Những lời thế này, trước kia ta thực sự nghe không ít, vì chuyện này mà huynh trưởng còn đ á n h nhau mấy bận. Nhưng ta của khi đó lại cho rằng, chỉ cần có thể ở bên Triệu Lăng, chịu chút thị phi dị nghị cũng chẳng đáng gì.

Mãi cho đến sau này khi đã làm Hoàng hậu.

Ta mới biết, bản thân mình đã đi sai một nước cờ.

Thảo nào ngay từ đầu Triệu Lăng đã không coi trọng ta.

Nghĩ đến đây, ta ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Triệu Lăng.

Lại thấy hắn đang bình thản nhìn ta, sau đó——

Một cước đạp kẻ vừa lên tiếng rơi xuống thuyền hoa.

“Bùm” một tiếng.

Xung quanh hoảng loạn cả lên.

Đám quý nữ phía sau ta cũng đều trốn mất dạng.

Ta kinh ngạc.

Trước kia, gặp phải những chuyện thế này, hắn luôn luôn khoanh tay đứng nhìn bằng ánh mắt lạnh nhạt.

Đợi đến khi ta hoàn hồn lại.

Mới phát hiện ra, không biết từ lúc nào, nơi này chỉ còn lại hai người ta và Triệu Lăng.

Ta ngẩng đầu lên.

Chạm phải đôi lông mày thanh liệt của Triệu Lăng.

Hắn mím môi, yết hầu cuộn lên.

“Ngươi chỉ là một nữ lang, những lời như vậy sau này đừng nói nữa, kẻo vô duyên vô cớ rước lấy dị nghị.”

Ta nhìn hắn.

Thản nhiên mỉm cười.

“Chuyện này không liên quan đến Điện hạ.”

Nói xong, ta liền đi thẳng không ngoảnh đầu lại.

Cuối tháng, huynh trưởng nhận thánh chỉ, phải đến Vân Châu nhậm chức.

Vào thời điểm này ở kiếp trước, ta đã nấp trong khuê phòng chờ gả, tự nhiên không đến tiễn huynh ấy.

Lần này, ta chuẩn bị trước hai ngày không ít đồ đạc có thể dùng tới.

Huynh trưởng nhìn thấu mọi chuyện, đột nhiên nói:

“Muội dạo này thay đổi nhiều quá.”

Ta sửng sốt.

Huynh ấy lại nói:

“Nhưng như vậy rất tốt. Điện hạ sau này sẽ còn có tam cung lục viện, ngài ấy không phải là phu quân tốt dành cho muội đâu.”

Cổ họng ta nghẹn đắng.

Ngay khắc sau, huynh trưởng bật cười.

“Vân Châu nhân kiệt địa linh, đợi vi huynh tìm cho muội một vị lang quân như ý mang về.”

Huynh ấy nói vậy, chút ý lệ của ta cũng tan biến sạch, phá lên cười nói.

“Được ạ.”

Ngày ta đi tiễn huynh ấy, đến cổng thành, lại phát hiện Triệu Lăng cũng ở đó.

Ta ngồi trong xe ngựa, đợi bọn họ nói xong chuyện, mới tiến lên đưa cho huynh trưởng một chiếc túi thơm.

“Đây là muội đã thức trắng cả đêm qua để thêu đấy, bên trong còn thêm cả hương an thần, huynh xem thử xem, có thích không?”

Huynh trưởng buộc nó bên hông, xoay người lên ngựa.

Huynh ấy cười sảng khoái.

“Tay nghề thêu thùa của Minh Nguyệt là thiên hạ vô song, vi huynh rất thích.”

Mãi cho đến khi tiếng vó ngựa khuất dần, ta mới xoay người, chuẩn bị bước lên xe ngựa.

Lại bất chợt nghe thấy giọng nói của Triệu Lăng.

“Ngươi trước kia, cũng từng nói sẽ tặng Cô túi thơm.”

Trước kia……

Hình như quả thực có chuyện này.

Ta của kiếp trước, cũng quả thực đã tặng.

Nhưng chưa từng thấy hắn đeo qua.

Sau này vào lúc tình ý mặn nồng nhất, ta cũng từng nằm trong vòng tay hắn làm nũng

“Bệ hạ, túi thơm thần thiếp tặng ngài đâu rồi?”

Khi đó, hắn không nói gì, chỉ hôn ta.

Ta cứ tưởng, là hắn bất cẩn làm mất, sợ ta biết.

Mãi đến sau khi hắn c h í c, ta mới tình cờ biết được.

Làm gì có chuyện làm mất, là vào cái đêm Hứa Tĩnh Nhu định thân, hắn đi níu kéo nàng, bị nàng nhìn thấy, dùng kéo cắt nát bươm, vứt xuống hồ sen.

Nàng kiêu ngạo cứng cỏi

“Điện hạ đã thân bất do kỷ, lại hà cớ gì phải đến chuyến này, còn đeo túi thơm vị hôn thê của ngài tặng để chà đạp dân nữ? Ngài đi đi, sau này nam hôn nữ giá,  không còn liên quan gì nhau.”

Cứ như vậy, hắn vĩnh viễn không thể quên được nàng.

Sau này, lại càng là nối lại tình xưa ở Túc Châu.

Hạng người như hắn, vốn không đáng để ta dốc lòng.

Ta đối diện với ánh mắt của hắn.

“Vậy sao? Thần nữ đã quên rồi.”

Lời vừa dứt, ta xoay người bước lên xe ngựa.

Lại đột nhiên bị người ta túm lấy vạt váy.

Ta nghiêng đầu, hơi cúi xuống nhìn hắn.

Dưới đáy mắt nam nhân có một tia khó hiểu, nhưng nhiều hơn thế, là những cảm xúc mơ hồ không diễn tả được bằng lời.

Ta gạt tay hắn ra.

Hướng về phía không xa khẽ mỉm cười

“Điện hạ, người trong lòng ngài vẫn đang đợi ngài kìa.”

Dưới ánh trăng mờ ảo.

Hứa Tĩnh Nhu vận một thân y phục trắng, đang cầm đèn lồng, đứng duyên dáng xinh đẹp dưới hiên nhà.

Triệu Lăng thu tay về, không nhìn ta nữa.

“Xin lỗi.” Hắn nói.

Xe ngựa đi xa.

Tỳ nữ Bích Đào của ta vén rèm, nhìn ra bên ngoài một cái.

 

Bản chuyển ngữ của Nguyện Người Như Sao Như Trăng được đăng duy nhất tại Meo Mập . Nếu bạn đang đọc tại nơi khác , thì chính xác là đã bị trang khác ăn cắp rồi đăng lại . Đứa nào ăn cắp bản chuyển ngữ này cả dòng họ tụi bây chính là súc vật ( để vầy rồi mà vẫn bị mấy con súc vật ăn cắp )

Vừa vặn nhìn thấy Triệu Lăng đem áo choàng trên người mình khoác lên người Hứa Tĩnh Nhu.

Nàng nói.

“Tiểu thư, Điện hạ rốt cuộc là thích nàng ta ở điểm gì vậy? Lại đối tốt với nàng ta như thế. Nghe nói Trình nương tử bây giờ đi trên đường hễ gặp Hứa Tĩnh Nhu, đều phải tránh đi từ xa.”

Ta nhắm mắt lại, không trả lời câu hỏi này của nàng.

Chỉ nói: “Hồi phủ đi.”

Nhưng ta thực ra là biết đấy.

Kiếp trước, sau khi Triệu Lăng c h í c, mẫu tộc của ta cũng bị những cận thần mà hắn đã sớm an bài nhắm vào, chỉ trong một đêm mà lụn bại.

Cùng lúc đó, Triệu Ngọc Càn được người ta đón về cung.

Đối ngoại, thân mẫu của nó không phải là Hứa Tĩnh Nhu, mà là một nữ tử có thân thế trong sạch khác.

Nhưng ta biết.

Đó là con trai của bọn họ.

Cũng là hoàng tử duy nhất của Triệu Lăng.

Từ nhỏ đã được Triệu Lăng dốc lòng dạy dỗ, học sử luyện võ, quân tử như ngọc.

Nó tay cầm di chiếu, bước lên hoàng vị, nhưng vẫn tôn ta làm Thái hậu.

Càng là thường xuyên đến cung của ta thỉnh an.

Nó tuyển phi, lập hậu, đều phải hỏi qua ý kiến của ta.

Trước khi ta c h í c, nó đã túc trực không rời hầu hạ ta ròng rã bảy ngày, nó nói với ta:

“Vĩnh Quang năm thứ mười tám, phụ thân ta bị người ta truy sát, là mẫu thân đã cứu người, giấu người trong phủ ròng rã nửa tháng.”

“Ơn cứu mạng… từ đó về sau, phụ thân liền thích mẫu thân. Bọn họ tình sâu như biển, người duy nhất có lỗi, chỉ có người mà thôi.”

Ta khép hờ đôi mắt, có lẽ là do vừa uống thuốc xong, miệng đắng ngắt, không thốt nổi một lời nào.

Triệu Ngọc Càn lại lên tiếng, không xưng hô với ta là Mẫu hậu, mà lại mang theo vài phần vượt phép nói:

“Minh Nguyệt, Sở Minh Nguyệt.”

“Nếu có kiếp sau, đừng gả cho ông ấy nữa.”

Trước khi ta c h í c, cảm giác cuối cùng còn sót lại, là giọt nước mắt của Triệu Ngọc Càn rơi trên thái dương ta.

Sau khi sống lại.

Ta không hề cố ý nhắm vào Hứa Tĩnh Nhu.

Thực ra một phần lý do rất lớn, là bởi vì Triệu Ngọc Càn.

Đó là một đứa trẻ ngoan..

Nửa năm sau, ta nghe nói phụ thân của Hứa Tĩnh Nhu được thăng quan.

Chỉ vì một người con gái.

Cả nhà họ Hứa đều gà chó lên tiên.

Điều khiến người ta bất ngờ là, với tư cách là Thái tử phi, Trình Ngọc Sơ vậy mà không hề tức giận.

Vào ngày sinh thần của Hứa Tĩnh Nhu, nàng ta còn đặc biệt phái người đưa đến một bức danh họa của đại nho đương thời.

Triệu Lăng cũng vì thế mà khách khí với Trình Ngọc Sơ thêm vài phần.

Bích Đào cảm thán:

“Vị Trình nương tử này, độ lượng thật đấy.”

Ta không bình luận gì.

Cho đến khi huynh trưởng của Hứa Tĩnh Nhu cưỡng đoạt dân nữ, đ á n h c h í c hai mạng người.

Chuyện này vừa nổ ra, trong triều liền xuất hiện không ít tấu chương vạch tội Triệu Lăng.

Ta từng nhìn thấy hắn từ đằng xa trên đường một lần.

Chỉ thấy giữa đôi mày hắn ẩn hiện một nét mệt mỏi.

Nhìn thấy ta, hắn lại càng là không nói một lời, liền quay lưng bước đi không ngoảnh lại.

Dường như phiền muộn vô cùng.

Lại qua hai ngày nữa, đúng dịp trong cung có yến tiệc thưởng hoa, Hoàng hậu đặc biệt gọi ta đến Phượng Nghi cung.

Bà cho lui tả hữu.

“Minh Nguyệt.”

Ta hạ mình hành lễ.

“Nương nương.”

Bà ngồi ở vị trí thượng tọa, ung dung điển nhã.

“Chuyện này vốn không nên nói với ngươi, nhưng…”

“Nương nương có lời, cứ nói đừng ngại.”

“Bổn cung đã tra rõ, chuyện tên huynh trưởng khốn khiếp của Hứa Tĩnh Nhu, có liên quan không nhỏ đến Trình tam nương.”

Nghe vậy, ta nhớ đến khuôn mặt thanh tú dịu dàng của Trình Ngọc Sơ.

Trong nhất thời có chút kinh ngạc.

“Phẩm tính như vậy, sau này sao có thể trở thành chủ nhân lục cung được. Bổn cung có ý định tuyển lại Thái tử phi, nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có ngươi là phù hợp nhất.”

“Minh Nguyệt, ngươi còn nguyện ý gả cho Thái tử không?”

Ngọn nến trong điện khẽ đung đưa.

Hồi lâu, ta nhẹ giọng nói.

“Hồi bẩm Nương nương, thần nữ không nguyện.”

Hoàng hậu im lặng một lát

“Giả sử bổn cung nói, đây cũng là ý của Thái tử thì sao?”

Ta sững sờ.

Nơi khóe mắt, vừa vặn nhìn thấy sau rèm có một đôi trường ngoa màu đen.

Là Triệu Lăng.

Hắn vậy mà cũng đang ở trong điện.

Nhưng chỉ một thoáng, ta đã hiểu ra.

Trong mắt Triệu Lăng.

Ta tuy si tình với hắn, ở một số việc có phần cố chấp thái quá.

3.

Nhưng rốt cuộc ta cũng là lớn lên cùng hắn.

Hắn rõ phẩm tính của ta.

Biết với con người ta, sẽ không chủ động đối phó Hứa Tĩnh Nhu.

Ta áp trán xuống đất, thật lâu không đứng dậy.

“Mấy ngày nay, mẫu thân đã đang xem mắt giúp thần nữ rồi. Nếu không có gì bất trắc, trong tháng này sẽ định bề gia thất.”

“Còn về phần Điện hạ… ngày đó thần nữ đ á n h sai khúc nhạc, nghĩ lại thì cũng là mệnh trời.”

Lời này vừa dứt.

Hoàng hậu thở dài:

“Thôi vậy.”

“Là Thái tử không có phúc phận này.”

Lúc bước ra khỏi cung môn, có một tiểu thái giám đuổi theo.

Nhìn thấy ta, hắn vô cùng cung kính.

“Điện hạ sai nô tài chuyển lời cho ngài một câu.”

Ta gật đầu.

Hắn nói: “Kỳ hạn ba ngày, cô nương nếu hối hận, truyền một câu nhắn đến Đông cung là được.”

Nghe vậy, ta gần như muốn cười lạnh.

Nhưng ta nhịn xuống, “Được.”

Hối hận ư?

Có Hoàng thiên Hậu thổ ở trên, Sở Minh Nguyệt ta, tuyệt đối sẽ không hối hận vì hôm nay đã từ chối hắn.

Suốt ròng rã ba ngày, ta không có nửa điểm ý định đi tìm Triệu Lăng.

Ta đã định thân rồi.

Huynh trưởng thật sự tìm cho ta một vị phu quân.

Người này họ Thẩm, người Vân Châu.

Là Thám hoa lang được đích thân Hoàng đế điểm danh ba năm trước.

Lúc phân công chức vụ, vì không nỡ xa mẫu thân già ở quê nhà, nên chủ động xin đến Vân Châu.

Đáng tiếc, trở về chưa được bao lâu thì mẫu thân hắn đã qua đời.

Vài ngày trước, hắn mãn tang, được triệu hồi về Trường An.

Kiếp trước, ta từng nghe huynh trưởng nhắc đến tên người này rất nhiều lần.

Huynh ấy nói, Thẩm huynh thanh chính, tuấn nhã, những người ái mộ có thể xếp hàng quấn hai vòng quanh Vân Châu.

Ta cũng từng gặp Thẩm Thiếu Hoài.

Hắn dẫn theo thê tử đến dự tiệc, chu toàn ân cần đến mức tối đa.

Năm ta bốn mươi tuổi, hắn vẫn không nạp thiếp, cũng không có con nối dõi.

Huynh trưởng nói với ta

“Thê tử của Thẩm huynh có số khổ, lúc Thiếu Hoài gặp được nàng, người nhà nàng đã bị tặc nhân hại c h í c cả rồi. Nàng khi đó vốn đã định hôn sự, cái tình nghĩa thanh mai trúc mã từ nhỏ, người kia vì cứu nàng, cũng đã c h í c. Thiếu Hoài thương xót nàng cô độc không nơi nương tựa, nên mới cưới nàng.”

Nghe vậy, ta tiện miệng hỏi một câu, “Vậy hắn có yêu nàng ấy không?”

Huynh trưởng trầm ngâm, “Ai mà biết được chứ?”

Nói ra cũng trùng hợp, ngày ta sống lại, lại vừa đúng lúc nhớ ra chuyện này.

Còn cố tình nghĩ cách cứu lấy vị phu nhân này của Thẩm Thiếu Hoài.

Nay, nàng ấy đã được thành hôn dưới sự chứng kiến của chính song thân nhà mình.

Chính vì thế, khi huynh trưởng gửi thư nhắc đến con người Thẩm Thiếu Hoài này.

Tâm trạng của ta thực ra khá phức tạp.

Đáng lý ra, ta nắm rõ tiên cơ, hành động cứu người là không sai.

Nhưng như vậy, cũng đã cắt đứt nhân duyên của Thẩm Thiếu Hoài. Kiếp trước, cho đến lúc ta c h í c, bên cạnh hắn cũng chỉ có duy nhất một người nữ tử ấy.

Vì vậy khi hồi âm, ta đã hỏi một câu:

【Huynh ấy nay đã có cô nương nào trong lòng chưa?】

Chỉ một câu như vậy, huynh trưởng lại thực sự để tâm.

Thậm chí còn cách xa ngàn dặm, sắp xếp cho ta và Thẩm Thiếu Hoài ngẫu nhiên chạm mặt vài lần.

Hôm đó, vào ngày thứ hai sau khi từ trong cung trở ra, ta lại gặp hắn.

Hắn hỏi ta, “Nghe nói dạo này nữ lang đang rầu rĩ chuyện hôn sự.”

Ta sững người.

Chắc chắn là do huynh trưởng lỡ miệng nói ra.

Vừa nghĩ đến đây, ta liền nghe thấy Thẩm Thiếu Hoài khẽ cười, hắn hỏi

“Nữ lang cảm thấy tại hạ thế nào?”

Hắn sao.

Hắn tài hoa xuất chúng, tướng mạo đường hoàng, lại là cận thần của Thiên tử.

Huống hồ, ta rất rõ ràng, hắn tương lai nhất định có thể làm quan đến cực phẩm.

Hắn chẳng có điểm gì không tốt cả.

Thế nên, ta đã đồng ý.

Ngôi vị Thái tử phi, rốt cuộc đã rơi vào tay Tiêu Thanh.

Chuyện huynh trưởng của Hứa Tĩnh Nhu cũng dần lắng xuống.

Sau khi Hoàng hậu biết chuyện hôn sự giữa ta và Thẩm Thiếu Hoài, bà đã đặc biệt xin Hoàng đế ban hôn cho chúng ta.

Hôm sau, ta cùng Thẩm Thiếu Hoài tiến cung tạ ơn.

Lúc xuất cung, vô tình chạm mặt Triệu Lăng.

Ánh mắt hắn rơi trên người ta, nhưng chỉ một thoáng đã cực nhanh dời đi chỗ khác.

Hắn nhìn Thẩm Thiếu Hoài, giọng nhạt nhòa.

“Thảo nào mấy ngày trước Cô muốn làm mai cho ngươi, ngươi không chịu nhận, hóa ra trong lòng đã sớm có nữ lang ưng ý.”

Thẩm Thiếu Hoài có thành tích chính trị xuất sắc ở Vân Châu.

Bản chuyển ngữ của Nguyện Người Như Sao Như Trăng được đăng duy nhất tại Meo Mập . Nếu bạn đang đọc tại nơi khác , thì chính xác là đã bị trang khác ăn cắp rồi đăng lại . Đứa nào ăn cắp bản chuyển ngữ này cả dòng họ tụi bây chính là súc vật ( để vầy rồi mà vẫn bị mấy con súc vật ăn cắp )

Lần này hồi kinh, càng là giữ chức quan trọng.

Triệu Lăng muốn lôi kéo chàng, điều này chẳng có gì lạ.

Chỉ là ta không ngờ tới, lại còn có đoạn cớ sự như vậy.

Giữa bức tường đỏ hun hút, Thẩm Thiếu Hoài quay sang nhìn ta một cái.

Chàng nói:

“Vâng, thần đã sớm ái mộ Minh Nguyệt.”

Hai chữ “Minh Nguyệt” này từ miệng chàng thốt ra, không hiểu sao lại mang thêm mấy phần dịu dàng, lưu luyến.

Nghe vậy, sắc mặt Triệu Lăng bỗng chốc tối sầm lại.

Hắn nói:

“Đợi hai người thành hôn, Cô nhất định sẽ chuẩn bị một phần hậu lễ.”

Thẩm Thiếu Hoài đưa ta hồi phủ.

Chàng nói:

“Khi ở Vân Châu, huynh trưởng của nàng thường xuyên nhắc về nàng với ta.”

Nghe vậy, ta chợt thấy có chút ngượng ngùng.

Không cần nghĩ ta cũng biết, với tính cách của huynh trưởng, chắc chắn đã khen ta đến mức trên trời dưới đất không ai sánh bằng.

Ta hít sâu một hơi.

“Chàng không cần để tâm đến những lời huynh ấy nói đâu.”

Lời vừa dứt, chàng bật cười trầm thấp.

“Đã tin là thật mất rồi.”

Ta cạn lời.

Con người này thật là…

Phụ thân và mẫu thân cũng cực kỳ hài lòng về Thẩm Thiếu Hoài.

Mẫu thân còn đặc biệt căn dặn ta.

Lúc nào rảnh rỗi hãy đến chùa Vĩnh Ninh một chuyến.

Coi như là đi tạ lễ.

Lúc này ta mới biết, cái ngày ta thua cuộc tỷ thí, bà đã cất công đến chùa, cầu xin cho ta có được một mối nhân duyên tốt đẹp.

Quan Thế Âm Bồ Tát tại thượng.

Tín nữ sống lại một đời, không còn mong cầu gì khác.

Chỉ mong bình an suôn sẻ, người thân và người thương không ốm đau bệnh tật, không vướng họa nạn.

Thắp nhang xong, lại dùng qua một bữa cơm chay, ta mới xuôi bước xuống núi.

Nào ngờ, có kẻ nhập cung hành thích, sau khi thất bại liền trốn lên ngọn núi này.

Người của triều đình phong tỏa dưới chân núi, không cho bất kỳ ai ra vào.

Đoàn người chúng ta đành phải dừng lại giữa đường.

Ta thấy ngột ngạt nên bước xuống xe ngựa.

Liền nhìn thấy Hứa Tĩnh Nhu.

Nàng ta đứng cách đó không xa, đang buồn chán nghịch chiếc quạt giấy trong tay.

Tiền kiếp hay kiếp này, ta từng thấy qua không ít bảo vật.

Nhưng cũng không thể không thừa nhận, chiếc quạt giấy này tuyệt đối không phải là phàm phẩm.

Đại khái là Triệu Lăng tặng cho nàng ta…

Chậc.

Quả nhiên là bạch nguyệt quang, là nốt chu sa trong lòng.

Ta quay trở lại xe ngựa.

Lần chờ đợi này, kéo dài cho đến tận lúc mặt trời lặn.

Ta đợi đến mức có chút mất kiên nhẫn, đang định sai người đi thám thính, thì nghe thấy tiếng vó ngựa truyền đến.

Một lát sau, ta nghe thấy giọng của Triệu Lăng.

“Chuyện lần này là vạn bất đắc dĩ, đã làm kinh động đến các vị. Đêm đã khuya, đường xá khó đi, Cô sẽ phái người hộ tống các vị hồi phủ.”

Ta vén rèm, liền thấy hắn đã bước đến bên cạnh Hứa Tĩnh Nhu.

Hai người sánh vai đứng cạnh nhau.

Trông cũng khá có ý vị trai tài gái sắc.

Thu hồi dải suy nghĩ, ta đang định buông rèm xuống, thì Triệu Lăng đã chú ý đến ta.

Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau.

Ta cứ ngỡ hắn sẽ giống như trước, coi như không nhìn thấy.

Nào ngờ, hắn lại bước tới, đứng bên cạnh xe ngựa, hỏi ta:

“Có bị kinh hãi không?”

Ta sững người, “Không có.”

Hắn nhìn ta chằm chằm thật sâu, mím môi, dùng giọng điệu chỉ hai người chúng ta mới nghe thấy được mà nói:

“Hôn kỳ của Cô đã định rồi.”

Ta gật đầu, “Thần nữ biết.”

Ngay nửa tháng sau.

Hắn hít một hơi thật sâu.

“Vậy còn nàng? Nàng thật sự muốn gả cho hắn? Nàng quen biết hắn mới bao lâu?”

Ta đáp: “Chàng ấy rất tốt, ta biết rõ.”

Nghe câu này, Triệu Lăng cứng họng.

Hồi lâu sau, hắn mới chậm rãi cất lời.

“Một đời như vậy, chính là điều nàng muốn sao?”

“Hoàng hậu.”

Hơi thở ta đình trệ, gắt gao nhìn chằm chằm Triệu Lăng.

Đến lúc này, mọi chuyện đều đã quá rõ ràng.

Hắn cũng là người sống lại.

Chỉ có Triệu Lăng từng kết tóc se tơ với ta ở kiếp trước, mới gọi ta như vậy.

Ta mím chặt môi.

Một lát sau, khẽ mỉm cười:

“Phải, bất luận thế nào, đời này kiếp này giữa ngài và ta sẽ không còn bất cứ quan hệ gì nữa.”

Bước chân hắn lùi về sau một bước, giọng điệu vẫn như thường.

“Được.”

Xe ngựa lăn bánh tiến về phía trước, ta nghe tiếng trục xe cọt kẹt, nhớ lại đủ mọi chuyện từ khi sống lại đến nay.

Thì ra là vậy.

Thảo nào…

Ngày đó ở trên thuyền hoa, hắn lại ra mặt vì ta.

Sau khi Trình Ngọc Sơ xảy ra chuyện, hắn lại đề nghị để ta làm Thái tử phi.

Nghĩ đến đây.

Ta nhịn không được đạp mạnh vào vách xe ngựa một cú.

Nếu đã khôi phục ký ức, đời này, sao hắn còn có mặt mũi lượn lờ trước mặt ta!

Nửa tháng sau.

Thái tử Triệu Lăng đại hôn.

Ta cũng ở trong phủ thêu hỉ phục của chính mình.

Thế nhưng, đêm trước ngày hắn đại hôn, ta từ viện của mẫu thân trở về, vừa thắp nến, cởi bỏ áo ngoài chuẩn bị đi tắm gội, thì căn phòng đột nhiên tối sầm lại.

4.

Nhưng đêm nay, ánh trăng bên ngoài quả thực rất sáng.

Chiếu rọi mọi thứ trong phòng rõ mồn một.

Ngay giây tiếp theo, ta thấy Triệu Lăng từ sau bức bình phong bước ra, hắn đ á n h giá ta một lát, ánh mắt hơi khựng lại.

Ta vội vàng khoác áo ngoài vào.

Thấy vậy, hắn bật cười, mang theo chút ý vị châm biếm.

Ta mang vẻ mặt đầy đề phòng nhìn hắn.

Hắn ngồi xuống bàn, tự mình rót hai chén trà

“Đối với Cô, nàng không có gì muốn nói, không có gì muốn hỏi sao?”

Từng có.

Đặc biệt là vào cái năm hắn vừa mới c h í c.

Ta hận đến thấu x ư ơ n g.

Ta không hiểu nổi, vì sao hắn lại đối xử với ta như vậy.

Ta tự hỏi bản thân chưa từng làm điều gì có lỗi với hắn.

Còn hắn thì sao?

Đến kiếp này, rõ ràng vẫn chọn Hứa Tĩnh Nhu, rõ ràng đã sớm biết chuyện kiếp trước, rõ ràng đã đoán ra ta cũng sống lại.

Vậy mà còn dăm lần bảy lượt trêu chọc ta.

Thậm chí còn muốn ấn cái danh vị Thái tử phi lên đầu ta.

Đối với ta thật quá đỗi bất công.

Giờ phút này, ta lạnh lùng nhìn Triệu Lăng.

“Không có.”

“Ngài cũng về đi, ngày mai đại hôn rồi, ngài không nên đến đây.”

Triệu Lăng nhấp một ngụm trà, trong lúc nhất thời, giữa hàng lông mày vậy mà lại lướt qua một tia bối rối và mờ mịt.

“Cô… Cô chỉ là nghĩ, dù thế nào cũng phải gặp nàng một lần.”

Nói xong, giọng hắn hơi ngừng lại.

Lại tiếp tục:

“Hoàng hậu, thực ra kiếp này nếu nàng gả cho Trẫm, Trẫm sẽ trân trọng nàng. Kiếp trước trước khi c h í c, Trẫm đã hối hận rồi, cho nên mới kéo dài đến giây phút cuối cùng mới nói ra toàn bộ sự thật.”

Nghe đến đây, ta quay lưng lại.

Không thèm nhìn hắn nữa.

Cũng không nói chuyện với hắn.

Hắn lại hỏi:

“Ngọc Càn đối xử với nàng thế nào?”

“Sau khi Trẫm c h í c, nàng sống có thọ không?”

Hai câu hỏi này, kiếp này, trên đời chỉ có duy nhất mình ta biết.

Ta nói: “Không thể trả lời.”

Một lát sau, ta nghe thấy tiếng thở dài của hắn:

“Nàng lúc nào cũng bướng bỉnh như vậy.”

Không lâu sau, ta liền nghe thấy tiếng hắn rời đi.

Ta thắp lại ngọn nến.

Mang máng nhớ lại, kiếp trước hắn cũng từng nói với ta một câu như thế.

Khi đó, là năm thứ năm ta gả cho hắn.

Có người nhắc trước mặt ta, nói dân gian có một phương thuốc, có thể giúp người ta thụ thai.

Ta quấn lấy bắt hắn cùng ta thử.

Chuyện chăn gối, hắn không hề tỏ ra mất kiên nhẫn.

Chỉ là có một lần, ta quá mệt, ngủ mơ màng, nghe thấy hắn thở dài bên tai ta rất khẽ:

“Không được chính là không được, sao lại bướng bỉnh thế này?”

Lúc đó ta không hiểu, dựa vào đâu mà lại không được.

Sau này đến khi ta hiểu rồi, thì hắn đã c h í c.

Tháng thứ hai sau đại hôn của Triệu Lăng, Hứa Tĩnh Nhu vào Đông cung.

Nhưng rất đáng tiếc.

Gia thế nàng ta không cao.

Chỉ được phong làm Lương viện.

Tháng bảy cùng năm, ta mang theo mười dặm hồng trang gả cho Thẩm Thiếu Hoài.

Triệu Lăng cũng giữ đúng lời hứa gửi đến một phần hậu lễ.

Nhưng người hắn thì không tới.

Là nội thị bên cạnh hắn đưa đến.

Tên nội thị này còn đặc biệt nói với Thẩm Thiếu Hoài một câu:

“Điện hạ và huynh trưởng của Sở nương tử là tri kỷ hảo hữu, lại nhìn nàng lớn lên từ nhỏ, đã sớm coi như muội muội trong nhà mà đối đãi. Sau này đại nhân nếu để nàng phải chịu ủy khuất, Điện hạ tuyệt đối sẽ không tha cho ngài.”

Lời này đâu đến lượt hắn ta nói.

Ta gần như muốn cười nhạt.

Sau này gặp lại Triệu Lăng, ngoại trừ lễ tiết quân thần phải có, ta không bao giờ cho hắn nửa sắc mặt tốt.

Còn về phần Thẩm Thiếu Hoài…

Quan lộ của chàng thênh thang rộng mở, cưới xong chưa được bao lâu đã thăng chức lên làm Thái thường tự Thiếu khanh.

Gả cho Thẩm Thiếu Hoài, ta nhàn nhã hơn kiếp trước rất nhiều.

Dứt khoát bắt đầu kinh doanh cửa hiệu.

Ta còn gặp lại Hứa Tĩnh Nhu hai lần.

Nàng ta vận cẩm y hoa phục, nhưng giữa hàng mi lại mang nét u sầu.

Hoàng hậu từ tận đáy lòng vốn đã chán ghét Hứa Tĩnh Nhu, mỗi lần gặp nàng ta, đều không cho sắc mặt tốt.

Bản chuyển ngữ của Nguyện Người Như Sao Như Trăng được đăng duy nhất tại Meo Mập . Nếu bạn đang đọc tại nơi khác , thì chính xác là đã bị trang khác ăn cắp rồi đăng lại . Đứa nào ăn cắp bản chuyển ngữ này cả dòng họ tụi bây chính là súc vật ( để vầy rồi mà vẫn bị mấy con súc vật ăn cắp )

Nhà ngoại nàng ta sau lần xảy ra chuyện trước đó đã an phận một thời gian.

Đợi đến khi Hứa Tĩnh Nhu trở thành Lương viện, vậy mà lại bắt đầu tác oai tác quái.

Nhưng những chuyện này đối với Triệu Lăng mà nói, có lẽ đều là chuyện nhỏ.

Hắn sủng ái Hứa Tĩnh Nhu, tự nhiên vui vẻ giúp nàng ta dọn dẹp mấy đống lộn xộn này.

Cho đến ngày hôm đó, sứ thần Bắc Tề vào triều, công chúa của bọn họ ngang ngược khiêu khích trong yến tiệc, đòi tỷ thí kỳ nghệ (đ á n h cờ).

Thái tử phi Tiêu Thanh cáo ốm, không có mặt ở đó.

Nhưng trong Đông cung có không ít người biết, Tiêu Thanh là bị Hứa Tĩnh Nhu chọc cho tức bệnh.

Cứ như vậy.

Công chúa Bắc Tề chỉ tay thẳng vào Hứa Tĩnh Nhu:

“Nghe nói ngươi là nữ nhân mà Thái tử Đại Ung sủng ái nhất? Để bản công chúa xem thử bản lĩnh của ngươi đến đâu.”

Nhưng ta biết, ý đồ thực sự không nằm ở đó.

Nàng ta vừa gặp Triệu Lăng đã nhất kiến chung tình, muốn gả cho hắn.

Kiếp trước, người tỷ thí với vị công chúa này là ta.

Ta đ á n h thắng khiến nàng ta tâm phục khẩu phục, nàng ta nói:

“Minh Nguyệt, ngươi giỏi như vậy, bản công chúa sẽ không cướp phu quân của ngươi nữa.”

Còn kiếp này.

Hứa Tĩnh Nhu trên bàn cờ bị đ á n h cho tơi bời hoa lá.

Công chúa Bắc Tề ngay tại trận bày tỏ tâm ý với Triệu Lăng.

Giữa tiếng đàn sáo du dương, sắc mặt Triệu Lăng lạnh đến dọa người.

Tan tiệc, Thẩm Thiếu Hoài đến Dưỡng Tâm điện diện thánh.

Ta một mình xuất cung.

Lại chạm mặt Triệu Lăng trên đường cung.

Hứa Tĩnh Nhu không đi bên cạnh hắn.

Nghĩ lại, giờ khắc này chắc chắn đang bị Hoàng hậu giáo huấn trong cung.

Dưới bao ánh mắt dòm ngó, ta hành lễ.

Hắn rũ mắt nhìn ta.

Rất lâu sau mới mở lời: “Thẩm phu nhân.”

Ta gật đầu, đang định rời đi.

Hắn lại đột nhiên lên tiếng:

“Tâm ý của công chúa Bắc Tề, Cô đã nghĩ cách từ chối rồi.”

Ta gật đầu.

Nhưng ta có chút không hiểu.

Chuyện này thì liên quan gì đến ta.

Có lẽ là sự thờ ơ không liên quan trong mắt ta quá rõ ràng, Triệu Lăng nén một hơi, chợt cười lạnh:

“Nàng nhất quyết phải như vậy sao?”

“Hai mươi năm phu thê, bây giờ nàng ngay cả một câu cũng không buồn nói với Cô nữa?”

Ta cười khẩy.

“Đúng thế. Điện hạ e là không biết, chuyện ta hối hận nhất ở kiếp trước, chính là đã mù quáng gả cho ngài.”

Nói xong, ta không thèm đoái hoài gì đến hắn nữa, đi thẳng một mạch về phía cổng cung.

Đi chưa được hai bước, lại nghe thấy phía sau truyền đến tiếng ngọc vỡ giòn tan.

Ta nhớ tới miếng ngọc bội hắn vẫn thường đeo bên hông.

Chất ngọc đẹp đến vậy.

Thật đáng tiếc.

Tháng sau, Trường An xảy ra một vụ trọng án.

Có ba vị trọng thần triều đình liên tiếp mất mạng.

Những ngày qua, long thể của Hoàng đế càng lúc càng suy yếu.

Nếu ta nhớ không lầm.

Ông ấy cũng chỉ còn trụ được một, hai tháng nữa thôi.

Hoàng đế có ý định buông quyền, liền giao chuyện này vào tay Triệu Lăng.

Triệu Lăng cũng không biết bị chập mạch nào, vậy mà lại điều Thẩm Thiếu Hoài đến Đại lý tự giúp hắn.

Từ lúc gả cho Thẩm Thiếu Hoài đến nay, mỗi ngày ta đều tự mình mang ít đồ ăn thức uống đến nha môn cho chàng.

Sau khi chàng đến Đại lý tự, để tránh mặt Triệu Lăng, ta liền không đi nữa.

Mà đổi thành gia đinh trong phủ đi đưa.

Mỗi buổi tối, đến giờ Thẩm Thiếu Hoài bãi trực, ta đều sẽ xách đèn đứng ngoài phủ đợi chàng.

Chuyện này thì không hề thay đổi.

Hôm đó, ta vẫn đứng bên ngoài như thường lệ.

Lại nhìn thấy Triệu Lăng vậy mà đi cùng Thẩm Thiếu Hoài trở về.

Thẩm Thiếu Hoài khẽ vỗ vai ta.

“Phu nhân vất vả rồi.”

“Vi phu và Điện hạ vẫn còn phải bàn bạc chính sự, ở nha môn không tiện, nên ngài ấy cùng về đây.”

Ta gật đầu, không nhìn Triệu Lăng, mỉm cười với Thẩm Thiếu Hoài.

“Vâng.”

Bữa tối đêm nay vốn dĩ đã được ta tự tay chuẩn bị từ trước.

Ban đầu là muốn dành cho Thẩm Thiếu Hoài một niềm vui bất ngờ.

Bây giờ thì, lại để Triệu Lăng hưởng sái.

Hắn ăn xong, uống một ngụm nước trà, nhấc mắt nhìn ta, cảm xúc dưới đáy mắt không rõ.

“Mỗi gian đình đài thủy tạ trong phủ này, đều được bố trí cực kỳ khéo léo, ngay cả điểm tâm, phu nhân cũng tốn không ít tâm tư, làm phiền rồi.”

Kiếp trước, ta từng dốc hết tâm huyết vào chuyện ăn mặc đồ dùng của Triệu Lăng.

Nhưng hắn của khi đó, ngoài mặt tỏ vẻ cực kỳ vui sướng, nhưng e rằng trong lòng đã sớm phiền thấu kính rồi.

5.

Bây giờ, vậy mà cũng cất lời khen ngợi cho được.

Thật làm khó hắn quá.

Thẩm Thiếu Hoài ngồi bên cạnh mỉm cười.

“Không giấu gì Điện hạ, trước khi gặp được Minh Nguyệt, thần chưa từng nghĩ đến chuyện thành thân.”

Triệu Lăng nhướng mày, có vẻ như bị khơi dậy hứng thú.

“Ồ?”

Nhưng Thẩm Thiếu Hoài không nói thêm gì, chàng chỉ bảo:

“Có được hiền thê thế này, là tam sinh hữu hạnh của thần.”

Nghe vậy, Triệu Lăng vuốt ve chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón tay cái.

Nụ cười của hắn không chạm tới đáy mắt.

“Cô cũng nghĩ vậy.”

Cuối tháng chín.

Bọn họ điều tra ra tung tích của hung thủ, trong lúc vây bắt cả hai cùng bị thương.

Vì Thẩm phủ ở gần nhất, mà thương tích lại không thể chậm trễ.

Ám vệ liền đưa bọn họ về Thẩm phủ.

Trong hai người, Triệu Lăng bị thương nặng hơn.

Nhưng hắn từng học võ, lúc đưa tới, người vẫn còn tỉnh táo.

Thẩm Thiếu Hoài thì đã hôn mê.

Ta sợ hãi đến mức liên tục nắm chặt tay chàng, gọi tên chàng.

Đợi thái y chạy đến, mới phát hiện có một ánh mắt luôn dán chặt lên người ta.

Ta quay người lại, liền nhìn thấy Triệu Lăng đang lạnh lẽo nhìn ta chằm chằm.

Hung thủ bị bắt, Hoàng đế thở phào nhẹ nhõm.

Không lâu sau, liền băng hà.

Huynh trưởng cũng từ Vân Châu trở về.

Cùng lúc đó, Hoàng hậu lâm một trận bệnh nặng.

Ta tiến cung hầu bệnh.

Lại không thấy Tiêu Thanh và Hứa Tĩnh Nhu đâu.

Sau này ta mới biết, ngày hôm đối dịch cùng công chúa Bắc Tề xong, Hứa Tĩnh Nhu liền bị Triệu Lăng giam lỏng ở Đông cung, bắt nàng ta học cầm kỳ thi họa.

Hứa Tĩnh Nhu không cam tâm:

“Ngài chán ghét ta rồi đúng không? Trước kia ngài từng nói, ta có thế nào ngài cũng sẽ thích cơ mà.”

“Triệu Lăng, kẻ bạc tình nhà ngài!”

Triệu Lăng giận dữ cùng cực.

“Cô bạc tình? Nàng ta rõ ràng tốt hơn nàng, nhưng Cô kiếp này vẫn chọn nàng, vậy mà nàng lại nhìn Cô như vậy…”

Lời này vừa thốt ra, cả hai người cùng lúc sững sờ.

Sau đó.

Hứa Tĩnh Nhu suốt ngày tự nhốt mình trong phòng đ á n h cờ.

Lúc đầu, Triệu Lăng còn đến thăm nàng ta.

Sau này, thì không đến nữa.

Còn về phần Tiêu Thanh.

Hoàng đế vừa mất, những chuyện nàng ta phải lo liệu còn rất nhiều.

Hoàng tử phi và mệnh phụ  đến hầu bệnh rất đông.

Ta đến không nhiều.

Nhưng mỗi lần, Hoàng hậu đều kéo tay ta nói chuyện.

Đêm trước ngày Triệu Lăng đăng cơ, ta vốn định hồi phủ, nhưng Hoàng hậu nằng nặc giữ ta ở lại bầu bạn với bà thêm một chút.

Lúc đêm khuya, ta ra hành lang hóng gió.

Lại đột nhiên bị người ta bịt mắt bắt đi.

Khi trước mắt khôi phục lại ánh sáng.

Ta liền nhìn thấy Triệu Lăng.

Hắn mặc long bào, rũ mắt nhìn ta, hắn nói:

“Hoàng hậu.”

Hắn của khoảnh khắc này, nghiễm nhiên đã hoàn toàn trở thành vị đế vương với thủ đoạn sấm sét ở kiếp trước.

Ta mím môi: “Ngươi định làm gì?”

Gương mặt hắn tĩnh lặng.

“Ngày mai là đại điển đăng cơ của Trẫm, nàng nên có mặt.”

“Sau đó thì sao?” Ta có chút không hiểu nổi hắn nữa rồi.

Bản chuyển ngữ của Nguyện Người Như Sao Như Trăng được đăng duy nhất tại Meo Mập . Nếu bạn đang đọc tại nơi khác , thì chính xác là đã bị trang khác ăn cắp rồi đăng lại . Đứa nào ăn cắp bản chuyển ngữ này cả dòng họ tụi bây chính là súc vật ( để vầy rồi mà vẫn bị mấy con súc vật ăn cắp )

Hắn nhếch môi, đột nhiên đưa tay nắm chặt lấy bờ vai ta.

“Nàng ở lại bên Trẫm, chúng ta cùng nhau sống thêm một đời nữa, có được không?”

“Đợi đến khi nàng sinh hạ hoàng tử, Trẫm sẽ đưa mẫu tử nàng cùng bước lên thành lâu, quan sát non sông vạn dặm.”

Ta rùng mình một cái.

“Ngươi điên rồi sao? Ta đã gả cho người ta rồi.”

Hắn cười lạnh.

“Đúng vậy, nàng gả cho người ta rồi, Trẫm mới nhớ ra, năm đó lúc nàng và Trẫm còn niên thiếu, nàng cũng từng xách đèn chờ Trẫm ngoài điện, cũng từng dùng những lời dịu dàng mật ngọt mà đích thân thay y phục cho Trẫm. Nàng rõ khẩu vị của Trẫm, trong cháo lúc nào cũng điểm thêm hoa quế, nhưng lần trước ở Thẩm phủ, bên trong bát cháo chỉ toàn là táo đỏ mà Thẩm Thiếu Hoài thích…”

“Nàng đức độ, hào phóng, chưa từng để Trẫm phải khó xử, Trẫm từng hai lần bị thương, lần nào nàng cũng thức trắng đêm túc trực bên cạnh, trong mắt trong tim toàn bộ đều là Trẫm.”

Ta nhìn hắn.

“Nhưng đó đã là chuyện của kiếp trước rồi, ngươi tỉnh táo lại đi.”

Ánh mắt hắn dời từng tấc từng tấc trên người ta, toan đưa tay cởi đai áo của ta.

“Dựa vào đâu? Trẫm hôm nay cho dù có giữ nàng lại, thay hình đổi dạng cho nàng cũng không phải việc khó, đến lúc đó, nàng vẫn sẽ là Hoàng hậu của Trẫm.”

“Nàng có biết không? Mỗi lần Trẫm nhìn thấy nàng và Thẩm Thiếu Hoài ở cạnh nhau, tim Trẫm đau đớn vô cùng… Người nàng nên gả, rõ ràng là Trẫm cơ mà.”

Ta dùng sức, mạnh mẽ đẩy hắn ra.

Rồi giáng một cái tát thẳng vào mặt hắn.

“Ngươi nằm mơ đi!”

“Cái loại lòng lang dạ thú, bội tín bội nghĩa như ngươi, ta có c h í c cũng không thèm gả lại.”

Sắc mặt hắn cứng đờ.

Ta lại nói tiếp.

“Vừa hay, kiếp trước ngươi c h í c trước ta, kiếp này, ngay ngày hôm nay, ngươi cũng trơ mắt nhìn ta c h í c có được không? Một xác hai mạng, vừa hay làm nhân chứng cho thiên thu đại nghiệp sau này của ngươi. Còn nữa… Ta chính là yêu Thẩm Thiếu Hoài, yêu đến mức không thể nào dứt ra được, không chỉ kiếp này, kiếp sau ta vẫn sẽ gả cho chàng ấy!”

Lời này vừa thốt ra, sắc mặt Triệu Lăng dần trở nên tái nhợt.

Hắn nhìn ta, nhả từng chữ một.

“Nàng có thai rồi.”

Ta đáp: “Đúng vậy, cuối cùng ta cũng đã có đứa con của riêng mình rồi.”

Cung thất tĩnh mịch.

Không ai hiểu rõ hơn ta và hắn, đứa trẻ này có ý nghĩa như thế nào.

Hồi lâu, hắn quay lưng lại, giọng hơi khàn đi.

“Nàng đi đi.”

Ba tháng sau.

Vân Châu xảy ra lũ lụt.

Thẩm Thiếu Hoài chủ động xin thánh chỉ, tiến đến vùng thiên tai cứu trợ.

Bụng ta vẫn chưa hiện rõ lắm, thân thể cũng khỏe mạnh.

Nên đã đi cùng chàng.

Chúng ta nán lại ở Vân Châu ròng rã ba tháng trời.

Sáng sớm hôm đó, ta vừa mới tỉnh giấc, lại nhận được tin báo rằng Thẩm Thiếu Hoài trong lúc cứu chữa nạn dân đã gặp phải thổ phỉ, sống c h í c không rõ.

Ta run rẩy tay chân ra lệnh cho người dưới quyền đi tìm kiếm.

Lời vừa dứt, vỡ nước ối.

Ta đau đớn nguyên một ngày một đêm, sinh hạ được một bé gái.

Giữa cơn mê man, ta nghe thấy giọng nói của Triệu Lăng:

“Nàng yên tâm, Trẫm nhất định sẽ giúp nàng tìm hắn trở về.”

Trường An cách Vân Châu xa xôi ngàn dặm.

Hắn vậy mà lại cất công chạy tới tận đây.

Ta ngậm ngùi rơi lệ.

“Được.”

Hai ngày sau, Thẩm Thiếu Hoài được cứu sống trở về.

Từ đầu đến cuối, ta đều không gặp mặt Triệu Lăng.

Thẩm Thiếu Hoài mang thương tích, nằm trên giường trêu đùa con gái.

“Phu nhân.”

“Ta muốn ở lại Vân Châu, nàng thấy sao?”

Câu nói này, cách đây một dạo ta cũng từng nói với chàng.

Nhưng cũng chỉ là tiện miệng nhắc đến.

Không ngờ, chàng lại thật sự có suy nghĩ này.

Ta nói: “Nơi này phong cảnh hữu tình, con gái chắc hẳn sẽ thích.”

Chàng cười.

“Chuyện này ta đã tấu thỉnh với bệ hạ rồi, ngài ấy đã đồng ý.”

“Trước khi ngài ấy đi, còn có một lời muốn ta chuyển lại cho nàng.”

Ta hỏi: “Là gì vậy?”

Thẩm Thiếu Hoài chăm chú nhìn ta không rời mắt.

“Hắn nói, hắn đã bế con gái của nàng rồi, rất ngoan.”

Nghe vậy, ta ngẩn người, phóng tầm mắt nhìn ra những chiếc lá rụng bên ngoài cửa sổ.

Trong đầu chỉ quẩn quanh duy nhất một suy nghĩ.

Bất luận như thế nào.

Con người này.

Về sau, rốt cuộc cũng không cần phải gặp lại nữa rồi.

—HẾT —


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!