Tôi vươn tay, giật mạnh cà vạt của anh ấy kéo về phía tôi, hung hăng chất vấn.

“Bùi Chiêu, anh đừng có nghĩ đến chuyện bội tình bạc nghĩa nữa? Ngày xưa tôi đã theo đuổi anh ròng rã ba năm đấy!”

Bùi Chiêu nghiến răng chịu đựng, hồi lâu cuối cùng uất ức thốt ra một câu:

“Mạnh Uyển, người phụ bạc…luôn là em đấy.”

Tối hôm đó, anh ấy lặng lẽ dọn lại giường phòng ngủ khách cho tôi, không nói thêm nửa lời nào nữa.

Còn tôi, vắt óc suy nghĩ cũng không thể hiểu nổi.

Tại sao Mạnh Uyển năm năm sau lại phụ bạc Bùi Chiêu?

“Cậu nói anh ta phụ bạc cậu ư? Nếu nói phụ bạc, người bỏ rơi anh ta là cậu thì đúng hơn.”

Cô bạn thân Mộng Mộng an ủi tôi.

“Thật ra cũng không trách anh ấy đòi ly hôn đâu, dù gì chuyện ly hôn là do cậu tự đề nghị trước, chỉ là bác sĩ Bùi cứ nhất quyết không đồng ý thôi.”

“Tôi, đề nghị ly hôn?”

“Tôi điên rồi à? Ngày xưa tôi đã sống chếc theo đuổi anh ấy ba năm, khó khăn lắm mới cưới được, có con rồi lại đề nghị ly hôn?”

Mộng Mộng ngạc nhiên: “Cậu quên rồi sao? Sau khi sinh Khai Khai, cậu đột nhiên phải lòng cậu ấm nhà họ Cố, quấn quýt theo hắn ta không biết xấu hổ.”

“Thậm chí còn làm loạn lên đòi ly hôn với Bùi Chiêu, tôi nhớ lúc đó Khai Khai mới ba tháng tuổi, Bùi Chiêu ôm con cầu xin cậu về nhà, mà cậu còn chẳng thèm nhìn anh ấy một cái.”

“Cậu quên rồi? Cậu thật sự quên rồi sao?”

Cô ấy đưa tay sờ trán tôi, lẩm bẩm: “Cũng đâu có sốt.”

Tôi gạt tay cô ấy ra, ánh mắt chân thật: “Tôi quên hết rồi, Mộng Mộng. Năm năm qua tôi mất trí nhớ — chuyện cưới anh ấy, sinh con, hay cả việc vì sao lại theo Cố Yến, tôi đều không nhớ.”

“Thế thì tiêu rồi… năm năm qua cậu khiến anh ấy tổn thương nặng lắm.”

4

Tôi hồi hộp về nhà, không có ai ở nhà.

Nhắn tin hỏi Bùi Chiêu, anh ấy trả lời ngay lập tức.

“Khai Khai đang ở phòng làm việc tại bệnh viện, em không cần lo lắng.”

Ba năm nay Bùi Chiêu đi làm ở bệnh viện đều mang Khai Khai theo bên mình.

“Sắp tan làm rồi, tôi qua đón hai người nhé?”

“Được.”

Đến bệnh viện, một người mặc áo blouse trắng đang cười tươi chơi đùa cùng Khai Khai. Thấy tôi đến.

Thằng bé ngoan ngoãn đưa tay ra: “Mẹ ơi, bế.”

Bùi Chiêu dọn dẹp đồ đạc xong đi tới, tôi dựng tai lên nghe thấy có người hỏi anh ấy.

“Bác sĩ Bùi, anh có vợ rồi sao? Thấy anh ngày nào cũng mang con đi làm, tôi còn tưởng anh là bố đơn thân chứ.”

Bùi Chiêu liếc nhìn tôi một cái, giải thích: “Vợ tôi cô ấy bình thường khá là… bận rộn.”

Tôi ngượng ngùng cúi đầu, Khai Khai nằm trên vai tôi thì thầm: “Mẹ thơm lắm, Khai Khai thích mẹ.”

Tôi cảm thấy hơi áy náy.

Buổi tối, trong lúc Bùi Chiêu bận rộn sắp xếp hồ sơ bệnh án, tôi tự ý tắm cho Khai Khai, dỗ thằng bé ngủ.

Vừa thử xong nước, chuẩn bị đặt con xuống nước, cửa phòng tắm bị người ta mở mạnh từ bên ngoài.

Bùi Chiêu quấn Khai Khai bằng khăn tắm rồi bế thốc thằng bé về giường.

“Mạnh Uyển, tôi không cần biết người kia lại muốn em làm gì, nhưng Khai Khai là giới hạn của tôi! Tôi sẽ không để em làm tổn thương thằng bé lần nữa!”

Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh ấy giận dữ đến vậy, tôi lúng túng giải thích.

“Khai Khai buồn ngủ rồi, thấy anh đang bận nên tôi muốn tắm cho thằng bé ngủ sớm, tôi thật sự không có ý gì khác…”

Sắc mặt anh ấy dịu đi một chút, Khai Khai trong phòng òa khóc, anh ấy lao vào phòng và tiện tay đóng sập cửa lại.

Chỉ vì chuyện này, sáng hôm sau anh ấy lại đưa con đến phòng làm việc ở bệnh viện.

Tôi tức giận kể lể với Mộng Mộng.

“Nhưng hôm qua anh ấy rõ ràng đã đồng ý cho Khai Khai ở nhà chơi với tôi! Tôi đáng sợ đến mức đó sao?”

Cô ấy ngắt lời tôi, nghiêm nghị nói: “Cậu đâu chỉ đáng sợ không đâu, nói trắng ra là tội ác tày trời!”

Tôi: ?

“Làm ơn, Khai Khai là con ruột của tôi, tôi còn có thể hại nó sao? Tôi bị điên mới làm vậy!”

Sự thật chứng minh, tôi có lẽ thực sự bị điên.

5

Nếu không thì tại sao lại có cái thứ gọi là Hệ thống cứ kêu loạn trong đầu tôi.

【Xin lỗi Ký chủ, thời gian qua lỗi chương trình khiến tôi biến mất vài ngày.】

Tôi nghe thấy nó hét lên một cách đầy nghi ngờ.

【Độ thiện cảm của Đối tượng Công lược chỉ còn 30%?! Trong những ngày tôi vắng mặt, rốt cuộc cô đã làm gì?!】

【Không được, không được, thế này không ổn! Ký chủ, cô phải tìm cách kết hôn với Đối tượng Công lược ngay lập tức, nếu không độ thiện cảm giảm xuống 0, cô sẽ bị xóa sổ!】

Nó lải nhải một tràng dài, tôi chỉ nghe hiểu được một câu:

“Tại sao tôi phải kết hôn với cái Đối tượng Công lược gì đó? Tôi rất yêu chồng tôi, cũng không có ý định ly hôn, tội trùng hôn là phạm pháp đấy.”

“Với lại, rốt cuộc cậu là cái gì? Tôi là Mạnh Uyển, không phải Ký chủ gì của cậu.”

【Ký chủ, tôi là Hệ thống mà! Chúng ta đã phối hợp với nhau ba năm, sắp sửa công lược nam chính thành công rồi!】

Tôi nhíu mày, không nghĩ đó là chuyện tốt đẹp gì.

“Tôi không hiểu cậu đang nói gì, tôi không phải Ký chủ của cậu, cậu cũng đừng giao cho tôi những nhiệm vụ vô lý vậy nữa.”

Hệ thống cuống lên, sau khi xác nhận tôi thực sự không nhớ gì, nó bắt đầu trích xuất những đoạn ký ức của tôi trong năm năm qua.

Đúng như lời Mộng Mộng, hai năm đầu sau khi kết hôn, tôi và Bùi Chiêu quan hệ rất tốt, nhanh chóng kết hôn và sinh con.

Cho đến khi Khai Khai ra đời, tôi đột nhiên bị mê hoặc bởi cậu ấm nhà họ Cố—Cố Yến.

Thậm chí không ngần ngại làm tổn thương Khai Khai vì hắn.

Khi Khai Khai được tám tháng, Bùi Chiêu có một ca phẫu thuật khẩn cấp, giao con cho tôi.

Nhưng tôi lại vì một cuộc điện thoại của Cố Yến mà bỏ rơi thằng bé giữa đường phố người qua lại tấp nập.

May mắn thay, Bùi Chiêu đã để lại số điện thoại trong xe đẩy em bé.

Kể từ đó, Bùi Chiêu không bao giờ để tôi ở riêng với Khai Khai nữa, dù bận đến mấy cũng mang con theo bên mình.

Đoạn phim cuối cùng dừng lại ở cảnh tôi tắm cho Khai Khai, thằng bé dường như rất lạnh, run rẩy toàn thân, thút thít gọi mẹ một cách đáng thương.

Là vì tôi, Khai Khai mới bị sốt.

Cho nên khi bác sĩ dặn không được để Khai Khai chạm nước lạnh, Bùi Chiêu mới liên tục nhấn mạnh với tôi.

Cho nên đêm qua, Bùi Chiêu đã hiểu lầm tôi lại muốn tái diễn trò cũ.

Năm năm qua, tôi rốt cuộc đã làm những gì vậy?


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!