Tôi chỉ nói gượng để bớt quê, trong lòng tự mắng mình đúng là ngứa tay, không kìm lòng được mà muốn sờ mặt anh, còn bị bắt tại trận nữa chứ. Anh từng chút một tiến gần, tôi lùi dần lùi dần, tư thế lập tức đảo ngược thành anh trên, tôi dưới. Anh chống hai tay nâng tôi lên, tôi sợ đến tái mặt, cả hai giằng co im lặng hồi lâu.

 

Tôi nghe rõ từng nhịp thở của anh, đôi mắt sâu khó đoán, như có ý trêu chọc, mang theo ý cười, anh cúi đầu xuống chậm rãi. Thấy anh càng lúc càng gần, tôi theo bản năng nhắm mắt, bày ra bộ dạng như sẵn sàng chịu c.h.ế.t, nhưng đợi hồi lâu vẫn chẳng có chuyện gì xảy ra như tôi tưởng.

 

Tôi lén mở mắt, chỉ thấy Giang Dạ đang vui vẻ xem điện thoại đặt bên cạnh tôi.

 

“Nhìn gì mà vui vậy?”

 

Giang Dạ khẽ nói: “Trong nhóm gửi ảnh hồi tụi tôi đi Tây Tạng.”

 

Tôi nhướng mày: “Chia tay em xong mà anh vẫn đi Tây Tạng du lịch.”

 

Giang Dạ đưa tay chỉnh lại tóc mái trên trán tôi, giải thích: “Không phải đi du lịch, đợt đó bệnh viện cử một đội y tế lên Tây Tạng, tôi nằm trong đội đó.”

 

Tôi cầm điện thoại lật xem ảnh, trong ảnh Giang Dạ trông rất vui, bên cạnh anh còn có một cô gái da trắng, phóng to lên còn thấy tay cô ấy đang đặt lên vai anh. Trước đây chụp ảnh với tôi, anh toàn mặt lạnh, hiếm khi thấy anh vui như vậy.

 

Tôi giả vờ hỏi như không để ý: “Cô bé này là ai vậy? Sao trước giờ em chưa thấy trong bệnh viện?”

 

Giang Dạ cầm lại điện thoại, khẽ “Ừm”, quay mặt nhìn sang chỗ khác, trông có vẻ lơ đãng. “Là học trò tôi mới nhận hướng dẫn.”

 

Tâm trạng tôi bỗng phức tạp, yêu nhau lâu như vậy, tôi với Giang Dạ chưa từng đi du lịch cùng nhau lần nào.

 

4.

 

Ban ngày anh hành đủ thứ, giờ tôi chỉ muốn tắm rửa rồi nghỉ ngay.

 

Trong phòng tắm, tôi vuốt bụng mình, đầu óc vẫn trống rỗng, cảm thấy không thể tin nổi, trong bụng tôi vậy mà đang có một em bé.

 

Tắt nước, quấn khăn tắm bước ra: “Anh đi tắm đi, em ngủ trước đây, mệt quá.”

 

Giang Dạ đang đứng ở ban công gọi điện, mày nhíu chặt, loáng thoáng còn nghe thấy giọng anh đang mắng ai đó, tôi không để ý, qua loa “Ừm” một tiếng.

 

Tôi cầm máy sấy định sấy tóc, bị anh giật mất.

 

“Vừa nãy anh gọi cho ai mà nổi nóng vậy?”

 

Anh bất lực nói: “Còn ai nữa, thực tập sinh tôi mới dẫn, ôi đúng là đau đầu.”

 

Tôi khẽ “Ừm” một tiếng. Tôi hiếm khi thấy Giang Dạ dao động cảm xúc mạnh như vậy, ít nhất anh chưa từng vì tôi mà khiến anh như thế…

 

Giang Dạ nhanh chóng chuyển chủ đề sang chuyện tôi chuyển nhà. Người này đúng là gian xảo thâm sâu, còn mang Gucci với Chanel ra dụ dỗ tôi. Tôi chỉ có thể nghiến răng, miễn cưỡng đồng ý.

 

Tối đi ngủ, anh cứ kéo áo tôi, kéo xong còn không chịu yên tay.

 

5.

 

Chuyện tôi mang thai, Giang Dạ rất nhanh đã báo cho hai bên phụ huynh.

 

Mẹ tôi vui ra mặt, bảo tôi kiếm được một chàng rể chất lượng, còn bố tôi thì mặt tái mét, không nói câu nào. May mà hai cái chân tôi vẫn giữ được, hôm nay anh đến nhà, tôi còn nhờ em trai mang cái chày cán bột trong nhà đi ngoài đốt đi. Tối đó mẹ định trổ tuyệt chiêu: mì cán tay. Tôi phát hiện cái cán bột mất rồi, khỏi ăn luôn.

 

Chưa kịp đến nhà Giang Dạ, sáng sớm mẹ Giang đã rộn ràng gõ chiêng đánh trống, xách theo hai con gà mái già và sáu con ba ba già tới bảo mang sang cho tôi tẩm bổ.

 

Tôi định mở miệng: “Dì ơi, mấy thứ này để các bác bồi bổ đi ạ…”

 

Bà phất tay ném ra một cuốn sổ đỏ, kèm một chùm chìa khóa xe, còn là Rolls-Royce. Tôi đứng hình luôn. Tôi biết nhà Giang Dạ giàu, nhưng không ngờ lại giàu đến mức này. Câu nói tới miệng lập tức đổi thành: “Mẹ, dù mẹ có hầm hết cả trại gà lên, con cũng ăn sạch không chừa một giọt canh.”

 

Mẹ Giang mắt đỏ hoe nói với tôi: “Tiểu Tiêu à, con trai mẹ cuối cùng cũng chịu cưới vợ, tim mẹ treo lơ lửng bao năm nay cuối cùng cũng được thả xuống. Trước đây nó quen mấy cô bạn gái, ai cũng vì nó bận mà đòi chia tay, chỉ có con không chê nó…” Bà vỗ vai tôi: “Tiểu Tiêu, đợi con sinh em bé xong, mẹ tặng con thêm hai căn biệt thự ven sông, cô con dâu này mẹ thích lắm.”

 

Tôi há miệng, cằm suýt rớt xuống đất. Nhìn ra được bà thật sự rất thích trẻ con.

 

Hôn lễ được định vào cuối năm, chỉ còn vài tháng nữa thôi. Bố mẹ hai bên giục chúng tôi mau đi đăng ký kết hôn. Đầu óc tôi vẫn còn mơ mơ màng màng, không ngờ nhanh như vậy tôi sắp kết hôn, hơn nữa trong bụng còn có một em bé, tất cả chuyện này thật sự quá kỳ diệu.

 

6.

 

Sáng sớm, tôi vẫn còn ngủ lơ mơ thì Giang Dạ đã dậy rồi, mặc nguyên một bộ vest chỉnh tề. Vẻ điển trai của anh làm tôi tỉnh ngủ.

 

Tôi dụi mắt: “Dậy sớm vậy làm gì?”

 

Anh bỗng bật cười khẽ, vòng tay qua eo tôi, nhẹ nhàng bế tôi lên, đặt lên chiếc kệ khô ráo sạch sẽ bên cạnh. Anh cúi đầu xuống, hai tay chống hai bên, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào tôi: “Em quên rồi sao? Hôm nay là ngày chúng ta đi đăng ký kết hôn.”

 

Tôi vỗ trán: “Trời ơi, đúng là em quên thật.”

 

Người ta bảo m.a.n.g t.h.a.i là ngốc ba năm, tôi mới bắt đầu mà đã ngốc rồi. Tôi mặc chiếc váy trắng Giang Dạ chuẩn bị sẵn, anh khoác tay tôi: “Đi thôi, bà Giang.”

 

Tôi tưởng chúng tôi đến sớm lắm rồi, ai ngờ còn có người đến sớm hơn, phòng đăng ký đông nghịt, chắc đến lượt bọn tôi phải chờ một hai tiếng. Giang Dạ trông còn căng thẳng hơn cả tôi, trong một tiếng mà đi vệ sinh mấy lượt.

 

Tôi khẽ chọc anh, nửa đùa nửa thật: “Giang Dạ, thận anh có vấn đề à, sao đi vệ sinh nhiều thế?”

 

Anh cong môi, trong mắt lóe lên chút trêu chọc: “Thận tôi có tốt không, chẳng lẽ em không biết từ lâu rồi sao?” Câu đó vô tình để cặp đôi bên cạnh nghe thấy, họ bật cười khúc khích. Mặt tôi đỏ bừng trong nháy mắt. Trước đây tôi không phát hiện tên này mặt dày thế chứ.

 

Ngay lúc sắp tới lượt bọn tôi, điện thoại anh đổ chuông gấp gáp. Anh nghe máy, sắc mặt lập tức nghiêm nghị: “Được, tôi đến ngay.” Với tình huống kiểu này, tôi đã quá quen rồi. Tôi phẩy tay: “Phòng đăng ký lúc nào cũng mở, lúc khác đến cũng được.”

 

Giang Dạ đi rồi, tôi một mình ngồi trên chiếc ghế dài lạnh ngắt, nhìn xung quanh toàn những cô gái đang yêu, bên cạnh ai cũng có bạn trai đi cùng, trong lòng tôi thật sự có chút cô đơn.

 

Ngay giây sau, WeChat hiện thông báo: “Tiểu Tiêu, xe ở đại lý 4S về rồi, con có thể đến nhận.” Là mẹ Giang nhắn cho tôi, cơn ủ rũ trong tôi lập tức tan biến sạch.

 

Tôi hớn hở chạy đi nhận xe mới, là chiếc Rolls-Royce mới tinh, tôi sợ đến mềm chân. Lái về nhà mà hai chân tôi run suốt dọc đường. Càng căng thẳng càng dễ phạm sai, tôi lỡ tông đuôi xe người ta…

 

Tôi ngồi trong xe không dám xuống, gọi cho Giang Dạ, giọng run rẩy: “Giang Dạ, em… em gặp chút t.a.i n.ạ.n giao thông.”

 

Đầu dây bên kia lo lắng hỏi ngay: “Em không sao chứ?”

 

Tôi cúi xuống kiểm tra lại, tim như rơi thẳng xuống, chiếc quần trắng dính đầy m.á.u, tôi hoảng hốt, run giọng nói với anh: “Giang Dạ… em… hình như đang sảy thai…”

Ngay lúc đó, vì quá hoảng, tôi ngất lịm đi.

 

Khi tỉnh lại, tôi phát hiện mình đang nằm trên giường bệnh, bên cạnh là một người đàn ông đẹp trai, nhưng không phải Giang Dạ.

 

Thấy tôi tỉnh, anh ta luống cuống, vội giới thiệu mình tên là Thẩm Uyên.

 

Tôi theo phản xạ sờ bụng, yếu ớt hỏi: “Con của tôi… còn không?”

 

Khóe miệng anh ta giật giật: “Con á? Cô vốn dĩ không mang thai.”

 

Anh ta nói một tràng không ngừng: “Làm tôi sợ c.h.ế.t khiếp, tôi mở cửa xe thì thấy cô ngất, tôi tưởng cô mất m.á.u quá nhiều, ai ngờ là tới kỳ kinh thôi.”

 

Đầu tôi ong ong, hai tay đặt lên bụng, hóa ra từ đầu đến cuối chỉ là một cú hiểu lầm to đùng.

 

Anh ta nhấc cái túi trong tay lên: “Tôi cũng không biết con gái tới tháng thì dùng loại b.ăn.g v.ệ si.nh hãng nào, nên tôi mua mỗi thứ một gói cho cô.” Nói đến đây, vành tai anh ta cũng đỏ lên.

 

Tôi cảm thấy gượng: “Cảm ơn anh… xin lỗi nhé, tôi tông vào đuôi xe anh.”

 

Thẩm Uyên nói: “Không sao, xe tôi đem đi sửa rồi.”

 

“Bao nhiêu tiền? Để tôi chuyển cho anh.”

 

Anh ta xua tay: “Không cần không cần, chút tiền ấy mà.”

 

Tôi vẫn kiên quyết đòi chuyển, đến khi anh ta đưa ra con số năm chữ số không. Tôi suýt đứng hình, suýt nữa buột miệng: “Hay là cho tôi mượn… m.ô.n.g xe anh dùng tạm được không?”

 

Cuối cùng hai bên thống nhất: trả góp. Tôi kết bạn WeChat với anh ta, vì công ty còn việc nên anh ta rời đi.

 

Giang Dạ bước vào phòng bệnh, người đầy bụi đường, làn da trắng có một lớp ửng đỏ mỏng, chắc là chạy tới đây, trên trán còn lấm tấm mồ hôi. Mắt tôi cay xè, tôi c.ắ.n môi không biết chuyện phải nói với anh thế nào.

 

Giang Dạ thấy dáng vẻ bồn chồn của tôi thì bỗng bật cười, thong thả bước tới, kéo tôi ôm c.h.ặ.t vào lòng. Tôi càng giãy, anh càng siết mạnh. Thôi, lười vùng vẫy nữa.

 

Tôi hạ mắt, giọng nghẹn nghẹn: “Giang Dạ… em không mang thai.”

 

“Ừ, anh biết rồi.” Cằm anh cọ nhẹ lên trán tôi, người anh thoang thoảng mùi t.h.u.ố.c sát trùng, ngửi thấy khiến tôi thấy yên lòng kỳ lạ.

 

7.

 

Kỳ kinh này đau dữ dội, mặt tôi trắng bệch, trán rịn đầy mồ hôi lạnh, bộ đồ ngủ trắng cũng bị vấy bẩn, đúng là đau đầu.

 

Giang Dạ pha sẵn nước đường đỏ, rồi lấy trong tủ ra một bộ đồ ngủ mới cho tôi, mặc lên người hơi rộng. Trong đầu tôi vang chuông cảnh báo, tôi cầm chiếc váy ngủ ren định tìm anh, định nghiến răng chất vấn: “Sao trong nhà anh có đồ ngủ nữ?”

 

Nhưng lời chưa đến miệng đã thành: “Ai cho anh giặt đồ lót của em!” Tôi xấu hổ muốn nổ tung, dù yêu với Giang Dạ yêu nhau ba năm, tôi chưa từng để anh giặt đồ cá nhân của mình.

 

Giang Dạ nhíu mày, giành lại đồ: “Sao lại đi chân trần xuống đây, trời lạnh dễ cảm, mau về giường nằm đi.”

 

“Giang Dạ, anh để đồ đó xuống, lát em tự giặt.”

 

“Ngại gì chứ, trên người em chỗ nào anh chưa thấy?”

 

Tôi cứng họng. Tôi còn định nói gì đó, anh chẳng thèm cho cơ hội, trực tiếp vác tôi lên, kéo chăn ra đặt tôi xuống thật nhẹ nhàng.

 

C.h.ế.t tiệt, bụng tôi đau quặn, tôi ôm bụng nhăn mặt, cảm giác như có ai đ.ấ.m liên tục. Bàn tay ấm áp của anh xoa nhẹ bụng tôi, lực vừa đủ, cơn đau lập tức dịu đi. Trong cơn mơ màng sắp ngủ, tôi nghe loáng thoáng anh nhận một cuộc gọi rồi đi ra ngoài.

 

Sáng hôm sau, tôi nghe tiếng động trong bếp đ.á.n.h thức, tôi xuống giường đi về phía bếp. Mẹ Giang đang bận rộn trong đó, thấy tôi thì mặt mày rạng rỡ, giơ củ cải trắng trong tay cười hề hề: “Tiểu Tiêu à, mau lại đây xem mẹ nấu món ngon gì cho con này.”

 

“Mau lại xem, mấy hôm trước mẹ với bố Giang Dạ lên núi chơi, không ngờ đào được củ nhân sâm to thế này.”

 

Khóe miệng tôi giật nhẹ, hóa ra đây là nhân sâm sao! Bà bưng một bát canh gà đưa cho tôi: “Con nếm thử xem có nhạt không.” Tôi đúng kiểu người thô, không chịu nổi đồ bổ tinh tế, mới húp một ngụm, m.á.u mũi đã chảy ào ào.

 

Đúng lúc Giang Dạ đẩy cửa bước vào, thấy cảnh đó. Tôi luống cuống bịt mũi lại. Anh sải bước đến, nhúng khăn vào nước lạnh rồi đắp lên sống mũi tôi. Anh nhíu mày: “Chuyện gì vậy?”

 

Mẹ Giang giải thích: “Nhân sâm mẹ với bố con mới đào trên núi về, mang sang cho Tiểu Tiêu bồi bổ.”

 

Giang Dạ khẽ thở dài: “Mẹ, không cần bồi bổ nữa đâu, Tiểu Tiêu không mang thai.”

 

Sắc mặt mẹ Giang lập tức cứng đờ, nỗi thất vọng hiện rõ, không khí gượng gạo đến mức ngột ngạt. Tôi né tránh ánh mắt bà, không dám nhìn thẳng vào mắt bà. Tôi chỉ muốn tìm ngay một cái khe đất nào đó để chui xuống cho xong.

 

Giang Dạ lại tiếp tục nói: “Tiểu Tiêu còn nhỏ, bây giờ kết hôn thật sự quá sớm, để sau hãy tính.”

 

Sắc mặt mẹ Giang lập tức trở nên cực kỳ khó coi. Tôi cũng ngơ ngác, chuyện hoãn cưới này Giang Dạ chưa từng nói với tôi, anh quyết định từ lúc nào, tôi không hề biết.

 

8.

 

Trong lòng tôi thấy khó chịu, quyết định này anh đưa ra mà không hề hỏi ý tôi.

 

Sau đó anh giải thích với tôi: “Anh bận quá nên quên mất, quên nói với em. Chẳng phải trước đây em cũng từng nói không muốn cưới sớm sao.”

 

Tối đó đồng nghiệp rủ tụ tập, tôi mượn rượu giải sầu, gần đây xảy ra quá nhiều chuyện khó đỡ, hết chuyện này đến chuyện khác. Thật ra ban đầu tôi chẳng có cảm giác gì đặc biệt với chuyện con cái, nhưng lúc biết mình không hề mang thai, trong lòng tôi cứ trống rỗng khó tả.

 

Uống nhiều quá tôi đi vệ sinh, lúc quay về thì lơ mơ vào nhầm phòng, bên trong có cả đống trai đẹp, kiểu nào cũng có. Tôi đang chơi vui vẻ với mấy anh đó thì cửa phòng đột nhiên bị xông vào.

 

Một nhóm cảnh sát ập vào, tôi chưa từng gặp cảnh tượng lớn như vậy, rượu tỉnh ngay hơn phân nửa.

 

Lần đầu tiên trong đời tôi bị bắt vì nghi ngờ dính đến chuyện nhạy cảm, tôi bám lấy ống quần chú cảnh sát, vừa nói vừa sụt sùi: “Tôi say quá, tôi vào nhầm phòng thôi.”

 

Anh cảnh sát trẻ, đẹp trai, mặt nghiêm như băng: “Ai bị bắt cũng nói thế.”

 

“Tôi thật sự oan mà!”

 

“Có gì về đồn rồi giải thích.”

 

Tôi uất ức nhìn người đàn ông trước mặt, càng nhìn càng thấy quen, ánh mắt với chân mày cứ như đã gặp ở đâu đó. Tôi buột miệng: “Mông anh sửa xong chưa?”

 

Hiện trường lập tức im phăng phắc, tất cả các ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi. Đến khi tôi kịp nhận ra mình vừa nói cái gì, gương mặt vốn tỉnh bơ của người đối diện đã đỏ bừng. Tôi lắp bắp giải thích: “Không, không phải, ý tôi… là m.ô.n.g xe cơ!”

 

9.

 

Trong đồn cảnh sát.

 

Thẩm Uyên điều tra rõ ràng tôi chỉ là bị oan, giờ cần người đến bảo lãnh tôi về. Tôi cúi đầu nhìn điện thoại, Giang Dạ chưa gọi cho tôi một cuộc nào, nghĩ tới nghĩ lui tôi vẫn gọi cho anh.

 

Điện thoại vừa thông, đầu dây bên kia là giọng nữ ngọt ngào. Tim tôi khựng lại, cảnh giác hỏi: “Cô là ai? Giang Dạ đâu?”

 

“Bác sĩ Giang đang ở phía dưới ạ.”

 

Đầu óc tôi trống rỗng, run rẩy hỏi: “Cái gì? Hai người đang làm gì…”

 

Tút tút. Bên kia cúp máy. Tôi gọi lại thì máy tắt máy.

 

Chưa hết, tình huống còn ngượng hơn là Thẩm Uyên đang bưng bát mì đứng ngay trước mặt tôi, ánh mắt nhàn nhạt nhìn tôi, đầy vẻ thương hại.

 

Tôi gượng gạo kéo khóe miệng: “Anh nhìn thấy rồi hả?”

 

Anh nhướng mày: “Bạn trai cô chắc đang bận lắm nhỉ.”

 

Tôi cứng họng. Tôi không muốn đào sâu câu đó có nghĩa gì, nhưng trong đầu không nhịn được mà nghĩ tới cảnh Giang Dạ lúc này có thể đang ở bên một người phụ nữ khác. Chẳng lẽ anh đòi cưới tôi là vì áy náy khi chia tay, anh đã thích người khác, nhưng vì tôi từng “có thai” nên anh buộc mình phải ở lại với tôi?

 

Nghĩ tới đó, n.g.ự.c tôi đau thắt.

 

Giọng nói lạnh và rõ ràng vang lên phía sau, cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi: “Muộn thế này mà không ai đến đón cô, tôi cũng chuẩn bị tan ca, để tôi đưa cô về.”

 

Để cảm ơn anh, tôi lập tức mời anh đi ăn. Anh cong môi cười, gật đầu: “Được, đi luôn bây giờ.”

 

Tôi: “Hả!”

 

Thẩm Uyên đưa tôi đến một quán Tứ Xuyên, món ăn vừa bưng lên đã đỏ rực dầu ớt, thịt luộc phủ một lớp ớt dày cộp. Anh nhướng mày nhìn tôi: “Ăn cay được không?”

 

Dạ dày tôi co giật một cái, giờ rút lui thì muộn quá rồi. Tôi nói: “Tuần trước tôi mới quất liền năm gói snack cay cấp độ địa ngục.” Dĩ nhiên câu “xong đi ngoài chạy cả ngày” tôi không dám nói ra, sợ mất ngon.

 

Kết thúc bữa ăn, môi tôi đã đỏ rồi sưng, bụng bắt đầu như muốn “xả lũ” không báo trước. C.h.ế.t tiệt, tôi quên mất mình đang trong kỳ kinh, không được ăn cay.

 

Lúc chuẩn bị rời đi, tôi đỏ mặt nhìn Thẩm Uyên, ấp úng: “Cái đó… chắc tôi không tiện đứng dậy.”

 

Anh như chợt hiểu ra, lập tức hiểu ngay, cởi áo khoác đưa cho tôi, vừa đủ che phía sau.

 

“… Tôi có thể làm bẩn áo anh.”

 

Thẩm Uyên cười nhẹ: “Không sao.”

 

Anh lái xe đưa tôi về lại chung cư, vừa xuống xe đã thấy một bóng người quen thuộc cạnh bồn hoa. Tóc anh rối bời, quầng mắt thâm đen, vừa thấy Thẩm Uyên ở cạnh tôi là mặt anh sầm xuống ngay.

 

Giọng lạnh ngắt: “Sao giờ này mới về?”

 

Tôi hoàn toàn phớt lờ Giang Dạ, cúi đầu nói với Thẩm Uyên: “Phiền anh quá, áo khoác tôi sẽ trả anh sau.” Anh khẽ “Ừm” một tiếng, rồi lái xe đi thẳng.

 

Vào đến nhà, sắc mặt Giang Dạ vẫn đen đến mức không thể đen hơn. Lên nhà, tôi cứng nhắc kể lại chuyện tối nay.

 

Anh nhíu mày: “Chuyện lớn vậy sao em không gọi cho anh?”

 

Nhắc đến là tôi tức tủi: “Em gọi rồi, người nghe là một cô gái. Cô ta nói anh đang ở phía dưới cô ta, Giang Dạ, anh giải thích xem câu đó nghĩa là gì.”

 

Giang Dạ ngơ ra, rồi dở khóc dở cười giải thích: “Bóng đèn phòng trực hỏng, lúc đó anh đang đứng dưới thang sửa, không tiện cầm máy nên nhờ đồng nghiệp cầm giúp, chẳng có chuyện gì cả.”

 

Tôi hỏi: “Là thực tập sinh anh đang hướng dẫn à?”

 

Anh gật đầu: “Anh và cô ấy không có gì, cô ấy có bạn trai rồi.” Nói xong anh còn mở điện thoại cho tôi xem ảnh thực tập sinh chụp cùng bạn trai, hóa ra cũng là bác sĩ trong bệnh viện.

 

Tôi lại hỏi: “Vậy em gọi tiếp sao anh không nghe?”

 

“Hết pin, sạc xong anh gọi cho em hơn chục cuộc mà em không nghe, em không cần giải thích với anh sao?” Giang Dạ nhướng mày nhìn tôi.

 

Tôi cứng họng: “Ờ… em chặn anh rồi.” Lúc đó giận quá nên tôi kéo anh vào danh sách đen luôn. Thật sự đau đầu. Dạo này tôi xui xẻo liên tục vậy chứ.

 

Tôi suy nghĩ rất lâu, rồi ngẩng lên nhìn anh nghiêm túc: “Giang Dạ, chúng ta tạm xa nhau một thời gian đi. Chúng ta quay lại vì chuyện mang thai, giờ kiểm tra ra không có con, em thấy không cần tiếp tục nữa.”

 

Anh nắm tay tôi, mày nhíu c.h.ặ.t: “Không phải anh đã giải thích rõ rồi sao?”

 

Tôi giật tay ra: “Giang Dạ, thật đấy, để em bình tĩnh lại một thời gian đi. Gần đây xảy ra quá nhiều chuyện, đầu óc em rối lắm.”

 

Anh im lặng. Anh xách hành lý giúp tôi, lái xe đưa tôi về, lúc đóng cửa xe anh như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không nói.

 

10.

 

Ba tháng sau.

 

Câu “tình trường thất bại, sự nghiệp thăng hoa” chắc là dành cho tôi. Khi đó tôi dốc toàn bộ tâm sức vào công việc, còn tự đặt mục tiêu phải tạo dựng được chỗ đứng trong công ty, khiến sếp phải nhìn bằng con mắt khác.

 

Kết quả thì hiện thực tát tôi tỉnh mộng. Tóc sắp rụng hết vì thức khuya, dự án chẳng có chút tiến triển nào, ngày nào cũng bị cấp trên phê bình, mắng đến mức cảm giác như mình chỉ là học sinh tiểu học. Quả nhiên, tiểu thuyết đều là lừa người.

 

Bạn thân tôi tự làm tự chịu, bỏ Giang Dạ đi như thế là không cần, rồi cố lao đầu vào cuộc chiến công sở, ghế tàu điện lạnh lẽo làm sao so được với ghế da êm ái của Rolls-Royce. Công việc tuy bận rộn nhưng cũng khiến tôi thấy được giá trị, tôi không còn như trước, cả ngày chỉ xoay quanh Giang Dạ nữa.

 

Tan làm, tôi đạp xe đạp công cộng về nhà. Dưới ánh đèn đường vàng nhạt, tôi nhìn thấy một bóng người quen thuộc, bên cạnh Giang Dạ là một cô gái, cô ta ngẩng đầu nói gì đó với anh, ríu rít không ngừng. Anh rút tiền mua một củ khoai nướng, đưa tận tay cô gái. Khung cảnh ấy ấm áp đến nhói lòng.

 

Tôi bất giác thất thần, nhớ lại thời đại học. Hôm đó trời rất lạnh, tôi mặc đồ ngủ nằm lì trong ký túc xá, không muốn xuống giường, đang gọi điện với Giang Dạ thì lim dim sắp ngủ. Bạn cùng phòng mua một củ khoai nướng, cả phòng tràn ngập mùi thơm ngọt dịu. Tôi lẩm bẩm: “Khoai nướng thơm quá…”

 

Anh nói ở đầu dây bên kia: “Khoai nướng có gì ngon đâu.” Tôi lười đáp lại. Mười lăm phút sau, anh nhắn tin bảo tôi xuống nhà. Mùa đông phương Bắc lạnh cắt da, gương mặt trắng của anh bị gió lạnh thổi đến tái đi. Anh nhíu mày: “Sao chỉ đi dép xuống, không mang thêm đôi tất chứ.”

 

Anh lấy từ trong áo ra hạt dẻ rang đường và khoai nướng còn bốc khói nghi ngút. Anh nhét hết vào tay tôi, không kịp để tôi nói cảm ơn đã giục tôi mau lên phòng: “Đừng để cảm lạnh.” Khi tôi ngẩng lên, bóng anh đã khuất từ lâu.

 

Tối hôm đó tôi nghĩ mình sẽ trằn trọc, nhưng vừa đặt lưng xuống chưa đầy năm phút đã ngủ say. Tôi mơ thấy Giang Dạ cưới người khác, anh đối xử với vợ mình dịu dàng và chu đáo vô cùng. Tim tôi đau nhói, không biết đó là mơ hay là sự thật sắp xảy ra. Khi tỉnh dậy, gối tôi ướt đẫm nước mắt. Có lẽ tôi và Giang Dạ thật sự kết thúc rồi.

 

Hôm sau đi làm, trong văn phòng ồn ào bất thường. Tiểu Trương bàn bên kéo tôi lại: “Tiểu Tiêu, cậu biết chưa? Tống Thần nhảy lầu rồi.”

 

Mặt tôi lập tức trắng bệch, Tống Thần là trưởng dự án của tôi, làm việc cực kỳ nghiêm túc, nổi tiếng là người cuồng công việc. Tôi khàn giọng hỏi: “Sao lại thế?”

 

Tiểu Trương đưa điện thoại cho tôi xem: “Lên tin rồi, tối qua tăng ca trong công ty bị đột t.ử, mới hơn ba mươi tuổi, nhà còn cha mẹ già, vợ con nhỏ mới ba tuổi rưỡi…”

 

Tôi nhất thời không thể tiếp nhận nổi sự thật này, cả ngày làm việc mà hồn vía lơ lửng. Buổi trưa, công ty náo loạn, một người phụ nữ dẫn cả gia đình đến gây chuyện, là vợ của Tống Thần. Tôi chưa từng thấy cảnh tượng như vậy. Khi họ rút d.a.o vung loạn trước mặt tôi, đầu óc tôi trống rỗng, mặt trắng bệch, chân như bị đóng đinh xuống đất, không thể nhúc nhích.

 

Một cảnh sát lao tới đẩy tôi sang một bên, chắn trước mặt tôi. Cảnh sát đến kịp thời, tình hình nhanh chóng được khống chế. Không ngờ người chắn trước mặt tôi lại là Thẩm Uyên, may mắn là con d.a.o không trúng chỗ hiểm, chỉ bị trầy xước nhẹ, rỉ chút m.á.u.

 

Tôi định cúi xuống băng bó cho anh thì một bàn tay thon dài giật lấy băng gạc khỏi tay tôi. Ngẩng lên, tôi thấy gương mặt quen thuộc ấy, tim bỗng run lên. Tôi c.ắ.n môi, cố nén nước mắt: “Anh sao lại tới đây?”

 

Anh mím môi: “Thấy tin tức đẩy về là công ty em xảy ra chuyện, anh lo nên chạy đến.” Đôi mắt đen thẳm của anh nhìn từ trên xuống dưới: “Em không bị thương chứ?”

 

Tôi lắc đầu: “Cảnh sát đến sớm, người nhà họ cũng bị đưa đi rồi, em không sao.”

 

Giang Dạ lúc này mới quay sang Thẩm Uyên, khẽ gật đầu: “Cảm ơn anh.”

 

Thẩm Uyên cười nhẹ: “Không có gì, chăm sóc bạn gái anh cho tốt, vừa nãy cô ấy cầm điện thoại rất lâu, chắc đang đợi điện thoại của anh.”

 

Vừa dứt lời, mặt tôi đỏ bừng. Anh nói không sai, lúc nãy tôi hoảng loạn đến mức chỉ muốn gọi cho Giang Dạ, nhưng nghĩ tới chuyện anh có thể đang ở bên người khác… Lý trí kéo tôi trở lại thực tại.

 

“Anh gọi nhiều thế sao em không nghe máy?”

 

Tôi lấy điện thoại ra mới phát hiện Giang Dạ đã gọi cho tôi mấy chục cuộc. Tôi sững người, lòng rối bời.

 

Anh xoa đầu tôi: “Lúc em không nghe máy, anh lo lắm, sợ em xảy ra chuyện. Giờ anh mới hiểu, trước đây vì bận công việc mà lỡ điện thoại của em, em đã lo lắng thế nào. Tiểu Tiêu, em có thể cho anh cơ hội bù đắp không?”

 

Tôi khựng lại, ngập ngừng hỏi: “Anh… không có người mới sao?”

 

Anh nắm tay tôi, dở khóc dở cười: “Bạn gái của anh từ đầu đến cuối chỉ có mình em, làm gì có ai khác.”

 

Mắt tôi ươn ướt, rồi ôm c.h.ặ.t lấy anh: “Ừm.”

 

11.

 

Hôn lễ cuối cùng vẫn quyết định tổ chức vào cuối năm. Tối trước ngày cưới, đầu óc tôi vẫn còn mơ hồ. Giang Dạ cúi xuống xoa mặt tôi: “Đang nghĩ gì mà ngẩn ngơ thế?”

 

Tôi khẽ nói: “Ngày mai cưới rồi, cảm giác cứ như không thật.”

 

Anh thở dài: “Đừng nghĩ lung tung nữa, mai còn phải động phòng đấy.”

 

Tôi cạn lời. Nằm xuống, cố gắng thả lỏng đầu óc. Bên cạnh vang lên tiếng thở đều đặn, chắc anh đã ngủ rồi. Giang Dạ dường như chẳng có chút lo lắng về hôn nhân, vẫn tăng ca như bình thường, như thể không có chuyện gì đặc biệt xảy ra.

 

Nghĩ ngợi một lúc, tôi cũng dần chìm vào giấc ngủ. Mơ màng nghe thấy anh khẽ gọi: “Vợ.”

 

“Ừm.”

 

“Vợ, em lạnh không?”

 

“Ừm.”

 

Anh áp sát lại gần, vòng tay ôm tôi, hơi ấm từ anh lan sang khiến tôi nóng bừng. Tôi bực bội lẩm bẩm: “Ngủ đi, mai còn cưới.” Nói xong tôi lại ngủ tiếp.

 

Nhưng lời chưa dứt được ba phút, ai đó lại lấn tới, bàn tay mát lạnh khẽ mở cúc áo tôi, ôm lấy tôi đầy dịu dàng.

 

Ngày cưới, Giang Dạ – người luôn điềm tĩnh – đã rơi nước mắt. Anh ôm tôi thật c.h.ặ.t: “Quãng đời còn lại, anh yêu em thật lòng.”

 

HẾT.


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!