5

“Trẫm nhất định phải đem ngươi băm thây vạn đoạn!”

Bùi Dục giật lấy trường kiếm bên hông Ngự Lâm quân, như cơn cuồng phong lao thẳng về Trường Thanh Cung.

Phía sau, vô số người hốt hoảng đuổi theo.

“Hoàng thượng, xin ngài cẩn thận. Đao kiếm không có mắt, lỡ làm ngài bị thương thì biết làm sao cho phải…”

Thế nhưng khi thanh kiếm còn đang kề trên cổ Thẩm Tố Trân, Bùi Dục đã đột ngột phun ra một ngụm máu lớn, rồi ngất lịm đi.

Hoàng đế hôn mê là đại sự. Thái hậu và Trường Lạc Công chúa vội vàng chạy đến Trường Thanh Cung, triệu tập toàn bộ thái y trong Thái Y Viện.

Các thái y dùng hết mọi biện pháp, nhưng vẫn không thể khiến Bùi Dục tỉnh lại.

“Bẩm Thái hậu, Công chúa, long thể bệ hạ đây là tâm bệnh.” “Tâm bệnh thì phải dùng tâm dược mới chữa được.”

Thái hậu và Công chúa đều lo lắng đến cực điểm.

Trong cơn hôn mê, Bùi Dục lại rơi vào ác mộng, mồ hôi lạnh đổ đầy đầu, miệng không ngừng lẩm bẩm điều gì đó.

Thái hậu cau mày, vẻ mặt lo âu. “Trường Lạc, hoàng huynh con đang nói gì vậy?”

Trường Lạc Công chúa sợ đến mức sắp bật khóc. Nàng cúi sát lại nghe, sắc mặt lập tức thay đổi.

“Diêu Diêu… là Diêu Diêu…”

“Mẫu hậu, hoàng huynh đang gọi Văn Hoàng hậu. Văn Diêu chính là tâm bệnh của hoàng huynh đó.”

Thái hậu xưa nay vốn không ưa ta, cho rằng ta là hồng nhan họa thủy, mê hoặc Bùi Dục đến mức không màng triều chính, chỉ biết yêu ta một người.

Từ khi Bùi Dục đưa ta vào cung. Bà hết lần này đến lần khác đối đầu với ta.

Nhưng mỗi một lần như thế, Bùi Dục đều không chút do dự, đứng ra che chở cho ta.

Lâu dần, Thái hậu cũng lười can dự thêm vào.

Nay vì ta đột nhiên biến mất, Bùi Dục lâm một cơn trọng bệnh, nỗi căm ghét trong bà đối với ta lại lần nữa bị khơi dậy.

“Đều là do Văn Diêu con tiện nhân đó!”

“Nếu không có nàng ta, con trai ta sao lại lâm vào tình cảnh như hôm nay!”

“Người đâu, đi đem Thẩm Tố Trân tới đây. Truyền ý chỉ của ai gia, phong nàng làm Thẩm phi, dọn vào Trường Thanh Cung hầu hạ hoàng thượng.”

“Ai gia không tin, có mỹ nhân trong lòng, Bùi Dục còn có thể không quên được con tiện nhân kia!”

“Mẫu hậu, chuyện này e là không ổn…”

Trường Lạc Công chúa cau mày, muốn nói lại thôi.

“Hoàng huynh nếu biết được, nhất định sẽ nổi giận. Huynh ấy coi Văn Hoàng hậu như bảo vật trong tim, trước kia đã không cho Thẩm Tố Trân xuất hiện trước mặt Hoàng hậu, lại càng không cho phép bất kỳ ai nhập cung làm phi. Nếu huynh ấy biết chuyện này, e rằng…”

“Ai gia là mẫu thân của nó, chuyện này ai gia nói là quyết định!”

Trường Lạc Công chúa bất lực lắc đầu, nhìn Bùi Dục đang hôn mê, chỉ có thể thở dài một tiếng.

Những chuyện xảy ra trong Trường Thanh Cung, Bùi Dục hoàn toàn không hay biết.

Hắn rơi vào một giấc mộng.

Mơ thấy lần đầu tiên gặp ta.

Ta vốn là một con xà yêu ngàn năm tu luyện dưới chân Thanh Thành Sơn. Tám năm trước, hắn vô tình bị yêu tà làm bị thương, chính ta đã dùng tu vi của mình cứu hắn một mạng.

Hắn vừa gặp đã đem lòng yêu ta. Không hề bận tâm ta là xà yêu, nói muốn cưới ta làm thê tử, muốn đưa ta về nhà, muốn cùng ta bên nhau trọn đời.

Thế nhưng thiên đạo ở trên. Người và yêu, vốn dĩ không thể yêu nhau.

Khi ấy, ta đã từ chối hắn.

Thế nhưng Bùi Dục lại cố chấp không hối hận, ngày nào cũng xuất cung chờ ta.

Về sau ta bị người khác hiểu lầm làm bị thương, hắn liều mạng xông tới cứu ta.

Rõ ràng ta là xà yêu, vậy mà trong mắt hắn, ta vẫn chỉ là một nữ tử yếu đuối, cần được hắn che chở.

Ngày qua ngày. Ta cũng dần dần sinh tình với hắn.

Ngày ta gật đầu đồng ý gả cho Bùi Dục, hắn vui mừng như một đứa trẻ, nói sẽ cho ta một hôn lễ long trọng, phong quang rực rỡ. Bảo ta không cần phải ngưỡng mộ bất kỳ nữ nhân nào trên đời.

Ta cười hỏi hắn: “Nhưng ta vốn chẳng phải nữ tử phàm trần. Ta là xà yêu, chàng không sợ ta sao?”

“Diêu Diêu, trẫm yêu nàng đến vậy, sao có thể sợ nàng được?”

Bùi Dục ôm chặt ta vào lòng, dịu dàng nói: “Dù nàng là yêu, cũng là một con yêu tốt. Trẫm phải bảo vệ nàng cho thật tốt, không để kẻ xấu làm tổn thương nàng.”

Tám năm sau đó. Hắn quả nhiên nói được làm được.

Ta từng nghĩ, chúng ta thật sự sẽ giống như lời hắn hứa, một đời một kiếp chỉ có hai người, ân ái bên nhau đến bạc đầu.

Cho đến khi Thẩm Tố Trân xuất hiện.

Bùi Dục gặp Thẩm Tố Trân trong một buổi yến tiệc trong cung.

Khi ấy, Thái hậu vừa ép đưa cháu gái ruột của mình lên long sàng không bao lâu, Bùi Dục đã trở mặt với Thái hậu, đôi bên lạnh nhạt suốt một thời gian dài.

Thái hậu tức giận đến đau đầu. Nghe nói Thẩm gia có một tiểu thư tính tình nhu hòa, dung mạo lại thấp thoáng giống Văn Hoàng hậu.

Vì thế, Thái hậu liền sai người đưa Thẩm Tố Trân tiến cung.

Ban đầu, Thái hậu định dùng màn mỹ nhân này để hoàn toàn đoạt lấy trái tim Bùi Dục. Không ngờ cuối cùng lại thành ra mất cả người lẫn thế cục.

Trong yến tiệc cung đình hôm ấy, Bùi Dục chỉ liếc mắt nhìn Thẩm Tố Trân một lần, ánh mắt đã bị nàng hút chặt. Nàng mặc váy trắng, thân hình mảnh mai yếu mềm, dưới mưa bụi hoa hạnh, dáng múa uyển chuyển tựa liễu trước gió.

Khi đó ta đang bế quan tu luyện, suốt mười ngày liền không gặp Bùi Dục. Hắn liền sủng hạnh Thẩm Tố Trân, rồi đem nàng giấu trong Thính Phong Tiểu Trúc. Lại còn ban cho nàng thân phận bạn đọc của công chúa để che mắt người ngoài.

Bùi Dục quả thực che giấu rất kín kẽ. Hắn chưa từng ở lại Thính Phong Tiểu Trúc quá lâu, nhiều nhất cũng chỉ hai canh giờ. Cho dù sau khi cùng Thẩm Tố Trân triền miên, hắn vẫn rất nhanh quay về bên ta, ôm ta ngủ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nếu không phải lần ấy ta đột nhiên nhận ra có điều bất thường, cố ý đánh đổ chân nến, thiêu rụi Cung Kính Nguyệt. Có lẽ đến giờ, ta vẫn còn bị che mắt trong bóng tối.

Nhưng mọi chuyện, đến đây đã kết thúc.

Rời khỏi hoàng cung, ta quay về ma đạo. Thật sự đoạn tuyệt tình cảm, tiếp tục con đường tu luyện của mình.

Trước khi gặp Bùi Dục, ta chỉ còn nửa bước nữa là có thể tu luyện thành tiên. Thế nhưng người đời vẫn thường nói, chỉ mong uyên ương, chẳng cầu thành tiên.

Ta vì muốn nếm trải mùi vị của tình yêu, mà từ bỏ con đường tu tiên. Giờ nghĩ lại, quả thực được chẳng bù mất.

Hay tin ta quay về ma đạo, vị Thiết Thụ tinh ngàn năm không nở hoa kia, vậy mà kinh ngạc đến mức thật sự nở hoa.

6

Hắn cười lớn, vui mừng gọi ta: “Văn Diêu, cuối cùng ngươi cũng quay đầu rồi. Tám năm trước ta đã biết, ngươi nhất định sẽ trở về!”

Ta nhìn hắn, trong lòng dấy lên nghi hoặc, liền hỏi vì sao hắn lại chắc chắn đến như vậy.

Hắn chỉ cười, lắc đầu.

“Ta cũng từng yêu một phàm nhân, cũng giống như ngươi, từng bị phàm nhân phản bội.”

“Người đời vẫn nói lòng người dễ đổi. Trái tim của phàm nhân, vốn là thứ không đáng tin cậy nhất trên thế gian.”

“Văn Diêu, ngươi tính tình thuần thiện, tuyệt đối không thể dung thứ cho sự phản bội ấy. Quay về ma đạo, cũng chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.”

Chớp mắt, ta đã ở ma đạo tròn một tháng.

Ban đầu, ta vẫn thỉnh thoảng nhớ đến Bùi Dục, không biết hiện giờ hắn ra sao, đã tỉnh lại hay chưa.

Hắn yêu thích Thẩm Tố Trân đến vậy, nay Hoàng hậu không còn, hẳn là sẽ phong nàng làm Hoàng hậu mới.

Nhưng điều ta không ngờ tới là, tiểu hồ điệp tinh lại chạy tới truyền tin cho ta.

“Văn Diêu, hoàng đế nhà ngươi giết người rồi!”

“Hắn vốn là một minh quân, giờ lại biến thành bạo quân. Cả triều văn võ đều đang bàn tán xôn xao đó!”

Nghe nói Bùi Dục hôn mê suốt năm ngày mới tỉnh lại.

Sau khi tỉnh dậy, hắn liên tục đòi tìm Hoàng hậu, lại phát hiện Thẩm Tố Trân y phục xộc xệch, ở bên cạnh mình.

Lúc ấy hắn mới biết, trong lúc mình hôn mê, Thái hậu đã tự ý phong nàng làm Thẩm phi.

Bùi Dục long nhan đại nộ.

“Đều là do tiện nhân ngươi!”

“Nếu không phải ngươi viết bức thư đó cho Diêu Diêu, chọc nàng tức giận bỏ đi, nàng tuyệt đối sẽ không rời bỏ trẫm!”

“Ngươi còn mơ tưởng nhập cung làm phi sao. Nằm mơ!”

Bùi Dục hạ lệnh cho người đánh nàng một trận thừa sống thiếu chết, rồi tống vào lãnh cung.

Thẩm Tố Trân khóc đến mức lê hoa đái vũ (người phụ nữ khóc rất đẹp, nước mắt rơi lã chã nhưng vẫn mang vẻ, Yếu đuối, Đáng thương, Khiến người khác dễ mềm lòng), quỳ sụp xuống đất.

“Hoàng thượng, ngài không thể làm như vậy!”

“Thần thiếp đã là phi tử của ngài, huống chi… thần thiếp đã mang long thai rồi!”

Bùi Dục sững người. “Ngươi nói cái gì?”

Thẩm Tố Trân tưởng rằng Bùi Dục sẽ vì đứa trẻ mà mềm lòng. Nàng nắm lấy tay hắn, dẫn hắn chạm lên phần bụng hơi nhô ra của mình.

“Có lẽ là thiên ý, để thần thiếp mang long thai của ngài. Đợi đứa trẻ chào đời, ngài sẽ không còn cô độc nữa…”

Nàng chỉ mải đắm chìm trong niềm vui mang thai. Hoàn toàn không nhận ra, trong ánh mắt Bùi Dục đã dâng lên một tia sát ý.

“Thật sao?”

Bùi Dục cười lạnh, đưa tay bóp cằm Thẩm Tố Trân. “Trân nhi, ngươi không nghe lời.”

Thẩm Tố Trân còn chưa kịp phản ứng, Bùi Dục đã rút dao găm, hung hăng đ/â/m thẳng vào bụng nàng, máu tươi lập tức trào ra.

Thẩm Tố Trân gào lên một tiếng thảm thiết, không dám tin cúi đầu nhìn xuống.

“Tại sao…”

“Hoàng thượng, đó là con của ngài…”

Máu đỏ tươi bắn lên mặt Bùi Dục, hắn giống như một ma đầu giết người không chớp mắt.

“Trẫm đã nói rồi, ngoài Diêu Diêu, không ai được phép sinh con cho trẫm.”

“Cái gì mà Thẩm phi. Ngươi cho rằng trẫm thật sự yêu ngươi sao. Chẳng qua chỉ vì ngươi có vài phần giống Văn Diêu mà thôi, vậy mà còn mơ tưởng ngồi lên ngôi Hoàng hậu!”

“Người đâu, kéo Thẩm Tố Trân xuống, làm thành nhân trư!”

Thẩm Tố Trân dù thế nào cũng không ngờ. Đứa trẻ trong bụng nàng không những không đổi lấy vinh hoa phú quý. Mà trái lại, còn trở thành bùa đòi mạng của chính nàng.

Sắc mặt Thẩm Tố Trân tái nhợt, ôm chặt bụng gào khóc thảm thiết.

“Bùi Dục! Ngươi không thể đối xử với ta như vậy!”

“Chính ngươi đã nói, ngươi mê luyến thân thể ta nhất, hận không thể chết trên giường của ta, lẽ nào ngươi đã quên hết rồi sao?”

“Đồ súc sinh! Vì Văn Diêu tiện nhân đó, ngay cả con ruột của mình cũng dám giết, ngươi không phải người…”

Giọng Thẩm Tố Trân dần dần xa đi. Cho đến khi hoàn toàn biến mất.

Chỉ còn Thính Phong Tiểu Trúc heo hút, vọng ra những tiếng kêu thảm khốc đến rợn người.

Từ đó về sau, cái tên Thẩm Tố Trân trở thành nỗi ám ảnh trong hoàng cung, ai nghe thấy cũng biến sắc.

Mỹ nhân năm nào, cuối cùng hóa thành một kẻ đáng thương không còn hình người.

Hậu cung của Bùi Dục đến đây hoàn toàn trống rỗng.

Đã hơn một tháng liền, hắn không hề lâm triều.

Mặc cho Thừa tướng dẫn đầu bá quan văn võ quỳ gối thỉnh cầu, mong hắn để tâm đến triều chính, hắn cũng không buồn ngẩng đầu lên.

“Diêu Diêu đã không còn, trẫm giữ lấy thiên hạ này thì còn có ích gì?”

Thái hậu đấm ngực dậm chân, than khóc thảm thiết.

“Lời thuật sĩ quả nhiên đã ứng nghiệm rồi. Văn Diêu đúng là họa thủy, khiến Đại Chu diệt vong!”

Nghe nói Thái hậu cũng vì tức giận mà lâm bệnh, vẫn phải cố gắng chống đỡ thân thể, buông rèm nhiếp chính.

Còn Bùi Dục, trong lòng chỉ có một ý niệm duy nhất, đó là tìm ta.

Hắn ôm chặt chiếc cốt tiêu kia, ngồi trong Trường Thanh Cung, hết lần này đến lần khác gọi tên ta.

“Diêu Diêu, nàng chỉ đang giận dỗi trẫm thôi, đúng không?”

“Nàng nhất định chưa đi, chưa rời bỏ trẫm. Nàng chỉ là đi bế quan tu luyện mà thôi. Đúng rồi, nhất định là đang bế quan tu luyện.”

Cung nhân đến hầu hắn dùng bữa. Bùi Dục liền nổi cơn lôi đình.

“Các ngươi nói khẽ thôi. Làm kinh động đến Hoàng hậu tu luyện, trẫm sẽ không tha cho các ngươi!”

Cung nhân nhìn nhau không nói nên lời, cuối cùng chỉ có thể lặng lẽ thở dài. Ai cũng biết, Hoàng đế đã điên rồi.

Hắn tóc tai xõa rối, ngồi suốt đêm này sang đêm khác tại nơi ta từng bế quan tu luyện. Không ngừng thử thổi chiếc cốt tiêu kia.

Thế nhưng mặc cho dùng bao nhiêu sức lực, chiếc cốt tiêu vẫn không phát ra nổi một tiếng.

“Diêu Diêu, nàng yêu trẫm như vậy, nhất định sẽ không rời bỏ trẫm, đúng không…”

“Cốt tiêu không thổi được, chỉ là nó hỏng rồi, hỏng rồi thôi…”

Nói đến đây, Bùi Dục đỏ hoe mắt, ôm đầu khóc nức nở.

Có lẽ hắn đã nhớ lại những lời ta từng nói năm xưa.

7

Chiếc cốt tiêu này, vốn đã bị ta thi triển pháp thuật. Chỉ cần hắn thổi vang, bất kể khi nào, ta đều sẽ xuất hiện bên cạnh hắn.

“Nếu cốt tiêu không vang, chỉ có một khả năng duy nhất. Đó là chàng đã phụ lòng hoặc đa tình, trái với lời hứa ban đầu, và từ đó về sau, chàng sẽ vĩnh viễn không tìm được ta nữa.”

Những lời ấy không ngừng vang vọng trong đầu hắn.

Bùi Dục khóc như một đứa trẻ tuyệt vọng. Hắn quỳ sụp xuống đất, hết lần này đến lần khác cầu xin.

“Diêu Diêu, trẫm biết sai rồi. Nàng quay về được không…”

“Chỉ cần cho trẫm gặp lại nàng một lần thôi, một lần cũng được…”

Ba tháng sau.

Bùi Dục bỗng nhiên như tỉnh ngộ, bắt đầu vực dậy tinh thần.

Hắn không còn ngày ngày đứng canh trước cửa Trường Thanh Cung nữa, mà dần khôi phục dáng vẻ như trước, ăn mặc chỉnh tề.

Chỉ có một điều khác biệt. Bùi Dục bắt đầu triệu kiến đủ loại giang hồ thuật sĩ. Bắt đầu cầu tiên vấn đạo, luyện đan tu pháp.

Tất cả chỉ vì Thu Từ từng đến gặp hắn.

“Hoàng thượng, nếu người yêu Văn Hoàng hậu đến vậy, cũng biết nàng là xà yêu, vậy vì sao lại không chịu vì nàng mà trả giá tất cả?”

“Văn Hoàng hậu đã quay về ma đạo. Chỉ cần hoàng thượng tìm được con đường tiến vào ma đạo, người vẫn có thể gặp lại nàng.”

Lời nói ấy đối với Bùi Dục, chẳng khác nào cọng rơm cứu mạng, thắp lên một tia hy vọng.

“Đúng vậy. Chỉ cần trẫm có thể tiến vào ma đạo, nhất định sẽ gặp lại Diêu Diêu!”

Hắn thực sự trở thành một bạo quân.

Để tìm kiếm dược liệu luyện đan, hắn không tiếc bóc lột, vơ vét khắp nơi, khiến dân gian oán thán ngút trời. Để xây dựng cung điện luyện đan, hắn không tiếc đại hưng thổ mộc. Để tìm kiếm lối vào ma đạo, hắn phái hết tốp này đến tốp khác tiến vào núi sâu rừng rậm.

Người trong hoàng cung đều thì thầm. “Bạo quân đã tẩu hỏa nhập ma rồi. Đại Chu sắp diệt vong đến nơi!”

Chỉ có một thuật sĩ họ Thẩm, đặc biệt nịnh bợ, cúi đầu uốn gối.

Lần này vào cung, hắn tự xưng đã luyện thành một loại tiên đan thượng hạng. Chỉ cần uống vào, nhất định có thể thành tiên.

Bùi Dục không hề do dự, kích động nuốt ngay viên đan dược ấy. Hoàn toàn không nhìn thấy, nơi khóe mắt thuật sĩ họ Thẩm thoáng hiện một tia độc ác đắc ý.

“Hoàng thượng, thần đã cho người âm thầm dò xét, dường như đã tìm được lối vào ma đạo. Xin hoàng thượng chớ kinh động người khác, hãy theo thần cùng đến xem.”

Bùi Dục xưa nay vốn thông minh.

Thế nhưng, một khi liên quan đến Văn Hoàng hậu, hắn liền đánh mất lý trí.

Không chút do dự, Bùi Dục theo Thẩm thuật sĩ bước vào mật đạo.

Càng đi sâu, hắn càng cảm thấy không ổn.

Đến khi Bùi Dục kịp phản ứng, hắn đã phát hiện trên cổ mình đang kề một lưỡi dao sắc bén.

“Chó hoàng đế! Hôm nay chính là ngày chết của ngươi!”

Thẩm thuật sĩ khổ tâm mưu tính suốt bấy lâu, cuối cùng cũng lừa được Bùi Dục tới nơi này. Hắn không thèm giả vờ thêm nữa, lộ ra bộ mặt thật.

“Bùi Dục, chính ngươi đã chiếm đoạt con gái ta, hại chết đứa trẻ trong bụng nó, lại còn biến nó thành nhân trư!”

“Đồ chó má! Ta đã thề với trời, đời này nhất định phải chặt đầu ngươi xuống, báo thù rửa hận cho con gái ta!”

Lúc này Bùi Dục mới hoàn hồn, sắc mặt trắng bệch.

“Ngươi… ngươi là phụ thân của Thẩm Tố Trân?”

“Chuyện năm đó đều là do Thẩm Tố Trân hãm hại Hoàng hậu. Đó chẳng qua là hình phạt nàng ta đáng phải nhận… a!”

Thẩm thuật sĩ cười lạnh, trở tay một đao đ/â/m xuyên ngực Bùi Dục. Lưỡi dao vừa rút ra, lại tiếp tục đ/â/m mạnh thêm một nhát nữa.

“Hình phạt đáng phải nhận?”

“Vậy kết cục của ngươi hôm nay, chẳng phải cũng là hình phạt đáng phải nhận sao!”

Bùi Dục đau đớn đến sống không bằng chết. Máu từ nhiều vết thương không ngừng trào ra, cuối cùng hắn không còn chống đỡ nổi, thân thể đổ sụp xuống đất.

“Xin ngươi… tha cho ta một mạng. Ngươi muốn hoàng vị, cứ việc lấy đi…”

“Trẫm… trẫm còn phải đi tìm Diêu Diêu. Trẫm không thể chết được!”

Trong mắt Thẩm thuật sĩ, hận ý càng lúc càng sâu.

“Lúc ngươi sai người hại chết con gái ta, nó cũng từng cầu xin như ngươi bây giờ. Khi đó, ngươi có từng tha cho nó không?”

“Ngươi chưa từng cho nó một con đường sống. Tàn nhẫn đến cực điểm, còn biến nó thành nhân trư!”

“Nếu hôm nay ta tha cho ngươi một mạng, ta không xứng làm phụ thân của Trân nhi!”

“Chó hoàng đế, đền mạng đi!”

Ngày ấy, trên người Bùi Dục có thêm hơn ba mươi lỗ máu. Trái tim cũng bị đ/â/m xuyên, máu thịt be bét.

Trước khi chết, ánh mắt hắn vẫn cố chấp nhìn về phía lối ra của mật đạo. “Diêu Diêu, là trẫm có lỗi với nàng…”

Khi thi thể được người ta phát hiện. Trong tay Bùi Dục, vẫn còn siết chặt chiếc cốt tiêu không thể thổi vang kia.

Bùi Dục chết rồi.

Còn ta, khi nghe tin ấy, trong lòng đã không còn gợn sóng.

“Mỗi người đều có số mệnh của riêng mình. Có lẽ, đó chính là số của hắn.”

Từ ngày quay về ma đạo, ta đã đoạn tuyệt tình ái.

Vài ngày trước, lại được Quan Âm điểm hóa, cuối cùng đắc đạo thành tiên.

Bùi Dục là ai, đã không còn quan trọng nữa.

Cái gọi là tình yêu, rồi cũng sẽ dần dần phai nhạt.

Ba mươi năm sau, ta lĩnh thiên mệnh, một lần nữa hạ phàm.

Chỉ là khi quay lại nhân gian, ta phát hiện Đại Chu đã đổi triều thay đại rồi.

Bùi Dục của năm xưa, sớm đã hóa thành một nắm bụi trần. Tan biến đến không còn dấu vết.

Nào ngờ, trên đường trở về thiên đình, ta lại bị quỷ sai của minh giới ngăn lại. Họ nói, có một hồn phách đứng chờ nơi cầu Nại Hà suốt ba mươi năm.

Hắn nhất quyết không chịu quên tiền trần, cũng không thể vượt qua Vong Xuyên (Vong Xuyên là dòng sông ở Minh giới (Âm phủ), nơi linh hồn phải đi qua trước khi đầu thai chuyển kiếp.)

Vì thế, Minh Vương sai người đến tìm ta, muốn ta đi gặp hắn một lần.

Khi ta đặt chân đến minh giới, Bùi Dục vẫn giữ nguyên dáng vẻ thê thảm trước lúc chết. Toàn thân bê bết máu, hơn ba mươi lỗ máu trên người, ánh sáng cũng có thể xuyên qua.

Khoảnh khắc hắn nhìn thấy ta, cả người sững lại.

“Diêu Diêu… cuối cùng ta cũng đợi được nàng…”

“Đợi bao nhiêu năm như vậy, ta chỉ muốn nói một câu xin lỗi, mong nàng tha thứ.”

“Nếu có kiếp sau, ta nguyện dùng cả đời để chuộc tội…”

Ta lặng lẽ nhìn hắn, khẽ mỉm cười.

“Ta đã đắc đạo thành tiên. Sẽ không còn kiếp sau nữa.”

“Bùi Dục, hãy quên ta đi.”

“Hãy bước vào luân hồi chuyển thế. Nhớ kỹ kiếp sau, làm một người biết giữ lời hứa.”

(HOÀN)


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!