1
Hồi ba mẹ tôi ly hôn, mọi chuyện rất căng thẳng.
Chỉ riêng vụ kiện tụng đã kéo dài suốt hai năm trời.
Cuối cùng, thẩm phán phán quyết tôi theo mẹ ra nước ngoài, còn anh trai thì theo ba ở lại trong nước.
Cũng vì thế mà tôi và anh trai mười năm không gặp, hoàn toàn mất liên lạc.
Mãi cho đến khi tôi lén lút giấu mẹ, đăng ký chương trình trao đổi sinh viên của một trường đại học trong nước.
Vừa đáp xuống kinh thành, tôi phi thẳng đến khoa Vật lý của Đại học A.
Tôi hỏi mấy người xem có biết Lộ Bùi Trạch không.
Ai nấy đều nhìn tôi với ánh mắt đầy bí hiểm rồi lắc đầu.
Trong mắt họ còn thoáng hiện lên vài phần thương hại.
Tôi chỉ thấy khó hiểu, cuối cùng chặn một nam sinh đeo kính ngay cửa tòa nhà giảng đường.
“Chào bạn, cho hỏi bạn có biết Lộ Bùi Trạch không? Lộ Bùi Trạch của khoa Vật lý ấy.”
Biểu cảm của cậu bạn kia lập tức trở nên rất vi diệu.
Cậu ta đánh giá tôi từ trên xuống dưới một lượt, rồi nhỏ giọng nói: “Bạn cũng đến để tỏ tình à?”
“Haiz, tôi khuyên mấy cô bé các bạn nên sớm bỏ cuộc đi.”
Cậu ta khựng lại, dường như đang cân nhắc từ ngữ.
“Cái cậu Lộ Bùi Trạch này ấy mà… tính tình lạnh lùng lắm, không thích nói chuyện với ai đâu.”
“Hôm qua còn có một cô nàng khóc lóc chạy ra đấy.”
Tôi ngẩn người, vô thức phản bác: “Anh ấy ít nói?”
“Tính tình lạnh lùng?”
Anh trai tôi hồi nhỏ rõ ràng là người hoạt bát nhất vùng, suốt ngày đi móc trứng chim, đốt pháo ném phân bò.
Cái lần anh ấy “bắn đại bác liên thanh” nghiêm trọng nhất, là ép được cả cậu bạn cùng bàn bị tự kỷ phải giơ tay phát biểu.
Đúng vậy, cậu bé đó giơ tay yêu cầu được đổi chỗ ngồi.
Nhưng mà xa cách mười năm rồi, tính cách có thay đổi chút ít cũng là chuyện bình thường.
Cậu bạn kia định nói thêm gì đó, đột nhiên giơ tay chỉ về phía sau lưng tôi: “Đó, người kia kìa.”
Tôi quay người lại.
Một chàng trai dáng người rất cao đang đi tới từ phía cuối hành lang.
Anh mặc một chiếc áo hoodie đen rộng rãi đơn giản, nhưng vẫn không giấu nổi vóc dáng chuẩn với bờ vai rộng và eo thon.
Đôi lông mày rậm, sống mũi cao thẳng, nốt ruồi lệ dưới mắt càng làm cho đôi mắt phượng dài hẹp thêm phần cuốn hút.
Đúng chuẩn là một cực phẩm soái ca thực thụ.
Tôi lập tức quăng sạch mọi lo lắng lúc nãy ra sau đầu.
Đẹp trai quá đi mất!!!
Y hệt như những gì tôi tưởng tượng!
Đây không phải anh trai tôi thì còn là anh trai nhà ai nữa!
Tôi phấn khích vừa gào vừa lao thẳng về phía anh:
“Anh ơi!!!”
Tôi đâm sầm vào lòng anh, ôm chặt lấy eo không buông, vùi mặt vào ngực anh, nước mắt nước mũi nhoe nhoét hết lên áo anh.
Mùi hương trên người anh thơm đến mức chết người, hương xà phòng thoang thoảng trộn lẫn với chút hơi thở thanh khiết của gỗ thông, hoàn toàn khác hẳn với cái mùi sữa lẫn mùi hôi hôi hồi nhỏ.
Trời đất ơi, đây chính là người anh trai trong mộng của tôi!
Cả hành lang im bặt đúng ba giây.
Tôi cảm nhận được người trong lòng cứng đờ lại, cơ bắp căng thẳng.
Mấy bạn học đi ngang qua đều trợn mắt há mồm nhìn cảnh tượng này, sách giáo khoa trên tay rơi cả xuống đất.
Không khí yên lặng vài giây.
Chàng trai đưa tay lên, những ngón tay rõ từng khớp xương tì lên trán tôi, không nhẹ không nặng đẩy tôi ra.
Tôi bị ép phải ngẩng đầu lên, đối diện với một đôi mắt đen thẳm.
Anh rủ mắt nhìn tôi, nhíu mày: “Cô là ai?”
Tôi càng khóc dữ hơn, lại nhào tới ôm lấy eo anh không chịu buông tay, treo lủng lẳng trên người anh như một con gấu túi: “Em là em gái ruột của anh đây mà!! Ngay cả em mà anh cũng không nhận ra sao?”
Một nam sinh tóc nâu nhạt đứng bên cạnh trợn tròn mắt:
“Lộ ca, chú bác nhà anh mạnh thật đấy, ngần này tuổi rồi mà còn đẻ thêm cho anh một cô em gái nữa cơ à…”
Lộ Bùi Trạch mặt không cảm xúc liếc cậu ta một cái.
Cậu bạn tóc nâu lập tức tự giác ngậm miệng, làm động tác kéo khóa ngay môi.
Sau đó anh lại cúi đầu nhìn tôi, ngữ khí nhàn nhạt: “Cô bé, tôi không quen cô.”
“Cô tìm nhầm người rồi.”
Tôi cuống lên, nắm lấy tay áo anh lắc lắc: “Anh tên là Lộ Bùi Trạch, đúng không?”
Anh hơi lưỡng lự rồi gật đầu.
“Thế thì em không tìm nhầm đâu.”
Tôi tủi thân bĩu môi, đầy vẻ căm phẫn: “Tuy chúng ta mười năm không gặp, nhưng anh cũng không thể dễ dàng quên em như thế chứ, hu hu hu… Em cãi nhau với mẹ rồi, em vượt ngàn dặm xa xôi từ nước ngoài chạy về đây tìm anh, anh không thể bỏ mặc em được. Bây giờ em không một xu dính túi, không nơi nương tựa, nếu anh không thu nhận em thì em chỉ còn nước ngủ ngoài đường thôi…”
Tôi nói một hơi không nghỉ, rồi tha thiết ngẩng đầu nhìn anh.
Cậu bạn tóc nâu định nói lại thôi: “Cho nên bạn đến để tìm người anh trai thất lạc nhiều năm? Anh trai bạn cũng tên là Lộ Bùi Trạch?”
“Sao lại gọi là ‘cũng’?”
Tôi thắc mắc hỏi lại.
Nhưng chưa kịp suy nghĩ kỹ thì đã bị ngắt quãng.
Dường như nghĩ tới một chuyện gì đó cực kỳ thú vị.
Lộ Bùi Trạch từ từ nhếch môi.
Anh đưa tay nhẹ nhàng xoa đỉnh đầu tôi, giọng điệu bỗng nhiên trở nên dịu dàng hẳn.
“Ừm, vừa nãy là anh sai rồi.”
“Anh đưa em về nhà.”
Tôi vô cùng cảm động.
Hoàn toàn chìm đắm trong niềm vui sướng tột độ khi được đoàn tụ với anh trai.
Không hề chú ý thấy cậu bạn tóc nâu đứng cạnh đang ngơ ngác định nói gì đó thì đã bị Lộ Bùi Trạch đá một cái vào ống chân.
“Ơ, không phải, mịa nó, suỵt… đau…”
Lộ Bùi Trạch mặt không đổi sắc kéo vali của tôi đi, nghiêng đầu nhìn tôi một cái: “Đi thôi.”
“Đưa em về nhà.”
2
Suốt dọc đường, miệng tôi không lúc nào ngừng nghỉ.
“Anh còn nhớ không, hồi nhỏ anh dắt em trèo cây táo sau khu nhà mình, em ngã xuống gãy mất một cái răng cửa, anh sợ đến tái cả mặt, cõng em chạy bộ mấy bến xe buýt để đến bệnh viện…”