mới được cống nạp từ Nam Hải, dâng tặng cho Vĩnh Ninh công chúa.”

Nói xong, hắn ngẩng đầu lên, dùng đôi mắt hoa đào sóng sánh ánh nước kia liếc nhìn về phía ta, khẽ nhướng mày.

Tay ta run lên, rượu hắt cả ra váy.

Đây chẳng phải là vị tiểu lang quân tuấn tú mà ta lỡ tay ném đồ trúng hôm nọ ở Thiên Hương lâu sao?

Lúc đó ta liên tưởng đến mấy tình tiết chẳng mấy tốt đẹp nên vội vàng đóng sầm cửa sổ lại, cũng chưa kịp xin lỗi người ta.

Thế này là hắn nhận ra ta rồi sao?

Một câu nói của tẩu tẩu lại khiến ta sững sờ:

“Trong số họ hàng nhà họ Tiết chúng ta, chỉ có đứa đường đệ này là xuất sắc nhất. Muội còn nhớ nó không, Tiết Ký Minh đấy, hồi nhỏ muội hay đ á n h nó lắm mà.”

Ơ kìa, chuyện này có gì vang dội vẻ vang lắm sao?

Ta vội vàng bụm miệng tẩu ấy lại:

“Tẩu nói rất hay, lần sau đừng nói nữa nhé.”

Dù sao thì rượu cũng đã rớt một ít ra váy, ta bèn lẻn ra Ngự hoa viên đi dạo một chút.

Để tán bớt mùi rượu trên người.

Vừa bước ra sau hòn non bộ, ta bỗng nghe thấy tiếng động từ phía sau truyền đến.

Ta vừa định ngoảnh đầu lại thì đã bị ai đó kéo giật nấp vào sau hòn non bộ.

“Là ta, đừng động, đừng lên tiếng.”

Lang Cẩm Thư hạ thấp giọng, dùng tay bịt miệng ta lại.

Ta khó hiểu gật gật đầu, phía sau bèn vang lên tiếng người nói chuyện.

“Tiết tiểu Tướng quân, ngài có nóng không?”

Giọng nói của Vĩnh Ninh công chúa mềm mại, nhẹ nhàng, giống như một cơn mưa bụi trong đêm xuân.

Đầu óc ta chỉ giằng co chớp nhoáng giữa sự an nguy của cửu tộc và tính tò mò.

Thế rồi ta gạt luôn bàn tay đang bịt miệng mình của Lang Cẩm Thư ra, xoay người ghé mắt nhìn ra ngoài hòn non bộ.

Vầng trăng sáng nơi chân trời chiếu rọi Ngự hoa viên sau đêm tuyết sáng tỏ như ban ngày.

Mặt Tiết Ký Minh đỏ bừng, hai mắt nhắm nghiền.

“Xin Vĩnh Ninh công chúa tự trọng.”

Vĩnh Ninh công chúa ép sát tới, cách Tiết Ký Minh chỉ trong gang tấc.

“Hay là để ta đưa Tiết tiểu Tướng quân đi nghỉ ngơi nhé.”

Mềm.

Cái giọng này quá mềm mỏng rồi.

Đến cả ta nghe xong cũng có chút đỏ mặt tía tai.

Nhưng Lang Cẩm Thư bên cạnh ta lại cứng lại rồi.

Nắm đấm cứng lại rồi.

Tiết Ký Minh cắn chặt môi, lùi lại một bước.

“Không phiền công chúa bận tâm.”

Nói xong hắn quay lưng định bước đi, nhưng cơ thể lại có chút loạng choạng.

Vĩnh Ninh công chúa vươn tay ôm chầm lấy Tiết Ký Minh từ phía sau.

“Nếu ta không cho ngài đi thì sao?”

Tiết Ký Minh dứt khoát đẩy Vĩnh Ninh công chúa ra, có lẽ vì dùng sức hơi mạnh nên Vĩnh Ninh công chúa ngã bệt xuống đất.

Vĩnh Ninh công chúa cũng không hề tức giận, chỉ ngồi dưới đất khẽ cười khẩy một tiếng.

“Người đâu, đỡ Tiết tiểu Tướng quân đến Lộ Hoa đài nghỉ ngơi.”

Lộ Hoa đài là nơi ở của Vĩnh Ninh công chúa trong hoàng cung.

Còn lúc này Tiết Ký Minh đang bị một đám nội thị giữ chặt.

Giống như một chú cừu non bé nhỏ bất lực bị bầy sói bao vây.

Hỏa tốc khẩn cấp, không thể chậm trễ.

Ta quay sang nhìn Lang Cẩm Thư vẫn đang mím chặt môi, siết chặt nắm đấm ở bên cạnh.

“Lang đại nhân, ơn cứu mạng của ta, ngài báo đáp ngay bây giờ đi.”

Nói xong, mặc kệ vẻ mặt ngơ ngác của Lang Cẩm Thư.

Ta tung một cước đá bay hắn xuống hồ nước.

“Nguy rồi, có người rơi xuống nước!”

Ta vừa hô hoán ầm ĩ, vừa chạy vòng qua hòn non bộ.

Thừa dịp hỗn loạn, ta kéo Tiết Ký Minh cắm cổ bỏ chạy.

Tình thế cấp bách đành tùy cơ ứng biến, ta sai Tiểu Đào đi báo cho người nhà một tiếng.

Còn mình thì đưa Tiết Ký Minh lên xe ngựa, phóng như bay về nhà.

Trên xe ngựa, Tiết Ký Minh cắn chặt môi, cố gắng duy trì vài phần tỉnh táo.

Nhưng đôi mắt hắn đã đỏ ngầu, còn bị bao phủ bởi một tầng sương mờ.

Hắn cố gắng nhìn rõ ta, rồi giống như cuối cùng cũng kiệt sức mà mềm nhũn dựa hẳn vào người ta.

“Nhạn tử tỉ tỉ, cứu đệ.”

Hắn gục bên tai ta, hơi thở phả ra nghe rõ mồn một, phả vào tai khiến ta ngứa ngáy.

Rồi dùng đôi bàn tay nóng rực của mình nắm chặt lấy tay ta.

Ta nắm lại tay hắn, ánh mắt kiên định.

“Tất nhiên ta sẽ cứu đệ rồi.”

Một nhát c h é m tay gọn ghẽ, Tiết Ký Minh lập tức ngất xỉu.

Không cần cảm ơn.

Bản chuyển ngữ của Nguyện Người Như Sao Như Trăng được đăng duy nhất tại Meo Mập . Nếu bạn đang đọc tại nơi khác , thì chính xác là đã bị trang khác ăn cắp rồi đăng lại . Đứa nào ăn cắp bản chuyển ngữ này cả dòng họ tụi bây chính là súc vật ( để vầy rồi mà vẫn bị mấy con súc vật ăn cắp )

Xin hãy gọi ta là Bồ tát sống của Thượng Kinh.

Hợp hoan tán mà Tiết Ký Minh trúng tuy mạnh, nhưng cũng không phải là hết thuốc chữa.

Cộng thêm thể chất của hắn vốn tốt, chưa đến ba ngày đã có thể đi lại tự do bình thường.

Hắn cáo từ về phủ.

Ngày hôm sau, Tiết Ký Minh lại dẫn theo đệ đệ ruột của tẩu tẩu là Tiết Lãng đến nhà ta bái phỏng.

Đúng dịp sắp đến Tết Nguyên đán, Tiết Ký Minh lại đóng quân ở biên cương nhiều năm không tới cửa.

Hắn mang quà đến cho tất cả mọi người.

Phần quà của ta lại càng khiến người ta phải trố mắt há mồm.

Ngọc khí, trâm châu, vòng tay, trang sức cài đầu.

Lúc mở ra suýt chút nữa làm mù cả mắt ta.

Quý giá nhất là một chiếc áo choàng bằng da cáo trắng.

Nghe nói được chắp vá từ da của mười con cáo trắng.

Không có lấy một sợi lông tạp.

Lại còn do chính tay Tiết Ký Minh đi săn.

Cái mạng này cứu đúng là đáng giá.

Ăn xong bữa cơm, đám tiểu bối rủ nhau ra ngoài xem đ á n h hoa sắt (trò chơi dân gian ném sắt nung chảy lên trời tạo thành tia lửa).

Tẩu tẩu đang có thai, không tiện đến chỗ đông người.

Cuối cùng chỉ có ta và huynh đệ nhà họ Tiết đi.

Những câu chuyện phiếm trên bàn ăn cũng giúp ta dần quen thuộc lại với Tiết Ký Minh.

Năm ca tẩu ta thành thân, Tiết Ký Minh mười hai tuổi.

Dáng người nhỏ bé, lại trông tinh tế thanh tú như một bé gái.

Lúc đó ta mười lăm tuổi, thường xuyên bắt hắn mặc lại mấy bộ váy áo cũ của ta.

Không mặc là ta đ á n h đòn.

Thôi, nhắc lại làm gì, hảo hán không kể dũng năm xưa.

Đã ba năm rồi ta chưa được xem đ á n h hoa sắt.

Lúc còn ở phủ Thái phó, bình thường bà mẫu không quản ta.

Nhưng cứ đến dịp Tết từ mùng một đến rằm, nhất định phải theo bà ấy đi lễ Phật.

Đi bái lạy cho bằng hết các ngôi chùa quanh Thượng Kinh.

Dần dà, ta cũng trở nên thành tâm hơn hẳn.

Ngọn đèn xanh nương cửa Phật, kết thúc quãng đời tàn lụi này.

Xem ra cũng là một lựa chọn không tồi.

Trong lúc đang miên man suy nghĩ, chúng ta đã đến nơi.

Lúc đến, người dân đã vây quanh rất đông.

Hoa sắt bắn tung tóe, soi rọi cả bầu trời đêm Thượng Kinh sáng rực như ban ngày.

Chỉ nghe thấy tiếng “Oa” vang lên không ngớt.

Đột nhiên một cơn gió thổi qua, những đóa hoa sắt đang bắn lên không trung liền chuyển hướng, rơi vãi về phía chúng ta.

Đám đông lập tức tản ra tứ phía.

Ta bị một đứa trẻ chừng mười tuổi huých trúng, Tiết Ký Minh vội vàng đỡ lấy ta:

“Cẩn thận.”

Bây giờ hắn đã cao hơn ta rất nhiều, ta chỉ có thể ngước đầu lên nhìn hắn.

Lại thấy hoa sắt rơi rụng phía sau lưng hắn, từng tia lửa điện chìm dần vào khói bụi.

Ánh mắt hắn nhìn ta sâu thẳm không thấy đáy.

Bữa cơm đoàn viên đêm Trừ tịch năm nay đặc biệt náo nhiệt.

Tiết Ký Minh giống như hồi nhỏ, ở lại nhà ta ăn Tết.

Phụ mẫu của Tiết Ký Minh là những người họ hàng duy nhất từng giúp đỡ tẩu tẩu năm xưa khi tranh giành gia sản, làm sao người tốt lại không sống thọ, cả hai người đều bỏ mạng trong một trận hỏa hoạn.

Nhưng họ đã che chở cho Tiết Ký Minh dưới thân mình được bình an vô sự.

Tẩu tẩu liền đón Tiết Ký Minh về nhà, cùng nuôi nấng với Tiết Lãng.

Tiết Lãng giỏi văn chương, còn Tiết Ký Minh lại thiên về binh pháp.

Hai huynh đệ đều rất giỏi giang ngoan ngoãn.

Tiết Lãng thi đỗ Trạng nguyên, còn Tiết Ký Minh mười ba tuổi đã trốn vào quân doanh.

Cứ thế dựa vào sức mình mà làm đến Bách phu trưởng, Thiên phu trưởng, cho đến khi được phong làm Tướng quân.

Suốt chặng đường này, Tiết Ký Minh chưa bao giờ than khổ.

Nhưng ai cũng biết, chắc chắn hắn đã phải chịu rất nhiều nỗi khổ mà người khác không thể chịu đựng được.

Cộng thêm năm nay ta cũng ở nhà, đồ ăn thức uống trở nên phong phú hơn rất nhiều.

Trò chuyện một lúc, câu chuyện bỗng chuyển sang hôn sự của Tiết Ký Minh.

Hôn sự của Tiết Ký Minh, nói khó cũng không hẳn là khó.

Mặc dù hắn là vị Diêm Vương sống ở vùng Nam Cương khiến ai nghe danh cũng phải khiếp đảm, ở Thượng Kinh lại vô cùng kín tiếng, chẳng mấy khi qua lại thân thiết với nhà nào.

Nhưng bù lại, hắn lại sở hữu một dung mạo xuất chúng.

Khi mặc thường phục, lệ khí trên người giảm đi không ít, thoạt nhìn lại rất giống hình tượng “Mạch thượng nhân như ngọc”  trong các cuốn thoại bản.

Những cuốn thoại bản lấy hắn làm hình mẫu nguyên bản đều bán rất chạy.

Nhưng nói dễ, cũng không hề dễ dàng.

Tên này chỉ được cái nhìn lướt qua thì đẹp, chứ cô nương nhà nào mà nói chuyện với hắn thêm dăm ba câu, hắn sẽ lập tức lạnh mặt quay lưng đi thẳng.

Vốn dĩ có không ít người được giới thiệu cho hắn xem mắt, nhưng hắn đều từ chối sạch sành sanh.

Có cô nương không cam tâm, giả vờ bị sơn tặc cướp bóc trên con đường hắn thường đi qua, nhằm tạo cơ hội gặp gỡ tình cờ.

Hắn đến nhìn cũng chẳng buồn nhìn cô nương đó lấy một cái, chỉ sai người hộ tống cô ta về lại Thượng Kinh.

Bản thân thì quay ngoắt đi, dẫn người đi tiễu trừ sào huyệt sơn tặc ngay trong đêm.

Hắn còn lôi xệch cả tên trùm sơn tặc lên nha môn để đối chất với cô nương kia.

Đấy là lần bọn sơn tặc bị oan uổng thê thảm nhất.

Nghe nói tên trùm sơn tặc tức đến mức phát khóc.

Từ đó về sau, chẳng còn cô nương nào dám vác xác đến tìm vị tổ tông này nữa.

Phụ thân ta thở dài một tiếng, hiếm khi cũng tham gia vào chủ đề này.

“Vĩnh Ninh công chúa dường như có ý với Ký Minh, đã ám chỉ với Thánh thượng vài lần rằng muốn tái giá. Chỉ là Thánh thượng e ngại việc công chúa và võ tướng liên hôn sẽ sinh ra mầm mống tai họa, nên vẫn chưa nới miệng.”

4.

Ca ca ta cũng khẽ cau mày.

“Vĩnh Ninh công chúa có công đi hòa thân, hiện giờ đang được Thánh thượng sủng ái, khó mà chắc ngày nào đó Thánh thượng sẽ không mềm lòng.”

Ánh mắt tẩu tẩu lúc này lại đảo qua đảo lại giữa mặt ta và Tiết Ký Minh.

Cuối cùng tẩu ấy tự cho là mình đã hạ giọng rất nhỏ để thì thầm vào tai mẫu thân ta.

“Hay là ghép đôi hai đứa trẻ này thành một cặp đi…”

Ta ho sặc sụa liên tục.

Tiết Ký Minh lại dứt khoát đứng dậy, quỳ rạp xuống trước mặt phụ thân và mẫu thân ta.

“Đa tạ bá phụ bá mẫu thành toàn, giúp cháu thoát khỏi nỗi khổ phải làm Phò mã. Tiết Ký Minh cháu xin thề, kiếp này chỉ có duy nhất mình Lăng Nhạn Hồi, tuyệt đối không bao giờ phụ nàng.”

?

Ai đồng ý thế hả?

Bữa cơm tất niên này ăn thật sự lộn xộn, mỗi người một tâm tư.

Ăn xong, phụ thân mẫu thân cùng ca ca, tẩu tẩu đều kéo nhau vào thư phòng.

Tiết Ký Minh quay sang nhìn ta đang nhấp nhổm định chuồn êm:

“Tràng pháo hoa khổng lồ do Kỳ Trân Các chuyển đến bằng xe ngựa năm nay là do đệ đặt đấy.”

“Tỉ có muốn đi xem không?”

Ta có chút phiền não, bồn chồn: “Không đi.”

Nói xong vắt chân lên cổ mà chạy.

Tiết Ký Minh bưng kín đầu:

“Đau quá, chỗ hôm nọ bị thanh gỗ đập trúng vẫn còn đau.”

Ta đành phải dừng bước quay đầu lại.

Vừa vặn nhìn thấy Tiết Lãng trợn mắt một cái rõ to.

Pháo hoa đã được chuyển đến trước cổng nhà ta.

Một đám trẻ con đang vây quanh líu lo ồn ào.

Đám hạ nhân phải ra sức duy trì trật tự, không cho lũ trẻ đến gần.

Tiết Ký Minh đưa bó mồi lửa trong tay cho ta: “Tỉ muốn châm không?”

Ta quả thực không thể chống cự nổi sự cám dỗ này:

“Vậy ta không khách sáo đâu nhé.”

Vừa châm lửa, pháo hoa vụt bay lên trời, nổ tung rực rỡ.

Lũ trẻ reo hò nhảy nhót vui sướng.

Cứ mỗi một khoảng trống giữa hai đợt pháo hoa nổ bung, Tiết Ký Minh lại ghé sát vào tai ta, nói vài chữ.

“Nhạn tử tỉ tỉ”

“Sau khi thành thân”

“Đệ sẽ mua một căn nhà”

“Ngay cạnh nhà tỉ”

“Tỉ muốn làm gì”

“Thì làm cái đó”

“Tiền bạc đệ đều giao hết cho tỉ”

Dưới ánh pháo hoa rực rỡ.

Khuôn mặt Tiết Ký Minh đẹp như một yêu ma đoạt mất tâm hồn người khác.

Đôi mắt hắn sáng rực lạ thường, bên trong chỉ phản chiếu duy nhất hình bóng của ta.

Ta nhắm mắt lại, lùi về phía sau một bước.

“Không, ta không gả.”

Ban đêm ác mộng liên miên.

Lúc đầu thì vẫn ổn.

Khoảng hai ba tháng trước khi hòa ly, ta và Lang Cẩm Thư có một chút giao thoa.

Có lần hắn đi ngang qua hoa viên, đúng lúc nhìn thấy ta đang úp cuốn Sưu Thần Ký lên mặt ngủ.

Ngày đó có lẽ tâm trạng hắn tốt, nên đã dừng lại tán gẫu với ta thêm vài câu.

Bản chuyển ngữ của Nguyện Người Như Sao Như Trăng được đăng duy nhất tại Meo Mập . Nếu bạn đang đọc tại nơi khác , thì chính xác là đã bị trang khác ăn cắp rồi đăng lại . Đứa nào ăn cắp bản chuyển ngữ này cả dòng họ tụi bây chính là súc vật ( để vầy rồi mà vẫn bị mấy con súc vật ăn cắp )

Lúc rời đi hắn nói, muốn đọc sách có thể đến thư phòng của hắn tìm.

Sau này khi đến thư phòng của hắn tìm sách, hắn thường có mặt ở đó, lúc giúp ta tìm sách cũng tiện trò chuyện vài câu.

Ta cùng hắn trò chuyện chuyện trên trời dưới biển.

Có lần, Lang Cẩm Thư nói chuyện vui vẻ, buột miệng thốt lên:

“Nhạn Hồi, những ngày tháng như thế này, thật tốt.”

Lời vừa thốt ra, ta sững sờ.

Hắn cũng sững sờ.

Sau đó Lang Cẩm Thư theo Thái tử đi xuống phía nam trị thủy, ba tháng không về.

Khi trở về, là được người ta khiêng vào phủ Thái phó.

Lũ lụt gây ra lũ quét, Lang Cẩm Thư liều mạng cứu Thái tử, bản thân lại bị đá tảng đập trúng.

Khi người được đưa về phủ Thái phó, chỉ còn thoi thóp một hơi thở.

Đó là lần đầu tiên bà mẫu khóc trước mặt ta đến mức gần như ngất đi.

Ta thu xếp ổn thỏa cho Lang Cẩm Thư và bà mẫu, khoác áo choàng, ngay trong đêm đến Quỷ Thị (chợ quỷ).

Chuyện này phải nhờ vào việc bình thường ta luôn thích kéo tẩu tẩu hỏi đông hỏi tây, cũng nhờ tẩu tẩu xem như là một nửa người trong giang hồ.

Ta mới biết, Thượng Kinh nơi ta sống mười mấy năm nay, lại có một cái Quỷ Thị.

Quỷ Thị này chỉ họp vào đêm khuya, bên trong bán đủ mọi thứ.

Có bánh bao ăn dở một nửa, còn có chiếc giày lẻ.

Đương nhiên cũng có các loại kỳ trân dị bảo thật thật giả giả.

Mà nổi tiếng nhất trong Quỷ Thị, là một vị quỷ y.

Nghe nói y thuật của người này đứng đầu thiên hạ, có thể giành lại mạng người từ tay Diêm Vương.

Khi tìm thấy ông ta, quỷ y quan sát ta từ trên xuống dưới vài lượt.

Ta rất sợ hãi, mọi thứ xung quanh đều khiến ta kinh hãi.

Nha hoàn Tiểu Đào cũng run rẩy sợ hãi, sắp khóc đến nơi.

Quỷ y cười, nụ cười đó chẳng hiền từ chút nào, ngược lại còn toát ra một luồng khí lạnh lẽo.

“Chưa từng thấy tiểu cô nương nào như ngươi dám đến tìm ta, đ á n h cược một ván nhé, nếu ngươi dám ở trong phòng rắn của ta một đêm, sáng mai ta sẽ giúp ngươi cứu người.”

Quỷ y giơ tay chỉ vào một chiếc lồng lớn phủ vải đen phía sau lưng.

Lập tức có người bước tới lật tấm vải đen lên.

Từng con rắn to bằng cổ tay đang thè lưỡi trườn bò bên trong.

Cuối cùng quỷ y vẫn không để ta ở trong đó trọn một đêm.

Khi được thả ra, Tiểu Đào khóc đến mức gần như kiệt sức nói với ta, khoảng một canh giờ.

Ta cũng chẳng màng đến hình tượng Thái phó phu nhân gì nữa, trực tiếp ngồi xổm bên vệ đường nôn thốc nôn tháo.

Cảm giác những con rắn đó bò qua da tay và da mặt ta quả thực còn kinh khủng hơn cả bị một trăm con quỷ rượt đuổi phía sau.

May thay quỷ y quả nhiên là quỷ y, đã cứu sống Lang Cẩm Thư một cách thần kỳ.

Mà câu đầu tiên Lang Cẩm Thư nói sau khi tỉnh lại chính là:

“Ta đi cầu xin Thái tử, nhờ ngài ấy giúp chúng ta hòa ly.”

Hắn không biết một điều, cho dù không cầu xin Thái tử, chúng ta cũng chẳng làm phu thê được mấy năm nữa.

Quỷ y đã bắt mạch cho ta, ta sinh non, thể chất bẩm sinh suy nhược.

Sống không qua khỏi tuổi hai mươi lăm.

Sáng sớm hôm sau, mẫu thân và tẩu tẩu liền gọi ta qua nói chuyện.

Ta ngẫm nghĩ một hồi, bèn bảo Tiểu Đào mời cả phụ thân và ca ca qua.

Những lời như vậy, quá đỗi tàn nhẫn.

Chỉ nói một lần là đủ rồi.

“Phụ thân, nương, ca ca, tẩu tẩu, mọi người đừng giấu ta nữa, ta đều biết cả rồi.”

“Ta sống nhiều nhất cũng chỉ được ba năm nữa thôi.”

Cả phòng chìm trong tĩnh lặng.

Mẫu thân ta lập tức đỏ hoe vành mắt.

Tẩu tẩu kinh ngạc đầy mặt.

Phụ thân và ca ca cũng quay mặt đi chỗ khác.

Ta kể sơ lược chuyện quỷ y đã bắt mạch cho ta.

Cũng bày tỏ rõ việc không muốn làm lỡ dở Tiết Ký Minh.

Cứ mãi là ta lải nhải nói không ngừng.

Những người khác thì như bị thi triển định thân pháp, không nhúc nhích lấy một cái.

Ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ, ta nhìn thấy những hạt bụi bay lơ lửng trong luồng sáng.

Giống như những lời ta vừa nói ra vậy.

Cuối cùng rồi cũng sẽ trở về cõi hư vô.

Ta quỳ xuống, dập đầu thật mạnh trước phụ thân và mẫu thân.

“Nữ nhi muốn được ở bên cạnh phụ thân và mẫu thân, sống nốt những ngày tháng cuối cùng.”

Phù sinh tạm gửi mộng trong mộng, thế sự như nghe gió trong gió.

Trở về phòng, trong lòng ta lại cảm thấy vô cùng sảng khoái.

Lại cảm thấy kiệt sức, dứt khoát ngủ một giấc.

Lúc tỉnh lại lần nữa, trăng sáng đã treo cao.

Đêm xuân vẫn còn chút se lạnh.

Lò sưởi dưới sàn cháy rực làm trong phòng ấm áp lạ thường.

Vừa khoác áo ngồi dậy, cửa phòng đã bị gõ vang.

Ngoài cửa là bốn người ăn mặc chỉnh tề đang đứng đó.

Vẫn là mẫu thân ta lên tiếng trước.

“Đi thôi, Nhạn tử, chúng ta cùng con đi cầu xin vị quỷ y kia, nhờ ông ta nghĩ cách cứu con.”

Một cơn mưa bụi đêm xuân chợt ập đến.

Cho nên Quỷ Thị đêm nay không được náo nhiệt cho lắm.

Phụ thân và mẫu thân nói chuyện với quỷ y hơn nửa canh giờ trước, sau đó quỷ y lại bảo ta vào trong nói chuyện riêng với ông ta.

Ai ngờ câu đầu tiên quỷ y mở miệng hỏi lại là:

“Tiểu cô nương, nghe nói ngươi tin Phật?”

Khuôn mặt ông ta chìm trong bóng tối, nhìn không rõ nét mặt.

Nhưng lại khiến người ta vô cớ cảm thấy, trước mặt ông ta, không thể nói nửa câu dối trá.

Ta thành thật trả lời: “Tin, và cũng không tin.”

Quỷ y lại có vẻ thấy hứng thú: “Giải thích thế nào?”

“Trước đây lúc gặp phải chuyện bản thân không giải quyết được, ta cũng lạy Phật, đọc Phật kinh.”

“Phật muốn chúng sinh rũ bỏ oán hận, bớt đi sân si, phải tự làm mới mình, sửa đổi tính tình, chớ luyến tiếc quá khứ, quay đầu nơi biển khổ, sớm ngộ được nhân quả.”

“Thế nhưng lúc đêm khuya thanh vắng, ta cứ cố tình muốn dấy lên sóng gió, đốt lên ngọn lửa rực cháy, một mình nuốt lấy trái đắng.”

Gương mặt Tiết Ký Minh lóe lên trong tâm trí ta.

Một trận chua xót trào dâng khiến ta nuốt lại câu cuối cùng vào bụng:

“Nếu có phu quân bên cạnh, ta muốn hỏi chư thiên Thần Phật, quả đắng có phải cũng là quả hay không.”

Quỷ y cười ha hả.

Cười xong, ông ta đột nhiên xáp lại gần ta, dùng đôi mắt như lang sói chằm chằm nhìn vào mặt ta.

“Tiểu cô nương, ta chẳng có tấm lòng lương y từ mẫu gì đâu, cứu người chỉ nhìn tâm trạng thôi.”

“Ta không muốn cứu ngươi.”

Thôi bỏ đi, ta đã sớm chấp nhận sự thật mình là một kẻ đoản mệnh rồi.

Lúc mới biết được chuyện này thực ra ta cũng rất buồn.

Nhưng lúc đó có quá nhiều việc.

Phải chăm sóc Lang Cẩm Thư đang thập tử nhất sinh.

Phải lo chuyện hòa ly.

Đợi đến lúc ta ngẩng đầu lên từ một đống chuyện lộn xộn ấy.

Hình như cũng không còn buồn đến thế nữa.

Ngược lại ta nhớ đến một chuyện cũ nhỏ xíu mà mẫu thân từng kể cho ta nghe.

Hồi còn là thiếu nữ, mẫu thân theo ngoại tổ phụ sống trong quân ngũ.

Mẫu thân thường dẫn theo vài đứa trẻ ở trong doanh trại vui đùa.

Trong đó có một bé trai, trong một lần hai bên giao chiến, thừa dịp đêm tối đã lén lút lẻn khỏi doanh trại đi tìm phụ thân mình.

Khi trở về, một mũi tên đã găm sâu vào hốc mắt trái của nó.

Mà trong tay nó, vẫn còn nắm chặt miếng bánh hạch đào mà phụ thân nó thích ăn nhất.

Đó là bánh mà mẫu thân đưa cho nó.

Đứa bé đó sau này vẫn được cứu sống, chỉ là mất đi con mắt trái.

Nó vẫn mỗi ngày vui đùa cùng bọn họ.

Nhưng mẫu thân ta từ dạo ấy, không bao giờ ăn bánh hạch đào nữa.

Ta thấu hiểu được nỗi đau đớn tỉ mỉ như kim châm trong lòng mẫu thân.

Đó là cảm giác bất lực khi thủy triều vận mệnh ập đến.

Là sự tự trách.

Cho nên ta buông bỏ rồi.

5.

 

Sống c h í c có số.

Vận mệnh là một mệnh đề quá đỗi vĩ đại.

Ta chỉ có thể mắc kẹt trong đó.

Ta đứng dậy, vừa định cáo từ quỷ y.

Một bóng người vụt lao vào trong.

“Lão thất phu, nể mặt mũi cho ông rồi phải không? Ông nói lại lần nữa xem, cứu hay không cứu?”

Tiết Ký Minh trừng đôi mắt đỏ ngầu nhìn quỷ y, dữ tợn như La Sát dưới địa ngục.

Quỷ y rụt cổ lại, phảng phất như có thứ gì đó lành lạnh đang kê trên cổ mình.

“Tiết… Tiết Tướng quân, vị này là?”

Ánh mắt sợ hãi, nghi hoặc của quỷ y rơi xuống người ta.

“Vị hôn thê của ta.”

Tiết Ký Minh dõng dạc nói mà chẳng hề ngượng ngùng.

Quỷ y sờ sờ vào cổ với vẻ hú vía, dường như đang lo lắng không biết đầu mình còn gắn trên cổ hay không.

“Sao không nói sớm? Ta cứu ngay đây.”

Quỷ y dọn đến ở nhà ta.

Ta phải châm cứu hằng ngày, đơn thuốc cũng phải thường xuyên thay đổi, còn phải định kỳ chích m á u.

Lần này người nhà không giấu giếm ta nữa.

Dù có làm vậy, ta cũng chỉ có thể sống thêm nhiều nhất là bảy năm.

Nhưng ta rất mãn nguyện.

Tính ra vẫn còn bảy năm, thế là tốt lắm rồi.

Chuyện duy nhất gây phiền muộn là, Tiết Ký Minh vẫn khăng khăng đòi lấy ta.

Hắn bảo quỷ y nể tình ta là vị hôn thê của hắn nên mới dốc lòng cứu chữa.

Nên phải biến chuyện này thành sự thật mới được.

Vị quỷ y đó vốn dĩ là người Nam Cương, vì tư thông với thê tử của thủ lĩnh thành biên giới Nam Cương nên suýt bị thiêu sống.

Được Tiết Ký Minh lúc công thành tiện tay cứu mạng.

Lại luyến tiếc y thuật của ông ta, nên mang về nước Đại Chiêu.

Phụ thân và mẫu thân cũng khó lòng thay ta định đoạt, chỉ bảo để ta tự mình quyết định.

Đúng lúc này, một chuyện bát quái chấn động Thượng Kinh đã xảy ra.

Vĩnh Ninh công chúa lần này đi hòa thân tuy chỉ có bốn năm, nhưng suy cho cùng cũng là có công với nước Đại Chiêu, Thánh thượng đặc biệt ban cho nàng một tòa công chúa phủ tráng lệ.

Vậy mà ngày đầu tiên Vĩnh Ninh công chúa chuyển vào phủ công chúa, đã nuôi luôn bốn mươi tên nam sủng.

Tên nào tên nấy trẻ trung, tuấn tú.

Đêm đó Lang Cẩm Thư uống say bí tỉ, xông thẳng vào phủ công chúa trong đêm.

Ngay cả cổng lớn còn chưa bước vào, đã bị người ta ném thẳng ra đường.

Trùng hợp thay, đúng lúc một đám công tử ăn chơi đến phủ công chúa uống rượu.

Hắn bị đám người vây trước cổng phủ công chúa chế nhạo một trận tơi bời.

Lang đại nhân danh tiếng vang dội khắp Thượng Kinh phải vắt chân lên cổ chạy trốn, lại còn làm rớt mất một chiếc giày.

Chiếc giày bị đám công tử ăn chơi nhặt được, đóng đinh treo lên bức tường của phủ công chúa, còn kèm theo một bài Lạc Hài Phú (Bài phú rớt giày).

【Chủ nhân chiếc giày này, tung tăng như côn trùng bò lê, thướt tha như chó nhà có tang. Nhìn từ xa, trông cũng ra dáng ra hình. Ngửi từ gần, mùi chua loét chua thiu bốc lên nồng nặc.】

Không thể không nói, khoản gây rắc rối thì vẫn cứ phải là mấy tên công tử ăn chơi.

Không g i ế c người, chỉ đâm thẳng vào tim.

Ta nghĩ, phải bắt tay vào viết cuốn thoại bản mới rồi.

Tên cuốn sách sẽ là: Đóa hoa trên đỉnh núi cao, giày của ngươi rớt rồi.

Còn Lang Cẩm Thư vì chuyện này mà mất hết mặt mũi, bèn từ bỏ quan chức Thái phó.

Thánh thượng nể tình nhà hắn là gia tộc thanh lưu, bèn ban cho hắn một chức quan nhỏ bù nhìn ở Tàng Thư Các để nhậm chức.

Quả nhiên con người ta không thể quá nhàn rỗi.

Cái tên Lang Cẩm Thư này bây giờ không bận rộn nữa, bắt đầu chạy sang nhà ta.

Trùng hợp đụng độ ngay Tiết Ký Minh vừa tìm được củ nhân sâm trăm năm mang đến cho ta.

Chuyện hôn sự giữa ta và Tiết Ký Minh, bọn họ tuy ngoài miệng không nói, nhưng ta thừa biết người trong nhà ai cũng hài lòng.

Đến con chó Vượng Tài nhìn thấy Tiết Ký Minh, cái đuôi cũng vẫy tít thò lò hơn ngày thường.

Hai người duy nhất rầu rĩ không vui, chỉ có ta và Tiết Lãng.

Tiết Lãng luôn coi ta như tỉ tỉ ruột, không ngờ cuối cùng lại có một ngày bị chính ca ca của mình cưới về.

Bầu trời của đệ ấy sụp đổ rồi.

Còn ta thì trong lòng cứ do dự không quyết.

Lúc hai người họ bước vào, ta và Tiết Lãng đang ngồi trong lương đình sầu não.

Tiết Lãng thở dài một tiếng, ta cũng thở hắt ra một tiếng.

Cuối cùng đệ ấy thực sự không nhịn nổi nữa, đập bàn đứng phắt dậy.

“Tỉ à, hay là tỉ cứ gả đi, tỉ và Ký Minh ca, chưa biết chừng ai c h í c trước ai đâu.”

Kèm theo ngay sau đó là một tiếng “Ái da”.

Tiết Ký Minh không biết từ lúc nào đã đến đây, đưa tay gõ một cái cộc lên đầu Tiết Lãng.

“Thằng nhóc thối, đệ nói nhăng nói cuội gì thế hả?”

Ta lại chẳng thèm để ý, xua xua tay.

“Đệ ấy nói cũng không phải không có lý, cho dù ta chỉ còn mười năm để sống…”

Lời còn chưa dứt, đã bị giọng nói không thể tin được của Lang Cẩm Thư cắt ngang.

“Nhạn Hồi, nàng nói gì?”

Hắn bước ra từ phía sau lưng Tiết Ký Minh.

Sắc mặt trắng bệch, đôi môi khẽ run rẩy.

Bản chuyển ngữ của Nguyện Người Như Sao Như Trăng được đăng duy nhất tại Meo Mập . Nếu bạn đang đọc tại nơi khác , thì chính xác là đã bị trang khác ăn cắp rồi đăng lại . Đứa nào ăn cắp bản chuyển ngữ này cả dòng họ tụi bây chính là súc vật ( để vầy rồi mà vẫn bị mấy con súc vật ăn cắp )

Thật ra, ta đã từng thích hắn trong một khoảng thời gian rất ngắn, rất ngắn.

Thỉnh thoảng ta về muộn, hắn sẽ cầm một chiếc đèn lồng ra đón ta:

“Đi thôi, ta đưa nàng về viện.”

Ta đi theo phía sau hắn, bước chân đạp lên cái bóng của hắn.

Câu được câu chăng hỏi hắn mấy câu kỳ quặc.

“Lang đại nhân, hoa mai tại sao lại có màu đỏ?”

“Lang đại nhân, tuổi còn trẻ đã làm Thái phó, áp lực có lớn không?”

“Lang đại nhân, trong mắt ngài quyền thần là người thế nào?”

Lang Cẩm Thư ôn hòa đáp lại ta, hỏi gì đáp nấy.

Tim ta đập thình thịch như sấm truyền.

Từ nhỏ ta đã thích hỏi mấy vấn đề kỳ quặc.

Người nhà lúc đầu còn có thể nghiêm túc trả lời.

Nhưng hỏi đi hỏi lại, bọn họ liền bắt đầu c h é m gió.

Còn nói năng không đầu không đuôi hơn cả ta.

Ta nghĩ, Lang Cẩm Thư, thật sự là một người rất rất tốt.

Một người tốt như hắn, lại không được cưới người mình yêu.

Ta có chút đau lòng thay hắn.

Thế nhưng chút tâm tình thích thú của ta, rốt cuộc cũng chỉ là nhỏ nhặt không đáng kể.

Giống như bầu trời đêm hôm ấy.

Ôn Tịch Lam là vầng trăng tỏa sáng vằng vặc, rực rỡ chói lóa.

Còn ta chỉ là ngôi sao bên cạnh mặt trăng, ảm đạm mờ nhạt.

Cho nên, khi hết lần này tới lần khác nhìn Lang Cẩm Thư ngồi trong thư phòng đọc đi đọc lại thư hồi âm của Ôn Tịch Lam cho đến tận đêm khuya.

Ta đã thu hồi tâm ý của mình.

Biết được đầu đuôi ngọn nguồn sự việc, Lang Cẩm Thư sững người lại.

Một lúc lâu sau, hắn lại nhìn ta như thể vừa hạ một quyết tâm vô cùng to lớn.

“Nhạn Hồi, ta sẽ cưới nàng lại, mười năm sắp tới, hãy để ta ở bên cạnh nàng.”

Lần này đến lượt ta không thể tin nổi: “Ngài nói gì cơ?”

“Ta nói, ta sẽ cưới nàng lại, dùng những tháng ngày còn lại của ta ở bên cạnh chăm sóc nàng, không để nàng phải một mình đối mặt với mọi thứ nữa.”

Càng nói về sau, sự kiên định và khẩn thiết trong mắt Lang Cẩm Thư càng trở nên rõ ràng.

“Ta biết trước kia ta đã phớt lờ nàng, khiến nàng chịu nhiều ấm ức. Nhưng bây giờ, ta muốn bù đắp, muốn chăm sóc nàng thật tốt. Huống hồ, Vĩnh Ninh công chúa đã không còn là Vĩnh Ninh công chúa của ngày xưa nữa…”

Hắn nhếch khóe môi, tự giễu cười một tiếng.

Trông như quả mướp đắng.

Đầu óc ta ong ong.

Não của hắn rớt luôn cùng chiếc giày ở cửa phủ công chúa rồi à?

Ta lắc đầu, “Không, Lang đại nhân, thực ra ngài đã làm được việc đối xử với ta bằng lễ nghĩa rồi.”

Lang Cẩm Thư lại cười khổ hai tiếng.

“Ta hối hận rồi, phủ Thái phó không có nàng, quá đỗi lạnh lẽo, giống như một nấm mồ vậy.”

“Nhạn Hồi, có lẽ từ rất lâu rất lâu về trước, ta đã thích nàng rồi.”

Một cơn gió lướt qua, hoa lê bay lượn trong gió.

Ta nhìn Lang Cẩm Thư qua cơn mưa hoa.

Nếu như câu nói đầu tiên Lang Cẩm Thư thốt lên sau khi tỉnh lại không phải là hòa ly, có lẽ ta đã nói cho hắn biết về căn bệnh của mình.

Kể cho hắn nghe những tâm sự tăm tối chôn chặt dưới đáy lòng.

Nói về việc ta đã rung động với hắn ra sao.

Bởi vì ta sợ, nếu không nói, ta sẽ thực sự không còn cơ hội để nói nữa.

Nhưng bây giờ có cơ hội, ta lại không muốn nói nữa.

Kể từ giây phút ta nuốt ngược những lời ấy vào trong, ta đã tự làm thần linh của chính mình rồi.

“Lang đại nhân, mọi chuyện của ngày hôm qua, coi như đã c h í c theo ngày hôm qua rồi. Chuyện cũ không thể níu kéo, con người cũng chẳng thể cứ bám víu vào quá khứ mà sống mãi. Hãy nhìn về phía trước đi.”

Gió ngừng, hoa lê rụng đầy mặt đất.

Ta hành lễ với hắn: “Lang đại nhân bảo trọng.”

Tiết Ký Minh lúc này đã lấy áo choàng tới, hắn cẩn thận khoác lên người ta.

“Bên ngoài gió lạnh, về phòng thôi.”

Ta bất mãn phồng má lên: “Ta đâu phải làm bằng gốm sứ đâu.”

Tiết Ký Minh dường như đã liệu trước điều này.

Hắn lôi từ trong ngực áo ra một vật bọc trong gấm lụa:

“Về đi, thứ này sẽ là của tỉ.”

Trời đ á n h thánh đâm, vậy mà lại chẳng phải trâm cài hay kẹp tóc, cũng chẳng phải vòng tay hay khuyên tai gì sất.

Mà lại là một tờ khế ước nhà đất và giấy tờ chứng nhận của một tiệm sách.

Chủ nhân tiệm sách là ta.

Từ nay về sau, mẫu thân không cần phải lo lắng thoại bản của ta phát hành ra sao nữa rồi.

Món quà này tặng, đúng là vô cùng chu đáo ân cần.

Trong khoảnh khắc này, tâm trí ta chợt thấu suốt.

Phải rồi, quá khứ không thể níu kéo.

Con đường tương lai phía trước sáng lạn rực rỡ.

Thật vinh hạnh khi được đồng hành cùng đệ một đoạn đường.

Tiết Ký Minh cúi người khẽ véo má ta:

“Sao thế, vui đến mức không biết nói gì rồi à?”

Ta thừa cơ gõ một cái cộc lên đầu hắn:

“Phu quân tặng, tự nhiên là vô cùng tốt rồi.”

Tiết Lãng thét lớn một tiếng, ôm tai bỏ chạy.

Tiết Ký Minh thì như bị sét đ á n h trúng, đứng đực ra không nhúc nhích.

Mặt đỏ bừng tới tận mang tai.

Tên nhóc này, làm như bao nhiêu năm viết thoại bản của ta là uổng công chắc.

Không một ai chú ý xem Lang Cẩm Thư rời đi từ lúc nào.

Sinh mệnh của có những người kiên cường dẻo dai như cây cỏ.

Sinh mệnh của có những người lại nhẹ nhàng như giấc mộng, tựa hoa lê.

Nhưng cho dù là vậy, cũng phải cố gắng nở rộ trên đầu cành.

Thế gian này, ta đã từng đến.

Đã đủ mãn nguyện rồi.

—HẾT—

 


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!