Vì không còn để tâm chuyện giữ lửa hôn nhân, sự nghiệp của tôi lại nở rộ.

 

Năm thứ năm trong hôn nhân, tôi thăng chức.

 

Từ MC khuya, tôi được chuyển sang khung giờ trưa, thu nhập tăng gấp đôi, gấp ba. Tôi trở thành top 5 của đài, nhận thêm nhiều hợp đồng lồng tiếng.

 

Gần một năm nay, tôi chú tâm sự nghiệp, còn Kỷ Diệc Xuyên – lên chức phó viện trưởng cũng bận tối tăm mặt mũi.

 

Chúng tôi gần như không về nhà. Có về cũng chỉ chào nhau một câu rồi ai về phòng nấy.

 

Đừng nói chuyện vợ chồng, ngay cả “nhiệm vụ sinh cháu” mà mẹ chồng giao cũng chẳng ai nhắc.

 

Hôn nhân này, trong mắt tôi, đã dần bước đến điểm kết thúc.

 

Tôi nghĩ, nếu tôi đề nghị ly hôn—

 

Có lẽ Kỷ Diệc Xuyên cũng không phản ứng gì nhiều.

 

Có thể sẽ lại qua loa một câu:

 

“Được.”

 

Nghĩ vậy, tôi mở miệng.

 

4

 

“Trước khi đi… chúng ta làm thủ tục ly hôn đi.”

 

Nói ra rồi, tim tôi vẫn nhói một chút.

 

Nhưng chỉ một chút.

 

Rồi nhẹ bẫng.

 

“Được.”

 

Đúng như tôi nghĩ.

 

Kỷ Diệc Xuyên trả lời không chút do dự.

 

Giống như đã chờ câu này rất lâu.

 

Không khí giữa chúng tôi chợt trở nên yên tĩnh hoàn toàn.

 

Một lát sau, anh nói:

 

“Thứ ba tuần sau nhé. Hôm đó anh nghỉ.”

 

“Được.”

 

Lại là im lặng.

 

Cuối cùng tôi chịu không nổi, chủ động cúp máy.

 

Ngồi xuống, tôi bắt đầu thở dốc, nước mắt sinh lý chảy ra.

 

Nói thật… tôi không đau.

 

Tôi chỉ không cam lòng.

 

Chúng tôi từng yêu cuồng nhiệt như thế.

 

Tôi vì anh nà từ bỏ sự nghiệp.

 

Anh vì tôi mà chống lại gia đình.

 

Chúng tôi đã trải qua bao thăng trầm, bao khoảnh khắc đẹp đẽ.

 

Ngay cả khi có người thứ ba xuất hiện, tôi vẫn nghĩ đó chỉ là thử thách của trời.

 

Tôi từng tin rằng tình yêu của chúng tôi sẽ kết thúc hoàn mỹ:

 

nuôi một con mèo, một con chó, sinh một trai một gái, con cháu đầy nhà, già rồi thì ngồi cạnh nhau xem mặt trời lặn.

 

Vậy mà mới năm năm…

 

Tất cả nhiệt tình đều đã cháy sạch.

Câu chuyện tình yêu hoàn mỹ cuối cùng bị thay bằng mấy chữ:

 

chán nản, buồn tẻ, mệt mỏi, thỏa hiệp.

 

Ngày trước, chúng tôi từng nói vì đối phương mà có thể chếc.

 

Còn bây giờ—

 

anh làm phẫu thuật đến ngất, truyền ba ngày nước biển, tôi không buồn nhìn anh một lần.

 

Tôi làm việc khuya đến nôn, bị fan cuồng bám theo, anh cũng chẳng hỏi một câu.

 

Rốt cuộc, thứ khiến chúng tôi ly hôn có phải là Tống Hy Du không?

 

Tôi không biết.

 

Tôi chỉ hiểu một điều—

 

Tình yêu và đời sống vợ chồng là hai kịch bản hoàn toàn khác nhau.

 

5

 

Hôm ấy hiếm khi tôi được làm ca sớm. Xử lý xong công việc, tôi liền hẹn cô đồng nghiệp thân trước đây ra quán bar nhỏ uống vài ly.

 

Cô bị điều sang bộ phận khác đã một thời gian, dạo này ít gặp, nên vừa nghe tôi nói chuyện ly hôn, biểu cảm của cô lập tức như bị sét đánh:

 

“Cái gì? Ly hôn á?”

 

“Vì sự nghiệp mà chồng cũng bỏ luôn hả?”

 

Tôi chỉ cười nhẹ, chậm rãi nhấp rượu, nhớ lại trước kia cô từng nói những câu ngược lại mà ý y hệt. Rồi bình thản đáp:

 

“Ngày trước vì yêu mà dẹp bỏ sự nghiệp, cứ tưởng sẽ hạnh phúc lắm. Thử rồi mới biết—cũng chỉ thế thôi.”

 

Lâm Nghi Tương vẫn chưa tiêu hóa nổi, nhưng cũng không ép hỏi. Cô chỉ im lặng uống cùng tôi, ly này nối ly khác.

 

Đến tận nửa đêm, cô đưa tôi về nhà. Cửa vừa mở ra, cô khựng lại.

 

“Kỷ Diệc Xuyên? Anh ngoại tình à?”

 

Tôi ngửa mặt từ men say, nhếch môi cười, thay anh giải thích:

 

“Không có… dạo này bệnh viện họ làm đề tài gì đó, nên bác sĩ Tống đến thường xuyên.”

 

Kỷ Diệc Xuyên chẳng hề lúng túng, cũng chẳng nói câu nào, cứ thế đi ngang qua tôi để chờ thang máy cùng Tống Hy Du.

 

Đồng nghiệp nghe tôi giải thích xong thì dìu tôi vào sofa, không bình luận nữa.

 

Trong tai cô từng nghe nhiều chuyện về Tống Hy Du—nhưng đều là chuyện mấy năm trước, thời cô ta còn giả vờ nhút nhát, đứng xa xa, ăn mặc kín đáo. Khi ấy tôi rất dễ tin lời Kỷ Diệc Xuyên.

 

Hai năm gần đây, khi thấy tôi không còn để ý nữa, Tống Hy Du bắt đầu ăn mặc lộ liễu hơn: váy da ngắn, giày cao gót nhỏ, trang điểm tinh xảo hơn hẳn, như thể đã đi học nghề trang điểm. Rõ ràng… tiến bộ rất nhiều.

 

Nên đồng nghiệp nghe lời giải thích của tôi, thật lòng tưởng rằng họ đang thảo luận đề tài, chứ không phải cố ý làm tôi khó chịu.

 

Tôi vừa nằm xuống ghế sofa thì đèn hành lang tắt, rồi tôi nghe được tiếng nói chuyện giữa họ.

 

“Anh Kỷ, dạo này em sang nhiều quá, liệu chị Tư Mộng có hiểu lầm không?”

 

“Nếu hiểu lầm thì… em không đến nữa. Mình bàn online cũng được.”

 

Câu nói ấy vừa dứt, đồng nghiệp siết chặt nắm tay, tức muốn nổ tung:

 

“Cậu chắc… họ đang bàn đề tài đấy hả?”

 

Tôi bật cười khẽ, chẳng giấu nổi gì nữa.

 

Cô ấy nhìn ánh mắt tôi, chửi luôn một câu:

 

“Đồ trà xanh.”

 

Rồi hằm hằm đứng dậy:

 

“Cậu nằm im. Tôi đi đánh họ cho.”

 

Cô ấy vẫn như trước—rất nghĩa khí. Dù chỉ là đồng nghiệp, lúc nào cũng sẵn sàng đứng về phía tôi.

 

Trước đây ở bệnh viện, có lần tôi muốn tát rách mặt Tống Hy Du, cô ấy nắm chặt tóc giúp tôi.

 

Nhưng bây giờ khác rồi:

 

Tôi không còn yêu Kỷ Diệc Xuyên nữa.

 

Tôi không muốn giữ cuộc hôn nhân này nữa.

 

Nếu giờ gây chuyện lớn phải đến công an, chẳng đẹp mặt chút nào; còn ảnh hưởng ly hôn nữa.

 

Nghĩ vậy, tôi lắc đầu:

 

“Thôi, đừng.”

 

“Hèn.”

 

“Mới mấy hôm không gặp mà thành kiểu này à?”

 

“Đến cả cho tiểu tam vào nhà được luôn?”

 

Tôi im lặng, uống nước ấm cô đưa giải rượu.

 

Rồi nghe tiếng Kỷ Diệc Xuyên ngoài hành lang nói tiếp:

 

“Yên tâm, cô ấy sẽ không hiểu lầm đâu. Mai tối gặp.”

 

Sau đó anh ta còn thêm:

 

“À… Thứ Ba tuần sau đừng đến nữa, anh xin nghỉ xử lý việc riêng.”

 

Tống Hy Du hỏi:

 

“Gì vậy ạ? Anh hiếm khi xin nghỉ mà… gặp rắc rối à?”

 

Anh bình thản đáp:

 

“Ly hôn.”

 

Nói xong câu đó, tôi nghe tiếng dép lê của anh quay vào phòng.

 

6

 

Đồng nghiệp tôi tính khí nóng nảy, tôi sợ cô ấy lại gây chuyện với Kỷ Diệc Xuyên.

 

Hai người họ vốn chẳng ưa gì nhau, nên tôi bảo cô ấy về trước.

 

Người vừa đi, căn phòng lập tức trở nên tĩnh lặng.

 

Tôi tỉnh táo hơn nhiều, đứng dậy chuẩn bị đi rửa mặt.

 

Nhưng ánh mắt vừa lướt qua, tôi bỗng nhìn thấy hộp quà được gói rất tinh xảo đặt trên bàn trà.

 

Kỷ Diệc Xuyên cũng phát hiện ánh nhìn của tôi, liền buột miệng giải thích:

 

“Quà Thất Tịch của bệnh viện.”

 

“Em thích thì…”

 

Anh chưa nói hết câu, chuông cửa đã vang lên.

 

Mở cửa ra, là Tống Hy Du – người mới rời đi không lâu. Cô ta trước tiên lễ phép cười với tôi, rồi thò đầu vào phòng, gọi:

 

“Xin lỗi anh Kỷ, em quên lấy sợi dây chuyền rồi.”

 

Kỷ Diệc Xuyên liếc nhìn tôi một cái, rồi cầm chiếc hộp tinh xảo bước tới.

 

Thấy tôi ngờ vực, Tống Hy Du lên tiếng giải thích:

 

“Em không đủ điều kiện để nhận, anh Kỷ thấy em thích nên bảo tặng cho em.”

 

Vừa nói, cô ta vừa giả vờ hoảng hốt, nét mặt lố lăng, các đường nét méo mó:

 

“Trời ơi, em có quá đáng quá không?”

 

“Thôi, viện trưởng nói là tặng cho chị dâu anh, em không dám lấy đâu.”

 

Tống Hy Du cố ý nhấn mạnh hai chữ “chị dâu”, rõ ràng đang mỉa mai tôi. Tôi mặt không biểu cảm, trái lại sắc mặt cô ta lại bớt hớn hở đi nhiều.

 

“Không sao, không cần xin lỗi đâu, cô ấy sắp không còn là vợ tôi nữa rồi.”

 

“Hơn nữa cô ấy cũng chẳng thích trang sức, em thích thì cứ đeo.”

 

Kỷ Diệc Xuyên đẩy nhẹ tay, đưa lại hộp quà cho cô ta.

 

Nói xong, anh xoay người bước thẳng vào thư phòng, từ đầu đến cuối không nhìn tôi lấy một lần.

 

Ngay khoảnh khắc đó, sắc mặt Tống Hy Du lập tức thay đổi, lộ ra vẻ chua ngoa độc địa.

 

Lần đầu tiên cô ta thay đổi nhanh đến vậy, tôi chưa kịp phản ứng, cô ta đã mỉa thẳng vào mặt tôi:

 

“Chị Tư Mộng, nghe nói là chị chủ động đòi ly hôn với anh Kỷ à?”

 

“Người đàn ông tốt như thế mà chị cũng không cần? Hay là có thằng nào ngon hơn rồi?”

 

“Haiz, em làm sao so được với chị. Gặp được người như anh Kỷ, em đã nghĩ phải đợi mười năm tám năm hai người mới ly hôn chứ?”

 

“Không ngờ nhanh vậy. Chị không cần thì em lấy nhé.”

 

“À mà, sau khi hai người ly hôn thì em chính là người theo đuổi anh Kỷ đàng hoàng rồi đó. Nếu chị lại đánh em nữa, em sẽ báo công an đấy.”

 

Tôi cười như không cười: “Ừ, cô cứ lấy.”

 

“Biết cô đợi lâu rồi.”

 

“Những năm qua giả vờ chắc cũng mệt lắm, sau này không cần diễn nữa đâu, anh ấy là của cô rồi.”

 

“Đúng là khổ cho cô quá, vì Kỷ Diệc Xuyên mà đợi tận năm năm.”

 

“Tôi cũng tiện thể nhắc cô một câu, Kỷ Diệc Xuyên không thích mùi đậm. Cô đi rồi, mỗi lần anh ấy đều phải mở cửa thông gió thật lâu, cả nhà phải dọn sạch từ trên xuống dưới.”

 

Tống Hy Du hơi lúng túng, nhưng cũng không đến mức mất mặt.

 

“Đó là mùi hương tự nhiên của em, chị biết gì chứ?”

 

Tôi hừ nhẹ một tiếng, cười lạnh:

 

“Bảo sao, tôi còn tưởng cái mùi nồng đó là nước hoa đặc chế của hãng nào cơ.”

 

“Thì ra là bốc từ người cô ra à.”

 

Trước lời châm chọc của tôi, Tống Hy Du chẳng mảy may để ý.

 

Dù sao trong mắt cô ta lúc này, chỉ còn ánh sáng đắc ý khi vừa bắt được con mồi.

 

________________________________________

 

7

 

Kỷ Diệc Xuyên là người giữ lời.

 

Nên đã nói làm thủ tục ly hôn vào thứ Ba thì đúng thứ Ba sẽ làm.

 

Dù hôm trước, mấy người anh em thân thiết của anh gọi điện bảo tôi, nói rằng anh uống say rồi cứ lẩm bẩm gọi tên tôi.

 

Rõ ràng là anh vẫn còn do dự chuyện ly hôn. Cả đoạn video do bạn anh gửi – anh ôm thùng rượu khóc lóc kể lể – cũng cho thấy anh chẳng thật lòng muốn ly hôn.

 

Nhưng sáng thứ Ba, đúng mười giờ, anh vẫn xuất hiện trước cửa Cục Dân Chính.

 

“Em mang đủ giấy tờ chưa?”

 

Kỷ Diệc Xuyên không tháo kính râm, nhưng tôi vẫn nhìn thấy rõ đôi mắt sưng đỏ sau lớp kính ấy.

 

Tôi đáp: “Mang rồi, đi thôi, xếp hàng trước đã.”

 

Rồi tôi bước đi trước anh.

 

Anh và tôi cách nhau nửa cánh tay, tôi có thể cảm nhận rõ ánh mắt anh cứ dừng lại trên đỉnh đầu mình.

 

Thậm chí khi ngồi vào bàn làm thủ tục, nhân viên cũng không ngừng liếc nhìn anh, thở dài tiếc rẻ, như thể muốn khuyên tôi nghĩ lại, vì người đàn ông bên cạnh chắc chắn không tệ.

 

Tôi không đáp gì, chỉ liên tục giục làm thủ tục cho nhanh.

 

Khoảng nửa tiếng sau, mọi thủ tục hoàn tất, chỉ còn thời gian chờ ly hôn ba mươi ngày.

 

Khi rời khỏi Cục Dân Chính, Kỷ Diệc Xuyên lên tiếng:

 

“Nghe nói em sắp đi Phần Lan học nâng cao? Dẫn theo cả một lính mới nữa?”

 

Tôi nhíu mày: “Sao anh biết?”

 

Kỷ Diệc Xuyên khựng lại một chút, rồi nói tiếp:

 

“Hôm qua giám đốc đài các em đến bệnh viện khám bệnh, tiện miệng hỏi thôi.”

 

Thành phố này không lớn, huống hồ tôi còn có một người chồng là phó viện trưởng, nên đồng nghiệp bên tôi có chuyện gì thường cũng tới bệnh viện của anh, giám đốc đài tôi cũng vậy.

 

Bà ấy dạo này hay đau đầu, đặt lịch khám của anh.

 

Tôi chưa kịp dặn dò thì đã bị anh hỏi tới trước rồi.

 

Thôi thì biết cũng được.

 

Phần Lan rộng như vậy, anh chẳng thể bám theo.

 

Chỉ cần tôi thay toàn bộ số điện thoại và tài khoản mạng xã hội trước khi đi, anh cũng chẳng còn cách nào liên lạc, giữa chúng tôi coi như cắt đứt hoàn toàn.

 

“Tôi về thu dọn đồ trước đây.”

 

“Giấy ly hôn phải chờ ba mươi ngày, ở chỗ anh không tiện.”

Tôi không muốn trả lời thẳng, nên đổi đề tài.

 

“Sống chung từng ấy năm, có gì mà không tiện?”

 

Tôi không đáp, cầm chìa khóa xe định rời đi.

 

Nhưng Kỷ Diệc Xuyên vẫn bám theo sau tôi rất sát.

 

“Muốn nói chuyện không?”

 

Nghe vậy, tôi bật cười.

 

Ly hôn rồi mới muốn nói chuyện?

 

Tôi lắc đầu: “Không cần.”

 

“Vậy thì nói chuyện đi.” Kỷ Diệc Xuyên mặc kệ sự từ chối của tôi, nắm lấy cổ tay kéo tôi vào trong xe.

 

Khoảnh khắc ấy, tôi như thấy lại anh của những năm tuổi trẻ.

 

Bất mãn, bực bội, giận dữ – hiện rõ trên mặt.

 

Không giống bây giờ, cả tháng trời cũng chẳng thấy nét mặt anh biến đổi gì, như một cái xác sống.

 

8

 

“Tại sao ly hôn?”

 

Kỷ Diệc Xuyên thở gấp. Vừa hạ kính xe xuống, anh liền châm một điếu thuốc.

 

Tôi hơi cau mày, tỏ ý không thích mùi thuốc.

 

Anh lập tức dập điếu thuốc.

 

Hiếm thấy đấy – kiểu Kỷ Diệc Xuyên biết để tâm đến cảm xúc của tôi như vậy, chỉ còn thấy cách đây hai năm.

 

Hai năm gần đây, dù tôi có ho đến nứt phổi ở nhà, anh cũng chẳng bớt hút đi một điếu nào.

 

“Không còn yêu nữa, cũng mệt rồi.”

 

“Cộng thêm công việc có cơ hội mới, nên muốn tĩnh tâm một chút, sống cho bản thân.”

 

Nói dối cho xong, tôi tiện thể hỏi ngược lại, mang theo chút châm biếm:

 

“Anh không phải cũng đồng ý nhanh lắm à?”

 

Kỷ Diệc Xuyên cúi đầu, chẳng nói gì, như một hòn đá câm.

 

“Tôi chưa từng làm gì có lỗi với em.”

 

Mấy giây sau, anh đột nhiên thốt lên một câu như vậy.

 

Tôi ừ một tiếng: “Dù có thì cũng chẳng sao, không quan trọng nữa.”

 

“Sao lại không quan trọng?”

 

Kỷ Diệc Xuyên bỗng kích động, như thể muốn đứng bật dậy khỏi xe.

 

Tôi nói: “Ly hôn rồi, còn nói chuyện này làm gì?”

 

Có lẽ thái độ bình thản của tôi khiến anh giận dữ.

 

Nhưng giờ anh đã ngoài ba mươi, trong giới y học cũng có chút tiếng tăm, lại sĩ diện.

 

Nên cuối cùng, anh cũng chỉ dám giận mà không dám nói, cúi gằm đầu như con chó hoang mất chủ.

 

Tôi mở cửa xe: “Đợi có giấy ly hôn rồi tôi sẽ đi, trong thời gian này, tốt nhất đừng gặp nhau.”

 

“Về phía hai bên gia đình, ai giải thích người nấy. Tôi nghĩ mẹ anh chắc vui lắm, từ đầu đến cuối bà ta chỉ mong có một nàng dâu cũng học y như anh mà thôi.”

 

Xuống xe rồi, qua cửa kính, tôi thấy Kỷ Diệc Xuyên đang bực bội lôi hộp thuốc lá ra, cầm bật lửa trên tay nhưng châm mãi chẳng lên lửa.

 

Cuối cùng, anh chửi thầm một câu rồi phóng xe rời đi.

 

Sau khi anh đi, tôi bất giác tự hỏi.

 

Kỷ Diệc Xuyên từ bao giờ trở thành kiểu người như vậy?

 

Giận cũng nuốt vào bụng, mắt trợn đỏ ngầu vẫn không nói nổi một câu mềm mỏng.

 

Nhìn anh kìm nén như vậy, tôi lại thấy xót hai phần.

 

Dù sao cũng sống với nhau năm năm, nếu chẳng thấy chút nào thì chẳng phải tôi là kẻ vô tình vô nghĩa rồi sao?

 

Nhưng cũng chỉ là một chút xót thương do thói quen mà thôi – trong đó có bao nhiêu là thật, chắc chỉ mình tôi biết rõ.

 

________________________________________

 

9

 

Từ đầu, bố mẹ tôi đã không đồng ý cuộc hôn nhân này.

 

Nhưng tôi thì cố chấp, mà bố mẹ lại cưng chiều tôi, không nỡ nhìn tôi khóc.

 

Nên chỉ cần tôi khóc, họ lại mềm lòng.

 

Dù không ưa chàng rể kia, cuối cùng cũng vẫn đồng ý.

 

Giờ nghe tin tôi sắp cầm được giấy ly hôn, họ mừng đến mức chưa đầy nửa tiếng đã dẫn ngay một “ứng viên” mới về nhà.

 

Tôi cười toe toét, định từ chối, nhưng nghĩ lại thôi, cũng không sao.

 

Họ khó khăn lắm mới vui vẻ lại, cứ chiều lòng họ một chút.

 

Sau bữa trưa, tôi đang dọn dẹp thì bị mẹ kéo xồng xộc một cậu trai trẻ vào nhà.

 

Tôi giật mình đến rơi cả khăn lau, há hốc mồm:

 

“Mẹ, mẹ nhầm người rồi đấy, cậu này là đồng nghiệp mới của con.”

 

Mẹ tôi vừa khoa tay múa chân vừa cười hớn hở:

 

“Nhầm cái gì mà nhầm.”

 

“Hứa Dụ chính là chàng rể mẹ và bố con đã nhắm từ lâu rồi.”

 

“Ban đầu tính đợi con tốt nghiệp đại học, chờ Tiểu Dụ đỗ đại học thì giới thiệu cho con, ai ngờ con lại bị thằng họ Kỷ kia lừa mất.”

 

“Giờ thì hay rồi, Tiểu Dụ lớn rồi, bố con cũng nhờ người đưa nó đến chỗ con làm việc, hai đứa phải cố gắng đấy nhé.”

 

Mẹ vừa dứt lời, bố tôi đã cau có:

 

“Này, gì mà nhờ người chứ?”

 

“Tiểu Dụ là tự lực thi vào đài truyền hình đấy, cả thành phố tám mươi mấy người ứng tuyển, chỉ nhận mỗi nó – một sinh viên mới ra trường.”

 

“Chứ đâu có dựa hơi tôi là cựu lãnh đạo đâu.”

 

Bố tôi vốn hay để ý chuyện này. Hồi tôi phỏng vấn rớt hết vòng này sang vòng khác, khóc lóc xin ông giúp sắp xếp một suất vào đài, ông còn không gật đầu lấy một cái.

 

Cuối cùng tôi phải âm thầm luyện thêm nửa năm, tự mình thi đi thi lại nhiều lần mới đỗ được công việc này.

 

Ông chiều tôi thì có chiều thật, nhưng trong chuyện nghiêm túc – nhất là công việc – ông luôn có nguyên tắc riêng.

 

Giá mà tôi cũng thừa hưởng được cái điểm này của ông, thì đã chẳng vì yêu mà từ bỏ sự nghiệp năm xưa.

 

Để rồi bạn bè đồng trang lứa đều chen chân vào tuyến hai, còn tôi vẫn lẹt đẹt ở ngoài rìa tuyến mười tám, làm một MC chương trình tâm sự ban đêm.

 

“Chị Bạch, mong chị chỉ dạy thêm.”

 

Giọng Hứa Dụ kéo tôi ra khỏi mớ suy nghĩ.

 

Cậu ấy là sinh viên mới ở đài, vượt qua vòng sơ tuyển nhờ một đoạn độc thoại về tình yêu thầm mến – giọng nói trong trẻo, linh hoạt.

 

Đoạn thu âm đó đến giờ vẫn còn nằm trong mục yêu thích của tôi. Mà lý do tôi lưu lại… vì giọng cậu ấy giống hệt Kỷ Diệc Xuyên thời trẻ.

 

Sau đó, giám đốc đài sắp xếp cho cậu ấy về tổ của tôi, nói rằng sau này hai chúng tôi sẽ cùng đi Phần Lan học nâng cao, nên thời gian này cần làm quen.

 

Ba tháng tiếp theo, khi cùng làm việc, tôi dần nhận ra – Hứa Dụ và Kỷ Diệc Xuyên đúng là hai thái cực.

 

Kỷ Diệc Xuyên thời trẻ bốc đồng, lãng mạn, đích thị kiểu đàn ông yêu đương mù quáng.

 

Còn Hứa Dụ – dù còn trẻ – lại vô cùng điềm tĩnh, xử sự chín chắn, toát lên vẻ trầm ổn như một người trưởng thành.

 

Ngoài vẻ ngoài và giọng nói như một cậu trai, nếu bảo cậu ấy đã hơn bốn mươi thì tôi cũng tin.

 

Tất nhiên, hiện tại tôi chỉ đơn thuần là quý mến, chưa đến mức rung động.

 

________________________________________

 

10

 

Có lẽ vì thất bại trong mối quan hệ cũ khiến tôi tạm thời dè chừng với chuyện tình cảm mới.

 

Nên khi trò chuyện xong, trên đường tiễn Hứa Dụ, tôi chủ động nói mấy lời thật lòng.

 

Tôi nói: “Xin lỗi Tiểu Dụ, chuyện tình cảm chị tạm thời không nghĩ tới. Vừa nãy chỉ là để chiều bố mẹ chị, họ lâu lắm mới vui vẻ như vậy.”

 

“Em yên tâm, sang Phần Lan chị sẽ chăm sóc em nhiều hơn. Dù sao em là con bạn học cũ của mẹ chị, lại nhỏ hơn chị, chị sẽ coi em như em trai.”

 

“Hơn nữa, cơ hội lần này rất hiếm. Trước đây chị đã bỏ lỡ một lần, lần này không muốn bỏ nữa. Còn em vừa mới ra trường, cũng cần cơ hội để trau dồi. Nên cả hai chúng ta đều nên trân trọng chuyến đi này, chứ không phải biến nó thành chuyện yêu đương gì cả.”

 

“Hứa Dụ…”

 

Tôi chưa nói xong, đã bị cắt lời:

 

“Không sao đâu chị Bạch, tụi mình mới quen, chị vừa ly hôn xong, không có cảm giác với em cũng bình thường.”

 

“Với lại em cũng rất mong chờ chuyến tu nghiệp năm năm ở Phần Lan. Giống chị thôi – không muốn để quãng thời gian quý giá này chỉ toàn chuyện tình cảm.”

 

“Nếu đã cùng mục tiêu, vậy thì chẳng cần phải thấy ngại.”

 

“Còn chuyện giả vờ ứng phó với bố mẹ chị, em rất sẵn lòng. Mẹ em và dì là bạn thân, dù lâu rồi không gặp nhưng mẹ em vẫn hay nhắc đến dì. Lần này mẹ nhờ em nhất định phải chăm sóc dì, nên chị yên tâm, cần diễn thì em sẽ phối hợp hết mình.”

 

Lời của Hứa Dụ khiến tôi hơi bối rối.

 

Cảm giác như mình tự tưởng bở, từ chối quá sớm, ai ngờ người ta còn chẳng có ý gì.

 

Một loạt cảm xúc phức tạp ập tới – ngượng ngùng, mất tự nhiên, kỳ quặc và khó chịu.

 

Có lẽ cậu ấy thấy tôi không thoải mái, liền bật cười nhẹ, nói tiếp bằng giọng đầy chín chắn:

 

“Chị Bạch, cứ thoải mái đi.”

 

“Chuyện tình cảm vốn dĩ khó đoán, chẳng ai nói trước được điều gì.”

 

“Chỉ mong là trong năm năm nơi đất khách, chúng ta không cảm thấy áp lực khi ở cạnh nhau.”

 

“Nếu lúc nào cũng căng thẳng, thì chuyến đi năm năm này coi như uổng phí.”

 

“Nói thật thì, em rất ngưỡng mộ năng lực làm việc của chị.”

 

“Không thì em đã chẳng dốc hết công sức xin cùng chị ra nước ngoài. Em tin, nếu có một tiền bối xuất sắc như chị, hậu bối như em chắc chắn cũng không kém.”

 

Nói xong, cậu ấy bước lên đi trước.

 

Tôi sững người vài giây, rồi bước nhanh theo sau.

 

Vừa ra khỏi cổng khu nhà, Hứa Dụ vừa rời đi không lâu thì… Kỷ Diệc Xuyên đột ngột xuất hiện.

 

11

 

“Ly hôn với tôi là vì cậu ta?”

 

Kỷ Diệc Xuyên tựa vào thân xe, rít thuốc, dưới chân toàn những mẩu đầu lọc hút dở.

 

Anh bước vài bước lại gần, mùi thuốc lá nồng nặc trên người nhanh chóng bao trùm lấy tôi.

 

Tôi cau mày nói:

 

“Không cần vô cớ gây chuyện, ly hôn đơn giản là vì không còn yêu nữa. Ở bên anh, từng phút từng giây đều là dằn vặt, khiến tôi đau đớn và lãng phí thời gian. Không liên quan đến người khác.”

 

“Ngay cả với Tống Hy Du cũng không liên quan nhiều. Cô ta cùng lắm chỉ là mồi dẫn lửa, là giọt nước tràn ly. Chúng ta sống với nhau từng ấy năm, chuyện gì chưa từng trải qua? Nếu thật sự muốn dẹp cô ta thì dễ như trở bàn tay.”

 

“Chỉ là… anh càng ngày càng không biết giới hạn. Không từ chối, không phản kháng, để mặc cô ta chen vào hôn nhân của chúng ta. Lý do chẳng phải vì cuộc sống vợ chồng nhạt nhẽo quá sao?”

 

“Tôi mặc kệ anh với cô ta, không lên tiếng, chẳng phải vì tôi cũng chẳng còn yêu sao?”

 

“Hôn nhân cần được gìn giữ. Nếu chẳng ai còn muốn giữ, thì tiếp tục làm gì nữa.”

 

“Vì thế, ly hôn là chuyện giữa hai người từng yêu nhau – khi chính họ có vấn đề.”

 

“Không liên quan đến bất kỳ ai khác.”

 

Tôi nói liền một hơi, chẳng biết anh có hiểu không, cũng không chắc mình đã giải thích rõ ràng hết mọi suy nghĩ.

 

Chỉ cảm thấy cơn nghẹn trong lòng mình, đang dần được tháo ra.

 

Kỷ Diệc Xuyên ngây người, dùng mũi giày vẽ vòng tròn trên đất, bộ dạng như muốn nói lại thôi.

 

Tôi đoán anh định xin lỗi, hoặc muốn dỗ dành gì đó.

 

Nhưng giờ anh đã có địa vị, có danh tiếng, tuổi cũng không còn nhỏ.

 

Mấy câu xin lỗi kiểu đó, đã chẳng dễ nói ra như hồi còn trẻ nữa.

 

Đàn ông sau khi trải qua thời gian, thứ dễ lớn nhất chính là lòng tự tôn.

 

Còn phụ nữ, thứ dễ có nhất là dũng khí – và quyết tâm buông bỏ.

 

Nghĩ vậy, tôi khẽ bật cười, bỗng thấy nhẹ nhõm trong lòng. Cũng nhờ thế mà tôi hiểu ra câu nói đó: không yêu nữa thì mới nhẹ lòng.

 

Trước đây người ta hay bảo, phụ nữ từng ly hôn, tám phần không muốn tái hôn.

 

Giờ nhìn lại, lời người có kinh nghiệm quả không sai.

 

Mấy năm trong hôn nhân ấy, đã bào mòn tôi sạch sành sanh.

 

Vừa phải lo anh trăng hoa bên ngoài, vừa phải đề phòng người khác nhòm ngó anh.

 

Lúc nào cũng thấy mình như nhặt được báu vật, ai cũng muốn cướp đi mất.

 

Làm tôi nơm nớp lo sợ, đêm nào cũng trằn trọc mất ngủ.

 

Đến giờ, ly hôn rồi, mấy hôm nay – ngoài đêm đầu hơi hưng phấn mà khó ngủ – những hôm khác tôi đều ngủ ngon, chẳng mộng mị gì.

 

Tôi ngẩng đầu nhìn Kỷ Diệc Xuyên. Anh vẫn có vẻ muốn nói điều gì đó.

 

Nhưng tôi không cho anh cơ hội. Muốn nói thì cứ chờ đến khi không nhịn được mà nói, tôi chẳng việc gì phải dọn sẵn thang cho anh bước xuống.

 

Nên tôi quay lưng bỏ đi. Anh cũng chẳng gọi tôi lại.

Cứ như thế, nửa tháng trôi qua, chúng tôi không hề gặp nhau.

 

Tôi vẫn chưa xóa liên lạc. Ban đầu nghĩ đợi lấy giấy ly hôn xong sẽ chặn toàn bộ một lượt, đổi sạch thông tin.

 

Chỉ không ngờ, lại vô tình thấy được một bài đăng của anh trên mạng.

 

________________________________________

 

12

 

Kỷ Diệc Xuyên vốn rất ít đăng mạng xã hội. Hồi mới yêu thì ngày nào cũng đăng, toàn là ảnh của tôi.

 

Nhưng sau khi cưới thì hầu như không còn cập nhật gì nữa, nhất là mấy năm anh lên làm phó viện trưởng – càng hiếm thấy hơn.

 

Chắc lần này bệnh viện tổ chức team building, nên anh mới đăng bài.

 

Dòng trạng thái viết: “Luôn có một nụ cười có thể xua tan bóng tối vây quanh tôi.”

 

Trong ảnh và video, chỉ có Tống Hy Du là cười rạng rỡ nhất. Và chỉ khi cô ta cười, Kỷ Diệc Xuyên mới nhìn về phía cô ta.

 

Đặc biệt là phần bình luận bên dưới, Tống Hy Du viết: “Sẽ luôn có người trân trọng anh.”

 

Kỷ Diệc Xuyên đáp: “Mai gặp.”

 

Sự ám muội giữa hai người bày ra ngay giữa bình luận. Người từng gọi tôi là “chị dâu” cũng xoay chiều, thi nhau chúc họ trăm năm hạnh phúc.

 

Tất nhiên cũng có người không ưa Tống Hy Du, vào chửi cô ta là tiểu tam, là kẻ phá hoại hôn nhân.

 

Nhưng nhanh chóng bị Kỷ Diệc Xuyên xóa hết. Bài đăng ấy cũng biến mất ngay sau đó.

 

Tôi nhìn chằm chằm vào trang trống trơn, khẽ cười lạnh.

 

Đây là cái mà anh ta gọi là “trong sạch” với Tống Hy Du?

 

Hừ, chắc trong mắt anh ta, miễn là chưa phát sinh quan hệ thể xác thì vẫn được xem là sạch sẽ.

 

Những cái ôm lúc xúc động trên sân bóng, ánh mắt trao nhau lúc cùng thức đêm đọc tài liệu, cử chỉ chạm tay khi cùng lên ca phẫu thuật.

 

Trong mắt anh, tất cả đều là “tình huống bình thường”, “bản năng con người”.

 

Thôi vậy. Còn mười mấy ngày nữa thôi, lấy được giấy ly hôn xong thì tôi và anh chẳng còn liên quan gì.

 

Anh có đăng gì nữa, hay thân mật với ai, cũng chẳng can gì tới tôi.

 

________________________________________

 

13

 

Gần đây vì công việc sắp xếp lại, giám đốc đài bảo tôi tạm thời ở nhà, dành thời gian ở bên bố mẹ nhiều hơn – dẫu sao năm năm ở nước ngoài cũng dài, sợ họ nhớ con không chịu nổi.

 

Vậy nên tôi đã lâu không đến cơ quan, cứ quanh quẩn ở nhà, hoặc tranh thủ đi học lớp cao tuổi cùng mẹ, hoặc ra quảng trường hát với bố.

 

Thỉnh thoảng Hứa Dụ cũng đến chơi – chủ yếu do mẹ tôi gọi. Bà muốn vun đắp tình cảm nên tìm cớ cho hai đứa gặp nhau.

 

Thường thì bà sẽ dụ tôi đến lớp học người cao tuổi, rồi chẳng mấy chốc Hứa Dụ cũng xuất hiện.

 

Cả hai nhìn nhau cười, rồi cùng phối hợp chiều lòng mẹ tôi.

 

Hôm nay học thư pháp. Mẹ tôi chê tôi làm phiền bà luyện chữ, nên đuổi tôi với Hứa Dụ ra ngoài chờ.

 

Tôi biết – chiêu trò cũ rích của bà thôi.

 

Thế nên tôi cũng chẳng kháng cự, đi thẳng ra ngoài hai bước.

 

Chỉ là chưa được bao lâu, đã có một cô chạy ra gọi tôi:

 

“Con ơi, mẹ con xảy ra chuyện rồi! Gọi xe cấp cứu mau!”

 

Tôi nghe xong hoảng loạn, lập tức chạy về phía bà.

 

Tiện thể ngước mắt ra hiệu cho Hứa Dụ gọi 115, cậu ấy phản ứng còn nhanh hơn, vừa nghe xong đã lập tức gọi rồi.

 

Tôi chạy tới bên mẹ, lúc đó bà đang thẳng đơ người, không nhúc nhích nổi.

 

“Sao thế mẹ?”

 

Tôi nghẹn giọng, hoảng hốt hỏi.

 

“Không sao, đau cơ lưng, bệnh cũ ấy mà, nghỉ một chút là ổn.”

 

Tôi thở hắt ra, cố kìm cơn bực mình.

 

Mẹ tôi từng là giáo viên tiểu học, vừa nghỉ hưu mấy năm. Vấn đề lưng quả thật là bệnh cũ, nhưng lần nào bà cũng bảo “không sao”.

 

Châm cứu, thuốc thang, massage – cái gì cũng thử, mỗi thứ đỡ chút là lại chủ quan.

 

Tôi thì giống y hệt bà – cố chấp, không chịu nghe ai khuyên.

 

Vậy nên mới kéo dài đến hôm nay.

 

Lên xe cấp cứu rồi, mẹ tôi vẫn chẳng yên phận. Dùng giọng bà giáo quen thuộc quát tài xế:

 

“Đừng, đừng đến Bệnh viện Nhân dân số 4, phó viện trưởng ở đó là con rể cũ của tôi, tôi không muốn để nó cười vào mặt mình.”

 

Tôi tất nhiên cũng không muốn gặp lại Kỷ Diệc Xuyên. Nhưng cấp cứu có quy tắc – đưa đến bệnh viện gần nhất. Mà nhìn mẹ tôi lúc này, đau đến mức không nhúc nhích nổi.

 

Tôi không nhịn được nữa, hét lên:

 

“Mẹ bị nặng thế này rồi, đừng bướng nữa có được không?”

 

“Không được! Từ lúc con cưới nó, bố mẹ chưa bao giờ đến bệnh viện đó. Tôi ghét nó!”

 

“Giờ mới ly hôn xong đã phải đến đó, chẳng phải mất mặt sao?”

 

Tôi chẳng hiểu nổi logic của bà, nhưng cũng không muốn tranh cãi thêm.

 

Suốt dọc đường bà cứ la hét, cuối cùng tôi đành thương tình, bàn với tài xế đổi bệnh viện.

 

Chỉ là tình cờ thay, mấy tháng trước Kỷ Diệc Xuyên có một đề tài hợp tác với chính bệnh viện này.

 

Và lúc xe cấp cứu đẩy mẹ tôi vào – Kỷ Diệc Xuyên… vừa hay trông thấy.

 

14

 

“Mẹ bị sao vậy?”

 

Anh ta căng thẳng, vừa nhìn tôi lại liếc sang Hứa Dụ bằng ánh mắt khó chịu.

 

Tôi lạnh nhạt đáp:

 

“Đau lưng.”

 

Thấy tôi không muốn nói chuyện, Kỷ Diệc Xuyên lập tức đi tìm bác sĩ.

 

Nhờ anh ta xoay xở, ca phẫu thuật mà lẽ ra phải chờ ít nhất một tuần, lại được sắp xếp ngay sau ba tiếng.

 

Còn có bác sĩ nổi tiếng mổ chính, phòng bệnh VIP, từng thứ chăm chút kỹ càng đến mức chưa từng thấy.

 

Nhưng mẹ tôi vẫn khinh thường, thậm chí ghét bỏ hơn.

 

Sau ca mổ.

 

Tôi từ nhà mang đồ ăn đến, vừa đến cửa phòng bệnh đã nghe tiếng bọn họ nói chuyện.

 

“Mẹ… vì sao mẹ lại ghét con đến thế?”

 

Anh ta cẩn trọng hỏi.

 

“Đừng gọi tôi là mẹ.”

 

Một câu khiến anh ta sợ đến nín bặt.

 

Qua vài giây im lặng, mẹ tôi bỗng chậm rãi lên tiếng:

 

“Lúc hai đứa còn yêu nhau, có lần con bé sốt cao nhớ không?”

 

Kỷ Diệc Xuyên khẽ gật đầu, mắt ánh lên chút áy náy.

 

Tôi thì lại… chẳng nhớ có gì đáng nói. Tôi sốt thật, nhưng chỉ vậy thôi.

 

Rốt cuộc chuyện gì khiến mẹ tôi để tâm nhiều năm vậy?

 

Mẹ tôi thở dài:

 

“Ngày đó trời mưa tầm tã, nó sốt đến mơ hồ, bố nó là người cõng nó từng bước đến bệnh viện.”

 

“Vậy mà nó lại nhớ nhầm thành con bỏ hết mọi việc, đội mưa đưa nó đi cấp cứu.”

 

“Mẹ hỏi thật, hôm đó con ở đâu?”

 

Lời mẹ khiến ký ức trong tôi lờ mờ quay lại.

 

Tôi nhớ bóng tối rất dày, mình nằm trên lưng người quen thuộc, cảm giác an toàn vô cùng.

 

Trước khi ngất, Kỷ Diệc Xuyên còn bảo “anh đến ngay đây”.

 

Tôi đinh ninh anh là người cứu mình.

 

Nhưng nếu người cõng tôi là bố—

 

Vậy anh ta ở đâu?

 

Thật sự bận cấp cứu sao?

 

Tôi nhìn vào con người đang đứng đó.

 

Ầm — anh ta quỳ sụp xuống trước mặt mẹ tôi.

 

“Con… con thực sự không rời khỏi được…”

 

Mẹ tôi nổi đóa, nhặt quả táo ném thẳng vào chân anh ta:

 

“Không rời được? Vậy lúc đó mày đang làm cái gì?”

 

“Đang lau nước mắt cho con hồ ly đó sao?”

 

“Con gái tao ở phòng bên cạnh khóc gọi mày, mày có nghe không?”

 

“Nghe đấy. Nhưng mày không rời được— vì mày còn bận dỗ người đàn bà khác.”

 

Cạch — hộp cơm trong tay tôi rơi xuống đất.

 

Hai người cùng quay nhìn tôi.

 

Kỷ Diệc Xuyên bước ra:

 

“Mộng Mộng…”

 

Tôi lạnh lùng nhìn thẳng:

 

“Hôm đó anh nói với tôi rằng Tống Hy Du đưa nhầm dụng cụ, suýt để xảy ra tai nạn tử vong trong ca phẫu thuật.”

 

“Anh nói vì anh xin cho cô ta, nên cô ta không bị đuổi việc.”

 

“Lúc đó tôi đã tin hoàn toàn.”

 

“Nhưng nghĩ lại… nửa tỉnh nửa mê, tôi nhiều lần nghe anh ra ban công gọi điện, nói:

 

‘Đừng khóc, không phải lỗi của cậu.’”

 

“Vậy, như mẹ tôi nói—

 

anh bỏ mặc tôi sốt mê man, đi dỗ Tống Hy Du

 

—đó mới là sự thật?”

 

Anh ta im lặng chết lặng.

 

Cơn giận trong người tôi như bị kích nổ:

 

“Anh thật giỏi đóng vai anh hùng cứu tôi.”

 

________________________________________

 

15

 

Tôi giận đến mức run cả tay.

 

Giận anh ta.

 

Và giận chính mình đã phụ lòng bố mẹ.

Tôi không kiềm được — vung một cái tát cực mạnh lên mặt anh ta.

 

Tôi chất vấn:

 

“Tại sao phải lừa tôi?”

 

“Anh kể tỉ mỉ từng giây trong mưa, nói anh trượt ngã mấy lần, suýt gặp tai nạn… Tôi đau lòng đến sắp chết vì anh!”

 

“Trong khi—

 

là bố tôi ngã giữa đường, gắng gượng đứng lên cõng tôi đi tiếp!

 

Là mẹ tôi giơ ô che cho tôi suốt dọc đường, sợ tôi nhiễm lạnh càng nặng, suýt bị xe tông!”

 

“Vì sao anh lại cướp công lao của bố mẹ tôi?!

 

Vì sao đưa chuyện họ làm cho tôi, gắn lên người anh?!”

 

Anh ta không nói. Mắt đỏ hoe nhưng không dám nhìn tôi.

 

Mẹ tôi bật khóc:

 

“Vì gì nữa? Vì muốn cưới mày!”

 

“Làm bộ tội nghiệp thì càng dễ lấy lòng mày!”

 

“Không thì làm sao mày ngu đến mức trộm hộ khẩu đi đăng ký kết hôn?!”

 

Tôi gào lên trong tủi nhục:

 

“Sao lúc đó mẹ không nói cho con biết?!”

 

Vừa nói ra, tôi liền hối hận.

 

Họ yêu thương tôi mà tôi lại trút giận về phía họ.

 

Mẹ tôi nước mắt rơi xuống bàn tay run rẩy:

 

“Nếu mày biết nghe lời được một câu của tao, tao đã chẳng phải làm mẹ mày nữa rồi!”

 

Chưa kịp nói thêm gì, mẹ đã đuổi chúng tôi ra, bảo Hứa Dụ ở lại chăm bà.

 

Tôi bị tống khỏi phòng bệnh.

 

Ra ngoài, Kỷ Diệc Xuyên kéo tôi lên sân thượng bệnh viện.

 

Tôi lạnh giọng:

 

“Muốn giải thích hay xin lỗi?”

 

Anh ta thở dài, cúi đầu:

 

“Xin lỗi.”

 

Chỉ một chữ thôi

 

— nhưng thừa nhận tất cả.

 

Tôi nhìn khuôn mặt đó mà thấy ghê tởm.

 

Tôi chỉ muốn xé nát anh ta.

 

Nhưng đây là xã hội pháp trị.

 

Tôi chẳng thể làm gì ngoài—

 

tát thêm mấy cái,

 

đấm đá,

 

cắn nếu mệt quá.

 

Cho đến khi cơn giận nguội tạm, tôi bỏ anh ta lại, một mình xuống dưới.

 

Vừa đến hành lang bệnh nhân—

 

Một nhóm bác sĩ, bảo vệ chạy tới hỏi:

 

“Thấy phó viện trưởng Kỷ đâu không?”

 

Giọng nghiêm nghị.

 

Tôi đáp:

 

“Sân thượng.”

 

Họ lập tức vào thang máy.

 

Vừa đi khỏi, mấy y tá phía sau thì thầm:

 

Vụ năm xưa anh ta suýt gây chết người trong phòng phẫu thuật

 

đã bị điều tra ra rồi.

 

Cả hai:

 

một người phạm sai lầm,

 

một người bao che dung túng—

 

thăng chức – lên lương nhờ che đậy tai nạn.

 

Bây giờ chúng tôi vừa làm ầm lên ở bệnh viện…

 

Chính là bằng chứng cuối cùng.

 

Họ không thoát được nữa rồi.

 

16

 

Muốn điều tra rõ ràng trong từng năm qua Kỷ Diệc Xuyên và Tống Hy Du đã gây ra bao nhiêu tai nạn y tế, thì cần thời gian.

 

Nhưng tôi cũng không quá quan tâm rốt cuộc bọn họ sẽ bị trừng phạt ra sao, bị khinh rẻ thế nào.

 

Tôi chỉ quan tâm một điều: đừng ảnh hưởng đến việc tôi nhận giấy ly hôn.

 

May mắn thay, ông trời vẫn thương tôi.

 

Ngay khi hết thời gian chờ ly hôn, tôi đã chính thức lấy được giấy với Kỷ Diệc Xuyên.

 

Và đúng ngày hôm sau, anh ta bị bắt đi.

 

Nói là ảnh hưởng không nhỏ. Từ nay không thể tiếp tục hành nghề y là chắc chắn.

 

Còn nếu vào tù không thì… chắc cũng chưa đến mức đó.

 

Dù sao thì, bệnh nhân qua tay anh ta cũng không ít. Tính sơ sơ, hơn 40% đã từng gặp sự cố y tế.

 

Anh ta tự cao tự đại, khoe tài y thuật, gặp sự cố không cầu cứu mà cứ cố chấp hoàn thành ca mổ một mình.

 

Dù có vài ca che giấu rất khéo, không ai phát hiện ra điều gì bất thường.

 

Nhưng cũng có nhiều ca vì sự ngạo mạn của anh ta mà bệnh nhân không thể khỏe mạnh cả đời.

 

Vậy nên, khoản bồi thường tai nạn y tế của anh ta cũng không hề nhỏ — gần năm trăm vạn.

 

Đây không phải con số nhỏ, có khi phải bán nhà.

 

Còn cụ thể số tiền đó anh ta xoay ra sao, có gom đủ không, tôi chẳng quan tâm.

 

Lúc ấy, tôi đã lên đường sang Phần Lan rồi.

 

Trước khi máy bay cất cánh, tôi nhận được tin nhắn từ một người anh em thân thiết của Kỷ Diệc Xuyên:

 

“Cậu thực sự tuyệt tình vậy sao? Đổi luôn số điện thoại dùng mấy chục năm, dọn nhà luôn rồi?”

 

“Cậu biết không, anh ấy đang điên cuồng tìm cậu khắp nơi.”

 

“Kỷ ca không định bắt cậu phải chia sẻ gánh nặng, mấy anh em tụi tôi sẽ phụ anh ấy trả tiền. Anh ấy chỉ muốn được gặp cậu một lần thôi.”

 

Tôi không trả lời tin nhắn ấy, tiện tay chặn luôn cả nhóm bạn chung.

 

Đã nói muốn đi, thì phải đi cho dứt khoát.

 

Tuyệt đối không cho bản thân cơ hội quay đầu.

 

________________________________________

 

17

 

Đã là năm thứ ba tôi ở Phần Lan.

 

Thật lòng mà nói, Hứa Dụ đúng là người rất tốt.

 

Nếu tôi thực sự muốn kết hôn lần nữa, cậu ấy chắc chắn là lựa chọn số một.

 

Biết chiều lòng người lớn, có năng lực lại kiếm được tiền.

 

Học hành nghiêm túc, đầu óc thông minh.

 

Những thứ tôi không hiểu, thầy giảng không ra, cậu ta chỉ cần nói vài câu là tôi hiểu ngay.

 

Lại còn đẹp trai, trẻ trung, kiểu nam sinh mà các cô gái Phần Lan cực kỳ ưa chuộng, người theo đuổi cũng không ít.

 

Nhưng mà… tôi đã từng một lần thất bại, nên giờ cứ thấy đàn ông giỏi giang là chỉ nghĩ đến cảnh ong bướm bu quanh, chẳng nghĩ thêm được gì khác.

 

Nên tôi vẫn chưa thuyết phục được bản thân.

 

Giờ, tôi quan tâm nhất vẫn là kế hoạch học tập trong quãng thời gian ở Phần Lan.

 

Thời gian không quá dài, cũng chẳng ngắn.

 

Đủ để một người trở thành một phiên bản hoàn toàn mới.

 

Thế nên tôi tự nhủ phải đưa mình trở lại trạng thái trước khi kết hôn.

 

Tôi bắt đầu dành thời gian nghiêm túc đọc sách. Thỉnh thoảng cũng nhận lời rủ rê của Hứa Dụ để hòa nhập với cuộc sống trẻ trung của du học sinh.

 

Cố gắng làm bản thân tràn đầy năng lượng, cũng cố gắng xứng đáng với quyết định đã chọn.

 

Chuyện tình cảm ấy à — để tự nhiên.

 

Có thì biết trân trọng.

 

Không có thì tập trung hoàn thiện bản thân.

 

Tôi sẽ không bao giờ vì ai mà từ bỏ sự nghiệp nữa.

 

Cũng sẽ không vì ai mà làm trái lời bố mẹ.

 

Ngoài gia đình, mọi thứ khác đều là chuyện nhỏ.

 


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!