1
Ngăn cách bởi một hành lang dài và hẹp, Cố Trường Canh nhìn về phía Giang Tranh.
Cô bé hơn ba tuổi cũng tò mò thò đầu nhìn lại, đường nét giữa mày và mắt giống anh đến lạ.
Hai người nhìn nhau một lúc, Cố Trường Canh quay sang tôi, thấp giọng xác nhận:
“Đây là… con của chúng ta sao?”
Tôi gật đầu, không hề che giấu.
Anh trầm mặc giây lát rồi cau mày hỏi:
“Vì sao em không nói cho tôi biết?”
Tôi nhìn anh, bất chợt nhớ đến lần sả//y t//hai trước đây.
Khi đó, Cố Trường Canh vì giận dỗi với Hướng Noãn mà trút hết lên tôi.
Sau khi biết tôi mang thai, để coi như trừng phạt, anh c//ưỡng é//p đưa tôi vào phòng p//hẫu thu//ật, buộc tôi phải bỏ đi đứa con trong bụng.
Trên đường đến bệnh viện, tôi không khóc.
Nhưng khi những dụng cụ lạnh lẽo xuyên vào cơ thể, tôi vẫn đau đến bật khóc.
Tôi từng nghĩ mình sẽ mãi ghi nhớ nỗi đau ấy, nhưng giờ đây khi nhìn lại, tôi đã có thể bình thản trả lời anh:
“Khi phát hiện mang thai Giang Tranh, con bé đã được bảy tháng. Em sợ anh biết rồi lại ép em b/ỏ co/n.”
“Thai lớn như vậy, ph//á đi sẽ rất tổn hại sức khỏe, gần như lấy nửa cái mạ//ng của em.”
Cố Trường Canh sững người:
“Tôi không có ý đó. Vậy con bé… mắc bệnh gì?”
“Tổn thương van tim bẩm sinh.”
Anh nghiêng đầu nhìn về phía Giang Tranh, vẻ mặt phức tạp khó đoán.
Tôi nghe anh nói với mình:
“Tôi sẽ liên hệ các chuyên gia đầu ngành, dù tốn bao nhiêu tiền cũng sẽ chữa khỏi cho con…”
“Không cần đâu.” Tôi cắt ngang lời anh.
“Tháng trước Tranh Tranh đã phẫu thuật xong rồi. Hôm nay chỉ tái khám, bác sĩ nói hồi phục rất tốt.”
Tôi kết thúc cuộc nói chuyện ngắn ngủi ấy:
“Nếu không còn gì nữa, tôi xin phép đi trước.”
Nhưng Cố Trường Canh lại gọi tôi:
“Chi phí điều trị không hề thấp, tiền của em… còn đủ không?”
“Ý tôi là, nếu cần, em có thể tìm tôi giúp.”
Tôi nắm tay Giang Tranh, quay người bước vào cầu thang bộ:
“Không cần.”
Mưa đã tạnh rồi, lúc này mang ô đến cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
2
Trong cầu thang, các y tá vừa đổi ca đang trò chuyện rôm rả.
Trên tay mỗi người đều cầm một túi kẹo cưới.
Một y tá quen biết tôi đưa cho Giang Tranh hai viên kẹo Thỏ Trắng, rồi giải thích:
“Trên lầu là tổng giám đốc Cố của tập đoàn Hoa Dương. Sáng nay vợ anh ấy sinh con, lần đầu làm cha nên vui lắm, phát kẹo mừng cho mọi người.”
Tôi nghe họ tụm lại bàn tán.
Nào là làm con của tổng giám đốc Cố đúng là có phúc, sinh ra đã ở vạch đích.
Nào là hôm nay anh ấy vui quá, quyên góp thẳng năm trăm triệu cho bệnh viện.
Rồi còn nói vợ hiện tại của anh dịu dàng đoan trang, hai người đúng là cặp đôi trời sinh.
Tôi nghe một cách bình thản, trong lòng không hề gợn sóng.
Cho đến khi nghe thấy một câu:
“Thật ra tổng giám đốc Cố là tái hôn, trước đó còn có một người vợ cũ.”
“Nghe nói là một con điên từ quê lên, từng đến trước công ty làm loạn, còn đánh tổng giám đốc Cố giữa thanh thiên bạch nhật.”
“Anh ấy nhịn suốt ba năm, cuối cùng chịu không nổi nữa mới ly hôn.”
Lời vừa dứt, mấy người đều thở dài cảm thán.
“Tổng giám đốc Cố đúng là đáng thương, sao lại cưới phải một người điên như vậy?”
“Người phụ nữ đó cũng thật ngu, có người đàn ông tốt thế mà không biết trân trọng, cứ làm loạn để rồi tự biến mình thành vợ cũ.”
“Giờ cưới được người vợ này, coi như khổ tận cam lai rồi.”
Tôi bật cười không thành tiếng.
Hóa ra trong lời đồn, tôi đã trở thành như vậy.
Nhưng tôi không biện bạch, chỉ xoa đầu Giang Tranh, dắt con bé đi xuống lầu.
Bỗng nhiên, đám đông ồn ào chợt im bặt.
Tôi tò mò ngẩng đầu lên, mới phát hiện không biết từ lúc nào Cố Trường Canh cũng đã bước vào cầu thang.
Giọng anh lạnh lẽo, là đang nói với đám y tá kia:
“Vợ cũ của tôi không phải người như các cô nói, mong các cô đừng tung tin bịa đặt.”
“Cô ấy… thật ra là một người rất tốt.”
Lời thì nói với người khác, nhưng ánh mắt lại vượt qua đám đông, rơi thẳng lên người tôi.
Tôi vẫn không dừng bước.
Thật ra, đám y tá kia có một câu nói không sai.
Năm đó, khi ở bên Cố Trường Canh, tôi đúng là giống như một kẻ điên.
3
Cố Trường Canh là bị bán vào làng chúng tôi.
Cặp vợ chồng mua anh vốn không thể sinh con, nhưng sau khi có anh, năm thứ hai lại sinh được một đứa con trai.
Trong ký ức của tôi, tuổi thơ của Cố Trường Canh rất khổ.
Ngày nào cũng có việc làm không hết, lại thường xuyên ăn không no, mặc không đủ ấm.
Bà tôi nhìn không đành lòng, thường gọi anh sang nhà ăn cơm.
Khói bếp bay lên, mâm cơm bày ra, tôi và anh kéo ghế nhỏ ngồi ăn cạnh nhau.
Mỗi lần bị đánh, anh lại chạy sang nhà tôi.
Bà vừa xót xa bôi thuốc cho anh, vừa thở dài, nói cứ thế này cũng không phải cách.
Vì vậy, người bà cả đời bị giam trong núi ấy, đã đi mấy chục dặm đường rừng, xuống thị trấn đông người để dò hỏi tung tích cha mẹ anh.
Ngay cả Cố Trường Canh cũng nghĩ là không thể tìm được, nhưng bà tôi nhất quyết không chịu bỏ cuộc.
Không ngờ, bà thật sự tìm ra.
Hóa ra chữ “Cố” của anh xuất thân từ nhà họ Cố ở Bắc Thành.
Ngày đón anh về, cảnh tượng vô cùng long trọng.
Hàng chục chiếc xe gầm rú lao vào núi, là cảnh tượng tôi chưa từng thấy trong đời.
Khi Cố Trường Canh rời đi, anh mang theo cả tôi.
Bà đứng bên cửa sổ xe vẫy tay tiễn, nói bên ngoài núi có điều kiện học tập tốt hơn, bảo chúng tôi cố gắng học hành.
Năm ấy, cả hai chúng tôi đều mười sáu tuổi.
Mười năm sau đó, quỹ đạo cuộc đời tôi và anh trùng khớp, từ đồng hành rồi tự nhiên chuyển thành yêu nhau.
Anh đội áp lực từ gia đình họ Cố để cưới tôi, chuẩn bị cho tôi một hôn lễ như mơ.
Tôi vẫn nhớ rõ ngày cưới, khoảnh khắc anh vén khăn voan lên hôn tôi.
Trân trọng như đang hôn ánh trăng của riêng mình.
Khi đó, tôi tràn đầy mong đợi, ngỡ rằng mình đang bước về phía hạnh phúc.
4
Tôi từng tài trợ cho một cô bé ở vùng quê.
Cô bé ấy tên Hướng Noãn, khi cười khóe môi có một lúm đồng tiền nho nhỏ.
Con bé rất cố gắng, thi đại học đỗ vào Bắc Thành — nơi tôi đang sống.
Tôi ra ga đón em, đặt sẵn khách sạn, dẫn em làm quen thành phố trước.
Tôi còn hứa, ngày nhập học sẽ đi cùng em làm thủ tục.
Nhưng tối trước ngày khai giảng, tôi nhận được điện thoại từ quê nhà, nói bà tôi bị ngã, gãy xương chân.
Tôi lập tức mua vé máy bay về quê trong ngày.
Nghĩ đến việc Hướng Noãn mang nhiều hành lý, một mình khó xoay xở, trước khi đi tôi nhờ Cố Trường Canh thay tôi đưa em ấy đi nhập học.
Có lẽ, đó chính là tự tay dẫn sói vào nhà.
Bà bị ngã khá nặng. Suốt thời gian đó, tôi đi lại giữa Bắc Thành và quê nhà, không hề nhận ra sự khác thường của Cố Trường Canh.
Cho đến sinh nhật lần thứ hai mươi tám của anh.
Anh lấy cớ xã giao không về nhà, nhưng tôi lại nhìn thấy anh trong bãi đỗ xe ngầm.
Anh ngồi ở ghế phụ, Hướng Noãn gần như treo cả người lên anh, vòng tay qua cổ anh mà hôn.
Cửa kính xe hạ xuống quá nửa, tôi nhìn thấy trong đôi mắt vốn luôn bình thản của Cố Trường Canh, tràn ngập ham muốn nguyên thủy.
Anh giữ chặt sau đầu Hướng Noãn, hơi thở dồn dập hòa cùng những tiếng rên khe khẽ, đập thẳng vào màng nhĩ tôi.
Khoảnh khắc đó, tôi như bị sét đánh.
Tôi lao tới, ném mạnh chiếc túi vào cửa kính xe.
Hướng Noãn hoảng sợ như nai con, vội chui vào lòng Cố Trường Canh.
Trên mặt anh không hề có vẻ bối rối khi bị bắt gặp, chỉ dứt khoát ôm chặt Hướng Noãn vào lòng:
“Là tôi chủ động, đừng trách cô ấy.”
“Cô ấy cũng từng bị bán vào núi, giống hệt tôi năm xưa. Là tôi rung động trước, theo đuổi cô ấy.”
“Giang Du, có lẽ giữa chúng ta vốn không phải tình yêu, chỉ là nhầm lẫn giữa thân tình và tình yêu. Gặp được Noãn Noãn rồi, tôi mới biết cảm xúc của mình có thể mãnh liệt đến thế.”
Hóa ra, năm mười chín tuổi, anh trèo lên núi tuyết kéo băng rôn tỏ tình với tôi — vẫn chưa đủ mãnh liệt.
Hóa ra, năm hai mươi ba tuổi, trong cơn gió biển thổi lồng lộng, khi anh và tôi trao trọn cho nhau — đó chỉ là “thân tình”.
Cũng chính ngày hôm đó, tôi mới biết mối quan hệ ngầm giữa Cố Trường Canh và Hướng Noãn đã kéo dài gần nửa năm.
Khi tôi đi công tác, cô gái mà tôi tài trợ lại mặc áo ngủ của tôi, leo lên giường hôn nhân của tôi, cùng chồng tôi làm đủ chuyện mập mờ.
Không chỉ trên giường, mà còn ở sofa, phòng ăn, ban công, khu vườn…
Tôi nghe Hướng Noãn bất an xin lỗi tôi:
“Chị Giang Du, em xin lỗi, em không cố ý cướp đồ của chị. Chỉ là… em quá thích Trường Canh rồi.”
“Chị đã giúp em nhiều năm như vậy, giúp em thêm một lần nữa được không… nhường Trường Canh cho em…”
Trái ngược với sự chật vật của tôi, Hướng Noãn khoác trên người chiếc vest được Cố Trường Canh là phẳng phiu, mười ngón tay đan chặt với anh.
Lúc này tôi mới phát hiện, trên ngón trỏ của cô ta có thêm một chiếc nhẫn kim cương xanh.
So với viên kim cương trắng trên tay tôi, nhẫn kim cương xanh của cô ta và nhẫn của Cố Trường Canh mới thật sự là một cặp.
Khoảnh khắc ấy, tôi như bị rút cạn toàn bộ sức lực, tựa vào cột chịu lực nhìn Cố Trường Canh:
“Chúng ta ly hôn đi.”
Tôi tưởng anh sẽ đồng ý, dù sao anh cũng đã gặp được tình yêu đích thực.
Nhưng ngoài dự liệu của tôi, Cố Trường Canh từ chối.
5
Lý do Cố Trường Canh không chịu ly hôn, không phải vì còn lưu luyến hay chưa nỡ buông tay.
Chỉ đơn giản vì anh ta đang tranh đoạt gia sản.
Những năm này anh ta thể hiện rất tốt trong công ty, ông cụ họ Cố có ý định giao lại cơ nghiệp cho anh.
Vào thời điểm nhạy cảm như vậy, anh không muốn vướng bất kỳ tin xấu nào.
Anh cứ dây dưa không chịu ly hôn, nhưng Hướng Noãn thì không ngồi yên.
Cô ta dò được địa chỉ của bà tôi, chạy thẳng vào vùng núi tìm bà.
Lúc ấy bà đã có thể chống gậy đi lại, nhưng tôi sợ bà lo lắng nên vẫn giấu chuyện hôn nhân đổ vỡ.
Hôm trước tôi còn gọi điện cho bà, nói mọi thứ đều ổn.
Bà ngồi trên ghế mây dưới gốc quế, cười hiền, còn tính toán lần sau tôi về sẽ làm bánh quế cho tôi ăn.
Vậy mà hôm sau, Hướng Noãn đã tìm tới.
Cô ta đem video cô ta và Cố Trường Canh ân ái, bật cho bà tôi xem.
Rồi nói:
“Người đàn ông của cháu gái bà đã không cần cô ta nữa rồi, cố chấp làm gì? Bà khuyên cô ta ly hôn đi.”
Bà tôi đã hơn tám mươi tuổi, bị kích thích như vậy, lập tức ngất xỉu, phải đưa đi cấp cứu.
Khi tôi đến bệnh viện, bà vẫn hôn mê sâu, trên người và trên mặt cắm đầy ống dẫn.
Bà lão vốn khỏe mạnh, từng đi hàng chục dặm đường núi không nghỉ, giờ đây gầy gò nằm trước mắt tôi, mặc tôi gọi thế nào cũng không tỉnh.
Tôi mất kiểm soát bật khóc, túm cổ áo Hướng Noãn, tát cô ta liên tiếp đến khóe môi rỉ máu.
Chính Cố Trường Canh chạy tới, ngăn tôi lại.
“Giang Du, cô điên rồi sao?”
“Bà cô tự nhiên hôn mê, cô trút giận lên Noãn Noãn làm gì?”
Tôi ngơ ngác nhìn anh.
Người nằm hôn mê kia là bà tôi — nhưng cũng là người duy nhất từng thắp đèn soi sáng tuổi thơ tăm tối của anh.
Sao anh có thể nói ra những lời lạnh lùng đến vậy?
Hôm đó tôi ra tay với Hướng Noãn rất nặng, khiến cô ta bị xuất huyết não.
Cũng hôm đó, trong nỗi đau đớn tột cùng, tôi nôn mửa liên tục và phát hiện mình mang thai.
Trước kia, bà vẫn thường nói muốn nhìn xem con của tôi trông như thế nào.
Nhưng Cố Trường Canh không muốn đứa bé này.
Sau khi biết chuyện, anh cho người đưa tôi thẳng vào phòng phẫu thuật, ép tôi bỏ đứa con.
Anh nói, đã định sẵn sẽ ly hôn thì đừng nên để lại bất kỳ ràng buộc nào.
Để bù đắp cho việc mất con, cũng để làm con bài trì hoãn ly hôn, anh đón bà tôi lên Bắc Thành chữa trị, mời đội ngũ chuyên gia hàng đầu hội chẩn.
Sức khỏe của bà dần có chuyển biến tốt.
Tôi vẫn nhớ rất rõ, đó là một buổi chiều nắng đẹp.
Bà dùng bàn tay khô gầy vuốt mái tóc dài của tôi, nhẹ giọng nói:
“Du Du, đời người mười phần thì tám chín phần không như ý. Ai cũng sẽ đi qua những lối rẽ sai lầm, chỉ cần đi tiếp, đường sẽ rộng ra.”
“Bà già rồi, không thể ở bên cháu quá lâu. Chỉ mong quãng đời còn lại của cháu bình an vui vẻ, đừng sống trong hận thù.”
Khi đó, tôi gối đầu lên đầu gối bà, làm nũng nói bà nhất định sẽ sống trăm tuổi.
Dù sao thì, mọi chuyện lúc ấy dường như đều đang chuyển biến theo hướng tốt đẹp.
Thế nhưng bà vẫn không thể vượt qua được mùa đông năm đó.
Hướng Noãn lại một lần nữa xuất hiện trước mặt bà.