“Thuốc này quý lắm, lần này đừng để đổ nữa nhé!”
Ở quê, thứ khó tìm thì ít, chuột lại nhiều vô kể. Chỉ cần lật đống rơm liền có cả ổ kéo ra.
Khi nhìn thấy một hàng chuột nằm ch ế t cứng, mắt vẫn mở trừng trừng, mẹ chồng bỗng “oa” một tiếng rồi khóc.
Mẹ chồng quen khóc rồi, nên người ngoài cũng chẳng ai nghi ngờ gì cả.
Ngày hôm sau, mẹ chồng cùng ta ôm theo bát thuốc ấy lên trấn, tìm đến An Ninh Đường.
4.
Trời vừa hửng sáng, mẹ chồng đã dẫn ta lên xe bò.
Chiếc xe này là của nhà lão Triệu trong thôn. Nhà họ thường lên trấn chở hàng, tiện đường chở thêm dân làng. Mỗi người chỉ thu một đồng, rẻ mà lại tiện.
Có người tò mò hỏi sao hôm nay mẹ chồng lại dẫn theo thêm người.
Người vốn ngày thường ít nói như mẹ chồng ta, hóa ra lại rất có thiên phú diễn kịch.
Bà vừa lau nước mắt vừa nói:
“Sau này việc lên trấn lấy thuốc sẽ để con dâu ta đi thay, chứ một mình ta bận không xuể…”
Lời này quả thực chẳng ai phản bác được.
Lại có người hỏi cái vò hai người ôm theo là thứ gì vậy.
Mẹ chồng nghiêm mặt… bịa chuyện rất đàng hoàng:
“Đờm đại lang mấy ngày nay khạc ra, ta mang lên cho đại phu xem thử.”
Lời vừa dứt, một đám người tò mò lập tức nhăn mặt bỏ đi.
Đừng nói người ngoài, ngay cả ta biết rõ bên trong là gì, cũng suýt buồn nôn theo.
Thậm chí lúc này ta còn bắt đầu nghi ngờ sự thông minh của Trần đại lang, e rằng cũng phần nào di truyền từ mẹ chồng mà có.
Xe bò suốt dọc đường lắc lư.
Cuối cùng trước giờ ngọ cũng tới trấn.
Mẹ chồng quen đường quen lối, dẫn ta thẳng đến An Ninh Đường. Hôm nay lão đại phu vừa hay đang ngồi khám bệnh.
Tôn đại phu quen biết mẹ chồng, vừa thấy bà đã hỏi:
“Lại đến bốc thuốc cho Trần tú tài sao?”
Mẹ chồng không muốn làm lớn chuyện, chỉ nói khéo rằng muốn nhờ đại phu xem thử… bát thuốc này có phải bị thêm thứ gì vào không.
Tôn đại phu từng trải nhiều năm, vừa nghe đã hiểu ngay chuyện có vấn đề.
Đây là việc liên quan đến danh tiếng của lão, nên không dám chậm trễ một khắc.
Tôn đại phu lập tức tạm ngừng khám bệnh, dẫn hai chúng ta vào bên trong hiệu thuốc.
Trước tiên, Tôn đại phu mở nắp ra ngửi thử.
“Thuốc thì không có vấn đề… nhưng mùi lại hơi chua.”
Đêm qua sợ thuốc hỏng, mẹ chồng còn cẩn thận thả cả bát thuốc xuống giếng cho mát.
Tôn đại phu đầy tự tin nếm một ngụm.
Ông chép miệng vài cái, nuốt xuống rồi nói:
“Có chút chát… lại hơi mặn… ừm… đáng lẽ không nên có vị mặn mới đúng… trừ khi là… trừ khi là… thạch tín…”
“Trời đất! Thạch tín!”
Vừa nói xong, Tôn đại phu bất chấp thể diện, lập tức cúi gập người, móc họng nôn thốc nôn tháo.
Ta và mẹ chồng đứng bên cạnh run lẩy bẩy.
Thạch tín.
Tôn đại phu vừa nói… thạch tín!
Đó là thứ độc ghê gớm nhất dân thường như chúng ta có thể tiếp xúc.
Tôn đại phu nôn đến trời đất quay cuồng, cuối cùng cũng nhổ ra được ngụm thuốc kia. Nhưng vẫn chưa yên tâm, uống liền mấy bát nước rồi lại tiếp tục móc họng.
Trong chốc lát, hai chúng ta ngược lại thành người đứng xem.
Sau khi tự cứu mình xong, Tôn đại phu nằm vật xuống giường, dáng vẻ như sắp tắt thở.
“May mà… lượng thạch tín này không nhiều lắm. Đủ gi ế t chuột, nhưng muốn gi ế t một người trưởng thành thì… vẫn chưa đủ.”
“Bảo sao thuốc ta kê cho Trần tú tài uống lúc tốt lúc xấu… thì ra căn nguyên nằm ở đây. May là kẻ kia không dám bỏ nhiều, nếu không…”
Nghĩ đến đây, Tôn đại phu lập tức đứng dậy lục tìm sổ ghi chép.
Vì thạch tín là độc dược do quan phủ quản lý nghiêm ngặt. Mỗi lần mua đều bị hạn chế số lượng.
Những tiệm thuốc nhỏ không được phép bán. Chỉ những hiệu thuốc lớn như An Ninh Đường mới có tư cách giao dịch.
Hơn nữa, mỗi lần bán ra đều phải ghi rõ nơi chốn, tên người mua và mục đích sử dụng.
Tôn đại phu lật từng trang sổ.
Lật mãi…
Rồi bỗng dừng lại ở một cái tên quen thuộc.
Đó chính là vài tháng trước khi Trần đại lang phát bệnh lần đầu.
Người lên trấn mua một ít thạch tín…
Chính là nhị thẩm.
Bà ta nói mua về để diệt chuột trong nhà!
5.
Lúc trở về, mẹ chồng ta như đi trên mây.
Ta có thể cảm nhận được cơn phẫn nộ đang cuộn trào trong lòng bà, nhưng đồng thời cũng là sự bất lực không biết phải trút vào đâu.
Cả người mẹ chồng ướt đẫm mồ hôi, lớp này chồng lên lớp khác. Tóc cũng dính bết lại.
Mẹ chồng nắm ch ặ t tay ta.
“Con dâu… may mà con tinh ý.”
Nói đến đây, mẹ chồng lại rơi hai hàng nước mắt.
Tôn đại phu kê thêm một thang thuốc khác. Lần này là thuốc điều dưỡng cơ thể, giúp Trần đại lang giải độc.
“Bao năm qua cũng không biết kẻ đó đã bỏ vào bao nhiêu thạch tín. Dù mỗi lần chỉ một chút, nhưng uống lâu ngày cũng thành độc. May mà con trai ta mạng lớn, lại được con phát hiện ra. Nếu không, chỉ cần uống thêm vài ngày nữa thôi… con ta e đã mất mạng rồi!”
Cầm gói thuốc trong tay, tay mẹ chồng run bần bật.
Đừng nói bà, ngay cả ta cũng thấy chân mềm nhũn.
Đây đâu còn là chuyện vặt vãnh… mà là mưu sát người!
Bà ta… sao dám làm vậy?
Ánh mắt mẹ chồng trống rỗng, miệng lẩm bẩm:
“Ta đâu có đắc tội với bà ta… Lúc phân gia, thứ gì bà ta muốn ta cũng đưa. Ta chưa từng tranh giành với bà ta điều gì… sao bà ta lại dám hại con trai ta…”
Ta nghĩ mãi, cuối cùng chỉ có thể giải thích bằng hai chữ ghen ghét.
Trần đại lang đã đỗ tú tài, tiền đồ phía trước có thể một bước lên mây. So với con trai nhị thẩm, e rằng khác biệt như tời với đất.
Ghen ghét… có thể biến con người thành á c qu ỷ.
Nhị thẩm cũng không ngoại lệ.
Ta thậm chí có thể tưởng tượng được cảnh người ta lén lút khen Trần đại lang, rồi lại đem con trai thật thà vụng về của Nhị thẩm ra so sánh.
Nữ nhân nào cũng muốn bảo vệ con mình.
Nhất là khi con trai bị đem ra so sánh, chèn ép suốt bao năm, lòng đố kỵ ấy… e rằng đã tích tụ từ lâu.
Hai mẹ con ta về đến nhà.
Mẹ chồng không nói chuyện này cho Trần đại lang và cha chồng biết.
Ta thầm nghĩ, mẹ chồng quả thật là người có thể làm nên việc lớn, nhẫn được cả điều tưởng như không nhẫn nổi.
Nếu là ta, e rằng vừa về đã làm ầm lên rồi.
Sự thông minh của Trần đại lang… quả thật di truyền từ mẹ chồng.
Đêm hôm ấy, mẹ chồng ôm bát thuốc do nhị thẩm sắc, lặng lẽ ra khỏi nhà.
Một ngày sau…
Nhị thẩm trượt chân rơi xuống sông.
Khi vớt lên, người đã không còn thở.
Ta tò mò hỏi mẹ chồng.
Bà vẫn bình thản cắn đứt sợi chỉ may áo cho cha chồng.
“Ta đã nể mặt nhị thúc, nên từ đầu không đem chuyện này nói ra ngoài, cũng coi như giữ lại cho bà ta chút thể diện. Hơn nữa chứng cứ rõ ràng, bà ta muốn chối cũng không được. Ta chỉ đưa cho bà ta một con đường.”
“Hoặc là nói cho ta biết vì sao bà ta hại con trai ta.”
“Hoặc là… ta sẽ báo quan.”
“Ta đâu có bảo bà ta đi ch ế t. Là bà ta tự nghĩ quẩn rồi ch ế t ngoài ý muốn, chuyện này… không liên quan đến bất kỳ ai.”
Nghe đến đây, ta không khỏi thở dài thán phục.
Mẹ chồng vừa không làm mất lòng người, lại vừa ép được hung thủ đến đường cùng.
Mà điểm cao tay nhất của mẹ chồng là…
Bà sợ nhị thẩm chó cùng rứt giậu, quay lại hại mình, nên còn nói thêm:
“Nếu bà ta không tự đi giải quyết, con dâu trong nhà ta nhất định sẽ báo quan!”
Nhị thẩm biết ta đã cùng mẹ chồng lên trấn.
Kẻ làm chuyện xấu vốn chột dạ sẵn. Mẹ chồng chỉ cần dọa vài câu, Nhị Thẩm đã hoảng loạn.
Nhị thẩm cũng là kẻ tàn nhẫn với chính mình.
Bà ta chọn một cái ch ế t ít sai sót nhất.
Không ai biết bà ta từng đầu độc Trần đại lang.
Cũng không ai biết bà ch ế t vì sợ tội.
Danh tiếng tốt đẹp của Trần gia… vẫn hoàn nguyên vô vết.
Mẹ chồng khẽ nói:
“Ta đâu phải giúp bà ta… ta chính là tích đức cho con trai ta.”
Không ngờ mẹ chồng thường ngày ít nói của ta…
Lại là người lặng lẽ làm nên chuyện lớn.
6.
Cái ch ế t của nhị thẩm không khiến ai nghi ngờ.
Mọi người cùng lắm chỉ cảm thán bà ta ch ế t quá đột ngột.
Trong đám tang, mẹ chồng còn khóc xé ruột xé gan, lăn lộn dưới đất, khiến ai nhìn cũng thương xót.
Thuận tiện còn khiến người ta cảm thán hai chị em dâu này sống với nhau hòa thuận biết bao.
Nếu nhị thẩm dưới suối vàng có linh thiêng, chắc cũng tức đến hộc m á u.
Không ngờ mẹ chồng ta… lại có diễn xuất cao siêu đến vậy.
Ở tang lễ khóc lóc lăn lộn.
Về đến nhà, bà lau nước mắt, bình tĩnh sắc thuốc cho con trai.
Sau khi uống thuốc, tuy Trần đại lang vẫn yếu ớt, nhưng tinh thần mỗi ngày một khá hơn.
Thỉnh thoảng ta còn đỡ chàng ấy ra sân phơi nắng.
Chàng gầy quá.
Cánh tay mảnh như que đay, mặc áo vào rộng thùng thình.
Một ngày nắng đẹp, ta giúp chàng ấy gội đầu.
Trần đại lang nhắm mắt.
Một giọt nước mắt lặng lẽ trượt xuống từ khóe mắt.
Ta giả vờ không nhìn thấy.
Sau khi tắm gội xong, mùi chua trên người chàng cũng vơi đi nhiều.
Cả người dường như đã hết tử khí, thay vào đó chính là cảm giác được sống lại lần nữa.
Chỉ hơn hai tháng…
Chàng ấy đã có thể tự mình xuống đất đi lại.
Lúc tinh thần tốt, Trần đại lang còn bảo ta tìm lại sách cho mình.
Chàng ấy muốn tiếp tục đọc sách.
“Ta không thể mãi làm kẻ vô dụng được.”
Chàng nắm tay ta.
Ánh mắt trong trẻo sáng ngời.
“Doanh Hạ… ta cảm tạ nàng đã chăm sóc ta. Trần Đình Chu này… nhất định sẽ để nàng sống những ngày tốt đẹp!”
Khi ấy tình cảm giữa ta và chàng chưa sâu đậm.
Ta chỉ nghĩ rằng…
Đã bước qua cửa nhà người ta, làm dâu nhà người phải sống cho tử tế.
Trong lòng ta từng oán hận.
Oán phụ mẫu vì ca ca lại gả ta cho một người bệnh tật.
Nhưng bây giờ…
Ta không còn hận nữa.
Bởi cha mẹ chồng không hề đối xử tệ với ta như ta từng tưởng tượng.
Trong nhà, bộ y phục không vá miếng nào… lại chính là của ta.
Mẹ chồng coi ta như tiểu cô nương, đồ ngon thức tốt đều để dành cho ta.
Có lúc mẹ chồng còn thở dài:
“Lúc tiểu muội còn ở nhà, ngày nào cũng líu ríu. Khi thì đòi ăn món này, khi thì muốn món kia… Phu quân con chiều nó lắm. Có khi đi dự yến cùng bạn học, còn mua điểm tâm mang về cho con bé, đôi lúc mua vải hoa màu sắc rực rỡ cho nó may áo…”
Nói đến đây, mẹ chồng lại muốn rơi nước mắt.
Nếu không phải nhị thẩm độc ác kia hạ độc, Trần đại lang và Trần tiểu muội… đâu cần rơi vào cảnh như bây giờ.
Nhưng chuyện đã xảy ra.
Đã là số mệnh… nào ai thay đổi được.
Ta chỉ có thể an ủi mẹ chồng, cha mẹ ta cũng là người hiểu lý lẽ, nhất định sẽ không bạc đãi con dâu.
Nào ngờ lời ấy nói chưa được mấy ngày…
Ta đã bị vả mặt đau rát.
Trần tiểu muội khóc lóc chạy về nhà.
Vừa bước vào cửa đã mượn chuyện chửi xéo, còn giẫm ch ế t một con gà con.
Ta ôm con gà nhỏ bị giẫm bẹp, đau lòng nước mắt rưng rưng.
Tám con gà con ấy… đều do ta bán đi cây trâm bạc duy nhất để mua.
Ngày ta xuất giá, chẳng mang theo thứ gì.
Cha mẹ biết có lỗi với ta, nên đưa cho ta cây trâm bạc duy nhất trong nhà làm của hồi môn.
Còn nhà họ Trần vì chữa bệnh bao năm đã cạn kiệt gia sản, lấy đâu ra tiền mua gà?
Để bồi bổ cho Trần đại lang, ta đem trâm bạc đi cầm, đổi lấy tám con gà con.
Đợi chúng lớn lên, sau này còn đẻ trứng.
Mẹ chồng mừng lắm.
Bà mang về cả đống cám lúa mì để ta nuôi gà, lại bảo cha chồng đóng một cái chuồng gà cho ta.
Vui chưa được mấy ngày…
Đã bị Trần tiểu muội giẫm ch ế t một con.
“Ta ở Lý gia bị người ta đánh mắng không ngừng! Tẩu tử thì hay rồi, còn có tiền dư nuôi gà!”
Trần tiểu muội mắt đỏ hoe, dáng vẻ vừa khóc vừa náo.
7.
Cha mẹ chồng đều đang ngoài đồng làm việc, ta vừa mang cơm ra ruộng cho hai người.
Trong nhà lúc ấy chỉ còn ta và Trần đại lang.
Trần tiểu muội cũng biết ca ca mình còn đang bệnh, không ai đứng ra chống lưng cho ta, nên liền mượn thế làm oai.
Nàng ta biết ca ca bệnh nặng, nên cố ý trút giận lên đầu ta.
Chỉ là Trần tiểu muội không ngờ…
Trần đại lang tuy thân thể còn yếu, nhìn qua vẫn gầy gò bệnh tật, nhưng thực ra đã sắp hồi phục.
“Muội câm miệng lại cho ta!”
Trần đại lang ho mấy tiếng, vịn khung cửa đứng thẳng.
Vóc người chàng cao ráo, khí chất thư sinh. Đứng giữa sân nhỏ đầy tiếng gà gáy này, lại có cảm giác lạc lõng.
“Con gà đó là do tẩu tẩu muội bán trâm lấy tiền mua về! Số bạc còn lại trong nhà lúc ấy, một phần giữ lại để mua thuốc cho ta, một phần cho muội mang theo làm của phòng thân. Nương còn đưa cả hai chiếc vòng bạc cuối cùng cho muội.”
“Nếu muội cảm thấy không cam lòng, cứ việc trút giận lên ta! Trách ta kéo chân muội, khiến muội không thể gả vào nhà quyền quý, làm lỡ tiền đồ của muội!”
“Nhưng muội sang đây làm loạn với tẩu tẩu là có ý gì?”
“Trần Tú Quyên, oan có đầu nợ có chủ! Muốn hận thì hận ta, đừng đứng đây chửi gần mắng xa!”
“Muội bị người ta đánh, vậy phải nói rõ vì sao bị đánh! Nếu Lý gia đối xử với muội không tốt, ta dù có đắc tội với thê tử và nhạc phụ cũng sẽ giúp muội hòa ly trở về.”
“Được! Bây giờ muội nói cho ta nghe, muội phu vì sao lại đánh muội?”
Quả nhiên vẫn là ca ca ruột hiểu rõ muội muội mình.
Thấy Trần đại lang tuy chưa hoàn toàn khỏi hẳn nhưng tinh thần sáng sủa, tràn đầy khí lực mắng nàng ta, Trần tiểu muội lập tức cúi đầu im bặt, không dám hé răng.
Ta nhìn bóng dáng Trần đại lang.
Dẫu thân hình vẫn gầy yếu, nhưng lúc này lại cao lớn vô cùng.
Chàng ấy không thiên vị ai, cũng không trốn tránh sự thật.
Chàng ấy dám thừa nhận lỗi của mình, dám đứng ra gánh vác hậu quả.
Hơn nữa…
Từng câu từng chữ của chàng ấy đều đang bảo vệ ta, khen ngợi ta.
Nếu Trần đại lang không trải qua kiếp nạn này…
Không biết đã có bao nhiêu cô nương muốn gả cho một phu quân như vậy.
Nghĩ đến đây, tim ta bỗng thắt lại.
Ta vội lắc đầu, không dám để mình nghĩ ngợi thêm.
Chẳng bao lâu sau…
Cha mẹ chồng cùng với ca ca ta cũng đến.
Vừa bước vào cửa, ca ca đã nổi giận đùng đùng.
“Ta biết nàng xem thường nhà ta, nhưng cũng không cần làm nhục ta đến mức như vậy!”
Ca ca ta chẳng còn để ý tôn ti, đập bàn một cái, hai mắt đỏ rực.
“Nàng vậy mà qua lại với đứa con ăn chơi trác táng của Lưu Ngũ gia, còn nhờ người ta tìm cách cưới nàng làm thiếp!”
“Miếu nhỏ Lý gia ta, không chứa nổi đại Phật như nàng! Nhạc phụ nhạc mẫu, còn cả đại cữu ca, lời ta nói đến đây là hết. Nữ nhân này ta không cần nữa! Nàng ấy muốn làm thiếp cho ai thì cứ đi! Cùng lắm hòa ly!”
Một tràng tuôn ra như sét đánh ngang tai.
Người nghe chỉ thấy đầu ong ong.
Mẹ chồng nức nở một tiếng, không chịu nổi, ngất xỉu ngay tại chỗ.
Cha chồng là trụ cột Trần gia, lúc này lập tức đứng ra lo liệu.
Cha chồng vừa gọi ta và Trần tiểu muội khiêng mẹ chồng vào phòng, vừa không ngừng an ủi ca ca ta.
Giọng cha chồng chân thành, khiến ca ca ta cũng khó mà tiếp tục quát tháo.
Chỉ là sắc mặt vẫn đầy tức giận, nhìn cũng không thèm nhìn Trần tiểu muội.
Ta vừa vuốt ng ự c vừa xoa bóp cho mẹ chồng.
Mãi một lúc lâu bà mới dần tỉnh lại.
Mẹ chồng hiểu rõ tính con gái mình.
Từ nhỏ Trần tiểu muội đã tranh hơn thua, việc gì cũng muốn đứng đầu.
Tính nết ấy chẳng giống mẫu thân, ngược lại lại giống nhị thẩm hơn.
Chỉ là Trần tiểu muội khi ở nhà vẫn còn giữ được khuôn phép.
Dẫu có hơi kiêu căng, nhưng vẫn chưa đến mức vượt quá giới hạn.
Cha mẹ chồng biết mình có lỗi với con gái.
Ngày nàng xuất giá, mẹ chồng đã chia số bạc ít ỏi trong nhà làm hai, để nàng ta mang theo làm của phòng thân.
Tính tới tính lui…
Vẫn không ngờ Trần tiểu muội lại làm ra chuyện vượt khuôn phép như vậy.
Mẹ chồng lau nước mắt, khóc thở không ra hơi.
Không đợi Trần tiểu muội biện bạch, bà vung tay tát một cái.
“Lúc còn ở nhà, vì con là con gái, ta với cha con không nỡ để con chịu khổ, từ nhỏ chưa từng bắt con làm việc. Ngay cả ca ca con cũng nuông chiều con, chiều đến mức con không biết trời cao đất dày!”
Tiếng khóc của mẹ chồng ngưng lại một chút, rồi tiếp tục:
“Ngày nhỏ hàng xóm láng giềng đều nói ca ca con sau này sẽ làm quan lớn, con sớm muộn cũng thành phu nhân quan gia. Ta đã nói với con thế nào?”
“Ta bảo con đừng tin những lời đó!”
“Ca ca con có tiền đồ, nếu có thể giúp đỡ con thì tự nhiên sẽ giúp. Nhưng con xuất thân thế nào? Cha mẹ con đều là nông dân chân đất!”
“Người ta chọn con dâu trước hết là nhìn cha mẹ, đâu có nhìn xem huynh đệ nàng ta là ai?”
“Hơn nữa, cho dù ca ca con có giỏi đến đâu, con chữ nghĩa chẳng biết bao nhiêu, gả vào nhà quan thì làm được gì?”
“Từ nhỏ ta đã bảo con học thêm vài chữ, đừng làm kẻ mù chữ. Nhưng con chỉ biết so ăn so mặc. Chữ thì chẳng học được mấy, thói hư lại nhiều thêm!”
“Hôm nay ta nói rõ với con, con muốn hòa ly, được, ta không ép con rể phải giữ con lại.”
“Nhưng đừng mơ làm thiếp cho ai!”
“Hôn nhân đường đường chính chính con không cần, lại muốn theo thứ hoa hòe kia… con nghĩ mình là loại người đó sao?”
Nói đến đây, mẹ chồng cũng không khóc nữa.
Bà quay sang xin lỗi ca ca ta.
Thấy cha mẹ vợ thái độ khiêm nhường như vậy, ca ca ta cũng dịu lại.
Huynh ấy chỉ nói tạm thời chưa hòa ly, để Trần tiểu muội ở nhà bình tĩnh lại.
Cha mẹ chồng ta giữ huynh ấy ở lại qua đêm thế nào huynh ấy cũng không chịu.
Trước khi đi, huynh ấy dặn ta:
“Muội hãy sống cho tốt.”
“Ca ca… có lỗi với muội.”
Trong mắt huynh ấy lấp lánh nước.
Ca ca ta quay đầu bước đi, không hề ngoái lại.
8.
Trần tiểu muội ở lại nhà mấy ngày, cả người cũng dần trở nên trầm lặng ít nói, hoàn toàn không còn vẻ kiêu căng hống hách như trước.
Hàng xóm có hỏi chỉ nói nàng về nhà mẹ đẻ ở tạm ít hôm.
Được một thời gian, Trần tiểu muội bỗng nôn mửa liên miên. Mẹ chồng nhìn dáng vẻ ấy, thầm tính toán, đoán rằng nàng ta là đã có thai.
Không nhắc thì thôi, vừa nghe nhắc đến chuyện mang thai, Trần tiểu muội liền ngất lịm tại chỗ.
Mẹ chồng cứ tưởng nàng ta vui quá mà ngất, về sau mới biết, đó là sợ đến mức ngất đi.
Ca ca ta cầm theo hưu thư tới, sắc mặt xanh mét.
Huynh ấy nói đã ba tháng không hề gần gũi Trần tiểu muội, vậy cái thai mới hơn một tháng này là từ đâu mà có?
Cha mẹ chồng vừa nghe đã hiểu ngay, con gái mình tự tay đội mũ xanh lên đầu phu quân.
Ta vừa là chị dâu của nàng ta, lại vừa là em chồng. Dẫu trong lòng tức giận, cũng khó lòng nói thêm điều gì, chỉ đành lạnh mặt trở về phòng mình.
Đêm ấy, Trần Đại Lang trở về báo với ta chàng ấy đã tự quyết, cho Trần tiểu muội cùng ca ca ta hòa ly.
Sức khỏe chàng ấy đã khá hơn, đi đường xa cũng không còn trở ngại. Dẫu sao Trần đại lang cũng là tú tài, trong làng còn có chút thể diện. Chàng ấy định đưa muội muội sang Lưu gia.
“Vinh hoa phú quý mà nó mong muốn, làm ca ca nếu còn ngăn cản lại hóa ra thành lỗi của ta.”
Chàng ấy mệt mỏi xoa xoa thái dương, sắc mặt vốn đã tái nhợt nay lại càng khó coi thêm vài phần.
“Phụ mẫu đã già, chúng ta lại là người nhà quê. Lưu gia gia thế lớn, nó đến đó ắt sẽ bị người ta khinh rẻ. Ta đành bỏ cái mặt này, liều giúp nó đổi lấy tiền đồ mà nó muốn. Chỉ là…”
Nói đến đây, giọng Trần đại lang chợt lạnh đi:
“Nếu sau này nó còn gây chuyện, thì cũng đừng mong quay về cầu xin nữa! Phụ mẫu năng lực có hạn, e rằng chẳng giúp được nó bao nhiêu!”
Sau đó chàng ấy gắng gượng đến Lưu gia một chuyến. Trở về thì bệnh nặng một trận, ta tất tả trước sau chăm sóc suốt bốn năm ngày mới khá lên.
Trần tiểu muội được Lưu gia cho cỗ kiệu mềm đến rước đi.
Trước lúc lên kiệu, nàng ta nhìn cha mẹ đứng tiễn mình, nhưng không nói lấy nửa lời.
Những ngày sau đó, Trần Đại Lang bắt đầu lập chí tiến thủ.
Chàng ngày đêm khổ đọc sách vở, mong kỳ Thu vi sang năm sẽ xuống trường thử sức.
Ta cũng không tiện quấy rầy chàng ấy, mỗi ngày chỉ quanh quẩn chăm sóc đàn gà con của mình.
Nhìn chúng dần cứng cáp, mọc đầy lông vũ, rồi lại nhìn chúng bắt đầu đẻ trứng.
Có trứng ấp nở thành gà con, có trứng thì giữ lại để Trần Đại Lang bồi bổ thân thể.
Bên phía cha mẹ chồng cũng chẳng nhàn rỗi. Năm ấy mùa màng khá tốt, lại thêm ruộng đất đứng tên Trần Đại Lang cũng thu được lương thực, cuối cùng năm nay nhà ta cũng có thể đón cái tết tử tế.
Nhân lúc rảnh rỗi, cha mẹ chồng lấy mấy bao lương thực, bảo ta mang về nhà mẹ đẻ một chuyến.
“Nhà ta có lỗi với Lý gia. Chút lòng thành này con mang về coi như thay chúng ta tạ tội, đều là vì chúng ta dạy con gái không nên thân.”
Mỗi lần nhắc đến con gái, mẹ chồng lại ôm ng ự c, cảm thấy tức ng ự c khó thở. Bà thuê một chiếc xe bò, chở cả lương thực cùng ta về.
Ta trở lại nhà, cha mẹ ta sắc mặt còn khá ổn, chỉ có ca ca ta ngày ngày ủ rũ sầu não.
Người trong thôn sau lưng đều cười nhạo huynh ấy vô dụng, ngay cả thê tử cũng giữ không nổi.
Ta dỡ lương thực xuống, cha mẹ nhìn thấy lại càng cảm thấy có lỗi với ta hơn.
“Con à, nếu ở nhà chồng sống không tốt thì con cứ trở về. Cha mẹ sai rồi, năm đó thật không nên đem con đổi đi!”
Ta chỉ lắc đầu cười khổ.
Nếu đã vì ca ca mà đổi ta, thì bây giờ nói những lời này còn có ý nghĩa gì?
Ta nói với ca ca Trần Đại Lang bảo huynh ấy ở nhà ắt càng thêm phiền muộn, chi bằng ra thị trấn mở mang tầm mắt.
Ca ca tuy không phải người quá thông minh, nhưng lại thật thà chịu khó. Làm học đồ, chịu khó xuất thêm chút lực, sớm muộn gì cũng sẽ xuất sư.
Nghe những lời ấy, ca ca ta suy nghĩ suốt đêm.
Sáng hôm sau liền gật đầu đồng ý.
Trần Đại Lang viết thư tiến cử cho bằng hữu đồng môn trước kia, thế là ca ca ta đến một tiệm vải làm học đồ.
Dù tuổi có hơi lớn một chút, nhưng chịu đi vẫn tốt hơn cứ ru rú ở nhà, ngày ngày sầu khổ.
9.
Trần Đại Lang tính tình cứng cỏi, kiên nghị bất khuất. Chỉ nhìn việc Nhị thẩm đã lén cho chàng ấy uống thạch tín suốt bao năm mà vẫn không độc ch ế t được, cũng đủ thấy sức sống của chàng ấy ngoan cường đến mức nào.
Ban ngày Trần Đại Lang miệt mài khổ đọc thi thư, lúc rảnh còn dạy ta học chữ.
Chưa đầy nửa năm, ta đã đọc được không ít chữ.
Đàn gà ta nuôi cũng đã lớn. Khi ấy ta cố ý chọn nhiều gà mái, nếu không cũng chẳng tốn nhiều bạc như vậy.
Gà con lon ton theo sau gà mẹ, chẳng bao lâu sau, Trần Đại Lang đã có thể ngày ngày ăn trứng gà.
Vì trứng quý, ta hấp thành trứng chưng cho chàng ấy ăn. Cha mẹ chồng vẫn không cho ta ra đồng làm việc. Xuân về chính là lúc gieo giống, nhưng hai người thương ta chăm sóc Trần Đại Lang vất vả, dứt khoát để ta ở nhà chăm gà, nấu cơm.
Ngay cả giặt giũ hai người cũng không để ta động tay vào.
Mẹ chồng nói khi ta gả vào đã chịu không ít khổ cực, cha mẹ chồng không thể để ta tất bật trước sau thêm nữa.
Trong lòng ta thấy ấm áp, liền không còn tranh chiếc chậu gỗ giặt đồ với bà nữa.
Trứng chưng vừa làm xong, ta bưng đến trước mặt Trần Đại Lang.
Chàng ấy múc một muỗng, thổi thổi cho nguội rồi nói:
“Doanh Hạ, nàng lại đây một chút, khóe miệng nàng dính gì đó rồi.”
Ta lau mãi chàng ấy vẫn nói chưa sạch, đành phải nghiêng mặt lại gần.
Trần Đại Lang nhân cơ hội đút muỗng trứng chưng vào miệng ta.
Trứng mềm mịn lập tức tan ra trong miệng.
“Nào, chúng ta mỗi người một muỗng. Nàng không ăn thì ta cũng không ăn.”
Từ khi khỏi bệnh, chàng ấy thường hay giở chút tính trẻ con. Cái tính bướng bỉnh ấy, đã nói không ăn thì chắc chắn một miếng cũng không động vào.
Không còn cách nào, hai chúng ta mỗi người một muỗng, ăn hết sạch bát trứng chưng.
Ăn xong ta mới phát hiện, ta và Trần Đại Lang lại dùng chung một cái muỗng!
Mặt ta lập tức đỏ bừng.
Trần Đại Lang nhìn ta, khóe môi khẽ cong:
“Ngốc.”
Trận bệnh này của Trần Đại Lang tuy đã khỏi, nhưng không phải hoàn toàn lành hẳn. Nội tạng thương tổn, nên ngày thường vẫn hay ho vài tiếng. Ta và mẹ chồng không dám nói thật cho chàng ấy biết, chỉ khuyên bệnh đến như núi đổ, bệnh đi như rút tơ, phải từ từ dưỡng thân.
Trong khoảng thời gian ấy, Trần tiểu muội có trở về một lần.
Ngày lễ tết, chẳng ai có thể ngăn nàng ta về thăm nhà mẹ đẻ, chỉ là đã làm thiếp thất, nên trên người thêm nhiều ràng buộc, việc đi lại cũng chẳng còn tự do như trước.
Trần tiểu muội khoác trên mình lụa là gấm vóc, trang điểm lộng lẫy như hoa.
Chỉ là cái bụng vốn nên nhô cao giờ lại xẹp lép.
Nàng cười gượng, nói rằng sơ ý nên sảy thai.
Rốt cuộc là sơ ý đến mức nào, e rằng chỉ mình Trần tiểu muội biết.
Đã là thiếp của người ta, đương nhiên chẳng có nam nhân nào theo Trần tiểu muội về thăm nhà. Nhưng nhà kia cũng mang theo không ít lễ vật, coi như bù đắp phần nào nỗi không cam lòng trong lòng Trần tiểu muội.
Xuân đến, thu cũng chẳng còn xa.
Để chuẩn bị Hương thí, Trần Đại Lang đêm đêm chong đèn đọc sách. Ta đã ngủ rồi mà chàng ấy vẫn còn miệt mài.
Để bồi bổ cho Trần Đại Lang, ta lén làm thịt một con gà.
Mẹ chồng xót của vô cùng.
“Nuôi mới được mấy hôm mà con đã giế t rồi.”
Dẫu biết ta làm vậy để bồi bổ cho Đại Lang, bà vẫn không khỏi tiếc.
“Con gà ấy còn đang đẻ trứng đấy!”
Canh gà nấu xong, ta múc mỗi người một bát cho cha mẹ chồng, còn đặt hai chiếc đùi gà vào bát của hai người.
Một con gà ấy, chúng ta ăn suốt ba ngày.
Đến bát canh cuối cùng, nước đã nhạt đến mức trong veo.
Trần Đại Lang xúc động nắm tay ta.
Ngón tay chàng ấy thon dài, nhẹ nhàng vuốt ve vết chai trên tay ta.
“Doanh Hạ, sau này ta nhất định sẽ để nàng muốn ăn gì thì ăn nấy.”
“Sẽ không để nàng phải uống canh gà nhạt như nước thế này nữa.”
10.
Hương thí đã ở ngay trước mắt.
Mẹ chồng sớm lo liệu chu toàn mọi việc. Ta cùng bà thắp đèn suốt đêm, may thêm áo dày và chăn nệm chuẩn bị, phòng khi ban đêm trời trở lạnh chàng ấy không kịp xoay xở.
Nghe nói hương thí phải trải qua ba lượt, cộng lại đến chín ngày.
Ta là nữ nhân, ra ngoài nhiều điều bất tiện. Cha mẹ chồng bèn bỏ ra ít bạc, nhờ người cùng thôn tiện đường chăm sóc giúp Đại Lang đôi phần.
Mọi thứ chuẩn bị xong xuôi, Trần Đại Lang liền lên đường dự thi.
Mỗi ngày mẹ chồng đều đếm từng ngày, tính xem chàng ấy đã đi đến đâu rồi.
Biết Trần Đại Lang sắp dự thu vi, mấy bằng hữu cũ của chàng ấy còn đặc biệt nhờ người mang tới ít bạc.
Cũng coi như giải được hoàn cảnh khẩn cấp.
Như vậy cũng đủ thấy nhân duyên của Trần Đại Lang không tệ, bằng hữu đều là người đáng tin cậy.
Cha chồng dù sao cũng là nam nhân, lòng dạ thoáng đạt hơn. Cha chồng khuyên mẹ chồng thi đỗ hay không, suy cho cùng vẫn là con trai nhà mình.
Mẹ chồng nghe vậy liền mắng cha chồng xui quẩy, bắt ông quay xuống đất nhổ “phì phì phì” ba cái mới chịu bỏ qua.
Thấy bà lo lắng đến mức ấy, ta bèn đề nghị lên trấn bán trứng gà.
Thật ra chút trứng ấy bán chẳng được bao nhiêu tiền, ta chỉ không đành lòng nhìn mẹ chồng cả ngày lo lắng đi vòng vòng trong nhà.
Rảnh rỗi ta còn có thể viết thư cho Trần Đại Lang, còn mẹ chồng vì không biết chữ nào nên bà chỉ dùng ngón tay vẽ một vòng tròn trên giấy, coi như gửi gắm nỗi nhớ.
Để “phu xướng phụ tùy”, cha chồng còn viết thêm bên cạnh vòng tròn của mẹ chồng hai chữ “đã đọc”.
May mà mẹ chồng không hiểu ý nghĩa ấy, nếu không biết được, e rằng đã đuổi cha chồng ra khỏi nhà rồi.
Nhân lúc trời còn sáng, ta cùng mẹ chồng lên trấn bán trứng.
Ân tình của người khác rồi cũng phải trả lại. Số bạc mà bằng hữu Trần Đại Lang gửi tới, sớm muộn gì cũng phải hoàn lại cho họ.
Tiết kiệm được phần nào thì hay phần nấy.
Đến trấn, vừa hay gặp được ca ca ta.
Bây giờ huynh ấy làm việc ở tiệm vải cũng khá thuận lợi. Vì ca ca ta thật thà, tâm địa không xấu, nhìn qua có vẻ ngốc nghếch nhưng thực ra nội tâm rất tinh tế, nên những việc chạy vặt mua sắm vật dụng nhỏ chủ tiệm thường giao cho huynh ấy làm. Thỉnh thoảng còn sai huynh ấy đến nhà khách quen thu tiền còn thiếu.
Công việc này tuy dễ khiến người khác khó chịu, nhưng lại là cơ hội rèn luyện tốt nhất.
Qua lại lâu ngày, ca ca ta dần trở thành người quen mặt trong mắt các khách lớn.
Biết chúng ta đến bán trứng, huynh ấy không nói hai lời liền nhận việc giúp.
Ca ca nói năng rõ ràng, thái độ thành khẩn, nên bán được giá khá tốt.
Sau đó lại dùng giá rất rẻ mua giúp chúng ta một con heo con.
“Ca ca chẳng có gì tốt để tặng muội. Bây giờ tiền kiếm được cũng chưa nhiều, chỉ coi như có chút thể diện thôi. Con heo này muội mang về nuôi, sau này nếu muội phu thi đỗ cử nhân, gi ế t ra ăn, thịt cũng mềm!”
Nói là vậy, nhưng heo con còn nhỏ, dù nuôi thêm hai tháng nữa cũng chẳng có mấy thịt.
Ca ca chẳng qua là mong lấy chút điềm lành mà thôi.
Huynh ấy còn giữ chúng ta lại ăn một bữa cơm, rồi mới tiễn hai người lên xe bò trở về.
Trên đường về, mẹ chồng ôm con heo con đang khụt khịt kêu trong lòng.
Nỗi lo lắng trước đó dường như tan biến, thay vào đó là niềm vui đầy ắp trong lòng.
11.
Ngày Trần Đại Lang về, chiêng trống vang trời, pháo nổ rộn ràng.
Lên đường vào tháng sáu, đến khi trở lại đã là tháng mười, đúng lúc hương quế thoang thoảng, cũng là ngày niêm yết bảng vàng.
Tính ra đã hơn bốn tháng.
Trần Đại Lang đen đi, gầy đi, nhưng tinh thần lại càng sáng sủa mạnh mẽ.
Biết chàng ấy phải dự thu vi, lão đại phu ở An Ninh Đường đã đổi thang thuốc sang viên thuốc, nên dọc đường đi cũng coi như bình ổn.
Người xướng danh báo tin, vui vẻ chúc mừng không ngớt, cả thôn gần như đổ ra đường xem.
Ngay cả huyện lệnh cũng bị kinh động.
Chỉ vì thôn nhỏ này đã xuất hiện một Trần Giải nguyên!
Đệ nhất danh Hương thí!
Mẹ chồng vừa khóc vừa cười, nhất thời không biết phải làm gì.
Ta vừa cho heo ăn xong, trên người vẫn đeo tạp dề.
Trần Đại Lang bước vào sân, nhìn ta liền nở nụ cười.
Giữa vòng người vây quanh, chàng ấy đưa tay về phía ta.
“Doanh Hạ, ta về rồi!”
Trần Đại Lang chẳng bận tâm ánh mắt của mọi người, cứ thế kéo ta đứng cạnh mình, rồi cùng ta quỳ xuống dập đầu trước cha mẹ.
Cha mẹ chồng mặt mày đỏ bừng, ngồi cũng không yên, chỉ cảm thấy cử nhân lão gia dập đầu trước mình liền không dám nhận.
Huyện thái gia thay một thân thường phục đến chúc mừng, còn đích thân mang đến bạc ban thưởng của huyện.
Trần Đại Lang thi đỗ cử nhân, một bước trở thành lão gia, còn cha chồng ta thì thành lão thái gia.
Tân nhiệm lão thái gia mừng đến mức tay chân lúng túng, bước đi còn cùng tay cùng chân.
Tiếng chúc tụng không dứt bên tai.
Ta nhìn Trần Đại Lang, chỉ cảm thấy mắt nóng lên, nước mắt cứ thế không kìm được mà rơi xuống.
Cả ngày náo nhiệt, đến tối Trần Đại Lang mới có dịp ở riêng với ta.
Chàng buông hết căng thẳng, cả người lười biếng nằm dài trên giường.
“Ta đã hứa với nàng rồi. Sau này ta sẽ để nàng muốn ăn gì thì ăn nấy, sẽ không để nàng phải chịu khổ nữa.”
Gả cho Trần Đại Lang đã lâu như vậy, đây là lần đầu tiên chàng ấy ôm ta vào lòng.
Toàn thân ta bỗng trở nên không được tự nhiên, trong lòng muốn né tránh, nhưng trái tim đập thình thịch lại bán đứng tâm tư của ta.
Chàng ấy…
Là Trần giải nguyên, Trần lão gia.
Còn ta, chẳng qua chỉ là nông phụ bình thường, sao có thể xứng với Trần giải nguyên?
Chênh lệch thân phận khiến trong lòng ta tự ti sâu sắc.
Thế nhưng chưa để ta tự ti được mấy ngày, Trần Đại Lang đã đ â m thủng tâm tư nhỏ bé ấy của ta.
Bởi vì…
Hai chúng ta đã viên phòng.
Sau đó, chàng ấy ôm ta trong lòng, cười trêu:
“Còn tự ti nữa không? Cử nhân phu nhân?”
Ta xấu hổ vô cùng, vùi đầu vào ng ự c chàng ấy, hồi lâu cũng không dám ngẩng lên.
12.
Trong sơn thôn nhỏ bé, cuối cùng cũng có rồng vàng bay lên.
Huyện thái gia rất yêu thích Trần Đại Lang, liên tiếp mấy ngày liền gọi chàng ấy lên huyện đàm đạo.
Ngay cả Trần tiểu muội cũng biết ca ca đã đỗ cử nhân, vui mừng hớn hở, còn dẫn theo vị phu quân kia về nhà mẹ đẻ một chuyến.
Chỉ là Trần Đại Lang lại không mấy coi trọng vị muội phu này. Huống hồ muội muội chỉ là thiếp thất của người ta, ngay cả thân thích chính thức cũng khó mà tính.
Trần tiểu muội lại chẳng để ý điều ấy, cứ vui vẻ kéo ca ca hỏi đông hỏi tây. Sau đó còn đẩy ra hai tiểu nha hoàn, nói là mang đến cho Trần Đại Lang làm thiếp.
“Tẩu tẩu gả vào đã lâu mà vẫn chưa sinh được đứa con nào. Thanh Hồng, Liễu Lục cứ để lại cho ca ca, cũng sớm ngày giúp Trần gia khai chi tán diệp!”
Trần tiểu muội tự cho rằng sắp xếp chu toàn, nào ngờ lại chọc cho Trần Đại Lang không vui.
Trần Đại Lang không nhận hai nha hoàn kia, chỉ khách khí tiễn muội muội và muội phu ra cửa.
“Ta, Trần Đình Chu, tuy thân thể không được khỏe, nhưng từng nếm qua không ít khổ cực, cũng biết ai đối tốt với ta, ai là thật lòng. Nương tử của ta chỉ có một người, chuyện của ta cũng không cần người khác phải bận tâm.”
Lời vừa dứt, ca ca ta ngồi xe bò vừa lúc chạy tới, vừa hay chạm mặt Trần tiểu muội trước cổng.
Ca ca hơi sững lại, chỉ khẽ gật đầu với nàng ta rồi bước qua.
Trần tiểu muội nhìn theo bóng lưng ấy, sắc mặt có phần khó coi.
Ca ca ta giờ đây đã không còn dáng vẻ khờ khạo thật thà như khi còn ở nhà.
Huynh mặc một thân trường sam vải bông sạch sẽ, không một mảnh vá, gọn gàng chỉnh tề. Thần sắc thản nhiên, giữa mày còn thêm vài phần nhanh nhẹn.
So với Lưu thiếu gia kia, ánh mắt đục ngầu, đầu to tai béo, khác hẳn một trời một vực.
Vừa bước vào cửa, ca ca đã hành lễ với Trần Đại Lang, khiến chàng ấy bật cười đấm nhẹ một cái.
“Chúng ta là thân thích với nhau, đâu cần câu nệ những lễ nghi ấy!”
Ca ca ta hớn hở chúc mừng:
“Thế thì không được! Nay đã khác xưa rồi. Huynh đã là giải nguyên lão gia, muội muội ta cũng theo đó thành giải nguyên phu nhân. Ta mà không hiểu lễ nghĩa, chẳng phải làm mất mặt hai người sao?”
Cha mẹ chồng bị huynh ấy chọc cười chảy cả nước mắt.
Ca ca lấy từ trong ng ự c ra một túi bạc, nói là lễ mừng của chưởng quỹ tiệm vải, nhờ huynh ấy mang đến.
“Mấy ngày nay ta cũng nở mày nở mặt lắm. Ai mà không biết ta là đại cữu ca của Trần giải nguyên. Ngay cả khách quen cũng thưởng thêm cho ta mấy đồng chạy việc!”
Ca ca vui sướng khôn xiết. Nghe vậy, ta cũng không khỏi vui lây, chỉ cảm thấy mọi chuyện đều đang dần tốt đẹp hơn.
Ngoài cửa, Trần tiểu muội vẫn chưa đi.
Nàng ta đứng nói chuyện với hàng xóm đi ngang qua, nhưng ánh mắt lại lén nhìn vào trong sân.
Chỉ là Lưu thiếu gia kia kiên nhẫn có hạn, chẳng bao lâu đã kéo Trần tiểu muội lên xe ngựa vội vã rời đi.
Không biết giờ đây nàng ta có từng cảm thấy hối hận không.
Vì trong nhà người ra vào quá nhiều, lại thêm trong tay cũng có chút bạc, Trần Đại Lang quyết định dọn lên trấn ở.
Như vậy chàng ấy có thể an tâm tiếp tục đọc sách. Đã đỗ cử nhân rồi, sau này còn phải vào kinh ứng thí, phía trước vẫn còn những thử thách lớn hơn. Ở nhà dễ bị phân tâm.
Bây giờ cha mẹ chồng đều nghe theo Trần Đại Lang. Chàng ấy nói chuyển đi, hai người tự nhiên không có ý kiến.
May mà có ca ca lo trước lo sau. Huynh ấy đã sớm xem giúp mấy tiểu viện ở trấn, giá cả không đắt lại yên tĩnh, chỉ chờ chúng ta đến chọn một nơi ưng ý.
Vì chuyện của chúng ta, ca ca còn xin nghỉ ở tiệm vải. Chưởng quỹ vừa nghe đã đồng ý ngay, còn nói nếu bạc không đủ thì có thể đến tiệm mượn thêm.
Sau khi lo xong chỗ ở, Trần Đại Lang lại chăm chỉ đọc sách.
Quan hệ giữa hai chúng ta cũng tiến triển nhanh chóng, không còn khách khí xa cách như trước.
Giờ đây, chàng ấu mở miệng liền gọi ta “nương tử”.
Mỗi lần ra ngoài, hễ thấy món gì ngon hay thú vị cũng mang về cho ta.
Hôm nọ, Trần Đại Lang đem về một đôi tượng đất, một nam một nữ, dáng vẻ ngộ nghĩnh đáng yêu.
“Đây là nàng, đây là ta.
“Đôi búp bê này sẽ mãi mãi không rời xa nhau.”
Nghe chàng ấy nói vậy, ta xấu hổ đỏ bừng cả mặt.
13.
Sau khi dọn lên trấn ở, việc qua lại giữa gia đình chúng ta và ca ca cũng trở nên thường xuyên hơn.
Huynh ấy giờ đây không còn là người chất phác, rụt rè như trước.
Vì thế, ai ai cũng biết huynh ấy là đại cữu ca của Trần giải nguyên.
Cho nên khi ca ca thở hổn hển chạy đến, báo Trần Đại Lang đang bị một nữ tử lạ mặt dây dưa, ta vẫn còn đang ở nhà thêu hoa.
Hiện nay gia cảnh đã khá dư dả. Trước kia người trong tộc thấy Trần Đại Lang bệnh nặng, tưởng chàng ấy chẳng sống được bao lâu, nên đối với cha mẹ chồng cũng lạnh nhạt đi nhiều. Nay chàng đã đỗ giải nguyên, thậm chí tương lai còn có thể làm quan, người trong tộc lập tức không nhắc lại chuyện cũ, thi nhau mang lương thực đến, ngay cả dưa quả rau xanh cũng gửi sang.
Thành ra giờ đây ta không còn nhiều việc phải làm. Cha mẹ chồng lo gà lo heo, còn ta rảnh rỗi thì thêu thùa, vá may.
Nghe ca ca nói vậy, tim ta đập như trống, vội ném khung thêu xuống, theo huynh ấy chạy thẳng ra ngoài.
Trong đám đông, Trần Đại Lang đang bị một thiếu nữ trẻ tuổi quấn lấy.
Nữ tử ấy vừa khóc vừa kêu, miệng không ngừng nói hắn phải chịu trách nhiệm.
Trần Đại Lang vì nghĩ nàng ta là nữ nhân nên không tiện động tay, chỉ lạnh mặt nói:
“Ta đã có thê thất ở nhà, mong cô nương tự trọng.”
Nữ tử kia ăn mặc như thiên kim tiểu thư, nhưng giữa phố lớn lại lôi lôi kéo kéo nam nhân như vậy, trông cũng không giống con nhà gia giáo.
Nàng ta lớn tiếng:
“Vừa rồi giữa chốn đông người ngươi ôm ta, ai ai cũng thấy. Ngươi phải chịu trách nhiệm!”
Trần Đại Lang tức đến bật cười, hỏi:
“Vậy cô nương muốn ta chịu trách nhiệm thế nào?”
“Ta thân phận tôn quý, thê tử nhà ngươi lại xuất thân thấp kém. Đương nhiên nàng ta phải tự xin hạ đường!”
Nghe đến đó, ta không kìm được siết ch ặ t vạt áo.
Ta muốn hét lên, muốn xông tới cào nát mặt ả ta, nhưng ca ca kéo ta lại:
“Bình tĩnh! Đừng để mất thể diện. Biết đâu nàng ta đang chờ muội thất thố đấy!”
Trần Đại Lang hừ lạnh, ánh mắt lạnh băng.
“Ý cô nương là muốn nương tử đã gả cho ta khi ta bệnh nặng sắp ch ết, người đã chăm sóc ta khỏi bệnh, còn đem cây trâm hồi môn duy nhất bán đi mua gà bồi bổ cho ta, chưa từng chê nhà ta nghèo khó, phải tự xin rời khỏi nhà sao?”
Lời vừa dứt, đám đông vốn ồn ào bỗng chốc im bặt.
“Vừa rồi cô nương ngã ngay trước mặt ta, lại còn dựa vào người ta, ta bất đắc dĩ mới đỡ cô nương một tay. Nếu cô nương cho rằng ta đã mạo phạm mình thì chuyện bỏ vợ là không thể, cô nương cứ ch ặ t một cánh tay của ta để chứng minh sự trong sạch của mình, thế nào?”
Nữ tử kia ấp úng, rõ ràng không dám đáp lại.
Thấy chàng ấy bị ép đến mức ấy, lòng ta đau như cắt, cuối cùng cũng không nhịn được nữa.
“Đại Lang, chàng đừng nói bậy!”
Ta kéo lấy cánh tay chàng ấy, ánh mắt tràn đầy thương xót.
“Bàn tay của chàng là để cầm bút đọc sách, sao có thể để người ta ch ặ t đi? Nếu cô nương nhất định muốn chặt tay, vậy hãy ch ặ t tay ta!”
Ta đưa cánh tay mình ra, thành khẩn nói với nàng ta.
Nữ tử kia lập tức bị đẩy vào thế khó, tiến không được mà lùi cũng không xong, chỉ biết mở to mắt rưng rưng.
Tiểu nha hoàn của nàng ta nhân cơ hội lên tiếng khiêu khích:
“Mọi người thử phân xử xem! Giải nguyên phu nhân dung mạo tầm thường như vậy, sao có thể so với tiểu thư nhà ta?”
Con người vốn ưa thích cái đẹp.
Giải nguyên là danh hiệu khiến người người ngưỡng mộ. Trong sự ngưỡng mộ ấy, mọi người cũng mong thê tử của chàng xứng đáng với danh tiếng ấy.
Đáng tiếc ta không biết đọc sách, không biết làm thơ, chỉ biết ở nhà nuôi heo, nuôi gà.
Dường như ta và chàng ấy thuộc về hai thế giới khác nhau.
Đám đông xì xào bàn tán, còn Trần Đại Lang đã kéo ta vào lòng che chở.
Chàng ấy nói:
“Nương tử ta tuy áo vải mộc mạc, không son không phấn, nhưng tình nghĩa sâu nặng với ta. Khi ta lâm vào cảnh khốn khó, nàng ấy không rời không bỏ, cũng không hề chê ta bệnh tật. Ta bệnh liền mấy năm, là nàng ấy gội đầu cho ta, lại đẩy ta ra ngoài phơi nắng, chưa từng coi ta là người sắp ch ế t.”
“Thử hỏi, chuyện như vậy mấy ai làm được?”
“Còn các người hôm nay lại chỉ vì dung mạo, khí độ mà đánh giá một con người. Nào biết trong mắt ta, mỹ nhân đẹp đến đâu cũng chỉ là bộ xương khô, chẳng bằng nửa phần phu nhân của ta!”
“Cô nương, tất cả chỉ là hiểu lầm. Ta không hề mạo phạm cô nương, cũng không cần phải làm ầm lên thế này. Trước mặt mọi người ta vẫn nói câu ấy, ta chỉ cần phu nhân của ta, nữ nhân khác dù tốt đẹp đến đâu, ta cũng không thích.”
Nữ tử kia biết mình bị cự tuyệt, lập tức buông tay Trần đại lang ra.
Nàng ta che mặt khóc lóc rồi chạy khỏi đám đông.
Trần Đại Lang vẫn ôm ta trong lòng, ánh mắt dịu dàng như nước.
“Phu nhân, chúng ta về nhà thôi.”
Trong đám đông bùng lên tràng vỗ tay như pháo.
Ta đỏ mặt, để mặc chàng ấy ôm mình trở về.
Ca ca đi phía sau, giọng chua chát trêu chọc:
“Chậc chậc… đúng thật làm người ta ghen tị quá đi thôi!”
14.
Về sau ta mới biết, chuyện hôm ấy vốn dĩ chính là cố ý sắp đặt.
Mấy nữ tử ấy ở sau lưng đánh cược xem Trần giải nguyên có ham hư vinh hay không, liệu có vì vinh hoa phú quý mà bỏ rơi thê tử tào khang. Vì thế mới bày ra màn kịch kia.
Nữ tử hôm đó cũng chỉ là thứ nữ của gia đình phú hộ. Nếu thắng cược, nàng ta sẽ trở thành giải nguyên phu nhân, trong lòng nàng ta lại tự tin mình không thể thua.
Không ngờ Trần Đại Lang căn bản không hề mắc bẫy.
Sau trận ầm ĩ ấy, nữ tử kia bị gia đình vội gả đi nơi khác, nào còn dám nhắc lại chuyện này.
Về đến nhà, Trần Đại Lang liên tục nhận lỗi xin tha, còn thề rằng từ nay đến muỗi cái cũng đừng hòng đốt chàng ấy, chàng ấy chỉ cho muỗi đực đốt thôi.
Nghe Trần Đại Lang nói vậy, ta không nhịn được cười. Có lẽ vui quá hóa buồn, cười xong ta bỗng nôn mửa liên tục.
Trần Đại Lang hoảng hốt, tưởng rằng ta giận nên phát bệnh rồi.
Vẫn là mẹ chồng từng trải hơn.
Bà vội vã mời đại phu ở An Lạc Đường đến xem.
Lão đại phu bắt mạch xong liền cười ha hả chúc mừng, nói ta đã mang thai hơn hai tháng.
Trần Đại Lang đứng ngây ra như tượng, ngay cả cử động cũng sắp quên mất.
Cha chồng đứng bên cạnh liếc chàng ấy một cái:
“Đồ ngốc.”
Từ đó về sau, ta trở thành bảo bối trong nhà. Đừng nói thêu thùa, ngay cả cây kim cả nhà cũng không cho ta chạm vào.
Mẹ chồng canh giữ nghiêm ngặt, chỉ thiếu điều đem ta đặt lên bàn thờ mà thờ.
Người ngoài không biết nội tình, nhưng ta lại hiểu rõ.
Trần Đại Lang từng bị hạ độc, rất có thể đã tổn thương căn cơ, thậm chí còn khó có con. Nay ta lại mang thai, mẹ chồng sao có thể không lo lắng?
Nhưng lão đại phu ở An Lạc Đường đã nói rồi, không cần quá lo, cứ thuận theo tự nhiên là được.
“Giữ được thì tốt, giữ không được cũng đừng cưỡng cầu. Nhưng nếu giữ được, cũng chớ quá cẩn trọng.”
Sau đó lão đại phu bị mẹ chồng đuổi thẳng ra ngoài.
Vì đứa cháu bảo bối, mẹ chồng sẵn sàng bất chấp tất cả.
Có thai rồi, Trần Đại Lang lại càng chăm chỉ khổ học hơn.
Đến ngày đứa bé chào đời, chàng ấy đứng ngoài cửa mừng rơi nước mắt.
Đó là một nữ hài, trông rất giống chàng ấy.
Trần Đại Lang ôm nữ nhi mềm mại nhỏ xíu trong lòng, thề rằng sang năm nhất định sẽ đỗ đạt công danh, lấy đó làm quà sinh nhật cho con.
Trần tiểu muội nghe tin ta sinh con gái liền có chút không vui.
“Chỉ là một đứa con gái thôi, ca ca có cần kích động đến thế không?”
Mẹ chồng ta vài ba câu đã chặn họng nàng:
“Con gái thì sao? Chẳng lẽ ngươi không phải con gái của ta? Hồi nhỏ ta đã từng bạc đãi ngươi chưa?”
Trần tiểu muội lập tức không dám nói thêm lời nào.
Lại một năm trôi qua.
Trong tiệc thôi nôi của con gái, tin vui Trần Đại Lang đỗ bảng nhãn như mọc cánh bay về.
Nữ nhi của ta có nhũ danh là Hỉ Muội, chữ “hỉ” của niềm vui may mắn.
Hỉ Muội nằm trong lòng ta, nghe tiếng chiêng trống rộn ràng bên ngoài, hai cánh tay nhỏ vung vẩy không ngừng.
Ta ôm con, nói với con đó là tin vui của phụ thân.
Bé con mọc một hàng răng sữa, nước dãi chảy ra, chỉ biết bi bô gọi “cha… cha…”.
Sau đó, chúng ta dọn lên kinh thành.
Trần Đại Lang vào Hàn Lâm viện, lại nhờ sự giúp đỡ hết lòng của ca ca, mua được một tòa trạch viện tuy hơi xa trung tâm nhưng lại khá rộng rãi.
Ca ca ta lúc này đã thăng lên làm chưởng quỹ, nghe nói sang năm cũng sẽ đi nhậm chức ở phân hiệu tại kinh thành.
Đến lúc ấy, cha mẹ cũng sẽ được huynh ấy đón lên đoàn tụ.
Ta, Hỉ Muội cùng cha mẹ chồng ngồi xe ngựa tiến về kinh thành.
Hai người nhìn cảnh sắc dần lùi xa phía sau, không khỏi cảm khái:
“Cả đời này… cũng nhờ Đại Lang mà được thơm lây, không ngờ còn có ngày đặt chân đến kinh thành.”
Hỉ Muội suốt đường đi ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, chẳng khác gì con heo con nhỏ, không khóc cũng chẳng quấy.
Khi xe đến cổng thành, ta liếc mắt đã thấy Trần Đại Lang đợi sẵn từ lâu.
Hỉ Muội vung vẩy đôi tay nhỏ, rõ ràng gọi lớn:
“Cha cha!”
Trần Đại Lang bế con lên, hôn liên hồi, chọc cho Hỉ Muội cười khanh khách.
Cha mẹ chồng vẫn còn tiếc nuối chuyện gà heo trong nhà không thể mang theo.
Hai ông bà còn nói đùa đến dưới chân thiên tử, cũng phải nuôi heo cho thật tốt.
Trần Đại Lang nhìn ta, ý cười tràn đầy khóe mắt.
Chàng ấy khẽ nói:
“Nương tử, chúng ta về nhà thôi.”
Hoàn toàn văn.
====