“Ừ.”

 

“Vậy anh về thăm nhà chút đi?”

 

“Không cần.”

 

Anh ấy nhìn thấy video trên điện thoại tôi, liền lảng sang chuyện khác.

 

“Thế nào, đã nghĩ xem muốn đi đâu chưa?”

 

Chúng tôi vừa mới định ngày đi Iceland xong thì trên đường đi làm về, tôi bị một chiếc xe chặn lại.

 

Cửa sổ xe từ từ hạ xuống, để lộ một gương mặt xinh đẹp mà ung dung sang trọng.

 

“Chào Khương tiểu thư, tôi là mẹ của Dực Xuyên.”

 

Tôi liếc nhìn biển số xe. Đó không phải loại biển số mà một nhà bình thường có thể sở hữu.

 

Diệp phu nhân mỉm cười.

 

“Đừng căng thẳng, tôi chỉ muốn mời Khương tiểu thư dùng một bữa cơm thường thôi. Tôi đã nhắc với Dực Xuyên, nhưng nó lại nói cô bận rộn nhiều việc, tôi đành phải đích thân tới mời.”

 

Tôi đứng yên tại chỗ, cúi đầu gọi điện cho Chu Dực Xuyên.

 

“Dực Xuyên lúc này đang bận tiếp khách, chút chuyện nhỏ này, tốt nhất đừng làm phiền nó.”

 

Bà ấy vừa đưa mắt ra hiệu, hai vệ sĩ lập tức xông lên.

 

Một người lấy mất điện thoại của tôi, người kia “mời” tôi lên xe.

 

Tôi chẳng còn cách nào khác, đành phải đi theo.

 

Chu gia đại trạch nằm ở Thập Sát Hải.

 

Qua khung cửa sổ chạm trổ, tôi có thể nhìn thấy hồ nước ở sân sau nhà anh.

 

Lúc này tôi mới bàng hoàng nhận ra, gia thế của anh còn khủng khiếp hơn những gì tôi từng tưởng tượng.

 

Trong phòng khách còn có một người phụ nữ khác đang ngồi.

 

Diệp phu nhân mỉm cười giới thiệu với tôi:

 

“Đây là Tống tiểu thư, vị hôn thê của Dực Xuyên nhà chúng tôi.”

 

Nhìn người phụ nữ mang khí chất tương đồng với Chu Dực Xuyên kia, tôi sững sờ, một bước cũng không bước nổi.

 

Chuyện từ bao giờ?

 

Tại sao tôi lại chẳng hề hay biết chút gì?

 

Thấy sắc mặt tôi trắng bệch, nụ cười của Diệp phu nhân càng sâu thêm: “Sao thế, Dực Xuyên chưa nói với cô à? Hôn ước này đã định từ lâu rồi.”

 

“Cũng phải, loại chuyện này, không cần thiết phải nói nhiều với người ngoài làm gì.”

 

Bà ấy bỏ mặc tôi, tiến về phía Tống tiểu thư.

 

“Đây là người mà Dực Xuyên nuôi bên ngoài đấy à? Nhìn cũng không tệ.”

 

Diệp phu nhân gật đầu, như đang khen ngợi: “Con bé này cũng khá nỗ lực, nghe nói là đại diện sinh viên ưu tú khóa này, nếu không cũng chẳng lọt nổi vào mắt xanh của Dực Xuyên.”

 

Tống tiểu thư nhạt nhẽo liếc tôi một cái, mặt không chút biểu cảm.

 

“Nghe nói nhà cô ta ở mạn Tây Nam? Quen nhau thế nào? Lai lịch có sạch sẽ không?”

 

“Chuyện này con cứ yên tâm, Dực Xuyên không làm bậy đâu. Giữa chúng nó cũng có chút duyên nợ nên ta không can thiệp quá sâu.”

 

“Cha của Dực Xuyên lúc sinh thời đi lấy cảm hứng sáng tác ở vùng núi, không may bị ngã xuống sườn núi gãy chân, chính cô bé này đã chạy xuống núi gọi người cứu viện.”

 

“Lúc đó ông ấy có để lại thông tin liên lạc, nói sau này nếu cần giúp đỡ gì cứ việc lên tiếng, nhưng cô ta chưa bao giờ gọi cuộc điện thoại đó. Mãi sau này khi cô ta đủ tuổi trưởng thành, bị người nhà lừa từ trường về, nhốt lại ép gả lấy tiền sính lễ. Đường cùng cô ta mới gọi cuộc điện thoại kia, lại đúng lúc Dực Xuyên nghe máy, cũng coi như số cô ta tốt.”

 

“Sau đó, Dực Xuyên bắt đầu tài trợ cho cô ta. Mãi đến khi cô ta tới Vĩnh Kinh học đại học, hai đứa gặp nhau, mới nảy sinh chuyện sau này.”

 

Tống tiểu thư nhếch môi: “Dây dưa với Dực Xuyên sâu nặng như thế, xem ra con lại giống như kẻ ngoại đạo rồi.”

 

Diệp phu nhân cười khẩy: “Kẻ từ núi ra, suy cho cùng vẫn mang thói tiểu gia tử khí. Nói về chuyện biết tiến biết lui, vẫn phải là con. Dực Xuyên cũng hiểu điều đó, nếu không, nó đã chẳng giấu giếm con bé này kỹ như vậy, chẳng dám dắt ra ngoài gặp ai.”

 

“Chuyện trước kia con không quản, nhưng một khi đã quyết định bàn chuyện cưới hỏi, thì con bé đó, Dực Xuyên định xử lý thế nào?”


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!