Keo siêu dính — đặt hàng.
Camera siêu nhỏ — đặt hàng.
Yêu cầu giao gấp — tất cả đều phải nhận ngay trong tuần.
Vài ngày sau, hàng đến.
Nhân lúc ký túc không có ai, tôi lắp camera vào góc khuất trên kệ sách.
Sau đó, tôi đổ dung dịch vệ sinh còn lại sang một chai rỗng đã chuẩn bị trước.
Rồi rót keo siêu dính vào chai.
Loại keo này không màu, không mùi, độ loãng lớn, nhìn qua chẳng khác gì dung dịch vệ sinh.
Nhưng độ dính thì cực kỳ mạnh.
Người bán nói thép còn dính chặt, không bong được.
Cuối cùng, tôi lấy nhãn có chữ [Keo] dán lên thân chai.
Làm xong hết mọi thứ, tôi đẩy chai vào góc trong cùng của bàn như bình thường.
04
Đêm hôm đó.
Một tiếng hét xé họng vang lên chấn động cả tầng.
Tôi bị dọa cho tỉnh giấc, chạm phải ánh mắt đầy hoảng loạn của hai bạn cùng phòng.
Ba chúng tôi tròn mắt nhìn nhau.
Rồi đồng loạt nhận ra giường của Vương Tĩnh Nghi… trống trơn.
Tim tôi thịch một cái.
Một ý nghĩ lóe lên:
Không phải chứ? Đừng nói là thật…
Tôi vội tụt xuống giường.
Nhìn bàn học — chai dung dịch quả nhiên biến mất.
Cùng lúc đó.
Trong nhà vệ sinh vang lên những tiếng gào khóc chói tai.
Tiếng sau cao hơn tiếng trước, nghe mà rợn cả sống lưng.
“Là Tĩnh Nghi!”
Trần Huệ Huệ phản ứng đầu tiên, lao tới đập cửa nhà vệ sinh rầm rầm.
“Tĩnh Nghi! Cậu sao vậy? Mở cửa đi!”
Đáp lại cô ấy chỉ là tiếng la thảm thiết và những âm thanh giãy giụa nặng nề.
Tay nắm cửa bị vặn liên tục, kêu cạch cạch, nhưng cửa không nhúc nhích.
Vương Tĩnh Nghi đã khóa trái ở bên trong.
Tiếng động nhanh chóng khiến quản lý ký túc chạy đến.
Phía sau còn kéo theo cả đám sinh viên bị đánh thức, ùa tới hóng chuyện.
“Tránh ra! Tất cả tránh ra! Nửa đêm nửa hôm làm cái gì vậy!”
Bà quản thúc đẩy mạnh một cái — cửa bật mở.
Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, tất cả mọi người đều không khỏi hít vào một hơi lạnh buốt.
Không khí trong phòng chết lặng.
05
Vương Tĩnh Nghi ngã khuỵu dưới đất.
Khuôn mặt trắng bệch, toàn thân co giật dữ dội.
Hai tay cô ta treo lơ lửng giữa không trung, muốn chạm vào cũng không dám chạm.
Và ở vị trí mấu chốt ấy — keo siêu dính đã hoàn toàn đông cứng.
…keo đã dính chặt phần da thịt lại với nhau.
Nhăn nhúm, méo mó, rìa ngoài còn loang lổ vài vệt máu.
Giống như một trái sung chín bị nứt toác.
Rõ ràng là Vương Tĩnh Nghi đã thử mạnh tay kéo ra, nhưng càng gỡ chỉ càng rách nặng hơn.
Cái chai dán nhãn [Keo] nằm lăn lóc bên cạnh, lặng lẽ tố cáo tất cả những gì vừa xảy ra.
“Trời ơi má ơi!”
Quản lý ký túc sống hơn nửa đời người cũng chưa từng gặp cảnh tượng này.
Bà hoảng hốt đến mức giọng cũng vỡ ra thành hai quãng.
“Con gái à, con hết não rồi hả?
Cái thứ đó mà cũng đổ keo vào được sao?
Con tưởng đang dán dép à?”
Sinh viên xung quanh lúc này mới hoàn hồn.
Tiếng bàn tán rộ lên như nồi áp suất bung nắp:
“Trời ơi… đây là cái ‘giới’ truyền thuyết đó hả?”
“Có khi đang thực hiện nhiệm vụ gì đó. Gan cũng to thật!”
“Tôi xong rồi, từ giờ không dám nhìn keo dán nữa… tâm lý tổn thương quá…”
“…”
Những ánh mắt kinh hoàng như kim nhọn đâm thẳng vào người Vương Tĩnh Nghi.
Cô ta trừng mắt nhìn tôi, nhưng cơn đau dữ dội khiến một câu chửi trọn vẹn cũng không thốt nổi.
Trong sự tra tấn kép giữa thể xác và sự mất mặt ê chề, Vương Tĩnh Nghi cuối cùng cũng không trụ nổi nữa.
Mắt trợn trắng, ngất lịm.
“Trời ơi, chết người rồi!!”
Bà quản lý ký túc sợ đến tái mét, tay chân luống cuống.
Vừa rút điện thoại, tay vừa run cầm cập ấn số:
“Alo? Ban hậu cần phải không?
Nhanh! Gọi xe cấp cứu!
Có sinh viên… tự… dính… dính keo vô người rồi!”
“Trời ơi tui nói không rõ đâu!
Mấy người tới liền đi!
Tôi trông ký túc hai mươi năm rồi, chưa từng thấy đứa con gái nào… hổ báo thế này luôn á!”
06
Tiếng còi xe cấp cứu từ xa dần lại gần, cuối cùng dừng ngay dưới ký túc xá.
Vương Tĩnh Nghi được nhân viên y tế khiêng ra trên cáng, phần thân dưới phủ kín bằng tấm khăn trắng, nhìn qua là biết… chuyện rất không đơn giản.
Bên dưới ký túc, sinh viên đã bu kín không còn lối đi.
Nhiều người kiễng chân giơ điện thoại quay chụp.
Tiếng xì xào, tiếng chụp ảnh vang lên liên tục.
Tin đồn trong trường vốn lan nhanh như gió.
“Nghe nói chưa? Nhét dị vật vào trong rồi lấy không ra được đó!”
“Sai rồi! Tin mới nhất là cô ta muốn biểu lộ lòng trung trinh với một đàn anh, tự thề giữ mình trong sạch, rồi… tự bịt nó lại!”
“Hả?! Hardcore vậy luôn á? Khóa vật lý luôn hả trời?!”
“Đổ nguyên chai keo siêu dính đấy, sau này còn tách nổi không?”
“Bạn tôi có đàn em học cùng ký túc, bảo trong phòng họ có người bị bệnh dơ… chắc là cô ta?”
“Tsk tsk, chơi bời thế thì không bệnh mới lạ.”
“…”
Sinh viên đại học đúng là giàu trí tưởng tượng lẫn sức sáng tạo.
Chỉ sau vài phút tranh luận sôi nổi, mọi người đã thống nhất một kết luận vô lý nhưng cực kỳ chắc nịch:
Vương Tĩnh Nghi mắc chứng nghiện nhét đồ vào người, vì muốn cai nghiện nên tự dán kín lại bằng keo siêu dính, kết quả xảy ra bi kịch.
07
Tôi và hai bạn cùng phòng theo xe cấp cứu vào bệnh viện.
Cửa phòng cấp cứu liên tục mở rồi đóng, tiếng gào khóc xé ruột của Vương Tĩnh Nghi lại vang lên — cô ta đã tỉnh.
Hai y tá bước ra, vừa tháo găng tay vừa nói chuyện nhỏ với nhau, trên mặt đầy vẻ không thể tin nổi:
“Trời đất, cả đời tôi chưa gặp ca nào như thế này, nguyên một chai keo siêu dính đổ hết vào trong!”
“Dính như hàn chết ấy, dụng cụ còn không luồn vào nổi!”
“Bị bỏng hóa học diện rộng, toàn bộ mô đã hoại tử, trắng bệch hết rồi…
Tôi đoán tám phần là không giữ lại được nữa.”
“Nghe nói là tự làm trong ký túc? Sinh viên bây giờ chơi bạo vậy sao?
Phải tuyệt vọng đến mức nào mới làm thế chứ?”
“Quá điên rồi, ca này chắc lên cả tạp chí y học mất.”
Đúng lúc đó, mẹ của Vương Tĩnh Nghi và cố vấn lớp chạy vội đến.
Bác sĩ chính bước lên, giọng nặng nề thông báo:
“Bệnh nhân bị bỏng hóa học do chất có tính ăn mòn mạnh.
Toàn bộ vùng ngoài âm hộ đã hoại tử, cần phải lập tức phẫu thuật cắt bỏ toàn bộ, nếu không, nhiễm trùng lan rộng gây nhiễm khuẩn huyết…sẽ nguy hiểm đến tính mạng.”
Nghe đến hai chữ ‘cắt bỏ’, mẹ Vương Tĩnh Nghi lập tức sụp đổ.
Bà túm lấy áo bác sĩ, gào lên như điên:
“Không được cắt! Tuyệt đối không được!
Con gái tôi vẫn còn trong trắng!
Cắt rồi sau này nó lấy ai? Ai chịu cưới nó?!”
Bác sĩ nhẫn nại giải thích:
“Chị hãy bình tĩnh!
Giờ không phải lúc nghĩ đến chuyện lấy chồng, mà là nghĩ xem có giữ được mạng hay không!
Cứ kéo dài, mạng cũng không còn!”
“Tôi không cần biết!
Các người phải nghĩ cách cứu!
Không được để con gái tôi tàn phế!
Không thì tôi kiện cả bệnh viện!”
Mẹ Vương Tĩnh Nghi gào khóc loạn lên, vài y tá phải nhào đến kéo ra.
Sau nhiều lần bác sĩ và cố vấn lớp khuyên giải, bà mới run rẩy ký tên vào giấy đồng ý phẫu thuật.
08
Đèn đỏ phòng phẫu thuật sáng lên rực rỡ.
Mẹ Vương Tĩnh Nghi ngồi sụp xuống ghế dài.
Cũng lúc ấy, bà mới chú ý đến mấy đứa chúng tôi đứng bên cạnh.
Cơn giận lập tức có nơi để xả.
Bà lao đến, trừng mắt hỏi:
“Nói! Đứa nào hại con gái tao?!”
Hai bạn cùng phòng sợ đến run cầm cập.
Họ liếc nhìn nhau, rồi đồng loạt chỉ vào tôi:
“D–Dì ơi… cái chai đó… là… của cô ấy…”