Hôn nhân trong nhà này, chưa bao giờ là do bản thân quyết định.]

[Chị thật sự nhẫn tâm nhìn anh ấy vì chị mà chịu khổ như vậy sao?]

[Cố Thu, nể tình anh ấy từng giúp chị, xin hãy buông tha cho anh ấy đi.]

Tôi chưa bao giờ biết rằng, ở nơi tôi không nhìn thấy, Tần Khải Niên đã phải trả giá đau đớn đến vậy chỉ để được gia tộc chấp nhận tôi.

Khí chất kiêu hãnh của anh, không nên vì tôi mà bị ép cúi đầu hết lần này đến lần khác.

Tôi đưa đơn phá thai cho anh, đôi mắt anh lập tức đỏ hoe.

Nhưng anh không hỏi gì cả, chỉ nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng.

Thậm chí còn thay tôi nghĩ sẵn lý do.

“Nếu em không thích trẻ con, vậy thì chúng ta không sinh, đau lắm phải không? A Thu, xin lỗi, sau này anh sẽ không để chuyện này xảy ra nữa.”

Tôi lạnh nhạt đẩy anh ra: “Tần Khải Niên, em không chỉ không muốn có con, mà còn… không muốn anh nữa.”

“Chúng ta… chia tay đi.”

Tháng Hai mưa dầm dề, tôi rời khỏi thành phố ấy – nơi vừa cho tôi ký ức đau buồn, vừa ban cho tôi những tháng ngày hạnh phúc.

Tôi đến Hải Thành, quê hương của mẹ nuôi.

Năm xưa, do cha nuôi không có con nên hai người nhận nuôi tôi.

Sau này vì công việc, họ dắt tôi chuyển đến Cảng Thành.

Rồi mẹ nuôi qua đời, cha nuôi sa vào cờ bạc, từ đó thay đổi hoàn toàn.

Trước khi gặp Tần Khải Niên, tôi đã sống trong ác mộng suốt nhiều năm.

Vì vậy, tôi yêu anh, càng biết ơn anh.

Chính vì thế, tôi muốn anh mãi là mặt trời rực rỡ nhất chứ không phải vì tôi mà bị kéo xuống địa ngục.

Sau khi đồng nghiệp không còn chú ý đến tôi nữa, chủ đề dần chuyển sang sếp mới nhậm chức – Ngụy Hằng.

Nghe nói anh ta trước đó luôn ở Cảng Thành để mở rộng thị trường, sau lại đến chi nhánh làm việc hơn nửa năm, giờ mới quay lại trụ sở chính.

Tôi sững người rồi vội vã xác nhận với đồng nghiệp: “Cậu nói gì cơ? Sếp vừa từ Cảng Thành về à?”

“Đúng rồi, chẳng lẽ cậu không biết?”

Đầu tôi ong lên.

Tôi lập tức tìm Ngụy Hằng: “Giám đốc Ngụy, người bạn mà anh nói… họ Tần phải không?”

Ngụy Hằng hơi ngạc nhiên: “Sao cô biết?”

“Tấm hình ban nãy… còn thu hồi lại được không?”

Lúc trước, Ngụy Hằng gửi ảnh cho Tần Khải Niên xong thì cất điện thoại.

Nghe vậy liền lấy ra xem lại.

Đã quá thời gian có thể thu hồi.

Phía dưới bức ảnh mà Ngụy Hằng gửi còn kèm mấy dòng chữ: [Con gái của một nhân viên trong công ty, có phải rất giống cậu không?]

[Tôi còn sốc luôn ấy!]

[Nếu không phải biết cậu luôn nghiêm túc giữ mình, tôi đã tưởng đó là con riêng của cậu rồi đấy!]

Đúng lúc đó, phía bên kia – người nãy giờ chưa phản hồi đột nhiên gửi đến một tin nhắn mới.

[Gửi địa chỉ cho tôi.]

5

Lúc này, Ngụy Hằng rốt cuộc cũng thấy có điều bất thường.

“Hồi còn ở Cảng Thành, tôi hay nghe người ta nhắc đến, nói Khải Niên từng có một cô bạn gái, quý như bảo vật.

Vì để bên cô ấy, cậu ấy thậm chí không tiếc cãi lại cả gia đình.

Ai ngờ cuối cùng cô gái đó lại đá cậu ấy mà bỏ đi.

Cậu ấy buồn suốt một thời gian.”

Ngụy Hằng liếc nhìn tôi, trong mắt hiện vẻ suy tư: “Cố Thu, người bỏ cậu ấy mà đi đó… không phải là cô đấy chứ?”

Tôi im lặng.

Anh ta lại nhìn sang Điền Điền đang được đồng nghiệp vây quanh chọc cười.

Tròn mắt thốt lên: “Vậy thì, Điền Điền đúng thật là con gái của Khải Niên!”

Anh ta nói không nhỏ, may mà xung quanh đang ồn ào, chẳng ai để ý.

“Giám đốc Ngụy, anh có thể giữ bí mật giúp tôi không? Tôi không muốn để anh Tần biết.”

Ngụy Hằng nhún vai, tuy không hiểu nhưng vẫn gật đầu đồng ý: “Chuyện riêng của cô, tôi tôn trọng quyết định.”

Trước mặt tôi, anh ta trả lời tin nhắn của Tần Khải Niên: [Hai mẹ con đi rồi, cậu đến cũng không gặp được đâu.]

Tần Khải Niên lập tức hồi âm: [Tên mẹ đứa bé là gì?]

Ngụy Hằng tiện tay bịa một cái tên gửi đi.

Phía bên kia liền không nhắn lại nữa.

“Giám đốc Ngụy, anh Tần… đến Cảng Thành khi nào vậy?”

“Đầu năm nay, phía nội địa có mấy dự án lớn, chắc cậu ấy sẽ ở lại một thời gian.”

Tôi gật đầu.

Cảng Thành rộng như vậy, nếu không cố ý tìm thì khả năng chạm mặt rất thấp.

Đồng nghiệp ai cũng nhiệt tình.

Khi biết tôi sống một mình nuôi con, họ nô nức giới thiệu đối tượng hẹn hò cho tôi.

Đều là những người thành đạt, bận bịu nên chưa lập gia đình.

Tôi từ chối tất cả.

Nói rõ mình sẽ không tái hôn.

Tôi không thể để con gái mình sống chung với một người đàn ông xa lạ.

Huống hồ, người tôi gặp thuở thiếu thời quá đỗi rực rỡ, khiến cho tất cả những người sau này đều trở nên mờ nhạt.

Có lẽ vì tâm trạng tôi ảnh hưởng đến con.

Điền Điền sinh non khi chưa được tám tháng.

Phải nằm trong lồng kính hơn hai tháng.

Thể trạng yếu ớt.

Một lần con bé sốt mãi không khỏi, đồng nghiệp bảo tôi rằng chùa Bảo Minh rất linh thiêng.

Tôi quỳ từ đầu chùa đến cuối chùa.

Cầu xin thần Phật thương xót.

Không biết có phải lòng thành cảm động trời xanh hay không mà sau đó bệnh tình của Điền Điền dần dần chuyển biến tốt.

Từ đó về sau, mỗi khi rảnh, tôi thường dẫn con lên chùa thắp hương.

Ăn cơm chay, nghe các sư thầy tụng kinh.

Dần dần, con bé cũng thân quen với mọi người trong chùa.

Mỗi lần tôi lo con yếu ớt, các sư thầy đều an ủi tôi.

Nói rằng con bé là đứa có phúc khí.

Còn một đoạn đường rất dài phía trước.

Bảo tôi đừng quá lo lắng.

Ban đầu tôi định thứ Bảy sẽ đưa con lên chùa như thường lệ.

Nhưng do một trận mưa lớn bất ngờ nên đành hoãn lại.

Sáng hôm sau mưa tạnh, Điền Điền tự chuẩn bị túi nhỏ của mình.

Háo hức kéo tay tôi đòi đi.

Gần đây con bé thích ăn một loại bánh quy socola giòn nên muốn mang lên chùa chia cho các sư thầy.

Hôm ấy trời âm u, ít người đi lễ.

Nhưng các sư thầy vẫn rất vui vẻ.

Nói rằng mấy hôm trước có một trợ lý của một vị thương nhân giàu có liên hệ với chùa, nói sẽ quyên một khoản tiền hương khói rất lớn.

Sau đó có thể tu sửa lại mấy tòa điện bị bỏ dở ở phía sau.

Điền Điền được tiểu sư thầy Huệ An dẫn vào bếp học nặn bánh bao chay, nấu cháo Lạp Bát.

Tôi bèn một mình dạo quanh chùa.

6

Trong chùa, những cành mai nở rộ, hương thơm tràn ngập trong không khí.

Tôi lại bất giác nhớ đến Tần Khải Niên.

Vô thức đưa tay lên sờ đôi bông tai kim cương vàng bên tai.

Sau này, Tần Khải Niên vẫn nhờ người tìm lại đôi bông tai bị mất cho tôi.

Nghe nói tốn không ít công sức, thậm chí còn phải bỏ ra số tiền gấp mấy lần ban đầu.

Có lẽ, anh thật sự nghĩ tôi rất thích đôi bông tai ấy.

Hai cô gái trẻ đi ngang qua tôi, tiếng trò chuyện vang lên rõ ràng trong hành lang trống trải.

“Không biết là nhân vật lớn nào mà trụ trì cũng đích thân ra tiếp.”

“Nhìn khí chất xung quanh, lại còn có nhiều người đi theo thế kia, chắc chắn thân phận không nhỏ rồi.”

“Chỉ tiếc là người ta đã có vợ con, không dám mơ mộng gì nữa.”

“Sao cậu biết?”

“Mình nhìn thấy trên dải cầu phúc anh ta viết nguyện ước cho vợ và con.”

“…”

Rẽ qua hành lang, tiếng các cô gái dần nhỏ lại.

Tôi cũng nhìn thấy người mà họ đang nói đến.

Anh bước đi đầu đoàn, nghe người bên cạnh nói chuyện, thỉnh thoảng khẽ gật đầu đáp lại.

Câu “viết cho vợ và con” cứ văng vẳng bên tai tôi.

Vang vọng mãi không dứt.

Như đang nhắc nhở tôi Tần Khải Niên… đã kết hôn rồi.

Chân tôi cứng đờ tại chỗ.

Còn đang do dự thì cả nhóm người đã bước tới gần.

Trụ trì nhận ra tôi, chủ động giới thiệu đôi bên.

Đầu óc tôi loạn như tơ vò, chỉ lờ mờ nghe được rằng Tần Khải Niên sẽ tài trợ tu sửa chùa.

Thì ra, anh chính là vị thương nhân giàu có mà mấy vị sư thầy từng nhắc đến.

Ánh mắt Tần Khải Niên dừng trên người tôi, vẫn dịu dàng như gió xuân.

Lý Nham phía sau anh cũng nhẹ nhàng gật đầu chào tôi.

Tôi vội vàng nhìn đi nơi khác, cuống cuồng cáo lui.

Bỏ chạy như thể trốn khỏi một cơn mộng.

Tôi tìm Điền Điền, định đưa con rời đi ngay.

Con bé lưu luyến tạm biệt tiểu sư thầy Huệ An.

Đi ngang qua khung treo dải cầu phúc, nó đột nhiên dừng lại.

“Mẹ ơi, trên kia có tên tụi mình nè.”

Con bé buông tay tôi, lon ton chạy tới gần dải cầu phúc.

Nhón chân chỉ vào một dải lụa có chữ phồn thể.

Nó chỉ nhận ra tên tôi và tên nó, vì tôi từng dạy riêng.

Tôi bước chậm tới.

Khi nhìn rõ nội dung trên dải cầu phúc, mắt tôi bất giác đỏ lên.

[Nguyện vợ tôi Cố Thu và con gái Cố Điền cả đời bình an. – Tần Khải Niên.]

Điền Điền nghiêng đầu nhìn tôi đầy tò mò: “Mẹ ơi, viết gì vậy?”

“Là… chúc con cả đời an yên không lo nghĩ.”

Hai chữ “ba con” tôi không nói ra.

Nhưng Điền Điền dường như cảm nhận được, nó cười rạng rỡ.

Khi ra khỏi chùa, bên ngoài lại lất phất mưa.

Tôi che ô, bế Điền Điền lên tay.

Khó khăn lắm mới tới được chỗ đón xe.

Một chiếc xe màu đen dừng lại trước mặt.

Lý Nham từ ghế phụ bước xuống, mở cửa sau.

“Cô Cố, lên xe đi.”

Nơi này khó gọi xe, nhất là lúc trời mưa.

Tôi chỉ do dự một chút rồi bế Điền Điền vào xe.

Tấm chắn dần dần nâng lên, chia khoang xe thành hai không gian tách biệt.

Ngoài cửa mưa rơi tí tách, trong xe lại tĩnh lặng lạ thường.

Điền Điền nghiêng đầu tò mò nhìn Tần Khải Niên.

Tần Khải Niên cũng nhìn con bé đầy dịu dàng.

Hai người bắt đầu một cuộc trò chuyện bằng ánh mắt kéo dài hai phút.

Tần Khải Niên bỗng ngẩng đầu nhìn tôi, thử dò hỏi: “Anh có thể ôm con bé một lát không?”

Tôi khựng lại một giây rồi gật đầu.

7

Hóa ra lời bịa đặt của Ngụy Hằng vẫn không thể qua mắt được Tần Khải Niên.

Anh đã biết thân phận của Điền Điền.

Tôi cũng chẳng cần phải giấu nữa.

Anh bế Điền Điền lên đùi.

Con bé nhìn anh chằm chằm.

“Chú ơi, chú đẹp trai ghê.”

Tần Khải Niên nhẹ nhàng nhéo má con bé một cái: “Điền Điền cũng rất xinh.”

Cảnh tượng hai cha con tựa vào nhau thật đẹp, khiến khóe mắt tôi lại bất giác đỏ lên.

Tôi quay đầu nhìn ra ngoài.

Không khí trong xe ấm áp dễ chịu, Điền Điền từ từ ngủ thiếp đi trong vòng tay Tần Khải Niên.

Anh khẽ nói: “Tại sao lại nói dối là đã bỏ đứa bé?”

“Muốn chia tay thì phải dứt khoát.”

Tần Khải Niên nhìn gương mặt say ngủ của con, ánh mắt chất chứa lưu luyến.

Im lặng hồi lâu, xe cũng dừng.

Mưa đã tạnh.

Anh giữ lấy cổ tay tôi, không cho xuống xe.

Sau đó bảo Lý Nham đưa Điền Điền đã tỉnh dậy đi chơi chỗ khác.

“Em ghét anh đến vậy sao?”

Tôi cắn môi, cố chấp nói điều ngược lòng: “Đúng, em ghét anh.”

Đôi mắt Tần Khải Niên đỏ ửng, anh áp sát tôi, siết cổ tay tôi đến mức đau nhói.

Thấy tôi nhăn mặt, anh rốt cuộc cũng buông lỏng lực.

Tôi cúi mắt, liếc thấy trong túi áo vest anh lòi ra một góc khăn tay màu xanh lam đậm.

Đó là quà sinh nhật tôi mua cho anh bằng một tháng lương.

Tần Khải Niên từng bảo tôi vất vả kiếm tiền nên rất quý.

Luôn mang theo bên người nhưng chưa từng dùng đến.

Đã chia tay bao năm, anh vẫn còn giữ.

Tôi khẽ nhắm mắt lại, tim đau thắt.

Tần Khải Niên gượng cười chua xót: “Đã ghét anh như vậy, tại sao lại sinh con ra?”

“Anh cũng biết mà, em không còn người thân nào cả.

Em chỉ muốn có một đứa con của riêng mình, thế thôi.”

Anh như thể bị rút cạn sức lực, ngả người ra ghế, ánh mắt trống rỗng nhìn về phía trước.

Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

“Anh hiểu rồi, em đi đi.”

Lý Nham đuổi theo tôi, đưa cho tôi một chiếc thẻ.

Nói là Tần Khải Niên gửi cho Điền Điền.

Tôi không nhận.

Tôi đủ khả năng để nuôi con một cách tốt nhất.

Hơn nữa, những gì anh từng cho tôi đã quá đủ rồi.

Tần Khải Niên lại biến mất khỏi cuộc sống của tôi.

Tôi dồn hết mình vào công việc, thường xuyên tăng ca đến tận khuya.

Dường như chỉ có như vậy, tôi mới không nghĩ về anh.

Cho đến khi bảo mẫu chăm sóc Điền Điền tế nhị nhắc nhở tôi rằng trẻ con rất cần được ở bên mẹ.

Phải rồi, tôi chẳng phải bà mẹ tốt.

Không chỉ để con không có cha mà giờ đến cả thời gian bên con cũng chẳng còn.

Đúng lúc tôi định điều chỉnh lại cuộc sống thì nhận được cuộc gọi từ Ngụy Hằng.

Thư ký của anh ta xin nghỉ, bảo tôi thay cô ấy đi dự một bữa tiệc rượu cùng anh ta.

Loại việc này chẳng qua là đi uống thay cho sếp.

Tôi im lặng vài giây.

Ngụy Hằng có vẻ sợ tôi từ chối, bèn nói tiếp: “Một ly năm vạn, không giới hạn số lượng.

Thế nào, chẳng phải còn sướng hơn ngày nào cũng vùi đầu tăng ca à?”

“Được.”

Hồi còn ở Cảng Thành, tôi từng uống thay Mạc Viễn không ít lần.

Có lần uống say, chỉ muốn gặp Tần Khải Niên.

Mơ mơ màng màng chạy đến công ty anh tìm.

Kết quả bị chặn ngay từ sảnh tiếp tân.

Không có hẹn trước, không thể gặp.

Tôi gọi cho Tần Khải Niên, anh không bắt máy.

Nhân viên tiếp tân thấy tôi say đến mơ hồ, sợ tôi gây chuyện, liền để tôi ngồi nghỉ ở khu vực khách chờ, còn pha cho tôi một cốc nước mật ong giải rượu.

Tôi cảm ơn.

Rồi một mình ngồi đó, ôm cốc nước mà rơi nước mắt.

Khóc chán, tôi liền ngả người ngủ mê mệt trên ghế sofa.

8

Tần Khải Niên đã gọi cho tôi vô số cuộc điện thoại nhưng tôi không nhận được cuộc nào.

Cuối cùng là lễ tân bắt máy thay tôi, anh mới biết tôi đang ở dưới công ty.

Lúc tôi tỉnh táo lại thì đã thấy mình nằm trong phòng nghỉ trong văn phòng của Tần Khải Niên.

Anh ngồi trên sofa bên cạnh, đang xử lý email.

Dường như cảm nhận được, anh ngẩng đầu nhìn sang.

Tôi quay mặt đi, không muốn để ý đến anh.

Anh đứng dậy, ngồi xuống mép giường nhìn tôi.

“Xin lỗi, lúc em gọi thì anh đang họp, điện thoại để chế độ im lặng.

Sau này khi họp anh sẽ giao máy cho Lý Nham, để dù em gọi lúc nào cũng có thể liên lạc được.”

Tôi tức giận không phải vì chuyện đó.

“Tại sao anh muốn gặp em là được ngay còn em muốn gặp anh thì phải đặt lịch? Không công bằng chút nào!”

Tần Khải Niên khẽ cong môi: “Anh đã dặn rồi, sau này sẽ không ai dám ngăn em nữa. Giờ thì công bằng rồi chứ?”

Tôi vẫn giận dỗi: “Không, em quyết định rồi.”

“Ừm?” Tần Khải Niên nhướng mày.

“Từ giờ trở đi, nếu anh muốn gặp em thì cũng phải đặt lịch trước!”

Tần Khải Niên bật cười, đồng ý với yêu cầu ngang ngược của tôi: “Được thôi.

 

Nhưng em thì không cần đặt lịch, còn anh lại phải làm vậy.

Chẳng phải cũng chẳng công bằng với anh sao?”

Tôi ngồi dậy, khẽ hôn lên môi anh một cái: “Vậy bây giờ thì sao?”

Tần Khải Niên nghiêng người tới gần: “Ừ, giờ thì công bằng rồi.”

Từ lần tôi say rượu đến tìm Tần Khải Niên, Mạc Viễn không còn để tôi uống rượu nữa.

Tính ra, đã nhiều năm rồi tôi không đụng đến cồn.

Không biết tửu lượng còn giữ được không.

Đang suy nghĩ, nhân viên phục vụ đã dẫn tôi đến cửa phòng riêng.

Cửa mở ra, tất cả mọi người bên trong đồng loạt nhìn về phía tôi.

Ánh mắt tôi lập tức rơi xuống người Tần Khải Niên.

Chỉ cần nhìn bầu không khí cũng đủ biết, đây chẳng phải bữa tiệc xã giao nào mà là buổi tụ họp riêng của đám công tử.

Tôi xoay người định rời đi.

Ngụy Hằng nhanh chóng đứng dậy, khoác vai kéo tôi ngồi xuống chỗ bên cạnh.

Anh ta ghé sát tai tôi, thì thầm: “Mười vạn một ly.”

Ánh mắt Tần Khải Niên lướt nhẹ qua bàn tay anh ta đang đặt trên vai tôi.

Ngụy Hằng cười trừ, lập tức rút tay về.

Những ánh mắt mập mờ trên bàn tiệc chuyển tới chuyển lui giữa hai chúng tôi.

“A Hằng, từ khi nào cậu có cô bạn gái xinh thế?”

“Bạn gái gì chứ, đây là nhân viên công ty tôi, Cố Thu.”

Người đàn ông mặc vest xám bên cạnh Tần Khải Niên thoáng biến sắc khi nghe vậy.

Tôi rót đầy ly rượu trước mặt, đứng dậy giơ ly về phía mọi người.

“Xin lỗi đã đến muộn, tôi tự phạt ba ly.”

Uống cạn một hơi, rượu nồng rát trôi xuống cổ họng.

Khi định rót ly thứ hai thì có người ngăn lại.

“Cô Cố, chúng tôi không có quy định phạt rượu vì đi trễ, nhất là với phụ nữ.”

Tôi chỉ cười, vẫn uống nốt hai ly còn lại.

Ba mươi vạn trong tay.

Mọi người trong bàn phần lớn nói về chuyện riêng của giới quen biết.

Tần Khải Niên hầu như không lên tiếng.

Chỉ khi có ai nhắc đến anh, anh mới đáp lại vài câu.

Tôi không muốn hòa nhập, cũng chẳng có ý định hòa nhập.

Chỉ lặng lẽ cúi đầu uống rượu, ngấm ngầm tính xem mình đã kiếm được bao nhiêu.

Điện thoại của Ngụy Hằng vang lên tiếng báo tin nhắn.

Anh ta xem xong lập tức bảo nhân viên dọn sạch rượu và ly trên bàn.

“Giám đốc Ngụy chơi không nổi nữa à?”

Ngụy Hằng thở dài, ghé sát tôi thì thầm: “Cô biết hôm nay tiệc này tổ chức vì ai không?”

Tôi ngơ ngác nhìn anh ta: “Chúc mừng Khải Niên xuất viện.”

Tim tôi chợt trùng xuống.

“Nói thật nhé, hai người đúng là trời sinh một đôi.

Một người vì tiệc xã giao mà uống đến chảy máu dạ dày nhập viện.

Một người thì làm việc tới mức đồng nghiệp phải than thở vì quá áp lực.”

Ngụy Hằng không đùa nữa, giọng nghiêm túc: “Cô cũng biết rồi đấy, với thân phận của Khải Niên, không ai dám ép rượu.

Nếu không phải cậu ấy tự nguyện uống.

Tôi không biết giữa hai người đã xảy ra chuyện gì nhưng người ngoài nhìn vào đều thấy rõ hai người vẫn còn yêu nhau.

Nếu đã vậy thì sao phải hành hạ nhau như thế?”

Dạ dày tôi quặn lên từng cơn.

Tôi đứng dậy rời bàn, chạy vào nhà vệ sinh.

Muốn nôn mà không nôn được, chỉ có nước mắt là trào ra không kìm được.

9

Khóc đến khô nước mắt, tôi rửa mặt, dặm lại son.

Ổn định lại tâm trạng, tôi nhắn cho Ngụy Hằng báo rằng mình phải về trước.

Vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh, tôi chạm mặt một người mà mình không ngờ tới.

Là người đàn ông mặc vest xám ngồi cạnh Tần Khải Niên.

Anh ta dụi điếu thuốc, đứng thẳng người.

Dường như đã chờ tôi từ lâu.

“Tự giới thiệu chút, tôi là em họ của Tần Khải Niên, Triệu Duẫn.”

Thì ra người từng gửi tin nhắn cho tôi chính là anh ta.

“Anh Triệu có chuyện gì sao?”

“Tôi thấy tấm ảnh con bé đặt trên bàn làm việc của anh họ.

 

Rất dễ thương.

 

Rất giống cô, cũng rất giống anh ấy.”

Tôi im lặng.

“Xin lỗi, lúc đó tôi không biết cô mang thai.”

“Mọi chuyện cũng đã qua rồi.”

Biết hay không, kết quả cũng chẳng khác gì.

“Nếu không còn gì khác, tôi xin phép đi trước.”

Triệu Duẫn chặn tôi lại: “Anh ấy đã triệt sản rồi, cô biết không?”

Tôi kinh ngạc ngẩng đầu nhìn.

Triệu Duẫn tiếp tục nói: “Điền Điền sẽ là đứa con duy nhất của anh ấy trong đời.

Cũng là người thừa kế duy nhất của nhà họ Tần.”

Tần Khải Niên… lại đi thắt ống dẫn tinh trong lúc tưởng rằng tôi đã bỏ đứa bé.

Tôi lấy lại bình tĩnh, chậm rãi mở miệng: “Thì sao chứ? Tôi tuyệt đối sẽ không giao con cho các người.”

“Tôi không có ý đó.” Triệu Duẫn bất đắc dĩ lắc đầu: “Thôi được rồi, bác tôi có vài lời muốn nói với cô.”

Anh ta đưa tôi chiếc điện thoại, màn hình đang hiện cuộc gọi đang diễn ra.

“Cô Cố?”

“Cháu chào dì ạ.” Tôi hít sâu, đưa điện thoại lên tai.

“Thật mạo muội khi gọi cho cháu nhưng có những điều, dì đã muốn nói từ rất lâu rồi.

Những năm qua, dì nhiều lần muốn tìm cháu nhưng đều bị A Niên ngăn lại.

Nó không muốn làm phiền cuộc sống của cháu.

Mãi đến khi A Duẫn nói rằng, cháu rời Cảng Thành là vì những lời mà nó từng nói với cháu.

Dì mới thấy, có vài chuyện… cần phải nói rõ.”

“Đúng là, dì và ba nó từng muốn nó cưới một người môn đăng hộ đối.

Bọn dì sớm đã biết đến sự tồn tại của cháu nhưng vẫn nghĩ hai đứa chỉ là chơi bời tuổi trẻ nên không can thiệp.

Bọn dì nghĩ rồi cũng đến lúc các cháu chơi chán thì chia tay thôi.

Ai ngờ đâu, A Niên lại đột ngột quay về nói muốn cưới cháu.

Ba nó không đồng ý, nó liền quỳ trước thư phòng cầu xin mấy ngày liền.

Cuối cùng ba nó giận quá mới đánh nó.

Thực ra khi đó, trong lòng bọn dì cũng đã dao động.

Nhưng rồi lại nghe nói chính cháu là người chủ động chia tay nó.”

“Khi mọi người nghĩ thời gian sẽ xoa dịu tất cả, Tần Khải Niên lặng lẽ đi triệt sản.

Mãi đến lúc dì giục nó đi xem mắt, giục sinh con, nó mới đem giấy khám ra để trước mặt.”

“Ba nó rất hối hận, nhưng bọn dì đều biết, mọi thứ… đã muộn rồi.

Cô Cố à, biết rằng A Niên có một đứa con trên đời, dì thật sự rất vui mừng.”

Giọng mẹ Tần bắt đầu nghẹn ngào.

“Cháu cứ yên tâm, bọn dì sẽ không giành con với cháu đâu.

Biết được ở đâu đó trên đời này có con của A Niên đang sống bình yên là bọn dì đã mãn nguyện rồi.”

Từng lời từng chữ bà nói, dịu dàng mà cũng như dao cứa vào tim tôi.

Đau đến mức tôi không thể thở được.

Nước mắt lặng lẽ trào ra lần nữa.

“Về phần cháu và A Niên… Tuy trong lòng dì rất mong hai đứa quay lại nhưng cho dù tương lai thế nào, dì vẫn tôn trọng quyết định của hai đứa.”

10

Khi tôi quay lại bàn tiệc, Ngụy Hằng hơi bất ngờ: “Không phải định về trước à?”

“Anh vẫn chưa thanh toán.”

Ngụy Hằng cạn lời: “Lẽ nào tôi lại quỵt cô? Chuyển khoản ngay đây.”

Từ lúc tôi trở lại, ánh mắt Tần Khải Niên vẫn thỉnh thoảng liếc về phía tôi.

Trong mắt anh đầy vẻ lo lắng không giấu nổi.

Tiệc tan, mọi người lục tục đứng dậy rời đi.

Tôi bước về phía Tần Khải Niên trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người.

“Anh Tần, có tiện đưa tôi một đoạn không?”

Ngoài Ngụy Hằng và Triệu Duẫn là không có phản ứng, những người còn lại đều nhìn tôi rồi lại nhìn Ngụy Hằng, rõ ràng vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Khi tất cả đều tưởng tôi cũng như những người phụ nữ từng muốn tiếp cận Tần Khải Niên trước đây, rồi sẽ bị anh lạnh lùng từ chối…

Tần Khải Niên lại gật đầu: “Được.”

Cuối cùng cũng có người nhịn không được lên tiếng: “Chuyện gì vậy trời?”

“A Niên đổi tính rồi hả?”

Ngụy Hằng thì trưng ra vẻ mặt “người trong cuộc”.

Chờ chúng tôi đi xa, anh ta mới từ tốn nói: “Mọi người đều biết Khải Niên từng có một mối tình không thể quên, đúng không? Chính là Cố Thu đó.”

“Chết, sao không nói sớm! Tôi còn chưa kịp nhìn kỹ cô ấy!”

“Hèn gì nãy thấy A Niên nhìn cậu tới gần cô ấy mà mặt biến sắc, tôi còn tưởng mình nhìn nhầm.”

“Không thấy cảnh A Niên ghen thì tiếc đứt ruột!”

“…”

Tôi và Tần Khải Niên cùng lên xe.

Lý Nham sững người vài giây rồi mỉm cười mở cửa xe cho chúng tôi.

Lần trước chúng tôi nói chuyện trong xe không mấy vui vẻ nên lần này lại cùng ngồi trong xe, bầu không khí có phần gượng gạo.

Tôi mở lời trước, giọng hơi khàn: “Tần Khải Niên, những năm qua… anh sống tốt chứ?”

“Ừ.”

Anh chưa bao giờ lạnh nhạt với tôi như thế.

Lần trước, chắc anh thật sự giận rồi.

Cũng phải, nếu là tôi mà nghe những lời ấy thì hôm nay chắc chắn cũng sẽ không cho đối phương lên xe.

Việc anh chịu đưa tôi về đã là tử tế lắm rồi.

Suốt quãng đường không ai lên tiếng.

Xe dừng lại, tôi vẫn ngồi yên.

Tần Khải Niên cũng không thúc giục.

Tôi bất ngờ nhào tới ngồi lên đùi anh.

Trong ánh mắt ngỡ ngàng của anh, tôi nâng mặt anh lên và hôn xuống.

Hôn sâu, cuồng nhiệt, muốn cắn nuốt mọi do dự.

Tần Khải Niên vô thức mở miệng, nhắm mắt đáp lại.

Nhưng ngay khi không khí bắt đầu nóng lên, anh bất chợt tỉnh táo lại, đẩy tôi ra.

Tôi suýt chút nữa ngã xuống, may là anh kịp đỡ eo tôi, kéo tôi lại.

Anh khàn giọng nhắc nhở: “Cố Thu, em say rồi.”

“Em không say.”

“Thế em đang làm gì? Hôn một người em nói là ghét, không thấy ghê tởm sao?”

Tôi nghẹn lời.

Cúi đầu hôn anh càng sâu.

Dù anh có đẩy thế nào, tôi cũng không dừng lại.

Tần Khải Niên cuối cùng cũng chịu thua.

Anh vuốt ve tóc tôi, từ từ đáp lại nụ hôn ấy.

Rất lâu sau, tôi kiệt sức ngã vào lòng anh, tham lam hít lấy hương thơm dịu nhẹ trên người anh.

“Tần Khải Niên, em không ghét anh, em yêu anh, yêu đến điên cuồng.”

Thân thể Tần Khải Niên khẽ run lên.

Tôi tiếp tục nói: “Em thích đôi bông tai kim cương vàng đó không phải vì nó đắt tiền mà vì… đó là quà anh tặng em.

Dù anh chỉ tặng cho có, nhưng với em, nó có ý nghĩa vô cùng đặc biệt.”

Vì vậy, khi phát hiện bạn cùng phòng trộm mang bán đi, tôi mới nổi giận đến thế.

“Thật ra, em đã yêu anh từ rất lâu rồi.”

11

Lần đầu tiên gặp mặt.

Cha nuôi dắt tôi đến ngồi chầu chực trước công ty của Tần Khải Niên suốt một ngày.

Cuối cùng cũng chờ được anh, ông ta liền đẩy tôi khi ấy bị đánh đến máu me be bét ra trước mặt anh.

Mồm năm miệng mười nói rằng muốn dùng tôi để trả nợ.

“Anh Tần, con nhỏ này tuy giờ nhìn không ra hình người, chứ rửa mặt một cái là xinh ngay.

 

Tin tôi đi, anh không lỗ đâu.”

Tần Khải Niên vừa mới giải quyết xong một dự án cực kỳ nan giải, lại gặp cảnh này, anh chỉ đành bóp trán thở dài.

Trước kia cũng từng xảy ra chuyện tương tự.

Lý Nham ra hiệu cho vệ sĩ phía sau đuổi chúng tôi đi.

Nhưng Tần Khải Niên lại khẽ nâng tay, ra hiệu cho họ dừng lại.

Anh đồng ý điều kiện của cha nuôi.

Nhưng chỉ giao tôi cho Lý Nham, bảo anh ta đưa tôi đến bệnh viện.

Sắp xếp chỗ ở cho tôi, còn cho tôi tiếp tục đi học.

Anh không thấy rõ mặt tôi nhưng tôi lại nhìn rõ anh trong khoảnh khắc đó.

Anh đứng dưới ánh chiều tà, soi rọi cả thế giới tăm tối của tôi.

Tần Khải Niên lặng thinh hồi lâu, cho đến khi một giọt nước mắt lặng lẽ trượt qua má tôi.

Tôi ngẩng đầu nhìn anh.

Anh quay mặt đi, không muốn để tôi thấy sự yếu đuối của mình.

Tôi đổi chủ đề: “Dạ dày anh ổn chứ?”

“Không sao. Còn em, tại sao uống nhiều vậy?”

“Giám đốc Ngụy nói, một ly mười vạn.”

Tôi lườm anh.

“Là anh nhắn cho anh ta bảo dọn rượu đi đúng không?”

“Ừ.”

“Đều tại anh cả đấy, em suýt chút nữa là kiếm được cả chục triệu rồi.”

“Ừ, anh đền cho em.”

Anh vẫn như xưa, dù tôi nói gì, anh cũng chấp nhận vô điều kiện.

“Tần Khải Niên, Điền Điền vẫn chưa ngủ đâu, anh có muốn lên xem con không?”

“Muốn.”

Tôi cho bảo mẫu nghỉ sớm.

Điền Điền rất thích Tần Khải Niên.

Con bé lấy hết những món đồ chơi mình yêu quý ra mời anh chơi cùng.

Ngủ rồi mà vẫn quyến luyến nắm tay anh, trong mơ còn gọi “ba ơi” không ngừng.

Như thể muốn bù lại tất cả những năm tháng đã bỏ lỡ.

Tôi bị men rượu làm cho mơ màng, cũng ngủ thiếp đi trên sofa.

Lúc tỉnh lại, người tôi được phủ bằng áo khoác vest của Tần Khải Niên.

Bộ vest đặt may riêng đã bị tôi nằm đến nhăn nhúm.

Tần Khải Niên đứng ngoài ban công, bóng lưng cô đơn.

Tôi bước đến bên anh.

Đôi mắt anh đỏ hoe, như vừa khóc thêm một trận.

“Sao vậy?”

“Tại sao không nói với anh về những tin nhắn Triệu Duẫn gửi cho em?”

Triệu Duẫn đã kể với anh lý do tôi rời khỏi Cảng Thành năm xưa.

Tôi mỉm cười, nhẹ nhàng nói: “Cậu ấy nói không sai, năm đó… là em khiến anh phải chịu nhiều khổ sở như thế.”

“Còn em thì sao? Những năm qua một mình nuôi con…”

Chỉ cần nghĩ tới là anh đã cảm thấy nghẹn ngào, đau lòng đến không thở nổi.

Tần Khải Niên dang tay ôm lấy tôi, cằm tựa lên vai tôi.

Giọng anh trầm thấp.

“Anh sẽ bù đắp tất cả những năm tháng đã thiếu vắng,

nhất định.”

“Tần Khải Niên, em cũng sẽ bù đắp cho anh.”

“A Thu, anh yêu em nhiều lắm.”

“Ừm, em cũng vậy.”

Tôi siết chặt vòng tay ôm lấy anh, nụ cười dần lan rộng.

Từ nay về sau, mặt trời của tôi chỉ chiếu sáng vì riêng tôi.

(Hoàn)


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!