Ca ca ta nghèo đến nỗi không cưới nổi thê tử, vì thế ta đành đem bản thân làm sính lễ, đổi gả vào Trần gia.

Từ đó tiểu muội Trần gia thành tẩu tử của ta, còn ta lại gả cho huynh trưởng nàng.

Trưởng tử Trần gia vốn là tú tài, nếu không có biến cố năm đó, chuyện đổi gả này sợ chẳng đến lượt ta.

Chỉ là đầu xuân năm kia, chàng ấy lâm bệnh nặng một trận. Từ đó thân thể mãi không khá lên, nhìn vào chỉ thấy hơi thở yếu dần, dường như sắp không qua khỏi. Trần gia mới nghĩ ra cách tìm người xung hỷ. Nhưng nhà nghèo, chẳng ai chịu gả nữ nhi vào nhà có người sắp ch ế t chịu khổ, thế nên phụ mẫu Trần gia mới nảy ra chuyện đổi gả, dùng con gái nhà mình đổi lấy con gái nhà khác.

Ta bái đường… với khúc gỗ.

Trần gia vì chữa bệnh cho đại lang đã tán gia bại sản, trong nhà đến một con gà cũng chẳng còn. Không còn cách nào khác, đành tìm một đoạn gỗ đặt thay tân lang.

Ta mặc hỉ phục đỏ rực, bước vào tân phòng.

Trong phòng cũng đã được dọn dẹp qua loa, chỉ là Trần đại lang nằm trên giường, hơi thở yếu ớt, sắc mặt vàng vọt.

Nếu chàng ấy không bệnh, e sớm đã đỗ cử nhân. Nghe nói học vấn của Trần đại lang rất tốt, mười bảy tuổi đã đỗ tú tài, là thiếu niên phong thần tuấn lãng.

Trần gia sợ cưới vợ sớm sẽ làm lỡ tiền đồ chàng ấy, nên cứ trì hoãn nghị thân.

Ai đâu ngờ …

Thở dài.

Ta nhìn nam nhân trước mặt, gầy gò chỉ còn da bọc xương, trong lòng khó tránh khỏi dấy lên vài phần thương xót.

Ở thôn quê mà, làm hỉ sự cũng không mấy cầu kỳ. Lúc tiếng kèn trống rộn rã tan đi, người đến xem náo nhiệt cũng lần lượt tản hết. Trên mặt đất chỉ còn vỏ dưa, vỏ lạc vương vãi. Mấy thẩm thẩm trong họ ở lại, giúp Trần gia dọn dẹp.

Ngày đại hỉ, mẹ chồng ta khóc sưng cả mắt.

Ngày trước ai mà chẳng ghen tị Trần phu nhân có con trai đọc sách thành tài?

Từ khi Trần đại lang đỗ tú tài, để được miễn thuế, nhiều nhà thân quen đều đem ruộng đất ghi dưới danh nghĩa chàng ấy. Mỗi năm thu hoạch lương thực, họ cũng chia cho Trần gia một phần, vì thế ăn mặc chẳng đến nỗi thiếu thốn.

Nay nhìn Trần đại lang ngày càng suy kiệt, Trần gia từng được người người ngưỡng mộ, giờ chỉ khiến người ta thở dài tiếc nuối.

Tiểu thôn… rốt cuộc cũng chẳng bay nổi kim long.

Mẹ chồng được nhị thẩm dìu vào phòng. Bà đặt bát thuốc lên bàn.

“Giờ con đã gả vào đây, đại lang chính là phu quân của con. Phu thê các con phải một lòng một dạ mà sống… Bát thuốc này, từ nay con hãy thay ta đút cho nó uống…”

Mẹ chồng nói chưa dứt câu đã muốn khóc. Sợ làm ồn con trai, liền lảo đảo mấy bước rồi chạy vội ra ngoài.

Ngoài cửa vang lên tiếng khóc nghẹn ngào, nức nở khiến lòng ta thắt lại.

Ta nhìn bát thuốc, lại nhìn nam nhân nằm trên giường, đành bưng bát lên.

Trần đại lang nhìn có vẻ gầy, nhưng khi đỡ lên lại rất nặng. Ta phải dùng hết sức bình sinh mới nâng được chàng dậy. Vì chưa từng làm việc thế này, thuốc đút vào miệng hơn nửa lại chảy xuống đất.

Khó khăn lắm mới đút xong bát thuốc. Ta lắc lắc cánh tay đau nhức.

Trời nóng như vậy, căn phòng lại kín bưng. Trên người Trần đại lang còn đắp chăn. Có lẽ vì bệnh nên chàng ấy không ra mồ hôi, chỉ thoang thoảng mùi thuốc hòa lẫn với mùi chua cơ thể lâu ngày chưa tắm.

Nghĩ cũng biết, bệnh đến thế này rồi, ai còn dám tắm rửa cho chàng ấy.

Ta thở dài, lau mồ hôi trên mặt.

Có lẽ hôm nay ăn uống nhiều quá, nên lũ chuột ngoài kia bị mùi thức ăn dẫn tới.

Con chuột kia cũng tham ăn. Nó bò tới ngửi ngửi chỗ thuốc đổ trên đất, rồi liếm thử một chút.

Ta đứng bên nhìn, định bụng đợi nó liếm xong sẽ giẫm ch ế t nó.

Không ngờ con chuột vừa liếm xong, kêu “chít chít” hai tiếng, bỗng lật ngửa bụng lên trời, chân run run mấy cái rồi… ch ế t thẳng cẳng.

Tim ta đập dồn dập.

Ta không dám làm ầm lên, chỉ lặng lẽ nhặt x á c chuột. Lấy cớ ra ngoài đi vệ sinh, ta đem nó chôn bên đống đất cạnh nhà xí.


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!