Hoàng thượng?
Giờ này hắn hẳn là vừa mới hạ triều.
Chỉ thấy Lăng Duệ bước nhanh như bay vào phòng.
Sắc mặt hắn đen kịt nhìn chằm chằm hai chúng ta, rồi lạnh lùng ra lệnh cho Du Quý phi và những người khác lui ra.
Chỉ chừa lại một mình ta trong điện.
“Tạ Quân Nghê, ngươi thân là Hoàng hậu, lá gan cũng lớn thật!”
Ta rất muốn mở miệng cãi lý, nhưng cái bánh bao chiên đang mắc nghẹn ở cổ họng, hơi khó nuốt xuống.
Hết cách, ta đành bưng bát canh lục đậu bách hợp bên cạnh lên uống cạn.
Hi vọng hắn không cho rằng ta đang thách thức thiên uy của hắn.
“Ngươi có biết tội không?!”
Ta khó khăn lắm mới nuốt xuống được, Hoàng đế đã mất kiên nhẫn.
“Hoàng thượng, thần thiếp có tội gì chứ?”
“Thần thiếp thấy Hoàng thượng ngày ngày lo việc nước việc dân, đặc biệt nghiên cứu ra một loại hương an thần muốn để Hoàng thượng ngủ ngon.”
“Thần thiếp cũng là vì long thể của Hoàng thượng mà lo nghĩ.”
“Không ngờ Hoàng thượng lại không hiểu lòng thần thiếp, lần này thật khiến thần thiếp đau lòng quá…”
Ta quay lưng đi, cúi đầu che mặt, gạt đi cọng hành dính bên mép.
Nhân tiện ngáp một cái, cố rặn ra một giọt nước mắt, trông y hệt bộ dạng đáng thương, tội nghiệp bị oan uất.
Phàm là đế vương có lẽ đều thích thấy người khác tỏ ra yếu đuối.
Lăng Duệ cũng không ngoại lệ.
Dù sao với thân phận này, ta cứ thuận theo hắn là không sai.
Cái đạo lý sinh tồn chốn hậu cung này ta vẫn hiểu.
Nhân tiện lấy hắn ra luyện tập diễn xuất cũng không tệ.
Quả nhiên.
Gã nam nhân thối này rất dễ mắc bẫy.
Giọng điệu nói chuyện với ta cũng mềm mỏng hẳn.
“Vậy tại sao Hoàng hậu lại đến cung Du Quý phi qua đêm?”
“Mấy hôm trước Du Quý phi than khổ với thần thiếp, nói rằng mấy đêm nay đều không ngủ được.”
“Thần thiếp là tấm gương của hậu cung, thực sự không yên tâm về Du muội muội, nên thần thiếp muốn làm chút gì đó trong khả năng của mình…”
Tình hình thực tế là Du Quý phi, cái đồ láu cá đó, mấy hôm nay uống quá nhiều món “Sữa tươi trân châu hoa cúc” phiên bản cổ đại mà ta làm.
Số lần thức dậy đi vệ sinh cũng tăng lên thấy rõ.
Tự nhiên là ngủ không ngon rồi.
Lăng Duệ tuy có hơi bán tín bán nghi, nhưng cũng không tìm ra kẽ hở.
Đành tạm thời tin tưởng.
8
Sau một loạt quá trình nghiền giũa, điều chế, sản phẩm dưỡng da thuần thảo mộc, không chất phụ gia, phù hợp với từng loại da cuối cùng cũng ra thành phẩm!
Các tiểu cung nữ trong điện của ta đều đang ở độ tuổi mười mấy xuân xanh.
Ta sắp xếp cho Hà Diệp phát cho mỗi người một bộ nước hoa hồng, sữa dưỡng, kem và mặt nạ.
“Quân Quân, đây là cái gì vậy? Cảm giác man mát lạnh lạnh!”
Từ Chiêu nghi híp mắt, hiển nhiên là đang rất hưởng thụ dịch vụ chăm sóc da mặt của ta.
“Cái này gọi là mặt nạ, ta thấy gần đây mặt muội hơi ửng đỏ, đắp cái này có thể làm dịu đi rất hiệu quả.”
“Thần kỳ vậy sao?”
“Ta cũng muốn thử!”
Mọi người đều tò mò xúm lại ngắm nghía.
Các mỹ nhân vây quanh ta.
Giờ phút này ta cảm thấy mình là người nữ nhân hạnh phúc nhất thế gian.
“Đừng vội đừng vội, ai cũng có phần.”
Giúp Từ Chiêu nghi đắp xong, ta gọi các tiểu cung nữ khác cũng đến giúp một tay.
Không bao lâu sau, dưới bóng cây ngoài Phượng Nghi Điện bày đầy một hàng ghế tựa được đặt làm riêng.
Mọi người vừa đắp mặt nạ vừa trò chuyện.
Cảnh tượng vô cùng hoành tráng.
Đang lúc khoan khoái thì một vị khách không mời mà đến.
Chúng ta ai nấy đều đắp mặt nạ trắng bệch nhìn Lăng Duệ.
Lăng Duệ cũng nhìn chúng ta.
Nói thật, cảnh tượng này quả thực có hơi xấu hổ.
“Hoàng hậu, vào đây với trẫm.”
May mà Lăng Duệ chỉ lạnh lùng liếc ta một cái, rồi sải bước vào trong điện.
Được rồi.
Lại là ta.
Không liên lụy đến các mỹ nhân khác là tốt rồi.
Ta giơ nắm đấm về phía bóng lưng hắn dọa đánh, ra hiệu cho các ái phi phía sau cứ yên tâm.
Ta đi rồi sẽ về ngay.
Trong điện.
“Tạ Quân Nghê, ngươi lại giở trò gì nữa vậy?”
Lăng Duệ trông có vẻ rất khó chịu.
Ánh mắt nhìn ta như dao găm.
Ta đại khái hiểu rồi.
Theo như tình tiết trong truyện, ngưỡng cửa Ngự thư phòng ngày nào cũng sắp bị các phi tần dẫm nát.
Nhưng mấy hôm nay chúng ta đều mải chơi, không có thời gian để ý đến hắn.
Hắn liền tự mình mò đến tìm cảm giác tồn tại.
Nể tình hắn là Hoàng đế, ta vẫn kiên nhẫn giải thích công dụng của mặt nạ cho hắn nghe một lần.
“Lại có công hiệu như vậy? Vậy ngươi lấy cho trẫm thử xem.”
Tim ta run lên.
Cái gã láu cá này còn biết xấu hổ không vậy…