11

Dứt lời, thằng bé ngoan ngoãn ôm lấy đùi tôi, dán người sát vào tôi đứng vững.

Cả tôi lẫn Tạ Tư Nguyên đều chết sững.

Thằng nhóc này… vừa gọi tôi là mẹ?

Lúc thấy tôi bị bắt nạt, phản ứng đầu tiên của nó lại là lao tới bảo vệ tôi.

Tôi thấy tim mình mềm nhũn, lập tức ôm chặt lấy Lệ Vân Túc.

Tạ Tư Nguyên bị cú húc của con nít làm choáng váng, mãi mới định thần lại:

“Thằng nhóc, mày gọi cô ta là gì? Cô ta không phải là bảo mẫu nhà mày à?”

Lệ Vân Túc ôm lấy cổ tôi, dáng vẻ như muốn che chắn cho tôi:

“Mày mới là bảo mẫu! Cả nhà mày đều là bảo mẫu!”

“Trần Niệm là mẹ của tao! Mẹ mà tao yêu thương nhất!”

Nói xong, thằng bé còn hơi lo lắng, nghiêng đầu nhìn tôi:

“Trần Niệm, cô làm mẹ của con được không? Sau này con nhất định sẽ ngoan!”

Tôi gật đầu, mắt đỏ hoe:

“Vân Túc, cô vốn dĩ là mẹ của con mà!”

Lệ Vân Túc bặm môi, ôm tôi càng chặt.

“Ồ… tôi hiểu rồi.” – Tạ Tư Nguyên đột nhiên nở nụ cười quái dị.

“Trần Niệm, cô đang lừa trẻ con gọi mình là mẹ à? Cô định mượn đứa nhỏ để trèo cao đúng không? Tôi nói cho cô biết, Lệ Đình Thâm nổi tiếng là mặt lạnh máu lạnh, nếu biết cô đang giở trò, chắc chắn sẽ không tha cho cô đâu!”

Tôi còn chưa kịp nói gì thì một bàn tay ấm áp đã đặt lên eo tôi.

Lệ Đình Thâm không biết từ khi nào đã bước ra khỏi nhà.

Anh kéo tôi vào lòng, ôm cả tôi và Lệ Vân Túc trong vòng tay.

“Tổng giám đốc Tạ, lần trước anh nói xấu vợ tôi, nên tôi hủy hợp tác với Tạ Thị Y Tế.”

“Tôi vốn định tìm cơ hội giải thích với các bệnh viện khác rằng đây chỉ là ân oán cá nhân, không muốn ảnh hưởng đến các bên.”

“Nhưng hôm nay, anh lại đến tận cửa gây chuyện, làm vợ tôi không vui. Xem ra, tôi chẳng cần giải thích gì nữa.”

Tạ Tư Nguyên lập tức đờ người.

Nụ cười trên môi nhanh chóng biến mất.

“Lệ tổng, ý ngài là gì? Vợ ngài? Ai là vợ ngài?”

Lệ Đình Thâm giơ tay vuốt những sợi tóc rối của tôi ra sau tai, rồi nhìn lại Tạ Tư Nguyên:

“Tổng giám đốc Tạ, anh vẫn chưa hiểu sao? Hay là chỉ muốn tin những gì anh muốn tin?”

“Trần Niệm chính là vợ tôi. Cũng là mẹ của con trai tôi.”

Tạ Tư Nguyên chao đảo, suýt nữa đứng không vững.

Lệ Đình Thâm quay sang dặn quản gia:

“Gọi bảo vệ tiễn khách. Từ nay về sau, ai dám đến làm phiền phu nhân, lập tức báo tôi và báo cảnh sát.”

Nói xong, anh đón lấy Lệ Vân Túc từ tay tôi, còn một tay ôm tôi chặt hơn, cùng nhau quay người bước vào nhà.

12

Vừa về đến nhà, tôi lập tức rút khỏi vòng tay của Lệ Đình Thâm.

Dắt Lệ Vân Túc về phòng.

“Vân Túc, hôm nay ban ngày con đi đâu thế? Cả ngày dì không thấy con đâu.”

Lệ Vân Túc phụng phịu bĩu môi:

“Haizz, đừng nhắc nữa. Ba đưa con tới nhà trẻ.”

“Ơ? Sao lại đột nhiên đi nhà trẻ vậy?”

“Còn không phải vì ba nói không thể để dì vất vả quá, sợ dì mệt. Ổng còn bảo con phải nhường thời gian riêng cho hai người nữa cơ.”

“Sao lại phải có thời gian riêng chứ?” – tôi ngơ ngác.

“Ba bảo là muốn vun đắp tình cảm với dì, như vậy dì mới không bỏ rơi hai ba con mình.”

Vừa dứt lời, Lệ Đình Thâm đã đứng ở cửa.

“Vân Túc, xuống ăn cơm đi, đừng làm phiền mẹ nghỉ ngơi.”

Lại nghe từ “mẹ”, tôi vẫn chưa quen, thấy hơi ngượng.

Lệ Vân Túc hôn lên trán tôi một cái:

“Mẹ ơi, con đi ăn trước nhé, lát nữa quay lại chơi với mẹ.”

Sau khi thằng bé rời khỏi, Lệ Đình Thâm bước thẳng vào phòng.

“Đỡ hơn chưa?” – anh dịu dàng hỏi.

Anh vẫn mặc chiếc áo len cổ lọ màu đen, ngồi đối diện tôi, thân hình tam giác ngược nổi bật, khiến tôi phải lảng tránh ánh mắt.

“Ngài Lệ, cảm ơn anh vì đã bênh vực tôi. Nhưng đừng vì tôi mà ảnh hưởng đến phán đoán trong kinh doanh, không đáng đâu.”

Lệ Đình Thâm bật cười nhẹ:

“Sao lại không đáng?”

“Ý tôi là… tôi không xứng đáng để anh làm vậy.”

Anh nghiêng người về phía tôi, kéo gần khoảng cách:

“Trần Niệm, tôi từng nói rồi—chúng ta là vợ chồng. Bảo vệ em là trách nhiệm của tôi.”

“Nhưng mà…”

“Đừng nhắc đến chuyện ‘vợ chồng trên danh nghĩa’ nữa. Trần Niệm, giờ tôi muốn thật sự làm chồng em.”

Tôi không ngờ Lệ Đình Thâm lại “tấn công trực diện” thế này!

Mặt lập tức đỏ bừng.

Anh lại mỉm cười:

“Anh sẽ cho em thời gian để thích nghi.”

“Nhưng hiện tại, anh muốn đòi một chút quyền lợi của người làm chồng.”

Chưa kịp phản ứng, cơ thể anh đã nghiêng tới.

Bàn tay dài và ấm chạm nhẹ lên má tôi.

Anh kìm chế đặt một nụ hôn nhẹ lên trán tôi.

Tôi căng thẳng đến nỗi không dám thở mạnh, mặt lại càng đỏ hơn.

Lệ Đình Thâm bật cười hỏi:

“Chừng này… em chịu được chứ?”

Tôi khẽ gật đầu, lại ngại ngùng quay mặt đi.

“Trần Niệm, không vội. Mình cứ từ từ, thời gian còn dài mà.”

Nói xong, anh nhẹ tay đắp lại chăn cho tôi rồi rời khỏi phòng.

________________________________________

13

Sáng hôm sau, Lệ Vân Túc lại bị đưa đến nhà trẻ trong trạng thái không cam lòng.

Cảm lạnh của tôi gần như khỏi hẳn.

Lệ Đình Thâm mặc một bộ đồ thường ngày chỉnh tề, mời tôi đi xem phim cùng.

Nghĩ lại chuyện tối qua, tôi quyết định đồng ý.

Dù sao cũng đã có hôn thú, nếu có thể thật sự phát triển tình cảm, cũng không tệ.

Tôi thay một chiếc váy rồi lên xe cùng anh.

Lệ Đình Thâm chọn một bộ phim tình cảm ngoại quốc.

Rất… táo bạo.

Tiếng hôn hít lốp bốp xung quanh vang lên liên tục.

Lệ Đình Thâm nghiêng người về phía tôi, ánh mắt sâu thẳm:

“Trần Niệm, được không?”

Tôi nhắm mắt gật đầu.

Hơi thở mang hương bạc hà của anh phủ lên môi tôi.

Ban đầu chỉ là sự vuốt ve nhẹ nhàng.

Dần dần, nụ hôn trở nên sâu hơn, như muốn lấy đi toàn bộ hơi thở của tôi.

Không biết qua bao lâu, anh mới dừng lại.

Và hỏi tôi một câu:

“Chừng này, em chịu được chứ?”

Tôi tức tối đấm nhẹ lên ngực anh:

“Lệ Đình Thâm, không ngờ anh lại xấu xa như vậy!”

Anh nắm lấy tay tôi:

“Anh không có kinh nghiệm, sợ dọa em.”

“Nói xạo! Không có kinh nghiệm thì Vân Túc chui từ khe đá ra chắc?”

“Ừm.” – anh lí nhí đáp, rồi lại cúi đầu hôn tôi lần nữa.

________________________________________


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!