Anh ngước mắt lên, lướt qua ly trà trên tay tôi rồi dừng lại ở gương mặt tôi, ánh mắt chợt bừng sáng nhưng rồi lại nhanh chóng lạnh đi: “Cút.”

 

Tôi không lùi mà tiến thêm một bước. Anh lại giơ tay định đấm vào tường, tôi theo bản năng gọi khẽ: “A Thụ!”

 

Cả người anh khựng lại, dường như đã nhận ra giọng nói của tôi. Sự hung bạo quanh người tan biến ngay lập tức, anh lả người đi, đổ ập về phía tôi.

 

“Lệ Lệ…” Giọng nói trầm ấm xen lẫn tiếng thở dốc khiến chân tôi nhũn ra.

 

Anh tựa vào tôi, cổ họng phát ra những tiếng thở gấp khó nhọc: “Điện thoại… túi quần… gọi cho trợ lý của anh…”

 

Tay tôi thò vào túi quần tây của anh. Lớp vải mỏng dính sát vào đùi, nhiệt độ nóng bỏng tay. Tôi lúng túng sờ soạng, hơi thở của anh càng lúc càng nặng nề theo từng cử động của tôi.

 

Khi chạm vào điện thoại, anh khẽ rên một tiếng. Tai tôi nóng bừng, vội vàng rút điện thoại ra. Nhưng màn hình khóa mất rồi.

 

“Mật khẩu…” Anh nhắm mắt, trán tì lên vai tôi, “030826…”

 

Là ngày sinh nhật của tôi.

 

Đầu ngón tay tôi run rẩy mở khóa, nhanh chóng lật đến danh bạ tìm “Trợ lý Lâm”. Vừa định bấm gọi thì nhận ra đó là số của anh trai tôi!

 

Tay tôi khựng lại trên phím gọi, da đầu tê rần. Nếu anh trai tôi đến, thấy tôi và anh ta trong tình trạng này thì…

 

“Thôi kệ, cứu người quan trọng hơn.” Tôi cắn răng bấm gọi.

 

“Alo, Giang tổng?” Giọng anh trai tôi vang lên ngay lập tức.

 

Giang Thuật muốn cầm lấy điện thoại nhưng tay run rẩy dữ dội.

 

Cộp— Điện thoại rơi xuống đất.

 

Tôi lập tức cúi người định nhặt. Gần như cùng lúc, anh cũng mất đà ngồi thụp xuống, cả người ép tới, đẩy tôi vào tường. Một bàn tay anh lót sau lưng tôi, lòng bàn tay nóng rực.

 

“Đợi…” Tôi chưa kịp nói hết câu, anh đã cúi đầu hôn xuống.

 

Đầu lưỡi mạnh mẽ tách mở hàm răng, nụ hôn vừa hung hãn vừa gấp gáp khiến tôi run rẩy cả người.

 

Trong chiếc điện thoại nằm trên đất, anh trai tôi vẫn đang lải nhải:

 

“Giang tổng? Anh có chỉ thị gì ạ?”

 

“Giang tổng, anh có nghe thấy không?”

 

Giang Thuật như không nghe thấy gì, bàn tay to lớn di chuyển từ thắt lưng lên gáy tôi, nụ hôn càng lúc càng sâu. Tôi đẩy anh ra, lòng bàn tay tì vào ngực anh nhưng lại bị anh nắm chặt lấy.

 

Mười ngón tay đan vào nhau, chỉ còn lại tiếng hôn môi đầy ám muội. Đầu dây bên kia, anh trai tôi vẫn hét lớn:

 

“Giang tổng? Bên anh có tiếng gì thế? Đậu xanh rau má—”

 

8

 

Tôi dìu anh loạng choạng vào phòng.

 

“Anh còn nhận ra em là ai không?”

 

Hơi thở anh nóng rực, đáy mắt đỏ ngầu.

 

Trông như đã bị dục vọng giày vò đến mức gần như mất kiểm soát.

 

Tôi lùi ra một chút, cầm lại điện thoại của Giang Thuật, định gửi số phòng cho anh trai rồi rời đi.

 

Nhưng anh bất ngờ siết lấy eo tôi, khàn giọng gọi:

 

“Lệ Lệ…”

 

Anh nhận ra tôi.

 

Suốt một năm yêu qua mạng, tôi đâu ít lần trêu anh:

 

“Gửi em tấm ảnh cơ bụng đi mà.”

 

“Muốn nghe anh vừa thở vừa gọi em là bảo bối.”

 

Giờ thì anh ở ngay trước mặt tôi.

 

Hơi thở rối loạn, ánh mắt ướt đẫm.

 

Giọng nói nén lại đầy khao khát gọi tên tôi.

 

Lý trí tan rã trong tích tắc.

 

Tôi xoay tay khóa cửa.

 

“Anh… từng với người khác chưa?”

 

“Chưa… chỉ có em.”

 

Tim tôi lỡ một nhịp. Tôi cúi xuống hôn anh.

 

Anh giữ sau gáy tôi, nụ hôn sâu thêm, cuốn tôi về phía giường.

 

Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, tôi chỉ kịp nghĩ:

 

Anh trai, lần này em thật sự “cưỡi” lên sếp của anh rồi.

 

9

 

Suýt nữa bị “xử đẹp” là tôi.

 

Tôi gần như rã rời.

 

Giang Thuật dường như không biết mệt, đến khi trời hửng sáng mới chịu dừng.

 

Tôi tỉnh dậy vì nóng.

 

Anh ôm tôi từ phía sau, hơi thở phả lên gáy bỏng rát.

 

Tôi cẩn thận xoay người lại.

 

Anh lập tức siết chặt tay, kéo tôi vào lòng.

 

Gương mặt gần trong gang tấc đẹp đến mức khiến người ta thất thần.

 

Mi dài, sống mũi cao thẳng.

 

Khi ngủ, vẻ lạnh lùng tan đi, trông lại có chút ngoan ngoãn.

 

Chỉ là tối qua anh chẳng ngoan chút nào.

 

Hết lần này đến lần khác dỗ dành “lần cuối”, rồi lại thêm một lần nữa.

 

Mặt tôi nóng bừng.

 

Dù anh mất kiểm soát, nhưng… trải nghiệm không tệ.

 

Nếu sau này anh chịu xin lỗi anh trai tôi đàng hoàng, có lẽ tôi còn giúp anh nói vài câu.

 

Đang nghĩ ngợi lung tung thì thấy mi mắt anh khẽ động.

 

Anh tỉnh.

 

Bốn mắt chạm nhau.

 

Ánh nhìn từ mơ hồ chuyển sang tỉnh táo chỉ trong nửa giây.

 

Rồi như chạm phải thứ gì dơ bẩn, anh buông tay, ngồi bật dậy.

 

Sao anh lại tỏ ra ghê tởm như thế?

 

Tôi kéo chăn che người, tìm điện thoại, giọng nghẹn lại:

 

“Em là lần đầu… anh không định nhận sao?”

 

Anh quay mặt đi, giọng lạnh cứng:

 

“Tối qua là em hạ thuốc.”

 

Tôi tròn mắt, uất ức trào lên.

 

Hôm qua còn nói sẽ nhận ra tôi, giờ ngủ xong lại chối?

 

“Không phải—”

 

Anh rút ví, lấy ra một tấm thẻ đưa cho tôi.

 

“Trong này có mười triệu.”

 

“Đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa.”

 

Tôi không khống chế được mà nhận lấy thẻ. Nước mắt còn đọng trên mi, nhưng khóe môi lại bật cười.

 

“Mười triệu?”

 

Anh nhìn tôi chằm chằm.

 

“Giọng của em… và…”

 

Tôi lập tức đổi sang giọng nũng nịu quen thuộc:

 

“Cảm ơn anh trai vì mười triệu nhé~”

 

Anh nhíu mày, dường như chờ đợi điều gì đó.

 

“Em… không có gì muốn hỏi tôi sao?”

 

Tôi chớp mắt, suy nghĩ rất nghiêm túc.

 

“Mật khẩu là bao nhiêu?”

 

10

 

Ánh mắt Giang Thuật lạnh hẳn đi.

 

“Không có mật khẩu.”

 

Anh khoác áo sơ mi, đứng dậy.

 

“Cầm lấy nó rồi biến mất.”

 

Tôi ôm chăn tìm quần áo.

 

Nhưng chiếc váy trắng hôm qua đã rách bươm, không thể mặc lại.

 

Ánh mắt cả hai cùng dừng trên ga giường.

 

Một vệt đỏ nổi bật.

 

Hình ảnh tối qua thoáng qua trong đầu.

 

Tôi bám vào lưng anh, khẽ cầu xin anh nhẹ hơn một chút.

 

Giang Thuật thu hồi ánh mắt, quay người rời đi.

 

“Đừng để tôi gặp lại em.”

 

Cửa bị đóng sầm.

 

Lạnh lùng và dứt khoát.

 

Tôi lăn lộn trên giường cười tít mắt.

 

“Phát tài rồi! Anh trai có thể nghỉ việc!”

 

Chỉ là… eo đau quá.

 

Không yêu được thì kiếm tiền cũng không tệ.

 

Đang vui thì điện thoại reo.

 

Là A Thụ.

 

11

 

Tôi bắt máy, đầu dây bên kia lập tức truyền đến tiếng nức nở.

 

“Bảo bối… anh bẩn rồi.”

 

Anh khóc đến mức như cái ấm nước sôi sắp bật nắp.

 

“Em có thể… đừng ghét bỏ anh được không…”

 

Tim tôi mềm đi một chút.

 

A Thụ dùng cái giọng này yếu đuối trước mặt tôi, tôi vốn dĩ không chống đỡ nổi.

 

Nhưng nhớ lại dáng vẻ lạnh lùng quăng thẻ sáng nay, tôi lại ép mình cứng rắn.

 

“Anh rốt cuộc ngủ với ai hả, tra nam!”

 

Đến giờ còn không nhận ra tôi, còn dám bảo tôi đừng ghét bỏ.

 

Phải để anh ta sốt ruột vài ngày nữa rồi mới nói sự thật.

 

“Đã nhận ra người đó không phải em mà vẫn ngủ với cô ta?”

 

“Không biết giữ mình, đúng là dưa chuột thối.”

 

Đầu dây bên kia im lặng vài giây, như thể anh vỡ vụn thật rồi.

 

Tôi cúp máy.

 

Điện thoại lập tức nhảy ra một tin tức địa phương.

 

#Nam thần bị chụp lén nghi gặp fan cuồng#

 

Hình ảnh là A Thụ bị chụp trộm trên đường hôm qua.

 

Có cư dân mạng phóng to màn hình điện thoại của anh, nhìn thấy địa chỉ gặp mặt và ám hiệu của chúng tôi.

 

Thế là rất nhiều người kéo đến nhà hàng thử vận may.

 

Bình luận hot nhất bên dưới:

 

“Không ở showbiz mà đã có fan cuồng rồi. Trai đẹp nhớ bảo vệ mình nhé!”

 

Tôi chết lặng nhìn màn hình.

 

Vậy nên hôm qua mới có nhiều cô gái mặc váy trắng cầm trà nhài vải như thế?

 

12

 

Tối đó, tôi lê cái thân thể đau nhức trở về nhà.

 

Trong bếp, anh trai tôi buộc tạp dề, đảo chảo lạch cạch, còn ngân nga hát, tâm trạng tốt vô cùng.

 

“Về rồi à!”

 

Anh quay đầu nhìn tôi, cười tươi.

 

“Nói em nghe tin vui này, cái lão sếp chó má của anh hình như bị người yêu qua mạng đánh cho một trận!”

 

“Chiều nay mới tới công ty, trên mặt còn vết đỏ. Còn trốn trong phòng làm việc khóc, khóc to đến mức cả tầng nghe thấy, cứ tưởng công ty phá sản.”

 

Anh tôi thở dài cảm thán:

 

“Không biết cao nhân phương nào ra tay, đúng là trừ hại cho dân. Nếu anh gặp được người đó, nhất định phải quỳ lạy một cái.”

 

Tôi nhân cơ hội nói:

 

“Hay anh nghỉ việc đi? Đừng chịu ấm ức nữa.”

 

“Không được, anh còn phải kiếm tiền nuôi em.”

 

Tôi buột miệng:

 

“Em có tiền rồi, em nuôi anh!”

 

Anh lập tức tắt bếp, quay lại nhìn tôi đầy cảnh giác.

 

“Tiền đâu ra?”

 

Ba mẹ tôi ly hôn từ nhỏ, tôi theo mẹ, Lâm Dực Dương theo ba.

 

Trùng hợp là cả hai người lớn đều không dư dả gì.

 

Từ bé đến lớn, Lâm Dực Dương cái gì cũng tranh làm: cày game thuê, chạy việc vặt, thậm chí livestream kiếm tiền.

 

Chưa từng để tôi phải lo chuyện tiền bạc, chỉ bảo tôi tập trung học.

 

Anh nuôi tôi rất tốt.

 

Tôi tránh ánh mắt anh, sờ mũi:

 

“Thì… em với bạn hùn vốn mở shop online, kiếm được chút chút.”

 

“Giỏi lắm, Lệ Lệ nhà mình giỏi thật!”

 

Anh không nghi ngờ thêm, lau tay, bưng thức ăn lên bàn, tiện tay chuyển cho tôi một khoản tiền.

 

“Tiền em kiếm được thì để dành đi. Chuyện học hành sinh hoạt cứ để anh lo.”

 

Sống mũi tôi cay cay.

 

Nếu anh biết mười triệu đó từ đâu ra, chắc anh sẽ phát điên mất.

 

“Anh đi làm nhớ cẩn thận, đừng để sếp bắt nạt.”

 

“Yên tâm, lão sếp tuy chó nhưng năng lực thật sự mạnh. Theo hắn học được nhiều thứ.”

 

Tôi gật đầu, không nói gì.

 

Trong đầu lại không tự chủ hiện lên giọng anh khi giảng bài cho tôi, và câu tối qua anh thì thầm “Bảo bối, là ở đây đúng không?”

 

Quả thật… theo anh học được không ít.

 

13

 

“Thấy chưa? Ông chủ công ty công nghệ kia đẹp trai đến mức trời đất cũng ghen!”

 

“Cho tôi vào công ty anh ấy làm việc, làm vợ anh ấy tôi cũng chịu!”

 

“Ăn cả gói thế à? Loại đại lão như vậy làm gì có chuyện lưu thông!”

 

Mấy chị khóa trên tụm lại thì thầm cạnh gian triển lãm.

 

Tôi vô thức nhìn theo, tim hụt một nhịp.

 

Là Giang Thuật.

 

Anh đứng giữa gian hàng doanh nghiệp, vest phẳng phiu, khí chất lạnh lùng.

 

Xung quanh chen chúc sinh viên nộp CV hoặc đơn giản là đến ngắm trai đẹp.

 

Ánh mắt chúng tôi bất ngờ chạm nhau.

 

Anh nhìn thấy tôi.

 

Sắc mặt lập tức trầm xuống.

 

Anh gạt đám đông, bước thẳng về phía tôi, siết lấy cổ tay tôi.

 

“Em theo dõi tôi?”

 

Giọng anh hạ thấp, chỉ đủ tôi nghe.

 

“Tôi là tình nguyện viên của hội chợ!”

 

Anh căn bản không tin, kéo tôi vào một phòng họp trống bên cạnh.

 

Phía sau vang lên tiếng hít khí của mấy chị khóa trên:

 

“Xong rồi xong rồi, em khóa dưới này chọc giận Giang tổng rồi!”

 

Cửa vừa đóng lại, anh buông tay tôi, giọng lạnh lẽo:

 

“Tôi đã nói đừng dây dưa với tôi nữa.”

 

Tôi xoa cổ tay, trừng mắt nhìn anh.

 

“Ai dây dưa với anh?”

 

Giang Thuật kéo lỏng cà vạt, giữa mày đầy bực bội.

 

“Vì em mà cô gái tôi yêu nhất bỏ tôi!”

 

Anh quay mặt đi, nghiến răng:

 

“Cô ấy chê tôi bẩn.”

 

“Tôi không muốn nhìn thấy em nữa.”

 

Tôi tức đến mức muốn bật cười.

 

Gã đàn ông này đến giờ vẫn không nhận ra tôi, còn dám nói như vậy.

 

Tôi nuốt nghẹn ấm ức xuống.

 

“Giang tổng không bằng gọi điện cho bạn gái anh đi. Tôi giúp anh giải thích tối đó chỉ là hiểu lầm.”

 

14

 

Giang Thuật khựng lại.

 

Anh cầm điện thoại lên, mở WeChat.

 

Tôi đưa tay định lấy, anh lại giơ cao lên.

 

“Em nghĩ tôi sẽ tin mấy trò của em à?”

 

Đưa đây.

 

Tôi nhón người giật lấy điện thoại anh, bấm gọi video cho liên hệ ghi chú là 【Bảo bối】.

 

Ngay giây sau, điện thoại của tôi reo lên.

 

Anh nhìn màn hình hiển thị video trên máy tôi, mắt mở to, giọng run run:

 

“‘Ăn vải nè’… là em?”

 

Tôi xoay người định đi.

 

Anh lập tức áp tôi vào tường, thân hình cao lớn bao trọn lấy tôi, giọng mềm hẳn xuống:

 

“Đừng đi.”

 

“Vừa rồi Giang tổng chẳng phải bảo tôi đừng dây dưa sao?”

 

Anh nghiến răng, ánh mắt khóa chặt lấy tôi, nhìn đến mức tôi thấy hơi rợn.

 

Chết rồi. Như vậy chẳng phải cũng chứng minh tôi biết là hiểu lầm mà vẫn cố tình lừa anh, còn mắng anh là dưa chuột thối sao?

 

Tôi nghĩ anh sẽ nổi giận.

 

Nhưng anh không.

 

Anh hít sâu một hơi, thế mà lại bật cười.

 

Tôi không nhịn được hỏi:

 

“Anh không giận vì tôi lừa anh à?”

 

Yết hầu anh khẽ chuyển động, giọng mang chút dỗ dành:

 

“Nếu có người nói với em tận thế sắp đến, rồi sau đó bảo chỉ là đùa thôi, em sẽ chỉ cảm ơn người đó.”

 

“Tại sao?”

 

“Vì may mà là giả.”

 

Hơi thở ấm nóng của anh lướt qua má tôi.

 

“May mà… tôi vẫn thuộc về em.”

 

Khi mở cửa bước ra, anh đặt tay lên vai tôi che chắn.

 

“Đông người, cẩn thận kẻo bị chen.”

 

Bên ngoài, mấy chị khóa trên trợn mắt há hốc.

 

“Chuyện gì vậy? Giang tổng đổi mặt nhanh thế?”

 

“Vừa nãy còn như muốn ăn thịt người, giờ sao giống cún to vậy…”

 

“Chúng ta thành công cụ tạo không khí rồi à?”

 

15

 

Sau khi xác nhận mình “không bẩn”, Giang Thuật ngày nào cũng nhắn tin cho tôi.

 

Tôi tiện tay gửi lại đoạn ghi âm hôm đó.

 

“Trong này có mười triệu. Đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa…”

 

May mà khi đó tôi còn lưu lại, để tiện lôi ra tính sổ.

 

Giang Thuật im lặng.

 

Giang Thuật tìm cách cứu vãn.

 

【Bảo bối, anh xin lỗi, anh không nhận ra em, anh đúng là đồ ngốc.】

 

【Bảo bối, anh mua lại đoạn ghi âm đó, em quên mấy câu ngu ngốc của anh được không?】

 

Nghĩ tới dáng vẻ tối đó anh dữ dội bao nhiêu, sáng hôm sau lạnh lùng bấy nhiêu, tôi dứt khoát xem mà không trả lời.

 

Giây tiếp theo, điện thoại tôi liên tục nhận tin nhắn ngân hàng.

 

Tài khoản nhận: 52.000.000.

 

Tôi vẫn không phản hồi.

 

Anh lại chuyển tiếp:

 

131.452.000.

 

Ngón tay tôi suýt nữa đã muốn tha thứ.

 

Đúng là đàn ông có tiền đáng ghét thật.

 

“Rốt cuộc anh muốn gì?”

 

Dù anh trả lời thế nào, tôi cũng sẽ suy nghĩ thật kỹ.

 

“Trước đây em nói muốn xem cơ bụng.”

 

“Giờ còn muốn không?”

 

Đầu tôi trống rỗng, ngón tay đã gõ xong một chữ:

 

“Muốn.”

 

Chết thật.

 

Con người không nên đồng cảm với bản thân của một giây trước.

 

Ảnh bật ra, tôi nín thở.

 

Cơ bụng rắn chắc rõ nét, đường cơ chạy dài xuống dưới, khuất dần trong quần xám.

 

Quá mức gợi cảm.

 

Tôi vừa kịp bấm lưu thì cuộc gọi video đến.

 

Tôi cuống cuồng bấm nhận.

 

Giang Thuật xuất hiện trên màn hình, nửa thân trên trần trụi.

 

Tóc còn ướt, ánh mắt sâu thẳm.

 

Tôi bị đẹp đến mức suýt quên thở.

 

Vội vã chui vào phòng ngủ, tôi hạ giọng:

 

“Rốt cuộc anh muốn gì?”

 

Ánh mắt tôi dính chặt vào cơ bụng kia, không rời nổi.

 

Anh bình tĩnh đến mức có chút điên rồ.

 

“Em.”

 

Tôi sững lại, mặt đỏ bừng.

 

Điều anh muốn… là tôi.

 

Giọng anh khàn đi.

 

“Mấy ngày trước anh không dám nghĩ về đêm đó. Mấy ngày nay… lại nghĩ đến phát điên.”

 

“Bảo bối, em còn nhớ không?”

 

Sao có thể không nhớ.

 

Anh vừa dỗ dành “lần cuối”, vừa để lại dấu răng trên vai tôi, đến giờ vẫn chưa mờ.

 

Tôi cứng miệng:

 

“Không nhớ.”

 

Anh khẽ cười, không hề tức giận.

 

“Vậy để anh giúp bảo bối nhớ lại.”

 

“Đêm đó bảo bối khóc nói… bụng sắp chịu không nổi.”

 

Tai tôi nóng bừng, ánh mắt vô thức liếc xuống chiếc quần xám của anh.

 

Tôi lập tức quay đi, cố giữ bình tĩnh:

 

“Anh… nói chuyện đàng hoàng đi.”

 

16

 

Anh khẽ rên một tiếng, hơi thở lập tức rối loạn.

 

Nhưng vẫn còn đủ tỉnh táo để ra điều kiện với tôi.

 

“Xem rồi thì quay lại với anh.”

 

“Tôi xem trước đã.”

 

Ngón tay thon dài của Giang Thuật móc vào cạp quần, khẽ kéo xuống—

 

Tôi nín thở.

 

Đúng lúc đó, ngoài cửa phòng vang lên giọng anh trai tôi:

 

“Lệ Lệ! Em có lấy nhầm quần lót của anh không đấy?”

 

Sắc mặt Giang Thuật lập tức lạnh xuống.

 

“Ai ở nhà em?”

 

Tiếng bước chân ngoài hành lang càng lúc càng gần.

 

Giang Thuật gằn giọng:

 

“Em cho hắn ở đây?”

 

Anh gần như nghiến răng:

 

“Vậy anh là cái gì?”

 

Ngay trước khi tay nắm cửa xoay, tôi vội vàng cúp máy.

 

17

 

Sau ngày đó, Giang Thuật không nhắn cho tôi thêm một tin nào nữa.

 

Chẳng lẽ sau khi biết tôi là em gái của cấp dưới mình, anh ghét lây, định cắt đứt hoàn toàn?

 

Cuối tuần, hiếm hoi lắm anh trai tôi mới không phải tăng ca.

 

“Cái lão sếp chó má cuối cùng cũng hết phát điên! Hôm nay anh làm vịt cay cho em!”

 

Lâm Dực Dương hớn hở đi mua vịt.

 

Chưa đầy hai phút sau khi anh đi, tiếng gõ cửa lại vang lên.

 

“Quên chìa khóa à?”

 

Tôi chạy ra mở cửa.

 

Cửa vừa mở, tôi chết đứng.

 

Giang Thuật.

 

“Anh đến làm gì?” Tôi theo phản xạ định đóng cửa lại.

 

Nhất định không thể để anh trai tôi phát hiện tôi dây dưa với người anh ghét nhất!

 

Bàn tay dài của Giang Thuật chặn cửa lại.

 

“Anh không được đến?”

 

“Lâm Dực Dương sắp về rồi!”

 

Tôi cố tình gọi đầy đủ tên anh trai để nhắc anh.

 

Anh bước tới một bước.

 

“Thì sao? Em sợ hắn nhìn thấy anh đến thế?”

 

Tôi chột dạ quay mặt đi: “Anh đi đi.”

 

Giang Thuật liếc nhìn căn phòng đầy đủ đồ sinh hoạt, ánh mắt như xác nhận điều gì đó.

 

“Em với hắn… ở chung?”

 

“Đúng vậy.”

 

Anh nhắm mắt một thoáng, mở ra thì đáy mắt đã đỏ lên.

 

“Tô Lệ, em coi anh là cái gì?”

 

Tôi thật sự không hiểu anh đang giận điều gì.

 

Ngoài hành lang vang lên tiếng anh trai tôi huýt sáo.

 

Anh ấy về rồi!

 

Đầu óc tôi trống rỗng, lập tức đóng sập cửa, túm lấy Giang Thuật kéo thẳng vào phòng mình.

 

“Anh trốn đi! Nhanh lên!”

 

“Anh không trốn. Dựa vào đâu anh phải trốn?”

 

Tiếng bước chân càng lúc càng gần.

 

Tôi sốt ruột kéo tay áo anh:

 

“Em xin anh!”

 

“Không. Anh đâu phải thứ không dám lộ mặt—”

 

Tiếng chìa khóa sắp tra vào ổ khóa.

 

Tôi nhón chân, hôn nhanh lên môi anh một cái.

 

Anh cứng người.

 

Có tác dụng!

 

18

 

Tôi tranh thủ vừa hôn vừa đẩy anh về phía phòng mình.

 

Ấn anh ngã xuống chiếc giường đầy thú bông.

 

Môi chạm môi, yết hầu anh khẽ chuyển động, hơi thở dần nặng hơn.

 

Sau khi tôi lùi ra, anh lại theo bản năng đuổi theo.

 

Tôi túm chăn phủ kín người anh.

 

“Không được ra ngoài!”

 

Anh bật cười khẽ, giữ lấy cổ tay tôi, hiếm hoi lộ vẻ xấu xa:

 

“Đêm đó em đâu nói thế… em còn liên tục bảo anh ‘ra’ mà.”

 

Mặt tôi bốc hỏa, hất tay anh ra, đóng sầm cửa.

 

Vừa kịp bình ổn nhịp tim thì anh trai tôi mở cửa vào nhà.

 

“Lệ Lệ, anh mua con vịt béo lắm— Sao mặt em đỏ vậy? Sốt à?”

 

Tôi nói bừa:

 

“Mặc ít đồ quá nên hơi nóng.”

 

Anh trai tôi lập tức hoảng hốt đi lấy nhiệt kế.

 

“Đầu óc cũng nóng đến lú rồi!”

 

Đo xong thấy bình thường, anh mới thở phào.

 

Giang Thuật giữ lời, không hề bước ra.

 

Tôi run rẩy ăn hết bữa cơm.

 

Anh trai tôi vừa dọn bàn vừa nói:

 

“Lát nữa anh mang chăn em ra phơi, hôm nay nắng đẹp.”

 

“Không cần đâu, em buồn ngủ, muốn ngủ trưa.”

 

Tôi vội vàng chuồn vào phòng.

 

“Tuổi này mà ngủ trưa à, phơi chăn đã.”

 

Anh đi theo định mở cửa.

 

Tôi lập tức leo lên giường:

 

“Đừng vào! Em… em cởi đồ rồi!”

 

Lâm Dực Dương bất lực thở dài.

 

“Được rồi, ngủ dậy rồi tính.”

 

Tiếng bước chân xa dần.

 

Tôi vừa thở phào một cái, cúi xuống thì mới phát hiện—

 

Tôi đang đè lên người Giang Thuật.

 

19

 

Anh rõ ràng đang giận, cơ thể căng cứng, nhưng vẫn vô thức hít sâu một hơi như đang tìm kiếm mùi hương của tôi.

 

Trong khoảnh khắc lơ đãng, tôi lại nhớ đến đêm hỗn loạn ấy.

 

Mùi vải ngọt thanh len lỏi vào không khí.

 

“Em xịt nước hoa?”

 

“Ừm, em lục khắp quầy mới tìm được mùi này. Anh từng nói anh thích mùi vải mà.”

 

Tôi nhớ lại những đoạn tin nhắn trước đây.

 

Tôi nói: “Em là não vải.”

 

Anh đáp: “Anh là não Lệ Lệ.”

 

Môi Giang Thuật khẽ lướt qua chóp mũi tôi.

 

Hơi thở anh quá đỗi quyến rũ, tôi như bị thôi miên, cúi đầu hôn anh.

 

Anh khựng lại một nhịp, rồi siết lấy sau gáy tôi, nụ hôn sâu hơn.

 

Trán anh tựa vào trán tôi, thở dốc.

 

“Chuyển qua ở với anh. Đừng ở chung với hắn nữa.”

 

Tôi bừng tỉnh, ngồi bật dậy khỏi người anh.

 

“Giang Thuật, đừng nói nữa.”

 

“Nếu anh không chấp nhận được Lâm Dực Dương, thì chúng ta không cần tiếp tục.”

 

Anh sững lại.

 

Ánh sáng trong mắt anh dần tắt đi.

 

Hàm răng siết chặt đến mức quai hàm căng lên.

 

“Tô Lệ, dựa vào đâu em nghĩ anh sẽ chấp nhận sự tồn tại của hắn?”

 

20

 

Đêm đó Giang Thuật rời đi trong dáng vẻ khá chật vật.

 

Đợi anh trai tôi ngủ say hẳn, anh mới lặng lẽ rời khỏi nhà.

 

Không quá hai ngày sau, anh lại xuất hiện.

 

Anh trai vừa nói phải tăng ca, anh liền có mặt.

 

Bộ Armani cao cấp đứng giữa phòng khách nhỏ khiến không gian càng thêm chật chội.

 

“Nhà này nhỏ quá. Anh đổi cho em căn khác.”

 

“Được thôi.”

 

Tôi ôm cốc trà sữa, nhai trân châu thản nhiên.

 

Ánh mắt anh sáng lên.

 

“Thật?”

 

“Thật. Nhưng có một điều kiện, em phải chuyển cùng Lâm Dực Dương.”

 

Sắc mặt anh trầm xuống.

 

“Em nhất định phải chọc tức anh như vậy?”

 

“Vậy thì em không chuyển nữa.”

 

Anh nghiến răng:

 

“Có cần ghi tên hắn vào sổ đỏ luôn không?”

 

Tôi nghiêm túc suy nghĩ.

 

“Cũng được.”

 

Giang Thuật bật cười vì tức.

 

“Tô Lệ, em đúng là lợi hại.”

 

Tôi chọc vào ngực anh.

 

“Anh đừng cố chia rẽ mối quan hệ của bọn em. Em sẽ không bao giờ tách khỏi anh ấy.”

 

Anh nắm lấy cổ tay tôi, vừa dữ dằn vừa ấm ức:

 

“Anh đúng là điên rồi mới để em bắt nạt như vậy.”

 

21

 

Dù nói lời cứng rắn, Giang Thuật vẫn ngày nào cũng đến.

 

Anh đến.

 

Anh trai tôi thì ngày nào cũng tăng ca, mắt thâm quầng, về nhà là đổ gục xuống sofa.

 

“Cảm giác như bị rút sạch sinh lực…” Anh nhắm mắt than thở.

 

Tôi ngồi cạnh bóp chân cho anh, trong lòng áy náy không thôi.

 

Giang Thuật cứ thế này sớm muộn cũng lộ.

 

Tôi dò hỏi:

 

“Anh à, nếu… nếu anh phát hiện Giang Thuật làm chuyện gì rất có lỗi với anh, anh có đánh anh ta không?”

 

Lâm Dực Dương thậm chí còn không mở mắt:

 

“Chuyện hắn làm có lỗi với anh còn ít à? Ngày nào cũng bắt anh tăng ca đến chết…”

 

Oán khí của anh trai tôi đủ nuôi vài tà kiếm tiên.

 

“Đừng để anh bắt được cơ hội! Anh nhất định phải giẫm hắn dưới chân!”

 

Giây sau, anh thở dài, ngã vật ra.

 

“Thôi. Người như Giang Thuật, chắc cả đời này anh cũng chẳng có cơ hội đứng trên đầu hắn.”

 

Lời vừa dứt—

 

“Click.”

 

Cửa mở.

 

Giang Thuật cầm chìa khóa, đứng ngay cửa.

 

Hôm nay anh đến sớm hơn mọi khi.

 

Anh trai tôi bật dậy.

 

Hai người bốn mắt nhìn nhau.

 

Đầu tôi ong một tiếng, máu như đông lại.

 

Xong rồi.

 

22

 

Giang Thuật cũng khựng lại một giây, trên mặt thoáng qua vẻ lúng túng hiếm thấy.

 

Nhưng rất nhanh, anh nâng cằm, ánh mắt trầm xuống, thậm chí còn mang chút quyết liệt.

 

Anh nhìn Lâm Dực Dương:

 

“Lâm Dực Dương, anh có gì muốn hỏi tôi không?”

 

Tôi nín thở.

 

Tôi tưởng anh trai sẽ nổi điên, sẽ lật bàn, kéo tôi ra sau lưng mà chất vấn.

 

Nhưng vẻ kinh ngạc trên mặt anh chỉ kéo dài vài giây.

 

Sau đó, anh lại nở nụ cười yếu ớt, gần như nịnh nọt:

 

“Giang, Giang tổng… sao ngài lại tới đây? Hôm nay tôi bị cảm nên tan làm sớm một chút, không phải tự ý về sớm đâu, việc tôi mang về hết rồi, đảm bảo không ảnh hưởng tiến độ!”

 

Tôi: “…”

 

Giang Thuật cũng sững sờ.

 

Rõ ràng không ngờ phản ứng của anh trai tôi lại như vậy.

 

Anh nhíu mày:

 

“Thấy tôi xuất hiện trong nhà anh, anh chỉ quan tâm chuyện đó thôi sao?”

 

Lâm Dực Dương chớp mắt, như vừa hiểu ra điều gì, vội vàng đứng dậy:

 

“Giang tổng khát không? Vào ngồi đi, tôi rót nước!”

 

Anh trai tôi không hề thắc mắc vì sao sếp đột nhiên xuất hiện trong nhà mình, chỉ chăm chăm giữ công việc.

 

Anh nhanh chóng đi lấy cốc, còn quay lại cười gượng:

 

“Giang tổng có đói không? Tôi nấu ăn cũng tạm được, để tôi làm cho ngài dùng?”

 

Giang Thuật bước vào, ngồi xuống sofa, dáng vẻ thản nhiên như thể đang ở nhà mình.

 

“Được. Làm đi.”

 

23

 

Trên bàn ăn, Giang Thuật cố tình gây sự.

 

Anh gắp một miếng cà chua xào trứng, nhíu mày:

 

“Mặn.”

 

Lại múc một thìa canh rong biển trứng:

 

“Nhạt.”

 

Nhìn sang bát cơm:

 

“Cứng.”

 

Tôi đập bàn đứng dậy.

 

“Đủ rồi!”

 

Anh còn tiếp tục như vậy, anh trai tôi càng không thể đồng ý chuyện chúng tôi ở bên nhau.

 

Giang Thuật ngẩng lên, vừa ấm ức vừa bực bội.

 

“Em vì hắn mà quát anh?”

 

Anh trai tôi vội vàng hòa giải, ánh mắt đầy khát vọng giữ vững bát cơm lương cao.

 

“Lệ Lệ, mau xin lỗi Giang tổng.”

 

Giang Thuật càng tức:

 

“Anh dựa vào đâu mà quát cô ấy?”

 

“Quát con gái thì tính là đàn ông cái gì.”

 

Lâm Dực Dương: “…”

 

Biểu cảm của anh trai tôi như đang nhìn một người phát điên, nhưng vẫn phải giữ phép tắc.

 

“Giang tổng, tôi xin lỗi ngài. Em gái tôi không cố ý.”

 

“Em gái?”

 

Ánh mắt Giang Thuật quét qua lại giữa tôi và Lâm Dực Dương mấy lần.

 

Không khí lặng đi kỳ quái.

 

Đúng lúc đó, điện thoại anh trai tôi reo lên.

 

Anh như được cứu, vội ra ban công nghe máy.

 

“Mẹ, con nói rồi, tuần này con với Lệ Lệ không về…”

 

Đôi đũa trong tay Giang Thuật rơi xuống sàn.

 

“Em họ Tô, hắn họ Lâm…”

 

“Các em là anh em ruột?”

 

Tôi cáu kỉnh đáp:

 

“Tôi theo họ mẹ, anh ấy theo họ ba. Có vấn đề gì?”

 

Anh đứng sững vài giây.

 

Sau đó khóe môi không kìm được mà nhếch lên.

 

Nhưng vừa liếc thấy bóng dáng ngoài ban công, nụ cười lập tức cứng lại thành bối rối.

 

Tôi lập tức hiểu ra.

 

Hóa ra mấy ngày trước anh hành xử kỳ lạ như vậy là vì hiểu nhầm anh trai tôi là bạn trai tôi.

 

Chậc.

 

Thông minh như thế mà cũng có lúc lật xe ở chỗ này.

 

Vừa rồi còn gây sự như thế, giờ xem anh cứu vãn thế nào.

 

“Con cúp máy đây, mẹ.”

 

Anh trai tôi quay lại thì thấy Giang Thuật đang nhìn mình chằm chằm.

 

Giang Thuật lúng túng:

 

“M—khụ, anh— không, Lâm trợ lý.”

 

Anh trai tôi đứng yên, dè dặt:

 

“Giang tổng có gì dặn?”

 

Giang Thuật tránh ánh mắt anh, gắp lại miếng cà chua xào trứng bỏ vào miệng.

 

“Món này… ăn kỹ lại thì rất có vị gia đình, khá ngon.”

 

“Canh cũng thanh đạm, tốt cho sức khỏe.”

 

“Cơm mềm vừa phải, khẩu cảm rất ổn.”

 

Anh cố gắng tìm lời khen.

 

Anh trai tôi lén kéo tay áo tôi, hoảng hốt thì thầm:

 

“Hắn bị nhập à?”

 

Khi bát gần hết, Giang Thuật ngẩng lên, nở nụ cười gần như nịnh nọt với anh trai tôi.

 

“Anh nấu ăn hằng ngày chắc vất vả lắm nhỉ?”

 

“Không, không vất vả…”

 

Giang Thuật dịu giọng:

 

“Sau này đừng tăng ca muộn thế nữa, nên ở bên gia đình nhiều hơn.”

 

Anh trai tôi há miệng, cố tiêu hóa sự thay đổi đột ngột này.

 

“Cảm ơn… Giang tổng.”

 

Giang Thuật cuối cùng nói thẳng:

 

“Gọi Giang tổng nghe xa cách quá. Anh lớn hơn tôi mấy tuổi, hay để tôi gọi anh là anh trai nhé?”

 

“Anh, lần sau tôi còn có thể đến ăn cơm không?”

 

Anh trai tôi không kịp thích ứng, đôi đũa rơi xuống đất.

 

24

 

Nhân lúc anh trai tôi rửa bát trong bếp, Giang Thuật kéo tôi vào phòng.

 

Hơi thở anh nóng rực, nụ hôn vừa vội vừa sâu.

 

“Bảo bối… là anh ngu ngốc, là anh nhỏ nhen… sao anh lại có thể nghĩ em…”

 

Tôi bị hôn đến choáng váng, tay nắm chặt áo sơ mi đắt tiền của anh, lắp bắp phản đối:

 

“Sau này anh không được bắt nạt anh trai em nữa…”

 

“Không bắt nạt nữa, tuyệt đối không.”

 

Anh tựa trán vào trán tôi.

 

“Anh sẽ thăng chức tăng lương cho anh ấy, cho nghỉ dài ngày, cho—”

 

Chưa dứt lời.

 

Rầm.

 

Cửa phòng bị đẩy mạnh.

 

Lâm Dực Dương đứng sững ở cửa, trên tay còn cầm điện thoại tôi để ngoài phòng khách.

 

Ánh mắt anh dán chặt vào môi tôi còn đỏ ửng, rồi chuyển xuống bàn tay Giang Thuật đang ôm tôi.

 

“Giang Thuật! Mẹ nó, anh đang làm gì em gái tôi?!”

 

Giang Thuật theo phản xạ kéo tôi ra sau lưng.

 

“Anh trai, anh nghe tôi giải thích—”

 

“Giải thích cái gì!”

 

Anh trai tôi vung một cú đấm, giáng thẳng vào mặt Giang Thuật.

 

“Dùng tiền bẩn của anh bắt nạt người ta hả? Một triệu thì ghê gớm lắm à? Ép em gái tôi ngủ với anh?”

 

Giang Thuật bị đánh lệch mặt, khóe môi rớm máu, nhưng không phản kháng.

 

“Anh! Không phải vậy!” Tôi vội vàng kéo tay anh trai.

 

“Lệ Lệ tránh ra!”

 

Anh trai tôi đẩy tôi ra sau, túm cổ áo Giang Thuật.

 

“Trả lại cái thẻ đó! Nhà họ Tô chúng tôi không bán con gái! Anh còn dám chạm vào nó lần nữa, tôi liều mạng với anh!”

 

Tôi kéo tay anh trai, cuống quýt giải thích.

 

“Anh ấy không ép em! Là em tự nguyện! Bọn em quen nhau qua mạng!”

 

Anh trai nhìn tôi, ánh mắt đầy nghi ngờ.

 

“Giang Thuật, có phải anh dùng cái gì uy hiếp nó không?”

 

Giang Thuật lau vết máu ở khóe môi.

 

“Lâm Dực Dương, đêm đó là ngoài ý muốn. Tôi thích Lệ Lệ, là thật lòng.”

 

“Thật lòng?”

 

Anh tôi bật cười như nghe chuyện nực cười nhất đời, rút điện thoại, mở một đoạn ghi âm —

 

“Một triệu tiền bồi thường. Mong cô biết điều một chút, đừng dây dưa với tôi nữa.”

 

25.

 

Âm thanh dứt, không khí đặc quánh.

 

“Là hiểu lầm!” Tôi sốt ruột đến phát khóc. “Lúc đó anh ấy tưởng em là người bỏ thuốc!”

 

Anh tôi chẳng nghe lọt.

 

“Lệ Lệ, nói thật với anh. Có phải nó lấy công việc uy hiếp anh, ép em không?”

 

“Không! Thật sự không!”

 

Giang Thuật bước lên chắn trước mặt tôi, cúi người thật sâu.

 

“Lâm Dực Dương, tôi chính thức xin lỗi anh. Là cấp trên, tôi công tư không phân, bắt anh tăng ca quá mức, đó là lỗi của tôi. Là người thích Lệ Lệ, xử lý ban đầu thiếu thận trọng, làm tổn thương cô ấy, tôi càng đáng bị đánh. Anh muốn đánh muốn mắng, tôi đều nhận.”

 

Anh đứng thẳng lại.

 

“Nhưng tình cảm tôi dành cho Lệ Lệ không phải trò đùa. Nếu anh không yên tâm, tôi có thể ký ngay bây giờ, toàn bộ tài sản đứng tên tôi, chia cho cô ấy một nửa.”

 

Anh trai tôi sững lại.

 

Anh nhìn Giang Thuật, rồi nhìn tôi.

 

Rất lâu sau, anh buông lỏng nắm đấm, vai sụp xuống.

 

“Không cần.” Giọng anh mệt mỏi. “Tiền của anh, chúng tôi không lấy một đồng.”

 

“Giang Thuật, tôi nghỉ việc. Công ty anh, tôi không làm nữa.”

 

“Anh rời khỏi nhà tôi đi.”

 

26

 

Sáng hôm sau, Giang Thuật lại đến, mắt đỏ ngầu như thức trắng.

 

Trên tay cầm một túi tài liệu.

 

“Người bỏ thuốc tìm được rồi.”

 

Anh tôi mặt lạnh, không động.

 

Tôi rút tài liệu ra.

 

Bên trong là ảnh chụp camera, hóa đơn mua thuốc, biên bản thẩm vấn cô gái váy trắng, cả ảnh phóng to màn hình điện thoại Giang Thuật bị chụp lén hôm đó.

 

Anh đã báo cảnh sát ngay trong đêm, làm rõ toàn bộ sự việc.

 

“Lâm Dực Dương, hôm tôi và Lệ Lệ gặp mặt, tôi bị bỏ thuốc. Tôi tưởng nhầm Lệ Lệ là người đó nên mới nói những lời khốn nạn ấy.”

 

Anh trai tôi lặng lẽ xem từng trang, rồi nhắm mắt.

 

“Giang Thuật.”

 

“Ừ.”

 

“Nếu anh mang cái này ra sớm hơn, tôi đã đánh anh chưa?”

 

Giang Thuật cười khổ.

 

“Đáng bị đánh. Tôi tự chuốc.”

 

Tôi kéo tay áo anh trai.

 

“Anh, anh ấy thật sự không làm gì em. Đêm đó là em chủ động. Em thèm anh ấy cả năm rồi…”

 

“Im miệng!”

 

Anh quay sang Giang Thuật, trầm mặc rất lâu.

 

Rồi nói:

 

“Tôi tha thứ cho anh.”

 

Vai Giang Thuật khẽ thả lỏng.

 

“Cảm ơn.”

 

“Cảm ơn cái gì.” Anh tôi lau mặt. “Sau này đối xử tốt với em gái tôi, nghe rõ chưa?”

 

“Dùng mạng sống đảm bảo.”

 

Hiểu lầm được giải.

 

Nhưng đơn xin nghỉ việc của anh trai tôi, anh vẫn không rút lại.

 

“Tại sao? Anh ấy biết anh là anh em rồi, sẽ không đối xử như trước nữa.”

 

“Chính vì tôi là anh nó.”

 

Anh nhìn tôi nghiêm túc.

 

“Nếu tôi còn làm dưới tay nó, sau này hai đứa cãi nhau, nó bắt nạt em, tôi làm sao cứng rắn?”

 

“Tôi nghỉ việc, là để không ai có thể dùng quyền lực ép tôi, ép em gái tôi phải chịu thiệt.”

 

“Sau này nó dám phụ em, tôi vẫn đánh. Không phải kiêng dè gì.”

 

Tôi mũi cay xè, ôm chặt anh.

 

“Anh…”

 

Anh xoa đầu tôi.

 

“Ngốc. Giờ mới biết anh trai tốt à?”

 

27

 

Bây giờ mỗi tuần Giang Thuật đều đến, lần nào cũng xách quà đắt đỏ.

 

Lần trước bê cả thùng vải thiều nhập khẩu, bị anh tôi chặn họng:

 

“Anh định nuôi heo à?”

 

“Lệ Lệ thích.”

 

Anh tôi lập tức nổi cáu:

 

“Ý anh là em gái tôi là—”

 

Giang Thuật cười lấy lòng.

 

“Anh cũng ăn thử đi?”

 

“Ai là anh anh?”

 

Giang Thuật cố gắng hết sức để lấy thiện cảm.

 

Bị gọi “anh” suốt ngày, từ khó chịu đến tê liệt.

 

“Giang Thuật, anh bình thường lại đi, đừng gọi nữa. Tôi nổi da gà.”

 

Giang Thuật nghiêm túc đáp:

 

“Vâng, anh.”

 

Anh trai tôi giỏi thật, sang công ty mới nhanh chóng đứng vững, lương tăng gấp đôi.

 

Anh lén nói với tôi:

 

“Theo Giang Thuật… cũng học được không ít.”

 

Tôi và Giang Thuật dọn về sống cùng, nhưng không hoàn toàn.

 

“Tôi ở với anh trai một ba năm. Hai bốn sáu ở với anh.” Tôi tuyên bố.

 

Giang Thuật nhíu mày.

 

“Chủ nhật?”

 

“Chủ nhật tùy tâm trạng.”

 

28

 

Chủ nhật tôi ở nhà anh trai.

 

Giang Thuật nhất quyết theo.

 

Để trêu anh, lúc anh tắm tôi lẻn vào phòng tắm.

 

Hơi nước mờ ảo.

 

Nước chảy dọc theo lưng anh.

 

Tôi ôm lấy eo anh từ phía sau.

 

“Bảo bối?”

 

Anh quay đầu, giọng khàn.

 

Tôi không nói, chỉ tựa lên lưng anh, chạm môi lên vai anh.

 

Anh khựng lại, nắm lấy cổ tay tôi.

 

“Anh trai em ở phòng bên…”

 

“Thì sao?”

 

Anh siết nhẹ tay tôi, lòng bàn tay nóng rực.

 

“Lệ Lệ, đừng nghịch.”

 

Tôi cười khẽ, ghé sát tai anh.

 

“A Thụ ca ca… thở cho em nghe đi.”

 

Anh xoay người, ép tôi vào tường gạch lạnh.

 

“Lát nữa em đừng khóc.”

 

Nước xối xuống, váy tôi ướt sũng.

 

Anh cúi đầu hôn tôi, giọng trầm khẽ bên tai:

 

“Gọi tên anh.”

 

Tôi cắn môi, tim đập loạn.

 

Anh khẽ cười, vừa dịu dàng vừa nguy hiểm.

 

“Còn nhiều thứ xấu xa hơn nữa.”

 

-Hết-


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!