1

Tháng sau là Tết Hoa Triêu, Hoắc Thiển Thiển hẹn ta đến tiệm vải để chọn y phục dự tiệc.

Nàng chọn cho ta toàn những loại vải màu trơn, lối trang điểm đi cùng cũng cực kỳ nhạt.

Theo lời của Hoắc Thiển Thiển, đó gọi là “vẻ đẹp cao sang.”

Nàng cầm một tấm lụa màu trắng ánh trăng ướm lên người ta, cười rạng rỡ:

“Tỷ tỷ nghĩ mà xem, chẳng phải tình tiết trong thoại bản đều là, nữ chính ngày trước thích mặc đồ đỏ xanh sặc sỡ, lãng phí cả nhan sắc. Nhưng rồi một ngày nọ, nàng bỗng đổi sang xiêm y giản dị, và tất cả mọi người liền nhận ra vẻ đẹp của nàng hay sao?”

Ta thấy lời nàng nói rất có lý.

Không phải vì ta đồng tình với đạo lý ấy, mà bởi vì trên người Hoắc Thiển Thiển có một năng lượng kỳ diệu, luôn khiến ta không kìm được mà tin tưởng nàng.

Bản thân Hoắc Thiển Thiển cũng rất thích mặc đồ màu trơn.

Nàng là đệ nhất mỹ nhân kinh thành, da thịt như băng, xương cốt như ngọc. Khoác lên mình bộ Lưu Tiên Quần màu xanh khói tuyết càng tôn lên vẻ yếu liễu đào tơ, khiến người nhìn cũng phải xót thương.

Thiển Thiển xinh đẹp như vậy, lại lương thiện đến thế, nghe lời nàng chắc chắn không sai.

Ta đã nghĩ như vậy.

Ngay lúc ta chuẩn bị trả tiền, nữ nhi của chủ tiệm bỗng chặn ta lại: “Vị tỷ tỷ này, tỷ béo như vậy thì không thể mặc màu sáng nữa đâu, nếu không sẽ béo tròn như cái bánh bao mà A Vũ ăn sáng nay mất.”

Chủ tiệm trừng mắt nhìn A Vũ, đang định xin lỗi thì Hoắc Thiển Thiển đã lên tiếng trước, lớn giọng quở trách:

“Các ngươi to gan thật, dám bất kính với công chúa điện hạ! Công chúa điện hạ cành vàng lá ngọc, há phải hạng người các ngươi có thể bàn tán?”

Ta bất giác nhíu mày.

Rõ ràng ta không hề tức giận, nhưng lời của Hoắc Thiển Thiển lại như đang ngầm ám chỉ ta là một vị công chúa kiêu căng, hống hách.

Ý nghĩ này vừa nảy lên, trong đầu ta bỗng truyền đến một cơn đau nhói, lòng ta lập tức bị cảm giác áy náy chiếm trọn—

Sao mình có thể có suy nghĩ như vậy chứ!

Thiển Thiển là bạn tốt nhất của ta, nàng ấy chắc chắn vì sợ ta chịu ấm ức nên mới ra mặt trút giận thay ta.

Chủ tiệm bị lời của Hoắc Thiển Thiển dọa cho sợ hãi không nhẹ, đầu gối mềm nhũn, quỳ sụp xuống đất: “Công chúa điện hạ tha mạng!”

Ta còn chưa kịp bảo bà đứng dậy, một tiếng quát đã vọng vào tai: “Bảo Hoa công chúa, người lại đang làm gì vậy!”

Người đến là vị phò mã tương lai ta yêu mà không được đáp lại, Bùi Dã.

Bùi Dã lạnh lùng nói: “Công chúa hưởng sự phụng dưỡng của vạn dân, thì phải mang lại lợi ích cho dân. Vậy mà người lại ngang ngược chuyên quyền, cậy thế ép người, quả không xứng với tôn vị công chúa một nước!”

Nghe Bùi Dã nói lời hỗn xược, thị nữ của ta là Đinh Lan đôi mắt long lên giận dữ, nghiến chặt răng hàm mới kìm được mình không phát ra tiếng.

Bởi vì, ta không cho phép nàng lên tiếng.

Trong lòng ta, Bùi Dã như được tạc một pho tượng vàng, khiến ta không dung thứ bất kỳ lời nào bất lợi cho hắn.

Dù Đinh Lan có bất bình đến đâu, cũng đành nuốt ngược những lời trách mắng vào trong.

Thấy Bùi Dã chau mày lạnh lùng với ta, Hoắc Thiển Thiển níu lấy tay áo rộng của hắn làm nũng:

“Bùi gia ca ca, tỷ tỷ dù sao cũng là cành vàng lá ngọc, thân thể ngàn vàng, có chút nóng nảy cũng là bình thường, huynh đừng giận tỷ ấy nữa được không?”

Lời khuyên giải kiên nhẫn của Hoắc Thiển Thiển, ngược lại, càng khiến ánh mắt Bùi Dã nhìn ta thêm lạnh lẽo. Đặc biệt khi nghe đến “cành vàng lá ngọc, thân thể ngàn vàng”, vẻ châm biếm trên mặt hắn gần như không thể che giấu.

Ta vội vàng tiến lên mấy bước, muốn giải thích với Bùi Dã rằng ta không hề có ý trách tội chủ tiệm.

Nhưng khi ta sắp chạm vào vạt áo của hắn, hắn lại theo phản xạ mà đẩy mạnh ta một cái.

“Điện hạ!”

Đinh Lan kinh hãi kêu lên, vội vàng đỡ lấy ta, nhưng Bùi Dã lại chẳng hề động lòng.

Đầu ta đau như kim châm, không phải vì sự lạnh lùng của Bùi Dã, mà vì vô số những tình tiết câu chuyện kỳ lạ đang tràn vào tâm trí ta.

Hóa ra, thế giới này là một cuốn tiểu thuyết tên là “Phượng Minh Cửu Tiêu”, và Hoắc Thiển Thiển chính là nữ chính được trời chọn.

Tiểu thuyết kể về câu chuyện của một nữ chính đến từ thế giới khác, mang trong mình hệ thống khí vận, sau khi chiếm đoạt thân xác của đệ nhất mỹ nhân kinh thành Hoắc Thiển Thiển, đã đấu với đích mẫu, xé x á c bạch liên hoa, truyền bá thơ ca, kết giao với vương công quyền quý, rồi cùng công tử của gia tộc sa sút Bùi Dã quen biết và yêu nhau.

Còn ta, chính là cây cầu để Hoắc Thiển Thiển “kết giao với vương công quyền quý.”

Hoắc Thiển Thiển là nữ nhi của thương nhân, để tiện cho nàng ta bật hack, tác giả đã sắp xếp cho ta làm khuê mật của nàng.

Sau khi nàng đứng vững gót chân, ta sẽ thuận lý thành chương mà chết vì biến chứng do béo phì, để nàng có thể cùng Bùi Dã sống một đời hạnh phúc mỹ mãn.

2

Ta như một lữ khách đi trong sương mù dày đặc, bỗng nhiên nhìn thấu được lớp chướng khí bao quanh mình, mọi điều vô lý trước đây đều đã có lời giải thích.

Ta đột nhiên nhận ra, Hoắc Thiển Thiển không còn là bạn của ta nữa, mà ngược lại, chính là lá bùa đòi mạng.

Ta nhẫn tâm, quyết định sau khi hồi cung sẽ cho người tiễn Hoắc Thiển Thiển lên đường.

Không ngờ, ý nghĩ này vừa nảy ra, ta lập tức cảm thấy một cơn tim đập nhanh dữ dội.

Trái tim như bị một bàn tay khổng lồ mang tên “cái chết” bóp chặt.

Dường như quy tắc của thế giới này đang bảo vệ Hoắc Thiển Thiển, nếu ta muốn uy hiếp tính mạng của nàng, sự kinh hoàng tột độ đó sẽ phản phệ lên chính người ta trước.

Nhìn sắc mặt ta trắng bệch, Hoắc Thiển Thiển nở một nụ cười thấu tình đạt lý:

“Tỷ tỷ, thân thể này của tỷ cũng yếu quá rồi, gió thổi một cái là như muốn ngã. Tỷ tỷ phải ăn nhiều thêm chút, bồi bổ cho tốt mới được.”

Khi nói câu này, đôi mắt hạnh to tròn của nàng trong veo và sáng ngời, tỏ ra vô cùng thành khẩn.

Nhưng Bùi Dã nhìn thân hình của ta còn rộng hơn cả hai Hoắc Thiển Thiển cộng lại, ánh mắt lại lóe lên một tia chán ghét.

Thực ra, trước đây ta không hề béo đến thế.

Khi đó cũng có thể được khen một câu “mặt tựa mâm bạc, da dẻ mịn màng, có vẻ đẹp đầy đặn.”

Nhưng từ khi quen biết Hoắc Thiển Thiển, thân thể ta cứ như bị thổi phồng lên, ngay cả đi thêm vài bước cũng phải thở hổn hển.

Vậy mà nàng ta luôn nói dáng vẻ hiện tại của ta đẹp hơn.

Cuối cùng, nàng ta còn khuyên nhủ ta, nói rằng thân là công chúa, ta không nên bị cân nặng định nghĩa, càng không nên bị ánh mắt của người khác ảnh hưởng.

Dù lời nói của nàng có nhiều sơ hở, nhưng trên người Hoắc Thiển Thiển có một ma lực, khiến người ta không tự chủ được mà muốn tin tưởng nàng.

Hoắc Thiển Thiển lay lay cánh tay ta, đôi mày cong cong nhẹ nhàng cầu khẩn:

“Tỷ tỷ, chủ tiệm vải dạy con không nghiêm, hay là phạt bà ấy hôm nay tặng hết số vải này cho chúng ta đi. Nể tình A Vũ này tuổi còn nhỏ, tỷ đừng chấp nhặt với con bé nữa được không?”

Bề ngoài, nàng ta lo ta sẽ trừng phạt chủ tiệm, nên mới giành trước đưa ra một hình phạt không nặng không nhẹ, giơ cao đánh khẽ.

Nếu là trước đây, ta chắc chắn sẽ cho rằng nàng làm vậy là vì tốt cho ta. Vừa giúp ta trút được cơn giận không hề tồn tại, lại không đến mức khiến ta mang tiếng xấu là hà khắc với thương hộ.

Nhưng sau khi thức tỉnh cốt truyện, ta hiểu rằng trong lòng nàng ta căn bản không có ta.

Nàng ta chỉ mượn ta làm cái cớ để tôn lên bản thân mình mà thôi.

Bùi Dã đã hiểu được tầng ý thứ nhất của Hoắc Thiển Thiển, hắn nhìn nàng với ánh mắt tán thưởng.

Bùi và Hoắc nhìn nhau cười, vô cùng ăn ý, như thể mọi thứ đều không cần nói ra lời.

Chủ tiệm nhìn Hoắc Thiển Thiển với ánh mắt đầy cảm kích, khấu đầu tạ ơn đại ân của nàng.

Hoàn toàn quên mất, người đầu tiên chụp cho A Vũ cái mũ “đại bất kính” chính là nàng ta.


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!