🔥 Phù Thư
Chương 3


“Vậy thì muội cứ đứng cho tốt đi, tỷ thay muội hầu hạ Hoàng thượng.”

 

Chu Chỉ Diên đắc ý nói.

 

Dung An đỡ ta đứng sau lưng Chu Chỉ Diên, nhìn các phi tần phía trước từng người một kính rượu cho Tề Thừa Uyên.

 

“Hoàng thượng, thần thiếp kính người hồng phúc tề thiên, vạn tuế vô cương.”

 

Tới lượt Hoàng hậu, nàng mỉm cười nâng chén nói lời cát tường, uống cạn xong thì tay bỗng trượt, ly rượu rơi xuống đất vỡ tan tành.

 

Tiếng vỡ vừa vang lên, chỉ nghe “vút” một tiếng.

 

Bên ngoài điện, một mũi tên sắc nhọn bất ngờ bắn vào, cắm thẳng lên biển đề tự phía sau Tề Thừa Uyên.

 

Chỉ trong một khoảnh khắc im lặng.

 

“Á… á…!”

 

“Có thích khách! Bảo vệ bệ hạ!”

 

“Ngự lâm quân đâu rồi?”

 

Tiếng la hét vang dội khắp điện, bên trong lập tức rối loạn.

 

Tề Thừa Uyên bản năng chắn cho Hoàng hậu, các phi tần đều sợ hãi ôm ngực lùi lại, sắc mặt tái nhợt, đám đại thần cũng náo loạn không kém.

 

Chỉ có ta vẫn bình tĩnh, chăm chú nhìn về phía Chu Chỉ Diên.

 

“Tra cho trẫm, là ai lớn gan như vậy!”

 

Tề Thừa Uyên giận dữ hất tung bàn tiệc, lửa giận bừng bừng.

 

Rất nhanh, thủ lĩnh ngự lâm quân tới báo đã bắt được thích khách, nhưng người đó đã cắn thuốc độc tự tử.

 

“Đem vào đây.”

 

Tề Thừa Uyên ra lệnh, không ai dám lơ là, chẳng bao lâu sau xác thích khách đã được đưa vào.

 

Là một khuôn mặt lạ, không giống người trong cung.

 

Mọi người đều bàn tán về thân phận thích khách, mà Chu Chỉ Diên ngồi phía trước ta lại run rẩy, từ lúc thi thể được đưa vào, nàng đã không giữ được bình tĩnh.

 

“Tỷ tỷ, tỷ làm sao vậy?”

 

Ta bất ngờ ghé sát bên tai nàng mở miệng.

 

“Á!”

 

Chu Chỉ Diên bị ta dọa cho hoảng hốt, thất thanh kêu lên, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lấm tấm.

 

“Tỷ tỷ đang sợ điều gì vậy? Chẳng lẽ tỷ nhận ra người này?”

 

Vừa dứt lời, Chu Chỉ Diên liền bật dậy khỏi ghế.

 

“Ta không nhận ra… ta… ta sao có thể… làm sao…”

 

Nàng lắp bắp đến không nói nên lời, thần sắc hoảng loạn như hồn phách đều rã rời.

 

“Vậy sao? Tỷ tỷ không được nói dối đâu nhé. Vài ngày trước chẳng phải tỷ còn sai người đi g.i.ế.c hắn sao? Giờ lại bảo không quen biết ư?”

 

Ta liên tục ép hỏi, từng bước dồn nàng phát điên.

 

“Tỷ tỷ cũng đừng quên còn có tỷ phu, hắn đối với tỷ tình sâu nghĩa nặng, biết tỷ ở trong cung nên mới tới tìm…”

 

Chưa nói dứt lời, Chu Chỉ Diên đã không chịu nổi, ôm đầu la hét, khiến mọi người xung quanh đều nhìn về phía nàng, Tề Thừa Uyên cũng muốn chạy lại.

 

Khóe môi ta khẽ nhếch, thừa thế giáng cho nàng một đòn chí mạng:

 

“Chu Chỉ Diên, hắn đến tìm ngươi rồi!”

 

Ngay lập tức một chén trà nóng bị hắt thẳng vào mặt ta, tiếp theo là đĩa, bát, đũa đều bị Chu Chỉ Diên ném tới tấp vào người ta.

 

Nói không đau là giả, nhưng giây phút này ta lại ước nàng cứ đánh ta thật mạnh.

 

Nhìn Chu Chỉ Diên phát điên mất hết thể diện, ta chỉ cảm thấy khoái ý. Nàng vốn là thiên kim tiểu thư cao cao tại thượng, đến cả tư tình tư thông cũng có phụ thân chống lưng, còn ta, ta chẳng có gì.

 

Rõ ràng các người đã hứa, chỉ cần ta nhập cung, sẽ chăm sóc mẫu thân chu toàn, vậy mà người vẫn c.h.ế.c?

 

“Chu Chỉ Diên, nàng làm cái gì vậy?”

 

Đó là tiếng của Tề Thừa Uyên.

 

Hắn muốn tới, nhưng bị Hoàng hậu ngăn lại.

 

Ta bật cười lạnh, nhân lúc hỗn loạn, chủ động tiến lên một bước, dùng hết sức kéo lấy cánh tay điên loạn của Chu Chỉ Diên, để nàng theo bản năng hất ta ra, ta cũng thuận thế ngã xuống.

 

Trán va mạnh vào mảnh sứ sắc nhọn, cắt rách da mặt, máu tức thì tuôn theo gò má chảy xuống, ta khép mắt lại.

 

“Thư nhi!”

 

Bên tai có ai đó gọi tên ta, trong khoảnh khắc trước khi hôn mê, ta lờ mờ nhìn thấy khuôn mặt sốt ruột của Tề Thừa Uyên.

 

6

 

“Đừng mà, đừng…!”

 

Ta hoảng hốt tỉnh dậy từ trong mộng, mồ hôi ướt đẫm trán, cung nữ vội vàng mang khăn tới lau cho ta.

 

“Nương nương, người làm nô tỳ sợ c.h.ế.c khiếp, để nô tỳ đi mời thái y ngay!”

 

Cung nữ thấy ta tỉnh liền cuống quýt định đi mời thái y, nhưng ta đã nắm chặt lấy tay nàng.

 

“Bệ hạ đâu?”

 

Ta sốt ruột hỏi.

 

Cung nữ ấp úng không dám trả lời, rồi quỳ phịch xuống đất:

 

“Nương nương, bệ hạ không có ở đây, chỉ có Hoàng hậu nương nương.”

 

“Láo xược!”

 

Ta tát mạnh một cái, nửa bên má nàng to đỏ bừng lên mà vẫn không thể nguôi lửa giận trong lòng ta.

 

“Diên tần muội muội, cớ sao lại nổi giận như vậy?”

 

Là Hoàng hậu.

 

Hoàng hậu bước tới ngồi bên giường ta, nắm lấy tay ta:

 

“Tất cả lui xuống, bổn cung muốn nói chuyện với Diên tần muội muội.”

 

Khi cung nhân trong điện đã lui hết, Hoàng hậu mới xoay lại nhìn ta, sắc mặt cũng đổi, lạnh nhạt mở miệng:

 

“Bổn cung đã giữ đúng lời hứa, còn phần của muội thì sao?”

 

Nói rồi nàng đặt vào tay ta một bình sứ nhỏ tinh xảo.

 

Ta mở nắp ra, trong lòng bàn tay lăn ra hai viên thuốc nhỏ màu nâu.

 

“Đa tạ Hoàng hậu đã thành toàn.”

 

Ta không nói gì thêm, nuốt trọn hai viên thuốc vào bụng.

 

Trên mặt Hoàng hậu lúc này mới nở nụ cười, lại kéo tay ta đặt lên bụng nàng.

 

“Diên phi muội muội thử xem, bụng bổn cung đã lớn hơn chưa?”

 

Hoàng hậu vẫn ôn hòa dịu dàng như thường ngày, như thể người vừa rồi không phải là nàng vậy.

 

Ta nhìn vào gương đồng thấy khóe môi mình khẽ cong:

 

“Nương nương tự nhiên phúc dày mệnh lớn.”

 

—————————

 

Sau vụ thích khách tại yến đầu năm, Quý phi bị Diên tần làm cho dung nhan hủy hoại, thần trí điên loạn, lời lẽ cuồng loạn, đặc biệt sai người canh giữ ngày đêm.

 

Còn Diên tần vì quá sợ hãi nên bất ngờ ngất đi, tỉnh lại thì tâm thần thất thường, lúc nhớ lúc quên, chỉ còn nhớ mình là ai, tính tình biến đổi khó lường, khi mừng khi giận.

 

Chỉ trong chốc lát, hai sủng phi vang danh một thời ở hậu cung đều gặp nạn, Tề Thừa Uyên tức giận mắng thái y bất tài nhưng cũng vô ích.

 

Người cũ thoái lui, người mới bước lên.

 

Tin Hoàng hậu có thai lan khắp hậu cung, Tề Thừa Uyên vui mừng khôn xiết, lập tức vào cung Hoàng hậu an ủi.

 

————————-

 

“Nương nương, hôm nay người còn chưa dùng thuốc thiện.”

 

Cung nữ rụt rè dâng bát lên, cứ như sợ ta đến mức không dám thở mạnh.

 

Ta một tay cầm bát, bất ngờ buông lỏng, cả thuốc lẫn nước đều đổ ập lên đầu cung nữ.

 

“Nương nương tha mạng! Xin nương nương tha cho nô tỳ!”

 

Cung nữ hoảng sợ bật khóc, vội quỳ rạp dưới đất dập đầu xin tha.

 

“Chuyện nhỏ nhặt thế này cũng làm không xong, người đâu, lôi ra ngoài xử lý.”

 

Ta thản nhiên ra lệnh.

 

Lập tức bên ngoài có mấy tiểu thái giám tiến vào, kéo cung nữ kia đi, tiếng kêu thảm thiết vang lên, nhưng chẳng mấy chốc liền im bặt.

 

“Nương nương, người đã đứt hơi rồi.”

 

Thái giám bên cạnh cúi mình bẩm báo, cẩn thận đỡ ta đứng dậy.

 

“Bên Diên tần, những kẻ biết rõ mọi chuyện đều đã xử lý xong, còn lại đều là người của chúng ta.”

 

Tiểu thái giám báo cáo.

 

Ta cúi đầu liếc nhìn hắn, hắn cũng từ từ ngẩng lên, là một khuôn mặt xa lạ, nhưng dám nói chuyện như vậy với ta chỉ có một người – chính là Dung An.

 

Dân gian đồn đại, thuật dịch dung là bí truyền của nhà họ Triệu tiền triều, mà mẫu thân ta họ Triệu.

 

Nhưng người lại quá hiền lành, phí hoài một đời thủ nghệ tổ truyền.

 

“Đỡ ta đến Khánh Hỉ điện, bổn cung muốn đi thăm Quý phi muội muội, xem nàng dạo này sống có tốt không.”

“Bệ hạ! Thần thiếp mới là Chu Chỉ Diên… Thần thiếp mới thực sự là Chu Chỉ Diên…”

 

Ta nghe tiếng rên rỉ khàn đặc truyền ra từ Khánh Hỉ điện, chậm rãi bước vào trong, ta còn chuẩn bị cho Chu Chỉ Diên một món đại lễ, không biết nàng có thích hay không.

 

Chu Chỉ Diên nhìn thấy ta, ngẩn người trong thoáng chốc, sau đó điên cuồng lao về phía ta, nhưng lại bị Dung An đè chặt xuống đất.

 

“Đồ tiện nhân! Ngươi dám giả mạo ta, ta phải g.i.ế.c ngươi!”

 

Nàng trừng đôi mắt chứa đầy hận ý và phẫn nộ, như hóa điên mà dùng những lời lẽ độc địa nhất nguyền rủa ta.

 

Ta vén váy ngồi xổm xuống, đưa tay bóp cằm nàng, khuôn mặt ấy đã bị cào xé đến chẳng còn hình dáng gì, vô cùng xấu xí, quả nhiên Hoàng hậu ra tay cũng thật tàn độc.

 

“Quý phi nương nương, Diên nhi thật chẳng hiểu người đang nói gì a?”

 

Ta cố tình chọc tức nàng, ta muốn nhìn nàng phát điên, muốn thấy nàng bị giẫm nát dưới chân mình.

 

“À mà Quý phi nương nương, ta kể cho người nghe một câu chuyện nhé.”

 

Thái giám mang ghế tới để ta ngồi đối diện Chu Chỉ Diên, ta chậm rãi bắt đầu kể.

 

“Ngày xưa có một tên mã phu xấu xí nghèo khổ trộm thương một vị tiểu thư nhà quan gia, nhưng diện mạo hắn thì nào có xứng với thiên kim? Hắn bèn tìm trăm phương ngàn kế, nghe nói trên đời có thuật dịch dung, có thể đổi được dung mạo mới.

 

Vậy là hắn tìm tới người biết thuật ấy, dốc hết gia tài để đổi lấy khuôn mặt tuấn tú. Quả nhiên tiểu thư Hầu phủ vừa gặp đã say mê, hai người lén lút hẹn hò trong rừng trúc…”

 

Ta kể mới được nửa câu chuyện, sắc mặt Chu Chỉ Diên đã trắng bệch, trong mắt tràn đầy kinh hoảng.

 

“Nhưng cuộc vui chẳng được bao lâu, trong cung bỗng truyền chỉ triệu tiểu thư nhập cung làm phi, tên mã phu cuống cuồng, bèn xúi giục tiểu thư bỏ trốn. Tiểu thư kia thật ngốc, lập tức đồng ý.

 

Hai người trốn đến nơi khác, đợi khi muội muội thay tỷ tỷ tiến cung, chuyện đã thành rồi, nàng mới quay về cầu xin phụ mẫu cho mình thành thân với tên mã phu ấy.

 

Nào ngờ sau khi thành thân mới biết hắn là đồ vô lại, ngày ngày đánh mắng, nàng hối hận khôn nguôi. Lại thấy muội muội mình làm Quý phi, nàng ghen tị đến phát điên, liền vào cung, còn sai người đi g.i.ế.c cả tên mã phu đó.”

 

Kể đến đây, Chu Chỉ Diên đã chẳng còn sức lực, như bị rút cạn linh hồn, chỉ biết gục trên mặt đất bất động.

 

“Tỷ tỷ, tỷ xem người này có quen mặt không?”

 

Một nam nhân mặc áo vải thô bước vào, đứng trước mặt Chu Chỉ Diên.

 

“Không thể nào… Hắn rõ ràng… rõ ràng…”

 

Chu Chỉ Diên run rẩy nói, lập tức bò dậy, nhìn chằm chằm vào người kia mà không muốn tin vào mắt mình.

 

“Hắn rõ ràng đã c.h.ế.c trong yến tiệc cung đình rồi, đúng không?”

 

Ta thay Chu Chỉ Diên nói nốt câu còn lại.

 

“Tỷ tỷ thật mau quên, muội có thể thay tỷ tiến cung, sao lại không thể giúp người khác dịch dung? Người c.h.ế.c kia chẳng qua chỉ là một tên thái giám mắc bệnh mà thôi.”

 

Ta ra hiệu cho nam nhân kia, hắn liền đưa tay gỡ mặt nạ xuống, lộ ra khuôn mặt xấu xí thật sự.

 

“Không! Đừng lại gần! Ta không tin! Ta không tin!”

 

Chu Chỉ Diên giờ đây đã hoàn toàn điên loạn, hai mắt thất thần, tiếng thét sắc lạnh vang vọng khắp Khánh Hỉ điện.

 

“Ta phải g.i.ế.c ngươi! Đồ tiện nhân, ta phải g.i.ế.c ngươi!”

 

Nàng phát cuồng rút luôn trâm vàng trên đầu nhằm thẳng ta mà đâm tới, mấy tiểu thái giám cũng không cản nổi. Dung An vội chắn trước mặt ta, tranh thủ cơ hội đẩy mạnh tên mã phu ra ngoài.

 

Trâm vàng đâm thẳng vào cổ họng, một chiêu đoạt mạng.

 

“Quý phi điên loạn, lỡ tay g.i.ế.c người, còn không mau kéo xác đi!”

 

Dung An lập tức sai người thu dọn thi thể, dìu ta ngồi lại chỗ cũ.

 

Chu Chỉ Diên lúc này hoàn toàn sụp đổ, tuyệt vọng ngồi bệt dưới đất, nước mắt tuôn trào, đau đớn nhìn ta gào khóc:

 

“Sao ngươi phải đối xử với ta như vậy… Là ngươi cướp đi vị trí của ta trước… Tại sao lại hại ta đến nước này?”

 

Tại sao ư?

 

Ta nhìn bộ dạng thê thảm của nàng, bật cười mà đáp:

 

“Ta cướp vị trí của ngươi? Rốt cuộc là ai cướp của ai?

 

Mẫu thân ta mới là chính thất đường đường chính chính của phụ thân, những gì ngươi có lẽ ra đều phải thuộc về ta!

 

Ngươi biết ta đã hận ngươi đến nhường nào không? Ngươi được một mình hưởng thụ sự yêu thương của phụ thân, cầm kỳ thi họa đều tinh thông, lúc cùng các tiểu thư ra ngoài xem hội hoa đăng, ta chỉ biết co ro trong căn nhà kho mục nát mà ăn dưa muối.”

 

Từng uất ức bao năm tích tụ, ta cứ thế trút ra trước mặt Chu Chỉ Diên, để nàng nghe rõ, để nàng c.h.ế.c cho rõ ràng.

 

“Không phải ta… Không phải ta hại ngươi thành ra như vậy… Sao ngươi không hận phụ thân?”

 

Chu Chỉ Diên vừa khóc vừa gào lên với ta.

 

“Sao ngươi biết ta không hận ông ấy?”

 

Ta vừa dứt lời, ánh mắt Chu Chỉ Diên bỗng trở nên tỉnh táo, nàng vừa bò vừa lết đến bên cạnh, níu chặt lấy vạt áo ta.

 

“Ngươi muốn làm gì phụ thân? Ngươi muốn làm gì mẫu thân ta?”

 

Ta không đáp, chỉ nhẹ nhàng đưa tay vuốt lên gương mặt đầy vết thương của Chu Chỉ Diên, lau đi hàng lệ ở khóe mắt nàng, rồi cúi đầu ghé sát bên tai thì thầm:

 

“Tỷ tỷ, đến lúc lên đường rồi.”

 

8

 

Tin Quý phi băng hà truyền tới Ngự Thư phòng, Tề Thừa Uyên lập tức đến Khánh Hỉ điện.

 

Ta nhìn thấy sắc mặt hắn quả thực có phần thất thần.

 

Hắn run rẩy đưa tay vén tấm vải trắng, nhìn thấy gương mặt ấy.

 

“Đây chính là dung mạo thật của nàng sao?”

 

Tề Thừa Uyên quay lưng về phía ta, giọng nói khàn đục hỏi.

 

Ánh mắt ta dừng lại trên gương mặt ấy, trên khuôn mặt Chu Chỉ Diên là diện mạo ta đã cẩn thận vẽ nên, để Tề Thừa Uyên tin tưởng, quả thật đã vẽ lại theo nguyên dạng của ta.

 

Tề Thừa Uyên, cuối cùng cũng nhìn thấy dung mạo thật của ta theo cách như vậy.

 

“Hồi nhỏ, bệ hạ được muội cứu giúp, lẽ ra cũng từng thấy qua mới phải.”

 

Lời ta vừa dứt khiến Tề Thừa Uyên sững người, hắn lặng lẽ nhìn ta, không biết phải nói gì.

 

Một lúc lâu, hắn mới cất giọng khàn khàn hỏi:

 

“Nàng có để lại lời gì cho trẫm không?”

 

Ta chậm rãi bước tới quỳ bên cạnh hắn, nhìn hắn lộ ra thứ tình cảm không giống giả vờ.

 

“Không, muội tưởng bệ hạ đã sớm chán ghét muội, nên cũng chẳng để lại điều gì.”

 

Lời ta nói dường như càng làm Tề Thừa Uyên đau đớn, hắn cúi đầu, thân thể run lên, ta ân cần nắm lấy tay hắn, kéo hắn tựa vào ngực mình.

 

“Bệ hạ, xin nén bi thương.”

 

Tề Thừa Uyên dựa vào ta, thì thào tự trách:

 

“Tất cả là do trẫm không tốt, do trẫm biết rõ là nàng cứu mà vẫn đối xử như vậy, do trẫm không thể chấp nhận dung mạo thật sự của nàng, nàng ở bên trẫm lâu như vậy mà trẫm lại đối xử tệ bạc…

 

Thư nhi đã đi rồi, Diên nhi, nàng không được rời khỏi trẫm nữa…”

 

Bất chợt hắn siết chặt lấy tay ta, mang theo chút van xin nhìn ta nói:

 

“Được, thần thiếp sẽ không đi.”

 

Ta dịu dàng an ủi hắn, nhưng trong lòng lại chẳng dậy nổi gợn sóng nào.

 

Người c.h.ế.c nghe không thấu, nói nhiều nữa cũng vô ích.

 

Ta dìu Tề Thừa Uyên rời khỏi Khánh Hỉ điện, đến lúc chia tay, hắn còn dặn dò ta phải giữ gìn sức khỏe, không cho ta rời xa hắn.

 

Ta nghĩ, hắn quả thật đã điên rồi.

 

Nói cho cùng, Tề Thừa Uyên đối với ta cũng xem như hết mực tốt, từ lúc ta nhập cung đã luôn một lòng sủng ái.

 

Ta chỉ vô tình nhắc thích ăn hồ lô đường, hắn liền tự mình dẫn ta ra khỏi cung mua cho bằng được.

 

Đáng tiếc, ta lại mang gương mặt của người khác, những yêu thương ấy vốn chẳng thuộc về ta.

 

Sau khi Quý phi được cử hành tang lễ vô cùng long trọng, Hoàng hậu cũng sắp đến ngày lâm bồn, Tề Thừa Uyên gắng gượng tinh thần, ngày thường hoặc là đến thăm Hoàng hậu, hoặc là đến chỗ ta.

 

Nhưng ta còn bận xử lý những chuyện của Chu phủ, lại bận rộn tu sửa mộ phần cho mẫu thân, mỗi lần Tề Thừa Uyên đến, ta chỉ lấy lệ đối phó cho qua.

 

Hắn nhận ra sự lạnh nhạt của ta, song vẫn cứ ngồi đó không chịu rời đi.

 

Chẳng bao lâu, Hoàng hậu hạ sinh một tiểu hoàng tử.

 

Tề Thừa Uyên vui mừng khôn xiết, ta cũng tới chúc mừng, gửi một phần lễ vật.

 

Nhìn tiểu hoàng tử đáng yêu, ta mỉm cười dịu dàng, tự tay đeo chiếc vòng ngọc lên cổ tay đứa nhỏ.

 

Ngẩng đầu lên, liền bắt gặp ánh mắt thất thần của Tề Thừa Uyên đang dõi theo ta.

 

Sau đó, Tề Thừa Uyên lại sắc phong ta làm Diên phi, ban thưởng không ít kỳ trân dị bảo, mà ta chẳng thích lấy một thứ nào.

 

Phụ thân từng nói yêu mẫu thân, vậy mà vẫn nỡ để mẫu thân sống lủi thủi nơi kho chứa củi mục nát.

 

Phụ thân cũng nói yêu ta, vậy mà vẫn đẩy ta thay Chu Chỉ Diên tiến cung.

 

Tề Thừa Uyên nói yêu ta, nhưng lại chẳng thể chấp nhận dung mạo thật sự của ta.

 

Nam nhân, vốn là thứ không thể dựa vào được.

 

10

 

Thời gian trôi qua thật mau, chớp mắt tiểu hoàng tử đã lên bốn tuổi.

 

Bốn năm nay ta sống trong cung rất yên ổn, dần dà cũng chẳng còn ai nhớ đến Quý phi đã khuất, dường như nơi hoàng cung này từ đầu đến cuối chỉ từng có một Chu Chỉ Diên.

 

Ta cùng Tề Thừa Uyên sống những ngày không lạnh không nóng, đôi lúc động tình hắn lại muốn ta sinh cho một đứa con, ta chỉ im lặng không đáp.

 

Cái giá mà Hoàng hậu giúp ta lật đổ Chu Chỉ Diên, chính là hai viên thuốc ngừa thai năm ấy.

 

Lại thêm hai năm nữa, tiểu hoàng tử lên sáu tuổi, thì Tề Thừa Uyên đột nhiên đổ bệnh không dậy nổi.

 

Ta cùng Hoàng hậu thay phiên hầu hạ bên giường bệnh, lần nào Tề Thừa Uyên cũng nắm chặt tay ta không cho rời đi.

 

Chẳng bao lâu, triều đình rộ lên chuyện lập Thái tử, ép Tề Thừa Uyên phải phong con của Hoàng hậu, đến lúc ấy ta mới nhận ra thế lực của Hoàng hậu đã không thể lay chuyển, thậm chí đủ sức gạt bỏ quyền lực của Tề Thừa Uyên.

 

Ta lén tra sổ sách của Thái y viện, phát hiện mấy năm gần đây thuốc Tề Thừa Uyên dùng đều do Hoàng hậu tự tay chuẩn bị, đều là phương thuốc bổ thân, nhưng uống càng nhiều bệnh lại càng nặng.

 

Tất cả những điều ấy, ta không nói cho ai biết.

 

Từ đó ta thường xuyên lui tới Dưỡng Tâm điện thăm hỏi Tề Thừa Uyên, mỗi lần đều cố ở lại thêm chút nữa.

 

Có lẽ hắn cũng tự biết tình trạng của mình, nên bắt đầu kể cho ta nghe chuyện xưa, kể về con đường gian nan lên ngôi.

 

Năm ấy tiên hoàng không có mặt ở kinh thành, Đức phi được sủng ái muốn nhân cơ hội hại hắn, hắn trốn chạy tới đám ăn mày, mới được ta cứu giúp.

 

Hắn bảo đó là lần đầu tiên trong đời hắn cảm nhận được hơi ấm của một mái nhà.

 

“Nếu có kiếp sau, trẫm mong bản thân có thể nhận ra nàng ngay từ lần đầu gặp mặt.

 

Đa tạ nàng, đa tạ cả mẫu thân nàng.”

 

Ngày Tề Thừa Uyên qua đời, hắn nắm chặt lấy tay ta, cứ như muốn kéo đứt cả cánh tay ta vậy.

 

11

 

Hậu ký

 

Nghe nói trong dân gian có người từng tận mắt chứng kiến thuật dịch dung thất truyền đã lâu, lại nói người tinh thông tà thuật ấy chính là một tiểu nương tử.

 

Tiểu nương tử ấy dung mạo không lấy gì làm xinh đẹp, có người bèn hỏi nàng: Đã biết thuật ấy, cớ sao không khiến bản thân trở nên xinh đẹp hơn?

 

Tiểu nương tử chỉ lắc đầu, ánh mắt nhìn xa xăm như đang nhớ lại chuyện cũ.

 

“Dùng gương mặt người khác mà có được tình yêu, rốt cuộc cũng chẳng phải là của mình.”

 

Kẻ kia nghe không hiểu, mà tiểu nương tử cũng chẳng muốn giải thích thêm.

 

Chợt nghe phía sau có người gọi, hóa ra phía sau nàng còn có một nam tử đi cùng.

 

Nam tử kia đón lấy chiếc giỏ rau trong tay tiểu nương tử, mỉm cười với người nọ mà rằng:

 

“Nương tử của ta chính là đẹp nhất.”

 

Người ấy ngắm nhìn nam tử, dung mạo cũng bình thường, song khí độ bất phàm, nhìn đã biết là bậc quyền quý.

 


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!