1.

Trong phòng tắm, tôi siết chặt que thử thai trong tay.

Hai vạch đỏ rực rõ ràng đến chói mắt.

Tôi… thật sự mang thai rồi sao?

Nếu là trước đây, tôi nhất định sẽ vui đến mức chạy ngay đi báo cho Phó Đình Hạc biết.

Nhưng bây giờ, trong lòng tôi chỉ còn lại một mớ lo lắng hỗn độn.

Tôi đưa tay khẽ vuốt bụng dưới, thở dài một hơi.

Tôi không biết anh sẽ nghĩ gì nếu biết chuyện này.

Thật lòng mà nói… tôi không còn dám chắc điều gì nữa.

Bước ra khỏi phòng tắm, tôi đi đến phòng khách.

Trên tường, đồng hồ chỉ gần hai giờ sáng.

Còn bảy phút rưỡi nữa là đúng hai giờ.

Phó Đình Hạc vẫn chưa về.

Tôi đã không còn đếm nổi, đây là lần thứ mấy anh vắng nhà từ khi Thẩm Mộng Vũ trở về nước.

Tôi và anh đã ở bên nhau hơn ba năm.

Đối với cái tên “bạch nguyệt quang” từng khiến anh khắc cốt ghi tâm kia, tôi chưa từng để tâm, cũng chưa từng sợ.

Tôi từng nghĩ mình là người đặc biệt.

【Tối nay em có chuyện muốn nói với anh.】

【Mấy giờ anh về?】

【Anh có thể trả lời tin nhắn được không?】

【Anh không định về nhà thật à?】

Từng tin nhắn cứ như trôi vào khoảng không, không một lời đáp.

Tin đầu tiên tôi gửi từ ba giờ chiều, tin cuối cùng là nửa tiếng trước – lúc hơn một giờ sáng.

Sự mong chờ cuối cùng trong tôi, theo từng giờ từng phút mà dần chết lặng.

“Cô chủ… hay là cô lên lầu nghỉ trước đi ạ?”

“Không cần đâu. Cháu chờ anh ấy. Bà đừng lo cho cháu.”

Đêm thật dài, lạnh đến mức người ta co mình lại cũng không đủ ấm.

Tôi ngồi trong phòng khách, chỉ mặc một chiếc áo mỏng, kiên quyết không chợp mắt.

Tôi chẳng làm gì cả, chỉ ngồi lặng lẽ như vậy.

Không biết là đang chờ Phó Đình Hạc…

Hay đang chờ chính mình hoàn toàn hết yêu anh.

Ký ức về những ngày hạnh phúc bên nhau cứ lần lượt hiện về trong đầu, từng khung cảnh đều rõ ràng đến mức khiến sống mũi tôi cay xè.

Ba giờ rưỡi sáng.

Bên ngoài biệt thự cuối cùng cũng vang lên tiếng động cơ xe.

Giọng anh vang lên sau cánh cửa:

“Sao còn chưa ngủ?”

Tôi xoa hai bàn tay đang tê cứng vì lạnh, định nói gì đó với Phó Đình Hạc, nhưng lời đến miệng lại nghẹn lại nơi cổ họng — không thể nuốt xuống, cũng chẳng thể thốt ra.

“Anh đi đâu vậy?”

Tôi hỏi, giọng rất nhẹ.

Ánh mắt anh lướt qua tôi như gió thoảng, không dừng lại dù chỉ một giây, tiện miệng trả lời qua loa:

“Bận chút chuyện công ty.”

Chỉ cần nghe là biết đang ngụy biện.

Tôi đã gọi cho thư ký của anh từ trước — chẳng có cái “công việc bận rộn” nào cả.

Tôi siết nhẹ đầu ngón tay, cố giữ bình tĩnh:

“Công việc… bận đến vậy sao?”

Trong lòng Phó Đình Hạc lúc này rối như tơ vò.

Không phải vì câu hỏi của tôi, mà vì mấy lời anh từng nghe từ Thẩm Mộng Vũ vài tháng trước vẫn ám ảnh mãi trong đầu.

【Tôi gặp bạn trai cũ của Kỳ Tinh khi còn ở nước ngoài, trông cũng khá giống anh đấy.】

【Tôi không có ý gì đâu, chỉ là… người ta thường có xu hướng yêu cùng một kiểu người mà, đúng không? Có khi Kỳ Tinh… Thôi bỏ đi, anh đừng nghĩ nhiều.】

Lúc đó anh không dám hỏi tôi, chỉ âm thầm cho người điều tra.

Và rồi — đúng như lời Mộng Vũ nói.

Người đàn ông đó, quả thực có vài nét giống anh.

Nghĩ đến phản ứng đầu tiên của Kỳ Tinh khi gặp mình năm đó, lòng tự trọng của Phó Đình Hạc như bị giẫm nát.

2.

“Chuyện công ty, em không hiểu.”

Nói xong, Phó Đình Hạc bước thẳng lên lầu, chẳng buồn dừng lại lấy một giây, cũng chẳng muốn giải thích thêm bất cứ điều gì.

Tôi khẽ cười lạnh, giọng lẫn ý trào phúng:

“Vậy hôm đó… ngày đi đăng ký kết hôn, anh vắng mặt vì lý do gì?”

Rốt cuộc tôi cũng hỏi ra điều vẫn luôn chôn chặt trong lòng.

Hóa ra, chính từ ngày hôm đó, tình cảm giữa chúng tôi đã âm thầm đổi màu.

Phó Đình Hạc khựng bước, rồi lại cố tình né tránh, trả lời như mọi lần:

“Anh đi gặp khách hàng. Anh nói với em rồi mà.”

Tôi đứng dậy khỏi sofa, ánh mắt không rời khỏi bóng lưng cao lớn của anh trên cầu thang:

“Gặp khách hàng? Mấy phút để đi đăng ký kết hôn cũng không có sao?”

Trước kia anh từng vì tôi mà làm không ít chuyện điên rồ.

Thời điểm theo đuổi tôi, vì để gặp tôi một cái mà dám cho cả đám khách hàng leo cây.

Tôi không tin chỉ vì một cuộc gặp khách hàng mà anh bỏ buổi đăng ký quan trọng đó.

Tôi đã im lặng, không hỏi, chỉ để chờ xem liệu anh có cho tôi một lời giải thích đúng nghĩa hay không.

“Kỷ Tinh, em thật sự nghĩ kỹ rồi sao? Em muốn kết hôn với anh à?”

Tôi cắn chặt môi, cổ họng như bị nghẹn, chỉ cố gắng giữ cho giọng không run lên:

“Lần trước anh không đến rạp chiếu phim… là vì cuộc gọi của Thẩm Mộng Vũ đúng không?”

Tôi không trả lời câu hỏi của anh.

Cũng không cần.

Vì tôi biết, không chỉ có lần ở rạp phim.

Tất cả những lần anh thất hẹn, bận đột xuất, biến mất không lời giải thích — tôi đều biết rõ anh đã đi đâu.

Chỉ là tôi cứ cố chấp, cố giả vờ không biết.

Giống như hôm nay, tôi cần nghe chính miệng anh nói ra.


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!