Chu Phóng dặn quản gia làm lại cho tôi một thẻ đen, không giới hạn, kèm bao thẻ nạm kim cương.

 

Tôi và con gái trong lòng cùng thốt lên một tiếng:

 

“Wow.”

 

【Wow~】

 

3

 

Tôi ăn mặc vô cùng phô trương.

 

Hoa tai lấp lánh đè nặng khiến tai tôi đau nhức.

 

Đây chính là “trọng lượng của tiền bạc”.

 

Nhà tôi tuy không nghèo, nhưng so với nhà họ Chu thì đúng là muối bỏ biển.

 

Chưa kể ông bố giống ngựa giống của tôi, sinh không biết bao nhiêu con riêng.

 

Một đứa con không được cưng như tôi, ăn no mặc ấm đã là tốt lắm rồi.

 

Chu Phóng thấy cách ăn mặc của tôi thì mắt sáng lên, nói hôm nay tôi trông hoạt bát hơn hẳn.

 

Chu Phóng một tay bế con gái, một tay khoác lấy tôi, bước vào nhà cũ.

 

Rất nhiều quý bà tôi không quen đều chỉ trỏ bàn tán.

 

Tôi đoán là bị ánh kim cương trên người tôi làm lóa mắt.

 

Còn tôi vừa bước vào, thứ nhất nhìn thấy là Chu Duệ.

 

Thứ hai là em gái nuôi đứng bên cạnh anh ta, cười tươi rạng rỡ.

 

Thứ ba là Chu lão phu nhân ngồi ghế chủ vị, sắc mặt u ám.

 

Sau đó có một đứa bé tầm hai ba tuổi lảo đảo chạy ngang qua tôi, lao về phía Chu Duệ.

 

Chân tôi mềm nhũn.

 

Tôi hỏi Chu Phóng tôi có thể về trước không.

 

Chu Phóng ôm chặt eo tôi, ánh mắt không cho phép từ chối.

 

Con gái cũng đột nhiên tức giận lên tiếng.

 

【Đàn ông xấu! Đàn bà xấu! Đáng ghét!】

 

Chu Duệ nhìn tôi, ánh mắt rất lạnh nhạt, ngược lại em gái nuôi lại vẫy tay với tôi, cười vô cùng ngọt ngào.

 

Tại sao em gái nuôi lại ở đây?

 

【Kẻ xấu lén lút ở bên nhau phản bội mẹ! Làm mẹ đau lòng! Con em nuôi không có ý tốt! Đáng ghét! Đánh!】

 

Con gái quơ tay loạn xạ, đánh ba nó thành trọng thương.

 

Còn tôi thì nhìn chằm chằm vào cặp nhẫn kim cương giống hệt nhau trên ngón áp út của Chu Duệ và Diệp Dao đến ngẩn người.

 

Hai người họ vậy mà ở bên nhau rồi? Kết hôn rồi? Còn có con?

 

Phải biết rằng hôm qua Chu Duệ còn mua cho tôi một bó hoa hồng 999 bông để dỗ tôi vui.

 

Cảm giác thật sự rất xé rách.

 

Chu lão phu nhân tôi mười năm trước cũng từng gặp, khi đó bà ấy đã rất không thích tôi rồi.

 

Có lẽ vì danh tiếng nhà họ Diệp thực sự không tốt — tôi mồ côi mẹ từ nhỏ, cha lại là loại người như vậy.

 

Từng có lời đồn rằng sản nghiệp nhà tôi là do cha tôi làm trai bao ngủ ra.

 

Về tin đồn này, tôi xin đính chính: đây không phải tin đồn.

 

Nhà họ Diệp có danh tiếng cũng là sau khi cưới mẹ tôi — một “cục vàng” — mới có.

 

Mẹ tôi chết sớm, nhà ngoại rất bất mãn với ông ta, dần dần chán ghét cả nhà tôi.

Ông ta tuy không tái hôn, nhưng khắp nơi lưu tình để duy trì gia nghiệp.

 

Còn mang về cho tôi một đứa em gái nuôi khi tôi mười sáu tuổi.

 

Chu lão phu nhân không thích tôi, có lẽ vì cho rằng tôi kế thừa y bát của cha mình.

 

Nhòm ngó tài sản nhà họ Chu.

 

Không may thay, chuyện này cũng không phải tin đồn.

 

Khi đó tôi để mắt tới Chu Duệ chính là vì thân phận phú nhị đại của anh ta.

 

Chỉ là tôi không ngờ Diệp Dao lại đi đến với Chu Duệ.

 

Vậy thì lão phu nhân chẳng phải sẽ bị hai đứa con trai này chọc tức đến thổ huyết sao.

 

“Cơm chưa cần ăn vội, A Phóng, không phải con nói có chuyện quan trọng muốn công bố sao, nói trước đi, để ta yên tâm.”

 

Khi nói, ánh mắt lão phu nhân như có như không liếc về phía tôi.

 

Em gái nuôi thì đầy mong đợi và khích lệ nhìn tôi.

 

Chu Duệ rõ ràng tâm trạng rất tốt, đang chậm rãi lau bộ đồ ăn trước mặt.

 

Chu Phóng đứng dậy, bế con gái vừa bú xong còn đang ợ sữa lên.

 

“Tôi quyết định chuyển nhượng 20% cổ phần công ty cho con gái tôi — Chu Tiểu Vãn.”

 

Mọi người ồ lên kinh ngạc.

 

Đặc biệt là Diệp Dao, thậm chí còn đứng bật dậy hét lớn:

 

“Cái gì?!”

 

4

 

Con gái cười khúc khích sung sướng.

 

Tôi vuốt ve chiếc thẻ đen nạm kim cương vừa nhận được, trong lòng cũng thấy cực kỳ hài lòng.

 

Chu Phóng còn âu yếm hôn nhẹ lên má con gái.

 

Nhưng ngoài ba mẹ con tôi ra, dường như chẳng ai thấy vui vẻ cho lắm.

 

Công ty của Chu Phóng bây giờ là nguồn thu chủ yếu của cả nhà họ Chu.

 

Là doanh nghiệp dẫn đầu trong ngành công nghệ mới nổi.

 

Hai mươi phần trăm cổ phần, đủ để con gái tôi tiêu từ kiếp này sang kiếp sau.

 

【Tức chết cái đồ đàn ông xấu kia! Công ty của hắn mở cái nào sập cái đó, còn muốn ba mẹ tôi ly hôn để nhắm vào công ty ba tôi, không có cửa đâu!】

 

【Người đàn bà xấu còn định dụ dỗ ba tôi nữa, tâm cơ to đùng!】

 

Dao ăn trong tay Chu Duệ suýt nữa bị anh ta bóp méo luôn rồi.

 

Diệp Dao thì hận không thể xông thẳng tới chất vấn tôi, mắt long lên sòng sọc.

 

Nhìn thế nào cũng chẳng giống kiểu đang vui thay hay lo lắng cho tôi.

 

Con trai họ ngây thơ hỏi: “Mẹ ơi, chẳng phải mẹ nói cổ phần của bác Chu Phóng đều để dành cho con sao?”

 

Câu hỏi vừa dứt đã bị Diệp Dao bịt miệng lại.

 

Tôi thật sự không biết mười năm qua đã xảy ra chuyện gì, đến mức khiến tôi có thể thân thiết với cô ta tới vậy, còn nghe lời cô ta mà đòi ly hôn với Chu Phóng.

 

Cuối cùng vẫn là lão phu nhân lên tiếng.

 

“Được rồi, chuyện này con tự quyết đi, đều làm cha mẹ cả rồi, đừng bốc đồng nữa.”

 

Hiếm khi bà không cố ý gây khó dễ với tôi.

 

Còn Diệp Dao thì liên tục nã tin nhắn đến như mưa.

 

【Chị à, chị bị sao vậy? Sao lại không ly hôn với Chu Phóng?】

 

【Chẳng lẽ chỉ vì tiền, chị định bán rẻ bản thân và cả Tiểu Vãn sao? Chị thiếu đàn ông tới mức đó à?】

 

【Chị tưởng anh ta cho con gái chị tiền là vì yêu con bé à? Loại người như anh ta, giây sau có thể đem hai mẹ con chị ra làm món hàng trao đổi đấy!】

 

【Chị thật sự đáng thương!】

 

Tôi nhìn loạt tin nhắn đang nhảy lên không ngừng, thậm chí còn thấy “đang nhập…” liên tục.

 

Tôi chỉ nhắn lại đúng một câu:

 

【Hết cách rồi, anh ta cho nhiều quá.】

 

Sau đó tắt điện thoại, toàn tâm toàn ý bắt đầu tận hưởng bữa tiệc.

 

Tháp tôm hùm Boston ăn kèm bơ bơ, lưỡi bò Úc nấu chậm sốt nấm đen truffle, súp nấm kem kiểu Pháp…

 

Tôi ăn đến mức miệng bóng nhẫy,

 

vẫn không quên lấy thìa quệt một ít kem đút cho con gái ăn.

 

Bị Chu Phóng gõ nhẹ một cái lên mu bàn tay.

 

Cơm nước no nê, người hầu còn đưa cho tôi viên canxi bổ sung.

 

Những ngày tháng giàu sang thế này thật sự quá hưởng thụ.

 

Chu lão phu nhân gọi tôi lại.

 

Tôi ôm cái bụng tròn vo, hơi lo lắng.

 

【Mẹ ơi mẹ ơi, cho con theo với! Nếu bà cố bắt nạt mẹ, con sẽ bảo vệ mẹ!】

 

Giây sau con bé đã òa khóc đòi tôi bế, Chu Phóng không còn cách nào khác đành đặt con vào tay tôi.

 

Tôi thật sự như đang ôm một quả pháo đi vào trước một quả bom nổ chậm khác.

 

Khi đã đến gần, tôi vẫn còn thấp thỏm sợ bà sẽ nổi khùng.

 

Không ngờ bà chỉ đưa tay ra chạm nhẹ lên má con gái tôi, khuôn mặt nghiêm nghị xưa giờ bỗng lộ ra mấy phần dịu dàng.

 

Bà tháo chiếc vòng ngọc phỉ thúy trên cổ tay xuống.

 

“Gần đây sức khỏe mẹ không tốt, lúc cháu chào đời mẹ không thể đến thăm, con đừng trách mẹ, coi như đây là quà gặp mặt cho cháu.”

 

Tôi hơi ngỡ ngàng.

 

Lắp bắp nói: “…Mẹ, cái này quý giá quá ạ.”

 

Bà chẳng cho tôi từ chối, nhét thẳng chiếc vòng vào tay tôi. Ngọc sáng xanh biếc, đẹp đến mức tôi nghẹn lời.

 

Con gái tôi trong lòng líu ríu đưa tay về phía bà.

 

【Bà tặng quà, bà ngoan ghê~】

 

Chu lão phu nhân rõ ràng cũng có chút lúng túng, tay chân lóng ngóng ôm lấy đứa nhỏ.

 

Bà đã quá lâu không bế trẻ con, lại chưa từng chăm bé gái mềm mại thơm ngào ngạt thế này, sợ mình lỡ tay mạnh quá, cũng sợ ôm không chặt.

 

Mà con bé thì cứ giãy đành đạch như chú cá nhỏ.

 

Chu lão phu nhân chăm chú nhìn con bé đầy dịu dàng, gương mặt con bé như phản chiếu một phần Chu Phóng.

 

“Diệp Uyển, rảnh thì dẫn con bé về thăm bà nhiều hơn nhé. Với cả sau này cứ ăn mặc như hôm nay, nhìn tràn đầy sức sống.”

 

Tôi gật đầu đáp: “Vâng.”

 

Diệp Dao đứng bên cạnh, mặt tức đến méo xệch.

 

Chu Duệ thì ánh mắt âm trầm cứ lượn qua lượn lại nhìn tôi.

 

Tôi bỗng thấy tò mò, không biết anh ta bỏ rơi tôi từ năm thứ mấy?

 

________________________________________

 

5

 

Khi bữa tiệc tan, Diệp Dao chặn tôi lại, tôi chẳng lấy làm bất ngờ.

 

Cái nhìn của cô ta về phía tôi, như thể đang nhìn một món rác rưởi.

 

Điểm này thì tôi hơi bất ngờ.

 

Bởi mười năm trước, đáng ra vai vế chúng tôi phải đảo ngược mới đúng.

 

“Chị à, em thật sự quá thất vọng với chị! Chị từng nói muốn cho con một cuộc sống sạch sẽ, hóa ra toàn là nói dối, hóa ra người chị yêu nhất vẫn là tiền!”

 

Cô ta châm một điếu thuốc, dựa vào xe, nhả khói mù mịt.

 

So với lần đầu tôi gặp cô ta trong bộ đồng phục học sinh rụt rè, thì giờ đã khác xa thật rồi.

 

Ngửi mùi thuốc nồng nặc, tôi thấy may là con gái không đứng cạnh mình lúc này.

 

Một lát sau, Chu Duệ cũng bước ra.

 

“Diệp Uyển, cô diễn giỏi thật đấy.”

 

“Hôm nay sao không làm vẻ sa sút nữa, ăn mặc nổi bật vậy chẳng phải để quyến rũ anh tôi sao?”

 

Hôm nay ai cũng khen tôi mặc rực rỡ hoạt bát, thế tức là tôi 33 tuổi mà mười năm sau thảm đến mức nào?

 

“Cô đừng nói hồi đó đến với tôi là để nhắm vào anh tôi nhé? Diệp Uyển?”

 

Tôi chỉ tay vào chiếc nhẫn cưới trên tay họ: “Vậy hai người bắt đầu với nhau từ bao giờ?”

 

Chu Duệ bực bội vò đầu: “Cô lại bám lấy chuyện này nữa hả? Tôi nói bao nhiêu lần rồi! Năm năm trước chúng tôi kết hôn là vì ba cô định bán cô ấy cho lão già, tôi mới ra tay giúp cô ấy!”

 

“Chứ không như cô, vừa cưới tôi xong là lập tức lén lút với anh tôi, chẳng phải đã tằng tịu từ trước rồi sao!”

 

“Tôi nói cho cô biết, cô không chịu ly hôn cũng vô ích, anh tôi căn bản không yêu cô! Đợi công ty anh ấy sụp, người đầu tiên bị đá sẽ là cô với con tiện nhân của cô!”

 

Tôi lập tức vung tay tát Chu Duệ một cái.

 

Diệp Dao xô tôi ra: “Chị điên à?!”

 

Tôi trở tay tát thêm cô ta một cái nữa.

 

Hai gò má lập tức in rõ dấu tay đỏ rát, chắc chắn là đau lắm, vì tay tôi còn tê tê đây này.

 

Chính tôi cũng ngạc nhiên, mới ở bên con bé một ngày mà tôi đã có bản năng muốn bảo vệ nó.

 

“Cả hai người, không xứng mở miệng nói về con gái tôi.”

 

Diệp Dao giây sau phá lên cười: “Bọn tôi tiện? Chị đến cha ruột của con gái mình là ai còn không biết! Có tiện bằng chị nổi không?!”

 

“Diệp Uyển, tôi thấy chị đúng là điên rồi. Có vẻ cái bí mật đó tôi cũng không cần giữ giùm nữa, chị nói xem, nếu Chu Phóng biết con bé chẳng phải con ruột mình, thì sẽ phản ứng ra sao?”

 

Tôi đứng chôn tại chỗ, như sét đánh ngang tai.

 

Gì cơ, cha ruột của con gái tôi là ai cũng không biết?

 

Giây tiếp theo, Chu Phóng ôm con gái, đứng sừng sững ngay trước mặt tôi.

 

6

 

Tôi cố gắng nghe con gái nói thêm chút thông tin từ tương lai.

 

Nhưng con bé đã ngủ mất rồi, cái miệng nhỏ há ra, nước dãi chảy ướt cả ngực áo của Chu Phóng.

 

Không rõ anh ấy đã đứng đó bao lâu, nghe được bao nhiêu.

 

Không thể phủ nhận, tôi thực sự có một khoảnh khắc hoảng loạn.

 

Nhưng ngay giây sau, Chu Phóng sải bước dài đến bên tôi.

 

“Chu Tiểu Vãn là con gái của tôi. Diệp Uyển là vợ tôi.”

 

“Tôi đã nói rất nhiều lần về chuyện này rồi, nếu còn đến quấy rối cô ấy, đừng trách tôi không khách sáo.”

 

Diệp Dao ôm mặt, nước mắt lưng tròng.

 

Dưới ánh trăng, trông cô ta càng thêm đáng thương tội nghiệp.

 

“Anh Chu Phóng, anh đừng để chị em lừa gạt!”

 

“Cô ấy sinh con sau khi uống say hôm đó, bữa tiệc hôm ấy, người vào phòng cô ấy đâu chỉ có mình anh! Đứa bé đó có khi chẳng phải máu mủ nhà họ Chu đâu!”

 

Ánh mắt Chu Phóng sắc như dao, lạnh như băng.

 

“Đây là cách cô được dạy dỗ à, cô Diệp? Tùy tiện bịa đặt bôi nhọ vợ tôi, tôi sẽ kiện cô ra tòa.”

 

“Còn nữa, tôi không phải là anh của cô. Cô nên gọi tôi là anh rể.”

 

Diệp Dao bị anh dọa đến mặt càng thêm trắng bệch.

 

Chu Duệ lập tức kéo cô ta vào lòng, rồi quay sang cười nhạt với Chu Phóng: “Không ngờ anh tôi lại là loại si tình đấy, ngay cả loại đàn bà dơ bẩn thế này cũng dám nhận.”

 

“Anh nói là con gái anh thì nó là con gái anh chắc? Đợi đến khi mẹ biết chuyện, xem bà còn muốn chia cổ phần cho một đứa con hoang không.”

 

Chu Phóng quay người nhét đứa nhỏ vào tay tôi.

 

Tôi hơi đờ ra, ôm lấy cục bột mềm ấm áp.

 

Giây tiếp theo, Chu Phóng thẳng tay đấm một cú vào sống mũi Chu Duệ, máu mũi chảy ròng ròng.

 

Chu Duệ ngã vật xuống đất, ôm mặt rên rỉ.

Diệp Dao cuống cuồng bịt máu giúp anh ta.

 

Chu Phóng liếc nhìn tôi: “Đi thôi, chúng ta về nhà.”

 

________________________________________

 

8

 

Suốt dọc đường là bầu không khí áp suất thấp.

 

Tôi tưởng sẽ có màn chất vấn hoặc đối thoại, nhưng không có.

 

Thậm chí mấy ngày sau đó, chúng tôi vẫn tôn trọng lẫn nhau, không nhắc tới chuyện hôm đó.

 

Tôi nghĩ có lẽ anh ấy thật sự rất để tâm chuyện này.

 

Thậm chí đã bắt đầu chán ghét tôi.

 

Chỉ là không muốn mất mặt trước mặt Chu Duệ nên mới ra sức bảo vệ.

 

Ban đầu tôi còn định nghiêm túc lo lắng một chút, nhưng khổ nỗi giường trong phòng quá to, quá mềm, tôi ôm con ngủ say như chết, chẳng biết trời trăng mây gió gì.

 

Chu Phóng thường xuyên rất muộn mới về phòng ngủ.

 

Người hầu còn khen gần đây trông tôi dường như cởi mở hơn hẳn.

 

Cô ấy bảo chắc là nhờ mấy viên canxi Chu Phóng mang về giúp tôi khỏe mạnh hơn.

 

Tôi bắt đầu thấy tò mò rốt cuộc mười năm sau tôi đã sống kiểu gì mà biến hóa đến mức đó.

 

Vì thế trong những lần tôi gặng hỏi, kết hợp với lời con gái từng nói, tôi dần ráp lại được câu chuyện của chính mình.

 

Tôi và Chu Duệ bắt đầu yêu nhau từ năm 22 tuổi tới 27 tuổi, khi tôi tràn đầy hy vọng được cưới thì anh ta lại ngoại tình với cô em gái nuôi của tôi.

 

Kể từ đó, tôi u uất, ủ rũ.

 

Không biết do tâm lý trả thù hay lý do gì khác, tôi nhanh chóng kết hôn với Chu Phóng.

 

Nhưng hôn nhân của chúng tôi chỉ là hợp đồng, sống như người dưng, trong nhà hầu như không nói chuyện.

 

Vì vậy việc tôi nghĩ anh chán ghét mình cũng không có gì khó hiểu.

 

Bởi suốt năm năm qua, chúng tôi vẫn luôn như vậy.

 

Biến số là một năm trước, tôi tổ chức tiệc tại nhà, mời không ít bạn bè và đồng nghiệp đến chơi.

 

Say rượu, mất kiểm soát, sau đó mang thai con gái.

 

Dù Chu Phóng đã chứng minh đứa trẻ là con anh ấy, nhưng Diệp Dao từng nói với tôi rằng cô ta thấy người đàn ông khác rời khỏi phòng tôi tối đó.

 

Từ đó quan hệ giữa tôi và Diệp Dao ngày càng thân thiết.

 

Tôi còn tin rằng Chu Phóng cưới tôi chỉ để đối phó em trai, là một người đàn ông chỉ biết vì lợi ích.

 

Thế là tôi càng thêm suy sụp, cuối cùng đòi ly hôn.

 

Chu Phóng khi ấy không lập tức đồng ý, chúng tôi đã tranh luận chuyện này vài lần.

 

Cuối cùng, trên đường ôm con rời khỏi nhà họ Chu, tôi gặp tai nạn.

 

Đó là cuộc đời ngắn ngủi và thảm hại ở tuổi 33 của tôi.

 

Người trong câu chuyện đó vừa giống tôi lại vừa không giống tôi.

 

Tôi không giống kiểu phụ nữ sẽ vì Chu Duệ ngoại tình mà suy sụp đau khổ.

 

Chu Duệ là loại đàn ông ích kỷ, yếu đuối, tôi đã biết ngay từ khi bắt đầu qua lại.

 

Tôi đến với anh ta chỉ vì lợi ích và bộ gen khá ổn.

 

Nếu đổi thành anh trai anh ta thì gen chẳng phải còn tốt hơn à? Tôi buồn cái nỗi gì?

 

Nhưng chuyện Chu Duệ ngoại tình rồi tôi cưới ngay anh trai anh ta thì lại đúng chuẩn tính cách ăn miếng trả miếng của tôi.

 

Không biết từ lúc nào tôi đã ngủ thiếp đi giữa mớ suy nghĩ.

 

Không phải một đêm yên giấc cho lắm, hình như có muỗi đốt, má tôi cứ ngứa ngáy mãi.

 

________________________________________

 

9

 

Dù vẫn chưa thể hiểu nổi tại sao tôi năm 32 tuổi lại làm ra những chuyện như thế.

 

Nhưng để không bị chồng đá ra khỏi nhà, tôi vẫn nghiêm túc nỗ lực một chút.

 

Một hôm tôi dậy rất sớm, làm bữa sáng yêu thương cho Chu Phóng: sữa tươi với ngũ cốc.

 

Chu Phóng uống một ngụm rồi nhổ ra.

 

【Đáng ghét, ba xấu xa, không biết trân trọng tấm lòng của mẹ!】

 

Tôi không hề nản, liền chọn một chai nước hoa làm quà kỷ niệm ngày cưới cho anh ấy.

 

Chu Phóng trông như muốn nói gì đó, rồi bỏ lọ nước hoa vào ngăn tủ đầu giường.

 

【Đáng ghét, ba dữ quá, sao không xịt ngay cho mẹ vui!】

 

Tôi tra ngày sinh của Chu Phóng, tự tay trang trí nhà cửa, tổ chức sinh nhật cho anh ấy.

 

Chu Phóng hỏi tôi: “Dạo này em có chuyện gì không hài lòng với anh à?”

 

Tôi mờ mịt lắc đầu: “Không mà.”

 

Anh lại hỏi tôi dạo này có uống canxi không, tôi nói có.

 

Nhưng trong lòng thì rất chột dạ.

 

Dù sao tôi vẫn nghĩ thuốc nào chả có độc, nên lúc nhớ lúc quên, có hôm còn quên mấy liều.

 

Chu Phóng còn định nói gì thêm, nhưng bị một cuộc điện thoại cắt ngang.

 

Tôi bế con về phòng lầm rầm than vãn.

 

“Chu Tiểu Vãn, con nói mẹ nghe, còn chuyện gì nữa mà con biết không chịu nói?”

 

“Nếu không nói, ba sẽ đuổi hai mẹ con mình ra đường đấy.”

 

Giọng con gái nhỏ nhẹ vang lên:

 

【Mỗi lần con chưa đầy một tuổi là lại quay về từ đầu, mẹ ơi, trí nhớ của con cũng có hạn mà.】

 

“Hay thế này, mẹ cho hai mẹ con làm xét nghiệm ADN. Nếu con là con ruột của ba, thì mình ở lại. Nếu không phải… mẹ rút hết tiền thẻ đen, rồi dắt con bỏ trốn.”

 

【Nghe mẹ hết!】

 

Tôi cúi xuống sát tai bé con thì thầm: “Mẹ cũng là người xuyên không về đây đấy, Diệp Uyển 33 tuổi không cho con cuộc sống tốt, lần này nhất định sẽ đưa con đi đúng đường.”

 

Hai mẹ con tôi cười khúc khích bên mép giường như hai kẻ đồng phạm nhỏ.

Hoàn toàn không nhận ra Chu Phóng đang đứng ngoài cửa, siết chặt nắm tay.

 

10

 

Nhà cũ cuối cùng cũng gọi điện, bảo cả nhà chúng tôi phải đến.

 

Chuyện liên quan đến con gái tôi.

 

Tôi đã đoán được đó là chuyện gì, nhưng kết quả xét nghiệm ADN tôi mới đem đi xét hôm qua, vẫn chưa có kết quả.

 

Chu Phóng vẫn bình thản ôm con gái vào lòng.

 

Chỉ cần con bé ngủ thì sẽ mất kết nối với tôi.

 

Anh đột nhiên đưa bàn tay đang rảnh ra, nắm chặt lấy tay tôi.

 

“Có anh ở đây, em không cần lo gì cả.”

 

Tôi nhìn vào ánh mắt anh, nghiêm túc đến mức có thể gọi là dịu dàng.

 

Lo lắng hỏi: “Lỡ như… lỡ như con gái không phải…”

 

Chu Phóng xoa nhẹ tay tôi để trấn an: “Không có lỡ như, con bé chỉ có thể là con gái anh.”

 

Anh ôm cả tôi vào lòng, đầu tôi tựa vào vai anh.

 

Sau đó, anh vỗ nhẹ vai tôi, giống hệt cách anh hay dỗ con ngủ.

 

Tôi khẽ ngây ra một lúc.

 

Trong phút chốc, tôi có cảm giác như anh thật sự yêu tôi rất nhiều.

 

________________________________________

 

11

 

Chu Duệ và Diệp Dao đã có mặt ở nhà cũ từ sớm, trông như hai con công đang sẵn sàng giao chiến.

 

Chu lão phu nhân ngồi nghiêm nghị trên chiếc ghế gỗ lim chạm khắc hoa văn.

 

Bà giống như một vị phán quan đầy uy nghiêm.

 

Trước mặt bà là một chiếc bàn dài, trông chẳng khác nào bàn hội nghị.

 

Bàn gần như kín chỗ, có cả cổ đông công ty, họ hàng nhà họ Chu và rất nhiều người tôi không nhận ra.

 

Ngay chính giữa là máy chiếu.

 

Chu Duệ đã chuẩn bị đầy đủ bằng chứng, vẻ mặt vô cùng đắc ý.

 

Nhìn cách anh ta bày trận, chắc là có cả bản thuyết trình ppt.

 

Tôi lơ đãng nghĩ, không biết Chu lão phu nhân còn nhìn rõ được không.

 

Chu Phóng từng kể, lão gia nhà họ Chu đã mất từ sớm, Chu lão phu nhân là người duy nhất nắm quyền, tính tình quyết đoán và vô cùng thông minh.

 

Bởi vậy mọi chuyện lớn nhỏ đều phải qua tay bà phán định.

 

Con gái được người hầu đưa xuống dưới, tôi và Chu Phóng ngồi cạnh nhau.

 

Chu Duệ nói, gần đây bên ngoài đồn ầm lên chuyện con gái tôi không phải con Chu Phóng.

 

Nên anh ta đặc biệt vì “lo cho anh trai” mà đi tìm sự thật.

 

Trên màn chiếu là đoạn video trích xuất từ buổi tiệc hôm đó.

 

Tôi mặc một chiếc váy đen phong cách gothic, đang khiêu vũ giữa sàn nhảy.

 

Sau đó tôi trở lên phòng trên tầng hai.

 

Trong khoảng thời gian ấy, có ba người đàn ông liên tục ra vào phòng tôi, người cuối cùng là Chu Phóng.

 

Tôi nhìn những hình ảnh đó, cảm giác u uất quen thuộc trào lên như sóng.

 

Cái cảm giác ấy chẳng khác nào hồi nhỏ, khi cha tôi đưa đối tác về nhà, những ánh mắt và hành động khiến tôi buồn nôn.

 

Cô gái mặc váy đen trong video, trông chẳng giống tôi chút nào.

 

Cô ấy mệt mỏi, gượng cười, đi còn cúi vai, không còn thần sắc.

 

Cử chỉ kỳ quặc, như thể đang bất ổn về tâm thần.

 

Tôi đột nhiên cảm thấy đầu óc rối loạn, một nỗi thất vọng bao trùm lấy tôi.

 

Chu Phóng đưa tay mát lạnh lên che mắt tôi.

 

“Ngoan nào, đừng xem nữa.”

 

Tôi tựa vào vai anh, trong bóng tối mà lòng dần dịu lại.

 

Nhưng rất nhanh, tiếng mắng chửi chói tai của Chu Duệ vang lên.

 

“Bản xét nghiệm này cho thấy con bé đó căn bản không phải con của anh tôi!”

 

“Người đàn bà như cô ta, chỉ làm nhục danh tiếng nhà họ Chu!”

 

Trong phòng bắt đầu râm ran tiếng bàn tán.

 

Chu lão phu nhân dùng gậy gõ mạnh xuống sàn.

 

Giọng Chu Phóng vang lên, rõ ràng trầm ổn hơn nhiều.

 

“Mẹ, con cũng có bằng chứng.”

 

Anh bảo người hầu bật video, đồng thời đưa ra xấp tài liệu giấy.

 

Tôi nghe thấy tiếng lật giấy sột soạt.

 

Ánh sáng từ màn chiếu lập lòe, nhưng tôi chẳng bị ảnh hưởng gì, vì bàn tay Chu Phóng vẫn che mắt tôi, không hề rời đi.

 

“Hôm đó vợ con về phòng là vì Chu Duệ và Diệp Dao thông đồng bỏ thuốc vào ly rượu của cô ấy.”

 

“Đây là video giám sát và kết quả phân tích thành phần thuốc.”

 

Tôi kéo tay Chu Phóng xuống, không nhịn được muốn xem anh đưa bằng chứng gì.

 

Chỉ thấy Diệp Dao lén la lén lút quanh tôi, rồi bỏ thuốc vào ly của tôi.

 

Chu Phóng bình tĩnh nói tiếp, tay bị tôi gạt xuống thì lập tức đan chặt vào tay tôi.

 

“Thời điểm đó vợ tôi đang trong giai đoạn trầm cảm nặng, tôi muốn giúp cô ấy vui vẻ nên tổ chức buổi tiệc này, không ngờ lại bị kẻ xấu lợi dụng, khiến cô ấy bị tổn thương thêm một lần nữa.”

 

Chu Duệ hơi lúng túng, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.

 

“Dù nguyên nhân là gì, thì cô ta không chung thủy là sự thật.”

 

Chu Phóng bắt đầu phát một video khác.

 

“Còn những đoạn mà họ đưa ra chứng minh ba người đàn ông vào phòng Diệp Uyển, đều là cắt ghép ác ý.”

“Đây là video đầy đủ: người đầu tiên là quản gia của tôi, vào kiểm tra tình trạng của vợ tôi. Sau đó ông ấy ra báo với tôi rằng cô ấy đang sốt cao, không tỉnh táo, nên người thứ hai là bác sĩ gia đình đến để truyền nước. Còn tôi thì đang liên hệ bệnh viện.”

 

“Khi tôi bước vào, bác sĩ nói tình trạng không khá hơn, thuốc quá nặng.”

 

Anh dừng lại, ánh mắt lạnh băng khóa chặt Chu Duệ và Diệp Dao.

 

“Còn loại thuốc gì, tôi không tiện nói thêm.”

 

“Con gái tôi tuy không nằm trong kế hoạch ban đầu, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi không yêu con bé. Trái lại, sự ra đời của con là một món quà với tôi. Tôi chưa từng thấy mình may mắn như khi có một cô con gái ngoan ngoãn, xinh đẹp như thế. Tôi sẽ không cho phép bất kỳ ai bôi nhọ thân phận của con bé.”

 

Chu Phóng đem cả xấp tài liệu chia phát ra.

 

“Đây là kết quả xét nghiệm từ nhiều cơ sở khác nhau, đều chứng minh Chu Tiểu Vãn là con ruột của tôi.”

 

“Còn việc Chu Duệ làm giả kết quả, thông đồng với nhân viên phòng thí nghiệm, tôi cũng đã ghi lại đầy đủ.”

 

Anh bắt chéo chân, tay còn lại cầm điều khiển từ xa.

 

Chu Duệ và Diệp Dao nhìn nhau, mặt mày trắng bệch trong ánh chiếu của slide.

 

“Không thể nào! Chắc chắn hai người làm giả! Không thể nào! Mẫu tôi đưa đi xét nghiệm rõ ràng là…”

 

Chu Phóng khẽ cười, mắt kính phản chiếu ánh sáng, động tác đẩy gọng kính của anh vẫn rất ung dung.

 

“Nhiệt tình như vậy, tôi lại quên nói với cậu, mẫu mà cậu mang đi xét nghiệm hôm đó… là mẫu của cậu và con trai cậu đấy.”

 

Tiếng móng tay của Diệp Dao cào lên mặt bàn gỗ nghe đến gai người.

 

“Không thể nào!”

 

Chu Phóng không nói nhiều nữa, trực tiếp chiếu lên vài đoạn video cực kỳ táo bạo.

 

Phân cảnh đầu là Diệp Dao cùng một thiếu niên mặt mũi thanh tú, cả hai đều khỏa thân, các tư thế thì không tiện tả.

 

Phân cảnh thứ hai là Chu Duệ, trong quán bar đầy đèn nháy, đang dây dưa với đủ loại phụ nữ, tay thì chẳng đặt ở chỗ nào đứng đắn cả.

 

Tâm trạng trầm uất của tôi bỗng chốc sáng bừng lên.

 

Nhưng Chu Phóng lại một lần nữa đưa tay lên che mắt tôi.

 

12

 

Chu lão phu nhân đã dặn người hầu mang túi oxy đến.

 

Bà trực tiếp ném cây gậy xuống ngay đầu Chu Duệ.

 

“Tôi vốn không định ép người đến đường cùng, Duệ, Dao.”

 

“Nhưng nếu hai đứa đã bẩn, lại còn vu khống vợ của tôi, thì cũng đừng trách tôi phơi bày mọi chuyện.”

 

Những bằng chứng kia đúng là chiến thắng đè bẹp không gượng nổi.

 

Các cổ đông ngồi quanh bàn gỗ bắt đầu lớn tiếng bàn luận, rất đỗi đường hoàng.

 

Tôi nghe được vài câu vang đến.

 

“Bảo sao mắc trầm cảm.”

 

“Bị lừa cả xác lẫn tình…”

 

Nhưng tôi không nghe rõ hoàn toàn.

 

“Tôi sẽ đem toàn bộ những hành vi phạm pháp này nộp lên cơ quan công an. Tôi nghĩ, ai mới là người làm nhục nhà họ Chu, chắc mọi người đều rõ.”

 

Nói xong, Chu Phóng kéo tay tôi, định rời khỏi nhà họ Chu.

 

Diệp Dao đã ngồi bệt xuống đất, miệng lẩm bẩm nói mọi thứ đều kết thúc rồi.

 

Cô ta thấy tôi, lập tức lao tới định đánh.

 

“Tất cả là tại chị! Sao lần này chị không bênh em nữa?! Chị từng nói em là người thân duy nhất còn lại của chị mà! Sao chị không giúp em giấu đi? Có phải chị đã tính hết rồi?! Đã tính sẵn để chờ ngày hôm nay đánh gục em?!”

 

Nhưng cô ta còn chưa kịp chạm vào áo tôi, thì đã bị Chu Phóng một cước đá văng ra xa.

 

“Cô tưởng cô có được tình yêu của Chu Phóng sao?! Không hề! Cô không xứng! Bố cũng không yêu cô! Tôi mới là con gái ruột của bố! Chu Duệ cũng không yêu cô! Nên mới dễ dàng bị tôi cướp đi! Cả chồng cô nữa, anh ta cũng không yêu cô, anh ta chỉ coi cô là món hàng trao đổi thôi… ư ư, đừng bắt tôi! Đừng chạm vào tôi!”

 

Trước khi Chu Phóng áp tai vào tai tôi, tôi cảm giác có điều gì đó trong đầu mình đang sụp đổ.

 

Chu Duệ và Diệp Dao đều bị dẫn đi.

 

Chu lão phu nhân tức đến mức cảm thấy khó thở, nhưng vẫn cố gắng gượng lại để xử lý hậu quả.

 

Còn Chu Phóng thì mặt đầy căng thẳng đưa tôi vào xe.

 

“Diệp Uyển, em không sao chứ? Có thấy chỗ nào khó chịu không?”

 

Anh ôm tôi rất chặt: “Anh ở đây, anh luôn ở đây. Anh sẽ không rời bỏ em đâu. Đừng tin bất kỳ lời nào bọn họ nói.”

 

“Em xứng đáng được yêu thương, mọi người đều yêu em. Mẹ yêu em, Tiểu Vãn yêu em, và anh… em còn có anh.”

 

Tôi cảm thấy mình như bị xé làm đôi.

 

Một nửa là tôi năm 22 tuổi, thích thú với màn kịch này, thậm chí thấy hả hê, còn có chút ngượng ngùng trước lời tỏ tình bất ngờ của Chu Phóng.

 

Một nửa là tôi 32 tuổi, muốn bật khóc, muốn phát điên, tim mệt mỏi đến mức không còn muốn đập tiếp nữa.

 

________________________________________

 

13

 

Lúc ôm con gái về, con bé vẫn mở to mắt tròn xoe nhìn tôi cười.

 

Nhưng tôi không còn nghe được bất cứ tiếng lòng nào nữa.

 

Những ngày sau đó, tôi cũng không nghe thấy gì cả.

 

Chu Duệ và Diệp Dao bị đưa đến đồn cảnh sát, con của họ được giao cho Chu lão phu nhân nuôi, nghe nói bà sẽ chăm sóc.

 

Chu Phóng bỏ hết công việc, dẫn tôi và con gái đi du lịch khắp nơi.

 

Chúng tôi đến ngắm núi tuyết, mặt con gái lạnh đến đỏ hồng nhưng vẫn líu ríu vui vẻ. Chu Phóng hào hứng chụp ảnh ba người chúng tôi.

 

Chúng tôi đi ngắm bình minh bên bờ biển, Chu Phóng nắm tay tôi, nói anh đã cầu hôn tôi trong khoảnh khắc giống hệt như vậy, rồi hôn nhẹ tôi một cái.

 

Chúng tôi còn cưỡi ngựa trên thảo nguyên, nhưng vừa xuống ngựa đã giẫm phải bãi phân bò, thối đến mức Chu Tiểu Vãn khóc toáng lên. Chu Phóng vừa dỗ con, vừa vỗ về tôi, mồ hôi đầm đìa.

 

Tôi chơi rất vui, nhưng trong lòng lại càng lúc càng hoang mang.

Cứ có cảm giác như có điều gì đó sắp trồi lên khỏi mặt đất.

 

Đêm đó, lúc Chu Phóng vào phòng tắm, để quên điện thoại bên ngoài.

 

Tin nhắn đến liên tục khiến điện thoại rung bần bật.

 

Tôi liếc mắt nhìn qua, toàn thân như bị đóng băng.

 

【Thưa ngài, bác sĩ gia đình vừa đến khám, nói rằng trạng thái của phu nhân có vẻ đã cải thiện, nhưng tạm thời vẫn không nên giảm liều thuốc chống trầm cảm.】

 

【Về việc ngài từng đề cập phu nhân nói nghe được tiếng lòng của con và việc xuyên không, có thể là biểu hiện hoang tưởng do trầm cảm sau sinh gây ra. Khuyến nghị lần tới ngài nên đưa phu nhân đi khám sức khỏe tổng thể.】

 

【Giữ tâm trạng vui vẻ cho phu nhân là phương pháp điều trị hiệu quả nhất.】

 

 

Hàng loạt y lệnh tỉ mỉ cứ thế được gửi đến.

 

Đầu óc tôi đang lơ mơ như bị ai đó đánh thẳng một cú thật mạnh.

 

Cuối cùng tôi đã hiểu nỗi sợ hãi và hụt hẫng mơ hồ lúc xem slide là gì, và những lời Diệp Dao nói có ý nghĩa gì.

 

Sau khi Chu Duệ và Diệp Dao kết hôn, sinh con, tôi kết hôn với Chu Phóng.

 

Nhưng Chu Phóng là người lạnh lùng, anh ấy không giỏi bày tỏ bằng lời.

 

Tôi cho rằng anh ấy không yêu tôi.

 

Sự nghi hoặc kéo dài ấy cứ đeo bám lấy tôi.

 

Sự việc say rượu hôm đó khiến tôi rơi vào trầm cảm. Suốt thai kỳ tôi cực kỳ bài xích việc tiếp xúc với Chu Phóng.

 

Tôi dễ dàng tin vào lời nói dối của Diệp Dao, dần sinh ra tâm lý chán ghét bản thân.

 

Thậm chí không chỉ một lần tôi muốn dẫn con cùng chết.

 

Chu Phóng từng đến nói với tôi sự thật, nhưng tôi không nghe nổi bất cứ lời nào.

 

Tôi nghĩ anh chỉ đang cố an ủi tôi, giữ tôi lại, để dùng bí mật này khống chế tôi ở lại nhà họ Chu.

 

Tôi như phát điên, tin Diệp Dao là người cùng cha khác mẹ với tôi, hiểu hoàn cảnh của tôi.

 

Điều quan trọng nhất là: cô ta có thể giúp tôi giữ bí mật. Để con gái tôi, khi sinh ra, vẫn có thể “trong sạch”.

 

Tôi cãi nhau với Chu Phóng không biết bao nhiêu lần.

 

Tôi nói anh giả tạo, ích kỷ, diễn giỏi.

 

Tôi đòi ly hôn. Tôi muốn rời khỏi cái hố lửa nhà họ Chu.

 

Bóng ma thời thơ ấu cộng với cú sốc vì say rượu đã hoàn toàn đè sập tôi – một bà mẹ đang mắc trầm cảm sau sinh.

 

Khi tôi không thể chịu đựng nổi nữa, tôi đã làm gì?

 

Tôi bắt đầu ảo tưởng có thể quay lại quá khứ, quay về cái tuổi 22 thuần khiết và rực rỡ nhất của tôi.

 

Và thế là tôi đã xuyên không về đây.

 

Tiếng lòng của con gái tôi, thực ra chính là tiếng lòng của tôi. Tôi chỉ đang cố cầu cứu một người – người có thể nói cho tôi biết – rằng tôi không sai.

 

Lúc Chu Phóng quấn khăn tắm bước ra, trước mắt anh là tôi – nước mắt nước mũi lèm bèm – khiến anh hoảng loạn nhào đến bên cạnh tôi.

 

14

 

Chu Phóng chắc là người thân thiết nhất… cũng là người khiến tôi đau lòng nhất.

 

Anh phải chịu đựng những lần tôi phát tác, còn phải gánh chịu mọi lời buộc tội một phía từ tôi.

 

Điều tàn nhẫn nhất là, tôi chìm trong cảm xúc tiêu cực của mình đến mức chẳng buồn nghe ai giải thích.

 

Chính anh là người luôn cố gắng hết sức để chữa lành cho tôi.

 

Mấy viên canxi kia thật ra đều là thuốc điều trị của tôi.

 

Thấy tôi có vẻ khá lên, anh đã lầm tưởng tôi đang dần hồi phục.

 

Thậm chí, khi tôi xảy ra xung đột với Diệp Dao và Chu Duệ, anh còn giận vì tôi không đến tìm anh cầu cứu.

 

Anh nhìn tôi loay hoay làm cho anh một tô ngũ cốc mặn chát đến phát khiếp.

 

Lại thấy tôi kỳ công chọn một chai nước hoa mùi hoa mà anh dị ứng.

 

Tôi thậm chí còn tổ chức sinh nhật cho anh bằng… ngày sinh của Chu Duệ.

 

Anh giận vì tưởng tôi lại đang tìm cớ mới để đòi ly hôn.

 

Nhưng sau đó, khi thấy tôi bắt đầu nói chuyện với con gái, anh nhận ra có điều gì đó bất thường.

 

Tôi đã có dấu hiệu hoang tưởng.

 

Anh hối hận vì trước đó không dỗ tôi nhiều hơn.

 

Vì đã không đủ kiên định để nói với tôi — rằng anh yêu tôi, rằng anh luôn bên tôi.

 

Chúng tôi đã kết hôn năm năm, nhưng tình cảm anh dành cho tôi, không chỉ năm năm.

 

Từ lần đầu Chu Duệ dẫn tôi về nhà, Chu Phóng đã “yêu từ cái nhìn đầu tiên”, nhưng tình cảm vượt giới hạn đó, anh chỉ dám giấu kín trong lòng.

 

Anh chôn chặt tâm tư không nên có ấy, cố gắng quan tâm tôi một cách âm thầm, chu đáo nhưng không vượt giới hạn.

 

Khi Chu Duệ ngoại tình, anh vừa đau lòng thay tôi, vừa khốn nạn mà cảm thấy… may mắn vì cuối cùng mình cũng có cơ hội.

 

Những tháng ngày sau đó, chúng tôi sống bên nhau cũng khá vui vẻ.

 

Chỉ là tôi luôn không vui, còn anh lại chẳng hiểu nguyên do, đành chiều tôi hết mực.

 

Nghe lời tôi, không tìm Diệp Dao tính sổ.

 

Nghe lời tôi, chuẩn bị ly hôn.

 

Nghe lời tôi, không lảng vảng trước mặt tôi.

 

Anh sợ tôi bị kích động, còn tôi thì lại nghĩ: anh không yêu mình.

 

Hiểu lầm giữa chúng tôi ngày càng sâu, người rơi xuống vực thẳm đâu chỉ mình tôi.

 

“Bây giờ em có đang thật sự lắng nghe không? Diệp Uyển… anh thật sự, rất yêu em.”

 

Lúc Chu Phóng nói những lời này, mặt anh hơi ửng đỏ.

 

Hai người đầu ấp tay gối đã lâu, thế mà nói ra mấy câu này vẫn ngại đỏ mặt.

 

“Em đang nghe mà, Chu Phóng. Giờ em đã biết là anh yêu em rồi.”

 

________________________________________

 

15

 

Giữa tôi và Chu Phóng, mối quan hệ bỗng chốc trở nên gần gũi lạ kỳ.

 

Chúng tôi bắt đầu thức đêm nói chuyện, dám mở lòng nói ra những phần bản thân mà trước nay chưa từng chia sẻ với ai.

 

Mọi khoảng cách như biến mất chỉ sau một đêm.

 

Tâm trạng tôi cải thiện rõ rệt.

 

Cộng thêm việc tôi tích cực phối hợp điều trị, cả cơ thể lẫn tinh thần đều dần nhẹ nhõm, vui vẻ hơn từng ngày.

 

Con gái chúng tôi cũng lớn lên từng ngày.

 

Con bé rất ngoan, không hề quấy khóc, lúc nào cũng cười tươi rói nhìn mọi người.

 

Chu lão phu nhân mỗi lần gặp con bé đều vui vẻ tặng cả đống quà.

 

Và cuối cùng tất cả đều về… ví tôi.

 

Con bé thật sự vừa hiểu chuyện vừa đáng yêu.

 

Thỉnh thoảng còn một tay nắm lấy tôi, một tay nắm lấy Chu Phóng, đặt tay chúng tôi vào nhau.

 

Rồi chỉ khi nhìn thấy chúng tôi ôm hôn nhau, con bé mới cười khúc khích mãn nguyện.

 

Rồi cũng đến lúc con bé bắt đầu biết nói.

 

Từ đầu tiên mà con bé thốt ra, lại rõ ràng dõng dạc là: “Đáng ghét!”

 

Tôi sững người, rồi ngay sau đó lại bật cười vui vẻ.

 

Biết đâu con bé thật sự đã trọng sinh quay lại để cứu mẹ thì sao?

 

Ai biết được chứ?

 

(Hết).


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!