?

Đồ khốn, làm ơn bỏ cái tay ra khỏi người tôi rồi hẵng nói mấy lời đó được không?!

Tôi thật sự muốn tát cho anh một cái.

Nhưng lại sợ anh lấy cớ “bị kích thích” rồi tiếp tục hành sự.

Không chịu nổi nữa rồi!

7 ngày một tuần thì 6 ngày bị hành.

Mỗi lần còn không dưới 2 tiếng.

Nhất định phải chia tay!

Muốn chia tay mà không thể để anh ta chủ động nói trước.

Vậy thì phải tăng độ khó.

Tôi quyết định—

Thêm một lớp nhân vật mới: mê tiền số 1!

07

Sáng sớm, khi tôi tỉnh dậy, bên cạnh đã không còn bóng dáng Bùi Úc Xuyên.

Gần đây quen với việc “làm mình làm mẩy”, phản xạ đầu tiên của tôi là nhắn tin kiếm chuyện với anh.

【Anh yêu ơi, nụ hôn chào buổi sáng của em đâu rồi?】

Tôi vốn ngủ rất say.

Anh có hôn hay không tôi cũng chẳng biết.

Nhưng bất kể có hay không, tôi chỉ cần khăng khăng nói là anh không có hôn là được.

Ở sau màn hình, tôi tha hồ mà diễn.

Ai ngờ chưa kịp đắc ý được một phút.

Bùi Úc Xuyên đã gửi qua một đoạn video.

Tôi sững người.

Video rất ngắn, chỉ một phút.

Trong đó có 10 giây là cảnh anh hôn tôi.

Còn lại 50 giây… là cảnh tôi nhắm mắt… vừa đạp vừa đấm anh – cái người đang cúi xuống hôn lên giữa trán mình.

Tôi: Tự làm tự chịu!

Nhưng mà tôi thật sự không nhớ gì luôn đấy chứ.

Thôi vậy!

Không diễn được nữa thì đổi chiến lược.

Triển khai nhân vật “con gái mê tiền”!

【Anh yêu ơi, tủ đồ của em trống trơn luôn á!】

Tôi chuyển chủ đề một cách mượt mà, bắt đầu gõ ra yêu cầu.

Chữ “muốn cái váy mới của nhà D…” còn chưa gõ xong, tin nhắn của Bùi Úc Xuyên đã tới:

【Quần áo mùa mới của các thương hiệu lớn đang được chuyển tới.】

?

Đúng rồi, mấy món này với anh chỉ là tiền lẻ.

Vậy thì phải tăng độ khó!

【Em muốn cái túi giới hạn phải đặt full giá.】

Bùi Úc Xuyên: 【Ok, giao kèm với quần áo.】

【Em thiếu một chiếc đồng hồ đeo tay đủ sang để ra ngoài.】

Bùi Úc Xuyên: 【Sẽ có người mang mẫu đến để em chọn.】

【Em muốn chiếc xe giới hạn trong gara của anh.】

Bùi Úc Xuyên: 【Được, nhưng phải nhớ lái xe an toàn.】

【Thế… nhà thì sao?】

Bùi Úc Xuyên: 【Nghĩ thông rồi à? Để anh bảo trợ lý Lý gửi danh sách nhà cho em chọn.】

Tôi: 【……】

Tôi xóa đi viết lại, cuối cùng nặn ra được một câu:

【Anh yêu, em vẫn thấy cổ trống quá, cần mấy sợi dây chuyền đá quý để điểm xuyết á~】

Bùi Úc Xuyên:

【Trong tủ đồ của em, bên cạnh có một két sắt nhỏ.

Bên trong là trang sức anh đã mua đấu giá cho em.

Nếu em không thích, vài hôm nữa anh dẫn em đi đấu giá trực tiếp.】

Cái này tôi không có ấn tượng gì hết.

Biết đâu anh ta bịa!

Tôi như bắt được thóp, lập tức nổi giận gõ tin:

【Anh mua từ bao giờ? Sao không nói với em?

Anh đang lừa em đúng không?】

Bùi Úc Xuyên:

【Lần nào anh mua xong cũng nhắn tin cho em.】

Hả?

Tôi lập tức lục lại tin nhắn.

Ờm… quả thật là có thật.

Chỉ là mỗi lần đó tôi đều đang bận việc.

Và trả lời hời hợt kiểu “Ừm ừm” cho qua.

Tôi vừa lật lại tin nhắn, vừa đi tới phòng thay đồ.

Sau đó mở két sắt ra.

Và rồi… bị ánh sáng chói lóa của đống trang sức bên trong làm cho lóa mắt.

Tôi: “……”

Không lẽ…

Bùi Úc Xuyên đã chi tiền cho tôi nhiều như vậy rồi.

Cái hình tượng mê tiền này thật sự có thể khiến anh ta muốn chia tay sao?

08

Tôi thật sự cũng hết cách rồi.

Hay là… nhịn thêm chút nữa?

Dù gì thì Bùi Úc Xuyên cũng chỉ là hơi tự luyến, hơi hay gắt, hơi khó hiểu, hơi nặng đô…

Nhưng mà anh ấy hào phóng thật mà!

Tôi mê mẩn vuốt ve sợi dây chuyền gắn ngọc lục bảo, tự thuyết phục bản thân ráng nhu nhược thêm một chút nữa.

Hay là đặt ra một cái mốc đi – nhịn đến lúc Thẩm Tiện Hoan về nước là chấm dứt.

Lúc đó, cho dù tôi không chủ động đòi chia tay, thì Bùi Úc Xuyên cũng sẽ là người bảo tôi cút đi thôi.

Sau khi tự tẩy não xong, tôi bắt đầu mở danh sách nhà mà trợ lý Lý gửi đến để chọn.

Hồi mới quen nhau, Bùi Úc Xuyên đã nói muốn mua nhà cho tôi.

Nhưng lúc đó tôi còn quá hèn, nghĩ sớm muộn gì cũng chia tay nên không dám nhận.

Còn giờ thì sao?

Bị một gã đàn ông điên cuồng trên giường – tự luyến ngoài đời hành suốt 3 năm trời, tôi chỉ thấy…

Tất cả những thứ này đều là tôi xứng đáng được nhận.

Tôi hí hửng chọn ngay một căn hộ penthouse ở trung tâm thành phố, gửi thẳng cho trợ lý Lý.

Sau đó vui vẻ mở WeChat lướt bảng tin.

Kết quả là… vô tình lướt trúng ảnh Thẩm Tiện Hoan về nước.

Bức ảnh được chụp ở sân bay, Thẩm Tiện Hoan đứng chính giữa, ôm bó hoa, cười rạng rỡ trước ống kính.

Còn ở rìa bức hình, Bùi Úc Xuyên quay đầu sang bên, gương mặt lạnh nhạt lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn.

Nhưng nhìn kỹ thì mới phát hiện — ánh mắt của anh rơi đúng lên người Thẩm Tiện Hoan.

Cái bầu không khí sóng ngầm giữa hai người họ mạnh đến mức làm tất cả bạn bè đi đón trở thành phông nền mờ nhạt.

Người đăng là một bạn học chung trường, không quá thân.

Cô ấy đính kèm một dòng caption đơn giản:

【Trai xinh gái đẹp, chúc 99!!!】

Tôi nhìn chằm chằm vào tấm ảnh, lòng lạnh đi nửa phần.

Xong rồi.

Bao nhiêu tinh thần tự xây dựng coi như đổ sông đổ biển.

Dù trong lòng có hơi khó chịu.

Nhưng biết sao được?

Tôi vẫn là một kẻ nhu nhược mà thôi.

Tiếp tục diễn tiếp vậy.

Diễn đến khi chia tay rồi… thì biến!

09

Tôi đợi đến sáu giờ rưỡi.

Quả nhiên, Bùi Úc Xuyên không về nhà.

Tôi không đổi ý định, bắt đầu “làm mình làm mẩy”:

Từ 【Anh yêu ơi, bao giờ anh về?】

Đến 【Anh yêu, có phải anh không còn yêu em nữa không?】

Chỉ trong vòng 20 phút, tôi đã gửi gần 99 tin nhắn.

Phát huy đến mức tuyệt đối hình tượng bạn gái bám người, không có chính kiến, não cá vàng vì yêu.

Bùi Úc Xuyên chắc chắn đang ở bên Thẩm Tiện Hoan.

Tôi nghĩ lần này chắc phải đợi rất lâu mới được anh ta rep lại, ai ngờ một chuỗi dấu ba chấm liền được gửi đến.

Chậc, đúng là lạnh nhạt rồi.

Không biết tối nay có được chính thức chia tay không nữa.

Vừa nghĩ đến đó, tin nhắn tiếp theo của Bùi Úc Xuyên đã bật ra:

【Em thu dọn đồ đạc đi, chuẩn bị chuyển ra ngoài.】

Chia tay rồi! Cuối cùng cũng tới rồi!

Quả nhiên, sức mạnh của ánh trăng trắng hơn cả tôi tưởng.

Nhưng tôi là một kẻ nhu nhược có nguyên tắc — cần phải chắc chắn.

Tôi hỏi lại:

【Ý anh là sao?】

【Ngoan, đừng giả vờ nữa.

Dạo gần đây em cứ làm loạn, chẳng phải vì chuyện này à?

Câu trả lời của anh là: anh đồng ý.】

Tôi khựng lại, hơi ngẩn người.

Từ bao giờ Bùi Úc Xuyên lại có giác ngộ cao vậy?

Còn biết tôi “làm mình làm mẩy” là để đòi chia tay.

Tôi dè dặt gõ từng chữ:

【Chuyện này… là chuyện gì cơ?】

Vừa gửi đi, anh đã trả lời ngay:

【Chúng ta… tạm thời xa nhau một thời gian đi.】

Trái tim tôi lệch một nhịp.

Sau hơn một tháng trời cố gắng.

Cuối cùng cũng chia tay rồi.

Tôi cảm động đến mức suýt khóc.

Nhưng đồng thời cũng có chút hụt hẫng không tên.

May mà không lâu sau đó, thông báo chuyển tiền từ ngân hàng đã tới —

Ngay lập tức xua tan toàn bộ cảm giác hụt hẫng.

Tôi hạnh phúc đến mức nheo cả hai mắt lại.

Đấy, cái lũ nhu nhược như tụi tôi là vậy đó.

Chỉ cần có chút lợi ích, là quên sạch mọi buồn phiền.

Tôi cười hí hửng nhắn cho Bùi Úc Xuyên:

【Thẩm Tiện Hoan vừa về nước là anh đòi chia tay, tôi nhìn thấu anh rồi.】

【Chia thì chia!】

Gửi xong, tôi lập tức block và xóa luôn anh khỏi danh bạ.

Cầm được phí chia tay rồi thì nên biết điều.

Kẻ nhu nhược này xin chân thành chúc hai người họ trăm năm hạnh phúc!

10

Tôi kéo vali rời khỏi biệt thự trong đêm, trở về căn hộ nhỏ của riêng mình.

Chính thức bắt đầu cuộc sống nằm thảnh thơi vui vẻ.

Ban ngày nhận đơn vẽ tranh, ban đêm đọc sách rồi đi ngủ.

Nửa tháng đầu, tôi tự do đến mức vui phát điên.

Nhưng nửa tháng sau… mọi thứ bắt đầu có chút không ổn.

Rõ ràng mỗi ngày tôi đều online cật lực 12 tiếng, vậy mà không có lấy một ai để trò chuyện bất kỳ lúc nào.

Rõ ràng buổi tối không còn bị ai đó quấy rối, nhưng tôi lại chẳng ngủ ngon được như trước.

Điều quan trọng nhất là… tôi đã thực hiện được giấc mơ “ăn đồ nướng và uống trà sữa tự do”.

Thế nhưng tôi cứ cảm thấy—

Khi không còn phải vụng trộm giấu giếm ai đó mà ăn, thì mấy thứ ấy bỗng dưng cũng kém ngon hơn hẳn.

Những chuyện nhỏ nhặt kiểu này còn rất nhiều.

Tôi không muốn thừa nhận rằng tất cả đều có liên quan đến Bùi Úc Xuyên.

Tôi luôn tự nhủ rằng do mình quá rảnh rỗi mà thôi.

Vì thế, tôi quyết định — tải game chơi cho đỡ buồn.

11

Tôi mua một tài khoản game thật xinh, chính thức bắt đầu hành trình làm game thủ.

Vào trận, người chơi đầu tiên ở hàng 1 chọn xạ thủ Hậu Nghệ siêu nhanh, rồi dùng giọng vịt đực khàn đặc nói với tôi:

“Chơi Tiểu Minh đi!”

Tôi cũng lâu rồi không chơi, thôi thì nghe lời chọn luôn Tiểu Minh cho lẹ.

Lúc ấy tôi còn chưa biết — cái Hậu Nghệ này hội tụ đầy đủ mọi khuyết điểm trong mọi định kiến về kiểu người chơi xạ thủ.

Thích lao lên nộp mạng, thích gào thét, và thích vứt trận.

Cái gì cũng đổ tại người khác, trừ bản thân.

Khi tôi theo anh ta lao lên rồi bị đánh chết cùng nhau, anh ta liền phát ra tiếng “sủa” đầu tiên:

【Hỗ trợ mày biết chơi không đấy?】

Tôi vừa định gõ dấu hỏi, thì Tiểu Kiều trong đội đã thay tôi lên tiếng:

【Mày sát thương không đủ còn đổ lỗi hỗ trợ?】

Thế là Hậu Nghệ và Tiểu Kiều bắt đầu khẩu chiến:

【Cười, tao chưa nói tới mày đấy, mày lên theo thì tao mới chết đấy!】

【Chửi hỗ trợ chửi pháp sư, chỉ không thấy mình gà.

Về nhà xem lại replay đi, đồ chết nhiều.】

Tôi tuy nhu nhược, không giỏi cãi, nhưng giỏi chạy.

Tôi lập tức tắt voice, bỏ mặc con “chó sủa” Hậu Nghệ lại và chuyển sang đi theo Tiểu Kiều.

Tiểu Kiều đúng kiểu nữ hiệp, cứ hồi máu xong là lại lao lên chém.

Kết quả ván đấu đó, cô ấy ăn được kha khá mạng, tôi cũng được không ít điểm hỗ trợ.

Sự thành công của chúng tôi khiến Hậu Nghệ bị kích động.

Hắn sủa không ngừng, chat loạn liên tục.

Tôi chẳng thèm để ý, cứ dứt khoát bám theo Tiểu Kiều.

Tiểu Kiều đúng chuẩn chị đại, lập tức chửi thẳng:

【Con gà đừng lên tiếng.】

Sau đó lại nhắn cho tôi một câu đầy khí phách:

【Tiểu Minh đừng sợ, chị dẫn em thắng trận này.】

Sự che chở của Tiểu Kiều khiến tôi bất giác nhớ về quãng thời gian trước khi chia tay Bùi Úc Xuyên.

Tôi là người nhu nhược, bình thường chơi game một mình đều tắt voice, chặn chat toàn bộ đồng đội.

Chỉ khi nào có Bùi Úc Xuyên bên cạnh thì mới khác.

Ngày trước, anh làm việc trong thư phòng, tôi ngồi bên cạnh chơi game.

Hễ nghe có người chửi tôi.

Là anh lập tức với tay bật toàn bộ voice lên, buông laptop, bắt đầu “bắn” trả.

Và bây giờ, Tiểu Kiều cũng vậy.

Cái cảm giác được người ta bảo vệ ấy—

Khiến “chuột nhỏ” như tôi lại một lần nữa, phải lòng cái game này mất rồi.

12

Sau một trận chiến khó nhằn, Tiểu Kiều kéo tôi vào phòng riêng.

Cô bật voice, giọng nói vang lên—ngạc nhiên thay lại là một giọng nữ trưởng thành, dịu dàng và ấm áp.

【Cưng ơi, có muốn chơi thêm vài ván với chị không?】

Tôi còn đang định gõ “có ạ”, thì Tiểu Kiều lại nói tiếp:

【Chị lớn tuổi rồi, ít ai chơi cùng.

Em có thể đồng hành cùng chị được không?

Chị không để em chịu thiệt đâu, mỗi trận 50 tệ nhé.】

Tôi chơi game chỉ để giết thời gian.

Có một đồng đội vừa giỏi vừa che chở thế này thì còn gì bằng.

Tôi đồng ý ngay, nhưng từ chối lời đề nghị trả phí.

Tiểu Kiều cũng không ép.

Cô chỉ bảo tôi kết bạn WeChat với mình.

Ngay sau đó, không nói không rằng, cô gửi luôn ảnh chụp màn hình số dư tài khoản ngân hàng.

Dãy số 0 dài như sông Hằng khiến tôi ngẩn người.

Hóa ra là gặp được… chị đại đại gia!

Tôi vội vàng từ chối theo bản năng:

【Chơi chung thì được, còn tiền thì chị cất đi ạ.】

Tiểu Kiều có vẻ hơi tiếc, nhưng cũng không nói gì thêm.

Thế là tôi chính thức trở thành “đồng đội ruột” của chị ấy.

Chúng tôi chơi suốt nửa tháng trời.

Vì tính cách hợp nhau nên dần dần cũng biết kha khá chuyện riêng của đối phương.

Tiểu Kiều năm nay 56 tuổi, từ nhỏ đã sống trong nhung lụa.

Là một quý bà vừa có tiền, vừa có thời gian.

Điều khiến chị đau đầu nhất chính là việc… cậu con trai quý báu mãi không chịu kết hôn.

Còn chị thì cũng biết tôi mới chia tay, chơi game chỉ để bản thân bận rộn, không nghĩ ngợi lung tung.

Một lần nọ, Tiểu Kiều vì lo chuyện con trai mà mất ngủ, liền bộc phát cảm xúc với tôi:

【Cưng à, hay chị giới thiệu con trai chị cho em nhé?

Không phải chị tự tâng bốc con mình đâu, nó cao, đẹp trai, có tiền.

Ngoài việc hơi kiêu và ít nói thì chẳng có khuyết điểm gì cả.

Hay là chị gửi ảnh trước cho em xem thử nha?】

【Nếu hai đứa hợp nhau thì chị khỏi phải lo nữa, mà em cũng quên được cái tên bạn trai cũ theo người cũ kia, đúng không?

Một công đôi việc luôn!】

Tiểu Kiều là người từng trải, kinh nghiệm sống có khi còn gấp tôi mấy lần.

Dù ngoài miệng tôi phủ nhận, chị ấy vẫn nhìn thấu—tôi thật sự vẫn còn chút luyến tiếc với Bùi Úc Xuyên.

Nhưng tôi không muốn vừa mới thoát khỏi một hố lại nhảy vào cái khác.

Nên tôi đã dứt khoát từ chối.

Chỉ không ngờ rằng—

Có một lần ngoài ý muốn, tôi lại thực sự… có liên hệ với con trai chị ấy.

13

Một hôm, tôi và chị đại Tiểu Kiều đang mở voice, tung hoành trong Vương Giả.

Ngay giữa pha combat, bên kia của chị đột nhiên ồn ào náo loạn.

Tôi giật bắn người, hoảng loạn lao thẳng vào đội hình địch, “đoàng”—nằm thẳng cẳng.

Tiểu Kiều cũng nhanh chóng nối gót theo sau.

Chưa kịp mở miệng xin lỗi, chị đã lên tiếng:

【Cưng ơi, cái thằng con bất hiếu của chị đột nhiên về nhà.

Chị tắt mic một lúc nha.】

Tôi cuống quýt nói: “Không sao đâu chị!”

Thế nhưng từ sau khi chị tắt mic, phong độ chị lại lên như hổ vồ.

Tôi chơi tướng hồi máu Doria để buff cho chị.

Còn chị cầm Uyển Nhi xông thẳng vào đội địch, trong thế 1 chọi nhiều mà nhờ kỹ năng di chuyển điêu luyện, chị quét sạch 4 mạng rồi còn sống quay về.

Với tư cách là đồng đội tâm huyết, chuyện này nhất định phải tung hô hết mức.

Tôi mở mic, gào lên một tràng như được buff max máu:

【Chị ơi, Uyển Nhi của chị đỉnh quá trời luôn á!

Trình thế này quốc phục cũng phải xách dép!

Tuyển thủ chuyên nghiệp mà thấy chắc xấu hổ đến độ giải nghệ luôn!

Trời ơi, chị chém địch như bổ dưa chuột ấy!

Em nói thật, năm nay KPL (giải chuyên nghiệp) mà không có chị, em tuyệt đối không xem!】

Ai ngờ tôi vừa dứt lời, tướng Uyển Nhi của chị bỗng đứng hình.

Đứng im như tượng.

Và bị team địch đập vài cái là chết ngay.

Tôi lo lắng hỏi:

【Chị bị lag hả?】

Chị Tiểu Kiều gửi một chuỗi dấu chấm lửng.

Trong lúc chờ hồi sinh, chị hỏi:

【Tháng này ngày nào em cũng thức khuya chơi game vậy hả?】

【Đúng mà!

Chị còn lạ gì em, em mất ngủ mà.】

Chị không nói gì nữa, chỉ đánh càng lúc càng dữ dội, một mình gánh cả trận.

Ván đấu kết thúc, quay lại phòng, chị bảo:

【Không chơi nữa, em phải đi ngủ sớm.】

Tôi cảm thấy hôm nay chị Tiểu Kiều hơi là lạ.

Người quen cày đêm như chị mà lại đi khuyên tôi ngủ sớm á?

Chắc bận gì đó rồi.

Tôi cũng ngoan ngoãn gật đầu đồng ý.

Cho đến nửa đêm, chị gửi tin nhắn WeChat tới:

【Cưng ơi, chị vừa đi xem lại lịch sử trận nãy rồi…

Cái thằng con bất hiếu nhà chị chơi đỉnh ghê!

Sau này khỏi phải kéo đại thần trong sảnh, cứ để nó gánh em là được!】

Lúc này tôi mới ngộ ra — đoạn chị tắt mic giữa trận vừa nãy, là con trai chị cầm máy chơi hộ!

Hơi xấu hổ thật… nhưng cũng không nhiều.

Tôi đang kẹt mãi ở mức 80 sao chưa leo nổi.

Mà đã có đại thần miễn phí gánh rồi thì sao từ chối cho được!

Tôi hí hửng đồng ý cái rụp!

14

Chúc chị Tiểu Kiều ngủ ngon xong, tôi trở về giường nhưng cứ trằn trọc mãi không ngủ được.

Đêm càng khuya, những cảm xúc tôi không muốn đối mặt lại âm thầm tràn lên lần nữa.

Tôi mở khóa điện thoại, trong bóng tối, màn hình phát ra ánh sáng xanh nhạt.

Do dự một chút, cuối cùng tôi vẫn nhấn vào mục tin nhắn bị chặn.

Toàn bộ đều đến từ một số quen thuộc.

Dòng đầu tiên là tin được gửi cách đây chưa tới mười phút:

【Không được thức khuya.】

Vẫn là giọng điệu quen thuộc của Bùi Úc Xuyên.

Tôi nghiến răng, đập ngón tay lên màn hình, đọc hết toàn bộ những tin nhắn anh gửi.

Nhiều lắm, nhưng cứ xoay đi xoay lại chỉ có vài nội dung:

【Tại sao lại chia tay?】

【Anh và Thẩm Tiện Hoan không có gì cả.】

【Chúng ta nói chuyện một chút được không?】

Và tối nay là:

【Không được thức khuya!】

Hứ, cứ muốn thức khuya đấy!

Tôi mở to mắt, đỏ hoe, cắm mặt chơi game suốt cả đêm.

15

Lúc tỉnh dậy, trời đã xế chiều, gần 6 giờ.

Tôi gọi đại một phần đồ ăn, gặm được vài miếng cho có lệ.

Sau đó lại tiếp tục chuỗi ngày rong ruổi nơi Hẻm Núi Vương Giả cùng chị đại Tiểu Kiều.

Có lẽ vì tối qua ngủ không đủ giấc nên tôi đánh khá tệ.

Thua thêm một trận nữa, chị Tiểu Kiều thở dài một cái:

【Thôi tạm nghỉ đi, lát nữa cái thằng con bất hiếu nhà chị rảnh, chị gọi nó vào gánh tụi mình.】

Thua mãi cũng mệt rồi, giờ mà có đại thần gánh thì ai mà không gật đầu.

Tôi đồng ý ngay tắp lự.

Tầm 10 phút sau, chị mời một tài khoản vào phòng — ảnh đại diện đen thui, không để tên.

Chị Tiểu Kiều vui vẻ giới thiệu:

【Cưng ơi, đây là con trai chị.

Thích thì chị tặng luôn cho em đó nha~】

Cậu “con trai bất hiếu” kia không mở voice, chỉ đáp lại bằng một chuỗi dấu ba chấm.

Sau đó gõ chữ phản bác:

【Không cần chị tặng.】

Tôi cười gượng, lên tiếng chào một câu lấy lệ.

Rồi ba người cùng vào trận.

Con trai chị Tiểu Kiều cầm tướng đi rừng — Jing.

Lối đánh cực kỳ điêu luyện, liên tục combo những pha mãn nhãn.

Chúng tôi được anh gánh suốt 10 trận liên tiếp, thắng như chẻ tre.

Ban đầu tôi còn khách sáo khen vài câu.

Về sau là hóa thân fangirl full công suất, thổi cầu vồng không ngừng:

【Đại ca Jing ơi, anh ngầu quá trời luôn!

Không có anh bọn em chắc gà què giữa đường mất rồi!】

Ngài Jing đáp lại cực kỳ lạnh lùng, chỉ nhắn đúng một chữ: 【1】

Tôi với chị Tiểu Kiều cũng chẳng bận tâm.

Vẫn tiếp tục vừa tám chuyện đông tây vừa tranh thủ nhồi thêm lời khen cho anh ta.

Cả buổi tối chơi suôn sẻ, chúng tôi cùng nhau leo tới mốc 100 sao.

Đang hăng, tính đánh thêm trận nữa thì đại thần đột nhiên bảo ngừng:

【Muộn rồi, em nên đi ngủ.】

Đúng là con ngoan của chị Tiểu Kiều.

Chắc chắn được dạy nề nếp, biết quan tâm đến bạn chơi cùng mẹ.

Tôi cũng nghe lời, thoát game ngay.

Nhưng mới 11 giờ, tôi – cái đứa hay mất ngủ – lại không tài nào chợp mắt được.

Điện thoại chẳng biết dính vào tay từ lúc nào.

Tôi lại mở mục tin nhắn bị chặn ra.

Ngay lập tức thấy tin mới được gửi cách đây 3 phút:

【Ngủ ngon.】

Nhịp tim tôi bỗng lệch mất một nhịp.

Tôi khẽ cười, đắng chát.

Hóa ra… tôi lại bắt đầu nhớ anh rồi.

16

Suốt một tháng qua, cũng không phải tôi hoàn toàn không nghe ngóng gì về họ.

Từ bảng tin bạn học cũ, tôi vẫn lác đác thấy vài tin tức liên quan.

Nửa tháng trước, Thẩm Tiện Hoan đã đính hôn với một người thanh mai trúc mã “môn đăng hộ đối”.

Vì vậy… tôi tuyệt đối không được có dù chỉ một chút cảm tình.

Ngay từ khi rơi vào mối quan hệ sai trái này, tôi đã biết sớm muộn gì cũng đi đến kết cục như thế.

Đây là điều… tôi buộc phải chấp nhận.

17

Tôi vẫn tiếp tục chơi game cùng mẹ con chị Tiểu Kiều.

Trong lúc chơi thì náo nhiệt, hào hứng vô cùng.

Nhưng cứ mỗi lần thoát game, lại rơi vào khoảng trống lạnh lẽo và cô đơn.

Tôi cố gắng kìm nén những cảm xúc dâng trào không ngừng ấy.

Thế mà cuối cùng vẫn bị chị Tiểu Kiều phát hiện.

Chị nhắn tin qua WeChat, dịu dàng hỏi han:

【Gặp chuyện gì buồn sao, cưng?】

【Có gì cần giúp, cứ nói với chị nhé.】

Chị Tiểu Kiều dịu dàng quá, khiến tôi không kìm được, trút hết mọi cảm xúc đang dồn nén.

Chị lắng nghe rất kiên nhẫn, sau đó còn mắng Bùi Úc Xuyên vài câu “đồ tra nam” thay tôi.

Lại còn an ủi, vỗ về tôi từng chút một, mềm mỏng mà ấm lòng.

Khi thấy tâm trạng tôi khá hơn, chị còn đùa cho tôi bật cười:

【Cách tốt nhất để quên đi một mối tình thất bại, là bắt đầu một mối tình mới.

Cưng à, con trai bất hiếu của chị, em có muốn không?】

Tôi đang sụt sịt bỗng phá lên cười, buột miệng nhắn lại:

【Muốn chứ, tối nay chị hỏi xem anh ấy nghĩ sao nhé.】

18

Tối hôm đó, lúc đang chơi game, chị Tiểu Kiều bỗng lôi chuyện “gả con trai” ra nhắc lại với “con trai bất hiếu” của mình.

Suốt thời gian qua chơi game cùng nhau, tôi cũng hiểu sơ sơ tính cách của anh ấy.

Kiểu người đó, nghe xong chắc chắn sẽ thả một chuỗi dấu chấm lửng cho qua chuyện.

Nên tôi cũng hùa theo trêu đùa cho vui:

【Chị Tiểu Kiều nói sẽ tặng anh cho em đó nha.

Ngày mai nhớ đến cho em kiểm hàng đấy nhé, không đẹp trai là em trả về đấy!】

Không ngờ… anh ấy không gửi dấu chấm lửng.

Mà lại gõ ra một dấu hỏi to đùng:

【Thế còn bạn trai em đâu?】

【Xấu quá nên em đá rồi.】

Anh ấy im lặng một lúc, sau đó gửi thêm một câu:

【Nếu anh còn xấu hơn cậu ta thì sao?】

Tôi cười toe toét gõ lại:

【Không sao, nể mặt chị Tiểu Kiều em sẽ miễn cưỡng chấp nhận.】

Vừa gõ xong, giữa đường giữa trụ, mid map nổ combat.

Cuộc nói chuyện lập tức bị cắt ngang.

Sau khi team tôi quét sạch team địch, tôi còn đang hưng phấn vì vừa ăn được một mạng.

Bỗng nhiên, “con trai bất hiếu” kia nhắn một câu:

【Vậy thì ngày mai, không gặp không về.】

Tôi chẳng để tâm mấy.

Chỉ có chị Tiểu Kiều là hét ầm lên trong voice:

【Tôi đồng ý hôn sự này!

Yên tâm, chuyện này cứ để chị lo!】

Tôi và chị Tiểu Kiều ở cùng thành phố.

Cũng vì vậy mà dạo gần đây chị mới cứ luôn miệng nói muốn “tặng con trai” cho tôi.

Và thế là, trong lúc tôi còn đang ngơ ngác—

Chuyện xem mắt đã bị chị đại… chốt kèo luôn rồi.

19

Sáng sớm, tôi bị chị Tiểu Kiều gọi điện đánh thức.

Chị ấy gửi tôi một địa chỉ.

Là một nhà hàng năm sao, dạng phải đặt trước mới có chỗ.

Chị Tiểu Kiều dặn:

【Bảo Bảo à, em đừng lo vấn đề an toàn, ở đó an ninh nghiêm ngặt lắm, nếu tên con bất hiếu đó dám động tay động chân, em cứ hét lên hoặc đá thẳng vào chỗ hiểm, đừng nể mặt chị nhé!】

Tôi lên tiếng yếu ớt:

【Có được đổi ý không ạ?】

Chị Tiểu Kiều dứt khoát:

【Không được.】

Tôi: 【……】

Rồi rồi!

Đã sắp xếp hết cả rồi, thì đi theo quy trình gặp mặt một lần vậy!

20

Tôi đến nhà hàng đúng giờ chị Tiểu Kiều đã hẹn.

Nhìn quanh một vòng, tôi mới phát hiện… hơn nửa số đàn ông ở đây đều mặc sơ mi trắng – quần tây đen.

Y chang mô tả “con trai bất hiếu” mà chị Tiểu Kiều đưa.

Tôi lập tức loạn cả mắt.

Nhìn ai cũng thấy giống “con trai cưng nhà chị Tiểu Kiều”.

Tôi vội nhắn chị:

【Nhiều người mặc giống vậy quá chị ơi.】

Chị Tiểu Kiều đáp lại liền:

【Người đẹp trai nhất chính là nó!】

Vậy thì tôi phải nhìn cho kỹ.

Tôi đảo mắt một vòng, và rồi — nhìn thấy một người đàn ông quen thuộc đến xuất thần.

— Là Bùi Úc Xuyên.

Anh mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen ôm lấy đôi chân dài thẳng tắp.

Dáng người cao lớn, từng bước đi đều thẳng tắp như tùng xanh.

Tóc đen rũ nhẹ trước trán, đôi mắt sâu thẳm, sống mũi cao thẳng.

Cả người anh tỏa ra khí chất “chớ có lại gần”.

Nhưng khi nhận ra ánh nhìn của tôi, đôi mắt đen đó lập tức khóa chặt lấy tôi.

Anh cong môi, cười khẽ, rồi mấp máy miệng:

“Tụng Tụng, anh tìm được em rồi.”

Ngay sau đó, anh sải bước đi thẳng về phía tôi.

Tôi hoảng loạn, muốn tìm đường chuồn, nhưng tốc độ của anh lại nhanh hơn tôi một bước.

Anh giữ lấy cổ tay tôi, ép tôi ngồi xuống ghế.

Cười cười, giọng vừa âm u vừa châm chọc:

“Không phải cố tình đến gặp tôi à? Sao lại chạy?”

Tôi cúi đầu, lẩm bẩm phản kháng:

“Gặp gì mà gặp, tôi tới… xem mắt.”

Sắc mặt Bùi Úc Xuyên lập tức sầm xuống.

Anh nghiến răng, nói từng chữ:

“Vậy em có biết tên người em sắp xem mắt là gì không?”

Ngay lập tức, tôi có dự cảm không lành.

Tay run run mở điện thoại, nhắn cho chị Tiểu Kiều:

【Chị ơi, con trai chị tên gì vậy?】

【Bùi Úc Xuyên, dễ nghe không?

Chị phải lật cả tuần từ điển mới đặt được đấy~】

Tôi: 【……】

Trời sập thật rồi.

Sao có thể trùng hợp kiểu này được chứ?

Tôi nghẹn lời, mãi mới thốt ra nổi một câu:

“Hiểu lầm, tất cả đều là hiểu lầm…”

“Hiểu lầm?” – Anh cười khẩy, – “Vậy chia tay cũng là hiểu lầm à?”

“Chia tay thì không phải…” – Tôi cúi đầu, nhẹ giọng giải thích.

Bùi Úc Xuyên hít sâu một hơi, tức đến mức tóc cũng dựng đứng.

Tôi cứ tưởng anh sẽ tức giận bỏ đi.

Nhưng anh cố giữ bình tĩnh, trầm giọng hỏi:

“Nói đi, tại sao em đòi chia tay?”

Tôi – kẻ nhu nhược – cũng có lúc nổi giận:

“Không phải chính anh nói sao?

Thẩm Tiện Hoan vừa về nước, anh đã bắt tôi dọn ra khỏi nhà, còn bảo ‘chia tay một thời gian’.

Đừng giả vờ nữa, anh thích Thẩm Tiện Hoan thì cứ thừa nhận đi.

Huống chi hai người sắp kết hôn rồi, còn đến đây làm phiền bạn gái cũ làm gì?”

Càng nói, tôi càng uất ức.

Nước mắt cứ thế trào ra.

Bùi Úc Xuyên luống cuống.

Anh ngồi sát lại, vội vàng lau nước mắt cho tôi:

“Anh chưa từng nói chia tay!

Trước ngày cưới không được gặp mặt là kiêng kị trong phong tục.

Em bỏ đi mất, anh biết cưới ai đây?

Còn Thẩm Tiện Hoan — cô ta có hôn phu, anh thì có em.

Anh không thích cô ta.”

Tôi đỏ mắt ngẩng lên nhìn anh.

Anh tiếp tục:

“Em quấn lấy anh cả tháng trời, chẳng phải muốn cưới anh sao?

Anh đã chuẩn bị mọi thứ đâu vào đấy rồi, sao phải chia tay?”

Tôi sụt sùi, bực mình:

“Khi nào tôi nói muốn cưới anh hả?”

Mặt Bùi Úc Xuyên hết đen rồi trắng, nhíu mày:

“Không muốn kết hôn mà còn nũng nịu kiểu đó hả?

Ngày nào cũng quấn lấy người ta, ai mà chịu nổi chứ!

Em ngày nào cũng làm nũng như thế, đương nhiên là muốn kết hôn rồi, anh mới chuẩn bị đám cưới sẵn!”

Tôi trợn mắt:

“Anh gọi cái đó là làm nũng á?”

“Chứ không phải à?” – Anh nghiêm túc – “Nếu không thì sao em không đi làm nũng với người khác?”

Tôi nghẹn lời:

“Thế trong nhóm chat của anh, anh nói bị phiền vì tôi kiểm tra thì sao hả?”

Bùi Úc Xuyên khựng lại khi đang lau nước mắt cho tôi.

Ánh mắt lóe lên, tai hơi đỏ, có vẻ ngại ngùng:

“Vì em ngày nào cũng quan tâm, anh nghĩ chắc là em yêu anh thật.

Nên… anh chỉ khoe khoang một chút thôi.”

“Thế còn câu ‘em mà còn kiểm tra thì anh đá em luôn’?”

Bùi Úc Xuyên rầu rĩ, ấm ức:

“Lúc đó anh tưởng em thích anh, hóa ra không phải.

Đám bạn anh gọi anh là ‘chó liếm’, anh tức.

Sau đó, mỗi lần lên giường anh đều cố hết sức để em yêu anh thật lòng.

Yêu rồi, anh mới dám khoe.”

Tôi: “……”

Nên ba năm nay cái eo tôi khổ là vì thế hả?

Tôi giận tím mặt, túm lấy hông anh nhéo một cái:

“Tôi không thích cái ‘cố hết sức’ của anh chút nào.

Anh mà không tiết chế, tôi nhất định không lấy anh!”

“Á á á, đau!

Tụng Tụng ơi, ý em là… em đồng ý lấy anh rồi đúng không?”

“……”

“Ngày mai mình đi đăng ký nhé?”

“……”

“Tụng Tụng, trả lời anh đi mà!”

“Không.”

“Vậy khi nào thì đi đăng ký?”

Tôi bật cười, hừ một tiếng:

“Xem biểu hiện của anh thế nào đã.”

Lúc này, ánh đèn trong nhà hàng dịu nhẹ, tiếng nhạc êm ái vang lên.

Còn tôi, sau bao ngày chất chứa cảm xúc… cuối cùng cũng thấy lòng nhẹ bẫng.

21

Khi chị Tiểu Kiều biết “tên bạn trai cũ tra nam” của tôi chính là Bùi Úc Xuyên,

Chị chỉ sững người đúng vài giây, sau đó liền cười hí hửng nói:

“Con trai bất hiếu à, con yêu đương dốt vừa thôi.

Yêu ba năm mà không dắt về cho mẹ gặp một lần.

Người ta bỏ con là đúng rồi!

Cũng may có mẹ, không thì đời này con không tìm lại được vợ đâu!”

Tôi cúi đầu cười nhẹ,

Không kể ra chuyện năm đó tôi từng từ chối gặp phụ huynh.

Thôi thì, tội này… để Bùi Úc Xuyên gánh vậy!

Tóm lại là — cuối cùng tôi và Bùi Úc Xuyên đã suôn sẻ hóa giải hết mọi hiểu lầm.

Kể từ khi biết anh thật ra ngoài lạnh trong nóng, miệng thì độc mà lòng thì mềm, tôi cũng không còn yếu đuối khi đối diện với anh nữa.

Còn anh, cũng bắt đầu biết kiềm chế.

Từ sáu lần một tuần, giảm còn ba.

Cả hai càng lúc càng thấu hiểu nhau hơn.

Tình cảm cũng vì thế mà sâu đậm thêm từng chút.

Và rồi, vào một ngày xuân rực rỡ hoa nở đầy trời, tôi đã đồng ý lời cầu hôn của anh.

Mối tình sai lầm – rồi đúng lại từ đầu của chúng tôi…

Cuối cùng cũng có một cái kết viên mãn.

Phiên ngoại: Bùi Úc Xuyên

Năm ba đại học, tôi làm một chuyện cực kỳ ngu ngốc.

— Tưởng rằng Ôn Tụng thầm thích tôi.

Lúc đó, đúng ngay lúc Thẩm Tiện Hoan tự ý phá vỡ thỏa thuận hai bên về chuyện hôn nhân, lén quen bạn trai.

Tôi không muốn mình bị kém thế.

Nên khi tưởng nhầm Ôn Tụng yêu thầm tôi, tôi liền vênh váo nói: “Đồng ý để cô ấy theo đuổi”.

Không ngờ, mới yêu không bao lâu, tôi đã phát hiện một sự thật đau lòng —

Cô ấy hoàn toàn không yêu tôi.

Nhưng mà tôi sĩ diện.

Quan trọng hơn là… cô ấy dễ thương, lại nhút nhát.

Nếu rời xa tôi, chắc chắn sẽ bị người ta bắt nạt.

Giờ không thích tôi không sao, sau này thích là được.

Vì vậy, tôi cầu cứu đám anh em chơi chung từ nhỏ.

Sau một tràng cười vào mặt tôi, bọn họ cũng cho tôi vài “chiêu giữ người yêu”.

Một là, chăm sóc toàn diện — cả thể chất lẫn tinh thần.

Ví dụ như: Cô ấy mê mấy món ăn vặt không lành mạnh.

Thì phải quản!

Nhưng không được quá nghiêm.

Thỉnh thoảng cũng phải giả vờ không thấy, để cô ấy lén ăn cho đỡ thèm.

Vì vậy, mỗi lần cô ấy “trộm ăn”, tôi đều giả vờ không biết.

Hai là, không tiếc tiền với cô ấy.

Tôi đưa thẻ phụ cho cô ấy.

Thấy trang sức nào hợp liền mua về.

Nhà cửa cũng bảo cô ấy cứ tự chọn.

Nhưng không hiểu sao… cô ấy lúc nào cũng tỏ ra lạnh nhạt với mấy chuyện đó.

Phiền thật!

Ba là, tôi không giỏi ăn nói, bạn bè bảo nên lấy hành động bù lời nói.

Cái này không cần tụi nó nhắc.

Tôi “hết mình” trên giường vốn đã là chuyện thường ngày rồi.

Dù sao thì cô ấy cũng rất thích, lần nào cũng nũng nịu với tôi.

Tóm lại, ba năm nay tôi cần mẫn chăm chút tình yêu với Ôn Tụng theo đúng “bí kíp”.

Không thể tin được là, có tác dụng thật.

Tôi cảm nhận rất rõ — cô ấy bắt đầu yêu tôi rồi.

Ví dụ như, cô ấy bắt đầu “kiểm tra tôi về nhà” hằng ngày.

Lại còn… chủ động tiêu tiền của tôi nữa.

Điều này có nghĩa gì?

Tức là cô ấy yêu tôi đấy!

Mà yêu rồi thì chắc chắn là muốn cưới.

Không sai được.

Thế là tôi bắt đầu âm thầm chuẩn bị đám cưới.

Nhưng đúng lúc đó, đám bạn thân kéo tôi đi đón Thẩm Tiện Hoan ở sân bay.

Ngay khi đang mệt mỏi đứng chờ, tôi nhận được tin nhắn kiểm tra từ Ôn Tụng.

Tôi không nhịn được, lỡ nhắn lại nói về chuyện đám cưới.

Theo lời người lớn dặn, trước ngày cưới nên hạn chế gặp nhau.

Anh nghĩ rằng chỉ cần tạm thời không gặp mặt, đợi cưới xong là ổn.

Chưa kịp giải thích rõ ràng thì…

Sân bay chết tiệt ấy tín hiệu quá kém, tin nhắn cứ quay vòng hoài không gửi được.

Tôi nghĩ thôi, về nhà rồi nói chuyện trực tiếp sau.

Kết quả vừa ra khỏi sân bay đã thấy tin nhắn từ Ôn Tụng:

“Chia tay đi.”

Chuyện quái gì vậy?!

Trời như sập xuống trước mắt tôi.

Tôi gọi ngay cho cô ấy.

Nhưng hệ thống báo — số máy đã bị chặn.

Cả cuộc đời tôi — vợ tôi — bị cô ấy chặn luôn rồi!

Tôi chạy về nhà.

Nhưng về đến nơi cũng chẳng thấy bóng dáng cô ấy đâu.

Tôi tìm tung cả thành phố…

Cuối cùng lại tìm thấy cô ấy — qua điện thoại của mẹ tôi.

Thế mới nói…

Trời cao có mắt!

Tình duyên trời định, chính là đây!


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!