“Phụ hoàng phong ngươi làm thần nữ, ngươi tưởng mình thật sự có thần lực sao? Ngươi lừa người khác thì thôi đi, còn muốn lừa cả ta?”

“Ta cứ thử xem ta không cưới ngươi, rốt cuộc ta có c h ế t hay không!”

Thấy hắn ngay cả mạng sống của mình cũng không màng, ta cũng lười phí lời thêm.

Sư phụ từng nói, phàm là chuyện không khuyên được, không ngăn được, đó chính là mệnh.

Ta nhặt miếng ngọc bội dưới đất lên cất vào lòng, sau đó lại tháo cây trâm ngọc trên búi tóc đưa cho Tần Diên Chi.

“Hôn ước đã hủy bỏ, tín vật định thân tự nhiên cũng nên trả lại.”

Diệp Thanh Nhan nhanh tay đoạt lấy cây trâm ngọc.

“Đồ ngươi đã đeo qua trả lại cho thái tử ca ca làm gì? Hay là ngươi vẫn chưa từ bỏ ý định, còn vọng tưởng thái tử ca ca sẽ thương hại ngươi vài phần?”

“Choang” một tiếng, cây trâm ngọc bị ném xuống đất, vỡ tan tành.

Ta bất lực khẽ thở dài.

Cây trâm ngọc này ta luôn mang theo bên mình, sớm đã nhiễm vận khí của ta.

Nếu Tần Diên Chi nhận lấy, dựa vào vận khí trên cây trâm hộ thể, có lẽ còn có thể giúp hắn sống thêm một thời gian.

Đây vốn là chút tình nghĩa cuối cùng của ta dành cho hắn, xem ra đây chính là số mệnh của hắn rồi.

“Tín vật đã trả lại, bây giờ mời thái tử điện hạ đích thân xé bỏ hôn thư, mọi người hãy làm chứng cho ta, là thái tử điện hạ muốn từ hôn với ta.”

Ta nhìn Tần Diên Chi, cong môi cười.

“Hôn thư một khi bị xé, sau này ta và thái tử điện hạ không còn bất cứ liên quan gì nữa.”

Nghe lời ta nói, Tần Diên Chi lập tức bật cười thành tiếng.

“Khương Hòa, chiêu lạt mềm buộc chặt này đối với ta vô dụng thôi, xé hôn thư chứ gì? Ta chiều ngươi.”

Hắn lập tức sai người từ Đông Cung mang hôn thư về, lại thấy ta rút hôn thư từ trong tay áo hỉ phục ra.

“Ngươi…”

Theo tờ hôn thư cháy thành tro bụi, phúc vận ta cho hắn mượn cũng theo đó mà tiêu tan.

“Vậy xin chúc thái tử điện hạ và Diệp tiểu thư nguyện làm đôi chim liền cánh, trăm năm không rời.”

Tiếng chiêng trống lại vang lên, ta xoay người rời đi.

Diệp Thanh Nhan lại đột nhiên chặn trước mặt ta, giơ tay ngăn lại.

“Khương tiểu thư, nếu ngươi đã cùng thái tử ca ca giải trừ hôn ước, bộ hỉ phục thuộc về thái tử phi trên người ngươi cũng nên cởi ra rồi nhỉ.”

“Người đâu, lột bộ y phục trên người Khương tiểu thư xuống cho ta!”

Vừa dứt lời, mấy tỳ nữ bên cạnh nàng ta lập tức tiến về phía ta.

“Diệp tiểu thư, nếu cô muốn bộ y phục này, cứ đợi ta về thay ra rồi mang đến cho ngươi.”

Ta lạnh lùng nhìn nàng ta.

“Ngươi đừng quên, ta là thần nữ do hoàng thượng đích thân ban tặng, xét về thân phận địa vị, ngươi ngay cả tư cách nâng váy cho ta cũng không có, còn muốn người khác lột đồ của ta giữa thanh thiên bạch nhật?”

Nghe lời ta nói, mấy tỳ nữ kia nhất thời sững sờ tại chỗ, không dám động thủ.

Bị ta làm mất mặt, Diệp Thanh Nhan lập tức tủi thân bật khóc.

Điều này khiến Tần Diên Chi đau lòng khôn xiết.

“Khương Hòa, ngươi chỉ là một kẻ lừa đảo thần minh, thần nữ chó má gì chứ, hôm nay dù có giết ngươi, ta cũng sẽ không gặp phải báo ứng nào cả!”

“Thanh Nhan muốn bộ hỉ phục này, ngươi bây giờ phải cởi ra trả lại cho nàng!”

Có Tần Diên Chi chống lưng, dưới sự ra hiệu của Diệp Thanh Nhan, bốn tỳ nữ xông vào động thủ với ta.

“Các ngươi dám đối xử với ta như vậy, nhất định sẽ hối hận!”

Ta liều mạng giãy dụa, nhưng bộ hỉ phục trên người vẫn bị cưỡng ép lột đi, chỉ còn lại lớp áo lót mỏng manh.

Diệp Thanh Nhan nhận lấy bộ hỉ phục, nhỏ giọng lẩm bẩm một câu.

“Thần nữ cái gì, bị lột đồ cũng có sao đâu?”

Lời vừa dứt, “Ầm” một tiếng, một tiếng sét kinh thiên động địa vang lên, bầu trời lúc này đã đen kịt một nửa.

Một tia sét đánh thẳng xuống vị trí của Diệp Thanh Nhan.

“A—”

3

Đợi khói bụi tan đi, chỉ thấy bốn tỳ nữ vừa lột đồ ta ngã sõng soài dưới chân Diệp Thanh Nhan, miệng hộc máu tươi.

Diệp Thanh Nhan sợ hãi ngã ngồi trên mặt đất, toàn thân run rẩy không ngừng.

Đám đông bị cảnh tượng trước mắt dọa sợ, bất chợt lùi lại, cách xa ta cả trượng.

“Đây là chuyện gì? Lẽ nào Khương Hòa thật sự là thần nữ?”

“Nhưng vừa rồi thái tử điện hạ động thủ với Khương Hòa đâu có sao đâu…”

Mọi người không hiểu, nhưng ta biết nguyên nhân.

Đó là vì lúc Tần Diên Chi dùng ngọc bội làm ta bị thương, hắn vẫn chưa giải trừ hôn ước với ta, tự nhiên sẽ không bị vận khí của ta làm tổn thương.

Nhưng bốn tỳ nữ kia thì không có may mắn như hắn.

Ta nhìn về phía Diệp Thanh Nhan.

“Diệp tiểu thư, làm nhiều điều bất nghĩa ắt tự diệt vong, lại thêm hôm nay ngươi gánh trên lưng bốn mạng người, nếu không mau tích đức hành thiện, sau này e rằng sẽ gặp đại kiếp.”

Diệp Thanh Nhan đột ngột đứng dậy từ mặt đất, chỉ vào ta gầm lên.

“Khương Hòa, ngươi đừng có nói bậy bạ, bọn họ chết thì liên quan gì đến ta? Chẳng qua là mệnh bọn họ không tốt, bị sét đánh trúng thôi.”

“Hơn nữa mỗi năm đều có không ít bá tánh chết vì sét đánh, lẽ nào đều đổ tội lên đầu ta sao?”

Nàng ta trừng mắt nhìn ta đầy ác ý, ta vẫn giữ vẻ mặt thờ ơ.

“Diệp tiểu thư, nếu ta đoán không lầm, trong đất ở hậu viện Diệp phủ chôn không ít thi thể trẻ sơ sinh nhỉ, chỉ là những lớp mỡ của những đứa trẻ đó…”

Lời ta còn chưa nói hết, đã bị Diệp Thanh Nhan cắt ngang.

Đáy mắt nàng ta thoáng qua một tia hoảng loạn.


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!