4
Tôi biến mất rồi.
Hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này.
Trên đỉnh Tinh Lâu, chỉ còn lại một bộ y phục múa rỗng tuếch.
Và khối ngọc bội Kỳ Lân đã mất đi ánh sáng.
Tiêu Cảnh Hành quỳ rạp dưới đất, hai tay run rẩy ôm lấy bộ y phục ấy.
Trên áo vẫn còn vết máu của tôi, vẫn còn hơi ấm của tôi.
“Người đâu rồi?”
“Một người sống sờ sờ như vậy, biến đi đâu rồi?”
Hắn mờ mịt nhìn quanh, ánh mắt hoang mang.
“Tìm cho ta, tất cả các ngươi đi tìm nàng!”
Như một đứa trẻ lạc đường.
“Ra đây đi… Thẩm Niệm, nàng ra đây cho ta!”
“Đừng trốn nữa, bản vương không trách phạt nàng đâu.”
“Bản vương đưa nàng về chính viện, đuổi Uyển Doanh đi, sau này chỉ ở bên nàng, được không?”
Chỉ có gió lạnh rít gào đáp lại hắn.Page Nguyệt hoa các
Nhìn Tiêu Cảnh Hành lẩm bẩm loạn ngôn, đám thị vệ quỳ rạp xuống đất, không ai dám thở mạnh.
Từ Uyển Doanh co rúm lại nơi góc tường, tay ôm cổ ho sù sụ.
Nhìn thấy bộ dạng Tiêu Cảnh Hành lúc này, trong lòng cô ta dâng lên nỗi sợ hãi tột độ.
“A Hành… nàng ta đã chết rồi.”
“Chỉ là một yêu nghiệt thôi, chết rồi thì sạch sẽ…”
“Câm miệng!”
Tiêu Cảnh Hành quay ngoắt lại, rút kiếm bên hông ra.
Mũi kiếm chỉ thẳng vào yết hầu Từ Uyển Doanh.
“Nếu không phải vì ngươi, Niệm Niệm đã không chết.”
“Là ngươi giết nàng!”
Hắn muốn giết người.
Muốn đem người đàn bà trước mắt xé xác thành trăm mảnh.
“Người đâu!”
Tiêu Cảnh Hành gào lên khản cả giọng, như ác thần đến từ địa ngục.
“Lôi độc phụ này xuống!”
“Cắt lưỡi! Bẻ tay chân!”
“Đã thích nhìn người khác bị làm nhục như thế, thì ném vào quân doanh làm quân kỹ!”
“Để nàng ta bị ngàn người cưỡi, vạn người đạp! Sống không bằng chết!”
Từ Uyển Doanh trợn tròn mắt, ra sức giãy giụa.
“Không! Biểu ca! Chàng không thể đối xử với muội như vậy!”
“Muội là tiểu thư nhà họ Từ! Cha muội là đại tướng quân!”
Tiêu Cảnh Hành lạnh lùng nhìn cô ta.
“Từ gia sao?”
“Truyền lệnh bản vương.”
“Từ gia dạy con không nghiêm, dung túng con gái làm điều ác.”
“Lập tức tịch thu toàn bộ gia sản, nam đinh sung quân, nữ quyến sung Giáo Phường Ty!”
“Bản vương muốn toàn bộ các ngươi, đều phải chôn cùng Niệm Niệm!”
Xử lý xong Từ Uyển Doanh.
Tiêu Cảnh Hành như bị rút cạn sinh lực.
Hắn ôm lấy bộ y phục múa kia, lảo đảo chạy về phòng tạp dịch.
Hắn nhất định phải tìm được tôi.
Dù có lật tung cả mặt đất lên, cũng phải tìm ra tôi.
“Niệm Niệm!”
Hắn đá tung cửa, lao vào.
Trong phòng trống rỗng.
Chỉ có một chiếc giường gỗ cũ nát, bên trên là tấm chăn mốc meo.
Góc phòng đặt một cái bát sứt mẻ.
Đến cho chó cũng không ai thèm dùng.
Tiêu Cảnh Hành nhìn tất cả.
Lồng ngực như bị ai đó đâm một nhát, lại còn hung hăng xoáy tròn trong tim.
Đây là nơi cô ở những ngày cuối cùng sao?
Cô sợ lạnh như vậy, sợ đau như vậy…
Làm thế nào để vượt qua từng đêm dài ở chốn này?
“Lục soát!”
“Cho bản vương lục soát!”
“Dù có đập nát cả tường, cũng phải tìm cho ra bất cứ thứ gì nàng để lại!”
Đám thị vệ run rẩy bắt đầu lục tung căn phòng.
Cuối cùng.
Trong căn phòng tạp dịch lộng gió ấy.
Hắn tìm được tất cả những quyển sổ tay tôi đã viết suốt ba năm.
Không phải nhật ký.
Là sổ tay công lược.
Nhưng bên trong, chi chít toàn là hắn.
【Cảnh Hành hôm nay ăn uống không ngon, ngày mai nấu cháo sơn dược.】
【Cảnh Hành nhíu mày rồi, có phải triều đình lại có chuyện gì không vui?】
【Nhát kiếm đó đau quá, nhưng chỉ cần hắn bình an, tôi sẽ không đau.】
【Từ Uyển Doanh đã trở về. Hắn vui lắm. Vậy thì… tôi thành toàn cho hắn.】
【Hôm nay là ngày cuối. Chỉ cần lấy được ngọc bội, tôi có thể trả lại mạng cho hắn rồi.】
Dòng cuối cùng, nét chữ nguệch ngoạc, còn có vết nước mắt.
Tiêu Cảnh Hành ôm quyển sổ tay.
Đọc từng chữ, từng chữ một.
Mỗi chữ như rạch thêm một vết lên tim hắn.
Hắn từng cho rằng tôi lấy lòng hắn là vì vinh hoa phú quý.
Từng cho rằng tôi không biết liêm sỉ mới dám chịu nhục giữa bao người.
Thì ra.
Tôi là vì hắn.
Là để… trả mạng lại cho hắn.
“Phụt—”
Tiêu Cảnh Hành đột ngột phun ra một ngụm máu tươi.
Nhuộm đỏ những dòng chữ trên sổ tay.
Trước mắt hắn tối sầm, ngã gục xuống đất.
Trong cơn hôn mê.
Hắn mơ.
Mơ thấy tôi mặc quần áo hiện đại, ngồi trong căn phòng sáng rực rỡ, cười thật tươi.
Hắn muốn tiến lại gần, nhưng bị một bức tường vô hình ngăn lại.
Tiêu Cảnh Hành tỉnh dậy, như phát điên.
Hắn dán hoàng bảng khắp nơi, triệu tập tất cả đạo sĩ và cao tăng trong thiên hạ.
“Ai có thể triệu hồi được hồn nàng ấy, bản vương thưởng vàng vạn lượng!”
Thậm chí, hắn còn ép cả Quốc sư đương triều về phủ.
Quốc sư nhìn căn phòng đầy tranh vẽ, thở dài một tiếng:
“Vương gia, vương phi không phải người thường.”
“Nàng vốn là linh hồn ngoài thế gian, nay chỉ là… quay trở về chốn cũ.”
Tiêu Cảnh Hành bấu chặt lấy tay áo Quốc sư.
Như bấu lấy chiếc phao cuối cùng giữa biển sâu.
“Ta muốn gặp nàng.”
“Dù phải trả bất cứ giá nào, ta cũng muốn gặp nàng một lần.”
Quốc sư thở dài.
Lấy từ ngực áo ra một ngọn đèn nhỏ.
“Đốt ngọn dẫn hồn đăng này, có thể gặp nàng trong mộng.”
“Nhưng cái giá phải trả… là hao tổn hai mươi năm thọ nguyên.”
“Hơn nữa, sau khi tỉnh mộng, mỗi ngày ngài sẽ chịu nỗi đau như bị vạn con kiến gặm tim, cho đến lúc chết.”
“Ngài… có nguyện ý không?”
Tiêu Cảnh Hành nhìn ngọn đèn.
Không chút do dự.
Hắn rút dao, cắt rách lòng bàn tay.
Nhỏ máu tươi lên tim đèn.
“Ta nguyện.”
Dù là uống độc tìm vui.
Dù có là vạn kiếp bất phục.
Chỉ cần được nhìn thấy nàng một lần nữa, nghe nàng gọi một tiếng “A Hành”.
Mạng này…
Trao cho nàng, thì sao chứ.
5
Dẫn hồn đăng được thắp lên, ánh sáng lam u u chiếu rọi gương mặt tái nhợt của Tiêu Cảnh Hành.
Hắn nhắm mắt lại, khẩn thiết chìm vào giấc mộng.
Trong mộng không phải vương phủ, mà là một thế giới kỳ lạ đầy sắc màu.
Nhà cao tầng tầng lớp lớp, những chiếc hộp sắt chạy vùn vụt trên đường.
Hắn thấy được Thẩm Niệm.
Cô mặc một bộ quần áo lạ lẫm nhưng rất đẹp, tóc đã cắt ngắn, trông càng thêm linh động.
Cô đang khoác tay một người đàn ông, cười rạng rỡ như ánh mặt trời.
Người đàn ông ấy rất cao, ánh mắt nhìn cô dịu dàng như nước.
Không phải Tiêu Cảnh Hành.
Thẩm Niệm cầm một ly nước được gọi là “trà sữa”, đưa lên miệng người đàn ông kia.
“Nếm thử đi, đường đầy đủ, siêu ngọt luôn đó!”
Người đàn ông cưng chiều uống một ngụm, còn giúp cô lau vệt kem bên khóe miệng.
“Không ngọt bằng em.”
Thẩm Niệm cười cong cong mắt mày, kiễng chân hôn nhẹ lên má người đàn ông kia một cái.
Tiêu Cảnh Hành đứng bên vệ đường, trái tim như bị người ta sống sờ sờ khoét mất một mảng.
Hắn muốn lao tới, đẩy người đàn ông kia ra.
Muốn lớn tiếng nói cho tất cả mọi người biết, đó là thê tử của hắn, là Niệm Niệm của hắn.
Nhưng đôi chân hắn như mọc rễ, không sao nhúc nhích được.
Hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn.
Nhìn cô hạnh phúc, nhìn cô vui vẻ