Vào ngày ta làm lễ cập kê, vị phò mã tương lai đã tặng ta một cây trâm ngọc do chính tay hắn điêu khắc. Ta đang vui mừng định đưa tay đón lấy thì trước mắt bỗng hiện lên một hàng chữ kỳ lạ.

[Tiểu công chúa, người tuyệt đối đừng đeo!]

[Đúng vậy, trâm ngọc đã bị hạ chú Cộng Cảm. Nếu đeo vào, người sẽ cùng cảm nhận mọi thứ với một nữ tử thanh lâu!]

[Đến lúc đó, người sẽ trở thành vị công chúa phóng đãng nhất trong lịch sử.]

[Thậm chí, phò mã của người còn nhân cơ hội này để cưới bạch nguyệt quang của hắn vào cửa.]

1

Ta chau mày nhìn những dòng chữ kia. Cộng cảm? Thanh âm kỳ quái gì thế này?

Từng chữ một thì ta đều hiểu, nhưng ghép lại với nhau thì có nghĩa là gì?

Còn nói chỉ cần ta đeo chiếc trâm này, ta sẽ trở thành vị công chúa phóng đãng nhất trong lịch sử ư? Phò mã cũng sẽ nhân cơ hội cưới bạch nguyệt quang của hắn vào cửa?

Phò mã có bạch nguyệt quang?

Hai câu cuối cùng khiến chuông báo động trong lòng ta vang lên dữ dội. Ta nhìn cây trâm ngọc tinh xảo trước mặt, rồi lại ngẩng đầu nhìn nam tử ôn nhuận như ngọc, Thẩm Nghiên Chi.

Hắn là thế tử của Vĩnh An Hầu phủ.

Cũng là người ta tự mình lựa chọn trong số rất nhiều hoàng thân quốc thích để trở thành phò mã.

Hắn học vấn uyên bác, bên mình không có oanh oanh yến yến, lại đối xử với ta cực kỳ tốt. Ai ai cũng nói ta đã chọn được một vị phò mã tốt.

Ta cũng từng cho là vậy.

Vậy mà hắn lại có bạch nguyệt quang?

Cớ sao ta lại không hề hay biết?

Thẩm Nghiên Chi thấy ta đã nhận lấy trâm ngọc thì mỉm cười. Hắn nói: “Điện hạ, thần cài nó lên cho người.”

Dứt lời, hắn liền cầm lấy cây trâm định cài lên tóc ta.

Những dòng chữ trước mắt điên cuồng xuất hiện: [Đừng mà! Tiểu công chúa đeo vào là hủy hoại cả đời đó!]

[Chẳng những thanh danh ô uế, mà cuối cùng còn chết thảm trong phủ công chúa!]

[Thẩm Nghiên Chi lại giẫm lên thi thể của người để một bước lên mây!]

[…]

Mấy câu chữ ngắn ngủi đủ làm ta sợ hãi lùi lại một bước, không dám hoài nghi những dòng chữ này nữa. Thà tin là có, còn hơn không.

Thấy hành động của ta, Thẩm Nghiên Chi khẽ nhíu mày: “Điện hạ, người sao vậy?”

Hắn lại nói tiếp: “Điện hạ, hôm nay là lễ cập kê của người, người đã là người lớn rồi. Sau này, vạn lần không được hành xử thiếu lễ độ như vậy nữa!”

Thẩm Nghiên Chi không chỉ là phò mã của ta, mà đồng thời còn là tiên sinh của ta, gánh vác trách nhiệm dạy dỗ ta. Thường ngày nghe những lời này, ta đã không vui. Nhưng vì thân phận của hắn, và vì ta là công chúa phải giữ gìn lễ nghi, nên ta đều nín nhịn.

Bây giờ nghe lại lần nữa, lại nhìn những dòng chữ đang cảnh báo về kết cục thảm khốc của mình, ta theo bản năng cau mày: “Hỗn xược! Bổn cung làm việc thế nào, lẽ nào cần ngươi dạy dỗ hay sao?”


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!