1
Ta bị Thôi Lệnh Nhu cho gọi vào phòng tân hôn.
Nàng ta vừa thấy mặt ta, đầu tiên là sững sờ, sau đó cười lạnh.
“Một con tiện tỳ, sao xứng có gương mặt giống ta?”
Nói rồi, nàng ta đưa mắt ra hiệu cho ma ma to béo ngoài cửa, thản nhiên buông một câu:
“Rạch nát mặt nó cho ta.”
Ma ma kia cầm một con dao găm sáng loáng, âm hiểm bước về phía ta. Ta vốn có chút võ nghệ, gần như trong khoảnh khắc đã kề dao vào cổ bà ta.
Thôi Lệnh Nhu thấy vậy, lập tức khóc lóc nhào vào lòng Lục Trầm Chu.
“Trầm Chu ca ca, con tiện tỳ này dám làm người của ta bị thương, huynh phải làm chủ cho ta…”
Trong phòng ngủ tràn ngập mùi hương ái ân, hòa cùng khói hương ngọt ngấy đến buồn nôn.
Lục Trầm Chu lơ đãng nghịch những sợi tóc đen của Thôi Lệnh Nhu.
“Được, A Nhu muốn phạt thế nào?”
Thôi Lệnh Nhu vùi mình trong lòng hắn, ánh mắt nhìn sang đây đầy ác ý và đắc thắng.
“Ta muốn nó… tự tay rạch nát gương mặt đó.”
Trong phòng bỗng chốc tĩnh lặng như tờ, chỉ có tiếng cành khô ngoài cửa sổ bị gió lạnh bẻ gãy nghe giòn tan.
“Minh Nguyệt, ngươi biết phải làm gì rồi đấy.”
Cuối cùng Lục Trầm Chu cũng lên tiếng, giọng nói còn lạnh hơn cả những tảng băng dưới mái hiên.
Phải, ta biết. Ba năm trước, khi hắn đồng ý ra tay, hắn đã nói… làm nha đầu ấm giường thì phải răm rắp nghe lời, nếu không, giao ước sẽ bị hủy bỏ.
Ta cười khẽ.
Ba năm trước, chính gương mặt này đã rước lấy tai họa, buộc ta phải xa cách người yêu. Ba năm sau, cũng chính gương mặt này lại chuốc lấy lòng ghen ghét của Thôi Lệnh Nhu.
Nếu đã vậy… hủy đi cũng tốt.
Ta từ từ đưa tay lên, lưỡi dao rạch một đường từ khóe môi đến mang tai. Khoảnh khắc da thịt nứt ra, ta lại chẳng thấy đau. Máu tươi chảy xuống, thấm ướt vạt áo, tựa như những đóa hoa yêu kiều.
“Minh Nguyệt!” Giọng Lục Trầm Chu đột nhiên biến sắc.
Thôi Lệnh Nhu vội nhào vào lòng hắn, ngăn hắn bước xuống giường, rồi quay đầu lại, ánh mắt độc địa quét qua người ta như một con rắn độc.
“Trầm Chu ca ca, bộ dạng quỷ quái của nó thật đáng sợ, ta sợ.”
Ánh mắt Lục Trầm Chu mang một vẻ phức tạp khó nói. Hồi lâu sau, hắn mới chậm rãi lên tiếng.
“Ra ngoài, sau này đừng xuất hiện trước mặt phu nhân nữa.”
2
Ta đi thẳng đến hậu viện, nơi có phu quân của ta – A Không.
Năm ta mười lăm tuổi, hắn nhặt được ta đang sốt cao mê man bên bờ suối đầu làng. Sau khi tỉnh lại, ta không nhớ gì về chuyện trước đây nữa. Bệnh khỏi rồi, ta ở lại. Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén là một màn kịch cũ kỹ, nhưng A Không thật sự rất tốt.
Cuộc sống của chúng ta tuy nghèo nhưng không khổ. Một hôm trên bàn ăn, ta nhìn bát cháo loãng của hắn, rồi lại nhìn bát cháo đầy đặn của mình, nghĩ ngợi rồi hỏi: “Cưới ta nhé?”
Đêm thành thân, tên bá hộ trong làng là Lý Tam muốn chiếm đoạt ta. A Không lao vào đánh nhau với hắn và bị đập vỡ đầu. Lý Tam tưởng gây ra án mạng nên bỏ chạy. Đại phu trong làng lắc đầu thở dài, nói không cứu được nữa.
Ta ôm A Không, lòng trống rỗng.
Lúc này, một vị công tử áo gấm bước xuống từ chiếc kiệu bên đường.
Hắn nói: “Làm nha đầu ấm giường cho ta ba năm, ta sẽ cứu hắn.”
Người đó, chính là Lục Trầm Chu. Lục Trầm Chu là quỷ thủ thần y nổi danh giang hồ, một bộ Mai Hoa Lạc Hồn Châm có thể cải tử hoàn sinh.
Hắn nói, A Không cần châm cứu mỗi tháng một lần, tổng cộng ba mươi sáu lần. Ba năm, vừa tròn.
Ta nhìn đôi môi ngày càng tái nhợt và lạnh lẽo của A Không, rồi gật đầu.
Ba năm nay, A Không vẫn luôn hôn mê. Hôm qua hắn mới tỉnh lại lần đầu, thời gian ngủ nhiều hơn thời gian tỉnh táo.
Hắn dường như đã quên rất nhiều chuyện, nhưng chỉ nhớ tên ta, chỉ theo bản năng muốn lại gần ta.
Ta chất vấn Lục Trầm Chu, hắn lại nói chỉ phụ trách cứu mạng, còn ký ức thì hắn không quản.
Nhìn gương mặt cuối cùng cũng có chút huyết sắc của A Không, ta ép mình phải chấp nhận. Sống là tốt rồi.
3
Đến cửa, ta chợt thấy mấy vệt máu đỏ trên vạt áo trước ngực. Ta vội lấy khăn tay nhét vào trong, kiểm tra kỹ không còn thấy vết máu nữa mới đeo mạng che mặt, nhẹ nhàng bước vào.
Những năm gần đây, ta thường xuyên chảy máu mũi không rõ nguyên do. Mỗi lần như vậy, A Không lại cuống cuồng chạy đi mời đại phu duy nhất trong làng là Lưu gia gia đến.
Lưu gia gia râu tóc bạc phơ, lần nào cũng thở hổn hển một lúc lâu mới từ từ đặt tay lên mạch của ta. A Không thì cứ như kép võ trên sân khấu, lo lắng đi đi lại lại.
Ta bị hắn chọc cười, chiếc khăn tay lỏng ra, máu mũi chảy vào miệng khiến ta ho sặc sụa, mặt đỏ bừng.
…
A Không đang ngủ say. Ta nhẹ nhàng chạm vào môi hắn, cảm giác lạnh lẽo cho ta biết nụ hôn vừa rồi không phải là ảo giác.
Ta áp mặt vào lòng bàn tay hắn, cảm nhận sự ấm áp và thô ráp quen thuộc.
“A Không, còn ba ngày nữa, chúng ta có thể về nhà rồi. Ta nhớ thịt kho của Trương thẩm, nhớ cá của Lưu gia gia, và càng nhớ… món kẹo lê sương chàng làm.”
Khi mới được A Không cứu, thực ra ta đã không muốn sống nữa. Nhưng khi biết A Không vì cứu ta mà đã cầm cố chiếc khóa trường mệnh duy nhất mẫu thân hắn để lại, ta không thể đường hoàng mà đi tìm cái chết.
Sau đó, hắn trồng một cây lê nhỏ ốm yếu trong sân. Ta chỉ nghĩ hắn bị người bán cây lừa. Hắn lại nói: “Cây non từng chịu khổ, quả kết ra mới càng ngọt… giống như nàng vậy.”
Hôm ấy nắng rất đẹp. Trương thẩm đang kho thịt, mùi thơm lượn qua tường rào bay vào mũi ta.