Tiêu Trọng An chẳng lẽ vẫn luôn theo dõi ta từ lúc trốn khỏi cung?
Vậy thì những lúc ta lang thang khắp nơi, đi ăn trộm khắp nơi, đều bị hắn thấy hết rồi?
Mất hết cả mặt mũi!
Ta tức tối nói: “Ăn xin thì sao! Ta có ăn lấy một hạt gạo nhà họ Tiêu nhà ngươi đâu! Cần gì ngươi cười nhạo ta!”
Tiêu Trọng An bặm môi, nghiến răng nghiến lợi: “Thật sự là đi ăn xin? Thế còn Lý Vân Hành? Hai người không phải tình sâu nghĩa nặng, sống chết không rời sao? Hắn để ngươi sống ra nông nỗi này à?”
Ta còn chưa kịp trả lời—
Đã thấy ánh mắt hắn lộ vẻ vui mừng.
Hắn dứt khoát nói: “Vậy thì chắc chắn Lý Vân Hành chết rồi!”
Ta giận điên lên, nhảy cẫng: “Hắn còn sống ngon lành! Ngươi đừng nguyền rủa người ta!”
Tiêu Trọng An lôi ta ra ngoài, lạnh lùng cười: “Nếu vậy thì hắn càng đáng chết.”
Hắn chán ghét mà ném ta vào bồn tắm, bảo ta mau tắm rửa sạch sẽ.
Hắn đứng bên ngoài bình phong, không chịu đi.
Ta nghe hắn gọi Lý A cha và một ám vệ đến, hạ giọng hỏi mấy câu gì đó.
Mơ hồ ta còn nghe thấy tên Mộc Dao và Lý Vân Hành.
Ta vội trèo khỏi bồn, nhẹ nhàng áp sát bình phong nghe lén.
Giọng Tiêu Trọng An âm u vang lên: “Đi báo cho Mộc Dao, giao dịch giữa ta và nàng ấy từ nay chấm dứt. Bảo nàng ta âm thầm tìm Thẩm Nguyên Hi, vậy mà dám lừa ta bảo người đã chết! Kết quả thì sao—chính nàng ta lại đang thân mật qua lại với Lý Vân Hành.”
Tên ám vệ bên cạnh Lý A cha nhận lệnh, lập tức rời đi.
Ta ngồi sau bình phong, thầm nghĩ—Tiêu Trọng An lại từng sai Mộc Dao tìm ta?
Tìm ta để làm gì?
Chẳng lẽ định bắt ta ói hết số cơm ta ăn suốt mấy năm nay ra trả?
Nằm mơ đi! Giờ thành phân bón rồi!
Ta cứ mải nghĩ vẩn vơ.
Ngẩng đầu lên—Tiêu Trọng An đã đứng ngay trước mặt ta từ lúc nào.
Hắn nhíu mày nhìn ta, lạnh giọng hỏi: “Gương mặt ngây thơ vô tội thế kia, lại đang nghĩ trò quỷ gì nữa đấy?”
Ta giật mình: “Sao ngươi nói giống hệt Lý Vân Hành thế!”
Ta quay đầu tìm cái gương đồng bên bồn tắm, soi kỹ một hồi, muốn xem cái “gương mặt ngoan ngoãn” trong lời bọn họ rốt cuộc trông ra sao.
Trong gương, ta chăm chú nhìn đông ngó tây, vẻ mặt tò mò chẳng giấu nổi.
Ta với tỷ tỷ có nét rất giống nhau.
Chỉ là tỷ xinh đẹp kiều diễm như đóa hoa nở rộ.
Còn ta thì trắng trẻo hơn một chút, gần đây lại được tẩm bổ nên mặt đã có tí thịt, má phúng phính.
Ta thử làm mặt hung dữ trước gương!
He he, cũng khá dọa người đấy chứ.
Tiêu Trọng An ném cho ta một chiếc áo khoác, phủ lên người ta.
Hắn mím môi, liếc mắt nhìn qua người ta thật nhanh rồi mới lên tiếng: “Mới rời khỏi ta có một năm mà đã gầy thế này. Ta thấy ngươi cũng đừng cố chấp với Lý Vân Hành nữa, hắn không phải người thích hợp.”
Hắn ấn ta ngồi xuống ghế, ra lệnh cho người mang trà và điểm tâm vào.
Ta vừa uống trà, hắn vừa lau tóc cho ta.
Thấy ta không nói lời nào, hắn gõ gõ lên đầu ta, giận dữ nói: “Nói đi! Ngươi nghĩ gì đấy! Con gái lớn rồi, còn đứng trước mặt ta với bộ đồ ướt nhẹp, chẳng có chút cảnh giác nào cả.”
Ta ngẩng đầu, vô tội đáp: “Im lặng là đồng ý mà! Lý Vân Hành đúng là không thích hợp.”
Dù sao hắn cũng đã đi làm nam sủng cho Mộc Dao rồi, còn bàn tới chuyện gì mà nhân duyên.
Tiêu Trọng An khựng lại.
Ánh mắt hắn như mặt hồ phẳng lặng, đổ xuống khiến ta ngây người.
Bị hắn nhìn như vậy, ta quên cả việc đang uống trà.
Ngón tay cái của hắn khẽ lướt qua khóe môi ta.
Tiêu Trọng An nhặt chút vụn bánh từ miệng ta ra, chậm rãi nói: “Nếu đã biết Lý Vân Hành không phải người phù hợp, vậy có phải nên tìm một người khác? Một người hiểu rõ gốc tích của ngươi, biết ngươi thích ăn gì, mặc gì, mọi chuyện của ngươi đều rõ như lòng bàn tay.”
Ta lẩm bẩm: “Vậy chẳng phải là ngươi sao…”
Ta nhớ đến cảnh hệ thống từng chiếu—kiếp trước ta giết Tiêu Trọng An xong còn… hôn hắn một cái.
Cảm giác trong lòng… cứ là lạ thế nào ấy.
Tiêu Trọng An lại cười: “Phải, chính là ta. Thẩm Nguyên Hi, ngươi sớm nên hiểu ra điều này. Cắt đứt với hắn đi, từ nay đoạn tuyệt ân tình, thế nào?”
Ta ngơ ngác nhìn hắn: “Tuy ta không hiểu ngươi đang lảm nhảm cái gì, nhưng có lẽ kiếp này ta chẳng thể cắt đứt với Lý Vân Hành được đâu.”
Tiêu Trọng An vẫn cười, nhưng trong nụ cười ấy… lại thấp thoáng sát khí.
Ta thở dài nói: “Lý Vân Hành là đại ngoại sinh của ta. Dù hắn có kém cỏi đến đâu, ta cũng phải bảo vệ hắn. Xương có gãy, gân vẫn liền mà.”
Tiêu Trọng An ngừng cười.
Chuyện Lý Vân Hành là đại ngoại sinh của ta, rõ ràng đáng cười như vậy, mà hắn lại không cười nổi!
Ta còn đang chờ hắn cười nhạo ta cơ mà.
Thế là, ta nghiêm túc hỏi: “Ngươi sao không cười nữa thế?”
10
Mộc Dao đưa Lý Vân Hành tới tìm ta.
Vừa thấy mặt, Lý Vân Hành đã khẩn trương nói:
“Tiểu dì! Con đã khai hết với Mộc Dao rồi! Vì cứu mạng con, nàng ấy đồng ý để con làm chính thất. Lễ hỏi cũng bàn xong rồi, chính là mấy loại thuốc trị nội thương của dì đó. Dì không cần phải tiếp tục nhẫn nhục sống trong phủ Tiêu nữa, hôm nay con đến là để đưa dì rời đi!”
Ta xúc động nói:
“Không ngờ ngươi cũng có chút hữu dụng đấy.”
Tiêu Trọng An ngồi đối diện Mộc Dao, điềm nhiên uống trà.
Hai người họ, không biết đang chơi trò thần bí gì.
Mộc Dao lên tiếng trước:
“Xem ra ngươi cũng biết cả rồi.”
Tiêu Trọng An liếc ta một cái, nhàn nhạt nói:
“Nếu sớm biết trước, ta và ngươi đâu cần mượn rượu giải sầu.”
Ta âm thầm suy tính, dù Lý Vân Hành có vào ở rể nhà họ Mộc, thì hiện tại Mộc Dao quả thực đang chân thành đối với hắn.
Nhưng chân tình… là thứ dễ thay đổi nhất.
Muốn bảo đảm địa vị của Lý Vân Hành trong Mộc gia, ta phải dùng chút thủ đoạn thôi.
Ánh mắt ta đảo qua đảo lại giữa Tiêu Trọng An và Mộc Dao.
Chắc chắn giữa họ có giao dịch gì đó không tiện nói ra.
Theo ta được biết, Mộc Dao vốn là ái nữ độc nhất của Trấn Bắc tướng quân, được bồi dưỡng như người thừa kế.
Sau này, cha mẹ nàng lại sinh ra một đệ đệ, địa vị của nàng trong Mộc gia tuột dốc không phanh.
Đặc biệt là vào thời điểm Trấn Bắc tướng quân làm nội ứng cho Tiêu gia tạo phản.
Hiện tại, địa vị Mộc gia vô cùng cao quý.
Dạo trước, đại tướng quân Mộc dẫn theo con trai vào quân doanh.
Chức vị “Thiếu tướng quân” của Mộc Dao, xem ra đã bắt đầu lung lay.
Ta lập tức dứt khoát nói:
“Thiếu tướng quân Mộc, đa tạ cô đã cứu đại ngoại sinh của ta. Nay chúng ta cũng xem như là người nhà rồi, ta xin nói thẳng, ta nguyện vì cô mà dốc sức!”
Mộc Dao liền bật cười.
Nàng đứng dậy, khoác tay ta, thân mật nói:
“Cô nương Thẩm, ngươi lớn lên bên Vương gia, được người đích thân dạy dỗ, ta đương nhiên tin vào bản lĩnh của ngươi. Nếu ngươi không chê, ta cũng theo Vân Hành gọi một tiếng ‘Tiểu dì’ có được không?”
Lý Vân Hành lập tức đỏ mặt, ho nhẹ một tiếng:
“Chúng ta còn chưa thành thân mà!”
Tiêu Trọng An nhìn ba người chúng ta đứng cạnh nhau, không biết đang nghĩ gì.
Hắn hờ hững nói:
“Thẩm Nguyên Hi, ngươi lúc nào cũng giả ngu. Ngươi thật sự không biết vì sao Mộc Dao muốn cưới Lý Vân Hành sao? Còn ngươi, Lý Vân Hành, ngươi thật lòng cho rằng Mộc Dao là vì muốn cứu ngươi?”
Ta thấy lông mi Lý Vân Hành khẽ run lên.
Ta nắm chặt tay hắn, siết mạnh.
Vân Hành, mấy thứ đó có quan trọng gì đâu.
Dù Mộc Dao thật sự muốn lợi dụng thân phận hoàng tử tiền triều của Lý Vân Hành để thu phục thế lực cũ.
Thì đã sao?
Chúng ta lớn lên trong cung, thấy quá nhiều ấm lạnh thế gian, nghe đủ mọi mưu mô tính toán.
Nhưng chỉ cần chúng ta ở bên nhau, chỉ cần có chân tình của đối phương là đủ rồi.
Chúng ta chỉ cần sống lâu dài bên nhau, sống thật lâu, là hơn tất cả.
Giờ quan trọng nhất là phải qua mặt hệ thống, cứu lấy mạng ngươi.
Lý Vân Hành cảm nhận được sức lực từ ta.
Hắn không hề dao động, nghiêm túc đáp:
“Con từ nhỏ đã ngu dốt, chẳng hiểu nổi Vương gia đang nói gì.”
Mộc Dao nghe xong lời Tiêu Trọng An, liền nhìn chằm chằm vào Lý Vân Hành.
Nghe được câu trả lời của hắn, nàng bỗng vòng tay qua cổ hắn, mạnh mẽ hôn lên má hắn một cái.
Mộc Dao lạnh lùng cười:
“Tiêu Trọng An, ta muốn gì ta tự biết. Còn ngươi, ngươi có biết mình muốn gì không?”
Tiêu Trọng An đứng dậy, kéo ta lại gần, chăm chú nhìn ta rồi nói:
“Ta biết tung tích của Quý nhân Vân, nhưng ta có một điều kiện.”
Hắn thật sự biết tung tích của tỷ tỷ!
Ta sốt ruột nói:
“Ngươi nói đi! Chỉ cần ta làm được, nhất định sẽ đồng ý!”
Tiêu Trọng An cụp mắt xuống, nói khẽ:
“Ta muốn ngươi gả cho ta.”
Ta nghi hoặc nhìn hắn:
“Chỉ vậy thôi sao?”
Tiêu Trọng An hỏi ngược lại:
“Thế đã là đơn giản rồi sao?”
11
“Không đơn giản đâu, không đơn giản chút nào.”
Lý A nương vừa gặm dưa hấu, vừa nói với vẻ huyền bí:
“Vương gia ấy à, ta không dám nói là hiểu mười phần, nhưng ít nhất cũng được năm. Hắn thích gì, muốn gì, chưa bao giờ nói thẳng ra miệng.
Hắn giống hệt một kẻ săn kiên nhẫn, tự mình giăng thiên la địa võng, chờ con mồi tự chui đầu vào.
Đến khi con mồi rơi vào bẫy, trong lòng hắn dù có vui mừng phát điên, ngoài mặt vẫn phải làm ra vẻ…
Hầy, thấy ngươi thật đáng thương, ta đành miễn cưỡng thu lưu vậy.”
Lý A cha cũng gật đầu tán thành:
“Cho nên chuyện hắn mở miệng đòi cưới muội muội, tuyệt đối không đơn giản!”
Ta nghĩ một lúc, rùng mình nói:
“Chẳng lẽ… hắn để mắt tới tỷ tỷ ta?! Muốn dùng ta uy hiếp tỷ tỷ?!”
Lý A nương và Lý A cha lập tức thông suốt.
Hai người đồng thanh kêu lên:
“Muội muội, quả nhiên ngươi là thiên tài! Sao chúng ta không nghĩ ra chứ!”
Lý Vân Hành mặt mày rầu rĩ, lên tiếng:
“Vậy giờ chúng ta phải làm sao đây?”
Haiz… biết phải làm sao bây giờ?
Tỷ tỷ vẫn còn nằm trong tay Tiêu Trọng An.
Chẳng lẽ… phải để mọi chuyện tái diễn như kiếp trước, để Lý Vân Hành tạo phản thật sao?
Lý A nương cũng lo âu.
Bà trầm ngâm:
“Ta thấy Vương gia cũng không phải loại người ép buộc cưỡng đoạt.”
Lý A cha thở dài:
“Ta làm ám vệ cho Vương gia bao năm, vậy mà còn chẳng hay biết Quý nhân Vân đang ở trong tay hắn. Hầy, cảm giác không được tin tưởng… thật cay đắng.”
Ta cắn răng:
“Gả thì gả! Cứu được tỷ tỷ là quan trọng nhất!”
Lý Vân Hành cuống lên:
“Khoan đã! Đừng mà! Chúng ta bàn bạc thêm đối sách đã!”
Ngay khi cả bọn đang thảo luận, bỗng sau lưng vang lên một giọng nói.
“Bốn người các ngươi túm tụm với nhau, mà có thể luận ra kết luận rằng bản vương thầm mến Quý nhân Vân… thật là vượt ngoài tưởng tượng.”
Cả bốn chúng ta hoảng hồn quay phắt lại.
Không biết từ lúc nào, Tiêu Trọng An đã đứng đó.
Hắn không biểu cảm gì, chỉ bình thản nói:
“Thẩm Nguyên Hi, ta không nên nuôi chút ảo tưởng nào về ngươi, lại còn mong ngươi có thể tự mình nghĩ thông suốt.”
Lý A nương và Lý A cha lập tức bước lên che chắn trước mặt ta, không chút sơ hở.
Lý Vân Hành cố lấy giọng oai phong:
“Tiêu Trọng An! Ngươi còn trông chờ vào binh quyền của Mộc Dao để tranh đoạt hoàng vị cơ mà! Nếu ngươi dám động tới tiểu dì ta, ta lập tức tự vẫn trước mặt ngươi, để Mộc Dao hận ngươi đến chết!”
Lý A nương cười gượng vài tiếng:
“Vương gia, có chuyện gì thì từ từ nói, đừng động dao động kiếm.”
Lý A cha thì vẫn đắm chìm trong nỗi bi thương vì không phải tâm phúc của Vương gia.
Ông u ám nói:
“Đã không phải tâm phúc, thì rút đao đi thôi!”
Tiêu Trọng An đưa tay xoa trán.
Ta biết, đó là biểu hiện cho thấy hắn cực kỳ mệt mỏi trong lòng.
Ta sợ hắn nổi khùng, đem cả đám chúng ta diệt sạch.
Thế là ta liền chạy lại, cười nịnh nói:
“Tiêu Trọng An, dù gì ta cũng là do ngươi nuôi lớn. Giết ta thật đáng tiếc, có chuyện gì cứ từ từ thương lượng ha!”
Tiêu Trọng An thở dài, rồi chậm rãi nói:
“Thẩm Nguyên Hi, ngươi chưa từng nghĩ tới… ta cưới ngươi là vì ta yêu ngươi sao?”
Ta suýt chút nữa ngất luôn tại chỗ!
Chẳng lẽ đến lúc sắp chết rồi mà lại xuất hiện ảo giác?
Quay đầu nhìn lại — ba người kia mặt mày y như thấy quỷ!
Tiêu Trọng An lại lặp lại:
“Thẩm Nguyên Hi, ta yêu ngươi. Nếu ngươi không nghe rõ, thì ta sẽ nói… nói mãi cho đến khi ngươi hiểu mới thôi.”
12
Từ góc nhìn của Tiêu Trọng An
Tiêu Trọng An cảm thấy, bản thân mình lại đi yêu một kẻ vô tâm như Thẩm Nguyên Hi — đúng là đại kiếp nạn do ông trời giáng xuống.
Lần đầu hắn gặp Thẩm Nguyên Hi, nàng chỉ mới bốn tuổi.
Lén lút chui vào gầm giường của hắn ăn bánh điểm tâm.
Lúc bị hắn lôi ra, nàng trừng mắt nhìn hắn một cái.
Rồi lại cúi đầu, điên cuồng nhét đồ ăn vào miệng.
Khi đó, hắn vừa mới giết người.
Mà người đó, chính là tỳ nữ đã theo hầu hắn nhiều năm — được đưa từ phương Bắc theo về.
Ai mà ngờ được, tỳ nữ hắn tín nhiệm ấy lại là tai mắt do mẫu thân hắn cài vào.
Những năm gần đây, mẫu thân hắn mơ hồ cảm thấy hắn đang dần thoát khỏi sự khống chế, liền bảo tỳ nữ hạ độc hắn.
Tiêu Trọng An cảm thấy mệt mỏi vô cùng.
Dường như, cho dù hắn có bỏ ra bao nhiêu tâm huyết, cũng chẳng nhận lại được chút hồi đáp nào.
Nhìn Thẩm Nguyên Hi phồng hai má, nhai bánh nhuốm máu một cách hồn nhiên…
Hắn bỗng bật cười.
Đứa trẻ ngốc này, da dẻ trắng trẻo, chỉ là hơi gầy yếu một chút.
Trong cung không thiếu những tiểu cô nương như thế.
Phần nhiều là con của cung nữ lén tư thông với thị vệ, bị lén nuôi lớn trong hậu cung.
Bốn tuổi rồi, mà đến đũa cũng cầm không nổi.
Không hiểu sao…
Tiêu Trọng An lại nhớ đến thuở nhỏ của mình.
Cũng từng bò dưới đất như chó mà xin ăn, không hiểu lễ nghi, chẳng biết nhân tình.
Hệt như Thẩm Nguyên Hi vậy.
Có lẽ là phút mềm lòng.
Cũng có thể, hắn chỉ là nhìn thấy hình bóng thuở xưa của chính mình nơi nàng.
Tóm lại, hắn không giết nàng.
Từ đó về sau, đứa trẻ này cứ vài ba hôm lại mò tới ăn ké.
Ăn xong còn phải gói lại mang đi.
Nàng trông rất ngoan ngoãn.
Nhìn thì tưởng dễ dụ, nhưng thực ra lại rất kín tiếng, giỏi giả vờ ngây ngô.
Hỏi nàng đem đồ ăn cho ai, nàng liền trở nên cảnh giác.
Cứ như đang canh giữ một kho báu chỉ riêng mình biết, không cho ai dòm ngó.
Một khi có kẻ đụng vào giới hạn của nàng, nàng sẽ lập tức giương móng vuốt ra.
Tiêu Trọng An nhất thời nổi giận.
Hắn véo tai đứa nhỏ, nói:
“Tính ra ngươi cũng ăn cơm ở chỗ ta ba năm rồi! Nuôi một con chó còn biết thân biết phận! Ta chẳng thèm biết ngươi đang che chở ai, cũng chẳng muốn biết! Ăn no rồi thì cút!”
Đúng là hắn sinh ra để chẳng bao giờ nhận lại được điều gì.
Đứa nhỏ liếc nhìn hắn một cái, cũng không để bụng.
Im lặng xoa tai, rồi lôi từ trong người ra một quả đào, đặt lên bàn.
Không quay đầu lại, cứ thế rời đi.
Tiêu Trọng An nhìn quả đào trên bàn, nghĩ bụng: lấy cái thứ vớ vẩn này ra lấy lòng hắn chắc?
Cầm lên xem.
Trên đó lại có khắc chữ.
Nét khắc xiêu vẹo nghiêng ngả:
“Chúc huynh thọ tỷ Nam Sơn, phúc như Đông Hải.”
Hôm đó, chính là sinh thần của hắn.
Không biết cái đứa ranh con đó làm sao mà biết được.
Giữa mùa đông giá lạnh, một tiểu cung nữ không chốn nương thân lại có thể tìm được quả đào to như vậy.
Chỉ nghĩ thôi cũng biết nàng đã bỏ ra bao nhiêu công sức.
Tiêu Trọng An cầm lấy quả đào, không kìm được bật cười.
Mà vừa cười, nước mắt lại chảy ra.
Hắn ngả người lên ghế, thở dài một hơi thật dài.
Có lẽ… hắn quá cô đơn rồi.
Chỉ một quả đào của tiểu nha đầu mà cũng khiến lòng hắn dao động.
Thôi vậy… cứ nuôi đi.
Nuôi một cái là nhiều năm trôi qua.
Sau đó có một thời gian nàng không tới, Tiêu Trọng An đêm nào cũng mất ngủ, nghi ngờ nàng bị hại.
Chờ mãi…
Rồi nàng lại lén lút mò đến.
Ngẩng đầu lên — trên mặt đầy vết bầm tím.
Ngọn lửa vô danh trong lòng Tiêu Trọng An bùng cháy.
Hắn sớm đã điều tra rõ thân thế đứa trẻ ăn mày này.
Nàng là cung nữ phục vụ bên cạnh Ngũ hoàng tử trong lãnh cung.
Hoàng thượng nổi danh là kẻ hoang dâm bạc tình, con cái trong cung nhiều không đếm xuể.
Theo hầu một hoàng tử bị thất sủng, thì có tiền đồ gì?
Vậy mà nàng lại nhất mực trung thành.
Hắn từng ám chỉ, từng nói rõ, bảo sẽ điều nàng đi chỗ khác, nàng đều không lên tiếng.
Tiêu Trọng An tức điên, ngoài miệng mắng nàng cứng đầu, nhưng tay thì dịu dàng bôi thuốc cho nàng.
Ít nhất cũng phải dạy nàng vài chiêu phòng thân.
Để nàng khỏi một ngày kia chết không kèn không trống.
Nàng học rất nghiêm túc.
Dù khổ thế nào cũng không kêu.
Chỉ cần nghĩ tới chuyện nàng cố gắng như vậy là để bảo vệ Ngũ hoàng tử, là Tiêu Trọng An lại nghẹn cả lòng.
Khi nghe tin Thập Ngũ hoàng tử bị thích khách ám sát, còn Ngũ hoàng tử liều chết cứu người…
Hắn lập tức cảm thấy có điều gì đó sai sai.
Lòng rối như tơ vò, hắn vội vã quay về.
Căn phòng trống rỗng.
Hắn hơi do dự, rồi cúi người xuống nhìn dưới gầm giường—
Đứa ăn mày ấy lúc này đang nằm dưới gầm giường.
Không biết bị thương ở đâu, sắc mặt trắng bệch, trên người còn vương mùi máu.
Lửa giận trong lòng Tiêu Trọng An phút chốc thiêu trụi hết lý trí của hắn.
Hắn thật sự không hiểu nổi!
Tên Ngũ hoàng tử Lý Vân Hành kia thì có gì tốt chứ?!
Đáng để nàng liều cả tính mạng vì hắn sao?!
Chỉ để giúp hắn xây cầu bắt thang, giành lấy tín nhiệm của Thập Ngũ hoàng tử, mà nàng dám hy sinh cả mạng sống!
Thật là… chẳng màng sống chết!
Kéo nàng ra rồi, mới phát hiện là vai bị thương.
Cũng may chưa chạm đến xương.
Nàng xõa tóc, cởi áo khoác ngoài, ngồi trước mặt hắn.
Tiêu Trọng An nhìn làn cổ trắng ngần, vai tròn mềm mại của nàng…
Bỗng thấy bao nhiêu lời mắng mỏ nghẹn lại nơi cổ họng, không sao thốt ra được.
Hắn nhắm mắt lại, điều hòa hơi thở, lặng lẽ bôi thuốc cho nàng.
Cuối cùng vẫn không nhịn được.
Biết bao lời muốn nói, cứ xoay vòng trong lồng ngực.
Rốt cuộc…
Tiêu Trọng An cố làm ra vẻ bình thản, nói:
“Tính ra, ngươi cũng đã mười lăm rồi, là một tiểu cô nương trưởng thành. Cứ theo mãi Lý Vân Hành, cũng không phải đường lui. Ta sẽ nghĩ cách điều ngươi về bên cạnh ta, có được không?”
Nói xong, lại sợ nàng nghĩ hắn chỉ là chất tử.
Tiêu Trọng An bèn bổ sung:
“Chỉ vài năm nữa thôi, ta sẽ được tự do. Khi ấy, sẽ không để ngươi phải chịu thiệt thòi.”
Vậy mà con ngốc ấy lại buông lời chẳng chút nghĩ ngợi:
“Thiếp với Lý Vân Hành sao mà chia cách được? Đêm qua bọn thiếp còn nằm chung giường nói chuyện đấy. Cuộc sống rồi sẽ ngày một tốt hơn thôi. Hiện giờ Quý nhân Vân được Thục phi chống lưng, chẳng mấy mà được sủng ái. Lý Vân Hành cũng đã được đưa đi học cùng các hoàng tử, chúng thiếp sẽ không mãi sống trong lãnh cung nữa.”
Nàng nói rất nhiều.
Nhưng Tiêu Trọng An chỉ nghe thấy một câu.
Đầu hắn như bị sét đánh, từng chữ một thốt ra:
“Ngươi… ngủ chung giường với Lý Vân Hành?”
Nàng gật đầu, không chút ngại ngần đáp:
“Phải đó.”
Tiêu Trọng An nhắm mắt, hít sâu một hơi.
Tốt! Hay lắm!
Thẩm Nguyên Hi, sao ngươi không trực tiếp chọc cho ta tức chết luôn đi cho rồi!
Tiêu Trọng An lạnh lùng nói:
“Ngươi vì chủ tử mà có thể hy sinh cả mạng sống. Nhưng đến ngày bọn họ phú quý vinh hoa, lại chính là ngày ngươi bị vứt bỏ!”
Đúng là đứa ăn mày ấy đã lớn rồi, mọc cánh rồi!
Dám cãi lại hắn, dám nói hắn bị phụ mẫu vứt bỏ làm chất tử, dám không tin vào lòng người!
Tiêu Trọng An đuổi nàng đi.
Còn tức đến nỗi đem cả lỗ chó bên tường bịt lại!
Từ nay về sau, không muốn nhìn thấy nàng nữa!
Không biết mấy năm qua hắn bị gì nữa, đầu óc đúng là hồ đồ rồi.
Thẩm Nguyên Hi thì không tới nữa.
Thế mà ngày nào cũng có ai đó ném vài món đồ từ bên kia bức tường sang.
Ban đầu là mấy quả trái cây.
Là khăn tay cắt từ mảnh vải thừa.
Dần dà, là đồ tốt hơn.
Tiêu Trọng An nhìn đống bạc vụn, túi gấm thục lụa, thắt lưng khảm vàng nạm ngọc trên bàn.
Hắn biết, hiện giờ Quý nhân Vân đã dọn đến Trường Tú cung.
Thẩm Nguyên Hi cũng đã trở thành cung nữ thân cận của Lý Vân Hành, địa vị nước lên thì thuyền lên.
Cuộc sống đã tốt hơn, dĩ nhiên không cần phải đến chỗ hắn ăn xin nữa.
Mộc Dao gõ gõ mặt bàn:
“Tiêu Trọng An! Hồi thần lại!”
Tiêu Trọng An cầm thỏi bạc trong tay, nhàn nhạt nói:
“Ta giúp ngươi thoát khỏi hôn ước với Thái tử, ngươi giúp ta nhổ sạch thế lực mẫu thân ta. Tương lai, đợi phụ thân ta tiến vào kinh thành, ta sẽ giúp ngươi ngồi vững trên vị trí Trấn Bắc tướng quân. Còn đứa đệ đệ kia của ngươi, khi ấy ngươi muốn xử trí thế nào, tùy ý.”
Mộc Dao bật cười chua chát:
“Đôi lúc thật ghen tị với các ngươi — đàn ông ấy. Ta từ nhỏ lớn lên trong quân doanh, vì không muốn thua kém mà phải chịu đủ khổ sở. Kết quả đệ đệ ta chẳng cần làm gì cả, chỉ vì là nam nhân, đã có thể khiến người ta cam tâm tình nguyện gọi hắn là ‘Thiếu tướng quân’.”
Nàng nói xong, lại nhếch môi cười lạnh:
“Nhưng cũng chẳng sao. Không cho ta lên bàn, thì ta lật bàn luôn cho rồi!”
Hiện nay hoàng thượng mê rượu sắc, năm đạo phiên vương âm thầm rục rịch.
Tạo phản — là chuyện sớm muộn.
Mộc Dao không hề có lòng trung quân ái quốc gì.
Sớm lựa phe đứng, sau này Tiêu Trọng An còn nể tình mà ghi nhớ công lao “phò long” của nàng.
Tiêu Trọng An thấy ánh mắt Mộc Dao khẽ liếc về phía hoa viên.
Hắn ngoảnh đầu nhìn theo, liền trông thấy Thẩm Nguyên Hi — người mà hắn đã không gặp hơn nửa năm trời.
Nhìn qua cũng biết nửa năm qua nàng sống rất tốt.
Người cao hơn trước, mặt cũng đầy đặn hơn.
Một thân cung phục màu vàng nhạt, như làn sương khẽ phủ lấy ánh trăng.
Diều bị mắc trên cây.
Lý Vân Hành cõng nàng trên vai, nàng giơ tay lên với lấy diều.
Kết quả là Lý Vân Hành không đứng vững.
Hai người ngã nhào vào nhau, lăn lộn dưới đất, vậy mà chẳng ai nổi giận.
Chỉ nhìn nhau một cái, rồi dứt khoát không đứng dậy nữa, cùng nhau cười phá lên.
Từ túi gấm lấy ra điểm tâm, một người một miếng, cùng nhau chia sẻ.
Mộc Dao nhướng mày nói:
“Ngươi xem đó, Ngũ hoàng tử lớn lên trong lãnh cung, chịu đủ khinh rẻ, mà sao ngày nào cũng có thể ngốc nghếch mà cười như vậy được?
Hắn không nghĩ đến chuyện xuất đầu lộ diện, đánh bại huynh đệ tranh giành ngôi vị, cứ thế mà sống cho qua ngày đoạn tháng thôi sao?”
Tiêu Trọng An thu dọn đồ vật trên bàn, giọng lạnh băng nói:
“Ngươi thích hắn thì nói thẳng đi, đến lúc cung biến, ta sẽ sai người giữ mạng cho hắn.”
Mộc Dao ngạc nhiên:
“Lộ liễu đến vậy sao?”
Tiêu Trọng An chẳng buồn đáp.
Mỗi lần Lý Vân Hành bị bắt nạt, đều là Mộc Dao ngầm ra tay giúp đỡ.
Mộc Dao bĩu môi nói:
“Thôi được, vậy chuyện ngươi thích Thẩm Nguyên Hi, ta cũng chẳng cần giả vờ không biết nữa.
Tiêu Trọng An, ngươi cam tâm nhìn hai người họ thanh mai trúc mã, tình ý dạt dào mà sống với nhau sao?”
Tiêu Trọng An thầm nghĩ:
Cũng chẳng còn mấy ngày nữa đâu.
Đợi đến lúc cung biến, Lý Vân Hành trở thành tù nhân, Thẩm Nguyên Hi sẽ biết phải tìm ai cầu cứu.
Chỉ là, Tiêu Trọng An dù tính đủ đường, cũng không ngờ được—
Một trận đại hỏa hoạn ở Trường Tú cung, đã thiêu rụi tất cả những mộng tưởng của hắn.
Hắn trông thấy Quý nhân Vân gào khóc điên loạn, gần như ngất lịm.
Trong miệng bà ta không ngừng lẩm bẩm:
“Vân Hành! Nguyên Hi!”
Toàn thân Tiêu Trọng An lạnh toát.
Hắn không nghĩ ngợi gì, liền muốn lao vào biển lửa.
Nhưng lại bị ám vệ giữ chặt.
Khi tỉnh lại, hắn lao ra ngoài.
Chỉ còn một vùng tro bụi.
Thẩm Nguyên Hi, đứa nhỏ ăn mày hôi hám ấy…
Cứ thế, không còn nữa.
“Tiêu Trọng An, ngươi là cha ta hay là sư phụ ta đây?”
“Ta là tổ tông nhà ngươi.”
“Tiêu Trọng An, ngươi hơn ta bảy tuổi phải không? Sao nhìn chẳng già tí nào vậy?”
“Hừ.”
“Nhanh lên! Dọn cơm! Ta sắp đói xỉu rồi!”
“Ngươi ngoài tìm ta để ăn cơm, còn biết tìm ta làm gì khác không?”
“Có chứ! Tối nay ta chui xuống gầm giường ngươi, nằm nói chuyện với ngươi nha.”
Mười một năm!
Hắn nhìn đứa nhỏ hôi hám ấy đứng bên cột trụ, từng chút một mà lớn lên.
Năm nào sinh thần hắn cũng nhận được quả đào khắc chữ do nàng tặng.
Nửa đêm dẫn nàng ra ngoài giết người.
Trên đường trở về cung, dừng lại ăn vằn thắn bên sạp nhỏ.
Nhìn nàng bĩu môi giúp hắn nhặt hành lá ra.
Miệng còn lầm bầm:
“Không ăn hành thì nói trước với ông chủ chứ! Lúc nào cũng bắt ta nhặt hộ.”
Giờ thì, tất cả… đã không còn.
Tiêu Trọng An phun ra một ngụm máu.
Xoay người, liền trông thấy mẫu thân đứng sau lưng.
Đã bao năm không gặp, đến nỗi hắn có chút ngỡ ngàng.
Hắn tám tuổi, bị đưa vào kinh thành làm chất tử.
Mẫu thân ôm hắn khóc mà nói:
“Trọng An, mẫu thân không còn cách nào khác, thật sự không còn…”
Từ khi hắn có ký ức, bà luôn nói như vậy.
Khi bị huynh trưởng bắt nạt như chó, mẫu thân nói không có cách.
Trời đông giá rét, hắn ốm đến không dậy nổi, mẫu thân nói không có cách.
Hắn đói quá phải ra ngoài đào rau dại mà ăn, mẫu thân cũng nói không có cách.
Hắn đến kinh thành làm chất tử, đổi lại là vinh hoa phú quý cho mẫu thân.
Từ đất Bắc truyền về tin tức.
Mẫu thân sinh thêm một đứa con.
Vì đứa bé ấy, bà đấu đá với vương phi.
Vì đứa bé ấy, bà nuôi thế lực riêng.
Có lẽ, bà vốn dĩ không phải là không có cách nào.
Chỉ là người bà muốn bảo vệ… chưa bao giờ là hắn.
Mẫu thân nhìn hắn, thử dò hỏi:
“Trọng An, con lớn lên trong cung, chẳng lẽ có ai khiến con không thể buông bỏ?”
Đệ đệ cùng mẹ khác cha đứng trước mặt hắn, kiêu ngạo lại khinh thường.
Tiêu Trọng An lau vết máu nơi khóe miệng, thản nhiên đáp:
“Trước kia có chút giao tình với Quý nhân Vân ở Trường Tú cung.”
Mẫu thân ra chiều ngẫm nghĩ.
Rồi lập tức tỏ vẻ áy náy:
“Ta thấy Quý nhân Vân dung mạo đoan trang, tính tình dịu dàng, nên đã đưa nàng ấy đến hầu hạ phụ hoàng ngươi rồi… con sẽ không trách ta chứ?”
Tiêu Trọng An nghe xong, chỉ thấy buồn nôn.
13
Tiêu Trọng An đem mọi điều cất giấu trong lòng, không giấu giếm gì mà nói ra hết.
Hắn thành thật thú nhận:
“Sau này ta lừa tỷ tỷ ngươi, nói rằng ngươi và Lý Vân Hành vẫn còn sống, đều nằm trong tay ta. Ta lợi dụng nàng ấy để tranh sủng trong hậu cung, giúp ta trấn áp thế lực của mẫu thân. Nhưng ta tuyệt đối chưa từng để nàng chịu khổ. Hiện giờ nàng là tần phi của phụ hoàng ta, được sủng ái vô cùng.”
Ta cảnh giác nhìn hắn, nói từng chữ một:
“Không thể nào! Ngươi làm việc luôn cầu ổn định thắng lợi, chỉ dùng ta và Lý Vân Hành để uy hiếp tỷ tỷ ta, đối với ngươi mà nói chẳng đáng tin chút nào.”
Tiêu Trọng An trầm mặc giây lát, rồi nói:
“Ta đã hạ độc nàng.”
Vậy là trùng khớp rồi.
Kiếp trước, chắc chắn Lý Vân Hành biết tỷ tỷ bị khống chế nên mới tạo phản.
Mà ta cũng chính vì chuyện của tỷ tỷ, nên đã ra tay giết Tiêu Trọng An.
Hiện giờ tỷ tỷ đã là phi tử sủng ái của Hoàng thượng, Tiêu Trọng An nhất thời cũng không thể lén đưa nàng ra ngoài.
Hắn dẫn ta cùng Lý Vân Hành, lựa một thời cơ thích hợp để vào cung.
Khi tỷ tỷ nhìn thấy ta và Lý Vân Hành, đôi mắt liền đỏ hoe.
Ba người chúng ta ôm lấy nhau, khóc một trận lâu thật lâu.
Tỷ tỷ nghẹn ngào nói:
“Ta không khổ, các muội đừng lo. Vương gia giữ đúng lời hứa, đưa các muội đến gặp ta, ta yên tâm rồi. Ngoan ngoãn chờ ta giúp Vương gia hoàn thành đại sự, đến lúc đó, cả nhà ta sẽ đoàn tụ.”
Tỷ tỷ là người trông thì dịu dàng yếu mềm,
nhưng trong lòng lại luôn mang một luồng khí cứng cỏi.
Vì muốn thoát khỏi mẹ kế, nàng dũng cảm bước chân vào hoàng cung.
Vì ta và Lý Vân Hành, nàng nhẫn nhục hầu hạ Thục phi.
Tỷ tỷ luôn nỗ lực, muốn hướng về số mệnh tốt đẹp hơn.
Lý Vân Hành lau nước mắt, nói:
“Nương, con và tiểu dì đều ổn.”
Ta gật đầu, nước mắt lưng tròng:
“Phải đó, rất ổn, ăn ngon mặc đẹp.”
Lý Vân Hành không hề nhắc đến chuyện mình làm nam sủng cho Mộc Dao.
Còn ta cũng chẳng nói chuyện bản thân mất trí, phải làm ăn mày ngoài phố.
Tỷ tỷ cũng mỉm cười, ánh mắt long lanh:
“Ta cũng ổn lắm, còn tốt hơn nhiều so với lúc trước ở Trường Tú cung. Các muội nhìn cung điện của ta mà xem, cũng đủ thấy ta được sủng ái thế nào rồi.”
Làm phi tử trong cung, cho dù có được sủng ái đến mấy, thì cũng tốt được đến đâu chứ?
Ta lặng lẽ bắt mạch cho tỷ tỷ, thở phào một hơi.
Tiêu Trọng An không lừa ta, chất độc hắn hạ không phải loại lấy mạng.
Ta nhìn hắn một cái.
Hắn lập tức bước tới, nói:
“Mười ngày nữa là sinh thần của phụ hoàng ta. Khi đó ta sẽ sắp xếp ổn thỏa, đưa tỷ tỷ ngươi rời khỏi cung.”
Tỷ tỷ hơi do dự, nói:
“Nhưng… Vương gia, ngày đó ngài chẳng phải đã an bài để ta giả mang thai rồi sảy thai, đổ tội cho Hoàng hậu sao? Kế hoạch ấy ngài đã chuẩn bị từ rất lâu, nếu ta rời cung lúc này, chẳng phải sẽ đổ sông đổ bể?”
Lý Vân Hành suy nghĩ một chút, nói:
“Vậy thì chi bằng… hôm đó tạo phản luôn đi. Hiện giờ Mộc Dao nắm giữ cấm quân, mà hôm đó chính nàng ta phụ trách binh lực. Dạo gần đây, có người biết chuyện ta còn sống, âm thầm liên lạc với ta. Chi bằng ta thuận nước đẩy thuyền, khuấy nước cho đục, tạo cơ hội cho Tiêu Trọng An hành sự.”
Tiêu Trọng An trầm ngâm giây lát, khẽ gật đầu:
“Cũng là một cách.”
Ta lén huých vào eo Lý Vân Hành.
Lý Vân Hành liền hắng giọng, nghiêm túc nói:
“Nhưng mà, ta giúp ngươi… là có điều kiện.”
Dưới ánh mắt của Tiêu Trọng An, hắn ưỡn thẳng lưng, nghiêm trang tuyên bố:
“Tiểu dì của ta… không thể gả cho ngươi.”
14
a thật sự đã sống chán ngấy trong hoàng cung rồi!
Cả đời này, ta cũng chẳng muốn quay lại nơi đó nữa.
Lý Vân Hành tất nhiên chẳng nghĩ ra nổi chủ ý mưu phản gì, toàn là ta bày kế.
Ta chủ động bảo hắn liên lạc với các cựu thần tiền triều, thu phục thế lực, chỉ để dành lại cho mình chút vốn thương lượng.
Ta biết ngôi vị hoàng đế đối với Tiêu Trọng An mà nói, rất quan trọng.
Hắn nhất định sẽ đồng ý.
Nhưng ta không ngờ, hắn đồng ý, lại chẳng phải kiểu đồng ý ta tưởng.
Tiêu Trọng An nói:
“Thẩm Nguyên Hi, cho dù ta không làm hoàng đế, ngươi cũng phải gả cho ta.”
Khi ấy ta còn tưởng là chuyện vỡ lở rồi.
Không ngờ Tiêu Trọng An lại nói tiếp:
“Nhưng mà, ta muốn làm hoàng đế.”
Tên này, mở miệng nói cứ như đánh rắm vậy.
15
Hai năm sau.
Ta sống cùng tỷ tỷ và cha mẹ Lý gia.
Tỷ tỷ mở một tiệm son phấn, mỗi ngày vui vẻ đi buôn bán kiếm tiền.
Còn Lý Vân Hành, ngoan ngoãn làm rể ở rể nhà họ Mộc, sống những ngày tiêu dao tự tại.
Cha mẹ Lý gia thì giờ oai phong lẫm liệt.
Từ sau khi Tiêu Trọng An lên ngôi hoàng đế, họ được phong làm ám vệ của hoàng đế.
Làm một nghỉ ba, tiền nhiều việc ít.
Dù gì thì… ai rảnh đâu mà đi ám sát hoàng thượng cơ chứ?
Sáng sớm, ta còn đang mơ màng ngủ dưới gầm giường.
Tiêu Trọng An chui vào, chen chúc với ta một chỗ.
Tính toán thì hôm nay là ngày nghỉ, hắn được ra khỏi cung.
Tay hắn lạnh buốt.
Còn cố tình dí vào mặt ta cho lạnh chơi.
Ta giơ chân đạp hắn.
Tiêu Trọng An liền nhào tới hôn ta:
“Cái tật ngủ dưới gầm giường này nên bỏ đi thôi. Dạo trước trán ta bị đập vào ván giường tím bầm rồi đấy.”
Ta không muốn để ý đến hắn.
Tiêu Trọng An thở dài:
“Ta vốn định đưa ngươi đi ngắm tuyết, nhưng nhìn ngươi thế này, thôi khỏi.”
Hắn dứt khoát ôm ta ngủ tiếp.
Đợi đến khi ta tỉnh lại, đã là giữa trưa, bụng kêu òng ọc.
Không thấy hắn đâu.
Ta rửa mặt chải đầu rồi bước ra ngoài xem sao.
Hắn đang xắn tay áo, giúp tỷ tỷ ta bưng món ăn.
Tỷ tỷ thấy ta đi ra, véo má ta một cái:
“Con sâu lười, ăn cơm thôi.”
Đúng lúc đó, cha mẹ Lý gia vừa về.
Lý Vân Hành hô to:
“Nương! Cha mẹ! Mau ra giúp con khiêng đồ!”
Ta ló đầu ra nhìn — hắn lại mang cả đống thứ về nhà nữa rồi.
Tỷ tỷ thở dài nói:
“Vân Hành, giờ con là người nhà họ Mộc rồi, suốt ngày mang đồ về nhà, lỡ khiến Mộc Dao phật ý thì sao?”
Lý Vân Hành đắc ý nói:
“Nương! Người nghĩ nhiều rồi, tất cả đều là Mộc Dao bảo con mang về biếu cha mẹ đấy ạ!”
Cả nhà ngồi quây quần bên mâm cơm.
Lý A nương liếc Tiêu Trọng An một cái, rồi ra hiệu mắt cho ta.
Ta liền thở dài, cố làm ra vẻ u oán:
“Ôi, người so với người, tức chết người mà. Nhìn đệ kìa, gả tốt là khác hẳn. Mộc Dao ngày nào cũng tặng thứ này thứ kia.”
Tiêu Trọng An gắp cho ta một đũa thịt, thản nhiên nói:
“Ngày mai ta sẽ hạ chỉ, cho A nương ngươi vào cấm vệ quân. Còn có trụ được hay không, thì xem bản lĩnh thôi.”
Lý A nương mừng rỡ khôn xiết, cười tít mắt.
Lý A cha dưới gầm bàn đá chân ta.
Còn chưa kịp nói gì—
Tiêu Trọng An đã tiếp lời:
“Trần đại giám đúng là cao thủ đệ nhất trong nội cung, ngày mai để A cha ngươi vào cung bái sư. Chỉ cần chịu nổi thử thách của Trần đại giám là được.”
Lý A cha mừng rỡ như trúng số, mặt mày rạng rỡ.
Lý Vân Hành có vẻ cũng đang cân nhắc xem mình nên kiếm thêm cái gì cho xứng.
Ăn xong.
Ta cùng Tiêu Trọng An ra vườn mai ngắm tuyết.
Hắn cõng ta leo lên núi nhỏ.
Ta ghé vào tai hắn, thì thầm:
“Giờ Mộc Dao là đại tướng quân nhất phẩm, trong kinh thành người muốn trèo lên giường nàng ấy nhiều như lông vịt. Còn Lý Vân Hành tuy có chút sắc vóc, nhưng mà… sắc suy thì tình cũng phai! Hay là, hôm nào trong yến tiệc của ngươi, ngươi khen hắn một trận, ban thưởng linh đình, cho người ta sợ mà lui bước.”
Lên đến đình nhỏ trên đồi.
Tuyết đã có người quét sạch, trà bánh lò sưởi cũng đã chuẩn bị xong.
Tiêu Trọng An rót cho ta một chén trà nóng, không nói gì.
Ta ngẫm nghĩ, chẳng lẽ đòi hơi nhiều, hắn tức giận rồi?
Tiêu Trọng An đâu phải loại người nhỏ mọn như thế.
Ta huých vai hắn, hỏi:
“Sao thế, có tâm sự à?”
Tiêu Trọng An sắc mặt nhàn nhạt:
“Chỉ là cảm thấy, A nương với A cha ngươi thì bên nhau suốt ngày, toại nguyện đủ điều. Lý Vân Hành với Mộc Dao thì cầm sắt hòa hợp. Còn tỷ tỷ ngươi, nghe nói có một ông chưởng quầy ngày nào cũng mời nàng uống trà. Ai nấy đều viên mãn. Mà mùa đông này, chỉ có ta là lạnh giá.”
Ta ngửa mặt nhìn trời, không tiếp lời.
Cho dù hắn nói trời nói đất, ta cũng không quay lại cung ở với hắn đâu.
Tiêu Trọng An cũng biết điều, không nói thêm.
Hắn nắm tay ta, cùng ngắm tuyết.
Trên đường đi, ta hái một cành mai, đặt vào tay hắn.
Ta đắp hai người tuyết trong tuyết.
Một cao một thấp, kề sát nhau rất thân thiết.
Sau đó, ta nghiêm túc viết chữ lên tuyết:
“Thẩm Nguyên Hi và Tiêu Trọng An, dầm tuyết coi như bạc đầu, kiếp này không rời xa.”
Tiêu Trọng An nhẹ giọng hỏi:
“Vì sao chỉ có hai người bọn ta? Còn những người khác đâu?”
Ta ôm hắn, nghiêm túc đáp:
“Họ đều có người yêu riêng của họ, còn Tiêu Trọng An cũng có người yêu của riêng mình.”
Tiêu Trọng An không nói gì.
Một lúc sau, hắn hỏi:
“Ta là người yêu của ngươi?”
Ta gật đầu, như lẽ đương nhiên:
“Phải rồi, không thì ta lấy ngươi làm gì?”
Tiêu Trọng An cố tình hỏi lại:
“Tại sao? Ta không biết, ngươi nói cho ta nghe đi.”
Ta nhớ tới nụ hôn sau khi giết hắn ở kiếp trước.
Lại nhớ đến năm mười lăm tuổi, khi bị thương, là hắn giúp ta bôi thuốc.
Sau đó ta không dám gặp lại hắn, mất ngủ suốt một đêm.
Tỷ tỷ với Lý Vân Hành, A nương với A cha,
đều rất quan trọng.
Nhưng Tiêu Trọng An… cũng rất quan trọng.
Ta cười híp mắt nói:
“Bởi vì ngươi cho ta ăn rất nhiều cơm, nên ta phải theo ngươi ăn cả đời, nên mới gả cho ngươi.”
Tiêu Trọng An nói:
“Được, vậy chúng ta ăn cơm cùng nhau cả đời.”
16 · Ngoại truyện
Mười năm trôi qua, Tiêu Trọng An quả nhiên như hệ thống từng nói, trở thành đế vương nghìn đời lưu danh.
Tỷ tỷ ta, cửa tiệm son phấn ngày càng làm ăn phát đạt, danh tiếng vang xa.
Nàng trở thành Thẩm chưởng quầy số một kinh thành, không ai sánh kịp.
Còn Lý A nương, thì thành phó tướng của Mộc Dao.
Ngày nay trong quân, nhắc tới Song đao Trần Phi Tinh, ai ai cũng bội phục sát đất.
Trần Phi Tinh — chính là tên thật của Lý A nương.
Giờ bà đã gần bốn mươi, nhưng cuộc sống phất lên như diều gặp gió.
Dùng lời bà nói: “Bốn mươi tuổi, chính là thời điểm nên tung hoành thiên hạ!”
Lý A cha thì đắm chìm trong luyện võ, mê mẩn không dứt.
A nương lén nói với ta:
“Kiếp trước ông ấy vốn là một kẻ si mê võ học, từ nhỏ đã mơ có khinh công. Lúc bọn ta còn ở cô nhi viện, ông ta bắt chước cao thủ võ lâm nhảy từ tường xuống, suýt chút nữa gãy chân.”
Nhưng mà, kiếp này, họ đã thực hiện được giấc mơ rồi.
Ta hỏi A nương về chuyện kiếp trước của hai người họ.
A nương nhẹ nhàng nói:
“Ta ấy à, chết vì bệnh. Ông ấy thì ngốc, không sống nổi thiếu ta, nên cũng đi theo luôn. Không ngờ ông trời thương tình, cho hai đứa ta sống lại một kiếp.”
Nói đến đây, A nương mỉm cười.
Bà khẽ nói:
“Đừng nhìn A cha ngươi bây giờ oai phong, chứ kiếp trước lúc ở cô nhi viện, ông ta là đồ mít ướt đấy, toàn là ta bảo vệ.”
Lý A cha bưng dĩa trái cây bước vào, nghi ngờ hỏi:
“Có phải đang nói xấu ta đó không?”
A nương cười hì hì:
“Chúng ta đang bàn về Quỳ Hoa Bảo Điển đó, Lý Đại Cường ngươi…”
Ta cũng chẳng biết Quỳ Hoa Bảo Điển là cái gì.
Chỉ thấy Lý A cha lao tới như tên bắn, bịt miệng A nương ngay tức khắc.
Ta tiện tay cầm một quả đào, lẻn ra ngoài.
Hôm nay trong cung mở tiệc xuân, Lý Vân Hành cùng Mộc Dao đều đi dự.
Ta cũng muốn hóng chút náo nhiệt.
Vẫn như thường lệ, ta thay một bộ y phục cung nữ.
Thái giám trưởng Vương Thuận thấy ta liền cung kính:
“Nương nương, lão nô đưa người qua đó.”
Ta lặng lẽ đi đến bên Tiêu Trọng An.
Hắn chỉ liếc ta một cái bằng khóe mắt, không nói một lời, liền nhét cho ta một miếng bánh hoa đào.
Ta vừa nhai vừa đảo mắt tìm bóng Lý Vân Hành.
Chẳng bao lâu, hắn xuất hiện — quần áo xộc xệch, mặt đỏ bừng.
Mộc Dao theo sát sau lưng.
Hai người lôi kéo nhau ngồi xuống bàn.
Không dám nhìn nữa.
Miệng ta bắt đầu khô khốc.
Tiêu Trọng An đã bảo người đưa rượu lên đặt cạnh ta rồi.
Thế là ta chui luôn xuống gầm bàn của hắn, yên tâm mà ăn uống.
Bên ngoài đàn sáo vang lên, ca múa rộn ràng.
Nghe một hồi, ta… ngủ quên luôn.
Tỉnh lại lần nữa, ta đang ở trong Điện Cần Chính.
Đã nửa đêm, đèn lồng đỏ rực.
Ta đi ra, thấy Tiêu Trọng An đang ngồi trước bàn phê tấu chương.
Hắn thấy ta, liền đứng dậy đón, đưa tay xoa đầu ta.
“Ngủ mồ hôi đầy đầu rồi. Đói không, ăn chút gì đi?”
Chúng ta ngồi cạnh bàn nhỏ ăn cơm.
Ăn xong no nê, ta mới sực nhớ ra chuyện mình đến để nói gì.
“À đúng rồi, ta tới để báo cho ngươi biết — ta mang thai rồi.”
Ta vừa nói vừa nhét luôn một cái bánh bao nhân nước vào miệng.
Mãi không thấy động tĩnh gì.
Ngẩng đầu nhìn lên — Tiêu Trọng An đang nhìn chằm chằm ta.
Hắn rất lâu, rất lâu mới cất lời.
Tiêu Trọng An nói:
“Thẩm Nguyên Hi, từ nay về sau, ta chính là cha của đứa bé này.
Chúng ta, xem như đã gãy xương mà còn liền gân, cả đời này chẳng thể tách rời.”
Trong mắt hắn lấp lánh ánh lệ.
Thật ra thì…
Chúng ta đã là một nhà, chẳng thể tách rời từ lâu rồi.
Dù sao cũng đã ăn cơm cùng nhau… nhiều năm như vậy rồi còn gì.
—
— HOÀN —