2

Ba năm không gặp, sức khỏe của bà bà đã sa sút đi nhiều. Bà bà nằm thiêm thiếp trong nhà, thỉnh thoảng lại ho khan vài tiếng. Mái tóc vốn đã điểm bạc nay hoàn toàn trắng xóa như cước. Ta cúi thấp người, nắm lấy bàn tay khô gầy của bà.

“Bà bà ơi, con về rồi. Con đã để người phải lo lắng.”

Bà bà nhìn ta, nước mắt cứ thế tuôn rơi: “Năm đó Hổ Tử chạy về báo con bị người ta bắt đi, ta còn sợ con tính tình nóng nảy sẽ đắc tội với quyền quý.”

“Ta đã đến nha môn đánh trống kêu oan, rồi lại quỳ gối trước cổng cung cầu xin họ thả người. Đợi rất lâu mới có một thái giám ra truyền lời. Nhưng y tuyệt nhiên không nhắc gì đến con, chỉ bảo ta cứ yên tâm trở về.”

“Làm sao mà yên tâm cho được? Ba năm ròng, ta chưa đêm nào ngon giấc…”

Ta vội lau đi giọt lệ chực trào, lòng đau như dao cắt. Sớm biết thế này, ngày ấy ta đã chẳng hiếu kỳ đi xem hành hình làm gì.

Đầu người rơi xuống chẳng có gì hay ho, chỉ có ánh đao lạnh lẽo, máu thịt văng tung tóe, lại còn trúng phải thứ cổ trùng kỳ quái.

“Trúng cổ trùng?”

“Vâng, nghe nói chỉ cần con chết, hắn cũng không sống nổi. Cho nên ba năm trong cung, hắn xem con như tổ tông mà phụng dưỡng. Hắn ăn gì con ăn nấy, ở cũng là nhà cao cửa rộng, còn có cung nữ hầu hạ tận tình.”

Bà bà vẫn không yên lòng: “Vậy cổ trùng đó…”

Ta toe toét cười: “Giải rồi ạ! Chẳng biết sao lại tự giải được. Con đã thử chích vào tay, đập đầu vào tường, nhịn đói cả ngày không ăn. Tạ Hoài An chẳng có phản ứng gì hết.”

Bà bà im lặng nhìn ta, vẻ mặt trầm tĩnh. Một lúc lâu sau bà mới lên tiếng: “A Nhược, con vẫn còn chuyện giấu ta.”

Chẳng điều gì qua được đôi mắt tinh tường của bà. Ta lè lưỡi: “Con lén trốn khỏi cung, chắc chắn đã chọc giận Tạ Hoài An. Người của hắn đang lùng bắt con khắp thành, nhưng con không muốn quay về đó nữa. Nơi này không nên ở lâu. Con biết một con đường nhỏ bí mật để ra khỏi thành, con để bạc lại, dặn dò xong sẽ đi ngay.”

Hổ Tử đột nhiên gõ cửa dồn dập: “A Nhược tỷ, có người tìm tỷ!”

Tim ta thắt lại: “Người nào?”

“Không biết. Người đó mặc y phục lộng lẫy, sau lưng còn có tùy tùng. À phải rồi, lệnh bài bên hông người đó giống hệt miếng ‘đồ không đáng tiền’ của tỷ.”

Thôi rồi. Sao hắn lại biết ta trốn ở đây?

Ta lật người qua cửa sổ, ba bước thành hai trèo lên tường viện. Hít một hơi thật sâu dưới ánh trăng vô tận, ta nhắm mắt nhảy xuống.

Và rồi…

Ta rơi vào một vòng tay ấm áp.

Bốn mắt nhìn nhau, người vừa đến cười lạnh: “A Nhược cô nương, định chạy đi đâu?”

3

Chiếc ghế thái sư nhặt về từ đầu phố vốn chỉ có ba chân. Chỗ gãy được chống đỡ bằng một khúc gỗ nên ngày thường vẫn luôn ọp ẹp. Giờ đây, chiếc ghế này đã được Thái tử ngồi qua, có lẽ sau này tu sửa lại còn có thể ké chút danh tiếng, bán được giá hời trên thị trường.

Ta vừa mải mê tính toán chuyện kiếm tiền, vừa giang rộng vòng tay như gà mẹ che chở đàn con, bao bọc đám trẻ hoảng sợ sau lưng. Ta cố nặn ra một nụ cười nịnh nọt: “Điện hạ, đã lâu không gặp, người vẫn an khang chứ ạ?”

“Không lâu, mới gặp hôm kia.” Tạ Hoài An hừ lạnh một tiếng, quay đầu đi không nhìn ta. “Bổn cung đã dặn ngươi, dạo này nhiều chuyện, đừng chạy lung tung.”

Hổ Tử dâng lên một tách trà, rất biết điều: “Thái tử điện hạ, mời người dùng trà.”

Ta liếc Hổ Tử một cái: Lấy đâu ra trà ngon thế?

Hổ Tử đáp lại bằng ánh mắt: Mấy năm trước bị mấy tỷ tỷ thanh lâu trêu ghẹo, họ nhét vào lòng đệ. Họ nói trà này có công hiệu cường thân kiện thể, đệ còn chưa nỡ uống đâu.

Ta tối sầm mặt mũi, vội vàng ngăn lại: “Điện… Điện hạ, trà này quá tầm thường, không xứng với thân phận cao quý của người. Người vẫn nên uống ít thôi ạ.”

Không nói thì thôi, ta vừa dứt lời, hắn liền bưng tách trà lên uống cạn một hơi.

Ta: “…”

May mà cổ trùng đã giải. Đợi lát nữa công hiệu tiêu hồn kia phát tác, ta cũng không phải chịu chung cảm giác. Nhưng rốt cuộc hắn có biết cổ trùng đã giải hay chưa?

Ta đánh liều một phen: “A Nhược xin hứa, sau này nhất định sẽ cẩn trọng lời ăn tiếng nói. Những gì thấy nghe trong cung, một chữ cũng không tiết lộ ra ngoài. Điện hạ có thể hứa rằng, một khi cổ trùng được giải, người sẽ để ta đi không?”

Tạ Hoài An nhìn ta chăm chú, hồi lâu mới trầm giọng đáp: “Giải được cổ trùng rồi, bổn cung càng không thả người.”

“Vì sao?!”

Hắn mở chiếc quạt xếp, nụ cười như có như không.

“Chẳng phải bổn cung muốn làm khó ngươi. Chỉ là con vẹt Thải Y Thúy Anh mà ngoại bang tiến cống kia chỉ chịu nhận đồ ăn từ ngươi. Ngươi cũng biết đấy, con vật nhỏ đó ngàn vàng khó kiếm, trăm năm khó gặp, quý giá vô cùng. Nếu có mệnh hệ gì, bổn cung biết ăn nói sao với phụ hoàng?”


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!