“Ừm.”
“Còn nữa còn nữa, có lần ba mua một túi vải lớn, anh bảo anh muốn thi với em xem ai bóc nhanh hơn, kết quả anh bóc được bao nhiêu là tống hết vào miệng em, bản thân anh chẳng ăn lấy một quả nào…”
“Ừm.”
“Còn nữa! Cái máy bay giấy anh gấp cho em ấy, trên cánh anh có vẽ hai người tí hon, anh bảo người lớn là anh, người nhỏ là em, bay đến đâu cũng phải ở bên nhau…”
“Ừm.”
Anh đáp lại rất hững hờ, thỉnh thoảng hơi nghiêng đầu nhìn tôi một cái, như thể đang nghe mà cũng như không nghe vậy.
Tôi dần dần im lặng, bỗng thấy lòng hơi chua xót.
Anh trai hồi nhỏ coi tôi như nữ hoàng, bảo gì nghe nấy.
Vậy mà giờ tôi líu lo một đống chuyện, anh ấy đến một lời đáp dài hơn cũng chẳng buồn cho.
Thay đổi rồi, thực sự thay đổi rồi.
Nhưng không sao cả.
Tôi thầm siết chặt nắm tay, chẳng qua là có chút xa lạ thôi mà.
Sớm muộn gì tôi cũng dùng sự nhiệt tình của mình để sưởi ấm trái tim anh.
3
Xe chạy khoảng bốn mươi phút thì dừng lại trước một căn biệt thự biệt lập.
Lộ Bùi Trạch giúp tôi nhấc vali từ cốp xe ra, đi thẳng vào cửa trước.
Tôi vội vàng chạy theo, nhưng khoảnh khắc bước vào nhà thì ngẩn người.
Căn nhà quá lớn, lớn đến mức hơi trống trải.
Trong phòng khách ngoại trừ những đồ nội thất cần thiết thì hầu như không có bất kỳ món đồ trang trí nào, lạnh lẽo vắng lặng, ngay cả rèm cửa cũng là một màu xám đậm đồng nhất, chẳng có chút hơi thở cuộc sống nào cả.
Một bác quản gia tóc hoa râm bước ra đón, cười híp mắt nhận lấy túi xách trong tay tôi: “Đây chắc là tiểu thư rồi nhỉ? Thiếu gia đã dặn trước rồi, phòng đã dọn dẹp xong cho tiểu thư, ở căn phòng đầu tiên bên tay phải tầng hai nhé.”
Tôi cảm ơn bác, sau khi đi tham quan một vòng thì không nhịn được nhỏ giọng hỏi: “Bác quản gia ơi, anh trai cháu thường ngày ở một mình ạ? Những người khác đâu ạ? Đều không có nhà sao bác?”
Quản gia lộ vẻ khó xử, hạ thấp giọng nói với tôi: “Lão gia công việc kinh doanh bận rộn, cả năm chẳng về được mấy lần. Thiếu gia từ tiểu học đã bắt đầu ở nội trú rồi, trước đây toàn ở một mình trong căn nhà cũ. Sau này bên đó đường điện cũ kỹ quá, nửa đêm bốc hỏa, cháy mất nửa gian phòng, thiếu gia suýt nữa thì không ra được. Từ đó về sau mới dọn đến đây, tính tình cũng ngày càng ít nói, thích đi về một mình… Haiz, những năm qua, thiếu gia cũng vất vả lắm.”
Tim tôi thắt lại một cái.
Lộ Bùi Trạch vừa cất hành lý xong từ trên lầu đi xuống, đang cúi đầu xem điện thoại, đường nét góc nghiêng dưới ánh đèn trông có vẻ hơi lạnh lùng cứng nhắc.
Mắt tôi bỗng chốc đỏ hoe, càng nghĩ càng thấy đau lòng.
Hóa ra đó là lý do anh ấy thay đổi nhiều đến thế.
“Anh.”
Tôi nhào tới ôm anh một cái đầy ấm áp.
Lộ Bùi Trạch vô thức giơ tay đỡ lấy vai tôi, rủ mắt nhìn tôi.
Ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt đầy nước mắt của tôi một lát, bàn tay vốn định đẩy tôi ra khựng lại giữa không trung.
Tôi ngước mặt lên, nghiêm túc nói: “Anh ơi, những năm qua anh ở một mình vất vả rồi. Nhưng từ hôm nay sẽ khác.”
“Sau này có em bên cạnh anh, chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau nữa.”
Anh ngẩn người một lát.
Sau đó khẽ bật cười một tiếng.
“Em chắc chứ?”
Anh hỏi.
Tôi gật đầu thật mạnh.
Anh nhướng mày, không nói gì thêm, chỉ đưa tay lên xoa xoa tóc tôi.
Tôi đứng ngây người tại chỗ, thầm thề rằng nhất định phải làm người em gái tốt nhất thế giới, bù đắp lại tất cả những ấm áp mà anh trai tôi đã mất đi.
Ngay tối hôm đó, tôi bắt đầu kế hoạch “đánh thức tình thân”.
“Anh ơi anh ơi anh ơi!”
Cửa mở, anh chắc là vừa tắm xong, tóc còn hơi ướt, đã thay một bộ đồ mặc nhà màu xanh đậm, làm nổi bật làn da trắng lạnh đặc trưng.
Thấy tôi ôm gối đứng trước cửa, anh khẽ nheo mắt lại.
Tôi không cho anh cơ hội từ chối, cúi người một cái rồi luồn dưới cánh tay anh lẻn vào trong, chạy đến bên giường đặt gối lên đó, sau đó tự leo lên ngồi xếp bằng ngay ngắn, cười híp mắt vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh: “Anh ơi, anh còn nhớ hồi nhỏ mỗi ngày anh đều kể chuyện trước khi ngủ cho em nghe không?”
“Quên rồi.”
Anh tựa vào khung cửa, không nhúc nhích.
“Thế anh kể đại một cái đi, chuyện gì cũng được, em hứa nghe xong là đi ngay, tuyệt đối không làm phiền anh.”
Tôi giơ ba ngón tay lên thề, mặt đầy nghiêm túc.
Lộ Bùi Trạch im lặng nhìn tôi vài giây, cuối cùng cũng bước tới ngồi xuống bên giường.
“Đợi anh ba phút.”
“Dạ.”
Tôi nịnh nọt sáp lại gần, tìm chuyện để nói: “Anh đang lướt mạng xã hội à?”
Đầu ngón tay Lộ Bùi Trạch khựng lại, rồi xoay màn hình về phía tôi: “Em thấy người này thế nào?”
Đó là ảnh một nam sinh đăng trên vòng bạn bè.
Người trong ảnh mặc một chiếc áo khoác gió màu xanh đậm, đứng trên đỉnh một ngọn núi, cười một cách ngạo nghễ và phóng khoáng, lộ ra hàm răng trắng bóng.
Tôi thận trọng thăm dò một câu: “Bạn anh ạ?”
“Cũng tính là vậy.”
Lộ Bùi Trạch khẽ nhướng mày.
OK, thông tin đã tiếp nhận xong.
Thế thì tôi không khách sáo nữa.
Tôi hắng giọng, mở hết hỏa lực, tuôn ra một tràng: “Cái áo này không đẹp, cười lố quá trông hơi bị ngốc, màu tóc cũng sến nữa, dáng đứng thì như con công đang xòe đuôi ấy, khí chất tổng thể thì…”
Tôi liếc trộm Lộ Bùi Trạch một cái, rồi tự tin chốt hạ: “Hoàn toàn không bằng một góc anh trai em.”
Khóe môi Lộ Bùi Trạch thầm lặng nhếch lên khoảng hai pixel.
“Anh ơi, giờ kể chuyện được chưa?”
Tôi thừa thắng xông lên.
Giọng Lộ Bùi Trạch vừa trầm vừa thấp, ngữ điệu bằng phẳng không chút thăng trầm, nghe rất giống nhạc buồn ngủ trong tiết Toán.
Chưa đầy năm phút tôi đã không trụ nổi, ngủ thiếp đi thật.
Trong cơn mơ màng, tôi cảm thấy có ai đó bất lực giúp tôi đắp lại góc chăn, sau đó đèn tắt, cửa phòng nhẹ nhàng đóng lại.
Lộ Bùi Trạch tựa vào bức tường ngoài hành lang, mở lại bài đăng đó, thong thả gõ một dòng bình luận bên dưới: “Em gái tôi nói cậu trông rất bình thường.”
Bình luận vừa gửi đi chưa đầy mười giây, điện thoại của Lộ Bùi Trạch đã nổ tung.