2
Tỉnh dậy sau một giấc ngủ, ta phát hiện mình đã xuyên thư.
Ta trở thành Hoàng hậu của một nước.
Đúng lúc công công đưa tới cho ta một bát canh tránh thai.
Chuyện này lập tức khiến ta hứng thú.
Dù sao ta cũng là một blogger ẩm thực chuyên ngành Trung dược.
Mấy tháng nay ta đang mải mê nghiên cứu phương pháp chế biến các món ăn thời cổ đại.
Ta vừa ngửi.
Trời đất ơi.
Sao mùi vị của bát canh này lại kỳ lạ thế này?
Ta ngửi kỹ lại lần nữa.
Hóa ra là thiếu đương quy!
Ta nổi giận.
Ngự Thiện Phòng lẽ nào muốn tạo phản!
Thế là ta bắt thị nữ dẫn đường, chạy thẳng đến đó mắng cho bọn họ một trận xối xả mới hả giận.
Nấu một bát canh cũng không nên hồn.
Thật không biết đám này có phải đi cửa sau vào không nữa!
Còn về kẻ đầu sỏ Lăng Duệ, ta chỉ muốn nói: thật là vô liêm sỉ!
Bản thân không biết dùng biện pháp an toàn à.
Cứ hở ra là bắt nữ nhân uống canh tránh thai!
3
Trở lại trong cung, ta bắt đầu hồi tưởng lại nội dung của cuốn sách này.
Trong truyện, Hoàng thượng e dè thế lực gia tộc Hoàng hậu quá lớn.
Vì để củng cố thực lực của bản thân, hắn yêu cầu Hoàng hậu phải uống canh tránh thai sau mỗi lần thị tẩm.
Khổ thân nguyên hậu lại một lòng có tình với Hoàng thượng, để đến nỗi cả đời không con, sống một kiếp u uất không vui.
May mắn thay, kết cục cuối cùng là chết già.
Ở chốn thâm cung này, đó đã là một cái kết không tệ.
Haizz.
Câu “Vô tình nhất là nhà đế vương” quả nhiên không sai chút nào.
Nhưng mà, hiện tại ta đâu phải là Hoàng hậu thật sự.
Là một blogger ẩm thực tận tâm với nghề, Hoàng thượng này sao có thể thơm ngon bằng mỹ vị nhân gian được.
4
Sau trận đại náo lần trước của ta, người trong Ngự Thiện Phòng đã bị sàng lọc và thay mới toàn bộ.
Giờ phút này, ta đang cầm một cuốn sổ nhỏ, ghi lại cách làm món “Tôm phượng vĩ dứa chiên xù”.
Ngay lúc ta đang mải nhớ xem nên cho dứa vào trước hay cho tôm vào trước, Du Quý phi đã đến.
“Chà, Hoàng hậu nương nương thật có nhã hứng.”
“Lại đích thân giá lâm Ngự Thiện Phòng.”
Trong truyện, Du Quý phi là tử địch của Hoàng hậu.
Phụ thân nàng ta là Tả tướng, còn phụ thân của Hoàng hậu là Hữu tướng.
Nói một cách đơn giản, nếu ta không phải Hoàng hậu, thì ngôi vị đó ắt hẳn là của nàng ta.
Nhưng trước mỹ thực thì không phân biệt ngươi ta.
“Du mỹ nhân, mau tới đây, mau tới nếm thử món tôm dứa này!”
Dứa là cống phẩm, số lượng ít ỏi đáng thương, bình thường chỉ cung cấp cho Hoàng đế và Hoàng hậu.
Du Quý phi nghe ta gọi cũng không chút khách khí.
Không nói một lời liền bắt đầu ăn.
Cuối cùng, hai chúng ta vừa uống rượu mơ ủ, vừa xử lý gần hết cả một đĩa lớn tôm phượng vĩ dứa chiên xù.
“Hoàng hậu nương nương, Quý phi nương nương, đây là ngọ thiện Hoàng thượng ngự điểm, cái này…”
Tiểu thái giám đến bưng đồ ăn mặt mếu xệch, trông như sắp khóc đến nơi.
Ta ợ một cái no nê, chỉ vào hai con tôm còn lại trong đĩa.
“Ngươi xem, không phải vẫn còn lại hai con tôm sao?”
“Nương nương, thế này không ổn…”
“Một đấng nam nhi như hắn sao lại còn kiêu kỳ hơn cả nữ nhân?”
“Kìa, bên đó còn cái đầu dứa.”
“Bày lên trang trí là được rồi.”
“Cứ nói đây là món ăn mới.”
Nghe nói hôm đó Hoàng thượng long nhan đại duyệt.
Hắn còn khen món này “không thấy dứa mà vẫn có hương thơm thanh mát của dứa”.
Ngự trù còn được ban thưởng không ít.
Ta đã nói rồi mà.
Vị Hoàng thượng này chắc chắn đầu óc không được lanh lợi cho lắm.
5
Lúc ta xuyên qua đây đang là những ngày hè oi ả nhất.
Thời tiết vô cùng oi bức.
Thời cổ đại lại không có điều hòa hay quạt máy.
Một kẻ dễ đổ mồ hôi như ta đã bị nóng đến mức hoài nghi nhân sinh.
Mặc trên người bộ váy dài tay dài thượt này, dù cho có là lụa thượng hạng cũng không chịu nổi tiết trời này!
“Hà Diệp, tìm cho ta cây kéo.”
Hà Diệp là nha hoàn thiếp thân của Hoàng hậu từ khi mới sinh ra, một lòng trung thành hiếm có.
Nhưng xem ra bây giờ, nàng ấy quá mức tuân thủ quy củ.
“Hoàng hậu nương nương, thế này còn ra thể thống gì nữa…”
Hà Diệp thất kinh hồn vía trước hành vi của ta.
Ta cúi đầu nhìn bộ y phục đã bị cắt ngắn đến bắp tay và bắp đùi, phất tay ý bảo nàng đừng hoảng hốt.
Trời hè nóng bức mặc quần đùi áo cộc mới thoải mái chứ.
Cuối cùng ta phải cam đoan chỉ mặc thế này khi ở trong phòng và không có người, Hà Diệp mới miễn cưỡng thỏa hiệp.
Ta để trần cánh tay, vắt chân, ăn dưa hấu ướp lạnh, lại thêm có người quạt bên cạnh mới cảm thấy mát mẻ hơn một chút.
Ngay lúc ta đang mơ màng sắp ngủ, Hà Diệp nhận được thông báo, nói rằng các phi tần đến thỉnh an.
Ta giật mình, đang định chạy đi thay đồ, cửa đã bị Du Quý phi, cái đồ láu cá này, đẩy ra.
Nói mới nhớ.
Từ sau khi ta và Du Quý phi cùng nhau ăn món tôm dứa, quan hệ của hai chúng ta đã trở nên thân thiết hơn.
Nhưng tình cảnh hiện tại vô cùng khó xử.
Ta để lộ cả cánh tay và bắp đùi, cùng đám phi tần đứng đầu là Du Quý phi bốn mắt nhìn nhau.
May mắn thay trong phòng đều là nữ nhân.
Ta giả vờ bình tĩnh vơ lấy áo khoác choàng lên người.
“Các vị đến rồi à, không cần đa lễ, đều lại đây ngồi đi.”
Các phi tần ai nấy đều ngây người nhìn ta, như thể vừa phát hiện ra một vùng đất mới.
Mà ta cũng nhân cơ hội này quét mắt một vòng dàn hậu cung của Hoàng đế.
Chẳng trách nam nhân nào cũng muốn làm Hoàng đế.
Cái phúc được hưởng tề tựu thế này, ta là nữ nhân mà còn thèm…
Ngay lúc ta đang chìm đắm trong nhan sắc, có người lên tiếng.
“Hoàng hậu nương nương là chủ Lục cung, người mặc đồ không ra ngô ra khoai như vậy, còn ra thể thống gì nữa!”
Người nói là Hiền phi, tên thật Triệu Khả Du, phụ thân là Hàn lâm Y quan sứ.
Chức quan không nhỏ.
Trong truyện nàng ta cũng là một người kiêu ngạo lẫy lừng.
Mỹ nhân nói chuyện quả nhiên không giống người thường.
Đến cả bộ dạng tìm ta gây sự cũng đẹp động lòng người đến thế.
Ta nhìn một vòng những mỹ nhân yểu điệu thục nữ, đẫy đà tròn trịa này.
Dù phấn son cũng không che được mồ hôi đang đầm đìa.
Ta xua tay cho các cung nữ lui ra, tiện thể đóng chốt cửa lớn.
Ta ra hiệu mọi người ngồi quây thành một vòng tròn, bắt đầu tỉ mỉ phổ cập cho họ về ưu điểm của quần đùi áo cộc.
May mà dân phong Đại Ngụy khá thoáng.
Mặc dù các mỹ nhân nghe hiểu hay không thì ta không rõ, nhưng ai nấy đều cảm thấy vô cùng mới lạ.
Nói suông không bằng hành động!
Thế là ta kéo Du Quý phi, người tỏ ra hăng hái nhất, vào sau bình phong để trải nghiệm đầu tiên.
Xoẹt xoẹt xoẹt.
Tấm vải lụa thượng hạng dưới đường kéo thần tốc của ta đã biến thành áo cộc và váy ngắn.
Làn da mịn màng bóng loáng này.
Đôi chân thon dài cân đối này.
Ta nhìn đến mức mặt già này cũng phải đỏ bừng, chỉ thiếu nước chảy máu mũi.
Ta thầm chửi Lăng Duệ, gã tra nam khốn kiếp.
Hậu cung ba ngàn mỹ nữ.
Đúng là diễm phúc không cạn.
Cuối cùng sự thật thắng mọi lời nói.
Mùa hè chính là hợp nhất với dưa hấu và áo cộc.
Các phi tần thấy vậy cũng lần lượt xếp hàng chờ ta cắt sửa.
Ngay cả Hiền phi bảo thủ nhất cũng đổi giọng.
Ngày hôm đó, ta chìm đắm trong vẻ đẹp của những thân thể lộ ra mà không thể tự thoát ra được.