1

Lời này vừa thốt ra, cả sảnh đường đều kinh ngạc.

Ai nấy đều không hiểu nổi ta vốn luôn ngoan ngoãn nhu thuận, sao lại có thể nói ra lời kinh hãi thế tục đến vậy.

Tuy nói triều đại ta dân phong cởi mở, nữ tử cũng có thể chủ động hòa ly với trượng phu.

Nhưng chung quy vẫn chỉ là số ít.

“Không! Không thể nào! Nếu vì muội mà khiến đại tỷ và tỷ phu sinh ra hiềm khích, muội… muội thà đ â m đầu c h ế t quách cho xong!”

Thứ muội Tiêu Như Ý trên người chỉ khoác một chiếc áo ngoài của nam nhân, lộ ra đôi chân trắng nõn nà.

Gương mặt đỏ bừng đầm đìa nước mắt, miệng gào thét đòi đ â m đầu vào góc bàn bên cạnh quyên sinh.

Tiết Yến Từ vội vàng kéo giật nàng ta ôm vào lòng, lúc này mới tránh được một màn huyết quang tai ương.

[Phải nói là nữ phụ này diễn sâu quá rồi? Tin hay không nếu tra nam kia không kéo, nàng ta cũng chẳng rụng nổi một sợi lông tơ!]

[Còn phải nói sao, toàn là mấy trò vặt vãnh quen thuộc của nữ phụ độc á c. Hai hôm trước nàng ta còn cố tình để lộ vết kim châm trên ngón tay trước mặt tra nam để tranh thủ sự đồng cảm, còn vu oan là do nữ chính phạt, cái lỗ kim bé tí tẹo gần như không nhìn thấy, để muộn thêm hai phút nữa chắc lành miệng luôn rồi ấy chứ?]

[Bây giờ đòi sống đòi c h ế t chẳng qua là l ừ a nữ chính mềm lòng, để sau này dễ bề nắm thóp mà thôi! Nữ chính thật đáng thương, cứ tưởng móc tim móc phổi đối tốt với muội muội, thực tế người ta lại coi mình là kẻ ngốc để lợi dụng kìa.]

Trái tim ta nguội lạnh từng chút một.

Trong những dòng chữ kỳ quái kia, có vài từ ngữ ta chưa hiểu rõ lắm, lúc đầu cũng chỉ ôm thái độ bán tín bán nghi.

Nhưng hiện tại, nhìn Tiêu Như Ý đang khóc lóc thảm thiết trong lòng Tiết Yến Từ, ta đã không thể tiếp tục l ừ a mình dối người.

Đâu có công tử nhà ai say rượu lại xông thẳng vào khuê phòng nữ tử, lại có cô nương nào bị kẻ khác khinh bạc mà không lên tiếng kêu cứu?

Tất cả chuyện này, chẳng qua đều là cái bẫy Tiêu Như Ý cố tình giăng ra cho ta nhảy vào.

Cốt để ta – người đích tỷ luôn ưu ái nàng ta phải mềm lòng, chủ động đề nghị nâng nàng ta vào phủ làm thiếp cho Tiết Yến Từ, thành toàn cho đôi uyên ương hoang dã bọn họ!

Nghĩ đến đây ta liền nhịn không được khí huyết cuồn cuộn dâng lên, trong bụng cũng ẩn ẩn đau đớn.

Thế nhưng những dòng chữ quái dị kia vẫn cuồn cuộn trào ra không dứt.

Chúng nói, thế giới ta đang sống là một cuốn tiểu thuyết.

Người trong lòng thực sự của phu quân Tiết Yến Từ không phải là ta, mà là thứ muội Tiêu Như Ý.

Nhưng xuất thân của Tiêu Như Ý quá thấp hèn, lại không được phụ thân ta yêu thích.

Mà mẫu thân của Tiết Yến Từ là Trấn Quốc công phu nhân lại coi trọng quy củ thân phận nhất, bà ghét cay ghét đắng dòng dõi thứ xuất, tuyệt đối không thể để Tiêu Như Ý bước qua cửa làm chính thê, ngay cả làm thiếp cũng khó như lên trời.

Hai người cùng đường bí lối, liền tính kế lên đầu ta.

Trước tiên để Tiết Yến Từ cầu hôn ta, chiếm giữ vị trí chính thê.

Sau đó dựng lên một màn bắt gian, hủy hoại sự trong sạch của Tiêu Như Ý, khiến Tiết Yến Từ không thể không chịu trách nhiệm.

Mà ta vốn đoan trang giữ lễ, từ nhỏ lại thương xót thứ muội không được phụ thân yêu thương nên nơi nơi giúp đỡ, thấy thanh danh nàng ta bị hủy hoại tự nhiên sẽ sốt ruột hơn bất kỳ ai.

Tiết Yến Từ lại thề thốt với trời chỉ yêu một mình ta, Tiêu Như Ý chỉ là sai lầm do hắn say rượu gây ra, vạn lần sẽ không vượt mặt chính thất phu nhân là ta.

Ta nhất thời mềm lòng, liền không màng thân thể mang thai ba tháng, quỳ xuống khẩn cầu phụ thân cho Tiêu Như Ý vào Trấn Quốc công phủ.

Nhưng mục đích thực sự của Tiêu Như Ý là “bỏ mẫu giữ tử”.

Ta rõ ràng có thể bình an sinh nở, nàng ta lại nhẫn tâm chuốc xuống năm bát thuốc giục sinh, khiến ta vừa sinh xong liền băng huyết.

Thậm chí ngay lúc ta h ấ p h ố i, nàng ta còn ôm con của ta, dựa vào lòng Tiết Yến Từ, dương dương tự đắc nói ra chân tướng.

Ta c h ế t trong nỗi bi phẫn tột cùng, sau khi c h ế t l i n h h ồ n không tan, trơ mắt nhìn Tiêu Như Ý lấy danh nghĩa thay đích tỷ chăm sóc con thơ, đường hoàng làm kế thất của Tiết Yến Từ.

Nàng ta còn trắng trợn nói nguyện ý vì con của ta mà vĩnh viễn không sinh nở, đoạt lấy tiếng thơm cho mình, ngay cả phụ thân cũng vì thế mà thay đổi cách nhìn về nàng ta.

Nhưng trên thực tế, nàng ta cố tình dạy con ta nhận giặc làm mẫu thân, khiến nó còn nhỏ tuổi đã dám tiểu tiện lên mộ phần của ta, hoàn toàn quên mất sự tồn tại của người mẫu thân ruột này!

Ta h ậ n, ta hối h ậ n tột cùng!

2

Nỗi hận thấu trời xanh đã cảm động trời cao, cho ta cơ hội trọng sinh.

Để ta sống lại một đời báo thù đôi gian phu dâm phụ.

Nhưng hiện tại, ta đã biết tất cả, lại chưa hề trọng sinh.

Mà đã biết trước toàn bộ chân tướng.

Tiết Yến Từ quỳ sụp xuống trước mặt ta.

“Minh Châu, ta… tất cả đều là lỗi của ta, là ta không nên uống say rồi xông vào hậu viện, là đầu óc ta mê muội!”

Hắn dứt một tay ra, tự vả vào mặt mình ba cái thật mạnh.

Tiết Yến Từ có tập võ, lại không kiềm chế lực đạo, trên má rất nhanh đã hiện lên dấu ngón tay đỏ nhạt.

Hắn nhìn ta, ánh mắt khẩn thiết, thâm tình chan chứa: “Nhưng gạo đã nấu thành cơm, sự trong sạch của Tiêu tam tiểu thư… chung quy đã bị ta hủy hoại, quân tử có việc nên làm có việc không nên làm, ta không thể không chịu trách nhiệm…”

Trong tối ngoài sáng, đều là đang bức ép ta chủ động đề nghị cho Tiêu Như Ý nhập phủ, chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không.

Nhưng mà, dựa vào cái gì chứ?

Ta nhìn phụ thân, ánh mắt kiên định.

“Phụ thân, là nữ nhi bất hiếu, nhưng nữ nhi nguyện nghe theo phụ thân sắp đặt.”

Phụ thân vui mừng vỗ tay, che chở ta sau lưng, trút bỏ vẻ ôn hòa, lạnh lùng nhìn về phía Tiêu Như Ý.

“Tiêu phủ ta sao lại sinh ra thứ nghiệt chủng dơ bẩn như ngươi.”

“Giống hệt nương ngươi, đều không biết liêm sỉ là gì!”

Thân thể Tiêu Như Ý run lên bần bật.

Nàng ta lắp bắp nói: “Không thể hòa ly được… Đại tỷ tỷ khăng khăng hòa ly, vậy đại tỷ phu phải làm sao, sao có thể vì muội mà cắt đứt quan hệ thông gia giữa Tiêu phủ và Trấn Quốc công phủ được…”

Ta cười lạnh một tiếng: “Muội muội ngày thường đến lớp học còn chẳng buồn đi, bây giờ lại có tâm tư lo lắng chuyện thông gia hai nhà cơ đấy.”

“Chẳng lẽ muội cảm thấy, chuyện hôm nay nhất định phải là ta nhẫn nhục nuốt giận, cầu xin phụ thân đồng ý để Tiết Yến Từ nâng muội vào phủ làm thiếp mới coi là vẹn cả đôi đường?”

Tiêu Như Ý bị ta nói trúng tim đen, tức khắc im bặt.

Chỉ biết một mực khóc lóc.

Những dòng chữ kỳ quái lại bắt đầu chạy điên cuồng.

[Lạ thật, đây chẳng phải là chưa trọng sinh sao? Nữ chính uống nhầm thuốc gì mà thông suốt thế?]

[Thông suốt là tốt rồi, ta chưa từng thấy nữ chính nào chửi người sướng miệng như thế, biết chửi cứ chửi nhiều vào, ta thích nghe.]

[Nữ phụ cạn ly trà xanh Bích Loa Xuân này đi, mùi trà nồng nặc hun chết ta rồi. Còn muốn ép nữ chính gật đầu nâng mình vào phủ?]

Ta lười nhìn bộ dạng giả tạo của nàng ta, phất khăn tay rời đi.

Chỉ là, có một điểm ta trước sau vẫn không hiểu.

Tại sao Tiêu Như Ý lại hận ta đến thế?

Giống như phụ thân ta đã nói, Tiêu Như Ý là một vết nhơ trong cuộc đời ông.


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!