Gần như ngày nào cũng nhắn tin, chia sẻ sinh hoạt thường ngày.
Tôi xem lại hồ sơ bảo hiểm xã hội và lịch sử xe cộ.
Mới biết mình đang làm việc tại tập đoàn Phó thị.
Nghề nghiệp là nhà thiết kế thời trang.
Chỉ là mấy hôm nay xảy ra tai nạn xe, nên chưa đi làm.
Nghĩ lại, ở nhà cũng chán, tôi liền lái xe tới công ty.
Kết quả ở bãi đỗ xe ngầm, tôi lại nhìn thấy Phó Cẩn Ngôn.
Anh đang dựa vào cửa xe hút thuốc.
Nghĩ tới chuyện hôm qua, tôi thấy vô cùng ngượng ngùng.
Vội vàng đỗ xe, định đi vào từ hướng khác.
Kết quả anh mấy bước đã tới, nắm lấy tay tôi, hỏi:
“Em chạy cái gì?”
18
Tôi lập tức giật tay ra.
Tôi không quên Phó Kính Tri đã nói, nếu tôi còn liên lạc với Phó Cẩn Ngôn nữa, thì sẽ khiến tôi không xuống nổi giường…
Quá hung dữ!
Anh có chút hụt hẫng:
“Giờ em đến nhìn anh một cái cũng không muốn sao?
Vậy tại sao hôm qua lại cho anh hy vọng?”
Tôi không nói gì, chờ anh nói thêm.
Vì sao tôi lại chia tay anh?
Trước đây tôi thật sự rất yêu anh.
Dù sao anh cũng đối xử với tôi rất tốt, dịu dàng chu đáo.
Hơn nữa anh còn là mối tình đầu của tôi.
Lúc ở bên anh, tôi cũng rất vui.
19
Thấy tôi không nói gì, anh sốt ruột nói:
“An Nhiên, anh và Ôn Ngôn thật sự không có gì cả, anh không yêu cô ấy!
Nhất định là anh cả giở thủ đoạn, gọi cô ấy về để chia rẽ chúng ta!”
Tôi thầm kinh ngạc.
Ôn Ngôn?
Tôi không hề biết người này.
“Anh cả vốn là kẻ tiểu nhân đê tiện, em ở bên anh ta thì có ngày tháng tốt đẹp gì chứ!
Em nhìn xem em kìa, thấy anh ta cứ như chuột gặp mèo!”
“Chẳng phải em nói muốn ra nước ngoài học thiết kế sao?
Anh sẽ đi cùng em.
Chúng ta rời xa đám thị phi này, làm lại từ đầu.”
Anh nắm lấy vai tôi, nghiêm túc nói:
“Sau này em bảo anh làm gì, anh sẽ làm cái đó.
Anh đặt em lên vị trí số một.
Anh thề, cả đời chỉ yêu mình em.”
20
Tôi mím môi.
Xem ra anh ta chắc chắn đã ngoại tình rồi.
Tôi không thèm để ý, hất tay anh ta ra rồi bỏ đi.
Anh ta không cho.
Trong lúc giằng co, có một người phụ nữ đi tới, gọi chúng tôi:
“Cẩn Ngôn, An Nhiên, hai người đang làm gì vậy?”
Tôi ngơ ngác nhìn người đó.
Sau đó trợn tròn mắt.
Người đó… có đến sáu phần giống tôi!
Nhìn thế mới thấy mình đẹp đến mức nào!
Phó Kính Tri lời quá rồi!
Cưới được người xinh như tôi, còn chụp ảnh cưới chung nữa chứ!
21
Người phụ nữ đó đi tới khoác tay Phó Cẩn Ngôn, mỉm cười nói:
“Cẩn Ngôn, An Nhiên không phải chị dâu anh sao? Kéo kéo lôi lôi thế này, bị người ta nhìn thấy không hay đâu.”
Phó Cẩn Ngôn hất tay cô ta ra, mặt không biểu cảm:
“Chuyện của tôi, không phiền cô lo.”
Sắc mặt cô ta tối lại, tay khẽ vuốt bụng, rồi nói tiếp:
“Cẩn Ngôn, anh có rảnh không? Em có chuyện muốn nói.”
Phó Cẩn Ngôn lạnh lùng đáp:
“Không rảnh.”
Tôi thì ngượng muốn chết.
Tay vẫn bị Phó Cẩn Ngôn nắm chặt.
Tôi vùng ra lần nữa, nhưng anh ta vẫn không chịu buông.
Anh ta kéo tôi đi luôn.
Người phụ nữ kia sốt ruột, lập tức hét lên:
“Cẩn Ngôn, em đang mang thai con anh!”
22
Tôi trừng to mắt.
Phó Cẩn Ngôn cũng không dám tin, nhìn cô ta chằm chằm.
Tôi tranh thủ giật tay ra, quay đầu bỏ chạy.
Lên lầu, tôi vẫn đang suy nghĩ…
Chẳng lẽ người đó chính là Ôn Ngôn?
Phó Cẩn Ngôn còn nói không có gì, kết quả giờ con cũng có rồi.
Tôi dựa theo biển chỉ dẫn tới bộ phận thiết kế, phát hiện toàn là văn phòng đôi.
Cửa phòng còn dán tên.
Tôi lập tức vào phòng mình.
Chỗ đối diện đã có một đồng nghiệp ngồi sẵn.
Tôi ngồi vào chỗ còn lại.
23
Tôi mở danh bạ nội bộ của tập đoàn, tìm thấy tên Ôn Ngôn, còn thấy luôn ảnh đại diện.
Đúng là người phụ nữ khi nãy.
Tôi lại mở thư viện ảnh trong điện thoại.
Lễ cưới của tôi và Phó Kính Tri tổ chức cách đây ba tháng.
Album ảnh còn có cả ảnh thân mật của tôi và anh ấy từ hai năm trước.
Xem ra tôi đã yêu anh từ lâu rồi.
Hiện tại đang diễn ra cuộc thi thiết kế thời trang mùa thu – đông, giải nhất lên tới 2 triệu.
Mọi người đều dốc toàn lực.
Tôi nhìn lại bản thiết kế của mình, cũng có vài mẫu.
Thế là bắt đầu nghiêm túc làm việc.
24
Giờ cơm trưa, mấy chị em trong phòng rủ tôi cùng đi ăn.
Tôi không nhớ họ, nhưng vẫn đi theo.
Không ngờ Ôn Ngôn cũng tới.
Tập đoàn có nhà ăn riêng, món ăn khá ngon.
Tôi đang ăn ngon lành, thì Ôn Ngôn đột nhiên che miệng nôn khan mấy cái.
Tôi lập tức mất khẩu vị.
Mọi người vội hỏi thăm.
Cô ta yếu ớt mỉm cười:
“Em đang mang thai.”
Cả đám sững người, rồi đồng loạt chúc mừng.
Còn nói chưa từng thấy bạn trai của cô ấy.
Cô ta cười:
“Thật ra, em và Cẩn Ngôn là người yêu.”
Mọi người sửng sốt một lúc, rồi lại rối rít chúc mừng, thái độ còn nhiệt tình hơn lúc nãy.
25
Ăn trưa xong trở về, có một chị lớn hỏi tôi đã có người yêu chưa, muốn giới thiệu cho.
Tôi hiểu rồi.
Tôi và Phó Kính Tri là đang bí mật yêu đương.
Buổi trưa, Phó Kính Tri nhắn tin cho tôi:
“Lên đây nghỉ trưa nhé?”
Tôi tra số phòng làm việc của anh, có hơi dao động.
Rồi muốn thử nhắn thêm vài câu xem anh phản ứng thế nào.
Thế là tôi đi thang thoát hiểm lên.
Len lén tới văn phòng của anh.
Anh thấy tôi vào, liền gập lại tài liệu đang xem.
Cùng tôi vào phòng nghỉ trưa.
Tôi cởi áo khoác, chuẩn bị nằm xuống.
Kết quả anh từ phía sau ôm lấy tôi, bắt đầu hôn.
Tôi lắp bắp:
“Không… không phải nghỉ trưa sao?”
26
Anh bật cười, ghé tai nói:
“Thì đây chẳng phải đang nghỉ trưa sao?”
Cảm giác là lạ!
Làm thế này ở văn phòng à?!
Cơ thể lại không kìm được mà hưng phấn.
Để xua đi cảm giác đó, tôi chỉ có thể nói:
“Anh biết không, Ôn Ngôn có thai rồi.”
Anh vẫn tiếp tục, ừ một tiếng, hỏi:
“Sao em biết?”
Tôi đáp:
“Cô ta nói với Phó Cẩn Ngôn, em nghe thấy.”
Anh khựng lại một chút:
“Em lại gặp cậu ta?”
Tôi nói:
“Tình cờ thôi.”
“Chắc là do anh thể hiện chưa đủ tốt, khiến em còn tâm trí nghĩ đến chuyện khác.”
Nói xong…
Tôi: ……
27
Buổi chiều tỉnh dậy đã gần 4 giờ.
Anh cũng chưa quay lại làm việc, đang chống tay nhìn tôi chăm chú.
Tôi vội vàng chạy trốn qua lối thoát hiểm.
Còn nói với anh:
“Em sẽ không tới chỗ anh nữa đâu!”
Anh cười nhẹ:
“Lần trước em cũng nói vậy mà.”
Cái gì?!
Tôi chạy trối chết.
Về đến văn phòng, sợ bị người khác phát hiện tôi trốn việc.
Nhưng tôi nghĩ hơi nhiều rồi.
Làm thiết kế khá tự do, thậm chí không cần đến công ty, chỉ cần hoàn thành công việc là được.
Tôi ngáp một cái, vẫn còn muốn ngủ tiếp.
Kết quả nhìn thấy Phó Cẩn Ngôn đi tới.
Tôi giả vờ không thấy.
Không ngờ anh ta hỏi:
“An Nhiên, em rảnh không? Anh muốn bàn chuyện công việc với em.”
28
Dù sao cũng là phó tổng.
Muốn tìm tôi bàn chuyện gì chứ?
Mọi người xung quanh bắt đầu liếc nhìn.
Tôi khó xử không muốn đi, nhưng từ chối thì lại ngại.
Đang do dự, Ôn Ngôn đi tới.
Cô ta cũng làm ở bộ phận thiết kế.
Trông cô ta yếu ớt, ánh mắt nhìn tôi:
“An Nhiên, tôi đang mang thai rồi.
Cô có thể đừng dây dưa với Cẩn Ngôn nữa được không?”
Tôi chỉ vào chính mình, ngơ ngác:
“Khi nào cô bị mù vậy? Không thấy là anh ta gọi tôi sao?”
Mọi người xung quanh hít vào một hơi lạnh.
Tôi nói tiếp:
“Chúng tôi đã chia tay vì cô rồi, cô còn chưa hài lòng sao?”
Tôi ra vẻ đáng thương:
“Ôn Ngôn, chẳng lẽ cô muốn phá hoại tình cảm của tôi, rồi còn bắt tôi phải trói anh ấy ở lại yêu thương cô sao?”
Tôi để lại một câu:
“Cô đừng quá đáng!”
Rồi uất ức bỏ đi.
29
Tối hôm đó, Phó Kính Tri về nhà.
Tôi ấm ức nói với anh:
“Hôm nay Ôn Ngôn dám nói giữa đám đông là em đang dây dưa với Phó Cẩn Ngôn!”
Sắc mặt anh lập tức lạnh đi:
“Phó Cẩn Ngôn bị gì vậy? Ngay cả người của mình mà cũng không quản nổi!”
Tôi uất ức:
“Đúng vậy, anh ta còn nói muốn nói chuyện với em. Em kết hôn rồi, còn nói gì nữa chứ.”
Sắc mặt Phó Kính Tri càng lạnh hơn:
“Đúng là chẳng biết trên dưới là gì.”
Anh ôm tôi, dỗ dành một hồi.
Tôi thực sự không hiểu, sao mình lại ở bên một người nghiêm túc thế này mà vẫn thấy rất ổn?
Lúc ăn tối, tại bàn ăn vốn im lặng như thường lệ, Phó Kính Tri bỗng mở miệng:
“Cẩn Ngôn, chúc mừng cậu nhé.”
Phó Cẩn Ngôn ngẩng mắt nhìn anh một cái:
“Chúc mừng tôi cái gì?
Chúc mừng anh cướp được bạn gái tôi à?”
30
Sắc mặt bố mẹ chồng tối sầm lại.
Tiểu Dao đang gật gù buồn ngủ cũng tỉnh hẳn, trợn tròn mắt nhìn chúng tôi.
Tôi xấu hổ đến mức muốn độn thổ.
Không thể ngờ chuyện như vậy lại có thể mang ra bàn công khai.
Ba chồng nói:
“Chuyện đã qua thì cho qua.
Từ giờ đừng nhắc lại nữa.”
Mẹ chồng nói:
“Anh em trong nhà có gì mà không nói được, đừng để bụng nữa.”
Phó Kính Tri lên tiếng:
“Cẩn Ngôn, em còn nói mấy câu này làm gì nữa?
Chẳng phải Ôn Ngôn đang mang thai sao?”
Anh nhìn tôi:
“Anh và An Nhiên cũng đang chuẩn bị có con, đến lúc đó bọn trẻ bằng tuổi nhau.”
Ba mẹ chồng lập tức quay sang nhìn Phó Cẩn Ngôn:
“Con bé nhà họ Ôn có thai rồi à?”
Sắc mặt họ lập tức thay đổi:
“Đã mang thai thì cưới gấp, sinh con đi!”
31
Phó Cẩn Ngôn lại nói:
“Cô ta tính kế con.
Con sẽ bắt cô ta phá thai.”
Ba chồng đập bàn:
“Thật hồ đồ!”
Mẹ chồng thở dài:
“Con không phải từ nhỏ đã thích nó sao?
Giờ nó quay đầu rồi, sao con lại làm thế?”
Từ nhỏ đã thích?
Hóa ra trước đây tôi chỉ là thế thân!
Nếu không có Phó Kính Tri bên cạnh, tôi chắc đã đau lòng đến mức không gượng dậy nổi.
Phó Cẩn Ngôn bất ngờ đứng bật dậy:
“Tại sao mọi người cứ thiên vị như vậy?!
Anh cả cướp bạn gái của con, mọi người không nói một câu trách móc, mà chỉ mắng con!
Giờ con không thích Ôn Ngôn nữa là tại cô ta gài bẫy con!
Không hỏi han gì, lại bắt con sống với người mình không yêu!
Mọi người đã từng nghĩ tới cảm xúc của con chưa?!”
32
Phó Kính Tri lạnh giọng:
“Em ở bên An Nhiên mà lại lưỡng lự, trong lòng vẫn vương vấn người khác, còn thường xuyên đi gặp Ôn Ngôn.
Mỗi lần An Nhiên gặp chuyện nguy hiểm, em đều không có mặt.
Cuối cùng chính em là người đòi chia tay, nói rằng người em thật sự yêu là Ôn Ngôn.”
Anh chế giễu:
“Lúc đó An Nhiên gần như suy sụp!
Nếu không phải anh không muốn em gây nghiệt, liệu anh có cần dọn đống rác tình cảm cho em, an ủi cô ấy không?
Anh và cô ấy ở bên nhau là sau khi hai người đã chia tay.
Giờ em lại nói anh cướp người yêu? Thật là đảo lộn trắng đen.”
Tôi kinh ngạc nhìn anh.
Không ngờ anh lại nói được nhiều như thế.
Sắc mặt Phó Cẩn Ngôn càng lúc càng khó coi:
“Ý em là muốn bình tĩnh lại!
Em muốn xác định lại tình cảm, không phải chia tay!”
Tôi đập bàn giận dữ:
“Gì cơ?!
Anh còn định bắt cá hai tay à?!”
Tiểu Dao kéo tay tôi:
“Chị dâu, đừng tự mắng mình!”
Tôi nói ngay:
“Biết thế hồi đó tôi cắm sừng anh cho đỡ tức!”
33
Phó Cẩn Ngôn trông như con thú bị dồn vào đường cùng.
Anh túm lấy tóc, nhìn tôi nói:
“An Nhiên, anh chắc chắn bản thân thật sự yêu em.
Em tin anh đi!”
Ba chồng giận dữ:
“Chúng mày còn biết luân thường đạo lý là gì không?!
Nó là chị dâu mày!”
Phó Kính Tri kéo tôi đứng dậy:
“Con không thể ở lại căn nhà này nữa.
Ba mẹ, con và An Nhiên sẽ dọn ra ngoài ở.”
Tiểu Dao lập tức nói:
“Anh, em đi với hai người. Đợi em!”
Ba chồng đập bàn:
“Tất cả ngồi xuống cho tôi!
Ai dọn ra ngoài thì đừng quay về nữa!
Coi như tôi không có đứa con đó!”
Phó Kính Tri ngồi xuống.
Tôi còn nghe thấy anh thở dài.
Tôi quay đầu nhìn Tiểu Dao, cô bé cũng trông đầy thất vọng.
34
Ăn cơm xong, tôi và Tiểu Dao ra ngoài dắt chó đi dạo.
Tôi hỏi:
“Sao em cũng muốn ra ngoài ở với bọn chị?”
Tiểu Dao nói:
“Bố em như ông cụ non ấy, cái này không cho, cái kia cũng cấm.
Em muốn dẫn bạn về chơi cũng không được.
Đi với hai người, em sẽ không bị quản nữa.”
Tôi ngập ngừng:
“Anh cả em thì sao?”
“Anh ấy thường xuyên đi công tác mà.”
“Tại sao anh ấy lại muốn ra ngoài ở?”
Tiểu Dao nhìn tôi, như định nói rồi lại thôi.
Cuối cùng, cô bé lắc đầu, nói:
“Chị dâu, thật ra em cảm thấy anh ấy hơi đáng sợ.”
Câu này làm tôi sởn gai ốc.
Tới lúc tắm xong, tôi vẫn còn suy nghĩ.
Anh ấy rốt cuộc đã làm gì?
35
Tối đó, Phó Kính Tri lấy ra một đôi còng tay, nói muốn chơi trò “cảnh sát bắt tội phạm”.
Tôi sốc luôn.
Sao một người mặt mũi nghiêm túc, giống như không hề cần đến đời sống sinh lý, lại nói ra câu như vậy?
Trước đó đã hơi quá rồi.
Nhưng rõ ràng anh ấy không chấp nhận bị từ chối…
……
Trước khi mơ màng ngủ thiếp đi, tôi vẫn còn đang nghĩ.
Ở bên Phó Kính Tri, ngày nào cũng “mặn” thế này sao?
Thật sự quá sức chịu đựng…
36
Hôm sau, Phó Cẩn Ngôn trực tiếp kéo tôi vào lối thoát hiểm khi tôi đang đi vệ sinh.
Tôi còn đang cầm bình hoa, định vào toilet thay nước.
Bị kéo bất ngờ làm tôi giật mình.
Anh ta túm tay tôi, nói thẳng vào vấn đề:
“Không phải em bảo anh giúp em trốn đi sao?
Sao giờ lại như vậy?”
Tôi trợn tròn mắt!
Anh ta nhíu mày:
“Lại bị anh trai anh phát hiện rồi?”
Tôi sốc đến không nói nên lời.
“Anh đã tìm xong chỗ rồi, phong cảnh hữu tình.
Chúng ta sẽ ở đó vài năm, đợi khi anh trai anh mất cảnh giác thì ra nước ngoài.”
“Em muốn tiếp tục bị nhốt nữa à?!”
!!!
Đúng lúc đó, cửa lối thoát hiểm bị mở ra.
Ôn Ngôn xuất hiện, ánh mắt đầy oán hận nhìn tôi.
Tôi chưa kịp phản ứng, cô ta đã đẩy tôi một cái.
Bình hoa trong tay rơi xuống cầu thang, vỡ tan.
Tôi không kịp tránh, Phó Cẩn Ngôn định kéo tôi lại nhưng không kịp!
Tôi ngã thẳng xuống dưới!
Phía dưới không chỉ có thể va vào đầu, mà còn có mảnh thủy tinh, có thể đâm xuyên qua người tôi!
Đúng lúc đó, tôi nghe có ai đó hét lớn:
“An Nhiên!”
Sau đó, đầu tôi được ai đó đỡ lấy từ bên dưới, nhưng cả người tôi vẫn bị trầy xước rất nhiều.
Tôi ngất đi.
37
Tôi nhớ lại rồi!
Khi còn ở bên Phó Cẩn Ngôn, sau này anh ta thường xuyên biến mất.
Còn như người mất hồn.
Tôi nhận được những tin nhắn nặc danh, toàn là ảnh chụp anh ta và Ôn Ngôn bên nhau.
Không phải ảnh trên giường, mà là những khoảnh khắc thân mật đời thường.
Ánh mắt Phó Cẩn Ngôn nhìn Ôn Ngôn, mù cũng nhận ra có điều đặc biệt.
Người gửi tin còn dùng giọng điệu khiêu khích nói với tôi:
“Chị là người không được yêu.
Anh ta chỉ coi chị là thế thân của tôi.
Anh ta yêu tôi mới là thật.
Anh ta là con chó của tôi.
Tôi vẫy tay một cái, anh ta lập tức đá chị.”
38
Lúc đó tôi tưởng tin nhắn kia là do Ôn Ngôn gửi.
Lòng kiêu hãnh không cho phép tôi đi chất vấn hay van xin Phó Cẩn Ngôn.
Anh ta thật sự yêu người khác.
Từ lời Tiểu Dao, tôi biết Ôn Ngôn lớn hơn Phó Cẩn Ngôn vài tuổi, anh ta từng luôn đi theo cô ta từ nhỏ.
Sau này Ôn Ngôn đi du học, bố mẹ Phó Cẩn Ngôn không muốn con trai ra nước ngoài nên anh ở lại.
Ôn Ngôn có bạn trai ở bên kia, còn Phó Cẩn Ngôn thì đến với tôi.
Tôi đau lòng khôn xiết.
Sau khi biết hết mọi chuyện, tôi đi bar uống rượu giải sầu.
Và Phó Kính Tri xuất hiện.
39
Nhìn thấy anh ấy, nỗi uất ức dâng lên tận cổ.
Tôi tức giận nói:
“Em trai anh cắm sừng tôi, thì tôi cũng phải cắm lại!
Tôi sẽ ngủ hết với đám bạn của anh ta!”
Rồi tôi lao tới hôn anh ấy.
Tôi hơi choáng váng.
Dù sao thì… chúng tôi cũng hôn nhau mãnh liệt không dứt…
Cho tới khi lên xe, anh bắt đầu cởi áo tôi, tôi mới tỉnh ra mình đang làm gì.
Rượu cũng tỉnh được phân nửa.
Tôi vội ngăn lại:
“Tôi… tôi chỉ đùa thôi!”
Nhưng anh lại tiếp tục hôn tôi, hôn đến mức tôi choáng váng đầu óc…
Mà ai cũng biết, chuyện đó đâu có khó xảy ra…
Khi tôi không để ý, thì chuyện đã… xong rồi.
Làm rồi thì đành chịu, không thể dừng lại được nữa…
……
40
Chuyện đó với Phó Kính Tri, tôi muốn nói là ngoài ý muốn.
Tôi không định tiếp tục với anh ấy.
Anh gọi điện rủ tôi ra ngoài.
Tôi nói thẳng.
Anh im lặng một lúc, rồi bảo:
“Chuyện này tốt nhất nên nói trực tiếp.”
Sau đó chúng tôi đi ăn cùng nhau.
Tôi xấu hổ đến mức chỉ muốn độn thổ, lí nhí bảo hôm đó tôi uống say.
Tôi nói tôi sẽ chia tay với Phó Cẩn Ngôn, cũng không muốn qua lại với anh ấy nữa.
Anh chỉ nói:
“Ăn cơm trước đã.”
Tôi cố gắng lấy lại tinh thần, bắt đầu ăn.
Anh chọn nhà hàng vừa đắt vừa ngon.
Ăn xong, anh hỏi tôi ở đâu, nói muốn đưa tôi về.
Khi đó là kỳ nghỉ hè năm hai, tôi tìm được công việc thực tập, vì xa trường nên thuê căn hộ gần công ty.
Phó Kính Tri là kiểu người quyết đoán, quen ra lệnh.
Tôi lại không giỏi từ chối, đành phải nói địa chỉ.
41
Tới dưới căn hộ, tôi mím môi nói:
“Em về rồi. Chào anh.”
Anh nhìn tôi, bảo:
“Anh hơi khát, có thể lên uống ly nước không?”
Trời ơi, lúc đó tôi vẫn còn ngây thơ, không hề biết ‘lên uống nước’ là lời mời ngầm.
Tuy thấy khó xử, nhưng tôi cũng không tiện từ chối.
Thế là cho anh lên.
Kết quả, vừa vào nhà, anh đã đè tôi ra hôn.
Nụ hôn của anh có sức hút lạ kỳ, tôi từ chối, vùng vẫy lúc đầu…
Cuối cùng lại ôm lấy cổ anh, cuồng nhiệt đáp lại…
Tới khi tôi tỉnh ra thì… anh đã bắt đầu rồi…
……
42
Từ lần đó, chúng tôi bắt đầu mối quan hệ không chính đáng.
Anh đến chỗ tôi mà không bao giờ báo trước.
Có khi tôi về nhà thì thấy anh đang đứng đợi ở cửa.
Dáng cao chân dài, hoặc là đang xem điện thoại, hoặc là nhắm mắt nghỉ ngơi.
Mà đã đến rồi thì…
Lần nào cũng là…
“Đến rồi thì… tiếp thôi…”
Sau đó, anh còn tự đi làm chìa khóa…
Chuyển hẳn vào ở luôn?!
Điều kinh khủng nhất là:
Tôi vẫn chưa chia tay với em trai anh ấy!
43
Tôi nhắn tin cho Phó Cẩn Ngôn, nói muốn chia tay.
Anh ta nói tạm thời hãy bình tĩnh lại.
Rồi anh ta bay sang nước ngoài tìm Ôn Ngôn!
Tôi tức giận bốc hỏa, càng lún sâu vào mối quan hệ với anh trai anh ta.
Một phần để trả thù, một phần… có lẽ tôi quá thiếu tình cảm.
Dù là mối quan hệ sai trái, nhưng khi ở bên anh, được hôn, được ôm, tôi cảm thấy mình được yêu thương, được trân trọng.
Đặc biệt là khi mối tình đầu coi tôi như cái bóng, như một trò đùa.
Tôi bắt đầu nghi ngờ giá trị bản thân:
Có phải tôi không đủ tốt?
Có phải do tính cách tôi?
Có phải do tôi không đủ xinh đẹp?
Phó Kính Tri xuất hiện, lấp đầy khoảng trống trong lòng tôi, làm tôi phân tâm và hồi sinh lòng tin vào chính mình.
44
Phó Cẩn Ngôn bị điều sang công ty nước ngoài.
Tên cặn bã này, đến lễ Tết còn gửi quà cho tôi!
Toàn là nữ trang đắt tiền.
Tôi nuôi trong lòng mối thù, chờ ngày anh ta về phát hiện tôi và anh trai anh đang bên nhau, để làm anh ta bẽ mặt.
Nhưng chưa kịp làm anh ta nhục nhã, tôi đã phát hiện… Phó Kính Tri là một kẻ biến thái.
Một lần anh bị ốm, tôi đến chăm sóc.
Vô tình thấy một cuốn album trong phòng anh — toàn ảnh chụp trộm tôi.
45
Còn là ảnh chụp trước khi chúng tôi xảy ra quan hệ!
Có ảnh được chụp ngay trong nhà tôi.
Tôi toát mồ hôi lạnh.
Kết quả phát hiện ra.
Anh đã gắn camera trong căn hộ tôi thuê!
Tin nhắn nặc danh cũng là anh gửi!
Còn dùng giọng văn của Ôn Ngôn để giả vờ là cô ta!
Tôi thực sự cạn lời.
Hai anh em này, người nào cũng tệ như nhau.
Khiến tôi hoảng loạn nghĩ xem mình có từng ngồi cào chân trong phòng khách không…
Tôi ném thẳng bằng chứng vào mặt anh, nói chấm dứt tại đây.
Anh giải thích:
“Anh sợ em xảy ra chuyện nên mới lắp.
Lỡ như em ngất đi không ai biết, thì sao mà an toàn được?”
“Anh nhớ em thì mở camera xem em đang làm gì, em không ở nhà thì biết em đi đâu.
Vừa bảo vệ em, vừa giải tỏa nỗi nhớ, tiện cả đôi đường.”
Nhắc tới chuyện ‘đi đâu’…
Tôi lập tức truy hỏi:
“Anh gắn định vị trong điện thoại em đúng không?!”
Tôi từng nói đi ăn với đồng nghiệp, lần nào anh cũng xuất hiện gần đó!
Anh nắm vai tôi, nghiêm túc nói:
“Không có.”
Kết quả hôm sau tôi nhờ bạn kiểm tra, phát hiện thật sự có app định vị.
Không chỉ vậy, còn có cả phần mềm theo dõi.
Những gì tôi làm trên điện thoại, anh đều biết hết.
46
Tôi giận điên người.
Lập tức trả phòng, nghỉ việc thực tập, quay về trường.
Phó Kính Tri gọi điện, tôi thẳng tay chặn số.
Không ngờ anh ta đến tận trường tìm tôi, vẻ mặt đầy hối lỗi xin lỗi.
Nói anh không nên xâm phạm quyền riêng tư của tôi.
Thái độ anh rất thành khẩn, mắt còn đỏ ngầu, trông như thật lòng ăn năn.
Anh nói đã chuẩn bị quà sinh nhật cho tôi, để trong xe, rủ tôi cùng ra lấy.
Tôi lập tức nói:
“Tôi sẽ không ngủ với anh nữa đâu!”
Anh trông rất tổn thương.
Tôi lại thấy mình giống kẻ xấu, như thể vừa giẫm nát trái tim người ta.
Kết quả vừa tới xe, anh đẩy tôi vào trong rồi ra lệnh cho tài xế:
“Lái xe.”
47
Tôi giãy giụa vô ích.
Và… tôi bị anh ta giam giữ thật rồi!!!
Ai mà tin nổi chứ.
Anh ta nhốt tôi lại, còn nói với tôi bằng giọng nghiêm túc đến đáng sợ:
“An Nhiên, anh thật lòng yêu em.
Từ lần đầu tiên gặp em, anh đã thích em rồi.
Sao em không thể hiểu cho nỗi khổ tâm của anh chứ?”
“Bên ngoài nguy hiểm như vậy, em cứ ở đây bình tĩnh lại đã.”
Rồi anh ta nhốt tôi trong biệt thự.
Bên trong còn có một căn phòng, chất đầy đủ loại đạo cụ.
Còn có cả một căn phòng toàn đồ nội y tình thú!
Tất cả đều là cỡ của tôi.
Anh ta nói đã sớm muốn dẫn tôi tới đây chơi.
Chỉ là luôn sợ dọa tôi.
Từ lúc bắt đầu chửi anh ta.
Đến nói lý lẽ với anh ta.
Đe dọa anh ta.
Van xin anh ta thả tôi đi…
Cuối cùng tôi chỉ còn cách chấp nhận điều khoản bất bình đẳng…
Kết hôn với anh ta!
48
Bởi vì tên điên đó, bất kể tôi nói gì.
Anh ta đều giữ gương mặt nghiêm túc, chính trực.
Trong mắt còn mang theo chút thâm tình nhìn tôi:
“Anh yêu em.
Anh không còn cách nào khác mới làm vậy.
Bảo bối, em tha thứ cho anh đi.
Anh không thể mất em được.
Mất em, giống như món ăn không có muối vậy.”
Sau khi giam tôi tròn một tháng, tôi hoàn toàn sụp đổ, hỏi anh ta:
“Rốt cuộc anh phải làm sao mới chịu thả tôi?!”
Anh ta nói:
“Kết hôn.”
Y như một kẻ tâm thần.
Nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đồng ý.
49
Tôi dùng hôn nhân để đổi lấy tự do ngoài đời thực.
Phó Kính Tri thề rằng sẽ không giám sát tôi nữa.
Tôi nửa tin nửa ngờ.
Bởi vì anh ta nói chuyện luôn mang cảm giác rất “quyền uy”.
Sau này tôi mới hiểu, cái gọi là quyền uy vốn là ngụy biện.
Ai càng tự cho mình là quyền uy, người đó càng có vấn đề.
Tôi lại phát hiện thiết bị theo dõi trong điện thoại.
Lại phát hiện camera trong nhà.
Không còn cách nào, tôi chỉ có thể tiếp tục ở bên anh ta.
Trong thời gian đó, Phó Cẩn Ngôn còn quay về tìm tôi muốn nối lại tình xưa.
Nói rằng người anh ta thật sự yêu là tôi.
Tôi đã là “thuyền nhẹ vượt muôn trùng núi”,
Còn anh ta vẫn đang “khắc thuyền tìm kiếm”.
Trong lòng tôi chỉ còn lại một mảnh hoang tàn.
50
Trong điện thoại tôi, tất cả đàn ông không có quan hệ huyết thống.
Đều bị Phó Kính Tri xóa sạch.
Anh ta nói tôi trẻ, xinh đẹp, anh ta không có cảm giác an toàn.
Nên mới xóa giúp tôi.
Tôi trả đũa bằng cách xóa hết phụ nữ trong điện thoại của anh ta.
Anh ta vô cùng vui vẻ, còn nói tôi cuối cùng cũng biết ghen rồi.
Sau khi tốt nghiệp đại học, cầm được bằng tốt nghiệp, tôi lập tức… chạy trốn.
Tôi không muốn sống với một kẻ điên.
Ngạt thở lắm rồi.
Ôm cũng ngạt thở.
Lúc làm tình, anh ta hận không thể làm đến chết.
Như thể đói tám trăm bữa vậy.
Ra ngoài với bạn bè phải báo cáo.
Báo cáo xong lại bị đủ loại lý do cấm đi.
Tốt nhất là ở trong tầm mắt của anh ta.
Bên ngoài rất nguy hiểm!
51
Tôi chạy tới thành phố G.
Vứt luôn điện thoại.
Mua sim không đăng ký tên.
Tạm thời không đi làm.
Ở nhà vẽ portfolio, chuẩn bị hồ sơ xin du học.
Kết quả một hôm tôi đi dạo công viên về.
Vừa mở cửa đã thấy anh ta ngồi trong căn nhà tôi thuê.
Trong tay cầm portfolio của tôi, chậm rãi lật từng trang.
Thấy tôi về, anh ta mỉm cười:
“Lâu rồi không gặp, vợ.”
Lần đó tôi bị bắt về, bị giam thêm hai tháng.
Anh ta còn nói lần sau sẽ giam ba tháng.
Anh ta rất mong chờ.
52
Lần tai nạn xe đó, chính là lúc anh ta nói muốn tôi sinh con.
Tôi tưởng tượng được,
Có con rồi, anh ta lại có thêm một con bài để khống chế tôi.
Thế nên nhân lúc anh ta đi công tác,
Tôi lập tức bỏ chạy.
Kết quả không may gặp tai nạn xe…
Tiểu Dao cũng biết chuyện tôi bị Phó Kính Tri giam giữ.
Cô bé còn giúp tôi báo cảnh sát, giúp tôi mách với bố mẹ chồng.
Bố mẹ chồng mắng Phó Kính Tri là kẻ điên.
Phó Kính Tri nói, anh ta đúng là điên.
Anh ta còn muốn dẫn cả nhà sang thành phố S.
Chúng tôi đều sợ rồi.
Tôi cũng không thể trơ mắt nhìn anh ta bị tống vào tù.
Hơn nữa… không có chứng cứ.
53
Cho nên ngay từ đầu, Phó Kính Tri đã biết tôi mất trí nhớ!
Anh ta vẫn tiếp tục lừa tôi rằng chúng tôi đang chuẩn bị có con.
Diễn một bộ dạng vợ chồng ân ái.
Tôi còn tin thật.
Dù sao thì dáng vẻ đạo mạo giả tạo của anh ta, quả thật rất dễ khiến người ta động lòng.
Tôi tỉnh lại, nhìn trần nhà.
Rơi vào nỗi bi thương.
Thà mất trí nhớ còn hơn.
Bên cạnh là người chồng biến thái.
Phải làm sao đây?
Người chồng nắm tay tôi.
Giọng mang theo sự mừng rỡ và quan tâm:
“Vợ, em tỉnh rồi à?
Cảm thấy thế nào?”
54
Tôi tưởng mình hôn mê rất lâu.
Thực ra chỉ mới vài phút.
Tôi vẫn đang ở công ty.
Phó Kính Tri cũng tới rồi.
Mặt Phó Cẩn Ngôn sưng như đầu heo.
Mặt Ôn Ngôn cũng sưng.
Tôi nghe thấy có người hít vào một hơi lạnh.
Tôi lắc đầu:
“Tôi không sao.”
Xe cứu thương và cảnh sát đều tới.
Tôi cảm thấy đầu hơi choáng.
Cho tới khi bác sĩ tới.
Tôi mới phát hiện – Chân Phó Kính Tri đang chảy máu.
Mảnh kính cắm sâu vào lòng bàn chân anh ta!
Cảnh tượng kinh hoàng đến rợn người!
Anh ta từ dưới lầu chạy lên, để đỡ tôi, trực tiếp giẫm lên đống mảnh kính.
Tôi nhìn mà nước mắt rơi không ngừng.
55
Hai chúng tôi nằm chung một giường bệnh.
Chân anh ta quấn đầy băng gạc dày cộp.
Còn được cố định bằng nẹp.
Những vết trầy xước trên người tôi ngược lại chỉ là vết thương nhẹ.
Bác sĩ và y tá rời đi.
Tôi từ giường mình sang giường anh ta.
Chui vào lòng anh ta, lặng lẽ ôm lấy anh.
Anh ta cũng ôm chặt lấy tôi.
Trong lòng tôi vừa cảm động, vừa may mắn.
Nếu không có anh ta, có lẽ tôi thật sự đã chết rồi.
Anh ta nói:
“Lần này Ôn Ngôn là cố ý giết người, nhất định phải cho cô ta ngồi tù đến mục xương.”
Tôi gật đầu.
Quá đáng sợ.
Bị đẩy thẳng xuống như vậy, cho dù không có mảnh kính.
Chỉ cần sau đầu đập xuống đất, tôi cũng không còn đường sống.
Tôi ôm eo anh ta, nói khẽ:
“Cảm ơn anh, chồng.”
Anh ta ôm tôi chặt hơn nữa:
“Vợ, anh đã nói rồi mà, bên ngoài nguy hiểm lắm.
Anh làm tất cả đều là vì em.”
Tôi cứng người một chút.
Cảm động bị cắt ngang.
Suýt nữa quên mất… Anh ta là một kẻ biến thái.
Nhưng kẻ biến thái này…
Lại khiến tôi cảm thấy rất có cảm giác an toàn.
Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra vậy?
(Hoàn)