Thì ra đệ nhất mỹ nhân là cảm giác thế này đây, sướng thật!
Nam chính Thẩm Nam Trúc nhíu mày hỏi ta: “Ngươi tới làm gì?”
Ta???
Ta đây là con gái trưởng lão, nhị sư tỷ của Tử Vân Tông, đệ nhất mỹ nhân thiên hạ…
Ra ngoài dạo một vòng cũng phải báo cáo với ngươi à? Ngươi là cái thá gì?
Ta vừa định mở miệng chửi hắn, thì nghe thấy xung quanh có người thì thầm:
“Á!! Sư tỷ Vân Ninh nhíu mày rồi, lần nhíu mày này tựa như hoa mẫu đơn rơi, đỗ quyên đẫm máu, có một vẻ đẹp bi tráng.”
“Huhu, đẹp quá đi, ta muốn đi xăm lông mày giống như thế!”
Ta???
Tuy là vậy, nhưng mà thôi, phải giữ hình tượng trước mặt fan nam fan nữ.
Chỉ để lại một câu: “Chuyện của mỹ nhân, ngươi quản ít thôi.” rồi bỏ đi.
Ta đi rồi, ta phải đi tìm lão cha tiện nghi – đại trưởng lão của tông môn – để cứu mạng.
Trong truyện, tuy Vân Ninh là đệ nhất mỹ nhân, nhưng lại có cả đống tật xấu, không thì sao bị nữ chính vượt mặt?
Ví như căn cốt kém lại còn ham ăn lười làm (ham ăn lười làm mà vẫn giữ được sắc vóc là sao? Trời sinh dị bẩm à? Ta cũng không hiểu, lúc đọc truyện thấy ngọt là được, không cần dùng não.)
Thế nào? Nam chính bỏ qua một mỹ nhân có bối cảnh chỗ dựa như thế, lại chỉ yêu mình ngươi – linh hồn thú vị ẩn sau vẻ ngoài bình thường.
Có phải có một cảm giác kiểu “Xinh đẹp có bối cảnh thì sao? Nam nhân vẫn chỉ yêu ta, ta vẫn giành chiến thắng” không?
Nếu không phải kết cục của Vân Ninh là phải chết, ta cũng không ngại thêm gạch thêm đá cho chuyện tình của họ.
Căn cốt Vân Ninh không tốt, cha nàng liền dùng quyền lực thiên vị, đút từng đống linh dược, đeo các loại pháp bảo linh khí, ra ngoài rèn luyện thì ỷ vào thân phận bắt người khác chăm sóc, thế nên bị nhiều người oán trách.
Sau này Vân Ninh bị ma giáo bắt đi, cha nàng muốn cứu người, nam nữ chính lại lôi những chuyện này ra tố cáo một trận, khiến cha nàng tức đến mức thổ huyết tại chỗ.
Ta đẹp như vậy, ta không thể chết.
Ta tìm đến cha tiện nghi, nước mắt ròng ròng nói linh dược bảo vật không có ích, đến lúc mấu chốt vẫn phải dựa vào bản thân, ta muốn học thuật pháp! Ta muốn tự cường tự lập!
Cha tiện nghi của ta lệ nóng doanh tròng, cảm khái đúng là con gái ông, có chí khí.
“Nhưng mà Ninh nhi, cha thật sự không nỡ đưa con đến Hợp Hoan Tông chịu khổ đâu.”
Ta???
Hợp… gì cơ??
Tông gì cơ??
Cái quái gì vậy??
Thì ra Vân Ninh không phải căn cốt kém, mà là thể chất đặc biệt. Đặc biệt ở chỗ, nàng chỉ có thể tu luyện công pháp của Hợp Hoan Tông.
Cha nàng vì muốn giấu chuyện này nên mới nói ra ngoài là căn cốt kém.
Má nó chứ, mỹ nhân cạn lời.
Bảo sao trong truyện sau khi giáo chủ ma giáo song tu với nàng thì công lực lại tăng lên.
Ta vẫn quyết định để cha đưa ta đến Hợp Hoan Tông.
Tu luyện được là tốt, mà quan trọng hơn là không phải cùng nam nữ chính ra ngoài làm nhiệm vụ nữa!
Chỉ cần không cùng bọn họ đi làm nhiệm vụ, ta sẽ không bị ma giáo bắt.
Không bị bắt thì sẽ không phải làm giáo chủ phu nhân.
Không làm giáo chủ phu nhân thì……
Chính phái thảo phạt ma giáo liên quan gì tới ta – đệ nhất mỹ nhân?
Hai bên đều thắng!
Hợp Hoan Tông tuy danh tiếng nghe chẳng hay ho gì, nhưng dù sao cũng là danh môn chính phái tu tiên.
Nhưng ai đó nói cho ta biết, nam nhân đang nghiêng người nằm trên mỹ nhân tháp, cầm gương ngắm mình trong đại điện kia là ai vậy?
Tuy là như thế……
Được rồi, đúng thật là không có quy định bắt buộc tông chủ Hợp Hoan Tông phải là nữ nhân.
Nam nhân ấy đặt gương xuống, hàng mi dài như cánh bướm khẽ nhấc lên, đôi mắt màu hổ phách nhàn nhạt lướt về phía ta, sóng mắt lưu chuyển như ngân hà bừng sáng, tỏa ra ánh sáng mê hoặc chói lóa.
Ta thoáng thất thần, nghĩ bụng không hổ là tông chủ Hợp Hoan Tông, bản lĩnh câu người thật quá mức lợi hại.
Vẻ ngoài như vậy, làm nhị mỹ nhân thiên hạ cũng dư sức.
Không còn cách nào khác, vì đệ nhất mỹ nhân là ta mà.
Tác giả nói ta là đệ nhất, thì chính là đệ nhất không nghi ngờ gì cả!
Cho dù là lão thiên vương tới, ta cũng vẫn là đệ nhất.
“Ngươi chính là đệ tử do Tử Vân Tông đưa tới?”
Hu hu hu…… giọng nói cũng thật dễ nghe.
Tuy là như vậy, nhưng mà giọng trầm thấp còn kèm theo chút âm khí bong bóng này có hơi cố tình quá không?
Về phương diện 【giữ hình tượng】, ta – đệ nhất mỹ nhân – chưa từng thua ai.
Ta âm thầm hắng giọng một cái, “Chính là, đệ tử Vân Ninh, bái kiến tông chủ.”
Nói xong, ta cúi người hành lễ.
Cái cúi đầu, gật nhẹ và khom lưng này, vừa hay phô ra đường cằm duyên dáng, cổ thiên nga thon dài, cùng vòng eo mảnh mai không đầy một nắm.
Chỉ nghe có đệ tử trong đại điện thì thầm:
“Wow, đạo hữu Vân Ninh quả không hổ là đệ nhất mỹ nhân, dung mạo và dáng người này, thật khiến lòng người rung động.”
“Ừm, vẻ ngoài cũng tạm được.”
Ta???
Đệ nhất mỹ nhân, mà là ‘cũng tạm được’???
Ta ngẩng đầu lên, thấy tông chủ đã bước xuống tháp, đi gần về phía ta hai bước.
Đôi mắt đào hoa hơi cong lên, như chứa điện áp mười vạn vôn, phát sóng điện loạn xạ không mục tiêu.
Ta vô thức dời ánh mắt, phi! Không có đức hạnh đàn ông!
Tiếng thì thầm lại vang lên, “Á!!! Tông chủ đẹp trai quá!”
“Chảy nước miếng! Tông chủ ta đồng ý! Đừng bị giới tính trói buộc nữa!”
Nghe hắn nói: “Định lực kém quá, miễn cưỡng thu vào môn hạ, tạm thời làm đệ tử quét dọn đi.”
Cha tiện nghi của ta đã đưa cả một xe thiên linh địa bảo làm học phí, ngươi dám bắt ta quét sân?
Ta – đệ nhất mỹ nhân giới tu tiên – hiện đang quét sân trong viện của tông chủ.
Tông chủ Hợp Hoan Tông tên là Mục Khinh Châu, là một mỹ nhân khiến cả nam lẫn nữ đều si mê (gạch bỏ, ta mới là mỹ nhân vạn người đều mê).
Đệ tử Hợp Hoan Tông có cả nam lẫn nữ, công pháp tu luyện cũng không đơn thuần chỉ là song tu.
Mà là lấy tâm pháp làm chủ, các thứ khác là phụ trợ.
Tông môn chủ trương kết hợp tự do, nếu không tìm được bạn đời hợp ý, thì cứ luyện tâm pháp một mình cũng không sao, chỉ là phối hợp tu luyện sẽ được hiệu quả gấp đôi thôi.
Mà ta nhập môn đã một tháng, ngày nào cũng quét sân, tiến độ tâm pháp vẫn chỉ có 1%.
Nghĩ đến cả xe thiên linh địa bảo đó là ta lại đau lòng.
Không được! Ta phải tìm Mục Khinh Châu tính sổ!
Trong đại điện, Mục Khinh Châu vẫn đang cầm gương ngắm mình.
Ta chạy chầm chậm tới, cúi người trên tháp:
“Hu hu hu… sư tôn, đệ tử nhập môn đã lâu mà công pháp không tiến triển, thật cảm thấy hổ thẹn với sư tôn.”
Hợp Hoan Tông có sáu vị trưởng lão giảng dạy, nhưng Mục Khinh Châu đã thu ta làm đệ tử dưới môn hắn, nên ta gọi một tiếng ‘sư tôn’.
Người vây xem: “Hu hu hu, sư muội Vân Ninh đẹp quá đi, khóc như hoa lê trong mưa, tim ta sắp vỡ rồi.”
“Hu hu hu, ta cũng vậy. Tông chủ mau mau chỉ dạy nàng đi!”
Mục Khinh Châu đỡ ta dậy, nắm tay ta nói: “Đồ nhi có lòng tiến thủ như vậy, vi sư thật cảm động.”
Vừa nói, mắt hắn cũng rưng rưng.
“Á!! Tông chủ mắt ướt rưng rưng làm tim ta đau quá!! Đuôi mắt ửng hồng thật quyến rũ! Sư muội Vân Ninh mau lấy roi nhỏ ra!”
Ta???
…… Má nó chứ, làm loạn hết cả cảm xúc!
Ta gắng gượng chịu đựng sự quấy nhiễu, cố vắt ra nước mắt, lại nói:
“Đệ tử không dám vọng tưởng sư tôn đích thân truyền thụ, chỉ mong có trưởng lão chỉ điểm đôi chút.”
“Á!!! Vân Sư muội quá khiến người thương tiếc! Mau đồng ý với nàng đi!”
Mục Khinh Châu nhắm mắt lại, một giọt lệ trong rơi xuống, “Đồ nhi nói gì vậy chứ, ta là sư tôn ngươi, tất nhiên phải đích thân dạy bảo.”
“Hu hu hu, khóc chết mất thôi, một giọt lệ của tông chủ đã thể hiện nỗi khổ tâm của hắn, sư muội Vân đừng nói gì nữa!”
Ta……
“Nhưng mà……”
“Đừng nói nữa……”
“Sư tôn……”
“Đồ nhi……”
Ta một giọt, hắn một giọt.
Ta hai giọt, hắn một giọt.
Ta ba giọt, hắn một giọt.
Ta lau nước mắt bước ra khỏi đại điện, má nó chứ, rốt cuộc chẳng ai khóc nhiều hơn ai!
Ta – đệ nhất mỹ nhân giới tu tiên – đang quét sân trong viện của Mục Khinh Châu. Gần đây tiến độ tâm pháp 2%.
Dạo này tên ta hay được nhắc kèm với Mục Khinh Châu.
Ta thật sự không hiểu nổi, ta – đệ nhất mỹ nhân – chẳng lẽ không xứng có fan riêng à?
Đệ tử Hợp Hoan Tông không phải là cỏ đầu tường, mà là tảo biển, lúc nào cũng lắc lư lắc lư.
Bọn họ có hiểu cái gì gọi là ‘nhan sắc chính nghĩa’ không hả!
“Yo, Tiểu Ninh nhi, đang quét sân đấy à.” Một nữ nhân eo thon lắc lư, phong tình vạn chủng bước vào.
“Chào Khang trưởng lão.”
Nàng bước không ngừng, “Ta tìm tông chủ có chút việc muốn nói.”
Vừa hay gặp Mục Khinh Châu ra đón, nàng liền tiếp lời: “Ta nói cho ngươi nghe, tối qua ở phòng ta cái người đó… tsk tsk tsk.”
Ta??? Chuyện này mà ta được nghe miễn phí hả?
Mục Khinh Châu liếc ta một cái, “Vào trong rồi nói, đừng làm hư đồ đệ ta.”
Ta??? Không phải, ta trả tiền có được nghe không, ta muốn nghe!
Hợp Hoan Tông có sáu đại trưởng lão, trừ hai người chung thủy ra, bốn người còn lại đều có không ít tình nhân.
Khang trưởng lão này không biết là người thứ mấy rồi, nghe nói người hiện tại đi cùng nàng là tu vô tình đạo.
Sau khi ở cùng nàng thì một mặt khinh thường chính mình, một mặt lại tắt đèn trèo lên giường.
Khang trưởng lão từ trong phòng đi ra, ta vội chắn lại, hy vọng nàng chỉ điểm chút tâm pháp cho ta.
Khang trưởng lão cười đầy ám muội: “Không không không, ta không dám chạm vào đệ tử của tông chủ đâu.”
Ta nhỏ giọng lầm bầm: “Ngay cả người tu vô tình đạo ngươi cũng lôi kéo được, còn có ai ngươi không dám à?”
Con người sinh ra đã có thất tình lục dục, vì vậy con đường vô tình đạo là khó đi nhất.
Bao nhiêu năm mới có được một mầm non tốt, sơ sẩy một chút liền bị ngươi lừa mất.
Chẳng trách tiếng tăm của Hợp Hoan Tông không hay cho lắm, người tu vô tình đạo không xách kiếm đến tận cửa đã là may lắm rồi.
Khang trưởng lão vẫn cười tươi rói: “Haiz, đường tu tiên dài đằng đẵng, thoắt cái cả trăm năm, chẳng tránh khỏi muốn tìm ai đó chơi đùa một chút.”