“Anh, anh sao vậy?”

Lục Bách Hoài thu ánh mắt về, tay siết chặt vô lăng hơn chút:

“Không có gì, chỉ là thấy tóc em uốn nhẹ thế này, nhìn rất đẹp.”

Tôi thở phào, định nói gì đó để giảm bớt bầu không khí, thì trong gương chiếu hậu phát hiện có gì đó bất thường:

“Chiếc SUV phía sau là sao thế?”

Tôi nhìn vào gương:

“Sao cảm giác nó cứ theo sát chúng ta vậy?”

Lục Bách Hoài liếc nhìn, giọng thản nhiên:

“Không sao, là đội quay tôi thuê đấy.”

À, quay phim.

Gì cơ? Quay phim??

Tôi sửng sốt:

“Không phải chứ, chúng ta chỉ là kết hôn giả, quay gì mà quay?”

Lục Bách Hoài bảo: đây là cảm giác nghi lễ.

Hơn nữa dạo gần đây quay cảnh đi đăng ký kết hôn đang rất hot, giới trẻ ai cũng thích kiểu đó.

Thôi được, miễn không phải tôi trả tiền.

Tôi chỉ nói:

“Quay cho tôi đẹp một chút là được.”

Lục Bách Hoài hình như khẽ cười:

“Hoan Hoan xinh thế này, quay kiểu gì cũng đẹp.”

Tôi nghe xong hơi khựng lại.

Hoan Hoan?

Lục Bách Hoài thấy tôi nhìn, nghiêng đầu nói:

“Tôi nghĩ, đã là vợ chồng nửa năm thì nên thân thiết một chút, bắt đầu từ cách xưng hô chẳng hạn?”

Tôi thì thấy cũng không sao, nhưng mà…

“Nhưng đừng gọi tôi là Hoan Hoan nữa, nghe như đang gọi cún con ấy.”

Lục Bách Hoài chớp mắt, ra vẻ suy nghĩ nghiêm túc hai giây, rồi vui vẻ nói:

“Vậy… gọi là vợ nhé?”

9

Câu đó vừa buông ra, tôi nghẹn luôn.

Không biết phải phản ứng sao nữa…

Lục Bách Hoài vẫn nhìn tôi chăm chú, thấy tôi khó xử liền đổi giọng:

“Là tôi đường đột rồi, hay tôi gọi thẳng tên em?”

Tôi gật đầu, tiện thể gọi:

“Lục Bách Hoài.”

“Hử?”

Lục Bách Hoài nhìn tôi.

Tôi chớp mắt:

“Không phải bảo đổi cách gọi sao? Tôi không gọi anh là bạn học Lục nữa đâu.”

Lục Bách Hoài khựng người, vài giây sau bật cười.

Anh ta từ tốn dừng xe lại, ánh mắt rơi trọn lên người tôi, trong đôi mắt ánh lên nụ cười dịu dàng:

“Tôi thì không thấy tên mình giống tên chó con chút nào cả.”

Đúng là… nói thừa thật đấy.

Ai lại đặt tên chó là Lục Bách Hoài chứ?

Thấy tôi khó hiểu, Lục Bách Hoài tháo dây an toàn, hơi nghiêng người lại gần:

“Ý tôi là…”

“Em có thể gọi tôi là Bách Hoài.”

Tôi khựng lại một chút, cảm thấy mặt mình hơi nóng lên.

Gọi vậy… có phải thân mật quá rồi không?

Nhìn ra sự bối rối của tôi, Lục Bách Hoài cũng không thúc ép, nhưng cũng chẳng xuống xe rời đi, chỉ mỉm cười nhìn tôi.

Một lúc sau, tôi rốt cuộc lấy hết can đảm gọi khẽ:

“Bách Hoài.”

Lục Bách Hoài cuối cùng cũng nở nụ cười rạng rỡ:

“Anh đây.”

“Đi thôi, mình đi đăng ký kết hôn nào.”

10

Sắp hết giờ làm việc nên trong Cục Dân chính cũng không còn nhiều người, rất nhanh đã đến lượt tôi và Lục Bách Hoài.

Lúc cầm sổ đỏ trên tay, tôi vẫn còn hơi ngơ ngác, không dám tin là mình thật sự vừa đi đăng ký kết hôn với một người mới quen chưa đầy một ngày.

Nhưng ngay sau đó, tay tôi chạm vào chiếc thẻ ngân hàng trong túi.

Ừm, cảm giác thật rõ ràng.

“Cười nào, hai bạn nhìn về phía ống kính!”

Người quay phim mà Lục Bách Hoài thuê làm việc rất chuyên nghiệp, luôn theo sát chúng tôi, tận dụng mọi khoảnh khắc để chụp hình.

Có điều vì tôi và Lục Bách Hoài còn khá xa lạ, chắc muốn chụp ra vẻ ân ái đậm tình cũng hơi khó.

“Cười lên một chút?”

Có lẽ vì đã cầm được giấy chứng nhận kết hôn, Lục Bách Hoài trông cũng thư giãn hơn hồi chiều, đưa tay khoác lên vai tôi, dẫn tôi nhìn vào ống kính.

Đã nhận tiền thì tôi phải thể hiện tinh thần chuyên nghiệp, liền chủ động dựa sát vào người Lục Bách Hoài, khẽ cong môi mỉm cười.

“Rồi, hai bạn, đổi tư thế một chút nhé!”

Nhiếp ảnh gia chỉ đạo:

“Giơ giấy đăng ký lên nào, cười tươi, đúng rồi!”

“Nhìn nhau một cái, rất tốt!”

“Cuối cùng nhé, hai bạn cùng giơ giấy đăng ký về phía tôi, rồi trốn ra sau đó hôn nhau một cái nha!”

Tôi theo phản xạ gật đầu làm theo.

Giơ giấy, trốn ra sau, rồi hô…

Khoan đã?!

Tôi chợt ngẩng đầu, đúng lúc bắt gặp ánh mắt Lục Bách Hoài đang nhìn xuống.

Anh ấy cúi đầu nhìn tôi, trong mắt ánh lên nụ cười dịu dàng:

“Hôn một cái nhé, Ứng Hoan?”

11

Á á á á cái này… cái này là giá riêng nha!!

Nhiếp ảnh gia vẫn đang nhìn, tôi bèn cứng mặt thì thầm:

“Dịch vụ của tôi không bao gồm hôn đâu đấy!”

Cùng lắm là nắm tay, ôm nhẹ thôi chứ!

Lục Bách Hoài trấn an:

“Chỉ là hôn giả thôi, lại gần một chút, không chạm được đâu.”

Tôi đành cứng đờ người mà ghé lại gần, cảm giác bản thân chẳng khác gì khúc gỗ!

Trên đầu truyền đến một tiếng thở dài khe khẽ.

Giây tiếp theo, Lục Bách Hoài giơ tay nâng mặt tôi lên, cúi xuống sát gần.

Hơi thở tôi như ngừng lại, nhìn gương mặt Lục Bách Hoài ở khoảng cách gần như vậy, tim tôi bỗng im bặt.

“Rồi nhé, ba hai một…”

Theo tiếng đếm của nhiếp ảnh gia, tôi bỗng cảm nhận được một làn hơi ấm đặt lên môi mình.

Là ngón tay cái của Lục Bách Hoài.

Đốt ngón tay nhẹ đặt lên môi tôi, còn hơi thở và nụ hôn của anh ấy thì rơi trên mu bàn tay, xuyên qua da thịt và xương cốt, trong khoảnh khắc đó chạm khẽ đến linh hồn tôi.

“Rất tốt, rất tốt!”

Nhiếp ảnh gia hài lòng, ra hiệu xong việc.

“Bị hôn đến ngơ rồi hả?”

Lục Bách Hoài giơ tay quơ quơ trước mặt tôi, giọng pha chút cười:

“Vậy thì oan cho tôi quá.”

“Cái gì chứ…”

Tôi đập nhẹ tay anh ấy ra, cố nhịn cảm giác tim đập loạn xạ, giả vờ bình tĩnh:

“Hết việc rồi đúng không? Tôi phải về trường đây.”

Lục Bách Hoài khựng lại:

“Ký xong không ăn mừng một chút sao? Anh biết gần đây có nhà hàng tư nhân ngon lắm.”

Nghe thế tôi cũng thấy hơi đói, bèn gật đầu:

“Được thôi.”

Rời khỏi Cục Dân chính, Lục Bách Hoài hẹn nhiếp ảnh gia về thời gian giao ảnh. Tôi vẫn còn đang hồi tưởng lại nụ hôn suýt nữa chạm vào ấy, thì bỗng có tiếng gọi vang lên:

“Ứng Hoan?”

Tôi khựng lại, ngoái đầu, sắc mặt lập tức lạnh hẳn:

“Có chuyện gì?”

Chàng trai đối diện đánh giá tôi, lại nhìn Cục Dân chính phía sau, vẻ mặt có phần phức tạp:

“Sao em lại ở đây?”

Tôi mất kiên nhẫn:

“Tôi ở đâu thì liên quan gì đến anh?”

Hắn cười nhạt, rồi liếc thấy Lục Bách Hoài bên cạnh, vẻ mặt càng thêm khinh miệt:

“Ồ~ ra là bám được đại học bá của trường à? Muốn lừa người ta đi đăng ký kết hôn à? Cô cũng ghê gớm thật, đến cả nam thần cũng vớ được, chắc là trên giường cũng…”

“Vợ ơi.”

Lục Bách Hoài đột nhiên cất tiếng, bước lên từ phía sau, vòng tay khoác eo tôi:

“Hình như anh nghe thấy có con chó sủa, cẩn thận kẻo bị cắn.”

Mặt tên kia đen sầm lại:

“Anh nói ai…”

“Chó đáng yêu như vậy sẽ không sủa bừa đâu.”

Tôi ngắt lời hắn, quay sang cười với Lục Bách Hoài:

“Đi ăn thôi?”

Lục Bách Hoài gật đầu, nắm tay tôi bước đi vài bước, ra vẻ mới nhìn thấy người sau lưng:

“Ơ? Vẫn có người đứng ở đây à? Vợ ơi, người quen của em sao?”

Tôi liếc qua gương mặt đen sì của Giang Minh, thản nhiên nói:

“À, Giang Minh đấy, miễn cưỡng tính là… người từng theo đuổi em thôi.”

12

Lời vừa dứt, cả Lục Bách Hoài lẫn Giang Minh dường như đều sững lại một chút.

Ờ thì, Giang Minh là tên ngốc kia đứng đơ ra thì cũng chẳng lạ.

Nhưng Lục Bách Hoài, anh ngẩn ra làm gì chứ??

Tôi lén véo mu bàn tay Lục Bách Hoài một cái, trừng mắt với anh ta, ý là: ngẩn người cái gì, lấy khí thế ra cho tôi nhờ!

Lục Bách Hoài chớp chớp mắt, không rõ có hiểu ý tôi không, nhưng ít ra cũng không còn cứng đờ như lúc trước nữa, ngược lại còn siết tay tôi chặt hơn một chút.

Anh nhìn Giang Minh, khẽ nheo mắt:

“Hóa ra là kẻ theo đuổi, tôi cứ tưởng là tên vô công rồi nghề nào chứ, mở miệng toàn lời tục tĩu.”

Giang Minh cứng cổ cãi lại:

“Anh đã nói là kẻ theo đuổi thì tôi nói đều là sự thật! Tôi rất hiểu Ứng Hoan đấy!”

“Sự thật sao?”

Lục Bách Hoài bật cười khẽ, đưa mắt đánh giá từ đầu đến chân Giang Minh, trong đáy mắt lộ rõ vẻ khinh thường:

“Cậu biết vì sao cậu chỉ là kẻ theo đuổi không?”

“Vì thẩm mỹ của vợ tôi không tệ đến mức đó.”

“Cho nên một tên thất bại, bị từ chối như cậu thì trong miệng có thể nói ra lời thật gì cơ chứ?”

Giang Minh tức đến đỏ mặt:

“Anh mẹ nó…”

Lục Bách Hoài khẽ vẫy tay, người quay phim ban nãy lập tức hóa thân thành vệ sĩ, thản nhiên áp giải Giang Minh đang chửi rủa lôi đi.

Tôi sững sờ:

“Anh… anh ta… không phải, cái anh nhiếp ảnh đó làm thêm cả vệ sĩ luôn à??”

Lục Bách Hoài nghĩ ngợi một chút:

“Tôi trả cho anh ta hai khoản lương mà.”

Tôi đưa tay day trán, thôi được rồi, coi như kỹ năng đa năng không bao giờ thừa.

“Ứng Hoan!”

Giang Minh phía sau vẫn còn đang sủa loạn, nói không dứt:

“Cô đi đăng ký với người khác, ba cô biết không?!”

“Cô đi đăng ký với người khác, vị hôn phu nhà họ Tống kia của cô biết không?!”

Ồn ào quá.

Tôi nhíu mày, quay đầu phất tay với nhiếp ảnh gia:

“Thúy Quả, đập nát cái miệng anh ta cho tôi.”

“Khoan đã.”

Lục Bách Hoài đột nhiên lên tiếng ngăn lại.

Tôi bỗng thấy căng thẳng — chẳng lẽ anh ấy định hỏi chuyện vị hôn phu?

Tôi còn chưa nghĩ ra phải giải thích thế nào…

Thì đã thấy Lục Bách Hoài chỉ về một hướng:

“Đưa ra chỗ kia đánh, chỗ đó không có camera.”

Tôi lập tức thở phào.

Lục Bách Hoài nghe thấy tiếng thở của tôi, quay đầu nhìn tôi, ánh mắt sâu lắng:

“Sao lại căng thẳng thế, vợ yêu?”

13

Tôi chột dạ, liền lơ đi cái cách gọi “vợ” trôi chảy kia, chỉ vội kéo tay anh ta:

“Không phải nói đi ăn sao? Tôi đói rồi.”

Lục Bách Hoài vẫn nắm tay tôi, dắt đi không buông:

“Vậy đi thôi, nhà hàng đó gần đây, đi bộ là tới.”

Tôi gật đầu, vừa nhấc chân thì đã nghe phía sau Giang Minh tức tối hét lên:

“Ứng Hoan! Cô lúc nào cũng ích kỷ, lúc nào cũng chỉ biết nghĩ cho bản thân mình! Tôi muốn xem thử, nếu cô ở bên người khác, vị hôn phu của cô có tha cho cô không! Xem thử công ty và việc làm ăn nhà cô sẽ ra sao!”

Nghe vậy, tim tôi chợt siết lại.

Nhưng nét mặt vẫn không thay đổi, tôi bước theo Lục Bách Hoài rời đi.

Trong suốt bữa ăn tối, tôi luôn chờ đợi Lục Bách Hoài sẽ hỏi — về Giang Minh, về vị hôn phu kia, về chuyện gia đình tôi.

Nhưng không.

Lục Bách Hoài không hỏi gì cả.

Cùng lắm là hỏi tôi kiêng ăn gì, thích ăn gì, nét mặt vẫn ôn hòa, có cười, không khác gì bình thường.

Nhưng chính sự bình thản đó… lại khiến tôi càng bất an.

Ăn xong, Lục Bách Hoài đưa tôi về trường, đến dưới ký túc xá, anh đưa tôi túi đồ ăn vặt:

“Đói thì ăn tạm buổi khuya.”

Tôi nhận lấy túi, bên trong là bánh trà và bánh gạo trắng mà tôi thích. Trong bữa ăn chỉ gắp thêm hai lần, vậy mà anh ta cũng nhớ.

“Lên đi, cả buổi chiều mệt rồi, tối nghỉ sớm chút.”

Tôi đứng im nhìn anh ta, hồi lâu mới nhẹ giọng nói:

“Anh không có gì muốn hỏi à?”

Lục Bách Hoài hơi ngạc nhiên:

“Hỏi gì cơ?”

Tôi khẽ thở ra một hơi:

“Mấy chuyện Giang Minh nói ấy, anh không muốn hỏi gì sao? Không muốn biết chút gì à?”

Nghe vậy, Lục Bách Hoài khẽ cười:

“Thật lòng mà nói, anh không muốn hỏi.”

Tim tôi như chùng xuống.

Ừ nhỉ, tôi và anh ấy chỉ là kết hôn giả, không hỏi mới là bình thường.

Mới vừa rồi còn le lói cảm giác gì đó khó gọi tên, giờ đã lập tức tan biến. Tôi mím môi định tạm biệt thì giọng Lục Bách Hoài vang lên lần nữa:

“Không muốn hỏi… không có nghĩa là tôi không muốn biết.”

Lục Bách Hoài đột nhiên tiến thêm một bước, giơ tay khẽ vén lọn tóc rối trên trán tôi, giọng nói nhẹ như gió đêm:

“Anh muốn biết.”

“Nhưng anh không muốn nghe từ miệng người khác, cũng không muốn ép em phải kể.”

“Ứng Hoan, anh có rất nhiều thời gian, cũng đủ kiên nhẫn.”

“Anh muốn chờ một ngày nào đó, em tự nguyện kể cho anh nghe.”

14

Tôi cảm thấy… Lục Bách Hoài đúng là rất biết cách khiến người ta rung động.

Chỉ mới tiếp xúc với nhau một ngày thôi mà hảo cảm của tôi dành cho anh ta đã tăng vọt như tên lửa cất cánh.

Nhưng bạn cùng lớp kể về Lục Bách Hoài đâu có như vậy… Anh ta chẳng phải kiểu “chim công khoe đuôi” như bây giờ.

Lẽ nào… anh ấy muốn giả thành thật?

Nghĩ đến đây tôi không khỏi hít sâu một hơi, sau đó lại tự vả vào mặt mình trong đầu — đừng tự luyến quá đà.

Có thể là do Lục Bách Hoài có đạo đức tốt, dù là kết hôn giả thì cũng vẫn cư xử tử tế thôi.

Tôi tự an ủi như thế, nhưng trong lòng vẫn không kìm được mà thấp thỏm chờ mong.

Vậy mà suốt cả tuần tiếp theo, vị Lục Bách Hoài lịch thiệp ấy chẳng hề liên lạc hẹn tôi thêm lần nào.

Không lẽ… cái sự dịu dàng kia chỉ là mây bay thoáng qua?

Tôi uể oải bấm điện thoại, đoạn hội thoại với Lục Bách Hoài vẫn dừng ở ba hôm trước, mấy ngày sau đó chỉ còn vài câu “chào buổi sáng” và “ngủ ngon”.

Nói chào buổi sáng chúc ngủ ngon thì có nghĩa lý gì chứ? Tôi đâu phải cái máy chấm công!

Đang lúc tôi phân vân có nên chủ động nhắn trước không thì điện thoại rung lên — là cuộc gọi từ Lục Bách Hoài.

Tôi lập tức nâng điện thoại lên, chỉnh giọng rồi nhấn nghe.

“Vợ ơi?”

Giọng quen thuộc vang lên từ đầu dây bên kia, chỉ hai chữ đã khiến tôi đỏ mặt, nghẹn lời.

“À, xin lỗi.”

Lục Bách Hoài khẽ cười:

“Trót gọi quen miệng.”

Tôi cố giữ giọng bình thản:

“Không sao, anh gọi tôi có chuyện gì sao?”

Tưởng đâu anh ấy lại định buông lời dễ khiến người ta xiêu lòng, ai ngờ lần này lại thật sự là chuyện nghiêm túc:

“Cuối tuần này là sinh nhật 80 tuổi của ông nội tôi. Vài ngày qua tôi bận chuẩn bị tiệc nên không liên lạc được, nếu có phần nào thất lễ thì xin lỗi em.”

Tôi vừa định bảo không sao, thì anh ấy nói tiếp:

“Tôi muốn mời em cùng đi dự tiệc sinh nhật, với tư cách là… cháu dâu của ông. Em thấy ổn không?”

Ổn quá đi chứ còn gì nữa!

Tôi không ăn không ngồi rồi mà, tôi nhận 4 triệu lận đấy nhé, tôi cực kỳ có tinh thần nghề nghiệp đấy nhé!

Nghe tôi đồng ý, giọng Lục Bách Hoài càng thêm vui vẻ, còn pha chút thăm dò:

“Còn một chuyện nữa…”

“Nhà ông nội tôi hơi xa trường, nên chúng ta có thể phải ở lại qua đêm. Phòng thì sẽ được chuẩn bị sẵn, nhưng nếu có quá nhiều người, có lẽ… chúng ta phải ngủ chung phòng. Em có ngại không?”

15

Nghe vậy tôi khựng lại, chưa trả lời ngay.

Nam nữ độc thân ngủ cùng một phòng?

Tôi sợ tôi không kiềm được đó nha!

Nghĩ đến cái thân hình cao ráo chân dài, vai rộng eo thon của Lục Bách Hoài, tôi lặng lẽ nuốt nước bọt:

“À thì, nếu có thể… vẫn nên tách phòng thì tốt hơn.”

Tôi thật sự sợ mình hóa sói mất.

Lục Bách Hoài “ừ” một tiếng, còn xin lỗi:

“Xin lỗi, câu hỏi đó hơi… đường đột rồi.”

Tôi nghĩ thầm, đến lúc đó mà thật sự phải ở cùng thì chưa chắc ai đường đột với ai đâu.

Thứ Bảy đến rất nhanh.

Lục Bách Hoài đến đợi tôi dưới ký túc xá từ sớm, thấy tôi mặc váy liền hơi nhíu mày:

“Dự báo tối nay có mưa, mặc váy em sẽ lạnh đấy, mặc áo hoodie với quần jean sẽ hợp hơn.”

Tôi khoát tay:

“Tiệc tùng mà, mặc hoodie không phải làm anh mất mặt à?”

Lục Bách Hoài đưa tay sờ mu bàn tay tôi như để xác nhận nhiệt độ, nghe vậy chỉ lắc đầu:

“Không sao, sẽ không có ai dám nói linh tinh trước mặt tôi đâu.”

Tôi thầm “ồ” một tiếng trong bụng — anh ta nói chuyện đúng là sát tim thật, câu nào cũng khiến người ta rung rinh.

Biệt thự nhà họ Lục nằm ở ngoại thành, lái xe mất hai tiếng.

Sáng nay tôi dậy sớm trang điểm, lên xe chưa bao lâu đã bắt đầu lơ mơ buồn ngủ. Tôi vừa định chợp mắt thì điện thoại rung lên liên tục.

Vốn đã buồn ngủ mà bị làm phiền là đã khó chịu, nhìn người gọi thì càng bực hơn.

Tôi dứt khoát cúp máy.

Năm phút sau, điện thoại lại rung.

Tôi tiếp tục cúp, rồi kéo vào danh sách chặn.

Mười phút sau lại có cuộc gọi từ số lạ — tôi liếc là biết ai ngay.

“Có rắc rối gì à?”

Lục Bách Hoài hỏi lúc dừng đèn đỏ:

“Nếu em không muốn nghe, có thể đưa tôi xử lý.”

“Không cần, có vài câu chửi nhất định phải tự mắng mới sướng.”

Tôi bực bội vuốt tóc, hít một hơi thật sâu rồi bắt máy:

“Có…”

Chữ “chuyện gì” còn chưa nói ra thì bên kia đã gào lên:

“Đồ con gái bất hiếu, trong mắt mày còn có thằng cha này không?! Tao bảo mày đi lấy lòng cậu ấm nhà họ Tống, mà mày dám đi đăng ký kết hôn với một thằng trai lạ?!”

16

Tôi không biểu lộ cảm xúc, chỉ yên lặng nghe tiếng chửi xối xả từ bên kia.

Mãi đến tận ba phút sau, đầu dây bên kia mới chịu ngưng.

Tôi thong thả mở miệng, chỉ hai chữ:

“Bật lại.”

“Con…”

Tôi cắt lời hắn:

“Ngần này tuổi rồi, đừng có động tí là nổi nóng, dễ hại gan hại thận, ảnh hưởng chất lượng tinh trùng.”

“Nếu cứ tiếp tục thế này, dù có cưới bao nhiêu vợ thì cũng đừng mơ có con.”

“Ứng Hoan! Mày ngứa da rồi phải không?!”

Bên kia, giọng bố tôi gào lên như sắp tắc thở, tiếng thở nặng nề rõ rệt:

“Mẹ mày dạy mày kiểu gì vậy hả? Đúng là làm mất mặt nhà họ Ứng! Không hổ danh dân cái xó nghèo nát như huyện Lâm, toàn nuôi ra lũ mất dạy!”

Tôi hạ thấp giọng, nhưng lạnh tanh:

“Đừng động tí là lôi mẹ tôi ra nói. Bà ấy đã mất rồi, chẳng ngại ai nhắc đâu. Nhưng bà nội tôi ấy, tám chín chục tuổi đầu rồi, nếu tôi ngày nào cũng ngồi lê đôi mách sau lưng bà cụ, chắc bà cụ cũng không dễ chịu nổi đâu ha?”

“Ứng Hoan, mày dám?!”

“Tôi thì có gì không dám?”

Tôi bắt đầu mất kiên nhẫn:

“Chuyện liên hôn, tôi đã nói rõ là tôi không hứng thú. Tôi chỉ kết hôn với người tôi thích, người tôi để tâm. Nếu ông còn dây dưa, tôi thề sẽ tới thẳng cửa nhà họ Tống, giả ngu rồi bôi cứt đầy cổng nhà họ, ông tin không?”

“Mày dám?! Ứng Hoan, mày là cái đồ…”

Tôi không để ông ta chửi xong, dứt khoát cúp máy.

Cuối cùng, trong xe cũng trở lại yên tĩnh.

Vài giây sau, tôi điều chỉnh lại cảm xúc, quay sang nhìn Lục Bách Hoài:

“Xin lỗi, gia đình tôi không được hòa thuận cho lắm. Nếu anh thấy khó chịu thì… chúng ta có thể ly hôn bất cứ lúc nào.”

Lục Bách Hoài khẽ bật cười:

“Anh cưới em, chứ đâu có cưới bố em. Có gì mà phải khó chịu?”

Anh ấy dừng một nhịp, rồi nói tiếp, giọng đột ngột lạnh hẳn đi:

“Nhưng đúng là… anh không ưa bố em chút nào.”

“Anh không thích người anh yêu bị ai làm tổn thương.”

Tôi khựng lại.

Những ngày qua, tôi đã quen nghe những cách gọi thân mật từ miệng Lục Bách Hoài: Hoan Hoan, vợ yêu, cháu dâu…

Nhưng hai chữ “người yêu” — là lần đầu tiên.

Cũng là lần đầu khiến tim tôi rung động thật sự.

Không khí trong xe lại rơi vào im lặng.

Vài giây sau, tôi bất chợt lên tiếng, giọng hơi run:

“Lục Bách Hoài… anh kết hôn với tôi là vì hứng thú nhất thời, hay là có tính toán từ trước?”

“Hay là… anh thích tôi thật rồi?”

17

Lục Bách Hoài không trả lời câu hỏi của tôi ngay lập tức, mà ngược lại, nhẹ nhàng hỏi lại:

“Vậy em thấy sao?”

“Em nghĩ… anh đối với em là tình cảm như thế nào?”

Tuy hơi ngại, nhưng tôi vẫn nói thật:

“Em cảm thấy… anh thích em.”

“Vậy à…”

Lục Bách Hoài bật cười, một nụ cười sáng sủa, dịu dàng, ánh mắt nhìn tôi cũng chuyên chú, không hề xao nhãng:

“Người ta nói, tình cảm có thể khiến người ta cảm nhận được, mới là tình cảm thật sự.”

“Nếu em thấy được tình cảm của anh, thì thật tốt quá.”

Tôi nhìn vào đôi mắt đang cười của anh ấy, bỗng nghẹn lời.

Một lúc lâu sau, tôi mới khàn giọng mở miệng:

“Nhưng… anh thích em vì điều gì cơ chứ? Chúng ta thậm chí còn chưa quen nhau được nửa tháng.”

Lục Bách Hoài vẫn giữ nụ cười, giọng nói ấm áp không đổi:

“Tuy rằng không phải vừa gặp đã yêu, nhưng Ứng Hoan à, em nên tin vào chính mình — em hoàn toàn có tư cách để khiến người khác yêu từ cái nhìn đầu tiên.”

Tôi nghe ra được ý ngầm trong lời anh ấy:

“Anh từng biết em từ trước à? Khi nào vậy? Sao em không hề hay biết?”

Lục Bách Hoài khẽ lắc đầu cười, đèn xanh bật lên, xe lại tiếp tục lăn bánh, anh ấy nhìn thẳng phía trước, khóe môi mang theo nét nghịch ngợm:

“Anh không muốn nói cho em biết, nên vợ à, em chỉ có thể tự đoán thôi. Nếu không nhớ ra… thì bí mật này, anh giữ cả đời cũng được.”

Không muốn nói?

Tôi nhíu mày trừng anh ta:

“Nói! Không nói thì tôi sẽ phạt anh…”

Nhưng nói đến đây tôi chợt nghẹn — tôi còn chưa nghĩ ra sẽ phạt gì.

Lục Bách Hoài thản nhiên quay sang nhìn tôi, khẽ nhướng mày:

“Phạt gì cơ? Anh khuyên em đừng phạt… vì với anh thì cách nào cũng là thưởng.”

Tôi nghẹn họng, một lúc sau mới cố gắng nói được một câu:

“Đừng có sến nữa.”

Lục Bách Hoài bật cười, tâm trạng rõ ràng rất tốt.

Cả quãng đường sau đó, tôi vắt óc nhớ xem giữa tôi và Lục Bách Hoài có từng có giao tình gì không, đến mức tế bào não cạn kiệt vẫn không nhớ nổi tí gì.

Tôi vò trán, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ — chẳng lẽ anh ta nhận nhầm người rồi? Tôi với anh ấy trước đây hoàn toàn không có giao điểm gì mà?

Đang bối rối thì một căn biệt thự nguy nga hiện ra trước mắt.

Đến nhà họ Lục rồi.

Xe chầm chậm đi vào trong, sân đã chật kín các loại xe sang, đều là khách đến mừng thọ cụ ông nhà họ Lục. Nhìn là biết vị lão gia này quyền thế ngập trời.

“Đến rồi.”

Lục Bách Hoài dừng xe, nghiêng đầu nhìn tôi, nói khẽ:

“Đừng căng thẳng, chút nữa vào thì cứ coi như về nhà mình.”

Tôi gật đầu, tháo dây an toàn chuẩn bị mở cửa xuống xe, nhưng khi tay vừa đẩy cửa ra thì khựng lại.

Tôi nhìn người đàn ông trẻ tuổi đứng cách đó không xa, đồng tử đột nhiên co lại…

Cậu ấm nhà họ Tống.

Vị hôn phu từng được sắp đặt của tôi.

Sao anh ta lại có mặt ở đây?!

“Em sao thế?”

Nhận ra tôi bỗng khựng lại, Lục Bách Hoài nghiêng đầu nhỏ giọng hỏi.

Tôi vừa định bảo “không sao”, ai ngờ Tống công tử hình như cũng phát hiện gì đó, bất chợt quay đầu lại.

Hỏng rồi! Sắp chạm mắt rồi!!

18

Tôi phản xạ nhanh như điện, đưa tay đẩy mạnh Lục Bách Hoài vào trong, rồi lập tức kéo cửa xe đóng sầm lại!

Rầm! — một tiếng vang lớn, khoang xe rơi vào tĩnh lặng đến chết chóc.

Vài giây sau, Lục Bách Hoài cẩn thận mở miệng hỏi:

“…Bên ngoài có thây ma bùng phát à?”

Tôi cười khan:

“Còn hơn cả thế.”

Lục Bách Hoài nghe vậy bèn định ló đầu ra xem, nhưng không hiểu sao tôi lại thấy chột dạ, liền vội vàng áp tay lên má anh ấy giữ lại:

“À thì, cái chuyện anh nói hồi nãy ấy, thật sự em không nhớ ra được. Hay… anh gợi ý một chút nhé?”

Lục Bách Hoài nheo mắt, má áp vào lòng bàn tay tôi một cái:

“Gợi ý à? Gợi ý của anh không phải miễn phí đâu nha.”

Tôi cũng nheo mắt học theo anh ta:

“Em để anh gọi em là vợ lâu như thế rồi, cho em một gợi ý thì đã sao?”

Lục Bách Hoài đáp tỉnh rụi:

“Gọi em là vợ vì đó là sự thật, mình đã đăng ký rồi mà. Gọi vợ thì sao chứ?”

Nói đến đây, dường như anh ta nghĩ ra điều gì đó, đột nhiên lại tiến sát vài phân:

“Mà này, hình như em vẫn chưa gọi anh là gì cả nhỉ? Toàn ‘Lục Bách Hoài’ này ‘Lục Bách Hoài’ nọ, nghe chẳng giống vợ chồng có giấy kết hôn gì hết.”

Tôi hừ một tiếng:

“Nói như anh chưa cưới vợ bao giờ ấy. Vợ chồng người ta toàn gọi thẳng tên nhau thôi nhé?”

Dứt lời, tôi liền thấy ánh mắt Lục Bách Hoài thoáng lóe lên, ngay sau đó, gáy tôi bị một bàn tay to, ấm áp và mạnh mẽ đặt xuống.

“Vợ ơi, em có vẻ kinh nghiệm dày dạn quá ha?”

Giọng nói của Lục Bách Hoài sát bên tai, tay anh ta áp lên sau gáy tôi, bao phủ toàn bộ, dịu dàng mà khống chế.

“Vợ chồng đăng ký rồi còn có đặc điểm nào nữa, dạy anh đi?”

“Ví dụ… có nắm tay không? Có ôm nhau không?”

“Có… hôn nhau không?”

Tim tôi đập loạn, hàng mi rũ xuống không dám ngước lên nhìn anh ấy.

Lục Bách Hoài quá gần, hơi thở phả nhẹ lên môi tôi, như một nụ hôn sắp chạm nhưng chưa chạm.

Não tôi trống rỗng, ý thức như muốn tan chảy trong hơi ấm lảng đãng giữa hai người.

Tôi hơi hé môi, muốn nói gì đó mà không thể thốt ra thành lời, chỉ biết nhìn đôi môi nhạt màu của Lục Bách Hoài càng lúc càng gần… gần hơn nữa…

Cho đến khi…

“Ê! Hai người trong xe làm gì thế hả?!”

Tiếng người đột ngột vang lên từ ngoài cửa sổ, tôi giật mình, theo phản xạ nghiêng đầu đi — cằm tôi sượt nhẹ qua môi Lục Bách Hoài.

Ngay giây sau, tôi bắt gặp ánh mắt của Tống công tử đang đứng ngoài cửa sổ.

Anh ta nhìn tôi, vẻ mặt kinh ngạc đến mức hút ngược một ngụm khí lạnh:

“Mẹ ơi! Hai người đang hôn nhau trong xe à?!”

19

Cảm ơn nhé, nhờ phúc của anh đấy mà hôn không thành!

Khoan đã, cái biểu cảm “thích thú đẩy thuyền” kia là sao hả??

Tôi nhìn vẻ mặt ngốc nghếch cười tủm tỉm của cậu ấm họ Tống mà nghi ngờ đầu óc anh ta bị gió tối nay thổi hỏng rồi.

Anh trai à, thấy vị hôn thê của mình suýt hôn người khác mà còn vui mừng là thế nào hả??

Trái ngược với vẻ mặt ngốc nghếch của Tống công tử, Lục Bách Hoài thì hoàn toàn không cười nổi.

Anh ta sầm mặt xuống xe, bước tới tặng ngay cho Tống công tử một cú đấm:

“Anh gào cái gì thế hả?”

Tống công tử ôm đầu la oai oái:

“Anh ơi! Anh còn biết lý lẽ không đấy? Giành vợ tôi thì thôi đi, còn đánh tôi nữa?!”

Lục Bách Hoài đáp tỉnh rụi:

“Người đang yêu không cần lý lẽ, phim truyền hình cũng chiếu thế đấy.”

Khoan đã, hai người đợi chút.

Anh?!

Tôi lập tức quay sang nhìn Lục Bách Hoài:

“Gì đây? Chuyện gì xảy ra vậy?”

Lục Bách Hoài thuận tay giúp tôi chỉnh lại vạt váy, bình thản đáp:

“À, nó là em họ anh. Hôm nay cũng đến góp vui.”

Khoan, vấn đề là em họ á???

Tôi hít sâu một hơi, nghiêm túc nhìn anh ta:

“Vậy là anh đã biết từ trước chuyện tôi có hôn ước? Biết từ trước người đó là Tống công tử?”

Lục Bách Hoài lắc đầu:

“Không phải từ trước, mà là hôm đi đăng ký kết hôn nghe Giang Minh nhắc đến nên anh mới chợt nhớ ra. Hồi trước dì anh từng nói sơ về chuyện hôn nhân của thằng em họ, người kia họ Ứng, anh mới tra thử… ai ngờ lại là em.”

Tôi nghẹn lời.

Một lúc sau mới gượng hỏi:

“Vậy không phải là hai người các anh đang diễn trò chứ? Kiểu em trai không muốn cưới nên nhờ anh trai cưới thay chẳng hạn…”

“Em nghĩ gì vậy trời!”

Tống công tử kêu trời:

“Em là nữ thần của anh trai tôi đấy! Là bạch nguyệt quang anh ấy nhớ mãi từ cấp hai đến giờ! Tôi là cái thá gì mà dám cưới em?!”

Lục Bách Hoài khẽ tặc lưỡi:

“Nói chuyện với chị dâu kiểu gì thế.”

Tống công tử ấm ức đến mức sắp khóc:

“Chọc không nổi thì tôi né, được chưa?!”

Nói xong anh ta quay đầu bỏ chạy, nhưng mới được vài bước lại quay lại, ghé sát tai tôi thì thầm:

“Cho em biết một bí mật này… hồi trước anh tôi là thằng béo ụ! Mười năm trước chắc chắn em chẳng thèm ngó tới ảnh đâu!”

Sắc mặt Lục Bách Hoài lập tức đổi, đá anh ta một cú:

“Cút!”

Thằng béo ụ…??

Nhìn gương mặt anh ấy đột nhiên trở nên nghiêm túc xen lẫn căng thẳng, tôi bỗng thì thào:

“Lục Bách Hoài… chẳng lẽ anh là thằng nhóc mập đen ở đầu làng huyện Lâm, hay bị bắt nạt năm xưa…?”

20

Tôi thật ra là con riêng của nhà họ Ứng.

Năm xưa, mẹ tôi làm hộ lý chăm sóc cho ông nội tôi. Kết quả là bị cha tôi – một kẻ cầm thú – cưỡng hiếp rồi mang thai tôi.

Lúc ấy, cả nhà họ Ứng mừng rỡ khôn xiết vì cha tôi vốn bị chẩn đoán tinh trùng yếu, không ngờ lại khiến một người phụ nữ mang thai. Thế là họ bắt đầu bảo vệ mẹ tôi nghiêm ngặt, hứa sẽ để bà ấy làm Ứng phu nhân, trông chờ đứa con độc nhất này ra đời.

Nhưng mẹ tôi không muốn làm gì gọi là phu nhân nhà họ Ứng hết. Trong mắt bà, cả nhà họ chỉ là một lũ cầm thú.

Bà đã mang thai rồi bỏ trốn, chạy một mạch đến huyện Lâm – nơi bà sinh tôi và ổn định cuộc sống.

Một người phụ nữ đơn thân nuôi một bé gái, cuộc sống thật sự rất khó khăn.

Từ nhỏ đến lớn, tôi không nhớ nổi mình đã bị bắt nạt bao nhiêu lần, đã bao nhiêu lần cùng mẹ ôm nhau khóc trong đêm.

Nhưng chưa bao giờ chúng tôi nghĩ đến chuyện rời đi.

Chưa bao giờ tìm tới người cha danh nghĩa kia.

Càng chưa bao giờ nghĩ sẽ cúi đầu trước nhà họ Ứng.

Người ta luôn nói tôi là đứa cỏ dại không có cha.

Nhưng cỏ thì sao chứ? Cỏ dại cũng có thể sinh sôi nảy nở, chỉ cần một cơn mưa là có thể sống tiếp.

Và cũng sau một trận mưa, tôi gặp cậu bé đen nhẻm mập ú tên Lục Bách Hoài vừa dọn đến làng.

Khi đó, anh ta thật sự rất đen, rất mập, mới mười tuổi, thấp người. Trẻ con trong làng toàn gọi anh là “thùng sành ngồi đất”.

Lúc ấy tôi chẳng biết Lục Bách Hoài đến từ đâu, chỉ nghe nói là con nhà giàu, cha mẹ mất sớm trong một tai nạn, rồi bị họ hàng tranh quyền tống về quê.

Anh ấy ít nói, chẳng phản kháng. Nhưng im lặng thường không khiến mọi chuyện êm xuôi — mà càng làm người ta bắt nạt nặng hơn.

Tôi còn nhớ đó là vào mùa gặt, người lớn bận làm ngoài đồng, cả làng là thiên đường của đám trẻ.

Một đám nhóc nghịch ngợm trèo rào vào nhà Lục Bách Hoài, ném đá, gạch đập vào cửa sổ, đập vỡ kính xong còn hò hét đòi “đập nát thằng thùng sành”.

Ban đầu tôi không định xen vào, nhưng khi thấy anh ấy bị ném đến chảy máu đầu, tôi không nhẫn tâm nổi.

Tôi chạy về nhà lấy bình xịt thuốc sâu, dọa đám nhóc là sẽ xịt chết từng đứa nếu còn ở lại.

Đám khốn đó bị dọa sợ mà chạy tán loạn.

Lục Bách Hoài ngồi ở bậc cửa, cả mặt dính máu, lặng lẽ nhìn tôi, đôi mắt đen nhánh sâu thẳm, không biết đang nghĩ gì.

Tôi ngồi xổm trước mặt anh, lau vết máu trên trán, lần đầu tiên nghiêm túc quan sát khuôn mặt ấy — và nhận ra anh có một đôi mắt rất đẹp.

Tôi nói:

“Đừng cứ mãi im lặng như vậy.”

“Phải mở miệng, phải phản kháng. Im lặng… sẽ giết chết anh đấy.”

21

“Sau này anh đã biết mở miệng, biết phản kháng rồi.”

Đứng trước mặt tôi, Lục Bách Hoài nắm lấy tay tôi, đôi mắt đen láy năm xưa giờ đã có thêm vài phần dịu dàng:

“Anh đã tự tay đuổi hết bọn bắt nạt mình đi. Chỉ tiếc là… em không được nhìn thấy.”

Chuyện ấy xảy ra sau năm tôi mười bốn tuổi.

Mẹ tôi vốn sinh khó, sức khỏe yếu suốt bao năm. Đến năm tôi mười bốn, bà dính mưa một lần, bệnh nặng không qua khỏi.

Người phụ nữ cứng đầu ấy, đến giây phút cuối cùng lại buông bỏ tất cả kiêu ngạo, chủ động liên lạc với nhà họ Ứng — mong họ đưa tôi về nuôi, cho tôi đi học thành người.

Nhà họ Ứng cầu còn không được, vì tôi là giọt máu duy nhất của họ.

Họ chỉ đưa ra một điều kiện: đổi họ, nhập gia phả.

Tôi bị đưa đi vào mùa đông, mẹ vừa mất, làng quê chẳng còn người thân, bạn bè. Trong màu trắng xóa của sương lạnh, tôi một mình cõng hành lý đi về phía đầu làng.

Nhưng trên con đường tĩnh lặng phủ đầy tuyết ấy… tôi biết mình không phải người duy nhất.

Tôi đi một đoạn lại ngoái đầu, mấy lần như vậy đều chẳng thấy ai.

Nhưng cảm giác bị dõi theo — không thể nào sai được.

Tôi biết… có người đang lặng lẽ tiễn tôi. Không nói lời nào, nhưng là một lời tạm biệt sâu kín.

Người đó… là Lục Bách Hoài.

“Lúc em rời đi, thế giới bỗng yên ắng đến lạ.”

Ánh mắt anh ấy chăm chú nhìn tôi, bàn tay siết lại:

“Yên đến mức, anh chỉ nghe được mỗi nhịp tim của mình.”

“Lúc ấy anh đã nghĩ, nhất định phải trở lại.”

“Không thể im lặng mãi được. Anh phải đứng trước mặt em mà nói: anh thích em, thích từ rất lâu rồi.”

Thì ra… anh ấy thật sự thích tôi, từ rất rất lâu trước kia.

Tôi lặng người nhìn Lục Bách Hoài, không nói được gì.

Đôi mắt đen láy của cậu bé trong ký ức, vượt qua núi non cách trở, vượt qua lớp tro bụi mười năm, cuối cùng cũng trùng khớp với đôi mắt dịu dàng trước mặt tôi — trở thành Lục Bách Hoài mà tôi đã quen thuộc.

22

“Hồi đó, nhà xảy ra chuyện, anh bị chú ruột đưa về quê. Khi đó ba mẹ vừa mất, tâm trạng rất tệ, phải uống nhiều thuốc, tác dụng phụ khiến anh mập như bong bóng bị thổi phồng.”

Lục Bách Hoài cuối cùng cũng mở lời, kể về bí mật mà bản thân từng không muốn đối diện nhất, giọng hơi căng thẳng:

“Sau này ông nội đón anh về, anh làm như em nói: phải biết mở miệng, phải biết phản kháng. Thứ thuộc về mình thì phải giành lại, ai bắt nạt mình đều phải trả giá.”

“Anh vừa phản kháng, vừa tìm em. Cho đến mùa hè này, tháng Chín khai giảng, em mặc váy trắng đến trường… chỉ một cái liếc mắt, anh đã nhận ra em ngay.”

Ứng Hoan đứng giữa đám đông, nhưng dáng hình em rõ ràng đến lạ.

Thế giới của Lục Bách Hoài lại một lần nữa trở nên tĩnh lặng, lặng đến mức anh ấy lại nghe được nhịp tim đã ngủ quên từ lâu.

“Ứng Hoan, anh biết em ghét liên hôn, ghét bị trói buộc. Cả việc kết hôn với anh, cũng không phải vì yêu.”

Lục Bách Hoài lần đầu để lộ vẻ căng thẳng, giọng điệu ngày thường thong dong giờ cũng chậm lại:

“Nhưng… anh vẫn muốn xin em một điều.”

“Cho anh chút thời gian, cho anh một cơ hội.”

“Anh muốn theo đuổi em, muốn khiến em cũng thích anh.”

“Anh tham lắm, không muốn cuộc hôn nhân của chúng ta chỉ kéo dài sáu tháng. Anh muốn… mãi mãi.”

Anh giơ tay lên như đang thề hứa:

“Hôn ước với nhà họ Tống, anh đã giúp em hủy rồi. Sẽ không còn ai ép em làm những điều mình không muốn.”

“Bố em, để anh lo. Em có thể mãi mãi không cần quay về ngôi nhà tồi tệ đó. Dù… dù sau này em vẫn không thể yêu anh, dù cuộc hôn nhân này không đi đến cuối, thì những chuyện của nhà họ Ứng, cũng đừng để em bận lòng nữa — giao hết cho anh.”

Lục Bách Hoài nói với ánh mắt đầy chân thành.

Dù giọng anh run nhẹ vì hồi hộp, nhưng trong đáy mắt lại không có chút do dự.

Anh ấy thật lòng yêu tôi, và đang làm mọi thứ trong khả năng để bảo vệ tôi.

Làm sao tôi không rung động cho được?

“Đến đây.”

Tôi khẽ thở dài, ngoắc tay gọi anh ấy:

“Có điều này, em muốn nói nhỏ với anh.”

Lục Bách Hoài lập tức nghiêng người lại gần:

“Gì vậy vợ…”

Tôi kiễng chân, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn thoáng qua lên má anh.

“Một người như anh, có đầy đủ lý do để khiến em yêu.”

Nhìn thấy vẻ mặt ngẩn ra hoàn toàn của Lục Bách Hoài, tôi mỉm cười, nắm lấy ngón tay anh, dắt anh cùng bước về phía trước:

“Tương lai là chuyện xa xôi, chẳng ai nói trước được điều gì.”

“Nhưng ít nhất, ngay giây phút này — em thật lòng muốn đi với anh thật lâu, thật xa.”

Lục Bách Hoài cuối cùng cũng hoàn hồn. Anh siết chặt tay tôi, mười ngón đan nhau, trái tim qua lớp da thịt như muốn va vào lòng bàn tay tôi — nóng hổi, mạnh mẽ, vang vọng giữa đêm yên tĩnh.

“Anh sẽ cố gắng. Rất cố gắng.”

Lục Bách Hoài nhìn tôi, cúi đầu, rồi lại ngẩng lên. Niềm vui trong mắt anh như muốn vỡ òa:

“Anh nhất định sẽ không làm em thất vọng.”

Tôi bật cười khẽ, tay trong tay cùng anh bước đi.

Thế giới chìm trong một khoảng lặng dịu dàng.

Nhưng lần này, trái tim chúng tôi kề bên nhau — không còn phải nói lời tạm biệt trong im lặng nữa.

Hết —


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!