Ta khóc đến thở không ra hơi, như thể muốn trút hết mọi sợ hãi, lo lắng, bất an và nỗi đau vì tỷ tỷ ra ngoài.
Trình Tri Tinh lúng túng, dường như chưa từng bị cô gái nào ôm như vậy, vụng về vỗ vỗ lưng ta, khẽ giọng dỗ dành:
“Ai mà không từng phạm sai lầm khi còn trẻ chứ? Được rồi, đừng khóc nữa, ta tha thứ cho ngươi.”
Sau khi xóa bỏ mọi khúc mắc, ta bôi chút thuốc mắt hắn đưa, rồi chuẩn bị xuống lầu tìm Chủng Vãn Tình xin lỗi. Nhưng chưa kịp đi, đã thấy Gia Nam vội vã chạy tới.
Sắc mặt hắn trầm trọng, thấp giọng nói:
“Xảy ra chuyện rồi, chúng ta phải lập tức đưa Chủng đại nhân rời khỏi đây.”
11.
Hải Đông Thanh bay trở về, mang theo hai tin tức khiến lòng người chấn động.
Tin thứ nhất, bọn Hung Nô đã mang đao dài và cung tên tràn qua biên ải.
Tin thứ hai, mấy bộ lạc thân cận với Đại Ngụy đang liên tục bại lui, không thể trụ vững, đành xin phép rút vào nội địa Bắc Cương.
Hiện tại, hai vị quan lớn nhất Bắc Cương, một người trọng thương, một người sinh tử chưa rõ.
Tình thế đối với Đại Ngụy và chúng ta vô cùng bất lợi.
Chủng Vãn Tình sắc mặt trầm xuống, tưởng như có thể nhỏ ra nước, gắng gượng ngồi trên xe lăn, liên tục vung bút hạ lệnh, viết sách lược đối phó gửi đến các quan viên Bắc Cương, mong muốn lập tức kết thành phòng tuyến, ngăn chặn bước tiến của Hung Nô.
Viết được nửa ngày, nàng theo thói quen đưa tay vào lòng tìm ấn tín riêng, nhưng bất chợt sững lại, rồi tức giận nói:
“Đám người đó đã lấy mất ấn tín trên người ta rồi.”
Gia Nam hỏi han trong xe, phát hiện trong tộc không ai biết khắc ấn tín, không còn cách nào khác đành ra phố tìm một lão nhân làm nghề mộc, khẩn khoản thuyết phục lão đến, rồi theo lời miêu tả của Chủng Vãn Tình mà khắc một con dấu tạm thời.
Chủng Vãn Tình cầm lấy con dấu bằng gỗ, nhíu mày nói:
“Chỉ giống tám phần, thôi vậy, cứ lấy ngựa ch,et chữa ngựa sống đi.”
Con dấu hạ xuống, thư tín lập tức gửi đi, Gia Nam nhanh chóng dẫn đoàn xe, đưa chúng ta phi thẳng về đế đô.
Dù trong xe đã lót tất cả những tấm thảm lông cừu vốn dĩ để tiến cống hoàng đế, Chủng Vãn Tình vẫn bị xóc nảy đến mức sắc mặt trắng bệch, từng dòng mồ hôi lạnh không ngừng túa ra, thấm đẫm cả vạt áo trước ngực nàng.
Ta không thể làm gì hơn, chỉ đành ôm lấy đầu nàng, dùng khăn lau đi mồ hôi trên trán.
Dẫu vậy, trong xe, Chủng Vãn Tình vẫn không ngừng thúc giục:
“Gia Nam, nhanh hơn, nhanh hơn nữa.”
Ta bị tốc độ điên cuồng của xe ngựa hành cho suýt ói, sắc mặt cũng chẳng khá hơn là bao.
Chủng Vãn Tình thấy vậy, nhẹ nhàng vỗ tay ta, dịu giọng trấn an:
“Thực xin lỗi… Nhưng sau cửa ải Bắc Cương là nội địa Đại Ngụy và ba triệu bách tính, tiểu cô nương, thông cảm một chút đi.”
Ta nhìn nàng, hình bóng nàng dần dần chồng lên với tỷ tỷ trong ký ức ta.
Năm đó, khi tỷ tỷ búi tóc cao, vác trường kiếm lên Bắc Cương, nàng cũng từng nói những lời như thế.
Hoặc có lẽ, chỉ có một người như nàng, mới có thể cùng tỷ tỷ của ta đồng cam cộng khổ nơi Bắc Cương, cùng tiến cùng lùi.
Mà ta, chỉ có thể nép dưới đôi cánh bảo hộ của tỷ tỷ, đến khi gặp nguy nan cũng không thể làm gì.
Dưới sự thúc ngựa suốt ngày đêm của Gia Nam, quãng đường ba ngày đã bị ép xuống còn một ngày rưỡi.
Thấy được lầu gác trên cổng thành đế đô, Gia Nam lập tức ghìm dây cương, ra lệnh cho xe ngựa dừng lại:
“Nghỉ ngơi một chút, chuẩn bị vào thành.”
Vừa xuống xe, ta mái tóc rối bù, chẳng màng hình tượng, vội vàng cúi xuống một bên xe mà nôn ra nước chua.
Trình Tri Tinh cũng có vẻ tiều tụy, vừa vỗ lưng ta vừa đưa cho ta chút nước sạch, ta mới cảm thấy sống lại được.
Nhân lúc tranh thủ, ta đun ít nước nóng, lau sạch mặt mũi cho Chủng Vãn Tình, rồi lấy lược, tết tóc nàng thành kiểu của người thảo nguyên, thuận tay vẽ một đóa hoa lê lô lên dải băng che mắt trái của nàng.
Sau đó, ta cũng chỉnh trang lại bản thân, lấy hộp son phấn, vẽ một vệt bớt to lên mặt mình.
Sau khi xác nhận diện mạo không còn sơ hở, chúng ta liền dẫn đoàn xe tiến đến cửa thành.
Tướng giữ thành nhận thư tín, xác nhận không có sai sót, liền bắt đầu nghiêm túc thẩm vấn:
“Sinh thần của bệ hạ còn nửa tháng nữa, quý bộ cớ sao đến sớm như vậy?”
Gia Nam đã sớm chuẩn bị, thở dài một tiếng, đáp:
“Bộ lạc ta nghèo quá, nghĩ rằng đến sớm lượn lờ trước mặt bệ hạ, mong sao bệ hạ thương tình ban thưởng nhiều hơn một chút. Năm nay thảo nguyên mất mùa, bò dê đều gầy yếu, dược thảo cũng chẳng đào được mấy cây ra hồn, khốn khó lắm.”
Đại Ngụy giàu mạnh, đế đô lại càng phồn hoa, mà Gia Nam hôm nay còn cố tình mặc một bộ y phục cũ, nói ra lời than thân như vậy, vị tướng quân nọ chẳng những không nghi ngờ, còn an ủi hắn vài câu.
Dân chúng xung quanh cũng bàn tán xôn xao:
“Lại là bộ lạc nhỏ đến Đại Ngụy chúng ta xin ăn à? Đúng là không biết xấu hổ.”
“Người ta cũng đáng thương mà, ngươi xem, đường đường là thủ lĩnh mà ngay cả một đôi giày cũng không có.”
Có nữ tử nhìn Gia Nam, khe khẽ bàn luận với bằng hữu: