Mấy vị công tử quý tộc được yêu thích nhất kinh thành, ngoài hoàng huynh của ta ra, đều là kẻ dưới váy nàng ta, nhiều nam nhân tranh giành một nữ nhân, gây ra không ít trò hay.

Nhưng những người này chỉ là đồ chơi của nàng ta thôi, nàng ta dã tâm bừng bừng, mục tiêu là hoàng huynh của ta. Nào ngờ huynh ấy không thích nàng ta.

Hoàng huynh là mục tiêu của nàng ta, Tống Diệm là đường lui của nàng ta.

Nào ngờ Tống Diệm bị chỉ định làm phò mã cho ta, đường lui của nàng ta không còn nữa. Cố Như Yên cuối cùng cũng có chút hoảng loạn, rối loạn trận cước, cho đến khi sau đó phát hiện ra một mục tiêu mới không kém gì hoàng huynh của ta — thái tử Nguyệt Quốc.

Cố Như Yên tự xin đi Nguyệt Quốc, có lẽ là muốn đi chinh phục thái tử Nguyệt Quốc. Lòng nàng ta lớn lắm, muốn làm quốc mẫu của một nước, lại muốn hoàng đế chỉ có mình nàng, một đời một kiếp một đôi.

Nhưng nàng ta không biết, thái tử Nguyệt Quốc không phải là người hiền lành gì, cả triều văn võ không ai muốn gả nữ nhi qua đó, không chỉ vì xa, mà còn vì thái tử Nguyệt không thể là người phu quân tốt.

Không biết nên không sợ.

Nữ nhân đó bây giờ ở Nguyệt Quốc cũng không biết ra sao rồi.

16

Tô Vô Song nghe xong, không thể tin được: “Thì ra, ta chỉ là một người thay thế thôi sao?”

Ta: “Cũng không đến mức đó, nàng ta cao tay hơn ngươi nhiều, ngươi không giống nàng ta được đâu.”

Ta vỗ đầu nàng ta như vỗ chó: “Ngươi cứ ngoan ngoãn ở đây, không gây chuyện, là có thể ở Tống phủ mà chết già.”

Dù sao ta cũng từ “sự nghiệp” của nàng ta mà có được không ít thứ có giá trị, cũng không đến mức qua cầu rút ván, cho nàng ta dưỡng lão coi như là báo đáp.

Ai ngờ nàng ta lại tự tìm đường chết, nhân lúc hoàng huynh đến thăm ta mà quyến rũ huynh ấy.

Ta tận mắt thấy nàng ta như con tôm mềm chân lảo đảo một cái, ngã vào lòng hoàng huynh, ta lập tức sa sầm mặt, bước lên trước đẩy nàng ta ra.

Tô Vô Song thấy ta liền hoảng sợ, nàng ta có một sự sợ hãi bản năng đối với ta.

Đương nhiên, dưới sự sợ hãi là không cam lòng, nếu không sao lại nghĩ đến việc tự nguyện dâng hiến với hoàng huynh.

Nàng ta không biết, trong hoàng cung một phi tần cũng không có, những người muốn làm phi tần như thế này đều bị xử tử tại chỗ, bên ngoài thì tuyên bố hoàng đế đã có người trong lòng, không muốn cưới chính thê.

Ta mặt không biểu cảm, không nói một lời thừa thãi: “Đánh chết.”

Tô Vô Song hét lên một tiếng, không thể tin được.

Cũng phải, trước đây nàng ta xúc phạm ta nhiều lần như vậy, theo quy củ thì xương cốt đã thành tro trong bãi tha ma rồi. Nhưng nhà họ Triệu ta từ trước đến nay không coi trọng quy củ, thấy nàng ta hữu dụng lại ngu ngốc, ta đều tha cho nàng ta một mạng.

Nàng ta không thể nào nghĩ rằng một công chúa đường đường chỉ biết cãi nhau đá người chứ?

Ta không coi trọng quy củ, nhưng coi trọng giới hạn, hoàng huynh chính là giới hạn của ta.

Ta không có ý định nói nhiều, ra hiệu cho thị vệ lôi nàng ta xuống, đánh chết tại chỗ.

Tô Vô Song la hét thảm thiết bị lôi đi.

Hoàng huynh là một vị vua ôn hòa và nhân đức, nhưng huynh ấy luôn dung túng ta, ta ở trước mặt huynh ấy quyết đoán giết người, huynh ấy cũng chỉ nhíu mày:

“Quan Ngọc, nữ nhi mà tay dính nhiều máu tanh không tốt.”

Ta ngoan ngoãn đáp: “Vâng, vậy lần sau để cho mấy lão thái giám quản hình phạt đi xử lý.”

Tống Diệm đã sớm quên Tô Vô Song đi rồi. Giữa đường trở về một chuyến biết chuyện, hắn dừng lại một lúc, nhíu mày nói giọng âm dương quái khí: “Nàng ta quyến rũ ta, ngươi mặc kệ nàng ta nhảy nhót, nàng ta vừa lượn lờ trước mặt hoàng huynh ngươi, ngươi liền đánh chết người ta, chẳng phải là vì ta không phải là vảy ngược của ngươi sao?”

Hắn bị điên à?

May mà Tống Diệm không có thời gian õng ẹo nhiều, đã bị lôi ra tiền tuyến rồi.

17

Chiến sự kết thúc, Nguyệt Quốc chiến bại.

Thái tử và thái tử phi của họ còn bị lão tướng quân Tống bắt làm tù binh.

Tống Diệm lần này trở về, bên cạnh còn có một nữ tử, Cố Như Yên.

Xem ra Cố Như Yên ở Nguyệt Quốc sống cũng không tệ, lại có thể mò được đến chức thái tử phi. Nhưng con bé xui xẻo này, vừa làm thái tử phi đã cùng thái tử Nguyệt bị bắt làm tù binh.

Với thân phận là thái tử phi của nước địch, nàng ta đáng lẽ phải bị giam cùng thái tử. Nhưng nàng ta lại là biểu tiểu thư trên danh nghĩa của Tống gia, là công chúa Lương Quốc do phụ hoàng ta đích thân phong, là ân nhân cứu mạng của Tống Diệm.

Thế là Tống gia đã bảo lãnh cho nàng ta, đưa về Tống phủ.

Lúc Cố Như Yên đến Tống phủ, ta đang đi thăm hoàng huynh. Huynh ấy sau khi hạ triều thì ngất xỉu, ta vội vã chạy vào cung, canh huynh ấy cả đêm.

Người trên long sàng hai mắt nhắm nghiền, sắc mặt tái nhợt, thân hình gầy gò. Huynh ấy cũng không chịu nói cho ta biết là bệnh gì, nhưng mắt thường cũng có thể thấy bệnh tình ngày càng nặng.

Ta bực bội đi ra khỏi cửa điện, đi ngang qua một đám thái y, trong đó có một người trẻ tuổi tuấn tú nhất, là đệ tử của viện chính. Ta cụp mắt nhìn hắn: “Chữa trị cho tốt, nếu chữa không khỏi, ta bắt ngươi chôn cùng.”

Thái y trẻ tuổi cúi đầu: “Điện hạ yên tâm, thần nhất định sẽ tận tâm tận lực.”

Lúc ra khỏi cung thì gặp phải đội ngũ áp giải thái tử Nguyệt đến hành cung giam lỏng.

Thái tử Nguyệt Quốc tên Minh, tàn bạo khát máu, coi mạng người như cỏ rác, vô số nữ nhân chết trong tay hắn.

Lúc lướt qua nhau, ta nhìn rõ dung mạo của hắn.

Tóc đen buông xõa, khóe môi còn vương vết thương, vết máu đỏ tươi trên khuôn mặt trắng như ngọc, đôi mắt hoa đào long lanh, vừa ngước lên đã là một vẻ đẹp trai đến kinh tâm động phách.

Hắn cũng nhìn thấy ta, bước chân dừng lại:

“Chiêu Ngọc công chúa, có phải không nhận ra ta rồi không?”

Đương nhiên là nhận ra, tổ tông mười tám đời của hắn ta đều nhận ra.

Ta lúc nhỏ bị phụ hoàng bắt học thuộc hết vương tôn công tử của các nước.

Ta cười nhẹ: “Nhận ra chứ. Ngươi trước đây từng đến Lương Quốc, chúng ta cũng coi như là người quen cũ, hay là đến phủ của ta ngồi một lát?”

Thực tế thì ta và hắn không có nhiều tiếp xúc, chẳng thân quen chút nào, ta mặt dày nói dối.

Thái tử Nguyệt Quốc có chút bất ngờ: “… Được.”

Thế là sau khi Tống Diệm mang Cố Như Yên trở về, lúc ta về Tống phủ, cũng mang theo một người nam nhân — ác mộng của Cố Như Yên.

18

Cố Như Yên đang phàn nàn: “Tống Diệm san phẳng ao sen này rồi à? Còn trồng tường vi dại, hoa dại không ai cần, sao so được với hoa sen quý.”

Nàng ta như một nữ chủ nhân trở về, chỉ trỏ những thay đổi trong Tống phủ.

“Nhưng bản công chúa lại thích những bông hoa dại này.”

Ta từ trong đám hoa đi ra đối diện.

Khoảnh khắc nhìn thấy ta, đồng tử nàng ta co lại. Đây là lần đầu tiên nàng ta nhìn thấy dung mạo thật của ta.

Cố Như Yên cũng được coi là một mỹ nhân hiếm có, quen sống thuận buồm xuôi gió, đột nhiên nhìn thấy ta, vẻ mặt ngỡ ngàng, kinh ngạc, tự ti mặc cảm, ghen tị không kịp che giấu.

Nhưng nàng ta rất nhanh đã thu lại sắc mặt, thẳng thắn hành lễ, dịu dàng nói: “Điện hạ có điều không biết, hoa sen trong ao này không phải là loại thông thường, mà là loại quý hiếm vô giá, chính là ‘gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn, trong sạch mà không lẳng lơ’.”

Tiếp theo, tỳ nữ của nàng ta tiếp nối những lời nàng ta không tiện tự khen mình: “Công chúa điện hạ đến muộn, có lẽ không hiểu, ao sen này là do Tống nhị công tử đặc biệt trồng cho chủ nhân nhà ta. Chủ nhân nhà ta ngắm hoa hứng thơ, ‘Ái Liên Thuyết’ vừa ra lò đã nổi tiếng vô cùng tại kinh thành Lạc Dương, Tống nhị công tử cũng cho đào ao trồng một hồ sen trong phủ.”

Nói cứ như ta rất không có kiến thức vậy.

Cố Như Yên rất cảm khái: “Cuối cùng là người đi trà nguội, nếu đương thời ta không thay điện hạ đi hòa thân, Tống Diệm và điện hạ cũng không đến nỗi nhìn nhau chán ghét như vậy.”

Nói cứ như hòa thân là ta ép nàng ta đi vậy.

Bóng gió khoe khoang sự ái mộ của Tống Diệm đối với nàng ta, dương dương đắc ý nói nàng ta đã rộng lượng nhường người, mà ta vẫn không được Tống Diệm yêu thích.

Ta cười, “Vậy ngươi có biết tại sao chúng lại có giá vô thị không?”

19

Cố Như Yên không trả lời được.

Ta: “Năm ta cập kê cầu phúc, từ trong cung tùy tiện hái mấy cành sen, dưới sự chú ý của vạn dân mà cầm một lát. Từ đó về sau, loại sen này trở thành loại được yêu thích nhất, có giá vô thị.”

“Ngươi có thể thưởng thức nó là vì nó quý, nó quý là vì ta đã từng thích. Bản công chúa yêu thích cái gì, cái đó liền là trân phẩm. Ý kiến của ngươi không quan trọng, nuốt vào trong đi.”

Cố Như Yên há miệng, nhưng không biết nói gì tiếp theo.

Trong những lần tiếp xúc trước đây của nàng ta, nàng ta đã chiến thắng rất nhiều tiểu thư nhà danh giá, trong xương cốt mang một sự khinh miệt đối với những nữ nhân khác.

Nhưng nàng ta không xứng đấu với ta, trước mặt công chúa thật sự, nàng ta chẳng qua chỉ là một con hề nhảy nhót.

Ta hái một cành tường vi dại có gai, cài lên tóc nàng ta, gai nhọn lướt qua da đầu nàng ta, “Thời gian đã đến, thái tử phi Nguyệt Quốc ở lại dùng bữa trưa nhé.”

Kéo người phía sau một cái, dây xích trên tay thái tử Nguyệt Quốc căng ra, bị ta kéo ra, hắn thần sắc tự nhiên, không hề có vẻ tủi nhục khi bị kéo như chó.

Khoảnh khắc nhìn thấy thái tử Nguyệt Quốc, đồng tử Cố Như Yên co rút lại, cũng không biết là sợ bị gai đâm, hay là nhìn thấy khắc tinh, khẽ run lên một cái không thể nhận ra.

Bữa trưa là tiệc mừng công của Tống gia, tất cả mọi người đều có mặt đông đủ, thấy ta mang Cố Như Yên và thái tử Nguyệt Quốc bước vào, cả sảnh đều ngây người.

Tống Diệm mạnh mẽ đứng dậy, mặt mày tái mét, kéo ta sang một bên, tay siết chặt, nhưng lực nắm tay ta lại kiểm soát rất tốt, “Ngươi mang Việt Vị Minh đến làm gì?”

Ta đương nhiên nói: “Chỉ cho phép ngươi mang nữ nhân về, không cho phép ta mang nam nhân về sao?”

Tống Diệm nghẹn lời. Một lúc lâu sau, hắn không tự nhiên giải thích: “Là nàng ta cứ đòi theo ta. Dù sao nàng ta cũng đã cứu mạng ta một lần, ta nợ nàng ta ân tình.”

Dù hắn có không cam lòng thế nào, cơm vẫn phải ăn.

Cố Như Yên ở bên cạnh thái tử Nguyệt Quốc run rẩy, rụt rè.

Tống Diệm vô cớ tức giận, coi người nam nhân đối diện như cái gai trong mắt, cái dằm trong thịt.

Hai vị tướng quân nhà họ Tống ngượng ngùng cùng ăn tiệc mừng công với tù binh của mình.

Thái tử Nguyệt Quốc tao nhã bình tĩnh ăn cơm, không nhìn thấu được sắc mắt.

Một bữa trưa kỳ quặc và dằn vặt kết thúc.

Tống gia tạm thời thay đổi ý định, nhanh chóng gói ghém Cố Như Yên cùng thái tử Nguyệt Quốc đưa đến hành cung.

Công chúa không vui.

Bọn họ cảm nhận được.

20

Không vui chủ yếu là vì bệnh tình của hoàng huynh ngày càng nặng, lại bị ép phải giám quốc, một đống chuyện phiền phức phải xử lý.

Nếu là bình thường, ta có thể thấy Cố Như Yên khá thú vị, bây giờ không có tâm trạng, chỉ muốn nàng ta cút đi càng xa càng tốt.

Nhưng ta không cho người giam lỏng nàng ta, thậm chí còn ngầm chỉ thị các hoạt động của các nhà mời nàng ta nhiều hơn.

Cố Như Yên thích thể hiện, ngày nào cũng ngâm thơ đối đáp, so tài với các tài tử của triều Lương.

Những bài thơ đó của nàng ta, tuy đông một búa tây một búa, nhưng trình độ đều rất cao, mang lại cho nàng ta rất nhiều lời khen ngợi, một đám tiểu thư khuê các đều không sánh được với ánh hào quang của một mình nàng ta.

Được tâng bốc ngày càng cao, Cố Như Yên cuối cùng cũng có chút bay bổng.

Trong bữa tiệc cầu phúc, nàng ta lại có thể khuyên ta: “Điện hạ, người là công chúa, hà tất phải bó buộc trong những cuộc đấu đá nội trạch, chi bằng giống như ta, xông ra một vùng trời, sống ra phong thái của chính mình.”

Mắt nào thấy ta đấu đá nội trạch vậy?

Ta gần đây bận đến phát điên, sứ thần đàm phán với Nguyệt Quốc lại không thuận lợi lắm, xem ra Nguyệt Quốc muốn từ bỏ vị hoàng thái tử này. Nghĩ cũng phải, Nguyệt Quốc không thiếu hoàng tử, bỏ ra một khoản tiền lớn để chuộc về một người, chi bằng lập thái tử mới.

Nàng ta khoe khoang một đống, ta lạnh lùng vô cùng: “Ồ.”

Trong bữa tiệc, ta tự mình ra một đề bài, các quý nữ bên dưới thi làm một bài thơ, phần thưởng là một chiếc hộp gỗ đàn hương không biết chứa báu vật gì.

Đề bài là vịnh xuân.

Các quý nữ lần lượt dâng thơ, đến lượt Cố Như Yên, nàng ta dùng một câu “Đẳng nhàn thức đắc đông phong diện, vạn tử thiên hồng tổng thị xuân”* dễ dàng giành giải nhất.

*Thảnh thơi nhận biết mặt gió đông, muôn tía nghìn hồng đều là xuân.

Giữa một tràng vỗ tay khen ngợi, ta vẫy tay cho người mang phần thưởng cho nàng ta, ra hiệu cho nàng ta mở ra.

Cố Như Yên mở hộp, bên trong là một cuốn sách, nàng ta nghi ngờ mở ra, sắc mặt đột nhiên biến đổi.

Mọi người nghi ngờ nhìn nàng ta.

Ta: “Phần thưởng này, thích không?”

21

Sắc mặt Cố Như Yên trắng bệch, không nói nên lời.

Ta tùy tiện chỉ một quý nữ, bảo nàng ta lên đọc giúp. Quý nữ nghi ngờ giật lấy cuốn sách trong tay Cố Như Yên: “Thắng nhật tầm phương Tứ Thủy tân, vô biên quang cảnh nhất thời tân. Đẳng nhàn…”*

*Ngày đẹp tìm hoa bên sông Tứ, cảnh sắc vô biên bỗng tươi mới.

Thảnh thơi nhận biết mặt gió đông, muôn tía nghìn hồng đều là xuân.

Càng đọc càng thấy không đúng: “Đẳng nhàn thức đắc đông phong diện, vạn tử thiên hồng tổng thị xuân? Tác giả… Chu Hi?”

Quý nữ kinh ngạc: “Bài thơ ngươi vừa làm, tại sao lại được viết sẵn trong phần thưởng?”

Mọi người càng thêm nghi ngờ.

Ta cười khẩy: “Bởi vì đó không phải do nàng ta tự nghĩ ra, là nàng ta ăn cắp, đội lốt danh nghĩa của mình để thể hiện.”

Ánh mắt lướt qua phía sau, các thị vệ tiến lên bắt giữ Cố Như Yên. Một đám cung nữ khác cầm một cuốn sổ dày, lần lượt truyền cho mọi người có mặt xem. Trong đám đông phát ra tiếng kinh ngạc, “‘Ái Liên Thuyết’ do Chu Đôn Di viết à?”

Cuốn sổ dày cộp này lấy được từ chỗ Tô Vô Song, ta còn ép nàng ta ghi rõ tác giả thật vào.

Cuối cùng có người hỏi: “Những người này là ai? Tại sao một người cũng chưa từng nghe qua.”

Tiểu Hoa, người đã được thăng lên làm tỳ nữ thân cận của ta, tích cực tiến lên giải thích, một lời kinh động bốn phía:

“Là cổ nhân của một thế giới khác, nàng ta và ta là người hiện đại của một thế giới khác.”

Cố Như Yên trợn to mắt, nàng ta cũng không thể ngờ Tiểu Hoa cũng là người xuyên không.

Tiểu Hoa nói ngắn gọn giải thích rõ ràng, vén lên bức màn bí ẩn của người xuyên không. Các quan lớn, quý phu nhân, quý tiểu thư có mặt ở đó tiêu hóa một lúc lâu, mới hiểu được nàng ta đang nói gì.

Ta: “Vừa hay, hôm nay tập hợp tất cả các ngươi lại, tuyên bố mấy việc.”

Vẫy tay cho thái giám đến, mở thánh chỉ đã viết sẵn ra lần lượt đọc qua.

Một là, lệnh cho các văn thần sắp xếp lại thơ Đường Tống, ghi rõ tác giả gốc, in ấn và sưu tầm.

Hai là, khuyến khích người xuyên không yết kiến, triều ta chiêu mộ hiền tài, có tài đều có thể được phá cách bổ nhiệm làm quan.

Ba là, phát giác và tố cáo người xuyên không giấu giếm thân phận, thưởng nghìn lạng vàng.

Bốn là, nữ tử có thể thi khoa cử, có thể làm quan, có thể thừa kế.

Điều cuối cùng được thêm vào, đặt cùng với những điều trên, không gây chú ý của ai.

Trước mặt tất cả mọi người, Cố Như Yên bị áp giải xuống.

Từ hôm nay, bất kể là triều đình hay dân gian, đều không thể dễ dàng bị người từ thế giới khác mê hoặc nữa.

22

Đàm phán thất bại, Nguyệt Quốc không chịu bị chém, kiên quyết đòi về lập thái tử mới.

Thế là, thái tử Nguyệt Quốc bị bỏ lại.

Ta định chuyển thái tử Nguyệt Quốc đến nơi khác, một thái tử cũ bị ruồng bỏ không đáng được cung phụng trong hành cung.

Cố Như Yên bị ta lấy tội danh trộm cắp đánh vào đại lao. Trước đây lo ngại thân phận Nguyệt Quốc của nàng ta nên không xử lý, bây giờ có thể xử lý rồi. Ta đợi Tống Diệm đến cứu ân nhân cứu mạng của hắn, đợi mấy ngày hắn cũng không có động tĩnh.

Ta đích thân đi tìm hắn: “Không phải ngươi thích Cố Như Yên à? Sao ngươi không đi cứu nàng ta?”

Tống Diệm mặt đầy vẻ khó hiểu: “Ta thích nàng ta lúc nào? Sao ta không biết?”

“Nàng ta cứu ngươi một mạng, ngươi nên lấy thân báo đáp.” Ta mặt đầy vẻ nghiêm túc.

Tống Diệm nhảy dựng lên: “Cứu một mạng là phải bán thân à? Vậy Việt Vị Minh chẳng phải là…”

Nói được một nửa thì vung tay áo, bình tĩnh lại: “Ta không thích nàng ta, những chuyện đó đều là do nàng ta tự biên tự diễn. Nàng ta ở Tống gia hưởng thụ mấy năm vinh hoa phú quý, còn làm bàn đạp để trở thành thái tử phi một nước, lúc xảy ra chuyện Tống gia cũng đã bảo vệ nàng ta, những điều đó đủ để trả ơn cứu mạng rồi.”

Ta có chút thất vọng, ta còn tưởng đã nắm được điểm yếu của Tống Diệm.

Cố Như Yên có lẽ cũng nhận thấy tình hình không ổn, cho người đến báo với ta, nói có chuyện quan trọng muốn tìm ta.

Nàng ta ngồi tù mấy ngày, người tiều tụy đi nhiều, thấy ta vội vàng bám vào cửa lao: “Tống Diệm, Tống Diệm hắn không đến cứu ta sao?”

“Không có, hắn gần đây rất yên phận.”

Ánh sáng hy vọng trong mắt Cố Như Yên vụt tắt, giọng điệu trầm xuống: “Ta hối hận rồi, ta lúc đầu coi thường Tống Diệm là một công tử bột, một lòng muốn làm thê tử của đế vương. Kết quả đến Nguyệt Quốc, ta mới biết mình đã sai lầm lớn.”

Nàng ta dường như nhớ lại chuyện gì đó không hay, “Ngươi là công chúa vàng ngọc tôn quý, ngươi chắc chắn không thể tưởng tượng được, ta ở Nguyệt Quốc, sống những ngày tháng như thế nào. Việt Vị Minh, hắn quả thực là một ác quỷ, rơi vào tay hắn thật sự sống không bằng chết.”

“Thực ra Tống Diệm cũng không nhất định cần ngươi.” Ta nhíu mày, “Rốt cuộc ngươi muốn nói gì?”

Cố Như Yên cười điên cuồng, cười một cách cuồng loạn, thậm chí có chút dữ tợn, nàng ta lớn tiếng nói: “Các ngươi trúng kế rồi. Các ngươi đều trúng quỷ kế của Việt Vị Minh rồi!”

Tiếp theo từ trong đống rơm lôi ra một cây gậy dài đen thui, bất thình lình, một phát bắn trúng Tiểu Hoa bên cạnh ta.

“Đây là cái gì?” Ta vội vàng lùi lại.

Nào ngờ không nhanh bằng nàng ta, nàng ta phá vỡ khóa xông ra, dùng một chiếc khăn tay có mùi thuốc úp vào miệng ta.

Ta không còn sức lực, không gỡ ra được, dần dần chìm vào hôn mê.

Lúc tỉnh lại, ta đang ở trong một cung điện xa lạ.

Ta bị bắt cóc đến hoàng cung Nguyệt Quốc.

Thì ra việc Thái tử Nguyệt Quốc bị bắt vốn là một ván cờ hắn bày ra.
Hắn chủ động thâm nhập vào hậu phương địch, khiến Lương Quốc buông lỏng cảnh giác, lại ngấm ngầm lôi kéo các đại thần, rồi bí mật trốn thoát. Sau đó, như sấm sét giáng xuống, hắn phát động tấn công, trong ứng ngoài hợp, thế như chẻ tre, không gì ngăn nổi.

Một mình dám chịu cảnh bị vây hãm ở Lương Quốc, thế mà hắn chẳng hề lo lắng các hoàng huynh, hoàng đệ trong nước nhân cơ hội tranh đoạt ngôi vị. Rõ ràng Thái tử Nguyệt Quốc này đã sớm nắm chắc quyền kiểm soát trên dưới Nguyệt Quốc, đến cả Hoàng đế Nguyệt Quốc cũng đã bị biến thành bù nhìn.

Quả nhiên lợi hại — không hổ là kẻ từ trong vũng bùn mà được nuôi dưỡng như độc trùng, cuối cùng trưởng thành mạnh mẽ, khó ai bì kịp.

Hoàng huynh chắc chắn không đấu lại được, hơn nữa huynh ấy còn đang bệnh, cũng không biết bên Lương Quốc thế nào rồi, lo chết bản công chúa rồi.

Ta bị nhốt trong đại điện, la hét nửa ngày không ai để ý, sau khi đập phá một đống đồ đạc, gần như phá tan cả đại điện, cuối cùng cũng gọi được một người đến.

Là một lão thái giám, thấy cảnh tượng bừa bộn, run rẩy nói: “Tiểu tổ tông ơi, những thứ này đều là báu vật vô giá.”

Ta: “Gọi chủ tử của ngươi đến đây.”

Lão thái giám do dự: “Bệ hạ đang tiến hành đại điển đăng cơ, không thể rời đi được…”

Ta mặt không biểu cảm giơ ra một mảnh vải, vừa rồi lúc phá đại điện tiện tay xé xuống một tấm rèm sa, coi như dải lụa trắng để thắt cổ quấn lên xà nhà, gào lên một cách vô liêm sỉ: “Chán quá! Chết cho xong!”

Lão thái giám sợ đến mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, “Cô nương! Triệu cô nương, nô tài bây giờ đưa người đi gặp bệ hạ.”

Ta lập tức ngoan ngoãn: “Được thôi, đi nào.”

Việt Vị Minh quả thực rất bận, bận đăng cơ, mũ miện đế vương màu đen thêu vàng đội lên người, càng tuấn mỹ và khó lường.

Ta mục tiêu rõ ràng: “Hoàng huynh của ta và tình hình Lương Quốc hiện nay thế nào?”

Việt Vị Minh chẳng hề kinh ngạc khi ta có thể gây chuyện đến trước mặt hắn, chỉ nhướng mày: “Ngươi chỉ quan tâm đến tình cảnh của hoàng huynh ngươi, không lo lắng cho chính mình trước sao?”

Là công chúa bị bắt đến hoàng cung nước địch, quả thực rất nguy hiểm.

Nhưng vừa tỉnh lại đã ở trong cung điện vàng son lộng lẫy, ta liên tục thử dò hai lần, một lần phá nhà, một lần khóc lóc om sòm dọa tự tử, chẳng có chuyện gì xảy ra, rõ ràng là hắn định cung phụng ta.

Chỉ cần không chết được, thì không cản trở ta gây chuyện, có gì đáng lo đâu.

Ta thuận miệng nói: “Ta đẹp như vậy, ngươi nỡ giết ta sao.”

Chủ yếu là với thân phận công chúa nước địch, ta sống còn có giá trị hơn chết, có thể dùng làm con tin hoặc tống tiền một khoản, lúc hắn bị bắt ở Lương Quốc ta cũng làm như vậy, chỉ là phong thủy luân phiên mà thôi.

Chuỗi hạt trước mắt Việt Vị Minh kêu leng keng, giọng nói cũng trầm ấm như ngọc lăn trên mâm: “Lương Quốc thua trận liên tiếp. Còn hoàng huynh của ngươi…”

Hắn thích thú nhìn ta.

“Vừa được chẩn đoán có hỷ mạch.”

3

Ta nhíu mày.

Việt Vị Minh ngạc nhiên: “Ngươi có vẻ chẳng kinh ngạc chút nào?”

Kinh ngạc cái gì, ta đã sớm đoán ra rồi, hoàng huynh của ta thực ra là hoàng tỷ, còn bị tên tiểu tử thối ở thái y viện đó tán tỉnh được.

Phụ hoàng của ta chỉ có một thê tử là mẫu hậu, mẫu hậu sinh ra hoàng tỷ, sức khỏe không tốt, thái y nói sau này có thể không thể sinh nở được nữa, nhưng nhà họ Triệu có hoàng vị cần kế thừa. Thế là phụ hoàng nghĩ ra một ý tưởng tồi, tuyên bố với bên ngoài là sinh được một hoàng tử.

Sau đó mẫu hậu lại bất ngờ mang thai ta, người sinh khó mà chết, ta sinh ra đã không có mẫu thân, được phụ hoàng đích thân dạy dỗ lớn lên.

Trưởng tỷ như mẫu thân, huynh trưởng như phụ thân, hoàng tỷ đều dính cả hai. Sau khi phụ hoàng băng hà, tỷ ấy vừa làm phụ thân vừa làm mẫu thân, hai chúng ta nương tựa vào nhau mà sống.

Chuyện hoàng tỷ nữ giả nam trang giấu ta là vì sợ ta lo lắng.

Nhưng mấy năm gần đây tỷ ấy thường xuyên bị bệnh, ta cảm thấy có điều kỳ lạ, liền lén lấy một ít bã thuốc về, cũng không dám cho người khác biết, đành phải tự mình thức đêm đọc sách y, tìm hiểu ra đó là thuốc ức chế kinh nguyệt của nữ nhân. Hoàng tỷ bệnh lâu ngày, ta trở thành đại phu, nên lúc ta sắc thuốc cho Tống Diệm mới thuần thục như vậy.

Tỷ ấy bệnh yếu là vì đã uống quá nhiều thuốc ức chế sinh trưởng lung tung.

Ta âm thầm thanh lý thái y viện một lần, như vậy người khác sẽ không lấy được bã thuốc nữa. Gặp những nữ nhân tự nguyện dâng hiến, ta đều thanh lý hết, dọn dẹp không ít cái đuôi cho tỷ ấy. Tỷ ấy vừa ngã bệnh ta liền canh giữ bên cạnh, bưng trà rót nước không nhờ tay người ngoài.

Thực ra tỷ ấy thật sự không hợp làm hoàng đế, tỷ ấy hợp làm một người hiền thê, vì tỷ ấy là do mẫu hậu nuôi lớn, mẫu hậu chính là hình mẫu tiểu thư khuê các điển hình.

Ta là do phụ hoàng nuôi lớn, phụ hoàng dạy ta đế vương tâm thuật, bí mật bố trí, xoay chuyển lòng dân, muốn từng bước một để bá tánh Lương Quốc chấp nhận nữ tử làm đế, sau đó để hoàng tỷ khôi phục thân phận nữ nhi, vui vẻ làm một nữ nhân.

Nhưng người chết quá sớm, không còn cách nào.

4

Thân phận nữ tử của hoàng tỷ bị bại lộ, là do Cố Như Yên lúc ra đi chọc ra, nàng ta trước đây bám víu thái tử Lương Quốc nhiều lần thất bại, đã sớm có nghi ngờ.

Bây giờ bên Lương Quốc, hoàng đế bị phát hiện là nữ tử, giám quốc công chúa mất tích, Nguyệt Quốc thế lực hùng hổ, trong lo ngoài họa, chắc đã loạn thành một nồi cháo rồi.

Còn ta ở hoàng cung nước địch ăn no chờ chết.

Cố Như Yên vênh váo tự đắc dẫn một đám người đen kịt tiến vào, mỉa mai: “Chiêu Ngọc công chúa sao còn có tâm trạng ăn ngon uống tốt vậy?”

Lần này đến lượt sân nhà của nàng ta, Cố Như Yên nói chuyện chẳng hề uyển chuyển, hoàn toàn khác với dáng vẻ dịu dàng lúc mới gặp.

Ta thần tình uể oải, không muốn để ý đến nàng ta.

Cố Như Yên khoe khoang với ta: “Ta bây giờ là quý phi có địa vị cao nhất Nguyệt Quốc, ngươi chỉ là một công chúa sắp mất nước, nếu ngươi đến đây nịnh nọt ta, ta lại có thể xem xét cầu xin bệ hạ, sau này cho ngươi một cái chết toàn thây.”

Ta nói một câu khiến nàng ta câm miệng: “Ngươi không phải là thái tử phi sao? Sao thái tử lên làm hoàng đế rồi, ngươi chỉ là một quý phi?”

Cố Như Yên câm miệng.

Một lúc sau, nàng ta cười lạnh cho lui mọi người, đưa ta đến một cung điện hẻo lánh, “Ngươi có biết bên trong này là gì không?”

“Gì?”

Nàng ta đẩy cửa ra, bên trong treo đầy những chiếc đèn lồng làm từ da mỹ nhân, nhìn vô cùng rợn người.

Cố Như Yên: “Bệ hạ không phải là người thương hoa tiếc ngọc đâu, nói không chừng sau này kết cục của ngươi chính là một chiếc đèn cũ.”

Việt Vị Minh quả thực là một kẻ biến thái, sau này chắc cũng là một bạo quân, kiểu tao nhã thản nhiên thi hành cực hình trong đại điện, tóm lại không phải là thứ gì tốt đẹp.

Nhưng nếu ta bị chút cảnh tượng nhỏ này dọa sợ, ta không cần mang họ Triệu nữa, làm xấu mặt nhà họ Triệu.

Ta đi vào, lật trái lật phải, còn bình luận một phen: “Tay nghề vẽ thật không tồi.”

Sau đó ta lật ra một căn phòng khác, ở trong cùng, đặt đầy những vũ khí kỳ lạ, có cả cây gậy dài mà hôm đó Cố Như Yên đánh chết Tiểu Hoa, Tiểu Hoa đã nói đó là hỏa súng.

Đặt ở một cung điện mà Cố Như Yên có thể tùy tiện ra vào, rõ ràng lô vũ khí này còn chưa phải là loại tinh nhuệ nhất, chẳng trách Nguyệt Quốc dám nghĩ đến việc thôn tính Lương Quốc.

“Những thứ này đều là do ngươi làm à?” Ta hỏi Cố Như Yên.

Cố Như Yên rất đắc ý: “Ta cung cấp bản vẽ thiết kế sơ lược, nếu không có những thứ này, ta đã sớm chết rồi, cũng không leo lên được vị trí hôm nay.”

Ta tiếc nuối không thôi: “Lúc ở Lương Quốc sao ngươi không vẽ ra? Ngươi vẽ ra, trực tiếp phong ngươi làm vương gia, còn cần phải đi quyến rũ nam nhân sao?”

Nàng ta sững sờ, rõ ràng không ngờ Lương Quốc lại có thể phong nữ tử làm vương gia, nàng ta không biết người nhà họ Triệu từ trước đến nay không đi theo con đường bình thường.

“Ta không ghét người xuyên không, ta chỉ ghét những kẻ trong ngoài không đồng nhất như các ngươi, ngày nào cũng hô hào một đời một kiếp một đôi, bản thân lại đi quyến rũ khắp nơi. Thời đại nào cũng có người trung thành tỉnh táo, phụ hoàng của ta chỉ có một người thê tử là mẫu hậu, vì mẫu hậu của ta rất yêu rất yêu người, chân thành cần có chân thành mới đổi lại được, họ chưa bao giờ tự đề cao cái gì.”

“Thế giới hiện đại cho ngươi thấy rất nhiều tư tưởng hiện đại, nhưng ngươi lại chỉ biết học vẹt. Ngươi tự cho mình là độc lập tự do, nhưng chưa bao giờ ngừng bám víu nam nhân. Chỉ cần ngươi đặt tâm tư cho đúng, đã sớm thật sự xông ra một vùng trời rồi.”

Lời vừa dứt, một phát súng trúng ngay ngực nàng ta.

Nàng ta kinh ngạc ngã xuống đất, không ngờ ta xem một lần đã đại khái biết dùng hỏa súng, không hề có chút phòng bị.

“Một mạng đổi một mạng.” Ta nói.

5

Lúc Cố Như Yên hấp hối, Việt Vị Minh đến kịp.

Là một tù nhân, ta một phát súng bắn chết quý phi mới nhậm chức của hắn, giờ phút này đang thản nhiên cắn hạt dưa.

Đây là lần thứ ba, ta thử dò giới hạn của hắn.

Cố Như Yên còn lại mấy hơi thở, thấy Việt Vị Minh, mắt sáng lên, yếu ớt gọi: “Bệ hạ, bệ hạ mau cứu ta.”

Việt Vị Minh khá lạnh lùng, chỉ đứng lại hỏi ta: “Ngươi tại sao giết nàng ta?”

“Nàng ta giết chết Tiểu Hoa nhà ta.” Chỉ đơn giản như vậy.

Việt Vị Minh không hỏi nữa, ra lệnh cho người mang xác đi.

Hắn đối với ta thật sự dung túng, giới hạn này thấp đến mức ta cũng phải kinh ngạc. Ta đến gần, nhìn thẳng vào mắt hắn, tò mò hỏi: “Ngươi có phải thích ta không? Việt Vị Minh.”

Hắn ngây người một lúc, khẽ cụp mắt: “Chiêu Ngọc công chúa có thể đã quên, trẫm nợ người một mạng.”

Gì? Ta cứu hắn? Chuyện lúc nào vậy?

Ta chẳng nhớ ra gì cả, chột dạ tránh ánh mắt của hắn, nhưng cuối cùng hắn cũng không phủ nhận câu hỏi của ta.

Ta âm thầm đồng cảm nhìn hắn một cái.

Những kẻ thích ta đều là đồ xui xẻo.

Phụ hoàng từ nhỏ đã nuôi dưỡng ta theo tiêu chuẩn của một đế vương, Triệu Quan Ngọc ta không thể chìm đắm trong tình yêu, Tống Diệm có một điểm nói đúng, ngoài người thân duy nhất là hoàng tỷ, ta chỉ thích chó và những kẻ làm chó cho ta.

Ta cười rạng rỡ, được voi đòi tiên: “Việt Vị Minh, ta buồn chán trong điện sắp mốc meo rồi, ta muốn ra ngoài đi dạo phố.”

Việt Vị Minh nghiến răng bất lực nói: “Trẫm bị bắt làm tù binh, ngươi coi trẫm như chó. Tình thế đảo ngược, kết quả trẫm lại rước về một bà cô tổ.”

Không chỉ đi dạo phố, chán rồi còn đi săn, săn chán rồi lại thả diều, thả chán rồi ngày nào cũng đi bắt nạt phi tần trong hậu cung. Dù ở trên địa bàn của địch, ta vẫn cứ kiêu căng ngang ngược như vậy.

Cho đến khi có tin tức truyền đến, hoàng tỷ bệnh mất.

Ta loạng choạng một cái, một mình trở về đại điện, nhốt mình trong phòng mấy ngày, không ăn không uống.

Lại đuổi đi một đám người mang cơm, ta nhìn một thị vệ trong góc, kéo vạt áo hắn, thất thần nói:

“Tống Diệm, ta không còn hoàng tỷ nữa rồi.”

6

Tống Diệm giật mình, vội vàng bịt miệng ta lại, nhìn trái phải xác nhận không có ai nghe thấy, nghi ngờ không chắc chắn, “Ngươi phát hiện ta trà trộn vào từ lúc nào?”

“Phát hiện ra từ lâu rồi.” Ta uể oải.

Ta bề ngoài đi dạo khắp nơi, thực ra là đang bố trí tai mắt, tìm kiếm thông tin, sao có thể thật sự ngồi yên chờ chết.

Hoàng tỷ không còn, mấy vị võ tướng đảm nhiệm trấn giữ tiền tuyến.

Bây giờ Lương Quốc là do Tống Diệm chủ trì đại cục, hoàng tỷ trước khi bệnh mất đã phong hắn làm nhiếp chính vương.

Tống Diệm nói ta yên tâm, trong số những người xuyên không ta chiêu mộ trước đây, có người đã chế tạo được đại bác, tình hình sẽ sớm đảo ngược.

Ta vẫn uể oải, “Ta tưởng ngươi sẽ nhân cơ hội mưu phản chứ. Dù sao ngươi cũng đã mưu tính nhiều năm như vậy.”

Đôi mắt phượng của Tống Diệm khẽ cụp xuống, giữa những cái nhìn, ánh sáng ẩn hiện trong bóng tối âm u, giọng nói trong trẻo truyền đến: “Tống mỗ nguyện một đời làm thần.”

Lời này, chỉ có ta mới nghe ra được, trọng lượng cực kỳ nặng.

Tống Diệm lúc nhỏ không chỉ đẹp mà còn thông minh, bốn tuổi làm thơ, năm tuổi làm văn, là thần đồng nổi tiếng xa gần, nên mẫu hậu của ta mới vừa ý hắn như vậy.

Nhưng quốc sư nói sao Tử Vi có dấu hiệu dịch chuyển, chỉ về phía Tống phủ, phụ hoàng của ta bắt đầu nghi ngờ Tống gia. Tống gia khép nép làm người nhiều năm, ngay cả thần đồng cũng dần dần trở nên bình thường.

Sợ bị nghi ngờ nên Tống gia không cho Tống Diệm ra mặt, cố ý nuôi phế hắn. Tống Diệm bề ngoài quả thực là một công tử bột ăn hại, cả nhà hắn cũng không ngờ, tên này từ lúc đó đã biết ngụy trang rồi.

Hắn chắc chắn không phục, nghĩ đến mưu phản.

Phụ hoàng cuối cùng cũng không yên tâm về hắn, duyên phận run rủi ghép đôi chúng ta lại. Ta không ở công chúa phủ, mà chuyển vào Tống phủ. Tối hôm đó ta đã đốt luôn sản nghiệp riêng của hắn, tòa thanh lâu đó, nhưng không tìm thấy gì.

Ở Tống phủ một thời gian không phát hiện điều gì bất thường, ta liền cho đào cái ao sen duy nhất chưa từng kiểm tra lên, vẫn không tìm thấy gì.

Bây giờ hắn coi như là chủ động bại lộ.

“Vậy tòa thanh lâu và cái ao sen đó của ngươi, rốt cuộc có mờ ám gì không?”

Tống Diệm không vui nói: “Có, toàn là những thứ nếu bị phát hiện thì sẽ mất đầu. Ta mang Tô Vô Song về chỉ là để phân tán sự chú ý của ngươi, để di chuyển đồ đạc.”

Ta tò mò: “Ngươi không phải ghét ta sao? Sao không nhân lúc cháy nhà mà hôi của một chút?”

Tống Diệm nghiến răng: “Triệu Quan Ngọc, ngươi không có trái tim.”

Vô cớ tức giận bỏ đi.

Haizz, lòng dạ nam nhân, mò kim đáy bể.

7

Binh bại như núi đổ, ngày hoàng cung Nguyệt Quốc bị công phá, người của Tống Diệm bố trí đã giấu ta đi. Lúc ta ra ngoài, chiến sự đã kết thúc, hắn đã dẫn người chiếm lĩnh hoàng cung.

Lúc tìm thấy Việt Vị Minh là ở trong cung điện hẻo lánh đó, hắn đang cầm một chiếc đèn lồng tinh xảo, lười biếng nhìn, không hề có vẻ sợ hãi sắp chết.

Hắn đưa đèn lồng cho ta: “Trả lại cho ngươi. Mặc dù… ngươi chắc chắn không nhớ, ngươi con người này, không có trái tim.”

Đèn vừa đến tay, hắn đột nhiên nắm lấy tay ta, đặt một con dao găm sắc bén vào tay ta, nắm tay ta, đâm lưỡi dao sắc bén vào tim mình.

Đôi mắt sâu thẳm nhìn ta, cười nhạt nói: “Mạng cũng trả lại cho ngươi.”

Một đời đế vương tuấn mỹ tuyệt trần, từ từ ngã xuống đất.

Lần đầu tiên tự tay kết thúc mạng sống của một người, ta sững sờ cầm dao găm, nước mắt không tự chủ rơi xuống, không biết vì sao có chút khó chịu, nhỏ giọng nói: “Xin lỗi.”

Trở về Lương Quốc, ta nhận được sự chào đón nồng nhiệt của bá tánh, thậm chí có người kêu gọi ta đăng cơ làm đế.

Dù sao hoàng tộc nhà họ Triệu cũng chỉ còn lại một mầm mống duy nhất.

Hơn nữa, bố cục mà phụ hoàng đã bày ra bấy lâu, cộng thêm chính lệnh ta ban bố trước đây, dân phong Lương Quốc ngày càng cởi mở, họ dần dần cũng thuận theo tự nhiên mà chấp nhận chuyện nữ tử xưng đế.

Ta tìm được nơi ẩn thân của hoàng tỷ, tỷ ấy trước đây là giả chết, do ta sắp xếp.

“Hoàng tỷ, bây giờ tỷ có thể quang minh chính đại làm nữ đế rồi.” Ta đã sắp xếp sẵn lời giải thích cho việc tỷ ấy trở về hoàng cung.

Hoàng tỷ mặc trang phục phụ nhân, mặt đầy vẻ hiền từ xoa cái bụng tròn vo, nhẹ nhàng lắc đầu: “Quan Ngọc, ta thấy bây giờ như vậy rất tốt, so với ta, muội hợp làm hoàng đế hơn.”

Tên tiểu tử thối ở thái y viện bên cạnh kéo tay hoàng tỷ của ta: “Điện hạ, thực ra người mới là người được lòng dân.”

Ta có chút thất vọng, “Thôi được rồi.”

8

Lúc đội mũ miện, ta đứng trên đài tế lễ cao cao, các đại thần đứng xa, ta hỏi Tống Diệm:

“Vậy ngươi ghét ta rốt cuộc là vì cái gì?”

Tống Diệm không trả lời, chỉ trong lúc nghỉ của buổi lễ, đôi mắt sâu thẳm, dùng giọng nói hay của mình nhỏ giọng nói: “Điện hạ, ta đã sớm không ghét người nữa rồi, ta thích người.”

Đôi mắt xinh đẹp hơi đỏ, cuối cùng không cam lòng nhẹ giọng hỏi một câu, “Lúc đó, tại sao người không cứu ta?”

Ta không biết hắn đang nói gì, mặt đầy vẻ khó hiểu.

Mãi về sau, một buổi tối bình thường nào đó, đi qua hành lang dài nhìn ngọn đèn lồng lay động dưới mái hiên, ta bỗng nhớ lại một chuyện cũ.

Thời niên thiếu, sứ đoàn Nguyệt Quốc có lần đến thăm, cùng chúng ta đi săn, đêm khuya có mãnh thú xông vào lều trại, mọi người tứ tán.

Ta được cung nhân đưa đến một góc an toàn, vừa quay đầu, đã thấy hai người rơi xuống dòng nước xiết, một người là tiểu công tử nhà họ Tống, một người là tiểu thái tử của Nguyệt Quốc.

Nước suối chảy xiết, bên cạnh ta có một sợi dây leo dài, chỉ kịp kéo một người.

Ta đã chọn cứu thái tử Nguyệt Quốc.

Bởi vì nếu thái tử Nguyệt Quốc chết ở Lương Quốc, sẽ gây ra tranh chấp. Là công chúa một nước, ta phải lo cho đại cục.

Ta kéo thiếu niên đó lên, nhét chiếc đèn lồng trong tay cho hắn: “Ngươi đợi đấy, cầm chiếc đèn này, sẽ có người đến tìm.”

Ta nói xong định đi, lại bị hắn kéo tay, thiếu niên mày mắt tuyệt đẹp, tay rất lạnh, hắn có chút bất an, “Ngươi đi đâu?”

Ta gỡ tay hắn ra: “Tống Diệm bị cuốn đi rồi, ta phải đi tìm hắn.”

Sau đó ta không quay đầu lại mà đi dọc theo bờ suối, ta tìm hắn, tìm cả một đêm.

Sau đó thấy hắn được một nữ tử ở bờ đối diện cứu lên, ta mới yên tâm rời đi.

Thì ra Việt Vị Minh và Tống Diệm nói chính là chuyện cũ này.

(Hết)


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!