Nhìn thấy Cố Kinh Cúc quay người lên lầu thay đồ, Tiểu Bảo sốt ruột ôm lấy từ phía sau.

 

Chạy nhanh quá, trượt chân.

 

Lúc rơi xuống hồ bơi, theo phản xạ kéo theo chân Cố Kinh Cúc.

 

Một lớn một nhỏ, cùng rơi xuống nước.

 

“Tiểu Bảo!”

 

Tôi hoảng hốt hét lên.

 

Vội vàng vứt hành lý, nhảy xuống hồ bơi kéo con lên.

 

Hồ này sâu ít nhất cũng một mét hai, cao ngang người thằng bé.

 

________________________________________

 

3.

 

Một tháng trước, tôi dắt Tiểu Bảo về nhà cũ.

 

Mẹ chồng gắp cho tôi miếng cá, cười dịu dàng:

 

“Chi Chi à, con gả vào nhà ta cũng gần sáu năm rồi, cũng nên sinh thêm đứa nữa đi.”

 

Tôi ngoan ngoãn gật đầu:

 

“Dạ mẹ, con biết rồi. Đợi anh Kinh Cúc về, con sẽ nói với ảnh.”

 

Gả vào nhà giàu không dễ.

 

Thật đấy.

 

Tôi với Cố Kinh Cúc đến với nhau theo kịch bản cũ rích.

 

Liên hoan bạn học uống say, tình cờ trong xe, rồi cưới chạy bầu.

 

Nhà tôi không nghèo, thậm chí còn khá giả.

 

Nhưng so với nhà họ Cố, vẫn là kém một bậc lớn.

 

Cố Kinh Cúc là người có trách nhiệm, nên mới cưới tôi.

 

Nhưng tôi biết, ba mẹ anh ta vốn không hài lòng với tôi, chịu nhận tôi làm dâu hoàn toàn vì đứa nhỏ.

 

Ba chồng là tỉnh trưởng của Kinh Châu, mẹ chồng không chỉ xuất thân hào môn, còn là nghệ sĩ múa nổi tiếng.

 

Bà ấy không phải kiểu mẹ chồng độc ác như trong tiểu thuyết, mà là kiểu hổ đội lốt cừu – cười nói dịu dàng nhưng lời nào cũng không cho phép cãi lại.

 

Trước mặt họ, tôi luôn cố tỏ ra ngoan ngoãn, hiểu chuyện, hiếu thảo.

 

Họ cũng không phải người vô lý, không lấy thân phận ra mà làm khó tôi.

 

Chỉ là, tôi mệt rồi.

 

Cái đời sống bị áp lực trong nhà hào môn này, tôi sống đủ rồi.

 

Một ngàn vạn là đủ để tôi và con sống thoải mái ở trời Tây.

 

Tôi không muốn giả vờ nữa.

 

________________________________________

 

4.

 

Tiểu Bảo rơi xuống hồ, hôm đó sốt cao, phải đưa đi viện.

 

Không ngờ thể chất tốt như Cố Kinh Cúc cũng cảm lạnh theo.

 

Ba mẹ chồng biết con trai cưng và cháu nội bị sốt, vội chạy đến bệnh viện.

 

Mẹ chồng sắc mặt không tốt lắm, giọng dịu dàng nhưng chứa đầy trách móc:

 

“Chi Chi à, con trông con kiểu gì vậy, để thằng nhỏ sốt cao đến thế?”

 

Tôi vừa định mở miệng giải thích, Cố Kinh Cúc liền khẽ ho một tiếng, giọng khàn khàn cất lên:

 

“Mẹ, là lỗi của con, con không kịp giữ thằng bé lại.”

 

Mẹ chồng dịu mặt đi phần nào, lườm con trai một cái:

 

“Còn anh nữa, ngày nào cũng bận bịu, mới về nhà là làm cháu tôi té xuống hồ.”


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!