Tôi lao đến đập cửa, vừa đập vừa hét đến khản giọng.
Ngoài cửa vang lên tiếng Lâm Thanh Âm đầy ý cười:<br />
“Thẩm Tiểu thư, cô cứ ở trong đó mà bầu bạn với những ‘người bạn’ này đi nhé…”
Tiếng bước chân xa dần.
“Thả tôi ra! Mở cửa ra!!”
Tôi dùng toàn bộ sức lực đập cửa, gào thét, nhưng đáp lại tôi chỉ là tiếng vọng trống rỗng và hơi lạnh thấu xương.
Tôi vốn đang bị thương chưa khỏi, lại thêm sợ hãi và rét mướt, thể lực nhanh chóng cạn kiệt.
Cuối cùng, tôi co ro bên cánh cửa lạnh ngắt, ý thức dần dần mơ hồ, rồi hoàn toàn ngất lịm đi…
Không biết đã qua bao lâu, tôi lờ mờ tỉnh lại, nghe thấy bên ngoài có tiếng người nói chuyện.
“Đình Tiêu… xin lỗi, em chỉ là đùa với cô ấy một chút, nói rằng để đồ trong nhà xác rồi bảo cô ấy tự đi tìm. Không ngờ cô ấy lại thật sự vào đó… Bây giờ cảnh sát cũng tìm đến rồi, nói em có dấu hiệu giam giữ người trái phép… Em phải làm sao đây?”
Tiếp theo là giọng nói trầm thấp của Lục Đình Tiêu:
“Anh đã ký giấy bãi nại với tư cách người nhà rồi. Sẽ không sao đâu, đừng sợ.”
Tôi nằm trên giường bệnh lạnh ngắt, nghe đoạn đối thoại ngoài cửa, trong lòng như tro tàn.
Lâm Thanh Âm suýt chút nữa đã khiến tôi chết trong đó, vậy mà Lục Đình Tiêu… chỉ nhàn nhạt ký một tờ giấy bãi nại giúp cô ta?!
Một cơn phẫn nộ không cách nào kiềm chế được trào thẳng lên đầu, tôi bất ngờ vớ lấy lọ thuốc thủy tinh bên cạnh, ném mạnh về phía cánh cửa!
Rất nhanh sau đó, cửa phòng bệnh bị mở ra.
Lục Đình Tiêu bước vào cùng với Lâm Thanh Âm.
Tôi gắng gượng ngồi dậy, ánh mắt nhìn thẳng vào Lục Đình Tiêu:
“Cô ta suýt hại chết tôi, anh dựa vào cái gì mà ký giấy bãi nại thay cô ta?!”
Lục Đình Tiêu nhìn gương mặt tái nhợt của tôi, trong mắt hiện lên một tia phức tạp:
“Niệm Niệm, Thanh Âm chỉ là suy nghĩ đơn giản, trêu em một chút, không ngờ em lại coi là thật.”
“Trêu đùa à?”<br />
Tôi bật cười lạnh lùng.<br />
“Lục Đình Tiêu, anh hiểu rõ con người tôi. Chuyện này, chưa xong đâu!”
Lục Đình Tiêu day trán, giọng mang theo mệt mỏi:<br />
“Vậy em muốn thế nào?”
Tôi không thèm nhìn anh, trực tiếp ra lệnh cho cảnh vệ:<br />
“Đi, chuẩn bị mười thùng nước đá cho tôi!”
Rất nhanh, những thùng nước lạnh bốc hơi trắng xóa được đưa tới.
Tôi chỉ tay về phía chúng, nhìn Lâm Thanh Âm:
“Cô, đem mười thùng nước đá này dội từ đầu đến chân. Làm xong, chuyện này coi như chấm dứt.”
“Cái gì?!”<br />
Lâm Thanh Âm tròn mắt không thể tin nổi, vội vàng nhìn Lục Đình Tiêu cầu cứu:<br />
“Đình Tiêu, em… em làm sao chịu nổi? Bác sĩ nói em không được nhiễm lạnh mà!”
Lục Đình Tiêu lập tức quay sang tôi:<br />
“Niệm Niệm, đừng làm loạn nữa! Em biết tình trạng sức khỏe của Thanh Âm mà, như vậy có thể lấy mạng cô ấy đấy!”
“Cô ta nhốt tôi trong nhà xác, sao lúc đó không nghĩ là cũng có thể lấy mạng tôi?!”
Lâm Thanh Âm nhìn những thùng nước, run cầm cập, nước mắt chực trào.
Lục Đình Tiêu hít sâu một hơi, cởi áo khoác quân phục, đưa tay xách lấy một thùng nước:
“Được, nếu em kiên quyết như vậy, để anh làm thay cô ấy.”
“Đình Tiêu! Không được! Vết thương của anh vẫn chưa lành mà!”
“Không sao.”
Nhìn anh vì Lâm Thanh Âm mà sẵn sàng làm đến mức này, tim tôi như bị nghiền nát từng mảnh, đau đến tê dại.
Lục Đình Tiêu xách thùng nước lên, nhìn tôi, ánh mắt đầy cảnh cáo:
“Sau khi anh thay cô ấy, mong em đừng làm khó Thanh Âm nữa.”
Tôi không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn anh.
Lục Đình Tiêu giơ tay, chuẩn bị dội nước lên đầu.
Nhưng đúng khoảnh khắc đó, tôi đột ngột kéo mạnh Lâm Thanh Âm đang đứng bên cạnh, dốc hết sức hất nguyên thùng nước đá dội thẳng lên đầu cô ta!
“Á—!”
Lâm Thanh Âm không kịp phản ứng, toàn thân ướt sũng, run rẩy hét lên trong sợ hãi!
Lục Đình Tiêu nghe tiếng quay lại, thấy cảnh tượng đó, sắc mặt lập tức biến đổi:<br />
“Thẩm Niệm! Em làm cái gì?!”
Tôi nhìn anh, ánh mắt băng giá và dứt khoát:
“Cô ta không phải rất thích cái nhà xác lạnh như băng đó sao? Tôi chỉ có lòng tốt, cho cô ta trải nghiệm thêm một chút thôi.”
Ánh lửa giận bùng lên trong mắt Lục Đình Tiêu, nhưng anh không rảnh để quát tôi, lập tức cởi áo khoác, choàng lên người Lâm Thanh Âm.
Vì động tác quá gấp, lúc anh xoay người, khuỷu tay va mạnh vào vết thương trên người tôi!
Tôi không kịp tránh, bị đẩy bật ra sau mấy bước, “cạch” một tiếng, trán tôi đập mạnh vào góc bàn trà sắc nhọn trước mặt!
Cơn đau dữ dội ập đến, chất lỏng ấm nóng nhanh chóng trào ra từ trán, loang lổ cả nền gạch trắng.
Tầm mắt tôi tối sầm, nhìn thấy Lục Đình Tiêu đang căng thẳng lau mặt cho Lâm Thanh Âm, dịu dàng ôm cô ta vào lòng sưởi ấm… hoàn toàn không thèm liếc tôi dưới sàn, đang máu me bê bết.
Tôi cắn răng, lấy tay bịt vết thương vẫn không ngừng chảy máu, gắng chịu cơn đau cùng cơn choáng, từng bước, từng bước xoay người rời khỏi đó.
Sau này, ở phòng cấp cứu, tôi được khâu chín mũi.
Y tá vừa băng bó vừa lắc đầu xót xa:<br />
“Sao lại bị thương nặng thế này? Lục sư trưởng đâu rồi?”
Tôi nhắm mắt lại, không trả lời.
Trong thời gian nằm viện, tôi vẫn thường xuyên nghe các y tá thì thầm: Lục Đình Tiêu không rời nửa bước, luôn túc trực bên giường chăm sóc Lâm Thanh Âm đang sốt cao.
Tôi nghe thấy, lòng chẳng còn gì ngoài sự hoang vu lạnh ngắt.<br />
Thậm chí, đến cả đau lòng… cũng không còn nữa.
Chỉ mới cắt chỉ vết khâu, tôi đã tự mình làm thủ tục xuất viện.
Vừa bước ra khỏi cổng bệnh viện, tôi nhận được cuộc gọi từ cha — Thẩm Hồng Nghiệp.
“Hồ sơ ly hôn đã được duyệt.”
“Ngày mai tôi sẽ công bố tuyên bố ly hôn của hai đứa lên mạng. Đến lúc đó, tôi cũng sẽ giao thuốc cho Lục Đình Tiêu.”
Ông dừng lại một chút, giọng mang theo cảnh cáo:
“Sau khi nhận được giấy ly hôn, lập tức cút khỏi đây càng xa càng tốt! Đừng quay lại gây phiền cho tôi!”
Tôi nghe giọng lạnh như băng bên kia đầu dây, lòng đã sớm nguội lạnh, chẳng còn chút gợn sóng nào.
Tôi nói vào điện thoại, giọng lạnh băng:<br />
“Thẩm Hồng Nghiệp, ông thật khiến người ta buồn nôn.”
Không đợi ông ta nổi giận, tôi dứt khoát cúp máy.
Tôi kéo vali đã thu dọn xong từ lâu, không mang theo chút lưu luyến nào, thẳng tiến ra sân bay, lên chuyến bay đến một đất nước xa lạ.
Từ nay về sau, Bắc Kinh không còn người tên Thẩm Niệm nữa.
Cùng lúc đó, Lục Đình Tiêu không ăn không ngủ, túc trực chăm sóc Lâm Thanh Âm suốt nhiều ngày, cho đến khi có quân vụ khẩn cấp buộc anh phải rời đi xử lý.
Anh còn chưa kịp vào cửa, đã thấy một nhóm đồng đội thân thiết vây quanh ngoài hành lang, vẻ mặt hưng phấn, tranh luận điều gì đó.
Trong số họ có thiếu tướng, có đoàn trưởng, thậm chí cả thủ trưởng quân khu&#8230; toàn là những người ưu tú nhất Bắc Kinh.
Một đoàn trưởng tính cách sôi nổi thấy anh liền chạy lại, trên mặt là nụ cười đầy hứng khởi:
“Lục sư trưởng! Anh về đúng lúc lắm! Trên mạng nói thật không đấy?”
“Nếu bây giờ anh không còn liên quan gì đến tiểu thư Thẩm gia nữa, thì bọn tôi có thể công bằng cạnh tranh để theo đuổi cô ấy rồi chứ?”
“Đình Tiêu à, Thẩm tiểu thư xinh đẹp quá mức, lại phóng khoáng rạng rỡ, cả Bắc Kinh này không có ai là không mê cô ấy đâu. Tôi đã thầm thương cô ấy từ lâu rồi! Trước kia vì cô ấy là chị dâu, tôi mới nhịn mãi! Giờ thì được tự do rồi!”
“Đúng đó! Mau giới thiệu giùm đi! Bọn tôi đều sẵn sàng rồi!”
Mọi người nhao nhao nói, lời nào lời nấy đều tràn đầy sự ái mộ và quyết tâm theo đuổi Thẩm Niệm.
Lục Đình Tiêu nghe những lời đó, nhìn thấy vẻ mặt phấn khởi của họ, trong lòng bỗng bùng lên một cơn giận chưa từng có, như lửa thiêu đốt lý trí, suýt chút nữa bùng nổ!
“Giới thiệu? Theo đuổi? Các người có biết mình đang nói gì không?!”
Giọng anh lạnh băng, mang theo áp lực khiến người khác khiếp sợ:


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!