“Với lại, chẳng phải con nói muốn cưới bạn trai, sống với cậu ta cả đời sao? Giờ con định cứ mang bệnh thế này, để cậu ta phải lo lắng à?”
“Người ta mỗi ngày bận tối tăm mặt mũi, con còn muốn làm phiền thêm sao? Không phải con yêu người ta lắm à?”
Trong lòng tôi, tôi và Cố Triết chỉ là giả vờ chia tay, nên dĩ nhiên tôi chưa từng kể cho mẹ chuyện này. Những gì mẹ đang nói đều là những lời tôi từng thổ lộ với bà mấy tháng trước, khi tôi và anh còn bên nhau.
Những lời thề nguyện cùng nhau đi hết đời, nghe thì cảm động thật, nhưng giờ đặt vào hoàn cảnh này, lại khiến cả hai chúng tôi đều cứng mặt.
Cố Triết nghĩ người mẹ nói đến là bạn trai mới, kẻ đã khiến tôi mang thai.
Còn tôi thì vì hiểu rõ anh đang hiểu lầm, nên càng nghĩ tới cảnh phải giải thích, đầu càng đau như muốn nổ tung.
Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại chói tai vang lên, phá vỡ bầu không khí căng thẳng: “Chia tay nên có thể diện…”
Nhạc chuông của Cố Triết, điệp khúc cứ lặp lại vài câu như vậy.
Thật nhiều oán niệm.
Nếu thực sự buông bỏ được, thì có cần phải lấy bài này làm nhạc chuông không?
Anh bình thản tắt màn hình, nhưng trong khoảnh khắc đó, tôi vô tình nhìn thấy hình nền điện thoại của anh.
Là tấm ảnh chụp chung của chúng tôi.
Chỉ khác là… anh đã chỉnh nó thành trắng đen.
Là đang tưởng niệm mối tình đã chết giữa chúng tôi sao?
Ngay giây đó, tôi chợt nhận ra…
Cố Triết, người từng lạnh nhạt nói lời chia tay với tôi, hóa ra lại thật sự coi chuyện đó là kết thúc thật.
6
Giờ phút này tôi cũng chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến bộ đồ ngủ “My Melody” nữa.
Đúng lúc ấy, Cố Triết cuối cùng cũng mở miệng cắt ngang lời mẹ tôi: “Bây giờ cần tiến hành kiểm tra, phiền người nhà ra ngoài một lát.”
Thấy tôi đã ngoan ngoãn nằm xuống, mẹ tôi chỉ dặn dò vài câu rồi bước ra ngoài, kéo kín tấm rèm riêng tư.
Theo động tác chậm rãi của tôi, lớp áo được vén lên, đôi mắt to tròn, ngây thơ của Melody cũng theo đó mà hiện ra.
Tôi vốn có cỡ C cup, nên hình ảnh ấy càng thêm chói mắt.
Cố Triết chỉ liếc qua một cái, giọng lạnh nhạt: “Thị hiếu của bạn trai hiện tại của em thật khó mà khen nổi.”
Nhân lúc mẹ không có mặt, tôi vội vàng lên tiếng giải thích: “Người mẹ em nói không phải bạn trai gì hết. Từ đầu đến cuối, em chỉ có một mình anh thôi.”
Cố Triết khẽ hừ một tiếng, chẳng buồn đáp.
Gel dẫn được bôi lên bụng tôi, đầu dò lạnh băng trượt trên làn da trắng mịn.
Tôi chỉ có thể cử động mỗi cái miệng, định đánh liều tung đòn hồi sinh cảm xúc: “Cố Triết, biết đâu em đang mang thai con của anh thì sao. Em trễ kinh hai tháng rồi.”
“Tính kỹ thời gian thì đúng vào cái đêm hôm đó của chúng ta.”
“Thật sao?” ánh mắt Cố Triết chẳng hề nhu hòa.
“Đêm đó, chẳng phải chúng ta còn chưa làm đến cùng à?”
Khoác trên mình chiếc blouse trắng, Cố Triết bất ngờ cúi xuống, thì thầm ngay bên tai tôi.
Hơi thở nóng rẫy lướt qua vành tai, khiến tim tôi đập loạn nhịp.
Khoảng cách quá gần, giọng điệu lại mập mờ đến lạ.
Chẳng lẽ… anh định ngay tại đây…
Hàng loạt hình ảnh giới hạn 18+ vụt qua trong đầu tôi.
7
Ánh mắt chúng tôi cuối cùng cũng giao nhau.
Chỉ là khác biệt ở chỗ, trong mắt tôi là xao động và bối rối, còn trong mắt anh lại là vùng băng lạnh tĩnh mịch.
Máy siêu âm vang lên tiếng kêu kéo dài, Cố Triết nghiêng đầu nhìn màn hình, nhướng mày: “Đây là ‘đứa con’ mà em nói sao?”
“Sao vậy? Có gì không đúng à?” tôi lắp bắp.
“Đứa con của em… là hỗn hợp của trân châu, thạch khoai môn và pudding à?”
Cố Triết cầm bệnh án, xé toạc trang đầu tiên, rồi đứng dậy viết lại bệnh án nghiêm túc: “Thành thật nói đi, mấy hôm nay em đã uống bao nhiêu ly trà sữa rồi?”
“Cũng không nhiều lắm đâu… chỉ là mỗi lần nhớ anh thì em lại uống một ly thôi.”
Tôi nở nụ cười gượng gạo.
“Tích nhớ thành bệnh, mà tích lâu thì… hơi nhiều chút.”
Cố Triết chẳng thèm liếc nhìn tôi lấy một cái.
“Cũng đúng, em quả là có bản lĩnh.
Người bình thường uống trà sữa không đến mức rối loạn nội tiết, làm kinh nguyệt chậm hai tháng đâu.”
Sau khi kê đơn thuốc xong, anh tỉ mỉ dặn tôi cách dùng từng loại hormone, còn không quên dặn dò chi tiết các điều cần chú ý.
Xem ra… anh vẫn còn quan tâm tôi đấy chứ.
Tôi sung sướng nghĩ thầm, đúng là kiểu “miệng thì lạnh, lòng lại mềm”.
Cho đến khi xem phần tổng tiền thuốc, kéo xuống thấy con số 520.13 tệ.
“Năm hai mươi – mười ba… ‘Anh yêu em một đời’ cơ à?”
Trời ơi, đúng là vạn vật hữu linh!
Tôi còn chưa kịp cảm thán, thì đã thấy Cố Triết mặt lạnh, giảm bớt liều lượng một loại thuốc: “Cái này uống ít cũng không sao.”
Con số đẹp biến mất tức thì…
Thôi vậy, chuyện đời là do người tạo.
Lần đầu có thể theo đuổi được anh, thì lần hai tôi cũng làm được.
Dù anh chia tay vì lý do gì, tôi cũng chẳng phạm lỗi gì to tát.
8
Tôi cố tình ngồi ở hành lang chờ anh tan ca.
Khi anh cởi áo blouse bước ra, lại giả vờ như không thấy tôi.
Tôi gọi với theo: “Cố Triết, anh có ý gì hả?”
Anh quay lại, vẻ mặt hơi ngạc nhiên: “Chúng ta chia tay rồi.
Cần tôi nhắc lại à?”
Tất nhiên là tôi biết chứ.
Nếu không thì mấy hôm nay tôi đâu dám ăn vặt bừa bãi ngoài đường.
Nhưng tôi vẫn ưỡn cổ lên, cứng giọng nói: “Anh nói gì cơ? Ly hôn còn có thời gian suy nghĩ lại, chia tay cũng nên có chứ. Giờ em mới bình tĩnh nghĩ thông, và em không chấp nhận lý do chia tay của anh.”
“Chia tay còn phải được cả hai đồng ý sao?”
“Ở chỗ em thì phải.” tôi trơ trẽn đáp.
Nghe vậy, biểu cảm của Cố Triết cuối cùng cũng hơi dịu đi: “Lý do của tôi rất chính đáng. Tôi không có nhiều thời gian dành cho em.”
Anh nói không sai.
Là bác sĩ sản phụ khoa ở trung tâm thành phố, mỗi ngày anh phải khám và mổ suốt hơn chục tiếng.
Ngày đêm đảo lộn, có khi đang ăn tối cùng tôi, chỉ một cuộc gọi khẩn là lập tức chạy đi.
Có bạn trai là bác sĩ, tôi phải học cách chấp nhận việc sinh nhật bị hoãn vì ca trực.
Ngày lễ cũng chẳng mấy khi ở cạnh nhau.
Vì vậy mà tôi đã trách anh không biết bao nhiêu lần.
“Nhưng người em thích chỉ có anh thôi.”
Tôi kéo tay anh, cố giữ lại chút ấm áp.
Thế nhưng, trước lời tỏ tình chân thành của tôi, Cố Triết chỉ lạnh lùng hất tay ra: “Những lời này, em để dành mà đi lừa người khác đi. Tôi sẽ không mắc bẫy thêm lần nào nữa.”
“Lừa?”
Tôi sững người.
Anh đang nói… cái gì vậy chứ?
9
Tôi nói toàn lời thật lòng đấy chứ.
Từ khi quen Cố Triết, tôi chưa từng nghĩ tới chuyện gọi trai đẹp nữa.
Dù sao thì với chỉ số IQ và EQ của anh ấy, nếu mà đi làm người mẫu nam thật, chắc tôi cũng chẳng đủ tiền bao nổi.
Tôi lời to thế này, sao có thể lừa dối anh được chứ?
Tôi vừa định mở miệng giải thích, thì từ xa vang lên một giọng nữ dịu dàng: “Triết, chiều nay có cuộc hội chẩn tổng hợp, giờ phải bàn phương án điều trị, anh có rảnh không?”
“Bác sĩ Tô, giờ được rồi.”
Cố Triết không nhìn tôi lấy một cái, quay đầu trả lời.
Tôi lén đánh giá “Bác sĩ Tô” kia từ trên xuống dưới.
Giờ bác sĩ đi làm cũng phải trang điểm à?
Trang điểm nhẹ thôi, nhưng rất tinh tế, nhìn qua tưởng như mặt mộc.
Còn đi giày cao gót nữa chứ?
Lỡ có tình huống khẩn cấp thì tính sao…
Cô ta cầm hồ sơ bước đến bên Cố Triết, trong tay còn cầm ly giữ nhiệt.
Vừa mở nắp, mùi trà gừng táo đỏ thoang thoảng bay ra.
Hai người đứng cạnh nhau, đúng là trai tài gái sắc.
Cả hai đều là bác sĩ, cùng bận rộn, cùng chăm sóc sức khỏe bản thân.
Nếu Cố Triết ở bên cô ta, vừa không cần giải thích vì sao đang hẹn hò lại phải quay về bệnh viện, vừa chẳng phải lo lắng cho sức khỏe của người kia.
Nói cái gì mà “sợ làm lỡ thời gian của em”, chắc chỉ là cái cớ thôi.
Anh vốn đã không còn muốn ở bên tôi nữa.
Đến khi tôi kịp định thần lại, hai người họ đã đi vào phòng chuẩn bị phẫu thuật.
Cửa bị khóa từ bên trong.
Tôi chỉ biết thất thần rời khỏi bệnh viện.
Không ngờ đến tận chiều tối, tôi lại nhận được điện thoại từ Cố Triết.
Giọng ở đầu dây bên kia là bạn anh: “Tuyết Vi à? Triết say rồi, cứ gọi tên cậu mãi, bảo muốn gặp cậu…”
Gặp tôi á? Đùa hả trời?
Dù nghĩ thế, nhưng cuối cùng tôi vẫn đi.
10
Tôi chưa từng thấy Cố Triết say rượu bao giờ.
Anh ấy thậm chí chưa từng uống say trong đời.
Trong ấn tượng của tôi, anh luôn là người nhã nhặn, điềm đạm, lễ độ.
Không ngờ anh cũng có lúc mất kiểm soát như thế.
Nghe nói hôm nay anh bị kích động chuyện gì đó, vừa tan ca liền đi uống rượu, miệng cứ lẩm bẩm gọi tên tôi.
Tôi nhận thẻ phòng, vừa mở cửa đã bị anh đè xuống giường.
“Tuyết Vi?”
Anh khẽ vuốt ve gương mặt tôi, hơi thở nồng nặc mùi rượu, phả nóng rát lên cổ tôi.
Ban ngày còn là bác sĩ lạnh lùng, giờ lại biến mất tăm đâu rồi?
Anh bóp cằm tôi, bắt tôi ngẩng lên nhìn anh, giọng khàn khàn: “Hai tháng nay, tôi phải cố gắng kìm nén đến mức nào mới không liên lạc với em.”
“Em nói thích tự do, tôi cho em đi. Nhưng sao em vẫn phải quay lại quyến rũ tôi?”
Tôi giãy giụa trong vô vọng, cố bật ra tiếng: “Tôi quyến rũ anh? Ai bảo chỉ là ‘khám bệnh’? Ai bảo trên người tôi, chỗ nào anh chưa thấy qua?”
Không ngờ Cố Triết lại phản bác thản nhiên: “Hừ, sự xuất hiện của em chẳng phải đã là quyến rũ rồi sao? Em có biết hôm nay, khi em nằm trên bàn khám, tôi đã phải cố hết sức để không làm loạn ngay tại chỗ không?”
Anh vừa nói vừa bắt đầu sờ soạng khắp người tôi, áo tôi bị anh vò nhăn nheo.
Tôi tức đến hét lên: “Cố Triết! Anh là đồ cầm thú! Tôi tốt bụng đến chăm anh, mà anh đối xử với tôi thế này à!”
“Anh còn cố tình thân mật với bác sĩ Tô để chọc tôi ghen đúng không?”
Động tác của Cố Triết khựng lại, nhưng rồi anh cau mày hỏi: “Bác sĩ Tô? Ai? Bạn em à?”
Uống đến mức này rồi còn giả vờ à…
Thôi được, trời ban cơ hội, không tranh thủ thì phí.
Tôi phải nhân lúc anh say mà moi cho ra sự thật.
11
Tôi nghiêng đầu tránh né anh, cố giữ khoảng cách: “Cố Triết, thế này nhé. Tôi hỏi, anh trả lời. Nếu câu trả lời khiến tôi hài lòng, tôi sẽ hôn anh một cái.”
Cố Triết suy nghĩ vài giây, rồi ngơ ngác gật đầu.
Tốt, cắn câu rồi.
“Anh còn thích tôi không?”
Đây là câu quan trọng nhất.
Dù hôm nay anh lạnh lùng đến thế, tôi vẫn muốn xác nhận.
Nhưng Cố Triết say khướt lại đáp ngay, như thể vừa nghe chuyện cười: “Câu này còn phải hỏi à? Em nghĩ sao?”
Tôi hài lòng, hôn nhẹ lên má anh một cái, rồi hỏi tiếp: “Vậy tại sao anh vẫn chia tay với tôi?”
Đã yêu nhau thì phải bên nhau chứ, chắc chắn có ẩn tình.
Cố Triết nhìn tôi bằng ánh mắt mơ màng, lời nói cũng ngọng nghịu: “Một phần… vì em… lăng nhăng.”
“Tôi? Lăng nhăng?”
Trời đất chứng giám, tôi nào có tội danh đó!
“Em lén sau lưng tôi đi hẹn hò với đàn ông khác.”
Cố Triết tiếp tục liệt kê tội trạng của tôi.
Thực tế là, ngày nào tôi cũng chỉ nghĩ đến chuyện gặp anh, chờ anh, đi chơi với anh.
Thời gian đâu ra mà “hẹn hò với người khác”?
“Vu khống! Anh nói bậy!” tôi phản bác.
“Tôi có bằng chứng.”
Cố Triết kiên quyết nói, rồi móc điện thoại ra.
Nhưng anh say đến mức nhập sai mật khẩu mấy lần liền.
“Để tôi.”
Tôi quen tay nhập mật khẩu, đúng là ngày sinh của tôi.
Tôi không định xâm phạm quyền riêng tư, chỉ là… ai bảo anh vu oan cho tôi cơ chứ!
Tôi lướt về hai tháng trước, cuối cùng cũng thấy một tin nhắn đa phương tiện kèm hình ảnh.
Trời ơi đất hỡi…
Trong đó, là ảnh tôi và một người đàn ông đang thân mật, kề vai áp má.
Nhìn kiểu nào cũng thấy là tôi ngoại tình.
Bằng chứng rành rành trước mắt.
Nhưng tôi thật sự bị oan!
12
Người đàn ông trong bức ảnh tên là Đỗ Trạch Khải.
Tuy trông cũng bảnh bao, gia thế cũng không tệ.
Nhưng tôi là gái thẳng, còn cậu ta thì chuẩn gay 100%.
Dù có nhốt chúng tôi chung phòng ba ngày ba đêm, cũng chẳng thể “nảy lửa” được gì đâu.
Chị em ăn cùng khẩu vị, trời đánh là cái chắc!
Không biết là ai cố tình chọn được góc chụp hiểm đến thế.
Bức ảnh đó, rõ ràng tôi chỉ đang gắp thức ăn cho cậu ta, vậy mà nhìn từ phía đó lại giống như đang hôn nhau.
Có cần hiểu lầm đến mức này không?
Hồi mới quen Cố Triết, tôi đã để lại ấn tượng xấu là cô nàng mê bao trai đẹp.
Thường ngày còn hay than phiền anh không có thời gian dành cho tôi.
Bằng chứng lại rõ ràng như thế, thêm cả “tiền án”, bảo sao Cố Triết ghen bóng gió, rồi đưa ra quyết định chia tay.
Tôi kiên nhẫn giải thích tường tận mọi chuyện cho Cố Triết.
Cam đoan trăm phần trăm: nếu có “ăn vụng”, thì tôi chỉ ăn vặt, chứ không đời nào ăn… đàn ông.
Huống hồ tôi ăn uống bừa bãi đến mức tự đẩy mình vào bệnh viện, cũng coi như đã bị trừng phạt.
Sau khi xem xong đoạn tin nhắn đầy “tình chị em” giữa tôi và Đỗ Trạch Khải, khí áp quanh Cố Triết cuối cùng cũng dịu lại.
“Vậy là… tất cả đều hiểu lầm?”
“Hoàn toàn! Trong tim em chỉ có mình anh, còn chỗ đâu cho ai khác nữa chứ?”
Lời tỏ tình hơi sến súa của tôi lại khiến anh cực kỳ hài lòng.
Anh dịu dàng xoa đầu tôi.
“Vậy… chuyện hôm đó còn chưa làm xong, hôm nay làm nốt nhé?”
Thân thể Cố Triết vẫn tràn đầy sức sống như xưa.
Chỉ là sức bùng nổ quá kinh người, lại còn vin vào cớ say rượu để giả vờ không nghe không biết.
Đến cuối cùng, tôi đã mệt đến mức phát không ra tiếng.
Còn anh thì tinh thần sảng khoái, vừa dậy đã pha trà dưỡng sinh, chuẩn bị thuốc bổ cho tôi.
Tiện tay xóa hết mấy app đặt đồ ăn trong điện thoại của tôi.
Rồi còn cười nhạo gu thẩm mỹ của tôi.
Cái gì chứ, Melody thì sao?
Tối qua chẳng phải anh còn nâng niu không buông tay đấy thôi?
Chưa kể, lúc đó tôi lo lắng cho anh, đến cả thay đồ cũng không kịp.
Giờ còn dám cười tôi à?
Thấy tôi bắt đầu lộ vẻ tức giận, cuối cùng Cố Triết mới chịu ngậm miệng.
Cuối cùng cũng làm lành rồi.
Quả thật là họa phúc đi liền với nhau.
Nhưng vẫn còn một chuyện chưa giải quyết:
Rốt cuộc là ai đã chụp bức ảnh kia rồi gửi cho Cố Triết?
13
Từ khi quen Cố Triết, số lần tôi đi ăn với bạn bè giảm đi đáng kể.
Lần duy nhất có nam giới đi cùng là buổi gặp với Đỗ Trạch Khải.
Vậy mà cũng bị chụp lại thì chắc chắn không phải tình cờ, mà là có người cố tình theo dõi.
Rốt cuộc là ai?
Tôi bị theo dõi cũng không phải ngày một ngày hai.
Đã thích bám đuôi như vậy, thì tôi phải chơi cho ra trò.
Thế là tôi quyết định đến quán bar gọi trai đẹp mà mình từng định đến.
Nhưng lần này, tôi nói trước với Cố Triết để anh khỏi suy nghĩ lung tung.
Không ngờ anh lại rất dịu dàng: “Đừng chơi khuya quá, về sớm một chút.”
“Hả? Anh yên tâm thế luôn à?” tôi ngạc nhiên.
Cố Triết bật cười trêu chọc: “Sau đêm qua rồi, em còn trụ nổi không?”
Mặt tôi đỏ bừng, vớ lấy cái gối ném thẳng vào anh.
Tôi gọi một nhóm bạn đi cùng, xác nhận rõ địa chỉ mới vào quán.
Bên trong đúng là một bữa tiệc thị giác.
Mấy anh chàng cơ bắp mặc đồ công sở, lịch sự phục vụ từng bàn.
Tôi vừa định giơ tay sờ thử cơ bụng một chút…
Nhưng lại nghĩ đến ông chồng hay ghen ở nhà, và những lời cam kết tôi vừa hứa.
Thế là đành rụt tay về.
Không được, hôm nay tôi tới đây là để “dụ rắn ra khỏi hang”, không thể sa đà vào sắc đẹp.
“Xem ra chị Vi nhà mình bị ăn sạch sành sanh rồi, giờ đụng tí là sợ.”
Mấy đứa bạn bắt đầu châm chọc.
“Chỗ mình ngồi tối thiểu cũng năm con số, tranh thủ tận hưởng đi chị!”
“Chậc chậc, trai đẹp này là hàng hiếm đấy, lỡ rồi là mất luôn à nha ~”
Bọn họ như tú bà ấy, quảng cáo xôm tụ dữ thần, còn dùng cả khích tướng.
Mà tôi lại dễ bị chiêu đó dụ.
Bàn tay bất giác giơ lên, cơ ngực này… tập kiểu gì mà chuẩn vậy?
Đẹp muốn xỉu!
Ngay lúc đó, tôi thấy một ánh chớp nhỏ vụt qua ở góc quán.
Tuy ánh sáng mờ ảo, nhưng nhờ tôi đã đề phòng từ trước nên nhanh chóng xác định được vị trí.
Tôi ra hiệu bằng mắt cho nhóm bạn.
Cả đám đồng loạt xông tới, bao vây đối tượng.
Người này có gương mặt kiểu đứng trong đám đông thì chẳng ai nhận ra.
Tôi giật lấy máy ảnh, trong đó quả nhiên toàn là ảnh chụp lén.
Tôi không nhớ mình từng đắc tội với loại người như vậy.
“Là anh chụp lén tôi, khiến Cố Triết chia tay tôi sao?”
Tôi nghi hoặc hỏi.
“Là ai sai khiến anh làm chuyện này?”
Hắn chỉ cười lạnh: “Chuyện cô không biết còn nhiều lắm. Máy ảnh còn nhiều thứ hay ho lắm, cô tự xem đi.”
Tôi mở bộ nhớ máy.
Có rất nhiều ảnh của tôi, mới nhất là ảnh trong quán hôm nay.
Kéo xem thêm vài tấm nữa…
Cố Triết bắt đầu xuất hiện trong khung hình.
Tôi dừng lại ở một ngày quen thuộc.
Sinh nhật của tôi.
Hôm đó tôi và Cố Triết đã hẹn nhau đi xem phim, rồi ăn tối sang trọng.
Nhưng ngay trước khi vào rạp, anh gọi điện: “Tuyết Vi, ở đây có một ca bệnh nặng, anh chưa thể rời đi.”
Tôi lủi thủi một mình trải qua sinh nhật cô đơn nhất đời.
Sau đó còn giận đến mức không liên lạc với anh một thời gian.
Nhưng trong đoạn ghi hình này, tôi lại nhìn thấy… một sự thật hoàn toàn khác.
14
Đó là vào lúc hai giờ sáng.
Ca phẫu thuật khẩn cấp của bệnh nhân cuối cùng cũng kết thúc, đôi mắt Cố Triết đầy tia máu, anh lê thân thể mệt mỏi lên xe.
Lái xe đến dưới nhà tôi, anh không dám gõ cửa.
Đợi đến sáng hôm sau, khi tôi chuẩn bị ra ngoài, anh mới rón rén cầm món quà đã chuẩn bị kỹ, gõ nhẹ lên cửa nhà tôi.
Tôi lạnh giọng nói: “Không tới thì thôi, đừng biện minh. Nếu anh không để tâm, cứ nói thẳng.”
Lần đó, anh dỗ tôi suốt một tháng trời, tôi mới chịu nguôi giận, miễn cưỡng làm hòa.
Không ngờ, hóa ra chính tôi mới là người quá đáng đến thế…
Mặt tôi tái nhợt, tim đập loạn, tôi vội mở tiếp video kế tiếp.
Khung hình hiện ra là phòng dược của bệnh viện.
Bác sĩ trực trong đó cười nói thân mật: “Bác sĩ Cố, lại đến mua thuốc cho bạn gái à?”
“Ừ, lần trước vị thuốc đắng quá, cô ấy lén đổ đi mất rồi. Lần này tôi muốn loại ngọt hơn chút.”
“Trời đất, loại thuốc bổ này ngoài kia người ta xếp hàng còn chưa mua được, bạn gái anh lại còn đổ đi?”
Bác sĩ kia tròn mắt ngạc nhiên.
“Cô ấy kén ăn lắm, toàn lén ra ngoài ăn đồ không tốt cho sức khỏe. Trước mặt tôi, ít ra còn chịu uống chút thuốc này.”
Khi cúi đầu thanh toán, trong mắt Cố Triết là một sự cưng chiều dịu dàng.
Cảnh quay chuyển sang một thời điểm khác sau khi tôi và anh chia tay.
Từ xa, Cố Triết lặng lẽ đi theo tôi.
Tôi kéo tay bạn, đứng trước tiệm trà sữa, háo hức nói: “Mau lên đi, bây giờ rốt cuộc cũng không bị Cố Triết quản nữa rồi! Muốn ăn gì, uống gì cũng được hết!”
Anh đứng từ xa nhìn tôi ăn uống vô tư, hốc mắt lại đỏ lên.
Nhìn thấy dáng vẻ đó của anh, tim tôi như bị ai siết chặt.
Người quay lén vẫn chưa dừng lại: “Còn có cái này còn nặng hơn, có xem không?”
Xem chứ, tại sao không?
Tự mình gây chuyện, trốn tránh được sao?
Tôi hít sâu, mở tiếp video.
Bắt đầu là cảnh trong buổi tiệc của bệnh viện.
Đồng nghiệp trêu chọc: “Bác sĩ Cố, anh làm việc miệt mài thế, ngày nào cũng ở trong phòng mổ, chắc chẳng có thời gian cho bạn gái đâu nhỉ?”
“Không có thời gian còn đỡ, nghe nói bạn gái anh cũng chẳng mấy khi đến tìm, có khi cô ta có người khác rồi nên mới quên anh đấy!”
Sắc mặt Cố Triết khẽ cứng lại.
Quả thực thời gian đó tôi thường than phiền anh bận, có anh hay không cũng chẳng khác gì nhau.
Thế nhưng anh vẫn cố giữ giọng bình tĩnh: “Không đâu, Tuyết Vi không phải người như thế. Cô ấy cũng có việc riêng phải làm.”
Mọi người ồ lên, ra vẻ không tin.
Ngay lúc đó, điện thoại anh reo tin nhắn.
Anh liếc nhìn, sắc mặt lập tức thay đổi, đứng dậy rời khỏi bàn.
Chính ngày hôm đó, ngày anh nói chia tay tôi.
15
Không cần nói, tôi cũng hiểu.
Thứ anh nhìn thấy, chính là bức ảnh “ân ái” giữa tôi và Đỗ Trạch Khải.
Khi anh đến tìm tôi hôm ấy, tôi đang mải chơi game, phấn khích đến quên trời đất, không hề nhận ra có gì lạ.
Anh đột nhiên nói: “Trình Tuyết Vi, chúng ta chia tay đi.”
“Tại sao?” tôi ngẩng lên, ngỡ ngàng.
“Vì chúng ta không hợp. Tôi không có thời gian cho em, mà em lại cần được quan tâm.”
Lời nói của anh mang nhiều ẩn ý.
Nhưng tôi lại chẳng nhận ra: “Ý anh là gì? Muốn cắt đứt cho xong hả?”
“Được, chia tay thì chia tay!
Trừ khi có ngày anh nằm liệt giường cầu xin gặp tôi, có khi tôi còn thương hại mà đến!”
Khi đó tôi chỉ đang tức, hoàn toàn không nhận ra ánh mắt buồn bã của anh.
Sau chia tay, tôi chìm trong cảm giác “tự do” ăn chơi, nghĩ rằng khi nào chán rồi sẽ đi dỗ anh quay lại.
Anh vốn dễ mềm lòng, chỉ cần nói vài câu ngọt ngào là đâu lại vào đấy.
Nếu không nhờ gã chụp lén này, tôi cũng chẳng bao giờ biết…
Trong suốt thời gian yêu nhau, Cố Triết đã âm thầm chịu nhiều tổn thương như vậy.
Tôi sững người, không nói nên lời.
Tên chụp lén đắc ý: “Thấy rõ rồi chứ? Cô làm anh ta đau lòng đến thế, giờ vừa mới nối lại mà đã chứng nào tật nấy, đi tán trai rồi!”
“Hừ, đợi tôi gửi ảnh cho anh ta xem, xem lần này anh ta còn tha thứ nổi không. Hơn nữa, cô yên tâm, lần này anh ta sẽ không chờ cô nữa đâu, vì ngay bây giờ, có người đang tỏ tình với anh ta đấy.”
“Tỏ tình?” tôi cao giọng.
“Hà, phải cảm ơn cô mới đúng. Không có mấy ‘tư liệu quý giá’ cô cung cấp, cô Tô sao có cớ khuyên anh ta chia tay cô được.”
Cô Tô?
Chính là ả bác sĩ hôm đó, người trang điểm tinh tế, mang giày cao gót, lấy cớ bàn ca bệnh để cố tình ghé sát bên anh, tán tỉnh anh giữa bệnh viện?
Tôi đã sớm thấy không ổn, hóa ra từ đầu ả ta đã xen vào giữa, chia rẽ tôi và Cố Triết.
Giờ thì hay rồi, dám công khai giành người yêu trước mặt tôi!
16
Tôi vội vàng chạy đến bệnh viện.
Dù đã tan ca, phòng họp vẫn chật kín người.
Trên màn chiếu lớn là gương mặt tôi rõ ràng, nổi bật.
Người phụ nữ đó thật đáng ghét.
Ả ta gom hết những chuyện của tôi, phóng đại và bóp méo, làm thành bản trình chiếu PPT phát ngay giữa cuộc họp.
Nội dung bao gồm:
Tôi ích kỷ, tôi đổ bỏ trà gừng mà Cố Triết nấu, tôi hẹn hò với đàn ông khác, thậm chí cả ảnh tôi chạm vào người mẫu nam hôm nay cũng bị thêm vào.
Người xem xôn xao bàn tán, ai nấy đều phẫn nộ: “Sao có thể làm ra chuyện như vậy! Loại người đó sao xứng với bác sĩ Cố của chúng ta!”
“Chẳng trách yêu nhau lâu thế mà chẳng thấy cô ta xuất hiện ở bệnh viện bao giờ. Hóa ra là ở ngoài chơi bời, chẳng thèm để tâm đến anh ấy!”
Dư luận nghiêng hẳn về một phía, tất cả đều ủng hộ người phụ nữ đang cầm bó hoa, nhìn Cố Triết đầy chờ mong Tô Vân.
Tô Vân e lệ nói: “Triết, em đã thầm mến anh từ lâu. Không như Trình Tuyết Vi, chỉ biết yêu bề ngoài, chẳng thật lòng đặt anh trong tim.”
“Trong công việc, chúng ta có thể cùng nhau thảo luận, tiến bộ không ngừng. Còn khi về nhà, em có thể nấu súp cho anh, em cũng thích trà gừng táo đỏ của anh nữa.”
“Anh có bằng lòng ở bên em không?”
Cô ta nói bằng giọng đầy xúc cảm.
Mọi người đều bị lay động, đồng loạt vỗ tay hò reo: “Ở bên nhau đi! Ở bên nhau đi!”
Tôi chen lấn giữa đám đông, cố gắng dùng hết sức mình, cuối cùng cũng bật được ra phía trước, hét lớn: “Khoan đã! Tôi không đồng ý!”
Vì dùng sức quá đà, tôi loạng choạng, ngã nhào xuống đất.
Cố Triết đưa tay đỡ tôi: “Trình Tuyết Vi, lại say nữa à?”
Phải biết rằng, trừ lần đầu tôi theo đuổi anh, từ đó đến nay, trong mối quan hệ của chúng tôi, chỉ có anh dỗ tôi, chứ chưa bao giờ tôi chủ động nhận lỗi.
Quỳ dưới chân anh, tôi không chịu đứng dậy.
Anh khẽ nói: “Mọi người đang nhìn kìa.”
“Tôi chính là muốn để mọi người nhìn! Ngay trước mặt tất cả, tôi muốn xin lỗi anh. Trước kia tôi mù quáng, nhưng những gì anh làm vì tôi, nỗi uất ức anh từng chịu, tôi đều biết hết rồi.”
18
“Là bạn gái, em đã không chăm sóc tốt cảm xúc của anh, còn thường xuyên oán trách anh.”
“Ở bên em, dù bận rộn, dù mệt mỏi, anh vẫn luôn chiều theo ý em. Còn em, chỉ cần hơi không vừa ý là lại giận dỗi, mặt nặng mày nhẹ. Như vậy là em sai thật rồi.”
“Nhưng dù sai đến đâu… em cũng nên có cơ hội để chuộc lỗi mà, đúng không?”
Cố Triết còn chưa kịp nói, Tô Vân đã lên tiếng trước: “Trình Tuyết Vi, cô làm ra bao nhiêu chuyện tồi tệ như thế, trong lòng chẳng lẽ không rõ? Trên bản trình chiếu đen trắng rõ ràng cả đấy! Giờ lại định đóng vai tội nghiệp để quay lại với anh ấy à? Lúc đi chơi hú hí với trai đẹp, sao không nhớ tới Cố Triết?”
Mọi người xung quanh cũng hùa vào: “Cố Triết, anh phải suy nghĩ kỹ đấy. Bác sĩ Tô mới là người xứng đáng, còn cô kia hôm nay vẫn còn đến quán bar ôm ấp trai trẻ, chẳng đáng chút nào!”
}Đúng vậy, hai người này, rõ ràng một trời một vực!”
Thế nhưng, Cố Triết không nói không rằng, thản nhiên bế ngang tôi lên, mặc kệ ánh nhìn và lời nói xung quanh.
Anh chỉ lạnh lùng cười, nhìn Tô Vân một cái: “Nói bạn gái tôi làm chuyện tồi tệ? Tô Vân, còn cô thì sao? Cô nghĩ tôi không biết mình bị chơi trò gì à?”
“Tôi làm gì?” Tô Vân bắt đầu bối rối.
Cố Triết siết chặt tay ôm tôi: “Trước tiên phải nói rõ: tôi là mối tình đầu của cô ấy. Cô ấy đã làm gì, tôi rõ hơn ai hết. Ví dụ như chuyện đi bar hôm nay, là tôi cho phép.”
“Mọi người có hiểu không?” đám đông rộ lên.
“Lý do là để tìm ra kẻ đã chen vào giữa chúng tôi, cố tình chia rẽ.”
Ánh mắt anh dừng lại trên người Tô Vân.
“Là tôi thì sao? Tôi quan tâm đến anh!” Tô Vân đáp trả.
“Quan tâm?”
Cố Triết bật đoạn tin nhắn đa phương tiện: “Là cô thuê người chụp lén và gửi bức ảnh này cho tôi. Cũng chính vì bức ảnh này, tôi và bạn gái cãi nhau, suýt nữa chia tay. Nhưng thực tế, người đàn ông trong ảnh không phải người dị tính.”
“Bệnh viện có ghi nhận tư vấn tâm lý của anh ta về định hướng giới tính. Có thể chứng minh điều đó.”
“Bạn gái tôi tuy hơi bốc đồng, nhưng từ đầu đến cuối chưa từng làm gì có lỗi với tôi.”
Cố Triết bỗng đổi giọng, quay sang nhìn Tô Vân đầy khinh miệt: “Còn cô thì sao, Tô Vân? Cô thật sự yêu tôi, hay yêu cái chức phó trưởng khoa mà tôi đang giữ?”
Sự nghiệp của Cố Triết đang thăng tiến, trong khi Tô Vân vẫn là bác sĩ tuyến đầu luân chuyển.
“Ý anh là gì?” Tô Vân sa sầm mặt.
“Lúc điều tra tin nhắn kia, tôi tình cờ phát hiện điều này.”
Nói xong, Cố Triết chiếu đoạn chat lên màn hình máy chiếu.
Khám phá thêm
trà
mười
Trống & Nhạc gõ
Một cô gái với ảnh đại diện là Tô Vân nhắn tin đầy ẩn ý, rủ giáo sư hướng dẫn đến phòng cô ta buổi tối.
Cả phòng họp sững sờ.
Tô Vân lùi lại mấy bước.
“Không ngờ đúng không? Giáo sư đó chính là chú ruột tôi, viện trưởng của bệnh viện này.”
“Lúc học cao học, sau khi bị chú tôi từ chối, cô đã tìm các giáo sư khác để làm gì tôi nghĩ chẳng cần tôi phải nói rõ.”
Mọi người đồng loạt hít vào một hơi.
Màn phản đòn này quá bất ngờ.
Vừa mới nãy còn khen ngợi Tô Vân hết lời…
“Thưa mọi người, nhìn người không thể chỉ nhìn bề ngoài. Bạn gái tôi, tuy có đôi chút tính cách thất thường, nhưng trong lòng tôi, cô ấy là hoàn hảo.”
Nói xong, Cố Triết chẳng thèm nhìn Tô Vân thêm lần nào nữa.
Cô ta đứng đó, bị bóc trần giữa bao ánh nhìn, chỉ muốn tìm lỗ chui xuống.
19
Kể từ hôm đó, Tô Vân hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của chúng tôi.
Vì quá mất mặt, đến cả đơn xin nghỉ việc cũng phải nhờ người khác nộp hộ.
Gã chụp lén kia, chúng tôi giao cho pháp luật xử lý.
Phạt tiền nặng đến mức đủ để hắn đau như đứt ruột.
Trong mối tình này, Cố Triết đã chịu quá nhiều thiệt thòi.
Tôi áy náy vô cùng, chỉ muốn bù đắp cho anh thật nhiều.
Thế là, tôi chủ động cầu hôn.
Sau một kế hoạch chuẩn bị kỹ lưỡng, tôi dụ được anh đến địa điểm tổ chức.
Trước mặt bạn bè đông đủ, tôi lấy chiếc nhẫn kim cương khủng ra, quỳ một gối.
Tôi chân thành nói: “Những lỗi lầm trước kia, em nguyện dùng cả phần đời còn lại để chuộc lại. Anh Cố Triết, anh có đồng ý kết hôn với em không?”
Vừa mở hộp nhẫn, cả đám đông ồ lên.
Chiếc nhẫn này… to đến mức không tưởng!
Cố Triết hơi do dự, chắc anh đoán ra tôi đã tiêu không ít tiền.
“Chiếc nhẫn này là em gom gần hết tiền tiết kiệm để mua. Đeo vào tay anh rồi, em cũng hết tiền tìm trai đẹp, anh có thể yên tâm.” tôi bổ sung thêm.
Cố Triết không nói một lời, liền đeo nhẫn vào.
Ánh mắt anh không giấu nổi nụ cười: “Lời xin lỗi, anh nhận. Còn lời cầu hôn, anh cũng nhận.”
Chúng tôi đi đăng ký kết hôn ngay trong ngày, lễ cưới tổ chức long trọng.
Mẹ tôi còn đùa: “Hai đứa đúng là duyên trời định, đi khám bệnh thôi cũng gặp được nhau.”
Mấy bác sĩ, y tá đến dự cũng không quên… cầm điện thoại theo dõi tình hình khẩn cấp, sẵn sàng bỏ dở tiệc cưới bất cứ lúc nào.
Cố Triết thấy áy náy.
Nhưng tôi đã quen rồi.
Tôi còn đùa: “Nếu lần này bị gián đoạn, thì ta làm lại thêm lần nữa. Rồi sẽ có lần trọn vẹn thôi.”
Chuyện tốt vốn dĩ hay lắm gian truân.
Trải qua biết bao sóng gió, tôi lại càng chắc chắn hơn, đời này nhất định phải đi cùng anh đến cuối.
Chỉ cần còn yêu, dù núi cao hay biển rộng chúng tôi cũng sẽ vượt qua được tất cả.
(Hoàn)