1.
Lúc mở mắt ra lần nữa, đập vào mắt ta là một màu đỏ chói.
Nến đỏ, màn đỏ, giá y đỏ.
Ta ngơ ngẩn nhìn khuôn mặt non nớt mà rạng rỡ trong chiếc gương đồng.
Thẩm Ninh Miểu mười tám tuổi, vừa gả vào Tạ phủ ngày thứ ba.
Giọng của Xuân Đào vang lên bên tai:
“Tiểu thư, người sao vậy? Có phải đêm qua ngủ không ngon giấc không?”
Ta quay ngoắt đầu lại, nắm chặt lấy tay muội ấy.
Xúc cảm ấm nóng.
Ta không hề nằm mơ.
“Năm nay là năm nào?” Giọng ta khàn đặc đến đáng sợ.
Xuân Đào bị dáng vẻ của ta dọa sợ, run rẩy đáp:
“Năm Vĩnh Hòa thứ mười hai, mùng bảy tháng ba thưa tiểu thư. Người và cô gia mới thành hôn được ba ngày…”
Năm Vĩnh Hòa thứ mười hai.
Năm ta c h í c là năm Vĩnh Hòa thứ hai mươi tám.
Ta đã quay về mười sáu năm trước, năm thứ ba gả cho Tạ Vân Trạm.
“Tạ Vân Trạm đâu?” Ta hỏi.
“Cô gia sáng sớm đã đến Viện Hàn Lâm rồi, nói hôm nay có văn thư quan trọng cần sắp xếp, lát nữa sẽ về sớm cùng người về lại mặt.”
Xuân Đào dè dặt nhìn ta
“Tiểu thư, sắc mặt người kém quá, có cần mời đại phu không…”
“Không cần.” Ta buông tay muội ấy ra, từ từ ngồi thẳng người dậy.
Thiếu nữ trong gương mày ngài mắt phượng, nhưng nơi đáy mắt lại ẩn chứa sự phong sương và lạnh lẽo của Thẩm Ninh Miểu tuổi ba mươi tư.
Rất tốt.
Ông trời đã cho ta một cơ hội làm lại từ đầu, còn cho ta trọn vẹn mười sáu năm.
Tạ Vân Trạm, Lâm Thanh Ngưng.
Kiếp này, ta muốn các người:
Muốn sống không được, muốn c h í c không xong.
“Xuân Đào, mang danh sách hồi môn của ta tới đây.”
“Tiểu thư cần thứ đó làm gì ạ?”
Ta nhìn vào gương, chậm rãi tháo cây trâm hoa mai mà Tạ Vân Trạm tặng trên tóc xuống.
“Kiểm kê. Bắt đầu từ hôm nay, từng đường kim mũi chỉ trong phủ này, ta đều phải nắm rõ rành rành.”
Xuân Đào vâng lời rời đi.
Ta nắm chặt cây trâm trong tay.
Khối ngọc Dương chi thượng hạng được điểu khắc thành hình hoa mai, từng cánh hoa đều tinh xảo.
Kiếp trước ta yêu thích không buông tay, đeo ròng rã mười năm, cho đến tận lúc c h í c mới tháo xuống.
Bây giờ nghĩ lại, thật sự kinh tởm.
Tạ Vân Trạm lúc tặng ta cây trâm này đã nói thế nào nhỉ?
“Ninh Miểu, nàng giống như đóa bạch mai này, tư dung tựa băng tuyết, thanh nhã tuyệt luân. Tạ Vân Trạm ta đời này cưới được nàng làm thê tử, là phúc phận tu ba kiếp mới có được.”
Khi đó ta đỏ mặt ngượng ngùng, rúc vào lòng hắn không dám ngẩng đầu lên.
Giờ ngẫm lại, từng chữ đều thấm đẫm sự đạo đức giả.
Thứ hắn yêu chưa bao giờ là vẻ thanh nhã của bạch mai, mà là sự rực rỡ nồng nhiệt của Ngu mỹ nhân.