“Nếu cô đồng ý, tôi có thể tài trợ cho trường mầm non của cô một tòa nhà.

Hoặc, tôi mua luôn trường cũng được…”

 

“…”

 

Tôi choáng váng cả đầu, miệng lỡ buột ra một câu:

“Anh đừng nói nữa, chồng ơi.”

 

Kỷ Tư Viễn khựng lại.

 

Trong khoảnh khắc ấy, cả phòng ăn im phăng phắc đến mức nghe được tiếng kim rơi.

 

3

 

Khi Kỷ Kim An quay lại trường, tâm trạng tôi tự dưng có chút kỳ lạ.

 

Một đêm thôi mà con bé đã biến thành… con gái tôi?

 

Bé rất xinh xắn, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, đặc biệt là đôi mắt long lanh khiến người ta chỉ nhìn một cái đã thấy mềm lòng.

 

Tiếc là con bé không thích nói chuyện, lúc nào cũng cúi đầu khi ở giữa đám đông.

 

Ngày hôm đó trôi qua khá yên bình, cho đến buổi trưa lúc các bé đang ngủ trưa.

 

Con bé viện cớ đi vệ sinh, lén kéo tôi ra một góc.

 

Giọng bé xíu, mềm mại, vẻ mặt hơi ngập ngừng:

“Cô Lưu…”

 

Ui trời ơi.

 

Kỷ Tư Viễn đời trước kiếp trước đã làm gì mà có được cô con gái đáng yêu thế này hả trời?

 

4

 

Tôi vội hỏi con bé:

“Sao thế?”

 

Nó mím môi:

“Ba nói, con nên gọi cô là mẹ rồi phải không?”

 

Tự dưng tôi hơi ngượng:

“Nếu ba con nói vậy… thì chắc là thế rồi.”

 

Kỷ Kim An nhìn tôi đánh giá một lượt:

“Cô bị ba con uy hiếp à?”

 

Ờm…

 

Chuyện tiền nong… sao có thể gọi là uy hiếp được.

 

Tôi thực sự bất ngờ. Mới có năm tuổi mà con bé đã biết dùng từ “uy hiếp”.

 

Không biết Kỷ Tư Viễn đã dạy gì cho nó.

 

Tôi lắc đầu:

“Dĩ nhiên là không phải. Cô… thích ba con lắm.”

Con bé lại hỏi:

“Thích gì ở ba con?”

 

Tôi tiếp tục bịa đại:

“Anh ấy đẹp trai, tử tế, hiền lành…”

 

“Cô ơi…” – nó nhíu hàng chân mày mảnh,

“Những điều cô nói, ba con đều không có.”

 

“…”

 

Tôi giục nó đi ngủ.

 

Nó trở mình mấy cái, cuối cùng trong lúc lơ mơ lại kéo tay tôi.

 

“Cô ơi… mẹ ơi, đừng bỏ rơi ba con nhé.”

 

Tôi khẽ xoa đầu nó, trong lòng dâng lên chút xót xa lạ lẫm.

 

“Yên tâm đi.”

 

Anh ấy không chỉ là ba con, mà còn là… ba của cô nữa.

 

Ai lại bỏ rơi kim chủ chứ?

 

5

 

Tôi và Kỷ Tư Viễn đi làm giấy đăng ký kết hôn.

 

Trời trong xanh không một gợn mây, anh dắt theo Kỷ Kim An đứng chờ dưới nhà tôi.

 

Tôi lén lút cầm hộ khẩu lén ra khỏi cửa.

 

Trong ba người, chỉ có mỗi Kỷ Kim An là hào hứng nhất.

 

Con bé chớp mắt hỏi:

“Mẹ ơi, mẹ không vui à?”

 

Tôi lập tức nở nụ cười:

“Vui chứ, tất nhiên là vui rồi.”

 

Lý do Kỷ Tư Viễn cưới tôi, chẳng qua là muốn cho Kỷ Kim An một gia đình đầy đủ, hạnh phúc.

 

Vậy nên tôi càng phải diễn cho tốt vai “cha mẹ mẫu mực” trước mặt con bé.

 

Kỷ Kim An cười híp mắt:

“Vậy mẹ nắm tay ba đi.”

 

“…”

 

Tôi quay sang nhìn Kỷ Tư Viễn.

 

Anh mặc sơ mi trắng, gương mặt tuấn tú, đường nét như điêu khắc, nhưng cả người toát lên khí chất lạnh lùng khó gần.

 

Tôi nuốt khan:

“Hay là mẹ nắm tay con nhé…”

 

Chưa kịp nói hết câu, lòng bàn tay đã cảm nhận được một luồng ấm áp.

 

Bàn tay anh rộng và rắn rỏi, tôi theo phản xạ muốn rút về, nhưng lại bị anh nắm chặt lấy.

 

Anh khẽ vuốt tóc tôi, giọng trầm thấp dịu dàng:

“Trước mặt con gái mà đã thẹn thùng rồi sao?”

 

Tôi cười gượng:

“Sao lại thẹn, bị anh nắm quen rồi, còn chẳng nỡ buông ra ấy chứ.”

 

Chúng tôi ngoài mặt thì ngọt ngào tình cảm, nhưng vừa quay đi, lập tức buông tay như bị điện giật.

 

Tôi thở phào một hơi, vô tình phát hiện… tai anh ấy hình như đỏ lên thật rồi.

 

Gì thế này… con cũng có rồi, còn giả vờ ngây thơ làm gì?

 

Đến cục dân chính, chúng tôi làm thủ tục và chụp ảnh theo quy trình.

 

Máy ảnh chĩa thẳng vào tôi, còn người đàn ông bên cạnh thì mới chỉ gặp mặt hai lần.

 

Nhân viên cười nhắc:

“Đừng căng thẳng quá, đừng căng thẳng nha, cô gái, sao mà trông như bị bắt cóc vậy nè, cười lên nào.”

 

Tôi lập tức gượng cười, lộ ra mấy cái răng trắng tinh.

 

Kỷ Tư Viễn đứng bên cạnh, nghiêng đầu khẽ nói vào tai tôi:

“Căng thẳng gì, có ai ăn thịt em đâu.”

 

Tôi lườm anh ta một cái.

 

Anh thì đương nhiên không lo rồi, đã không biết từng chụp với bao nhiêu người.

 

Tôi lầm bầm:

“Tôi sao so được với người có kinh nghiệm như anh.”

 

Anh nhướng mày:

“Em nói gì cơ?”

 

Đèn flash chớp sáng, khoảnh khắc đó bị ghi lại nguyên xi.

 

Nhân viên phấn khởi nói:

“Ừm, cảm xúc tự nhiên, trai tài gái sắc, đúng là trời sinh một cặp.”

 

Kỷ Kim An ngồi bên vừa ăn xong kẹo mút:

“Ba ơi, ba hôn mẹ một cái đi.”

 

Tôi và Kỷ Tư Viễn đều giật mình.

 

Khoản này đâu có ghi trong thỏa thuận đâu?

 

“Phía sau còn nhiều người chờ chụp hình lắm.”

Tôi vội kiếm cớ rồi nhanh chóng chuồn đi.

 

Phía sau vọng lại tiếng cười trầm thấp của Kỷ Tư Viễn.

 

“Mẹ ngượng rồi, con đừng chọc mẹ nữa.”

 

6

 

Rất nhanh, tài khoản của tôi đã nhận được 1 triệu tệ.

 

Nhưng nhanh hơn cả là, kể từ lúc tôi và Kỷ Tư Viễn “kết hôn chớp nhoáng”, một đống rắc rối tôi không ngờ tới cũng ập đến.

 

Ví dụ như chuyện này —

 

Kỷ Kim An hỏi:

“Cô ơi, tối nay cô về nhà với con chứ?”

 

Để không bại lộ thân phận, tôi và con bé đã thỏa thuận: ở trường chỉ được gọi là “cô giáo”.

 

Lúc nó hỏi, tôi và nó đang đứng ở cổng trường mẫu giáo.

 

Đúng lúc đó, chị họ tôi và chồng chị ta lái xe đi ngang qua.

 

Chị họ từ nhỏ đã thích so đo với tôi, từ cái áo, sợi dây chuyền, chiếc điện thoại… cho tới chuyện tiền tiết kiệm, lấy chồng ra sao – cái gì cũng phải hơn cho bằng được.

 

Lần này, đôi giày cao gót 7 phân khiến chị ta đứng ngang hàng với tôi.

 

Chị ta nhìn về phía trường học, lắc eo bước tới:

“Công việc này chắc bận rộn lắm nhỉ, ghen tị ghê, chị thì chỉ ngồi văn phòng uống trà, chán muốn chết.”

 

Anh chồng vừa xách túi vừa nói:

“Em đúng là hiền, còn mang cả cơm căng-tin về cho em gái ăn.”

 

Chị ta cười nhẹ:

“Dù gì cũng lớn lên cùng nhau mà, tình cảm tốt lắm.”

 

“…”

 

Tôi:

“Tránh ra, chắn đường rồi kìa.”

 

Anh chồng trừng mắt:

“Sao cô lại nói với chị mình như thế? Bọn tôi chạy từ xa tới mà cô đón tiếp vậy đấy à? Bảo sao 25 tuổi đầu còn ế chổng chơ.”

 

?

 

Hai người này rảnh rỗi quá rồi đúng không?

 

Tôi vốn không định để tâm, chỉ định đưa Kỷ Kim An lên xe.

 

Không ngờ con bé đột ngột gạt tay tôi ra, chắn trước mặt tôi.

 

“Không được bắt nạt mẹ con!”

 

Giọng cô bé luôn nhỏ nhẹ, giờ bỗng chốc cao vút, đầy giận dữ.

 

Chị họ tôi sững người:

“Cô có con từ bao giờ thế?”

 

Anh rể cũng ngơ ngác:

“Sinh mấy năm rồi mà chẳng ai hay biết?”

 

Đồng nghiệp của tôi cũng ngạc nhiên:

“Cậu không phải còn độc thân à?”

 

Tôi: …

 

Chị họ nhìn như thể nghĩ ra điều gì, ánh mắt lóe sáng, vẻ mặt giễu cợt:

“Con bé nhìn cũng phải năm, sáu tuổi rồi, tính theo tuổi thì rõ không phải do cô sinh…”

 

Chị ta làm ra vẻ xem kịch vui:

“Không lẽ… đang làm mẹ kế cho người ta?”

 

Vừa nói vừa che miệng đầy vẻ kịch, rồi giơ điện thoại lên:

“Tôi phải gọi cho dì và dượng báo ngay mới được.”

 

Tôi: …

 

Kỷ Kim An có vẻ buồn, kéo nhẹ tay áo tôi:

“Mẹ… à không, cô ơi, con nói sai rồi sao?”

 

Con bé còn nhỏ, chưa hiểu ánh mắt người lớn là vì điều gì.

 

Tôi siết chặt tay nó, dỗ dành:

“Không, con không sai. Là suy nghĩ của họ quá bẩn thỉu thôi.”

 

Con bé nghiêng đầu:

“‘Bẩn thỉu’ là gì ạ?”

 

Tôi còn chưa kịp giải thích, thì bố tôi gọi tới.

 

Ông nổi giận đùng đùng, chỉ nói đúng bốn chữ:

“Mau về nhà ngay!”

 

Chị họ hừ một tiếng bên cạnh:

“Xe mới chồng chị mới mua, cho cô đi thử đó.”

 

Tôi nhìn theo hướng chị ta chỉ, chẳng biết đó là hãng gì luôn.

 

Tôi dắt tay Kỷ Kim An bước đi.

 

Chị họ lại chắn trước mặt:

“Cô định bướng tới bao giờ hả?”

 

Đôi lúc, tôi thực sự nghi ngờ, chị họ này có khi muốn giành luôn vai mẹ tôi rồi cũng nên.

 

6

 

Chứ không thì sao?

Sao chị ta lại lắm chuyện đến thế?

 

Tôi chẳng buồn để ý, dắt tay Kỷ Kim An đi thẳng đến chiếc Porsche mới mua của Kỷ Tư Viễn trong ánh mắt ngỡ ngàng của chị họ.

 

Tài xế đã đợi sẵn, thậm chí còn gọi cho Kỷ Tư Viễn để báo tình hình.

 

Lúc đưa điện thoại cho tôi áp vào tai, anh chỉ nói đúng hai chữ:

 

“Chờ anh.”

 

7

 

Đúng là tin tốt không ra khỏi cửa, mà “tin xấu” truyền khắp xóm.

 

Về đến nhà, bố tôi đã hút hết một bao thuốc, xung quanh là một đám họ hàng tụ tập sẵn, trông chẳng khác nào chờ xem trò vui.

 

Thấy bác tài béo đưa tôi lên lầu, ông trợn mắt hỏi:

“Là… là thằng này mày cưới đấy à?!”

 

Tài xế hoảng loạn xua tay:

“Không… không phải tôi!”

 

Rồi cắm đầu chạy.

 

Bố tôi tức đến mức ném cả cây chổi theo sau:

“Không có bản lĩnh gì cả, nhìn xem mày cưới thể loại gì!”

 

“…”

 

Có thể… tôi không cưới anh ta đâu ạ?

 

Bố mẹ tôi suốt đời cãi nhau, nhưng hiếm khi có dịp đồng lòng như hôm nay – cùng nhau “thẩm vấn” tôi.

 

“Mày trộm hộ khẩu đi à?”

Tôi:

“Ừ.”

 

Bố mẹ nghẹn lời:

“Người ta bao nhiêu tuổi?”

 

Tôi:

“Cũng… không rõ lắm.”

 

Mẹ tôi trợn trắng mắt:

“Vậy thì mày biết cái gì?”

 

Bà tiếp tục hỏi:

“Thế con bé đó có thể đem cho người khác nuôi không?”

 

Tôi giật mình.

 

Nếu để Kỷ Tư Viễn nghe thấy… chắc tôi bị “khai trừ” luôn mất.

 

Tôi lập tức ưỡn thẳng lưng, nghiêm mặt:

“Tất nhiên là không được! Từ giờ trở đi, con bé là con ruột của con, cha ruột mẹ ruột cũng không cướp đi được!”

 

Mấy người họ hàng ngồi chễm chệ trên ghế nhà tôi, háo hức hóng chuyện.

Đặc biệt là ông chồng chị họ – ánh mắt hả hê chẳng buồn che giấu.

 

Anh ta còn chu đáo rót nước:

“Dì, dượng đừng giận. Nhược Nhược còn nhỏ chưa hiểu chuyện, cũng là lỗi tụi con, bận quá nên không trông được nó.”

 

“Chắc con bé bị người ta dụ dỗ ngon ngọt nên mới nguyện ý đi nuôi con người ta.”

 

“Tôi đã nói rồi mà, con bé này tính nết kỳ quặc, vào đại học xong càng ngày càng khó bảo.”

 

“Thành tích tốt thì sao chứ? Cũng không bằng con gái tụi tôi – học hết cấp 3 đã biết giúp đỡ gia đình, giặt giũ nấu ăn việc gì cũng làm.”

 

“Mày thế mà cũng chấp nhận lấy người từng có vợ có con rồi à?”

 

“Còn con gái tụi tao thì lấy chồng ngon nghẻ, nhà có hai căn, chồng lại là dân tốt nghiệp đại học 985.”

 

“…”

 

Chỉ một tràng pháo “dầu đổ thêm lửa” như thế, bố tôi tức đến mức huyết áp suýt tăng vọt.

 

Thật ra… mấy người đâu có biết, hồi xưa chính tên anh rể này từng theo đuổi tôi.

 

Mà không được.

 

Từ khi anh ta về chung một nhà với chị họ, vẫn thường xuyên nhắn tin cho tôi.

 

“Chảnh cái gì?”

“Cô tưởng với cái điều kiện đó mà đòi lấy được người hơn tôi chắc?”

 

Tôi nhìn sang anh ta:

“Anh là ếch à, sao nói nhiều như ếch kêu thế?”

 

Lúc này, cửa nhà bật mở.

 

Thấy tôi dám cãi lại, bố tôi giơ chổi định đánh.

 

Tôi hít một hơi lạnh, nhưng cảm giác đau đớn lại không đến như dự đoán.

 

Kỷ Tư Viễn chắn trước mặt tôi, nhíu mày hỏi:

“Em không sao chứ?”

 

Kim chủ ba ba đến rồi!

 

Tôi lắc đầu, mắt long lanh như vừa nhìn thấy bảo vật.

 

Dạo này tôi cứ thế, mỗi lần thấy anh là mắt sáng rực như chó thấy xương.

 

Chỉ là… trong mắt người ngoài…

 

Kỷ Tư Viễn hơi cúi đầu, ánh mắt lộ vẻ xót xa:

“Xin lỗi, tôi không biết…”

 

Bố tôi nhìn người đàn ông xa lạ trước mặt:

“Cậu là ai?”

 

Tôi vội chen vào giới thiệu:

“Anh ấy là… ba của con gái con.”

 

Mọi người: …

 

Bố tôi không tin:

“Lưu Nhược, con nói thật được không? Hai đứa nhìn chẳng giống thân quen gì cả!”

 

Bố tôi sống nửa đời người, ánh mắt vẫn còn rất sắc.

 

Thật ra cũng đúng – tôi với chồng mình… quen nhau chưa đến nửa tháng.

 

Kỷ Tư Viễn nghiêm giọng:

“Bố, mẹ, xin lỗi hai bác, dạo này tôi bận quá, chưa có dịp đến thăm hỏi hai người…”

 

8

 

“Đây là quà tôi chuẩn bị cho hai bác.”

 

Anh vừa dứt lời, đã có mấy người khuân đồ đi vào.

 

Tôi nhìn mà lòng đau như cắt —

Không lẽ mấy thứ này trừ vào lương của tôi đấy chứ?

 

Nhà không đủ chỗ chứa, họ đành chất thẳng qua căn bên cạnh.

 

Tôi kéo tay áo anh thì thầm:

“Nhà bên cạnh không phải nhà em.”

 

Anh khẽ nói:

“Anh biết. Nửa tiếng trước… anh đã mua rồi.”

 

“…”

 

“Bác trai, nghe nói bác thích uống trà. Anh đã mua một căn shophouse dưới lầu, sẽ sửa thành trà lâu, sau này giao cho bác quản lý.”

 

Trời ạ.

Vì chuyện mở trà lâu mà bố tôi với mẹ đã cãi nhau không biết bao nhiêu lần.

 

Bố tôi nghẹn họng, đẩy nhẹ mẹ tôi:

“Bà nói gì đi.”

 

Mẹ tôi vừa mở miệng:

“Cậu làm vậy…”

 

“Còn mẹ, nghe nói dạo này mẹ có xích mích với bà chủ siêu thị tầng trệt, đúng không?

Yên tâm đi, cửa hàng đó sẽ được sửa thành quán mạt chược, để mẹ làm bà chủ.”

 

Mẹ tôi từng gây sự với bà chủ siêu thị không biết bao nhiêu lần, còn tuyên bố muốn mua lại luôn cái siêu thị đó để mở mạt chược đường.

 

Ai ngờ… giấc mơ thành sự thật quá nhanh.

 

Mẹ tôi khựng lại:

“Con rể… chuyện này có quá đáng không?”

 

Lấy tiền đè người tuy đáng xấu hổ, nhưng… hiệu quả cực cao.

 

Tôi cảm thấy khung cảnh lúc này sao mà… quen quen.

 

9

 

Đúng lúc đó, thái độ của đám họ hàng thay đổi xoành xoạch.

 

Chỉ có chị họ tôi là vẫn tức tối — vẻ mặt hóng chuyện ban nãy giờ chuyển sang bực bội.

 

“Ly dị rồi còn con riêng, có gì mà khoe mẽ?”

 

“Dì ơi! Chút quà cáp này mà cũng dụ được hai người à?”

 

“Cái gì cũng chỉ nói miệng, chưa chắc là thật đâu! Chồng, anh đi kiểm tra thử xem—chồng?”

 

Anh rể tôi liếc chị ta liên tục, ra hiệu liên hồi:

“Im đi!”

 

“Im cái gì? Không phải chính anh…”

 

“Câm miệng! Đây là sếp tổng của công ty tụi mình!”

 

 

Sau trận lộn xộn, có người họ hàng tò mò hỏi:

“Vậy hai đứa quen nhau kiểu gì vậy?”

 

Tôi đang ăn táo, nghe xong suýt nghẹn.

 

Nếu họ biết công việc của tôi, chẳng phải mấy người này sẽ nhào vào cạnh tranh à?

 

Tôi lập tức phản ứng:

 

“Bố mẹ, tối nay con qua nhà anh ấy ở. Bọn con đi trước đây ạ!”

 

Nói xong, tôi kéo theo một trăm vạn của mình — à không, là kéo theo Kỷ Tư Viễn — chuồn mất.

 

Nhưng đi rồi tôi mới nhận ra…

 

Kỷ Tư Viễn cao tận một mét chín, mà tôi thì chỉ có mét sáu lăm.

 

Trông tôi bên cạnh anh cứ như món đồ bỏ túi.

 

Tôi bước nhanh phía trước, anh thì thong thả đi đằng sau.

 

Khung cảnh nhìn sao mà… buồn cười đến lạ.

 

Ra đến cổng khu chung cư, chú bảo vệ cười hớn hở:

 

“Ồ, Tiểu Nhược, lại đổi bạn trai nữa à? Lần này đẹp trai nhất đấy!”

 

Tôi nghĩ thầm: chú bảo vệ à, mấy lời này nói ngay trước mặt người ta có được không?

 

Tôi chỉ còn cách cười gượng giải thích với Kỷ Tư Viễn:

“Anh đừng hiểu lầm, là bố mẹ em dắt mấy người tới làm quen thôi… em chẳng đồng ý ai cả đâu.”

 

14

 

Cô bé Kỷ Kim An năm tuổi vỗ nhẹ vào chỗ trống bên cạnh Kỷ Tư Viễn:

“Mẹ ơi, mẹ ngủ ở đây này.”

 

Tim tôi bất chợt đập nhanh hơn một nhịp.

 

Kỷ Tư Viễn lặng lẽ nói nhỏ một câu:

“Cứ giả vờ một chút đi.”

 

Giả vờ một chút…

Anh đúng là tin tôi thật đấy…

Tôi mà thành cầm thú thì đến tôi cũng sợ mình luôn á.

 

Tôi cố gắng tỏ ra bình tĩnh, nằm xuống cạnh anh.

 

Do tôi chỉ mặc một chiếc váy ngủ, làn da lộ ra không ít, vừa chạm vào cánh tay nóng ấm của anh thì một cảm giác tê tê kỳ lạ lan thẳng đến tim.

 

An An hài lòng rời khỏi phòng.

 

Tôi chỉ hơi cựa mình, lập tức va phải đùi Kỷ Tư Viễn.

 

Anh giật mình, ánh mắt hoảng loạn nhìn tôi:

“Em… đừng có cử động lung tung.”

 

Lúc này tôi mới để ý — từ cổ đến tận tai anh đều đỏ bừng, vội lảng ánh nhìn đi nơi khác:

“Mai bảo người mang cho em cái váy ngủ khác.”

 

Tôi cúi nhìn xuống — ờ, cổ váy hơi trễ, vừa rồi còn động đậy đủ kiểu…

 

Tôi len lén chuồn về lại phòng mình.

 

15

 

Ngày Quốc tế Thiếu nhi mùng 1 tháng 6.

 

Trường mẫu giáo tổ chức hoạt động tương tác cha mẹ – con cái.

 

Cả nhà ba người chơi trò kẹp bóng – không được dùng tay, phải dùng trán áp vào nhau để giữ bóng, đội nào về đích nhanh hơn thì thắng.

 

Hôm đó, Kỷ Tư Viễn cũng đến.

 

Anh cố ý mặc đồ thể thao, trông trẻ trung hẳn, chẳng khác nào một chàng thanh niên năng động.

 

Phụ huynh các bé đều đã có mặt đông đủ. Khi đến lượt Kỷ Kim An, con bé liếc nhìn tôi bằng ánh mắt nhỏ xíu đầy mong đợi.

 

Trước kia tôi từng dặn con bé: ở trường, tôi chỉ là “cô giáo”.

 

Tôi bắt gặp ánh nhìn ấy, bèn bước tới, nhẹ nhàng nói:

“Hôm nay cô Lưu xin nghỉ, chỉ còn mẹ của An An ở đây thôi.”

 

Con bé lập tức cười tít mắt, hào hứng khoe: sau này lớn lên sẽ đưa tôi đi… ngồi tên lửa.

 

Đến lúc chơi, vì Kỷ Tư Viễn quá cao nên khi chơi cùng An An, anh phải bế con bé lên để giữ bóng.

 

Đến lượt tôi… quả bóng cứ rơi hoài.

 

Anh khẽ thở ra một hơi:

“Hay là… để anh bế em nhé?”

V mấy cô giáo thân thiết đứng sau liền hùa theo:

“Bế gì nữa, hôn một cái luôn đi!”

 

Một số phụ huynh hóng chuyện cũng không chịu yên:

“Hôn một cái, tụi này cho đội anh chị giải nhất luôn!”

 

Các người biết cái gì! Kim chủ ba ba mà tôi dám hôn chắc?

 

Cảm giác này y chang hồi nhỏ bị bố mẹ gọi ra biểu diễn trước mặt họ hàng.

 

Dưới áp lực đám đông, tôi va đầu Kỷ Tư Viễn không biết bao nhiêu lần.

 

Lần cuối, đột nhiên chân tôi trượt, đổ người vào lòng anh.

 

Anh khẽ nuốt nước bọt, cười nhẹ:

“Chắc phải mua bảo hiểm cho cái đầu rồi.”

 

Tôi nghiến răng:

“Cười gì mà cười, tập trung chơi tiếp đi!”

 

16

 

Anh lẩm bẩm như trách móc:

“Gắt anh làm gì, anh cũng cố gắng lắm rồi mà.”

 

“…”

 

17

 

Khi tài khoản lại được chuyển thêm 1 triệu, tôi đột nhiên sinh ra… khát vọng tiêu tiền.

 

Dạo gần đây ăn mặc gì cũng do Kỷ Tư Viễn lo, tiền trong tài khoản chẳng đụng đến, cứ nằm đó như dãy số vô tri.

 

Thế là tôi gọi điện cho cô bạn thân:

“Cậu biết cách nào tiêu tiền nhanh không?”

 

Đầu dây bên kia im lặng mấy giây:

“Não cậu bị trục trặc à?”

 

Nói xong cô ấy cúp máy luôn.

 

Tôi gọi lại:

“Em nói thật đó.”

 

Cô ấy suy nghĩ vài giây rồi đáp:

“Ra bar nhà tụi mình đợi tao.”

 

Thế là tôi xin phép Kỷ Tư Viễn ra ngoài, báo là tối nay về trễ.

 

Anh còn tiện miệng hỏi:

“Đi đâu vậy?”

 

Tôi phẩy tay đánh trống lảng:

“Đi làm đẹp.”

 

Lâu lắm rồi tôi mới đến quán bar, ánh đèn mờ ảo, vài cô gái nóng bỏng uốn éo trên sàn.

 

Đến đúng chỗ hẹn, tôi mới phát hiện… có tận mười chàng người mẫu nam cơ bắp đang đứng chờ.

 

Tôi theo phản xạ tưởng họ nhận nhầm người:

“Các anh nhận nhầm rồi phải không?”

 

Một người mẫu với giọng quyến rũ nói:

“Chị ơi, tụi em chờ chị lâu rồi đó.”

 

Một người khác, mặt mũi điển trai lên tiếng:

“Em gái, có muốn uống chút gì không?”

 

“…”

 

Tôi nổi da gà — chắc chắn là trò của con bạn thân.

 

Nhưng mà… tiền đã tiêu rồi, tôi đành ngồi lại trò chuyện với họ một lúc.

 

Có vẻ mấy anh này làm lâu trong ngành nên rất biết cách ăn nói, khiến tôi cười suốt cả buổi.

 

Chuyện tôi không ngờ tới là —

Tài xế của Kỷ Tư Viễn cũng có mặt ở quán bar đêm đó.

 

Và Kỷ Tư Viễn thì…

Đội nguyên vành sáng màu xanh lá mà xuất hiện.

 

Lúc ấy tôi đã uống chút rượu, đang chơi oẳn tù tì với mấy anh người mẫu, đã hạ gục được gần hết.

 

Sau lưng chợt vang lên một giọng lạnh buốt:

“Uống vui không?”

 

Tôi hét lên:

“Phục vụ, cho thêm một chai nữa!”

 

Lúc này tôi mới nhìn rõ mặt anh.

 

Dưới ánh đèn màu xanh rêu, gương mặt anh trông… có chút ma quái.

 

Tôi ấp úng:

“Anh… anh đừng hiểu lầm…”

 

Tôi nhìn quanh — khoảng mười người đàn ông nằm la liệt.

 

Kỷ Tư Viễn cầm một chai rượu lên xem, giọng nhàn nhạt:

“Đi làm đẹp?”

 

Tôi: “…”

 

Lời chưa kịp ra khỏi miệng đã tắc lại — đành giả vờ say.

 

“Giả vờ say?”

 

Anh nhìn thấu luôn.

 

“Từ giờ mà còn đến đây, mỗi lần trừ mười vạn.”

 

Tôi giận tím mặt:

“Anh muốn làm gì thì làm, đừng đụng đến tiền… tiền của tôi…”

 

“Muốn làm gì thì làm?”

 

Anh nhắc lại lời tôi, giọng khẽ trầm xuống, khiến tim tôi run lên một nhịp.

 

Anh đứng quá gần. Tôi có thể thấy rõ ánh mắt sâu thẳm và hàng mi dài rợp bóng của anh.

 

Người đàn ông này… thật sự rất đẹp trai.

 

Như bị mê hoặc, tôi nghiêng người hôn lên môi anh một cái.

 

Sau đó… nằm gục trong lòng anh, ngủ mê mệt.

 

18

 

Hình như tôi vừa… sàm sỡ Kỷ Tư Viễn?

 

Ý thức được chuyện này, tôi bật dậy ngay trong đêm.

 

Tôi chưa bao giờ là kiểu người uống say — hôn anh ấy, là tôi hoàn toàn tỉnh táo.

 

Tôi quyết định xuống dưới uống cốc nước lạnh cho tỉnh người.

 

Không ngờ… trong phòng khách lại có người.

 

Ai mà hiểu được cảm giác thấy bóng người lờ mờ lúc nửa đêm tối om là như thế nào chứ?

 

Tôi hét toáng lên.

 

Một giọng trầm bất lực vang lên phía trước:

“Là anh.”

 

Tôi đặt tay lên ngực trái, tim đập càng dữ dội hơn.

 

Là anh? Thế càng đáng sợ!

 

Nửa đêm không ngủ còn ngồi ở đây, tính chuyện trừ lương tôi đấy à?

 

Tôi bắt đầu thấy lạnh sống lưng.

 

“Cho anh một lời giải thích.”

Một lúc sau, anh lên tiếng, giọng trầm thấp.

 

Tôi túm lấy vạt áo:

“Giải thích… gì cơ?”

 

Ánh mắt anh có chút ấm ức:

“Em không hài lòng chỗ nào, mới phải tìm đến họ?”

 

Anh cười lạnh:

“Thích nghe họ gọi em là ‘chị’ à?”

 

Tôi im lặng.

 

Anh lại hỏi tiếp:

“So với anh, họ hơn chỗ nào? Giọng nói hay hơn? Dáng người đẹp hơn? Hay là… giàu hơn?”

 

Không khí kỳ lạ đến mức tôi thấy lành lạnh sống lưng…

 

Kỷ Tư Viễn này… chẳng lẽ bị nhập rồi sao…?

 

19

 

Tôi nghĩ… giờ tôi nên tự phong ấn mình trong quan tài thì vừa.

 

Tôi run giọng nói:

“Trong lòng em… không ai có thể sánh bằng anh.”

 

Ai mà cho tôi lương tháng một triệu được chứ?

 

Vừa dứt câu, Kỷ Tư Viễn đã tỏ ra rất hài lòng.

 

Anh phẩy tay:

“Em đi ngủ đi.”

 

Tôi lập tức chuồn ngay không quay đầu lại.

 

20

 

Từ hôm đó, Kỷ Tư Viễn bắt đầu có dấu hiệu… hơi quái lạ.

 

Trước kia giữa chúng tôi chỉ bàn chuyện tiền bạc.

Còn bây giờ, anh bắt đầu để tâm đến… tình cảm.

 

Anh bị cảm, thế mà còn cố tình lượn lờ trước mặt tôi.

 

Toàn thân thì uể oải, nhưng vẫn cố làm ra vẻ vô tội hỏi tôi:

“Anh bị bệnh rồi đúng không?”

 

Tôi vội bỏ bịch khoai tây, đi tìm nhiệt kế:

“Đo thử đi.”

 

“Anh không có sức…”

Anh cúi người, cởi áo:

“Em giúp anh đi.”

 

Tôi: …

 

Sao tôi cảm thấy anh bắt đầu… không biết ngượng là gì nữa rồi?

 

Mặc dù trước mặt tôi thì như vậy, nhưng khi đối diện người ngoài, anh vẫn giữ phong độ “tổng tài lạnh lùng”, hình tượng nam thần mẫu mực.

 

Cũng vì anh quá hút tiền, nên lúc nào cũng có người nhào đến dính lấy.

 

Hôm ấy, chúng tôi đến trung tâm thương mại mua đồ cho An An, có một cô gái tóc vàng uốn lọn, dáng người nóng bỏng, lướt thẳng qua tôi tiến đến cạnh Kỷ Tư Viễn:

 

“Hi anh đẹp trai, có thể add WeChat không?”

 

Kỷ Tư Viễn liếc tôi một cái, hình như đang chờ tôi phản ứng gì đó.

 

Nhưng lúc ấy tôi đã quay sang nhân viên bán hàng, vui vẻ trò chuyện:

“Nhà cô có cậu con trai sáu tuổi à? Nhà tôi có bé gái, ngoan lắm. Tôi thích mua đồ màu hồng cho con bé lắm luôn.”

 

“Chị xem thử bộ này nhé, là mẫu mới mùa này đó.”

 

Kỷ Tư Viễn kéo tôi sang một bên, mặt sa sầm:

“Nói chuyện vui vẻ nhỉ?”

 

Tôi bị cắt ngang, trong lòng hơi bực:

“Anh có chuyện gì không?”

 

Vừa nói xong, tôi lập tức nhận ra — đó đâu phải cách nói chuyện với kim chủ ba ba?

 

Tôi liền cúi gập người, hướng về phía cô gái tóc vàng hét to:

“Có gì cứ tìm tôi, đừng quấy rầy đàn ông của tôi.”

 

Không biết tôi lỡ đụng phải dây thần kinh nào của anh, mà cả ngày hôm đó Kỷ Tư Viễn cứ cười cười, tâm trạng vô cùng tốt.

 

21

 

Những ngày như vậy kéo dài… cho đến sinh nhật sáu tuổi của Kỷ Kim An.

 

Con bé vốn dĩ là công chúa nhỏ được cả nhà họ Kỷ cưng chiều, đúng ra phải tổ chức tiệc linh đình mới phải.

 

Thế mà năm nay lại cực kỳ đơn giản.

 

An An nhẹ nhàng giải thích:

“Con muốn giúp ba tiết kiệm tiền.”

Đèn tắt. Trong căn phòng rộng lớn chỉ còn lại ánh sáng nhạt từ nến.

 

Con bé nhắm mắt lại, ước một điều:

“Mong ba và mẹ mãi mãi bên nhau.”

 

Lạ thật — trong lời chúc ấy lại không có bản thân con bé.

 

Tôi cũng không nghĩ nhiều, cúi xuống hôn nhẹ lên má con bé:

“Cưng à, đến cắt bánh thôi.”

 

Lúc mới vào nhà họ Kỷ, tôi chẳng có suy nghĩ gì tốt đẹp.

 

Nhưng sống chung lâu với An An, tôi càng lúc càng thương con bé này.

 

Phải trải qua những gì… thì một đứa bé chưa tới mười tuổi mới có thể hiểu chuyện như vậy?

 

An An còn chưa kịp cắt bánh thì —

Cạch!

Cửa phòng bỗng bật mở…

 

22

 

“Bốp!”

Cánh cửa bị đẩy mạnh mở ra.

 

Một người phụ nữ mặc áo da, đeo kính râm, bước vào.

Móng tay đỏ chót của cô ta ấn vào công tắc trên tường — cả phòng khách lập tức sáng rực.

 

Tiếng giày cao gót gõ từng bước dứt khoát, khóe môi cô ta cong lên, nở một nụ cười khó hiểu:

“Sao tổ chức sinh nhật mà không mời tôi?”

 

Kỷ Tư Viễn nắm lấy tay An An, giọng không mấy thân thiện:

“Hứa Kỳ, cô tới đây làm gì?”

 

Người phụ nữ áo da nhìn tôi một cái:

“Lâu không về, nhà anh xem ra lại náo nhiệt thật đấy.”

 

Tôi nhìn sang An An, mới phát hiện mặt con bé trắng bệch không còn chút máu.

 

Thấy Hứa Kỳ không mang theo quà, thái độ lại cao ngạo, tôi cứ tưởng là dạng họ hàng độc miệng nào đó.

 

“Cô ơi, xin hỏi cô tìm ai?”

 

Sắc mặt cô ta khựng lại:

“Cô gọi ai là ‘cô’?”

 

Rồi cô ta quay sang nhìn An An:

“Con gái ngoan của mẹ, ngay cả mẹ mà con cũng không nhận ra à?”

 

An An sợ hãi nấp sau lưng Kỷ Tư Viễn.

 

Tim tôi lỡ nhịp một cái.

 

Thì ra cô ta… là mẹ ruột của Kỷ Kim An.

 

Vậy cũng có nghĩa là… cô ta chính là vợ cũ của Kỷ Tư Viễn?

 

Nhận ra điều đó, không hiểu sao tôi bỗng thấy hơi khó chịu.

 

Hứa Kỳ tiến lại gần hơn, mùi nước hoa nồng nặc xộc tới:

“Cưng à, nói mẹ nghe xem, ở với ba, có ai bắt nạt con không?”

 

An An hắt hơi hai cái, rồi như chạy trốn mà lao lên lầu.

 

Tôi quay sang Kỷ Tư Viễn:

“Hai người nói chuyện đi.”

 

Anh hơi nhíu mày:

“Em đi đâu?”

 

“Tôi ra ngoài hít thở tí.”

 

Tuy tôi mang danh là mẹ của An An, nhưng tôi vẫn luôn tỉnh táo biết rõ vị trí của mình.

 

Kỷ Tư Viễn đưa áo khoác cho tôi:

“Cũng được, để anh xử lý cô ta.”

 

Tôi sặc nhẹ một cái.

 

“Xử lý cô ta”…

 

Nghe ba chữ đó sao mà ghê rợn vậy?

 

Anh lại hỏi:

“Em không có gì muốn hỏi thêm sao?”

 

“Không… không có.”

 

Thật ra tôi có hơi chột dạ — nếu hai người họ quay lại, thì chẳng phải tôi sẽ bị… đá ra à?

 

23

 

Tôi lượn lờ ngoài phố như kẻ vô hồn, nhất là khi nhìn thấy ngay cả chó cũng có đôi có cặp, lòng tôi càng thêm hiu quạnh.

 

Trời dần tối, tôi không ngờ lại đụng phải… anh rể của mình.

 

Tôi vội kéo mũ xuống thấp, giả vờ không quen biết.

 

“Lưu Nhược.”

 

Thấy tôi không phản ứng, anh ta chạy đến chặn trước mặt:

“Hứa Kỳ là tôi đưa đến đấy.”

 

Tôi: ?

 

Thì ra là anh phá chuyện làm ăn 1 triệu/tháng của tôi?

 

Tôi nhịn một hơi:

“Ồ, cảm ơn nhé.”

 

Anh ta gấp gáp:

“Em phải hiểu, chỉ có anh mới thật lòng với em thôi!”

 

Tôi đã sắp không giấu được thanh đao dài năm mươi mét trong tay áo, bèn giả vờ bước lên, rồi… giẫm thật mạnh vào chân anh ta.

 

Anh ta đau quá ngồi thụp xuống.

 

“Ái… không sao không sao, từ bé em đã nhìn kém, anh không trách đâu.”

 

“Chỉ là… anh vẫn muốn nói: anh sẽ luôn chờ em.”

 

“…”

 

“Anh nói ai nhìn kém cơ?”

 

Một giọng trầm thấp, lạnh lùng vang lên phía sau tôi.

 

Kỷ Tư Viễn bước đến, dắt theo… con chó ngao Tây Tạng nhà hàng xóm.

 

Anh rể tôi lập tức xụ mặt:

“Kỷ… Kỷ tổng, sao… sao anh lại ở đây?”

 

Kỷ Tư Viễn lạnh giọng:

“Sao? Tán tỉnh vợ sếp trước mặt sếp?”

 

Anh rể còn định mở miệng thì…

Gâu!

 

Chú chó ngao bất ngờ lao tới khiến anh ta sợ đến mức chạy té khói, còn rớt lại một chiếc giày.

 

Kỷ Tư Viễn bước đến bên tôi:

“Không sao chứ?”

 

Tôi lắc đầu, buột miệng:

“Anh không đi… ở với vợ cũ à?”

 

Không khí đông cứng lại.

 

Anh nghiến răng:

“Ai nói với em… cô ta là vợ cũ của anh?”

 

Tôi sững người:

“Chẳng lẽ… anh từng có con trước khi cưới?”

 

Một cơn gió nhẹ thổi qua, vài sợi tóc che khuất tầm nhìn.

 

Kỷ Tư Viễn nhìn tôi, ánh mắt tối đi.

Anh áp tay lên đầu tôi, cúi xuống hôn.

 

Tôi bỗng thấy nghẹt thở.

 

Anh dựa trán vào trán tôi, khẽ nói:

“Vốn không định nói, nhưng không muốn em hiểu lầm.”

 

“An An là con gái của anh trai anh — Kỷ Tử Thâm.”

 

Rất ít người biết, Kỷ Tư Viễn có một người anh ruột tên Kỷ Tử Thâm — thể trạng yếu ớt, bệnh tật quanh năm.

 

24

 

Hứa Kỳ từng muốn gả vào hào môn, vì vậy dùng đủ mọi cách để mang thai với Kỷ Tử Thâm.

Nhưng Kỷ Tử Thâm chỉ muốn có con, chưa từng có ý định cưới cô ta.

 

Sau khi An An ra đời, Hứa Kỳ giấu con bé ở nhà bố mẹ dưới quê, dùng con làm công cụ uy hiếp Kỷ Tử Thâm.

 

Ngày nào cô ta cũng gửi cho con gái ăn bánh bao khô cứng — nhưng đứa trẻ mới hơn một tuổi sao mà ăn nổi, chỉ có thể khóc mãi không ngừng.

 

Cuối cùng, Kỷ Tử Thâm mềm lòng, chịu cưới cô ta.

 

Nhưng ngay trước lễ cưới, anh gặp tai nạn xe vì cứu Kỷ Tư Viễn.

 

Căn phòng trong nhà mà không ai được đến gần, thực ra là nơi đặt di vật của Kỷ Tử Thâm.

 

Sau khi anh qua đời, giấc mơ bước vào hào môn của Hứa Kỳ cũng tan vỡ.

Cô ta dứt khoát vứt bỏ con gái trong thùng rác.

 

Chính Kỷ Tư Viễn là người ôm An An về.

 

Nhưng dường như Hứa Kỳ lại ngửi thấy cơ hội kiếm tiền mới, suốt mấy năm nay luôn lấy danh nghĩa An An để vòi vĩnh nhà họ Kỷ.

 

 

Thì ra là vậy.

 

Bảo sao, rõ ràng ai cũng cưng chiều con bé, nhưng trong sự hiểu chuyện và ngoan ngoãn của An An… lại mang theo vẻ dè dặt đầy thương tổn.

 

Nghe xong, lòng tôi càng thêm xót xa.

 

Tôi hít một hơi:

“Anh nói với tôi những điều này làm gì?”

 

Kỷ Tư Viễn gần như tức điên:

“Em là khúc gỗ à?”

 

Tim tôi đập thình thịch:

“Ý anh là… cái đó…?”

 

“Ừ.”

 

Trời tối hẳn rồi, còn đôi mắt anh… lại phản chiếu ánh trăng:

“Anh thích em, Nhược Nhược. Làm vợ thật sự của anh, được không?”

 

Tôi vò góc tay áo, không khỏi phá hỏng bầu không khí:

“Vậy… mỗi tháng em còn được một triệu không?”

 

Xung quanh bỗng im lặng vài giây.

 

Anh cười bất lực, giọng thấp mà quyến rũ:

“Có. Cả phần của anh cũng để em quản.”

 

25

 

Chiều thứ sáu tan học, tôi thấy một bóng người quen đứng trước cổng trường mẫu giáo.

 

Tôi khẽ nhíu mày, đợi lo xong việc của các bé khác, rồi dắt An An đi ra.

 

Hứa Kỳ dập điếu thuốc, trang điểm đậm, nhìn tôi cười:

“Lại gặp rồi.”

 

Tôi cúi người mặc áo khoác cho An An:

“Có gì thì nói, đừng cười kiểu đáng sợ đó.”

 

Nét mặt cô ta khựng lại:

“Kỷ Tư Viễn đâu? Tôi không vào được công ty anh ta, cô dẫn tôi đi.”

 

An An nấp sau lưng tôi, kéo áo tôi căng ra.

 

Ánh mắt Hứa Kỳ nheo lại:

“Đồ trắng mắt, quên ai sinh ra mày rồi à? Có cha dượng mẹ kế rồi là không cần mẹ ruột nữa?

Mày tưởng bọn họ yêu thương mày à? Đợi khi họ có con ruột, sẽ đá mày đi không thương tiếc.”

 

An An run rẩy:

“Mẹ ơi…”

 

Tôi lập tức bảo tài xế đưa con bé lên xe trước.

 

Vừa hay tôi mới mua một chiếc xe mới, đậu ở trường nhưng chưa có dịp chạy thử.

 

Tôi vẫy tay với Hứa Kỳ:

“Đi thôi, tôi đưa cô đi gặp Kỷ Tư Viễn.”

Tôi đoán chắc Hứa Kỳ đến tìm Kỷ Tư Viễn là để đòi tiền.

 

Nói đi cũng phải nói lại — Kỷ Tư Viễn thật sự xui xẻo, người phụ nữ nào tiếp cận anh cũng đều vì tiền.

 

Hứa Kỳ có vẻ không ngờ tôi lại đồng ý đưa cô ta đi dễ dàng như vậy.

 

Cô ta rầm một tiếng đóng sầm cửa xe lại:

“Cô giỏi thật đấy, chưa sinh con mà cũng cưới được Kỷ Tư Viễn.”

 

Rồi thở dài tiếc nuối:

“Vất vả lắm mới sinh được đứa con, mà lại là con gái. Nếu là con trai thì…”

 

“Gì thế?” — tôi ngạc nhiên, vừa đập nhẹ vô lăng —

“Hình như xe có vấn đề.”

 

Thấy tôi xuống xe kiểm tra một mình, cô ta cũng lò dò bước xuống:

“Xe gì mà tệ vậy?”

 

“Tôi nghi bánh sau cán phải đinh, chị xem giúp tôi với?”

 

Cô ta cúi người nhìn thật:

“Đúng là hơi xẹp… ơ…”

 

Vừa nghe thấy tiếng động cơ nổ máy, cô ta ngẩng đầu lên:

“Này, tôi còn chưa lên xe mà!”

 

“Cái chỗ quái quỷ gì đây? Cô tính bỏ tôi lại hả?”

 

“Quả nhiên cô và Kỷ Tư Viễn một giuộc…”

 

 

Còn tôi thì đã lái xe chạy xa từ lúc nào rồi.

 

27

 

Buổi tối, tôi hớn hở kể lại chiến tích cho Kỷ Tư Viễn:

 

“Dám mắng An An của tôi, tôi phải cho cô ta biết thế nào là không còn đường lùi!”

 

“Anh có biết không, lớp trang điểm của cô ta nhòe hết cả, nhìn ghê lắm.”

 

Lúc đó anh đang giúp tôi sấy tóc, những ngón tay thon dài lùa vào mái tóc đen dày, khe khẽ bật cười:

“Làm tốt lắm.”

 

Tôi hùng hồn khí thế:

“Loại người như vậy mà dung túng thì về sau còn rắc rối hơn.”

 

“Anh nói xem, cô ta có khi nào quay lại trường chặn tôi không?”

 

“Không được, tôi phải bỏ tiền thuê hai vệ sĩ mới được.”

 

Tôi nói một hồi, khát nước định lấy ly uống, mới nhận ra — Kỷ Tư Viễn vẫn im lặng từ nãy đến giờ.

 

“Anh… sao vậy?”

 

Anh khẽ cúi mắt nhìn tôi, cứ nhìn mãi đến mức tôi thấy mặt mình nóng lên.

 

“Anh nhận ra… mình cưới được một người vợ rất tốt.”

 

Tôi đẩy anh ra:

“Anh đừng… nói mấy câu sến súa như vậy…”

 

Nhưng anh đã giữ lấy cổ tay tôi, ghì sát tôi vào mép giường, rồi cúi đầu hôn nhẹ.

 

Môi anh mềm, vị như mật ngọt tan ra.

 

Sau đó, quần áo rơi rụng, hơi thở hòa quyện.

Anh khẽ hỏi, giọng khàn khàn vì kiềm chế:

“Được không?”

 

Tôi hơi né tránh ánh mắt:

“Bây giờ… em còn nói không được chắc?”

 

Đúng lúc ấy, cửa phòng vang lên tiếng gõ.

 

“Mẹ ơi, tối nay con ngủ với mẹ được không?”

 

“…”

 

Tối hôm đó, An An đặc biệt quấn lấy tôi.

 

Tôi tưởng con bé bị dọa sợ, nên vừa vỗ nhẹ lưng vừa kể chuyện cổ tích ru ngủ.

 

Con bé khẽ hỏi:

“Mẹ ơi, sau này mẹ và ba có sinh thêm em bé không?”

 

Tôi bẹo nhẹ mũi nó:

“Nói gì vậy? Con chính là bảo bối của mẹ với ba rồi, chỉ có mỗi con thôi.”

 

Nó lí nhí vài câu, rồi ngủ say.

 

28

 

Không ai ngờ, đến chủ nhật, An An mất tích.

 

Con bé từng nói với quản gia rằng muốn sang nhà hàng xóm tìm đồ chơi, sau đó không quay về nữa.

 

Chúng tôi tìm được một tờ giấy nhỏ mà con bé để lại:

 

“Ba mẹ yêu dấu nhất của con,

An An luôn biết con không phải do hai người sinh ra.

Mọi người nói con là kẻ thừa, chỉ cần có con, ba mẹ sẽ không thể hạnh phúc thật sự.

An An mong ba mẹ có thể vui vẻ mãi mãi, rồi sinh một em trai đáng yêu nữa.

Con sẽ ra ngoài kiếm tiền.

Khi con quay về, nhất định sẽ mua cho ba mẹ chiếc bánh sinh nhật ngon nhất.”

 

Chúng tôi hoảng loạn đến mức phát điên.

 

Dọc các con phố tìm đi tìm lại, đồng thời báo cảnh sát.

 

Khi tìm đến nhà Hứa Kỳ, cô ta chỉ thản nhiên nói một câu:

“Liên quan gì đến tôi? Nó cũng chẳng tìm tôi.”

 

Cuối cùng nhận được cuộc gọi báo tin — tìm thấy con bé trước một tiệm bánh mì.

 

Người dơ bẩn, đôi mắt mở to, đang ăn chiếc bánh mà bà chủ tốt bụng đưa cho.

 

Không ai biết con bé đã đi bộ bao xa để đến được đó.

 

Tìm thấy rồi… ba ngày sau, tôi và Kỷ Tư Viễn không nói gì với con bé.

 

Nhưng trong phòng riêng, anh đỏ hoe mắt còn tôi thì khóc liền hai tiếng đồng hồ.

 

29

 

Thật ra, từ lâu tôi đã xem con bé như con ruột của mình rồi.

 

Tối thứ Năm, trời lất phất mưa.

 

Trong phòng làm việc, vang lên tiếng An An nghẹn ngào:

“Ba ơi, con không dám nữa…”

 

Kỷ Tư Viễn thở dài, giọng dịu hẳn đi:

“Nhóc con, giờ ba cưới vợ rồi, cô ấy rất thương con. Nếu con mà không còn nữa, ba cũng không có vợ luôn. Con giúp ba được không?”

 

“Ưm… vậy con có thể sang ngủ với mẹ không?”

 

“…Đi đi.”

 

30

 

Không ai ngờ, chuyện tôi và Kỷ Tư Viễn kết hôn theo thỏa thuận lại bị khui ra.

 

Người bóc chuyện là một nhân viên phục vụ, đăng bài trên mạng:

 

“Các bạn biết tổng giám đốc Kỷ của công ty瑞思 không, vợ anh ta thực chất là người được thuê để chăm con.”

“Hôm đó tôi đang phục vụ món trong nhà hàng thì vô tình nghe được. Thời buổi này chuyện gì cũng có thể xảy ra.”

“Mỗi tháng còn trả lương đàng hoàng, bây giờ vì tiền mà chuyện gì người ta cũng làm được. Đâu như chúng tôi, cả đời làm việc tử tế, lương tâm sạch sẽ.”

“Phu nhân tổng tài mà nhân phẩm vậy đó, đoán chừng ở nhà sống cũng không ra sao, chắc phải hầu hạ cả nhà họ Kỷ.”

“…”

 

Lúc đó, Kỷ Tư Viễn đang… bưng một chậu nước ấm để rửa chân cho tôi.

 

Tôi chìa điện thoại ra cho anh xem:

“Bí mật vỡ lở rồi.”

 

Anh vuốt cằm, đọc kỹ từng dòng:

“Hầu hạ cả nhà?”

 

Lại cúi nhìn chậu nước trong tay, vẻ mặt mờ mịt:

“Bao giờ em mới chịu hầu hạ anh đây?”

 

Nghe tới đây, mặt tôi đỏ bừng, tức muốn bốc khói:

“Anh còn dám nói! Em đã bảo đừng hôn em trước mặt con rồi, sao không chịu nghe hả?”

 

Anh bóp nhẹ má tôi:

“Em dễ thương vậy, anh nhịn không nổi mà.”

 

Mười phút sau…

 

Chúng tôi lại cuốn lấy nhau trên giường.

 

Hình như tôi đã tìm được một điều vui khác ngoài tiền bạc.

 

Nửa đêm.

 

Tôi mệt rã rời.

Còn anh thì sung mãn như hổ.

 

Ăn no uống đủ, anh lôi điện thoại ra bắt đầu chiến đấu trên mạng:

 

“Anh thử nghĩ xem, người khác có thể dễ gì tìm được cô ấy à?”

“Người ta vừa xinh đẹp lại hiền lành, ai biết chừng tên kia mượn cớ con cái để tiếp cận vì mê sắc đẹp thì sao?”

 

Ánh sáng từ điện thoại chói vào mắt tôi.

Tôi giơ tay đập nhẹ một phát:

“Ngủ được chưa?”

 

Anh lập tức rút vào ôm tôi, đặt một nụ hôn mềm lên trán:

“Ngủ ngon.”

 

Một vật lành lạnh được đeo vào ngón tay tôi.

 

Giọng anh trầm nhẹ, gần như thì thầm bên tai:

“Nhược Nhược, mình làm đám cưới thật nhé?”

 

Tôi:

“…Ừ.”

 

– Hoàn –

 


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!