1
Đêm trước kỳ thi đại học.
Lũ con trai trong lớp bày ra một trò gọi là “Bảng xếp hạng nhan sắc nữ sinh”.
Giữa những cái đưa mắt đầy ẩn ý của chúng, tôi “vinh dự” nhận được 2 điểm.
Gã bạn cùng bàn giật lấy bảng xếp hạng, cười khẩy: “Ai bảo mày vừa răng hô mặt lại đen, đã xấu người còn xấu cả nết. Nếu không phải vì thua cược, thằng này thèm vào ngồi cùng mày!”
Tháng trước, tôi bị cuốn vào một vụ lùm xùm gian lận trong kỳ thi tháng.
Bài thi của tôi và hoa khôi Trương Xảo Xảo, từ dấu chấm câu cho đến từng con số, gần như giống hệt nhau.
Rõ ràng tôi ngồi ngay trước cô ta. Rõ ràng thành tích của tôi tốt hơn hẳn.
Nhưng Trương Xảo Xảo chỉ cần khẽ nhíu đôi mày thanh tú, đôi mắt to tròn đáng thương rưng rưng ngấn lệ, cộng thêm gương mặt có nét hao hao hot girl “Văn Chi” đang nổi đình nổi đám trên mạng, thế là đủ.
Lũ con trai với điểm toán trung bình chưa nổi 20 liền đồng thanh gào lên rằng chính tôi đã chép bài của cô ta.
Thế nhưng, Trương Xảo Xảo đến cả β và B còn chẳng phân biệt nổi.
Cuối cùng, cũng nhờ vào chi tiết đó mà thầy dạy toán đã trả lại sự trong sạch cho tôi.
Vậy mà những lời đồn thổi về tôi trong lớp lại cứ thế nhiều lên một cách khó hiểu.
Trước đây, tôi vốn chỉ là một kẻ vô hình. Giờ đây, tôi là “con nhỏ xấu xí”, là “khủng long”, là “con chuột cống đáng ghê tởm”…
Có những lúc tan học đi vệ sinh, tôi bị người ta cố tình khóa trái cửa, rồi cả một xô nước bẩn cứ thế dội từ trên đầu xuống.
Có những khi, tôi chỉ đi ngang qua lớp khối tự nhiên, liền bị cả đám réo hò rằng tôi đã phải lòng một tên con trai tầm thường nào đó, rằng tôi là kẻ bám đuôi hắn…
Cái tuổi mười bảy, mười tám. Lại học khối xã hội. Khả năng bịa chuyện của chúng mạnh đến mức, chỉ thiếu nước đồn rằng tôi đã có chửa với ai đó mà thôi.
Những lời công kích đó độc địa đến mức ngay cả những trang mạng xã hội cũng phải tự động che đi.
Nếu là người bình thường, có lẽ đã sớm suy sụp rồi… Nhưng tôi lại bình tĩnh đến lạ.
Hôm ấy, gã bạn cùng bàn lại chìa ra một “Bảng xếp hạng nữ sinh xấu xí” đầy chế giễu.
“Ngu Chi, chúc mừng nhé, lại hạng nhất rồi.”
Một bảng xếp hạng xấu nữ được thiết kế theo hình kim tự tháp. Bức ảnh chụp trộm của tôi chễm chệ trên đỉnh, bị người ta dùng bút đỏ gạch một dấu “X” thật to.
Hắn ta dùng giọng điệu âm dương quái gở nói với bạn bàn trên: “Con nhỏ đó à, chẳng qua chỉ là một trò hề, giành ‘hạng nhất’ thì có gì lạ.”
Câu nói ấy khiến Trương Xảo Xảo cười đến mức ngả nghiêng.
Còn tôi, tôi chỉ nhìn chằm chằm vào tấm ảnh đó rồi lặng lẽ trầm tư.
2
Tôi có một bí mật.
Năm mười sáu tuổi, tôi đã trói buộc với một hệ thống đặc biệt. —Hệ thống “Chịu Mắng”.
Vì bị ngất xỉu vào đầu năm học nên suốt kỳ quân sự, tôi chưa từng xuất hiện trước mặt bạn bè trong lớp.
Đến lúc tôi quay lại, cái danh “con nhỏ xấu xí” đã lan truyền khắp toàn khối.
Trương Xảo Xảo cùng “biệt đội trang điểm” của cô ta đã rêu rao tin đồn đi khắp trường.
“Ngu Chi á, hồi cấp hai nó học cùng trường với tôi đấy. Nghe nói nó không bao giờ cởi mũ, đi học cũng đeo khẩu trang… Hi hi, chắc là xấu quá không dám cởi ra ấy mà.”
Đám bợ đỡ bên cạnh cũng hùa theo.
“Đúng đúng, Xảo Xảo của chúng ta là nữ thần của trường, con nhỏ xấu xí kia được học cùng trường cấp hai với cậu đúng là phúc tám đời. Không ngờ lên cấp ba còn mặt dày bám theo, đúng là không biết xấu hổ!”
Nếu là mười năm về trước. Motif của những lời đồn đại sẽ là tôi thích hot boy hay trùm trường, đúng kiểu cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga.
Nhưng bây giờ, gu của đám học trò đã thay đổi. Chúng cho rằng bịa đặt chuyện tôi thích Trương Xảo Xảo mới hợp với thị hiếu thời đại.
Rốt cuộc, những “cô nàng đồng tính” trong lớp luôn ở dưới đáy của chuỗi thức ăn, chịu đủ mọi lời gièm pha.
Thế là, ngay ngày đầu tiên đi học, tôi ngơ ngác nhìn vào hệ thống thấy mình có thêm hai mươi nghìn tệ.
Đối với một đứa không có tiền ăn như tôi, đây là cả một gia tài.
Đếm đi đếm lại, hình như là bị mắng bốn câu. Chỉ vỏn vẹn bốn câu, tôi đã có hai mươi nghìn tệ!
Chuyện này đương nhiên là… Đương nhiên là tôi vui vẻ chấp nhận!
Bị mắng vài câu cũng chẳng mất miếng thịt nào. Tâm lý tôi vốn vững vàng, thừa sức xem nhẹ mấy trò bắt nạt vặt vãnh này.
Huống hồ chỉ còn ba tháng nữa là thi đại học, thành tích của tôi luôn nằm trong top 3 của lớp. Đến lúc đó, những kẻ bắt nạt này đứa nào vào xưởng thì vào xưởng, đứa nào đi làm thuê thì đi làm thuê, chẳng thể ảnh hưởng gì đến tôi.
Vì vậy. Vào năm cuối cấp, mỗi ngày người khác sáu giờ sáng thức dậy. Tôi thì bốn giờ đã dậy, dành nửa tiếng học từ vựng, rồi một tiếng làm đề. Nửa tiếng cuối cùng, tôi dùng để tự họa cho mình một kiểu trang điểm đặc biệt.
“Trang điểm hiệu ứng xấu nữ.”
Bởi vì ấn tượng ban đầu mà Trương Xảo Xảo tạo ra đã quá sâu đậm, nên chưa một ai từng nhìn kỹ mặt tôi. Cứ thế, tôi đã qua mặt được tất cả mọi người.
Số dư trong tài khoản ngân hàng tăng đến mức có thể dọa chết người. Mỗi ngày tôi đều đắm mình trong biển tiền, sớm đã quên đi những lời mắng chửi kia.
Mắng thì cứ mắng, có mất đi miếng thịt nào đâu?
Đây nào phải những kẻ á c miệng đang phun lời dơ bẩn, đây rõ ràng là Kim Thiềm đang nhả tiền!
Mỗi ngày. Mỗi giờ, mỗi khắc. Chỉ cần tôi còn thở, là tôi còn đang kiếm tiền!