Thấy ta hồi lâu không đáp lời, trong mắt Hoắc Thiển Thiển lóe lên một tia vui mừng không dễ nhận ra.

Nàng khẽ nhíu mày, không đồng tình nói: “Tỷ tỷ, trẻ con không biết gì, huống hồ A Vũ là vô tình phạm lỗi, chẳng lẽ tỷ cứ phải làm khó một đứa trẻ hay sao?”

Dứt lời, ta như thấy một lớp ánh sáng vàng lóe lên trên người nàng.

Cùng lúc đó, một giọng nói kỳ quái chưa từng nghe thấy vang lên từ người Hoắc Thiển Thiển:

[Đing! Ký chủ thể hiện sự chính nghĩa và nhân đức, giá trị khí vận +5.]

[Nhận được danh hiệu ‘Bông hoa nhài thuần khiết duy nhất’. Đeo danh hiệu này có thể tăng 20% độ tin tưởng vô điều kiện của NPC đối với bạn.]

Chẳng lẽ, đây chính là “hệ thống” được nói đến trong cốt truyện, là chỗ dựa lớn nhất của Hoắc Thiển Thiển sao?

Ta không biết tại sao mình đột nhiên thức tỉnh cốt truyện, cũng không biết vì sao lại có thể nghe thấy tiếng của hệ thống.

Gặp phải biến cố lớn, ta siết chặt ngón tay, cho đến khi cơn đau từ lòng bàn tay át đi nhịp tim hỗn loạn, giúp đầu óc ta khôi phục lại khả năng suy nghĩ.

Ta hồi lâu không tỏ thái độ, Hoắc Thiển Thiển với vầng hào quang thánh mẫu bị ta cho đứng bơ vơ một bên, sắc mặt có chút tủi thân.

Bùi Dã sa sầm mặt, vừa định lên tiếng giúp, đã bị ta chặn lời:

“Bản cung là nữ nhi của phụ hoàng. Sao lại không biết, mình từ khi nào có một muội muội khác họ vậy?”

Hoắc Thiển Thiển có chút kinh ngạc nhìn ta.

Trước đây ta đối đãi với nàng bằng cả tấm chân tình, bình đẳng giao hảo, chưa bao giờ ra vẻ công chúa.

Ta lại không nhìn nàng, nói với chủ tiệm: “Bà đứng lên trước đi, dưới đất lạnh.”

Chủ tiệm vốn đang quỳ về phía Hoắc Thiển Thiển, lúc này như chợt phản ứng lại, quay sang dập đầu với ta ba cái.

Ta bảo Đinh Lan đỡ bà dậy, rồi rút một cây trâm cài tóc từ búi tóc đưa cho A Vũ:

“Người có thể chỉ ra lỗi lầm của bản cung ngay trước mặt, đáng được thưởng. A Vũ, con làm rất đúng.”

Cây trâm này được làm bằng vàng ròng, có gắn bảy loại đá chuyển màu, giá trị không hề nhỏ.

Ánh sáng vàng bao quanh người Hoắc Thiển Thiển xuất hiện một tia dao động.

Một lớp bóng mờ như có như không bao phủ lên trên, muốn nuốt chửng ánh sáng vàng, nhưng ánh sáng vàng vẫn đang chống cự.

Ta nhìn Hoắc Thiển Thiển, cười như không cười: “Ngược lại là Hoắc cô nương, bản cung đã nói họ có lỗi khi nào?”

Lời này vừa thốt ra, bóng mờ kia liền cắn một miếng lên ánh sáng vàng, quang mang lập tức mờ đi trong chốc lát.

Giây phút này, chủ tiệm mới muộn màng phát hiện ra hành vi đào hố trước rồi lại lấp hố sau của Hoắc Thiển Thiển, sắc mặt đột nhiên biến đổi, lại một lần nữa phủ phục xuống: “Dân nữ tạ ơn đại ân của công chúa điện hạ.”

Chủ tiệm vừa dứt lời, giọng nói kỳ quái kia lại vang lên từ người Hoắc Thiển Thiển:

[Cảnh báo! Ký chủ bị vả mặt, giá trị khí vận -5, danh hiệu ‘Bông hoa nhài thuần khiết duy nhất’ bị thu hồi.]

Nụ cười của Hoắc Thiển Thiển cứng đờ trên môi. Nàng ta duyên dáng cúi người: “Tỷ… không, công chúa điện hạ, là Thiển Thiển đã vượt quá giới hạn. Thiển Thiển vốn chỉ sợ điện hạ chịu ấm ức, lại không ngờ, người không cần…”

Nói đến đây, Hoắc Thiển Thiển không nói nữa, nước mắt rơi lã chã thành chuỗi, như thể vì quá tủi thân mà đau lòng, những lời còn lại nghẹn ở cổ họng, làm thế nào cũng không nói ra được.

Bùi Dã xót xa vô cùng, dịu giọng dỗ dành nàng.

Hoắc Thiển Thiển sau đó nói gì, ta đã không nghe rõ nữa, chỉ có thể thấy biểu cảm trên mặt Bùi Dã, là sự dịu dàng ấm áp mà ta đã lâu không được thấy.

Có đau lòng không?

Ta tự hỏi mình.

Đã có một thời, Bùi Dã cũng từng là thiếu niên cùng ta thả diều giấy, thắp đèn lồng trong cung, nói rằng sẽ bảo vệ ta cả đời. Chỉ là sau khi Hoắc Thiển Thiển xuất hiện, tất cả đều đã thay đổi.

Ta tê dại nhìn Bùi Dã, nhìn hắn như đang đối xử với một món bảo vật, cẩn thận dỗ dành bạch nguyệt quang trong lòng.

Nhưng trong lòng ta lại không có chút chua xót nào, như thể bao năm hèn kém và nhượng bộ của ta dành cho hắn, đều đã tan biến như sương mù dưới ánh mặt trời.

4

Lần gặp lại Hoắc Thiển Thiển là tại Tết Hoa Triêu.

Vốn dĩ, ta e dè hào quang nữ chính của nàng, nên khi chưa có đối sách vẹn toàn, ta không muốn đối đầu.

Nào ngờ, Hoắc Thiển Thiển lại cứ khăng khăng tìm đến gây sự. Nàng ta không biết từ đâu nghe được chuyện ta cho người vả miệng Thanh Như.

Xem ra, xung quanh ta đã bị Hoắc Thiển Thiển cài cắm tay trong, trông chẳng khác nào một cái sàng.

May mắn thay, nàng ta không biết Thanh Như đã bị tống vào Thận Hình Ty, điều này ít nhất cho thấy Đinh Lan vẫn đáng tin cậy.

Dưới ánh nắng, Hoắc Thiển Thiển trông như hóa thân của chính nghĩa, vẻ ngoài uy nghiêm không thể xâm phạm: “Sao người có thể vô cớ ngược đãi Thanh Như như vậy? Dù người là công chúa, cũng không thể coi thường mạng người như thế.”

Chỉ dăm ba câu, cái mũ “ngược đãi cung nhân” đã bị chụp lên đầu ta. Khi nói những lời này, cả đầu Hoắc Thiển Thiển tỏa ra ánh sáng vàng rực.

Bị ảnh hưởng bởi hào quang của nàng ta, những tiểu thư và công tử tham dự yến tiệc đều lộ vẻ tán thành.

Cùng lúc đó, hai giọng nói của hệ thống vang lên từ người nàng ta:

[Đing! Ký chủ thể hiện sự chính nghĩa và nhân đức, giá trị khí vận +20. (Giá trị khí vận có thể dùng để đổi vật phẩm trong cửa hàng.)]

[Nhận được danh hiệu ‘Thanh Thiên Đại Lão Gia’. Đeo danh hiệu này có thể khiến độ tôn trọng của NPC từ các phe phái khác nhau đối với bạn tăng 20%.]

Ta nhíu mày phủ nhận: “Hoắc cô nương, bản cung không hiểu ngươi đang nói bừa điều gì. Ngươi có biết phạm thượng, vu cáo hoàng thất là trọng tội không?”

Hoắc Thiển Thiển đoán chắc ta sẽ không thừa nhận, bèn đưa ra hàng loạt nhân chứng vật chứng một cách hợp lý, chứng minh đầy đủ việc ta đã cho người tát Thanh Như.

Nhờ đó, ta cũng biết thêm được nhiều gián điệp mà Hoắc Thiển Thiển đã cài cắm bên cạnh mình. Ta nén cười, gật đầu: “Bản cung thừa nhận, việc trách phạt Thanh Như là có thật.”

Thấy mục đích đã đạt được, Hoắc Thiển Thiển lại ra vẻ như một vị đại thần trung dũng, định tiếp tục màn kịch khuyên can.

Nhưng ta đã chặn lời nàng ta, ôn hòa nói: “Chỉ là Hoắc cô nương không biết, Thanh Như không hề vô tội. Nàng ta dâng lên cho bản cung đồ ăn không rõ nguồn gốc từ bên ngoài, chưa qua ghi chép của Thái y viện, cũng chưa được cung nhân thử độc, có dấu hiệu mưu hại hoàng thất, là tội tru di cửu tộc. Bản cung chỉ cho vả miệng mười cái coi như trừng phạt, không biết vì sao lại bị Hoắc cô nương nói là kẻ coi thường mạng người.”

Mọi người xung quanh đều khen ngợi Bảo Hoa công chúa hiền đức, có người còn lo lắng khuyên ta không nên giữ lại tỳ nữ như Thanh Như bên cạnh.

Khi Hoắc Thiển Thiển nghe đến “đồ ăn không rõ nguồn gốc”, sắc mặt nàng ta biến đổi, nhưng nàng ta cũng biết lúc này không thể nói ra đồ ăn là do mình làm, nếu không càng khó giải thích.

Nàng ta không ngờ lần này lại để ta đạp lên mình để tăng uy tín, nhưng nàng ta biết co biết duỗi. Nhận ra ván này không thể thắng, nàng ta bèn cong mày cười, vỗ tay nói: “Hóa ra là vậy, công chúa điện hạ nhân đức, Thiển Thiển cũng yên tâm rồi.”


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!