1

Ta xuyên sách rồi, xuyên thành một người qua đường Giáp xinh đẹp.

Quyển tiểu thuyết ngôn tình mà ta xuyên vào vốn là một áng văn ngược luyến tình thâm.

Nam chính Mạnh Tương Côn là Vua Hải Tặc khét tiếng của triều Đông Minh, một kẻ đ i ê n loạn thực thụ.

Hắn chiếm đảo xưng vương, binh hùng tướng mạnh, gia tài bạc vạn, phú khả địch quốc.

Triều đình phái Tổng đốc Lưỡng Giang là Hồ Hoa đi tiêu d i ệ t hắn.

Trong một lần ngoài ý muốn, Mạnh Tương Côn bắt được nữ nhi của Hồ Hoa là Hồ Thanh Trúc, cũng chính là nữ chính.

Giữa những màn tranh đấu gay gắt, hai người bọn họ nảy sinh tình cảm.

Còn ta chỉ là một “ngựa gầy” vô danh tiểu tốt chốn thanh lâu.

Đất diễn duy nhất của ta nằm ở giai đoạn đầu tiểu thuyết, khi Mạnh Tương Côn lần đầu giao thủ với Hồ Hoa bị thất bại, hắn trốn vào thanh lâu tìm một mỹ nữ để qua đêm nhằm trót lọt thoát khỏi nguy cơ.

Ta có phải là vị mỹ nữ kia hay không thì còn phải xem xét đã.

Đêm đầu tiên xuyên đến, ta tỉnh lại trong cơn mê mang, cảm giác như h ồ n xiêu phách lạc.

Bọn họ đang nói thứ tiếng chim gì vậy?

Cái gì mà “tiện thiếp giữ phòng không”, “phấn dung hương hãn thấp tô hung”( mặt hoa phấn sáp lem luốc vì mồ hôi)…

Toàn là lời lẽ hổ báo cáo chồn!

Sáng sớm tinh mơ, ta bị tiểu quan lay tỉnh, bảo là có khách quý đến.

Buổi sáng khách làng chơi tuy ít, nhưng các cô nương trong thanh lâu cũng chẳng được ngơi tay, phải dậy học cầm kỳ thi họa, thổi sáo đàn hát.

Ở thời hiện đại, dù làm thân trâu ngựa cho tư bản ta vẫn còn được nghỉ một ngày trong tuần.

Tại nơi này, chỉ có thể ngày ngày làm trâu làm ngựa.

Nếu có cơ hội, ta nhất định phải trốn thoát!

Ta chẳng kịp trang điểm, chỉ vội rửa mặt qua loa, búi tạm kiểu tóc rồi chạy tới.

Vị công tử này thế mà lại gọi hết cô nương trong lầu ra.

Đám nam nhân đối với chuyện trăng hoa này quả thực vô cùng tích cực.

Lúc ta đến, đành đứng ở cuối đám người.

Tú bà trừng mắt nhìn ta, con ngươi như sắp lồi cả ra ngoài.

Bà ta chê ta làm mất mặt.

Vị quý khách kia nằm trên chiếc ghế quý phi theo kiểu tiền triều, hắc y thêu trúc xanh chỉnh tề, tỉ mỉ không chút cẩu thả.

Dung mạo hắn trắng trẻo như ngọc, ánh mắt lạnh lẽo tựa sao hàn, lông mày cong như mực vẽ.

Trong tiểu thuyết không miêu tả rõ ngoại hình của Mạnh Tương Côn.

Giang hồ đồn đại hắn râu ria xồm xoàm, mặt vuông chữ điền, là một gã đại hán hung dữ.

Người trước mặt này chắc hẳn không phải tên Mạnh Tương Côn g i ế t người như ngóe kia, trông giống một công tử nhà giàu rảnh rỗi hơn.

Mắt thấy tỷ tỷ Đào Hồng múa cho hắn, lớp phấn hôm nay chưa kịp tệp vào da, vài hạt lả tả rơi xuống trước mắt hắn.

Khóe miệng hắn nhếch lên nụ cười như có như không, nhưng s á t ý trong mắt lại chẳng thể giấu diếm.

Thanh lâu biên chế hơn ba mươi người, thế mà kẻ đứng chót bảng như ta lại bị đẩy đến trước mặt hắn.

Tú bà muốn nói lại thôi.

Bà ta rất có đầu óc kinh doanh, biết rằng lấy sắc hầu người rốt cuộc chẳng bền lâu, nên nữ tử tuyển vào lầu đều phải có một thân tài nghệ.

Chỉ có ta là một cây cải thảo xinh đẹp.

Có thể cuộn lấy trái tim người khác.

Nhưng ta lại vô dụng.

Nếu so về khoản ngủ, ta đích thị là kẻ đứng đầu.

“Tài nghệ của ngươi đâu?” Vị khách quý hỏi ta.

Ta đứng ngẩn ngơ tại chỗ: “Ta không có tài nghệ, chỉ có nhan sắc.”

“Ồ?” Tay trái hắn gõ nhẹ cây sáo ngọc trúc, lơ đãng nói: “Ngươi lại gần đây.”

Ta bước đi theo dáng điệu thục nữ thời Tiên Tần tiến lên, cúi người ngồi xuống, để hắn nhìn kỹ ta.

Khuôn mặt tuấn tú phóng đại trước mắt, hắn khẽ rũ mi, hàng lông mi đen nhánh đậm như mực, rậm rạp tựa chiếc quạt nhỏ.

Đôi mắt hắn như giọt mực lan ra, thanh lãnh và xa cách.

Ta có dự cảm chẳng lành.

Ngồi xổm đến mức tê cả chân, hắn mới mở miệng: “Chọn ngươi vậy.”

Hắn bảo ta đàn một khúc.

Chưa đầy một chén trà, hộ vệ mặt lạnh như tiền của hắn đã lộ vẻ nứt vỡ.

“Chủ quân, tiểu nương tử đàn như vậy, e rằng khiến người ta nghi ngờ hồng lâu có trá.”

Ý gì đây!

Hắn muốn nói kỹ nghệ đàn của ta không hợp với hồng lâu, ngược lại sẽ khiến người ta nghi ngờ sao?!

Ngón tay đàn đến đau nhức, ta hung hăng lườm hắn một cái.

Tên hộ vệ kia vội vàng cúi đầu.

Tú bà cười gượng gạo: “Mị Nương, hay là làm thơ đi.”

Nghe vậy, ta đặt tỳ bà lên đầu gối, nín nhịn nửa ngày.

“Mười năm sống c h ế t đôi đàng, Cừu Vui Vẻ với Sói Xám lang thang.”

2

Dự cảm chẳng lành đạt đến đỉnh điểm khi ta chạm vào vết chai trong lòng bàn tay cùng mười ba vết sẹo dao chém trên người vị quý khách.

Hắn tuyệt đối là Vua Hải Tặc Mạnh Tương Côn!

Hắn ưỡn người tiến vào mạnh mẽ, trong giọng nói mang theo ý tàn sát: “Đang nghĩ gì vậy?”

“Ngụy quân tử…” Ta nức nở.

Hắn khẽ cười: “Ta đâu phải quân tử.”

Ngông cuồng đến cực điểm, khiến người ta phẫn nộ.

Một tên hải tặc, thế mà lại mắc bệnh sạch sẽ nghiêm trọng.

Để trả thù hắn, ta quyết định lén nhổ nước bọt vào thùng nước tắm của hắn.

Hắn đột ngột xoay người, cánh tay dài vớt ta vào trong nước, bọt nước bắn tung tóe.

“Suỵt.” Giọng hắn trầm thấp: “Nàng đúng là có tuyệt kỹ.”

“Cái gì?”

“Dục cầu bất mãn, nàng nhận số hai không ai dám nhận số một.”

Đồ chó má!

Ta nhịn không được ‘phi’ hắn một cái, ánh mắt hắn lập tức trở nên lạnh lẽo.

Xung quanh yên tĩnh đến mức ta có thể nghe thấy tiếng quan sai tra hỏi dưới lầu.

“Trên lầu có ân khách đang nghỉ ngơi, quan gia lên e không tiện.”

Động tĩnh ngày càng lớn.

“Làm phiền rồi.” Có người mạnh mẽ đẩy cửa ra.

Mạnh Tương Côn vươn tay dài vớt áo bào khoác lên người ta, ta sợ hãi trốn sau lưng hắn.

“Chuyện gì?”

Ánh mắt quan sai đảo qua lại giữa chúng ta hồi lâu, không nhìn ra manh mối, đành xách dao bỏ đi.

3

Ta cứ ngỡ duyên phận giữa ta và Mạnh Tương Côn đến đây là chấm dứt.

Suy cho cùng, rất nhiều cuộc gặp gỡ trên thế gian này đều là dư thừa.

Không ngờ rằng, hắn lại chuộc thân cho ta từ tay tú bà.

Tin tốt là trong nguyên tác, Mạnh Tương Côn là người giàu nhất triều Đông Minh.

Tài sản của hắn có thể sánh ngang với tổng thu nhập của cả tỉnh Giang Châu.

Tin xấu là ta đã trở thành dân đảo.

Mà ta lại say sóng.

“Chủ quân, là thuyền của Lãng nhân.” Hộ vệ nhảy lên cột buồm báo cáo.

Đầu óc ta choáng váng, thức ăn trong dạ dày trào ngược lên cổ họng, giữa lúc thuyền chòng chành lên xuống, chỉ thấy Mạnh Tương Côn khẽ phất tay.

Một tiếng pháo vang lên, thuyền của Lãng nhân bị bắn tan tành từng mảnh.

Tàn nhẫn đến cực điểm.

Hải tặc triều Đông Minh chia làm hai loại, một loại là đám Lãng nhân Nhật Bản vượt biển sang cướp bóc, loại còn lại là Mạnh Tương Côn, hắn chuyên đi cướp hàng của bọn Lãng nhân.

Nguồn thu nhập chính của hắn vẫn là buôn lậu, đem đồ của nước Đông Minh bán giá cao cho đám người Nhật.

Ta ở trên thuyền nôn đến chết đi sống lại.

Tên Mạnh Tương Côn mắc bệnh sạch sẽ kia chẳng hề biết thương hoa tiếc ngọc, sai hộ vệ ném ta sang một con thuyền khác.

Ta nghiêm túc nghi ngờ, hắn coi trọng ta là vì hôm đó ta chưa kịp trang điểm.

Hắn thấy mặt ta sạch sẽ, dễ hạ miệng hơn chăng.

Lúc đến Ninh Hương, ta chỉ còn lại nửa cái mạng.

Khi nhìn thấy dinh thự hào hoa chiếm diện tích ba mẫu của hắn, ta lập tức sống lại.

Chưa từng nhận được chút chân tình nào, thì ta xứng đáng có được phú quý ngập trời!

Lúc đó cánh cửa lớn mở ra từ bên trong, một lão thái bà bước ra, mặc áo nâu, đội mũ trùm đầu, trên cổ tay treo một túi tiền.

Lão thái bà dáng người không cao, gầy guộc nhưng tinh anh.

“Mẫu thân, đi đâu đấy?” Mạnh Tương Côn hỏi.

“Mua hạt giống.” Lão thái bà nhìn chằm chằm vào ta, “Đây là tức phụ con mang về?”

Mạnh Tương Côn cầm cây sáo trúc gõ nhẹ vào lòng bàn tay: “Vâng.”

Lão thái bà túm lấy cổ tay ta, vạch môi trên ta lên, rồi lại xem môi dưới.

Sao thế, muốn tìm đồ ăn trong miệng ta à?


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!