“Đương nhiên là nàng rồi, ả góa phụ kia vô tài vô đức, ăn ngon lười làm. Nếu không phải vì ta cần vốn liếng để vào kinh tìm đường quan lộ, ta chắc chắn chướng mắt ả.”
Liễu Bình Bình chuyển khóc thành cười: “Chàng chẳng phải vẫn muốn cưới ả sao?”
“Nàng vĩnh viễn là chính thê, nàng yên tâm, ta sẽ không động vào một ngón tay của ả, chỉ là một ả góa mà thôi.”
“Tỷ tỷ tốt, chúng ta làm thêm hiệp nữa nhé?”
Ta muốn giết hắn.
Đồ chó ngu.
Mạnh Tương Côn cười như không cười, ta làm động tác cắt cổ với hắn.
Loại tra nam này càng đáng chết.
Ta ‘phi’.
Cơn giận trong lòng quá lớn, lỡ miệng phát ra tiếng ‘phi’.
“Ai?!” Cao Vũ kinh hãi kêu lên.
Mạnh Tương Côn ôm ta lên, chỉ trong nháy mắt đã biến mất khỏi Cao gia.
Chưa kịp tiếp đất, hắn đã ném ta xuống đất, mông ta ngã muốn nở hoa tám cánh.
“Ta ở tiền tuyến đánh giặc, suýt chút nữa nàng đã thực sự thành góa phụ rồi.” Mạnh Tương Côn mũi chân điểm đất, vững vàng ngồi trên càng xe.
Ta biết mình đuối lý, xoa xoa mông, tập tễnh đi về phía cổng lớn Liễu phủ.
Từ trong ngực móc ra mồi lửa, tháo tấm biển treo ngoài cửa của nàng ta xuống rồi châm lửa đốt.
Còn vạn thế danh sư cái nỗi gì, đồ đàn bà đen lòng.
Mồi lửa còn lại ta ném vào rừng trúc hậu viện Cao phủ.
Mùa thu, trời hanh vật khô, tre trúc rất nhanh bốc cháy, lửa sáng rực một vùng.
Đánh thức cư dân xung quanh.
Mọi người tự giác xách thùng vây lại, từng thùng từng thùng nước dội vào.
Cao Vũ và Liễu Bình Bình trần truồng mặt mũi lấm lem tro bụi, tranh nhau chạy ra ngoài.
Đám đông ồ lên huyên náo.
Ta ngồi trên xe ngựa, nở nụ cười đầy an ủi.
11
“Nữ nhân này tâm địa cũng tàn nhẫn thật.” Môi Mạnh Tương Côn trắng bệch, trên trán toát ra lớp mồ hôi lấm tấm dày đặc.
Ta cuống quýt nói: “Vết thương nứt ra rồi?”
“Không sao.” Hơi thở hắn yếu ớt.
“Chàng mạnh miệng cái gì, mạng sống mới là quan trọng nhất.” Ta lòng nóng như lửa đốt, “Thuốc đâu?”
“Hết rồi.” Hắn đưa dây cương ngựa cho ta, “Đi thẳng về hướng Bắc, nhớ kỹ trái trái phải phải phải, đến Hoa Lan đình, Đình Long đang đợi chúng ta ở đó.”
Nước mắt không tự chủ được nhòe đi khuôn mặt ta: “Chàng đừng có chết đấy, ta thật sự không muốn làm góa phụ đâu.”
“Khóc cái gì.” Bàn tay to lớn phủ lên má ta, lòng bàn tay có vết chai, chạm vào mặt có cảm giác thô ráp như cát, “Ta chỉ là muốn nghỉ ngơi một chút.”
“Vậy chàng không được ngủ.”
“Được.”
Đêm tối đen như mực, dây cương rất thô, mài rách cả lòng bàn tay ta.
Lên núi rồi lại xuống núi.
Lúc trời rạng sáng, cuối cùng ta cũng nhìn thấy bóng dáng Hoa Lan đình.
“Sắp đến rồi!” Ta lay lay Mạnh Tương Côn đang dựa vào vai ta, đường đi xóc nảy, để không bị ngã xuống, hắn ôm chặt lấy eo ta.
Lúc này ta mới phát hiện người hắn nóng hầm hập.
Hy vọng trên người Đình Long có thuốc.
Trong đình Hoa Lan có người, người đó lại không phải Đình Long.
Nàng ta mặc chiến giáp đỏ thẫm, chống một tay, ngồi trong đình chợp mắt.
Đình Long bị trói quỳ một bên, cả người từ trên xuống dưới không một chỗ nào lành lặn.
Hắn nhắm mắt, không rõ sống chết.
Nghe thấy tiếng ngựa, nữ tử chậm rãi mở mắt: “Các ngươi chậm quá.”
“Ngại quá, kỹ thuật cưỡi ngựa không tốt.”
Trong lòng ta đã biết người này là ai.
Nàng ta không ngờ ta lại trả lời như vậy, tò mò nhìn chằm chằm ta: “Ngươi chính là người thê tử bị hưu mà Mạnh Tương Côn bỏ cả chiến sự để đi tìm đó sao?”
“Nghe nói ngươi là bị hắn cướp về.”
“Thuần túy là tin đồn nhảm.” Ta từ từ dừng xe cho vững.
Hy vọng nàng ta và Mạnh Tương Côn đã có chút tình ý, không đến nỗi để ta chết quá thảm.
“Nếu ta thả ngươi đi, người này nhường cho ta được không?”
Dù sao sớm muộn gì cũng là của ngươi.
“Sắc cho hắn vài thang thuốc.” Ta bẻ đầu Mạnh Tương Côn sang một bên.
Hồ Thanh Trúc vỗ tay: “Quả nhiên sảng khoái.”
Ta đeo tay nải lên lưng, cùng với cây tỳ bà rách nát của ta.
Vừa quay đầu lại, Hồ Thanh Trúc đứng cách mười thước giương cung, mũi tên chĩa thẳng vào Mạnh Tương Côn.
“Khoan đã.” Ta giơ tay.
Hồ Thanh Trúc khép hờ mắt, nhếch khóe môi: “Ngươi không nỡ?”
“Người nhường cho ngươi rồi, có thể cứu tế chút lộ phí không?”
Hồ Thanh Trúc khẽ cau mày, người hầu ném vài lượng bạc vụn như bố thí cho ăn mày.
Ta quỳ xuống nhặt từng chút một.
Con người mà, đừng có đối đầu với đại cục.
Mũi tên xé gió, Mạnh Tương Côn chắc chắn phải chết.
Ta chưa từng nghĩ mình có thể dang rộng hai tay ôm lấy hắn.
Mạnh Tương Côn hé mắt, bàn tay to lớn vuốt ve má ta, nóng như bàn ủi: “Ủy khuất vậy sao?”
Ủa, sao người không thấy đau.
Hồ Thanh Trúc không biết đã thu cung tên từ lúc nào, ngồi trong đình an nhiên uống trà.
Đù.
Hai người này là một bọn à?
12
Tin xấu: Hai người bọn họ không phải một bọn.
Tin tốt: Chúng ta còn sống.
Mạnh Tương Côn và Đình Long bị Hồ Thanh Trúc tùy ý ném sang một bên, nàng ta đối với ta ngược lại không tệ.
“Ngốc.” Nàng ta bình luận về ta như vậy, vừa cắn hạt dưa vừa nói, “Sao có thể vì người khác mà bỏ mạng?”
Ngón tay ta từ từ mò về phía đĩa hạt dưa: “Ta là trả nợ ân tình cho hắn.”
Nàng ta liếc ta một cái nhàn nhạt, không hề ngăn cản.
“Ân tình gì mà phải dùng mạng để trả?”
“Phui.” Ta có chút ngượng ngùng, “Ta trước kia ở thanh lâu, nếu không phải hắn mua ta về, ta e là đã trở thành thông phòng không ai dám nhìn mặt, cuối cùng bị vứt xác nơi hoang dã.”
“Hắn chẳng qua chỉ vì giải quyết dục vọng của bản thân.” Hồ Thanh Trúc lườm ta một cái.
“Hắn đã cứu ta khỏi tay Lãng nhân.”
“Không phải tự ngươi nổ súng sao?”
“Ngươi theo dõi ta?” Ta trừng tròn mắt, “Không, ngươi theo dõi hắn?”
Nàng ta nhún vai: “Dù sao cũng là kẻ thù không đội trời chung.”
“Có lý.” Trong đĩa chỉ còn lại vài hạt, ta vô cùng chu đáo để lại cho nàng ta.
Nàng ta phủi bụi trên tay: “Thôi bỏ đi, ta không hiểu nổi.”
Nàng ta gọi xe ngựa dừng lại, đeo cung lên ngựa.
“Ngươi tự giải quyết cho tốt.”
Này, khoan đã, ngươi đi luôn thế à?
Không giết chúng ta sao?
Ta vội chạy tới, Mạnh Tương Côn đã tỉnh, đang ngồi trong xe uống trà.
Môi trắng như tuyết.
Hắn nhàn nhạt liếc ta một cái: “Cuối cùng nàng cũng nhớ tới ta rồi?”
Đình Long tự giác lui ra ngoài.
“Phu quân, người đã đỡ hơn chút nào chưa?”
Hắn nhắm mắt không thèm để ý đến ta: “Không phải đã bị hưu rồi sao?”
“À,” Ta lùi ra mép rèm, “Vậy Mị Nương xin cáo lui trước.”
Hắn túm lấy ta kéo ngược trở lại, va vào lồng ngực hắn.
“Tại sao lại đỡ tên cho ta?”
“Bởi vì ta là một phần trong vở kịch của các người.”
“Cái gì?” Hắn ghé sát tai ta khẽ hỏi.
Ta im lặng.
Hắn dùng ngón trỏ móc lấy tóc ta, quấn từng vòng từng vòng.
“Chàng và Hồ Thanh Trúc đã thực hiện giao dịch gì?”
“Muốn biết à?” Hắn đẩy ta ra nửa bước.
Ta gật đầu.
“Hôn ta.” Hắn khẽ nhướng mày rậm, mắt sáng như sao.
Ta hôn lên trán hắn: “Giờ có thể nói được rồi chứ.”
“Ta có nói là chỉ hôn một cái sao?”
Ta tức đến phồng má: “Ta đi hỏi Đình Long.”
“Ta cái gì cũng không biết.” Đình Long vội vàng nói.
“Cút.” Mạnh Tương Côn nhả ra một chữ.
Chỉ nghe thấy tiếng Đình Long nhảy lên ngựa, chạy ra xa hơn.
“Ta không muốn về nhà.”
“Ừm…” Mạnh Tương Côn ôm chặt lấy ta, “Giao cho ta.”
13
Mạnh Tương Côn lại đưa ta về Ninh Hương.
Lão thái bà vẫn đang trồng rau, thấy ta trở về, dừng tay làm việc.
“Đây là tức phụ con mang về?”
Ta nhìn về phía Mạnh Tương Côn.
Hắn nắm lấy cổ tay ta: “Mẫu thân, đây là nữ nhi Tiểu Dao của mẫu thân.”
“Tiểu Dao?” Bà nhìn ta từ trên xuống dưới, lật xem sau tai ta.
Lão thái bà nước mắt giàn giụa, nắm lấy tay ta run rẩy: “Con đúng là Tiểu Dao.”
“Cái gì…” Ta nghiến răng nghiến lợi, “…Tiểu Dao?”
“Mẫu thân trước kia có một nữ nhi, lúc nó còn nhỏ vì nạn đói mà lạc mất.”
Ta có chút tim đập nhanh: “Sau tai ta có cái gì?”
“Một nốt ruồi son.”
“Vậy hai ta chẳng phải là loạn luân sao?” Tay ta cũng bắt đầu run rẩy.
“Nương tử, nàng thật dám nghĩ.” Hắn bật cười.
Lúc lão thái bà nhặt được Mạnh Tương Côn, hắn đã mười hai tuổi. Trước đó hắn là quý công tử sống trong nhung lụa, giờ hắn là đinh tráng trong nhà lão thái bà.
Lão thái bà có một trai một gái, nhi tử lớn tên tục là Đại Hổ, nữ nhi út là Nguyệt Dao.
Mấy năm sau Ninh Hương gặp nạn đói, Mạnh Tương Côn đi vào núi tìm quả bát nguyệt qua (dưa tháng tám) cho Nguyệt Dao, Nguyệt Dao đi tìm hắn, bị bọn buôn người bán vào thanh lâu.
Sau này Mạnh Tương Côn rơi vào cảnh làm giặc cỏ, dưới sự truy sát của Tổng đốc Lưỡng Giang tiền nhiệm, Đại Hổ vì cứu hắn mà bỏ mạng.
Hắn nợ lão thái bà, cả đời này cũng trả không hết.
“Bát nguyệt qua là dưa gì?” Tay bôi thuốc cho Mạnh Tương Côn của ta khựng lại.
“Một loại dưa ngọt đầy hạt.” Mạnh Tương Côn nhìn chằm chằm ta.
“Hồi nhỏ, ta và chàng rất thân?”
“Lúc đó nàng ngày nào cũng quấn lấy đòi làm thê tử ta.”
Ta mỉm cười, cậy cậy vào vết thương rướm máu của hắn.
“Chậc.” Hắn nắm lấy tay ta, “Nàng muốn mưu sát phu quân à.”
Lão thái bà đẩy cửa bước vào, trên tay bưng một bát chè trôi nước rượu nếp.
“Đều lớn tướng cả rồi, huynh muội sao còn dính lấy nhau thế.”
Bà đặt đồ ngọt xuống, giục ta ăn xong mau về phòng.
Mạnh Tương Côn bất lực.
Chỉ đành nửa đêm mang theo gió lạnh chui vào chăn ta.
Tay hắn không yên phận, nhiệt độ cơ thể nóng rực, trượt dọc theo bụng ta đi lên.
Ta hất tay hắn ra.
“Đừng quậy.” Giọng hắn rất thấp, đoán chừng thuốc đã ngấm.
“Cho nên chàng cứu ta, chỉ là để báo ân?” Ta cậy cậy ngón tay.
Hắn khẽ cười, giọng nói vì sốt mà trầm thấp lạ thường.
“Cuối cùng nàng cũng hỏi ra rồi.”
“Thôi, ta không muốn biết nữa.” Ta trùm chăn đi ngủ.
Hắn lôi ta từ trong chăn ra: “Thực ra hồi nhỏ, cũng là ta ép nàng gả cho ta.”
“Ta với Hồ Hoa chuyện vẫn chưa xong, thời gian tới nàng phải chú ý nhiều hơn.”
Lão thái bà lúc tỉnh lúc mê.
Ngày hôm sau, bà ôm con gà trống ghé vào tai ta, dọa ta giật nảy mình.
“Cái cô này sao lại quay về rồi?”
Ta ôm chăn trốn sang một bên, trong lòng ngũ vị tạp trần.
“Đã về rồi thì dậy làm việc đi, phu quân ngươi sáng sớm đã đi rồi.”
14
“Bảo ngươi làm việc, ngươi lại chạy đi đâu rồi?” Lão thái bà chống tay lên cành giàn nho cằn nhằn.
Ta mặt mũi lấm lem ngồi xuống uống trà.
Trong ấm trà đã hết nước, sau khi ta đi lấy nước về.
Lão thái bà bưng một chậu nước về: “Tiểu Dao, con lại đi đâu chơi bời lêu lổng thế?”
Bà vắt khô khăn lau mặt cho ta: “Thằng Côn nó là nam nhân, con đừng có suốt ngày đi theo nó làm bậy.”
Hốc mắt ta hơi ươn ướt: “Mẫu thân.”
Người trước mặt đã già nua, mặc dù ta không phải là Nguyệt Dao nguyên bản.
Nếu có thể đi cùng bà một đoạn đường, thì có ngại gì.
Cây muốn lặng mà gió chẳng dừng.
Sau khi Hồ Hoa nhậm chức Tổng đốc Lưỡng Giang, cho rằng phải yên bên trong rồi mới đánh bên ngoài.
Ông ta không lập tức đánh dẹp giặc Oa, mà chĩa mũi nhọn vào Mạnh Tương Côn.
Hồ Thanh Trúc không nhìn nổi cảnh Lãng nhân tàn sát cướp bóc bách tính, quyết định hợp tác với Mạnh Tương Côn.
Ngay lúc Mạnh Tương Côn vừa chống lại giặc Oa, vừa phải chống đỡ Hồ Hoa.
Hồ Thanh Trúc sẽ giả vờ bại trận, rút một phần binh lực hỗ trợ Mạnh Tương Côn.
Kế này khiến Mạnh Tương Côn phải chịu địch từ hai phía.
Thảo nào hôm đó Hồ Thanh Trúc lại dễ dàng thả Mạnh Tương Côn đi như vậy.
Nợ ân tình đều khó trả mà.
Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau.
Hồ Thanh Trúc với tư cách là nữ nhi duy nhất của Hồ Hoa, khó tránh khỏi lộ ra sơ hở.
Lý thẩm hàng xóm đập cửa nhà ta thình thịch: “Nương tử, nương tử, mau chạy đi!”
Ta an trí lão thái bà xong xuôi, vội vàng chạy ra mở cửa.
“Lý thẩm, sao vậy?”
“Lãng nhân đến rồi, lần này người đến rất đông, cô nhi quả phụ các người phải cẩn thận đấy.”
“Đa tạ Lý thẩm, thẩm mau đi trốn đi.”
Đối với mấy tên Lãng nhân lẻ tẻ, chúng ta đã sớm có kinh nghiệm.
“Chỉ là Lãng nhân thôi mà, Ninh Hương trước nay đều có phòng vệ, sao lại hốt hoảng như thế?”
Lão thái bà giãy giụa không chịu chui vào bếp lò.
“Mẫu thân, lần này không giống.”
Lần này bọn chúng sẽ lao thẳng đến Mạnh phủ, bắt chúng ta làm con tin.
“Sống chết có số, trốn thì trốn được sao?” Lão thái bà vừa đi vừa lẩm bẩm, “Trong này sao mà sâu thế, thảo nào bình thường nhóm lửa không cháy.”
Ta: …
Chúng ta chui ra từ đầu bên kia của đường hầm, lão thái bà còng lưng: “Đau chết ta rồi, dài như vậy, con đào mất bao lâu thế?”
Trên mặt biển đoàn thuyền như đàn kiến thợ đi kiếm ăn, đen kịt một mảng.
Đùng một tiếng, một chiếc thuyền lớn giữa biển nổ tung trong nháy mắt, mảnh vỡ văng cả lên bờ.
“Hồi con còn nhỏ, lúc thằng Côn mới đến, con rất ghét nó.”
“Ồ, hắn lúc nào cũng đáng ghét mà.” Ta gỡ mạng nhện trên tóc bà xuống.
“Sau này các con vào trấn đi chợ, trời tối mịt mới về, còn toàn thân đầy máu.
“Hỏi con làm sao con cũng không nói, thằng Côn còn bướng hơn con, đánh gãy hai cây roi mây cũng không hé răng.
“Vẫn là do con gặp ác mộng, ta và huynh trưởng con mới biết là gặp phải Lãng nhân.
“Phụ thân của Mạnh Tương Côn là ân nhân của nhà chúng ta, là anh hùng kháng Oa.
“Cái chết của Đại Hổ, ta chưa bao giờ trách nó.
“Con người ta đời này đằng nào cũng phải chết, Đại Hổ cái thằng ngốc ấy, trước khi chết còn giết được hai tên Lãng nhân, cũng coi như báo thù cho phụ thân nó rồi.”
Bất tri bất giác, hốc mắt ta ướt đẫm.
15
Chúng ta đánh du kích trên đảo ba ngày, Mạnh Tương Côn tìm thấy chúng ta trên một cái cây.
Lúc đó ta và lão thái bà đang trộm dưa tháng tám.
Thanh Thành đỡ lão thái bà xuống.
Mạnh Tương Côn một ống tay áo trống rỗng, vươn cánh tay còn lại ra.
“Khóc cái gì, ta một tay cũng ôm được nàng.”
Ta khóc nước mắt ròng ròng, hắn vẻ mặt ghét bỏ:
“Sao vẫn còn ôm cái đàn tỳ bà rách nát này.”
Năm Cảnh Hòa thứ nhất, Hồ Hoa vì kháng Oa bất lực, bị áp giải về kinh, chết giữa đường.
Mạnh Tương Côn được triều đình chiêu an, trở thành Tướng quân Kháng Oa Kiêu Vũ.
Bên cạnh hắn luôn có một nữ tử áo đỏ đi theo, bách tính đồn đại hai người là trời sinh một cặp, trai tài gái sắc.
Đáng tiếc trong nhà Mạnh Tương Côn lại có một cô thê tử trẻ vô tài chỉ có mỗi nhan sắc.
Cô thê tử trẻ xinh đẹp này có chút bản lĩnh, giỏi nhất là đào đường hầm.
Đánh cho giặc Oa không tìm thấy phương hướng.
Một ngày nọ, Mạnh Tương Côn hiếm khi ngủ nướng.
Lão thái bà cầm gậy đi vào suýt chút nữa dọa ngất xỉu: “Hay lắm, dám ngay dưới mi mắt ta làm ra cái chuyện loạn luân ô uế này.”
Đánh cho Mạnh Tương Côn chật vật không thôi, chạy loạn khắp phòng.
Lão thái bà đánh mệt rồi, dừng lại nghỉ ngơi.
Lúc ngước mắt lên lần nữa, đã khôi phục vẻ tỉnh táo: “Con học theo thê tử con hư rồi, ngày nào cũng ngủ nướng!”
Mạnh Tương Côn bóp vai cho bà: “Mẫu thân, Tiểu Dao có thai rồi, để nàng ấy ngủ thêm chút nữa, việc của nàng ấy sau này con làm.”
(Hết)